VietFun For All   Quick Language Chooser:

Go Back   VietFun For All > Giải Trí > Truyện / Stories

Reply
 
Thread Tools Display Modes
DocHanh08
Loyal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 1449
Old 03-16-2012 , 08:18 AM     DocHanh08 est dconnect  search   Quote  
Phi Công Thời Loạn


Vừa bước vào quán cà phê, nghe thấy tiếng nhạc dội ra ầm ĩ như muốn chọc thủng lỗ tai và đám khách hàng lố nhố toàn những bộ quần áo rằn ri, Minh đã toan bỏ đi, nhưng nghĩ sao lại lững thửng bước vào, tìm một cái bàn vắng vẻ ngồi xuống.

Bộ đồ dân sự duy nhất và mái tóc hơi dài của Minh thật có vẻ lạc lõng trong cái quán cà phê toàn là lính này. Khỏi cần nói, Minh biết mình đã bước vào đây dưới những cái nhìn của hàng chục cặp mắt... rằn ri khó chịu. Mặc kệ. Bọn này đâu có biết rằng chàng là một phi công trực thăng vừa đổi về đây từ một địa danh lẫy lừng nhất của quân sử hiện tại: Bình Long Anh Dũng...

Như thường lệ, vừa ngồi xuống là Minh móc gói Pall Mall thẩy lên bàn, bình thản chờ đợi cô hàng đến hỏi. Hút được nửa điếu thuốc, cô hàng đâu chưa thấy, đã thấy một bộ đồ rằn ri lầm lì đang tiến tới gần bàn mình. Minh nheo mắt, rán đo lường cái sự... tiến tới có vẻ hơi kỳ lạ này. Trong một khoảnh khắc, chàng ước gì mình đã không bước vào quán.

Người mặc áo rằn ri tiến tới gần hơn. Minh xoay hẳn người, ngước lên nhìn thẳng vào mặt hắn. Té ra là lính Lôi Hổ, một loại lính hung hản nhất và cũng ba gai nhất của quân lực. Mà hắn muốn gì đây? Minh bình thản chờ đợi.

Người lính chỉ vào bao thuốc lá, giọng lạnh lùng:

- Ông bạn cho xin điếu thuốc.

Minh thừa biết đây chỉ là một cái cớ cho hắn kiếm chuyện. Dãy bàn mà hắn vừa bước ra, khói thuốc lá xông lên mờ cả một góc quán, đâu cần gì phải "di hành" qua tới đây kiếm chác.

Minh sực nhớ ra là mình không có dắt theo cây P. 38 trong bụng. Chàng suy nghĩ thật mau. Cũng là một tay chơi, Minh biết câu nói xin thuốc lá này tuy bình thường nhưng cân não lắm. Không cho, thế nào cũng có chuyện. Mà cho thì tự chấp nhận là mình dưới "cơ" của hắn. Chàng biết cái vụ xin thuốc lá này chỉ là phần mở đầu của một chuỗi rắc rối mà mình không muốn dây dưa tới. Nhất là sau khi đã bị quất một phát 30 ngày trọng cấm và thuyên chuyển về đây từ Biên Hòa với lời phê "tàn bạo" trong hồ sơ quân bạ: "Sĩ quan bê bối thiếu tác phong. Thuyên chuyển vì lý do kỷ luật."

Thật ra, lời phê của ông không đoàn trưởng có vẻ hơi khắt khe với một phi công trực thăng từng vào sinh ra tử như chàng nhưng Minh chẳng lấy thế làm buồn. Chàng tự an ủi rằng chẳng qua cái "hạn" của mình nó đến, không thể ngăn cản được. Chuyện rắc rối của chàng bắt đầu cũng tại trong quán một quán cà phê như thế này...

Cách đây hai tháng, sau một phi vụ bốc thương binh từ chiến trường An Lộc trở về, người phi công phụ của chàng bị bắn chết tươi trong phòng lái. Nhớ lại Minh còn thấy lạnh người. Vòm trời An Lộc sau mấy tháng trời vây hãm đã bị phòng không chúng nó kèm cứng ngắt. Cứng đến nỗi một con chim bay vào cũng không lọt. Chẳng phải chúng nó ghê gớm hay tài giỏi gì nhưng vì thành phố nhỏ tí tẹo, mọi traffic của phi cơ đều đến hoặc đi trong vòng mấy cây số vuông đẫm máu này. Sau những ngày đầu tiên của chiến dịch, thấy bắn phi cơ mãi mà không trúng, bọn Vẹm nghĩ ra được một phương pháp mới mẻ quái dị. Như ôm cây B-40 hay CKC có ống nhắm leo tuốt lên ngọn cây ngồi canh. Trực thăng dù bay cao hay bay thấp, bay vòng hay bay thẳng, bay đường nào rồi cuối cùng cũng phải tà tà chậm lại để đáp xuống. Từ lúc đáp cho đến lúc cất cánh, lính hay thương bệnh binh chạy mau nhất cũng nửa phút đồng hồ. Thế là các chú Vẹm với những yếu tố tác xạ và đạn đạo đã có sẵn, cứ bình thản nhắm từng chiếc một mà nổ. Nổ đẹp và dễ dàng như người lính tân binh tập bắn súng ở quân trường... Không quân Việt Nam chỉ còn biết giao đời mình cho số mạng...


(còn tiếp)
DocHanh08
Loyal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 1449
Old 03-21-2012 , 07:48 AM     DocHanh08 est dconnect  search   Quote  
Hôm ấy, Minh bay một phi vụ tải thương và tiếp tế, phải cất cánh đến lần thứ năm mới đem tàu vào được vòng đai tiểu khu. Mấy lần trước, bốn lần cất cánh đi vào là bốn lần… de lui. Vừa de vừa nín thở. Bức tường lửa của hàng trăm cây phòng không vững chắc hơn cả bức tường thép, người lại bằng thịt da và có cảm giác nên Minh không thể nào đục thủng để chui qua được. Quẹo về bãi đáp, nghỉ ngơi chút xíu, hút điếu thuốc lá, uống hết bịch trà đá chanh đường, thêm xăng nạp đạn lại cho mấy ổ súng xong là phi hành đoàn lại cất cánh. Cánh quạt đánh phần phật nhấc bổng con tàu lên, ai cũng nghĩ đến hai chữ “Số mạng” để trấn áp nỗi sợ hãi trong thâm tâm. “Mình chưa tới số thì có bay giữa vùng lửa đạn cũng vẫn tỉnh bơ, còn tới số thì nằm ngủ trong nhà cũng bị cột nhà rớt trúng đầu chết ngắc…”

May quá, lần thứ năm, lợi dụng lúc phòng không chúng nó bận rộn bắn nhau với mấy ông F-5, Minh liều lĩnh cắt ga cho tàu rớt xuống giữa hai hàng cây, chun vào được. Hai trực thăng gunship đi theo hộ tống hùng hổ vậy mà cũng phải tháo lui. Hai cây Minigun làm sao bắn lại một trăm cây 12 ly 7.

Bay gần sát mặt đất mà vẫn còn phải vòng vòng lắc qua nghiêng lại để đề phòng cái vụ B-40 của chúng nó bắn từ trên ngọn cây. Đạp mấy thùng đồ tiếp tế xuống chỗ chỉ định xong, Minh quẹo gắt một đường thẳng tiến tới bãi bốc thương binh để chở về bệnh xá. Nhìn xuống bãi đáp, chàng mới thấy xót xa trong dạ. Hàng trăm người lính bộ binh bị thương chờ di tản ngồi đầy sân. Không biết họ chờ đã bao nhiêu lâu nhưng Minh biết chắc phải lâu vì hơn 3 ngày qua, chiếc tàu của chàng là chiếc trực thăng đầu tiên lọt qua được vòng đai phòng không của giặc.

Vừa nghe thấy tiếng trực thăng thì một cảnh hỗn loạn dưới đất xảy ra liền lập tức. Lý do dễ hiểu vì ai cũng mong mình được trực thăng bốc trước. Những người thương binh còn đi được, hay nói đúng hơn, hễ ai còn cử động được liền tự động tìm cách tiến gần theo hướng chiếc trực thăng đang tà tà đi tới.

Là một phi công kinh nghiệm với hàng trăm phi vụ nghẹt thở kiểu này, Minh biết chuyện gì phải làm. Thứ nhất, mình không thể nào đáp xuống giữa một đám đông vô trật tự như vậy được. Mọi người sẽ bu lấy chiếc trực thăng như đàn hổ đói bám con dê non. Tiếp theo đó sẽ là một cảnh xô đẩy tranh dành nhau để leo lên phi cơ. Làm sao tàu cất cánh nổi với một số người đông như vậy được. Cũng đừng hòng nói đến chuyện phải trái hay ngăn cản họ. Ở những giây phút nguy hiểm tuyệt vọng, con người thường có những hành động liều lĩnh ngu xuẩn.

Thứ hai, chàng chỉ muốn bốc những người bị thương nặng nhất đi trước. Khổ một nỗi là hễ đã bị thương nặng quá rồi thì người ta đâu có mò đi đâu được. Chỉ còn nước nằm một đống trên băng ca mà nhìn thiên hạ “bon chen”.

Thật là hai vấn đề nhức đầu nhưng trời ạ, vượt bức tường lửa bốn năm lần mới vào được tới đây, chẳng lẽ lại “xách xe không” đi về? Minh suy nghĩ thật mau và tìm ra một giải pháp liền.

Chàng cho tàu bay là là cao hơn mái mhà một chút, lượn vòng và đảo mắt tìm “khách hàng”. Đây rồi, nơi một góc sân Minh nhìn thấy hai ba cái băng ca có mấy người thương binh nằm thiêm thiếp. Bình nước biển treo tòn ten và mấy ông y tá đứng chung quanh chứng tỏ rằng họ là những người cần được bốc trước hết. Minh hạ tàu thấp xuống chút nữa, bay gần đến đám người tuyệt vọng đó. Khi nhìn thấy mấy ông y tá hớn hở đưa tay ra vẫy vẫy, Minh dơ tay chỉ vào mấy cái băng ca rồi chỉ xuống đất làm một dấu hiệu bí mật như muốn nói: “Mấy ông cứ yên tâm chờ đó đi, lát nữa tôi trở lại”. Mấy người dưới đất có vẻ hiểu, gật gù cái đầu mấy lần.

Xong rồi, Minh mớm thêm chút ga lượn tàu bay qua tuốt phía bên kia sân, xa thật xa, rồi đáp thật mau xuống khoảng đất trống. Những người thương binh còn mạnh khỏe thấy vậy liền chạy ào tới chiếc trực thăng vừa đáp mau như một cơn lốc. Nhưng Minh mau hơn chút xíu. Người đầu tiên vừa tới gần tàu thì chiếc trực thăng đã được chàng vặn hết ga, bốc vút lên cao. Đám thương binh chưng hửng nhìn lên, tròn mắt kinh ngạc không biết ông phi công này chơi trò gì. Nhưng họ hiểu ra ngay khi nhìn thấy chiếc tàu vừa bốc lên lại “rớt” xuống ở góc sân bên kia, nơi có mấy người bị thương nặng nằm trên cáng.

Tàu chưa đáp vững trên mặt đất là Minh đã thò đầu ra ngoài hét nhặng lên giữa tiếng cánh quạt chém gió phần phật:

-Lên, lên mau, đưa mấy chiếc cáng lên trước…

Hét vừa xong là Minh lại quay đầu, nhìn sang bên kia coi chừng đám “khách hàng cũ” đang ào ào chạy trở lại. Minh hơi ngạc nhiên khi thấy trung úy Cường, người phi công phụ của chàng nãy giờ ngồi im lặng không nói một lời nào. Chuyện này hơi lạ nhưng chàng không có thì giờ để ý tới. Thần kinh Minh đang bị căng thẳng tận cùng để chuẩn bị bốc phi cơ lên đúng lúc. Bốc sớm quá thì không rước được thương binh, và trễ quá thì coi như đành bỏ tàu luôn.

Hai chiếc cáng vừa được đặt lên là Minh vặn hết ga nhấc tàu lên khỏi mặt đất liền. Chỉ cần chậm một giây là sẽ hối hận ngàn đời. Bố khỉ, chỉ có hai chiếc cáng mà sau tàu nặng thế này. Chàng phải chúi mũi, lết càng trực thăng chạy trên mặt đất một đoạn mới nhấc nó lên được. Bụi bay mù mịt. Khốn nạn hơn, chúng nó đang nã trọng pháo vào. Hỏa tập với một yếu tố, một mục tiêu đã được ôn đi ôn lại cả mấy tháng nay, chúng nó bắn gì mà trật nổi. Minh thấy những đám hoa khói nở tưng bừng rượt theo chiếc phi cơ mình. Có trái nổ gần đến độ đất văng cả lên kính phi cơ.


(còn tiếp)
DocHanh08
Loyal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 1449
Old 03-23-2012 , 09:13 AM     DocHanh08 est dconnect  search   Quote  
Tạ ơn trời, con tàu đã bắt đầu rời mặt đất. “Rời được là bay được, ráng lên chút đi em” Minh lẩm bẩm trong miệng, mồ hôi ướt rịn hai bên má, thấm ướt hết cả lớp áo bay cùng áo giáp. Nhưng chiếc tàu không lên cao thêm được chút nào nữa, chỉ lơ lửng trôi đi như một trái bong bóng gần hết hơi. Và chàng tái mặt lại khi nhìn thấy một hàng giây điện ngay trước mặt.
Minh có quyết định liền. Tàu không đủ sức để vượt qua, dừng lại là rớt một cái oành liền, chỉ còn nước chui xuống dưới mà đi. Vừa chui vừa cầu nguyện. Cầu nguyện với thượng đế rằng, xin ngài cho người nào đó, khi dựng những trụ điện này, họ đã chôn chúng nó cách xa nhau một chút, vừa đủ chiều dài của cánh quạt trực thăng.

Minh mím môi cho mũi tàu hơi hạ xuống, chui giữa hai hàng trụ điện. Thần kinh Minh khô cứng, trí não tê liệt nhưng hai tai thì chuẩn bị để nghe một tiếng rầm khủng khiếp của cánh quạt chém vào chướng ngại vật…

Tạ ơn trời, con tàu chui trót lọt qua giữa hai hàng trụ điện. Bình thường, khoảng cách giữa hai trụ điện không dài như vậy. Vậy là có hy vọng sống rồi. Nhờ có thêm chút tốc độ, chàng từ từ kéo phi cơ lên. Minh lái con tàu chỉ vừa đủ cao để tránh những sợi giây điện chết người như lúc nãy thôi, không lên cao quá. Đạn pháo kích của giặc vẫn ì ầm đuổi theo chiếc trực thăng tải thương.

Ra khỏi khu thị xã, Minh mới thấy nhẹ nhàng một chút, bèn quay đầu nhìn lại. Và chàng xém kêu lên một tiếng kinh ngạc khi nhận ra không phải chỉ có ba chiếc cáng thôi mà lúc nhúc có khoảng gần ba chục người. Thật như một hộp cá mòi. Minh toát mồ hôi lạnh. Nặng vậy mà kéo tàu lên được thì quả là một phép lạ. Trong lúc nguy hiểm, bản năng sống còn của con người quả thực lạ lùng. Chàng nghĩ nếu mình kéo tàu lên chỉ chậm một giây đồng hồ nữa thôi, cả chiếc trực thăng này sẽ bị chìm giữa một biển người… Nhưng đã lên được, đã thoát khỏi vòng đai thành phố thì coi như sống được rồi. Minh lại thầm tạ ơn trời đất.

Ngay lúc ấy, chàng lại nghĩ đến người phi công phụ của mình. Quái lạ, ông tướng này từ lúc vào An Lộc đến giờ, không nghe hắn nói được một tiếng nào. Minh nhớ ra một điều gì, hốt hoảng quay sang và thấy Cường chỉ còn là một cái xác chết. Hắn đã chết không biết từ lúc nào, đầu nghẻo sang một bên. Một lổ hổng nhỏ xuyên qua nón bay nơi gần thái dương. Xuyên thật ngọt từ bên này sang tới bên kia như người ta lụi mía ghim vậy. Một vũng máu đã khô chạy dài từ phần trán xuống người…

Minh nấc lên một tiếng nghẹn ngào, nước mắt chảy ra, thấy như viên đạn oan nghiệt kia vừa bắn vào đầu mình. Trung úy Nguyễn Văn Cường, mặt đẹp như con gái, ăn nói nhỏ nhẹ, nhà có hai ba cái pharmacy, bỏ học đi lính chỉ vì mê bộ đồ phi công. Ai có ngờ! Phải, ai có ngờ pilot trực thăng lại bị CKC để một phát vào giữa màng tang, chết gục lúc nào không ai biết…


(còn tiếp)
DocHanh08
Loyal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 1449
Old 03-30-2012 , 11:09 AM     DocHanh08 est dconnect  search   Quote  
Đáp con tàu xuống bãi đậu, tắt máy xong Minh ngồi yên thẩn thờ như người mất hồn. Một vài người thương binh vừa thoát chết, chạy lên phòng lái tính nói mấy lời cám ơn nhưng hoảng hốt giật lui khi nhìn thấy xác chết của Cường trợn mắt ngồi bất động một đống. Bộ binh gan lì vậy, sống với cái chết hàng ngày mà cũng không dấu được vẻ kinh dị khi nhìn thấy Cường. Có lẽ họ chưa thấy cảnh này bao giờ.

Xe Hồng Thập Tự ào tới, lúc ấy Minh mới nhớ là đôi mắt bạn còn mở trừng trừng đầy uất hận. Chàng tháo đôi găng tay, nhoài người tới đưa tay vuốt mắt cho bạn, miệng thì thầm: “Cường ơi, mày khi sống hiền lành như ông bụt…” Nói tới đó chàng nghẹn lời, hai tay run run.

Mấy người y tá mở cửa chiếc trực thăng, chẳng nói chẳng rằng, bắt đầu lui cui tháo dây an toàn cho Cường. Minh vừa vuốt được đôi mắt của người bạn xấu xố thì họ cũng lôi được Cường xuống khỏi tàu bay…

Tối đó, con đường từ phi trường Biên Hòa về Sài Gòn, Minh phóng xe như người đi trong mộng. Qua trạm kiểm soát xa lộ, đang mơ mơ màng màng thì một tiếng còi tu huýt thổi ré lên làm chàng chợt bừng tỉnh. Minh thắng xe lại, vừa kịp nhìn thấy hai người quân cảnh ào tới, mặt mày hầm hầm như muốn ăn tươi nuốt sống chàng:

-Anh kia đi đâu mà… ẩu tả vậy? Bộ anh không biết đây là trạm kiểm soát sao?

Minh lắc đầu. Làm sao những người lính gác đường này hiểu được tâm trạng mình. Một ngàn năm nữa, chúng nó cũng không thể nào hiểu nổi. Phải nhìn tận mặt thằng Cường với một lỗ hổng đen thùi những máu khô từ màng tang này sang tới màng tang bên kia, phải nhìn thấy hàng trăm thương binh chạy như đàn kiến dưới cơn mưa pháo của giặc, phải nhìn rõ viên đạn đại pháo nổ trước mũi phi cơ văng đất lên đầy cả kính trước, phải nhìn con tàu overload với hơn 30 thương binh lắc lư bay là đà dưới hai hàng dây điện, chỉ cần nghe một bùm là sẽ biến thành một cây đuốc vĩ đại…, hàng trăm thứ “phải” nữa thì may ra chúng nó mới thông cảm được mình…

Minh rút bóp móc sự vụ lệnh đưa cho một người. Người kia quan sát chàng bằng cặp mắt thiện nghệ và bỗng dưng, hắn như đọc được những tia nhìn phẫn nộ phát ra từ người trung úy phi công trẻ tuổi. Nụ cười ngoại giao nở liền trên môi hắn:

-Trung úy qua khu kiểm soát mà quên tốp lại. Trung úy thông cảm, chúng tôi chỉ thi hành bổn phận.

Hắn có lý. Ai cũng có bổn phận phải thi hành. Minh gật gù cái đầu, ra dấu thông cảm.

Quẹo chiếc Vespa vào đường Trương Minh Giảng, Minh tự nhiên thấy không muốn về nhà nữa. Về để làm gì kìa? Ăn thì không đói, ngủ thì không thể nào được.

Chàng quẹo ngược xe trở ra nhưng lại chẳng biết đi đâu. Tự nhiên Minh thấy thèm rượu kinh khủng. Đúng ra phải nói là thèm say, thèm những cảm giác bồng bềnh trôi nổi giữa một thành phố hoa lệ đang lên đèn. Minh thắng đại chiếc xe trước một quán cà phê. Ánh đèn xanh đỏ từ tấm biển hiệu hắt xuống mặt đường làm chàng nhớ đến chiếc đèn Beacon của tàu bay, của phi trường…

Dưới ánh đèn mờ mờ, trong tiếng nhạc, mọi người trong quán nhìn ông phi công mặc áo bay với cây súng lục trễ trễ bên hông như nhìn một người đến từ hành tinh xa lạ.

Hôm nay sao gặp toàn những chuyện bực mình. Tính kiếm một chỗ vắng để uống vài chai rượu giải sầu mà mới bước vào đã ngửi được mùi khó chịu rồi. Mặc kệ, kể từ ngày đi lính, đã lâu lắm mình chưa… đánh lộn với ai, cứ ngồi đây một chút coi thử ra sao. Chàng tới bên một chiếc bàn trống, đảo mắt nhìn một vòng chung quanh như thách thức tất cả rồi rềnh ràng ngồi xuống, quẳng gói thuốc lá lên bàn theo thói quen.

Một cô hàng chạy ra, nhẹ nhàng hỏi chàng một câu gì đó. Minh không nghe được và cũng chẳng cần để ý đến nàng. Chàng ngó mông lung qua cửa sổ, xòe bàn tay năm ngón ra, cất giọng nặng nề:

-Năm chai 33
-Dạ ông muốn kêu năm chai một lần.
-Ừ, năm chai một lần.

Cô chiêu đãi viên gật đầu quay lui.


(còn tiếp)
DocHanh08
Loyal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 1449
Old 04-04-2012 , 06:56 AM     DocHanh08 est dconnect  search   Quote  
Chai thứ nhất, uống cho mày Cường ạ. Số mạng phải không mày. Ừ, tao cũng nghĩ vậy. Mày trẻ tuổi đẹp trai, con nhà giàu, mê gì mấy chiếc trực thăng đen thùi lùi mà bỏ nhà đi lính. Nhiều khi tao tự hỏi tại sao trời hay bắt những thằng hiền lành đẹp trai như mày đi trước. Phi đoàn còn thiếu gì thằng… xấu trai mất dạy, cờ gian bạc lận, quịt tiền chạy nợ của thiên hạ sao trời không bắt chúng nó đi dùm…

Chai thứ hai, uống cho địa danh An Lộc đẫm máu. Tên thì nghe hay quá mà sao chiến trường lại tàn khốc vượt sức tưởng tượng của mọi người. Mới hôm qua, An Lộc hứng 6 ngàn trái vừa cối vừa đại pháo. Những người lính bộ binh ở tiểu khu An Lộc phải được xứng đáng gọi là anh hùng. Nhớ đến phi vụ hồi chiều, Minh lại thấy ớn lạnh. Nếu chàng kéo tàu lên chỉ trễ một giây đồng hồ nữa thôi thì chắc giờ này mình cũng đang được “hân hạnh” ngồi đếm pháo chung với đám thương bệnh binh. Chỉ vừa hạ càng xuống bốc lên liền mà có tới gần 30 mạng leo được lên tàu.

Chai thứ ba, nước đá tan gần hết rồi, Minh quay vào trong gọi to: “Cho tôi thêm mấy cục nước đá đi… cưng”. Tiếng “cưng” kéo dài ra, ngất ngưởng. À, ra thì mình đã hơi say rồi. Tốt, đang cần say lắm.

Khỏi cần chờ nước đá, chàng rót tiếp bia vào ly. Vừa hết chai, Minh thoáng nghe được những tiếng cười hô hố rất ngứa lỗ tai phát ra từ một cái bàn trong góc phòng. Chen lẫn với những tiếng cười khó nghe đó là những câu nói móc lò xa xôi ngụ ý mỉa mai những chiếc áo bay.

Chàng đặt mạnh ly bia xuống bàn, xoay đầu nhìn về hướng chiếc bàn ấy. Ba gã mặc đồ xi vin trạc tuổi chàng và một gã khác mặt đồ lính rằn ri ngồi nghênh ngang cười nói, ném những tia nhìn về phía chàng như thách thức. Gã mặc đồ rằn ri không hiểu ở đơn vị nào. Chắc phải là lính đào ngũ vì quân đội đâu có ai cho phép để tóc dài như vậy.

Tự nhiên, một cảm giác phẫn uất từ đâu ào tới phủ kín tâm hồn chàng. Đù mẹ bọn dân thành phố vô ơn này. Bạn tao vừa bị chúng nó bắn vỡ sọ, tao lăn lốc giữa hòn tên mũi đạn, và mỗi một giờ đồng hồ qua đi, không biết có bao nhiêu người tuổi trẻ Việt Nam khác thay phiên nhau nằm xuống để cho chúng mày ở hậu phương được bình an yên ấm. Ông đếch cần chúng mày trả ơn vì ông chỉ làm bổn phận, nhưng không thể khi dể ông như thế này được.

Cơn nóng giận làm lý trí của một người phi công bình thường vốn rất thượng tôn pháp luật bỗng trở nên liều lĩnh lạ thường. Chàng suy nghĩ thật mau: Chúng mày có bốn thằng, ngon lắm, tao chỉ có một mình nhưng còn cây P.38 của chính phủ phát để làm gì?

Nghĩ xong là làm liền. Đù mẹ phòng không chúng nó đem tận Nga Tàu sang cả hàng trăm khẩu ông còn đếch ngán thì sợ gì mấy thằng cao bồi vườn. Để coi thử chúng mày ngon tới đâu cho biết. Minh dụi tắt điếu thuốc đang hút, thò tay bật nút cài cây P. 38 ra, lầm lì đứng dậy. Minh dùng chân đẩy ghế ra sau, điệu bộ y hệt một anh Dăng gô sắp sửa giết người trong xi nê.


(còn tiếp)
_maymuathu_
Platinum Member
Join Date: Oct 2005
Số Điểm: 6296
Old 04-04-2012 , 03:01 PM     _maymuathu_ est dconnect  search   Quote  
...

_Viết chuyện ...câu giờ dễ sợ ..mann.nnnnnnnnnnnn ?
Sis DocHanh lấy trên Net xuống or...từ quyển truyện đang có sẳn trong tay ?

_Lấy trên Net xuống ..thì chỉ Copy, paste
vậy tại sao chậm ??

_Từ quyển truyện có sẵn trong tay ..thì muốn dán lên đây lúc nào mà chã được ...
Vậy tại sao bắt ngừ ta phải ...chờ ..???

Đừng nói là ..hũm có times nhe..
Siệt là ..cái tình !!!

.
DocHanh08
Loyal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 1449
Old 04-05-2012 , 10:30 AM     DocHanh08 est dconnect  search   Quote  
Dzạ thưa em lấy trên net xuống ạ Thấy Mây hỏi giống ...quản giáo hỏi tù nhân quá Mây ơi ! Nếu có Mây đứng trước mặt chắc chắn ĐH sẽ vừa khoanh tay vừa trả lời đó Mây . Giờ không có thôi thì Mây tưởng tượng đại nhen . Mấy ngừ làm thơ, viết văn thì chắc phải giàu tưởng voi (ủa lộn) trí tưởng tượng lắm ha . Bắt đầu nhen Mây:

Thưa chậm tại vì em muốn chậm vậy ạ . Em thích tới đúng chỗ khoái thì em ...chậm ạ

Dzạ em không bắt ngừ nào chờ đâu ạ . Ngừ nào thích hồi họp theo em thì cứ chờ ạ

Em trả lời dzậy thì chắc không có lý nào là em nói em bận đâu ạ . Chỉ tại vì em thích như vậy thôi ạ .

Thiệt là tình !!!



***tưởng tượng ĐH đang khoanh tay trả lời thôi nhen Mây, đừng suy tưởng chiện khác à
DocHanh08
Loyal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 1449
Old 04-05-2012 , 10:43 AM     DocHanh08 est dconnect  search   Quote  
Nhưng chàng vừa cất bước thì bỗng có một bàn tay nắm lấy vai chàng, nhẹ nhàng kéo lại. Đây nhất định phải là một bàn tay đàn bà vì Minh cảm thấy nó dịu dàng và êm ái lắm.

Minh quay nhìn lui và ngạc nhiên nhận ra cô hàng ban nãy không biết đã đứng sau lưng chàng từ lúc nào. Chàng chợt nhận ra thêm một điều là cô hàng xinh quá. Nếu biết em xinh vậy thì lúc nãy mình đã không gọi bia một cách thô lỗ lạnh lùng quá. Minh cảm thấy hơi hối hận.

Bàn tay nàng đã dịu dàng, giọng nói còn ngọt ngào hơn:

-Thưa, ông cần nước đá?

Minh thấy lòng mình dịu lại, bao căm hờn biến mất hết. Chàng ú ớ không nói lên lời.

Cô hàng buông vai Minh ra, cũng ngẩn ngơ một lúc vì thấy mình tự nhiên dám níu tay một người chưa hề quen biết. Nàng lập lại câu hỏi:

-Thưa, ông cần nước đá?

Không biết nói gì, Minh gật đầu và đưa tay đỡ lấy ly nước đá, vô tình… cầm phải bàn tay mềm mại của người con gái. Một cảm giác khoan khoái và đầm ấm chạy suốt lên người chàng. Không hiểu có cố ý hay không mà chàng cứ giữ lấy bàn tay ấy trong tay mình. Một giây, hai giây, năm giây đồng hồ ngắn ngủi rồi chợt nhớ ra, Minh kéo ly nước đá về, hốt hoảng nói:

-Tôi xin lỗi, tôi.. tôi không cố ý…

Nụ cười của cô gái đầy vẻ bí mật, nửa như thách thức, nửa như e dè. Nàng nhìn người phi công trẻ:

-Ông có làm gì đâu.

Chàng ngạc nhiên vì cặp mắt của nàng. Nó sâu thăm thẳm, như chứa đựng một cái gì.

Minh kéo ghế ngồi xuống, quyết định dẹp chuyện gây gỗ lại để lo chuyện… tán gái. Minh kiếm một câu nói nhưng lưỡi như ríu lại, đành ngồi im. Đầu óc chàng đã trở nên lú lẩn mất rồi.

-Ông có cần gì thêm nữa không?

Sau giây phút ngỡ ngàng ban đầu, bản tính lanh lợi tháo vát của ông phi công trực thăng lại trở về với chàng ngay. Minh cười, nụ cười đầu tiên của ngày hôm nay:

-Tôi chỉ sợ cô từ chối.

Lại nụ cười lấp lánh của nàng:

-Ông nói thử đi.

-Tôi muốn biết tên cô.

Khuôn mặt nàng rạng rỡ hơn nữa:

-Đơn giản vậy thì có gì phải sợ người ta từ chối. Tôi tên Loan.

-Tên đẹp quá.

Loan lắc đầu:

-Ông chỉ khen bừa, tên Loan thì có gì mà đẹp. Nếu tên Loan mà đẹp thì tên Minh còn đẹp hơn gấp mấy lần…

Minh ngạc nhiên:

-Sao cô Loan biết tên tôi là Minh.

-Tôi biết tên ông từ lúc ông mới bước vào.

-Mình có họ hàng xa gần chăng?

Loan cười lên khach khách:

-Tôi làm gì có may mắn được… họ hàng với ông. Tôi biết tên ông vì tôi đọc bản tên ông.

Minh gật gù, cười:

-Cô Loan thông minh quá.

-Ông lại khen bừa nữa rồi. Bản tên trên áo người lính thì ai đọc chả được, có gì là thông minh?

-Chẳng những thông minh cô Loan lại còn khéo léo nữa.

Nàng lại cười:

-Ông lại khen bừa nữa… tôi làm gì mà khéo léo?

-Vì cô vừa kềm chế được một thằng lính sắp sửa oánh lộn…
Minh đưa mắt liếc về phía chiếc bàn lúc nãy. Hình như cả bốn cặp mắt đang nhìn phía chàng một cách tức tối. Và Minh chợt hiểu liền mọi chuyện. Ở phi đoàn, anh em thường gọi đi tán gái là đi thả dê. Hoá ra mấy… con dê kia đang khó chịu vì tưởng rằng vừa đụng phải một con dê… phi công. Thật là oan cho mình. Tối nay mình chỉ muốn giải buồn, đâu có đem dê theo để thả. Và nếu đi thả dê, người ta phải ăn diện thật kẻng, ai lại mặc đồ bay đeo súng như thế này. Cái cảnh “áo dài xanh bên áo lính hoa rừng” chỉ đẹp trong bài hát và trong mấy vở tuồng cải lương.

Loan liếc nhìn về hướng đó, rồi cúi đầu, đưa hàm răng trên cắn nhẹ vào môi dưới của mình, ra dáng suy nghĩ. Minh hỏi tiếp:

-Mấy thằng đó là ai vậy?

Loan lắc đầu:

-Chả là ai hết, ngày nào họ cũng đến quán…

Rồi nàng nói lãng đi:

-Lúc nãy nhìn thấy ông đứng dậy, biết là thế nào cũng có chuyện, tôi sợ quá, cầm tay ông níu đại, mong ông không chấp…

Minh cười cười, máu dê trong người lại nổi lên:

-Ai mà dám chấp. Đáng lẽ tôi phải cám ơn cô Loan. Đời tôi mấy khi có diễm phúc được một người đẹp níu kéo như vậy? Nếu cô Loan muốn níu kéo tôi nữa bất kỳ lúc nào cũng được, xin cứ tự nhiên, tôi không bao giờ phản đối.

Loan phì cười:

-Ông nói chuyện hay lắm, tôi chả dám thế…

Một cô hàng khác từ trong quầy bước ra nói gì đó với Loan, rồi liếc nhìn Minh một cú trước khi bỏ đi. A, cú liếc… chiến lược để thẩm định chiến trường đây. Minh đoán người này phải là chị Loan vì nét mặt hai người hao hao giống nhau.
Loan nói:

-Nếu ông không cần gì thêm nữa, tôi phải đi, đứng đây lâu quá không tiện.

Biết không thể giữ nàng đứng nói chuyện với mình mãi được, Minh thở dài:

-Lát nữa cô… trở lại?

-Nếu ông cần gì thêm cứ gọi, tôi sẽ trở lại.

Minh thấy hơi buồn. Tuy không có ý tán tỉnh, nhưng nãy giờ đấu hót vi vút với nàng, chàng tưởng rằng mình ít nhất cũng được cô nàng chú ý, hoá ra mình chỉ là một ông khách hàng bình thường như hàng trăm người khách hàng khác. Cuộc nói chuyện vừa rồi chẳng qua chỉ là màn “ngoại giao kinh tế” của một người bán hàng với một khách hàng thôi. Minh đốt một điếu thuốc, cặp mắt trở nên hoang vắng kỳ lạ.


(còn tiếp)
_maymuathu_
Platinum Member
Join Date: Oct 2005
Số Điểm: 6296
Old 04-05-2012 , 06:51 PM     _maymuathu_ est dconnect  search   Quote  
..
Quote :
Originally Posted by DocHanh08
Dzạ thưa em lấy trên net xuống ạ Thấy Mây hỏi giống ...quản giáo hỏi tù nhân quá Mây ơi ! Nếu có Mây đứng trước mặt chắc chắn ĐH sẽ vừa khoanh tay vừa trả lời đó Mây . Giờ không có thôi thì Mây tưởng tượng đại nhen . Mấy ngừ làm thơ, viết văn thì chắc phải giàu tưởng voi (ủa lộn) trí tưởng tượng lắm ha . Bắt đầu nhen Mây:

Thưa chậm tại vì em muốn chậm vậy ạ . Em thích tới đúng chỗ khoái thì em ...chậm ạ

Dzạ em không bắt ngừ nào chờ đâu ạ . Ngừ nào thích hồi họp theo em thì cứ chờ ạ

Em trả lời dzậy thì chắc không có lý nào là em nói em bận đâu ạ . Chỉ tại vì em thích như vậy thôi ạ .

Thiệt là tình !!!




***tưởng tượng ĐH đang khoanh tay trả lời thôi nhen Mây, đừng suy tưởng chiện khác à

_Chỉ vì 1 cái thix của Sis thôi...mà có mấy trăm người chờ héo hắt cả con tim ...! Trong số đó có mây nữa ...!!
Sis có thấy ...tụi cho ngừ ta hôn ???
(Mình nói câu này phải..làm mặt nghiêm siệt là bạo thì She mới ...ngán ..? ) ..

_Còn kí tội ...nhá nhá nữa ...
Canh me ..tới chỗ ú tim là dừng ...hũm post nữa ...
Chịu thấu hông ??

(mây biết tính sao giờ há ...??)
Ừ đúng gòi ..Sis cũng tưởng tượng hay lắm ...tự vì Sis cũng dziết dzăn nữa mà ..??
mây mời Sis nhìn lại phía sau Sis đi ...
Một cái ghế Arm Chair đang chờ Sis đó ...
Kính mời Sis ngồi lên cho Fẽ xi" ...rùi nhớ ghé lại dziết chiện cho mây đọc típ nhe ...
.....??????????.
Thanks nhìu lắm Sis ĐocHanh ơi ? ...

(_Ui.iiiii đàn bà con gái ở mỹ ...mạnh lắm bà con ơi ? Bác NNNgạn gặp họ còn phải ngã nón chào ...nữa đấy ...Mình năn nĩ họ chút thì có chết Mr. West nào đâu ????)..Hihihihiiiiiiii....





DocHanh08
Loyal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 1449
Old 04-06-2012 , 10:37 AM     DocHanh08 est dconnect  search   Quote  
Chả thấy ai chờ cả . Nếu có đã cùng nhao nhao lên rồi . Đằng này có mỗi mình Mây thôi hà

ĐH ngán ... trí tưởng tượng của Mây thôi (nên mới thêm câu thòng ở trên đó cho nó rõ nghĩa) chứ cái mặt nghiêm hay không thì ai sợ chứ . Nhưng đừng làm cái mặt đỏ lè như dzầy là được rồi .

Mây tưởng tưởng tới độ hỏng ai tưởng theo kịp . Dzậy chiện "dzác thánh giá" có ...tưởng tượng hong hay "thành tâm" muốn dzác dzậy Mây ?

Cuối tuần vui vẻ Mây hỉ
DocHanh08
Loyal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 1449
Old 04-06-2012 , 10:43 AM     DocHanh08 est dconnect  search   Quote  
Loan tinh mắt lắm. Qua ánh lửa của que diêm, nàng nhìn thấy được vẻ bất mản trên khuôn mặt người lính trẻ ngay:

-Ông Minh này.

Lần này thì giọng Minh lạnh lùng, hơi buồn buồn:

-Gì cô?

Loan cười nhẹ:

-Ông cho tôi hỏi ông một câu nhé?

-Hỏi đi.

-Lúc nãy, ông gọi ai là “cưng” vậy?

Minh cười:

-Tôi gọi cô đấy!

-Nghèo mà ham! Ai cho phép ông vậy? Tôi là “cưng” của ông lúc nào?

Chàng chưa kịp trả lời thì Loan đã bật cười rồi đột nhiên, đưa tay úp bàn tay mềm mại của nàng lên bàn tay Minh đang để trên bàn. Dưới ánh đèn mờ mờ của quán cà phê, không ai thấy hai bàn tay này. Minh ngẩn người, có cảm giác như mình là một thằng ngốc vừa được… trúng số độc đắc. Chàng chẳng biết phản ứng ra sao nhưng khuôn mặt thì tươi lên thấy rõ.
Nàng để yên bàn tay như vậy một lúc rồi nhẹ nhàng cất tay đi, giọng như tiếc nuối:

-Tí nữa tôi trở lại.

Loan đi rồi, Minh biết rằng kể từ giây phút này, sự hiện diện của mình ở nơi đây đã có một ý nghĩa khác. Chàng muốn tránh không nghĩ đến hai chữ “thả dê” như anh em thường nói. Không hiểu sao, chàng thấy động từ đó không hợp trong hoàn cảnh này chút nào. Nó nham nhở và lố lăng đến kỳ cục. Minh ngơ ngẩn một lúc rồi chợt nhìn xuống bàn tay mình còn để yên trên mặt bàn như tiếc nuối những giây phút êm ái. Táo bạo thật. Ai bảo con gái mới lớn không có những cú chết người như thế này. “Ai cho phép ông gọi tôi là cưng…” Minh suy nghĩ tìm một câu trả lời…

Chàng rót bia vào ly. Màu vàng của bia bây giờ thấy hấp dẫn hơn lúc nãy nhiều. Uống cạn ly, chàng lại nhớ đến Cường. Cường ít ham nhậu nhẹt nên hai người không chơi thân nhau lắm. Không thân nhưng thỉnh thoảng khi đi biệt phái, bạn bè cũng có dịp ngồi uống rượu với nhau. Cường không thích rượu. Thường, nó chỉ uống một chai rồi ngồi im hút thuốc lá nghe thiên hạ đấu. Tối nay, không biết trong cõi trời thênh thang nào đó, mày đang làm gì? Minh thấy mình thật tệ. Chiều này, trên đường về, chàng đã tính ghé nhà Cường để thông báo tin chẳng lành nhưng lại đổi ý. Công việc quan trọng này nên để cho ông phi đoàn trưởng hay những người bạn thân của Cường. Nhìn thấy nó chết là đã quá đủ, Minh không có can đảm nhìn những người thân của Cường khi nghe tin đau buồn này.

Minh đã uống hết chai thứ năm, đầu óc bắt đầu thấy “mười phần lâng lâng thoát tục”. Mồi xong một điếu thuốc, vừa tính gọi thêm bia thì bỗng nhìn thấy một bóng người đứng sững ngay trước mặt mình. Chàng nhìn kỹ hơn và nhận ra ông khách lạ là một trong bốn thằng tóc dài ở cái bàn đã phát ra những câu nói móc họng.

Thằng ngố này chắc không biết rằng trước khi đi lính tàu bay, chàng cũng đã là một tay chơi khét tiếng. Khét tiếng đến nỗi, ngày chàng bỏ đi lính, cả xóm thở phào nhẹ nhỏm. Người thở phào nhẹ nhỏm nhất là bố chàng.

Để coi thử nó muốn gì đây? Minh ngồi im nhìn hắn, không tỏ một dấu hiệu nào hết. Cặp mắt… tóc dài và cặp mắt… phi công đụng nhau.

Minh để ý thấy khuôn mặt thằng này rất trắng, nhưng tái mét đi không biết vì sợ hãi hay vì hút xì ke nhiều quá. Xì ke bây giờ là một cái mốt của tuổi trẻ thành phố. Chàng còn tinh tế nhận ra một điều là áo quần thằng này may chiến quá. Phải công nhận là rất đẹp và toàn bằng những thứ hàng đắt tiền. Nhất định phải là con nhà giàu. Chàng hơi thắc mắc là nhỏ con ốm yếu như vậy, sao nó dám lết qua tới đây để gây chuyện. Ngày xưa Minh cũng khoái gây gỗ, nhưng chàng thường ước lượng vóc dáng và sức mạnh của đối phương trước khi ra tay. Không ai dại gì đem đầu húc vào bức tường thép. Thằng con nít này vì ngu si hay vì ỷ thế mấy thằng bạn nên nổi máu anh hùng bất tử. Cái ngữ này thì Minh biết chỉ cần một đấm là văng qua tuốt tới bên kia liền.

Thằng tóc dài chỉ vào gói thuốc trên bàn, giọng hơi run run:

-Xin điếu thuốc được không?

Lại chơi đòn chiến tranh chính trị để đo lường phản ứng đối phương đây. Đù mẹ ăn nói còn chưa vững thì nói gì đến chuyện gây gổ với ai. Minh nhẹ nhàng cầm bao thuốc lên, nhìn ngang nhìn ngửa một lúc rồi nhún vai rất… xi nê, nói:

-Xin lỗi ông bạn, thuốc này không phải thuốc chùa. Bạn muốn hút thuốc lá chùa, yêu cầu lên chùa mà xin.


(còn tiếp)
_maymuathu_
Platinum Member
Join Date: Oct 2005
Số Điểm: 6296
Old 04-09-2012 , 10:53 AM     _maymuathu_ est dconnect  search   Quote  
...

_Úi ..iiiiii
thuốc hút của lính ...không cho hút chùa ...?
Dzị còn chiện đời lính ...có cho con lính ..đọc chùa hông ??

Kí gì ...chùa (Free...) là phải chờ ...hở Sis ?...
(Tuần này hình như Lễ ? Sis nghĩ long weekend rùi đó nhe ? )
Dzi..vui lòng ghé dô post chiện típ dzùm đi ...
Pleasssssssssss.....

Nice Day Sis,


DocHanh08
Loyal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 1449
Old 04-14-2012 , 06:36 AM     DocHanh08 est dconnect  search   Quote  
Bó tay với Mây rồi ! Mây với ĐH mà được cấp lãnh đạo giao cho công việc làm giao liên thì chắc chắn lãnh hậu quả nhiều hơn kết quả Kể Mây chiện này trước khi trở lại chuyện phi công .... quậy hén .



***

Tuân (không phải ... Tuấn ) vừa mới ra trường nên còn rất trẻ . Đã hơn 3 tháng kể từ ngày Tuân nhận được giấy tờ thuyên chuyển về dạy ở một trường trung học vùng quê một năm, trước khi có thể nộp đơn xin về lại Sài Gòn . Tuân nhớ lại mới ngày nào còn là một trong những đứa "thứ ba" của trường . Vậy mà thoắt cái Tuân đã thành .... thầy giáo ! Niềm vui xen lẫn sự hồi hộp trong buổi đầu đứng trên bục giảng không thể nào tránh khỏi . Nhưng Tuân rất vui vì vẫn được gần gũi với đám học trò, với tà áo trắng, với phấn trắng, với bảng đen, với cổng trường và hoa phượng . Có khác chăng là Tuân không còn nghịch ngợm được như trước vì đám bạn thân của Tuân đã mỗi đứa mỗi nơi, mỗi ngành nghề, mỗi lý tưởng và khát vọng hoài bão cũng khác nhau .

Đang miên man với dòng suy nghĩ, Tuân đã đến nhà của Huệ lúc nào không hay . Dừng xe lại, trước mặt Tuân là một giàn hoa giấy màu tím rịm, bất chợt Tuân cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng, thanh thản và không còn lo buồn như những ngày đầu mới rời xa Sài Gòn .

Huệ từ trong nhà như thấy được Tuân nên chạy ra mừng rỡ:

- Em chào thầy, mời thầy dzô nhà .

- Cám ơn em .

Tuân theo chân cô học trò ở độ tuổi "bẻ gãy sừng trâu" bước vào nhà .

- Mời thầy ngồi nghỉ để em đi pha trà .

- Cám ơn em .

Từ nhà sau bước ra một phụ nữ mặc quần đen áo bà ba nâu . Tuân vội đứng lên cúi đầu chào . Người phụ nữ lên tiếng:

- Chào thầy, thầy dạy con Huệ học ở trường đó hở ? Tui là dzì tư của nó . Tui có nghe nó nói qua là thầy muốn tìm chổ ở trọ trong thời gian dạy học ở đây phải hôn ? Thì cứ tới đây ở cho dzui, nhà tui hỏng có rộng rãi dzì mấy nhưng được cái dzui dzẻ dzà quà thuận lắm thầy .

Vừa lúc đó Huệ bưng hai tách trà nóng đem lên để xuống bàn ;

- Em mời thầy uống trà .

- Cám ơn em .

- Ơ con nhỏ này, hỏng mấy khi thẩy tới nhà thì làm gà làm dzịt mầm thịt làm thẩy ăn , xong rồi dzẫn thẩy dzô dzườn chơi cho dzui chớ ngồi đây thẩy chán chết .

Không đợi hai người trả lời, dì tư tiếp:

- Chừng nào thầy theo con Huệ dzô dzườn chơi thì thầy làm ơn nhắc nó khoá cửa dzùm tui nghen thầy . Con nhỏ tánh tình hời hợt, hay quên lắm thầy . Cám ơn thầy .

Dì tư lấy nón lá đội lên đầu rồi quày quả ra đi, Huệ hỏi với theo:

- Dzì đi đâu dzạ dzì tư ?

Dì tư dừng bước ngay ngạch cửa, quay lại đáp:

- Ờ dzì đi qua nhà ông tám . Ổng nhờ dzì qua dzườn ổng làm phụ ổng chừng một hai tiếng là xong. Tội nghiệp từ ngày bà tám mất đến giờ ổng thui thủi buồn có làm dzì được đâu . Hôm nay ổng nhờ thì mình qua giúp ổng dzậy mà . Ờ con đừng chờ cơm trưa dzì nghen . Ổng nói dzì lên dzườn ổng làm xong rồi ăn ở trên dzườn ổng luôn cho dzui .

- Mấy tháng nay ổng không làm gì hết . Giờ dzì lên phụ có nước mà rã tay chân dzới ổng .

- Dzì cũng biết dzậy nhưng chòm xóm mà con, tối lửa tắt đèn phải dzúp nhau chứ ! Thôi dzì đi à nghen . Con nhớ khoá cửa trước khi dzẫn thẩy dzô dzườn chơi đó nghen .

- Dzạ con nhớ, dzì nhắc qoài !

Huệ quay vào nhà cười tươi hỏi thầy:

- Thầy muốn dzô dzườn chơi giờ hong thầy hay để ăn trưa xong mới dzô hả thầy ?

Tuân ngớ ngẩn, lắp bắp:

- Thầy .... em .... dì tư ....vô...

- Mèn ơi, ai làm dzì đâu mà thầy cà lăm dzữ dzạ . Thì dzì tư nói dzẫn thầy dzô dzườn chơi cho dzui . Mấy đứa tụi bạn em khoái tới dzườn em chơi lắm ! Tụi nó nói dzườn bên này sạch sẽ hơn dzườn Yến Thảo, chơi dzui dzà thoải mái hơn nhiều, dzới lại dzì tư dzể chịu nữa đó thầy .

- Huệ ! Em đừng nói nữa được không !

- Sao tự nhiên thầy kỳ cục dzạ . Thầy chưa muốn dzô dzườn thì thôi mình ngồi đây chơi trước, chút dzô trỏng chơi sau, cũng được . Nhưng mà em nói thầy nghe, thầy không dzô dzườn chơi với em là thầy sẽ ân hận cho coi, tự dzì em nghe nhiều ngừ nói ở trên Sì Gòn hỏng có chổ chơi dzui như ở đây đâu thầy . Em bảo đảm thầy dzô chơi một lần rồi thầy sẽ thích lắm . Níu thầy chưa muốn dzô trỏng bây dzờ thì thôi lần khác cũng được, hỏng sao .

Tuân chịu hết chịu nổi, quát:

- Đủ rồi ! Tôi tưởng em hiền thục, dịu dàng, nết na, đằm thắm, chất phác . Gia đình em gia giáo, đạo đức, đàng hoàng nên tôi mới chọn tới trước là xin ở trọ trong thời gian lưu lại giảng dạy ở đây . Sau nữa là, sau nữa là .... Ai ngờ em ....

Tuân ngưng bặt, cắn răng, hai tay nắm chặt lại như để kìm chế một cơn giận dữ đang chuẩn bị bộc phát . Còn Huệ cũng quá sợ hãi vì chưa từng thấy thầy Tuân giận dữ đến như vậy . Huệ nói lí nhí chứ không còn huyên thuyên như khi nãy nữa:

- Em có làm dzì sai đâu mà thầy la em như vậy ! Dzậy dzờ thầy muốn sao hả thầy ? Em chỉ muốn thầy dzô chơi cho biết thôi chứ em ...

- Tôi nói đủ rồi ! Em quá đáng lắm rồi ! Em nghĩ tôi là ai, em nghĩ tôi tới đây với mục đích gì hả ? Em tự hạ thấp mình cũng đã là quá đau xót rồi . Em đừng coi thường tôi chứ ! Tôi là thầy giáo chứ có phải là những người có đầu óc bẩn thỉu như em nghĩ đâu ! Chào em, tôi về !

Tuân vội vã bước thật nhanh ra khỏi cửa nhà Huệ như đang trốn chạy một điều gì đó vừa chợt sụp đổ tan tành trong tim người thầy giáo trẻ .

Huệ đứng nhìn theo ngơ ngác xen lẫn tức giận vì không hiểu chuyện gì vừa xẩy ra với người thầy giáo đáng kính của mình !

Buổi trưa nơi miền quê vẫn vậy . Vẫn êm ả, vẫn tĩnh lặng, từng cụm mây trắng vẫn trôi lững lờ trên nền trời trong xanh, và gió vẫn thổi nhẹ rung rinh những cánh hoa giấy trong vườn nhà Huệ .

Từ sau vườn nhà Huệ có tiếng con két kêu văng vẳng một cách hồn nhiên " Huệ, dzô dzườn chơi . Huệ, dzô dzườn chơi".


***

ĐH dziết được nhiêu đó thôi hà, hết chiện rồi đó Mây .
Cuối tuần vui vẻ, bình an Mây hén .


Last edited by DocHanh08; 04-17-2012 at 08:44 AM..
AnhHai?Qua^n
Gold Member
Join Date: Dec 2001
Số Điểm: 2050
Old 04-14-2012 , 11:39 AM     AnhHai?Qua^n est dconnect  search   Quote  
Funny,

Tiếng Việt mình phong phú thiệt. Đi vô vường (vường cay ăn trái), cho không phai đi vô (dường ngũ đau). Ông thày này hiểu lầm cô học trò của ổng ròi. LOl...

Last edited by AnhHai?Qua^n; 04-14-2012 at 12:02 PM..
_maymuathu_
Platinum Member
Join Date: Oct 2005
Số Điểm: 6296
Old 04-14-2012 , 01:55 PM     _maymuathu_ est dconnect  search   Quote  
--

_Ui chèn ...Sis ĐH ..Tốn công post chuyện cho đọc ..free mà còn tặng thim Bonus nữa hở ?? ..

Cảm ơn nhìu lắm Sis DocHanh ơi ?
Mời Sis uống đỡ với mây ly StarBucks..nhe..
mình cũng có lòng ...biết ơn chứ bộ ...???



THanks nhìu lắm Sis,
DocHanh08
Loyal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 1449
Old 04-17-2012 , 08:30 AM     DocHanh08 est dconnect  search   Quote  
Anh HQ & Mây,

Hiểu lầm như ông thầy Tuân đó cũng không sao, nhưng ráng mà hiểu cho lộn thì cái này mới đáng tội đánh năm mươi hèo

Chúc cả hai vui vẻ
DocHanh08
Loyal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 1449
Old 04-17-2012 , 08:40 AM     DocHanh08 est dconnect  search   Quote  
Thằng tóc dài đứng yên như không biết phải làm gì một một lúc rồi tiến tới, dơ tay kéo cái ghế tính ngồi xuống. Ai cho mày ngồi chung với tao, Minh co giò tính đạp văng cái ghế ra thì bỗng khựng lại: Loan xuất hiện. Mình không thể để cho nàng có ấn tượng rằng mình là một người vũ phu hung dữ. Chàng biết tâm lý con gái. Họ không thể nào hiểu nổi tại sao đàn ông lại thường hay đánh nhau.

Loan đánh tan bầu không khí gây cấn bằng một nụ cười:

-Ông Minh cần dùng gì nữa không ạ?

Chưa kịp để Minh trả lời, nàng hỏi luôn gã tóc dài:

-Còn anh Đạt, anh có cần gì không anh?

Minh khám phá ra là mình đang lâm vào một tính thế khó xử: Phải ngồi chung bàn với một thằng không ra gì. Minh suy nghĩ tìm một quyết định. Chàng không thể ngồi chung bàn với một thằng như thế này được. Minh biết tính mình. Không sớm thì muộn, chuyện không hay sẽ xảy ra. Cũng không thể đuổi nó đi trước mặt Loan như thế này. Làm vậy chẳng khác nào hạ mình xuống ngang hàng với nó. Chàng có một quyết định liền:

-Cô Loan làm ơn tính tiền cho tôi đi, tôi phải về.

Loan tròn mắt ngạc nhiên, giọng nàng tiếc nuối thật sự làm Minh cũng thấy xao xuyến:

-Sao ông đi sớm vậy?

-Tôi có chuyện. Hôm nào đó tôi sẽ ghé.

Vừa nói chàng vừa đưa mắt liếc vào Đạt. Loan hiểu ý. Nàng chớp mắt thật mau, hỏi một câu mà Minh biết là anh chàng Đạt nghe đến chắc phải lộn ruột:

-Ông hứa ông sẽ ghé lại?

Thấy tự ái mình được ve vuốt, Minh cười:

-Tôi hứa.

Loan vừa quay vào trong, Minh nhìn xéo Đạt, gằn giọng:

-Chú mày may mắn lắm đó, nếu cô Loan không xuất hiện bất ngờ thì chú mày làm gì ngồi đây với tao được.

Thằng khốn vẫn ngồi im, không biết nó không thèm hay không dám mở miệng. Minh hỏi:

-Muốn gây sự phải không?

Đạt nhún vai. Minh lại tiếp:

-Đù mẹ tao có chuyện phải đi, không phải tao sợ chú mày đâu nha. Có ngon thì ra ngoài kia mà ăn thua với nhau một trận. Chú mày về nói với mấy thằng bạn của mày như vậy…
Minh nhìn sang bàn bên kia và bỗng giật mình nhận ra chiếc bàn đó đã trống trơn. Bọn chúng nó đã biến mất đâu hết không biết từ lúc nào.

Thế này là có chuyện rồi. Chuyện lớn chứ chẳng chơi. Thảo nào. Minh đâu có lạ gì cái trò này. Chúng nó để một thằng ở lại gây chuyện, bọn còn lại ra phía ngoài “lập trận” ngồi chờ mình. Chàng cũng không ngờ chúng nó rút mau vậy. Nhưng ông chấp cả lò nhà chúng mày, để coi thử chúng mày sẽ dở được cái trò gì.

Khỏi cần chờ Loan trở lại, Minh đứng lên tới quầy trả tiền. Loan thối tiền một cách chậm rãi, như muốn kéo dài giây phút chia tay. Nàng e ngại nhìn Minh:

-Hình như có chuyện gì phải không ông?

-Có gì đâu, tôi phải về gấp.

-Hôm nào ông trở lại?

Minh nhìn sâu vào trong ánh mắt Loan, cố đo lường sự chân thật trong câu nói:

-Cô muốn tôi trở lại thật hay chỉ hỏi để mà hỏi vậy thôi ?

Loan chớp mắt thật mau như cố dấu một vẻ bất mãn rồi cúi đầu xuống. Hình như mắt nàng đã ướt. Minh thấy lòng mình vừa tê tái vừa thích thú. Tự ái của chàng một lần nữa được vuốt ve.

Bỗng Loan ngửng đầu lên, giọng nàng có vẻ trách móc: -Ông cho tôi là hạng người nào?

-Tôi đâu dám “nhận định” ai. Tại tôi thấy Loan tiếp đãi mọi người rất lịch sự nên tôi hỏi vậy.

Loan nhìn ra xa, thở dài:

-Thôi, chúc ông về may mắn. Nếu rảnh rỗi thì ghé, không ghé cũng chẳng sao.

Rồi Loan quay đi. Minh hốt hoảng gọi giật nàng lại:

-Cô Loan!

Loan ngừng bước, quay đầu lại. Minh thấy mắt nàng đã ướt hơn lúc nãy. Ướt và buồn kinh khủng. Chàng bùi ngùi:

-Anh ăn nói… hồ đồ làm Loan buồn, anh xin lỗi.

Loan bỗng đổi giận làm vui, liếc nhìn Minh:

-Ai cho phép ông xưng anh với Loan?

Minh hốt hoảng chữa lửa:

-Ý quên. Tôi xin lỗi cô Loan. Tôi xin lỗi.

Chàng nhấn mạnh chữ “tôi” hai lần, rõ ràng. Loan bật cười lên một tiếng nhỏ:

-Ông bạo lắm ông biết không? Mới vào đây chưa quen ai hết đã dám gọi người ta là “cưng”, rồi bây giờ lại tự nhiên xưng anh ngọt sớt. Bộ lính không quân đều như vậy hết hả ông Minh?

-Không đâu, không quân chúng nó rất lịch sự hiền lành, chỉ có mình tôi là bừa bãi thôi. Đây là vấn đề cá nhân, không có gì liên quan đến quân chủng hết, cô Loan thông cảm.

Bỗng có một giọng đàn bà khác chen vào:

-Con nhỏ này, ăn hiếp người ta vừa chứ, không biết ông ấy là trung úy phi công hay sao?

Minh quay nhìn người đã “cứu bồ” mình. Ra là một cô hàng lúc nãy, người đã tặng chàng một cú liếc mắt trước đây. Cô nàng tự giới thiệu:

-Tôi tên Thanh, là chị của con bé khó tánh này. Tôi cứ bảo nó mãi, khó như nó thì có lấy bụt cũng bị bụt bỏ.

Minh phì cười vì câu ví von ngộ nghĩnh. Bụt có bao giờ đi lấy vợ mà sợ. Được thêm đồng minh trợ giúp bất ngờ, chàng cảm thấy lên tinh thần, đấu ngay một câu:

-Tôi chỉ sợ bụt cũng bỏ chùa đi theo cô Loan đấy chứ…
Cả ba cùng cười. Thanh tiến tới bên chàng, nói nhỏ:

-Ông nên cẩn thận, tôi thấy hình như sẽ có chuyện. Bọn thằng Đạt nổi tiếng phá láng xóm ở đây. Lúc nãy tôi thấy chúng nó xì xầm về ông… Nếu ông muốn, cứ ra ngõ sau đi về, mai trở lại đây lấy xe cũng được…

Minh thấy ấm trong lòng vì lời nói chứng tỏ “bà chị” đã có cảm tình với mình:

-Cám ơn cô đã lo cho tôi, đời tôi quen với những chuyện này rồi, tôi bảo vệ thân mình được…


(còn tiếp)

Last edited by DocHanh08; 04-21-2012 at 09:29 AM..
DocHanh08
Loyal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 1449
Old 04-21-2012 , 09:28 AM     DocHanh08 est dconnect  search   Quote  
Trước khi bỏ đi vào, Thanh còn nhắn đi nhắn lại với chàng mấy lần: “Mình chén kiểu không nên đụng với chén sành.” Nhưng Minh thấy chẳng có gì đáng lo cả. Chàng vẫn chủ quan coi chúng nó như một bọn cao bồi vườn.

Minh đội mũ calô vào, sửa sửa lại cho ngay ngắn:

-Chào cô Loan, tôi đi.

Loan lập lại câu hỏi ban nãy:

-Chừng nào ông trở lại?

Chưa kịp để cho Minh trả lời, nàng tiếp luôn:

-Tôi chưa bao giờ hỏi câu này với người khách nào cả. Tôi nói thật.

-Mai, tối mai.

-Ông hứa?

-”Anh” hứa.

Minh cố ý nhấn mạnh tiếng “Anh” như để cho Loan biết. Nàng cười:

-Tiến mau tiến mạnh nhỉ, mới thấy người ta hỏi một câu là đã đốt giai đoạn rồi. Lính bay có khác. Nhưng làm anh của Loan không sướng đâu, Loan nói trước.

-Loan cho phép?

Loan cúi đầu, nói nhỏ:

-Ừ, Loan cho phép.

Rồi tự nhiên nàng nói luôn:

-Loan học Văn Học, lớp 12B5, buổi trưa về nhà lúc 12 giờ.
Minh mỉm cười rạng rỡ. Chàng tưởng tượng những buổi “Em tan trường về…” thật thơ mộng trong tương lai.

-”Anh” đi.

Giọng Loan trầm xuống, như chứa đựng rất nhiều tiếc nuối:

-Vâng, “Anh” đi.

Ra tới cửa, Minh liếc nhìn về cái bàn mình ngồi lúc nãy, thấy vắng hoe. Vậy là thằng Đạt cũng đã dọt rồi. Hay mình vào ngồi trở lại tiếp tục uống bia như không có chuyện gì xảy ra? Không được, kỳ lắm. Hơn nữa, chưa biết chúng nó sẽ kéo vào để gây chuyện lúc nào.

Ra khỏi quán, khỏi cần nhìn đâu xa, Minh kinh hoàng nhìn thấy ngay hậu quả của cuộc gây hấn liền. Chiếc xe Vespa Super Sprint 150 của chàng bị ai lật nằm chỏng gọng trên mặt đất, dầu mở và xăng chảy thành một đống lai láng. Minh đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận đủ thứ nhưng không bao giờ ngờ tới cái màn hèn hạ này. Chàng hốt hoảng chạy tới bên chiếc xe mà chàng cưng hơn cả chính thân mình. Minh muốn rơi nước mắt khi nhìn thấy số vốn dành dụm qúy giá của bao nhiêu tháng trời du học bên Mỹ đã trở thành một khối sắt bầy nhầy thê thảm. Chàng dùng hai tay nắm lấy tay lái, từ từ nâng nó dậy như mong rằng với sự chăm sóc của mình, chiếc xe sẽ trở lại hình hài cũ như lúc trước khi chàng bước vào quán. Chàng nhận ra hai vỏ xe đã bị rạch nát, đèn bị đập bể. Nhìn xuống bàn đạp, thấy nó cong queo thảm hại.

Minh thò chân tìm bàn chống để dựng xe lên, nhưng không thể nào được. Bàn chống đã bị phá hoại. Minh đảo mắt chung quanh và nhìn thấy một bọn bốn đứa lúc nãy đứng nhìn về phía chàng thách thức.

Minh ráng giữ bình tĩnh để suy nghĩ. Nếu không phải chúng mày là thủ phạm thì ai vào đây?

Cái lạ là tại sao chúng nó không bỏ chạy đi cho rồi mà còn đứng đó khiêu khích mình kìa. Minh lại đảo mắt nhìn một lần nữa và tái mặt đi khi nhận ra một thằng trong bọn thủ cây carbine. Thằng cầm súng đứng dáng điệu rất ngạo nghễ, thách thức. Súng ở đâu, ai phát cho chúng nó kìa? Minh suy nghĩ. Giờ này, mặc đồ civil mà thủ carbine đứng nghênh ngang ngay giữa thành phố thì chỉ có nhân dân tự vệ.

Hèn gì thấy chúng nó tự tin quá cỡ, coi cây P.38 của mình như pha.

Và Minh nổi cơn điên. Điên thật sự. Trong cơn điên, chàng biến thành một kẻ nguy hiểm nhất trên thế giới. Chàng suy nghĩ rất mau. Chúng đông hơn lại có súng, muốn chơi thì phải có kế hoạch táo bạo mới được. Máu du đãng ngày xưa trong người chàng bùng dậy bừng bừng.

Chàng để chiếc xe nằm nhẹ nhàng xuống đất, từ từ dùng chìa khóa mở học bên hông, rút ra một cái ống nước bằng cao su dài độ một sãi tay. Đúng ra đây là một món vũ khí rất lợi hại ngày xưa đã làm chàng vang danh là “Minh ống nước”. Chàng thường bỏ ống cao su trong cặp táp khi đi học. Các thầy khám, nhìn thấy ai cũng nghĩ nó chỉ là một cái ống nước bằng cao su vô tội vạ. Nhưng đến khi đụng chuyện, chàng chỉ cần mở một đầu ra, nhét vào đó vài chục hòn bi sắt rồi túm một đầu lại là cái ống nước biến thành một cây sắt… mềm ngay. Cái hay của cây sắt mềm này là đánh không có máu chảy nhưng quật đến đâu là gãy xương bể đầu tới đó. Xong chuyện lại tháo nó ra, cất mấy hòn bi sắt đi, chẳng ai ngờ được. Từ ngày đi lính, Minh luôn luôn thủ một cây trong cốp xe để đề phòng những trường hợp như vầy. Cầm món đồ nghề của “Minh ống nước” ngày xưa trong tay, chàng liếc nhìn bọn cao bồi vườn. Tốt. Chúng nó vẫn tụ tập đứng hút thuốc lá, chưa biết mình nghĩ gì trong đầu.

Minh kéo nhẹ fermature túi áo bay bên ống chân phải, thọc cây ống nước vào đó. Xong rồi, chàng bình thản đứng dậy, móc một điếu thuốc cắm vào miệng. Minh đưa tay sờ nắn khắp các túi như để kiếm một cái hộp quẹt. Vừa tìm kiếm, chàng vừa nói hơi lớn đủ để cho bọn khốn nạn kia nghe:

- Đù mẹ sao mà xúi quẩy quá, xe bị ai phá rồi bây giờ lại mất luôn cái hộp quẹt…

Chàng nhìn một vòng chung quanh và rồi làm như bổng nhận ra đám người đang hút thuốc, Minh từ từ tiến tới với điếu thuốc không lửa kẹp trên môi. Khuôn mặt chàng bình thản, làm như không biết ai là tác giả vừa đốt hết cả cuộc đời dành dụm của mình vậy.

Bọn khốn vẫn tự tin đứng yên chờ đợi.

Chưa tới gần, Minh đã nói lớn:

-Tôi bị xui quá, mấy anh có lửa cho tôi xin chút…

Vừa nói chàng vừa quan sát chúng nó. Thằng mặc áo rằn ri to con nhất đứng giữa. Thằng cầm carbine đứng bên ngoài cùng. Đạt đứng gần thằng cầm súng.

Bỗng nghe Đạt nói:

-Ê chú em, không có lửa chùa, muốn xin lửa lên chùa mà xin…


(còn tiếp)
DocHanh08
Loyal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 1449
Old 04-24-2012 , 06:59 AM     DocHanh08 est dconnect  search   Quote  
Cả bọn cùng cười ồ lên sặc sụa, sảng khoái. Tiên sư, chúng mày cười trên sự đau khổ của tao. Minh tiến thêm một bước nữa, nhăn nhó nói:

-Mấy anh thông cảm, cho tôi xin chút lửa…

Tiếng cười của bọn khốn vẫn vang lên, rung động. Đến hơi gần thằng cầm carbine, Minh đưa một tay ra như muốn mượn điếu thuốc của hắn, tay kia chàng nhẹ nhàng rút cái ống nước ra cầm chắc nơi tay.

Chàng tiến tới một bước nữa, chẳng ai để ý. Khi vừa tầm tay, Minh bỗng vung ống nước lên, vận hết sức quật một cái như trời giáng vào giữa đỉnh đầu thằng cầm cây súng. Tay kia Minh lẹ làng chụp cây carbine giựt ngược lại.

Chỉ nghe một tiếng bụp. Có lẽ vì mạnh tay quá, lần đầu tiên ống cao su đánh phun máu một thằng. Chàng thấy một giòng máu xịt ra từ trán thằng khốn. Cây Carbine lọt vào tay chàng.

Bạn mình vừa bị đòn ngã rụng xuống như một cây chuối mà đâu có thằng nào hay, tiếng cười vẫn còn oang oang. Không để đứa nào kịp phản ứng, Minh xoay người, lẹ như chớp nện cú thứ hai cũng mạnh không kém vào giữa mặt thằng mặc áo rằn ri.

Ủa, sao lạ vậy kìa? Hôm nay đánh tới đâu là văng máu tới đó. Thằng rằn ri té ngửa, hai hàm răng như lún sâu vô trong, máu tuôn có vòi. Đứa thứ ba lanh hơn một chút, vừa nhìn thấy, liền nhào tới chụp cứng lấy chàng. Nhưng trung úy Minh còn mau hơn. Chàng buông cái ống nước, hai tay ôm cây súng quại ngược một vòng thật chính xác, cái kiểu người ta thường dạy cận chiến ở quân trường. Chàng nghe được một tiếp bốp rất dòn tai. Âm thanh của báng súng gỗ đập vào ngực. Nó ngã người ra sau.

Còn một thằng nữa, Minh hầm hầm quay lại nhìn Đạt. Chàng ngạc nhiên khi thấy hắn đứng yên một đống, hai cặp chân rung lên từng hồi. Ra là nó sợ quá, chỉ đứng yên một chỗ, không phản ứng gì được.

Thằng khốn, mới vừa rồi cười nói hô hô, sao bây giờ không làm gì đi? Minh từ từ tiến tới gần hắn. Đột nhiên, Đạt quỳ mọp xuống, chắp hai tay vừa lạy vừa khóc:

-Em lạy anh, lạy trung úy, trung úy tha cho em.

-Thằng nào phá xe của tao?

Đạt chưa kịp trả lời, Minh đã nghe một tiếng bốp ngay trên đỉnh đầu mình. Chàng thấy choáng váng mặt mày, muốn qụy xuống ngay nhưng rán nhịn đau xoay người lại liền để vừa kịp nhìn thấy thằng vừa ăn báng súng đang dơ cao cái ống nước của chàng lên đánh xuống cú thứ hai. Minh nghiêng người qua một bên nhưng không còn sức nữa. “Cây sắt mềm” bổ tiếp xuống đầu chàng một phát như trời giáng thứ hai.

Cú này nặng lắm, Minh thấy tá hỏa mặt mày, ngã qụy xuống. Cây Carbine bị tuột khỏi tay, rớt xuống nền nhà. Chàng vừa lòm còm bò dậy vừa nhìn thấy cây súng đã nằm trong tay thằng khốn. Nó đang chĩa cây súng vào đầu chàng. Minh hốt hoảng thò tay xuống chụp cây súng lục đeo ngang hông nhưng không còn kịp nữa. Thằng khốn đã kê súng vào giữa mặt Minh bóp cò.

Minh nín thở chờ nghe tiếng nổ của viên đạn nhưng chỉ nghe một tiếng cắc lạnh mình. Tạ ơn trời, cây súng chưa lên đạn. Thằng khốn biết liền, đang thò tay kéo ngược cơ bẩm ra sau bỗng nghe rầm một tiếng như trời xập. Một người mặt áo rằn ri đứng sau lưng đã dùng hai tay bửa xuống đầu nó một phát mạnh như búa. Có hy vọng sống rồi. Minh gượng hết sức đứng lên, vừa kịp nhìn thấy cú đá ngược độc đáo của người này đẩy luôn thằng nọ văng vào tường, khẩu Carbine một lần nữa rớt xuống đất. Minh chụp cây súng và lao cả người vào nó như một con bò mộng.

Bây giờ thì Minh chẳng còn biết gì nữa, báng súng trên tay chàng lên xuống liên hồi cho đến khi địch thủ chỉ còn là một đống thịt bê bết máu.

Vừa buông thằng này ra thì chàng cũng vừa nhìn thấy tên mặc áo rằn ri đang lòm còm bò dậy. Minh quay ngược trở lại. Một báng súng vào ngay giữa vết thương cũ đẩy nó nằm xuống trở lại. Lại tới phiên thằng thứ ba cũng đang tính đứng lên. Minh cũng làm y như vậy. Báng súng lại dơ lên đập xuống một lúc nữa cho đến khi chàng nghe được một tiếng thét bên tai:

-Đủ rồi ông bạn, ông muốn giết nó chết để ở tù mãn đời sao?

Chàng dừng tay quay lui và nhận ra một đám đông đã bu quanh chàng không biết từ lúc nào. Người nói câu đó là ông mặc áo rằn ri ban nãy đã cứu chàng thoát chết. Ông ta mang lon đại úy LLĐB. Nhìn lại những thân hình bê bết máu bầy nhầy dưới đất, Minh bỗng chột dạ. Quả thật, nếu lỡ có thằng nào chết là mình ở tù không có ngày ra.

Minh chìa tay ra cho ông đại úy:

-Cám ơn đại úy, không có đại úy thì tôi ngủm rồi.

-Cám ơn làm gì, ông lo thằng Đạt đi, nó dọt rồi.

Chàng sực nhớ đến Đạt, quay sang tìm và thấy gã đã biến mất. Nhất định nó không thể chạy xa được. Minh rẽ đám đông phóng ra bãi đậu xe gắn máy. Nó kia rồi. Minh thấy Đạt đang ra sức đạp máy chiếc Lambretta. Có lẽ vì lính quýnh quá, gã đạp mấy lần mà xe không chịu nổ.

Thoáng một cái là Minh xuất hiện ngay trước mặt gã, tay cầm cây Carbine. Đạt không còn hồn vía nào nữa, nhìn Minh, lưỡi ríu lại:

-Trung úy tha cho em, tụi thằng Khánh nó làm càn, em không biết.


(còn tiếp)
DocHanh08
Loyal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 1449
Old 04-25-2012 , 11:38 AM     DocHanh08 est dconnect  search   Quote  
Ba cái xác bê bết máu me đã làm cho Minh nguôi ngoai cơn tức phần nào. Nhưng nghĩ đến chiếc xe, chàng lại thấy nhói trong tim. Minh đâm mạnh nòng cây carbine vào mặt Đạt. Hắn vừa cúi người xuống tránh thì chàng dựt ngược báng súng lên. Đạt lật nhào, chiếc Lambretta mới tinh ngã xuống đường.
Minh lại nổi cơn điên. Chàng nhào tới dơ báng súng lên tính bắt đầu cuộc trừng phạt thì Đạt năn nỉ:

-Anh, trung úy tha cho em, để em bồi thường tiền chiếc xe cho trung úy.

Nghe đến “bồi thường,” Minh dừng tay lại. Dù sao thì chiếc xe Vespa Sprint 150 là lý do chính của cuộc xô sát ngày hôm nay. Đạt nói luôn:

-Em xin mua đứt chiếc xe của trung úy.

-Mua, mày có tiền không?

-Trung úy đi theo em, em lấy.

-Sạo mày, mày biết Vespa Sprint của tao giá bao nhiêu không?

Câu trả lời của Đạt làm Minh tin tưởng liền:

-Trăm ngàn là hết cỡ. Nói thiệt với trung úy, em bán sì ke, trăm ngàn với em nghĩa lý gì.

Hèn gì. Sự quan sát tinh tế của người phi công từ giây phút đầu tiên quả là không sai. Thế này là trọn vẹn đôi bề. Mình có đánh nó chết cũng chẳng ích gì. Nó đã đề nghị như vậy thì còn gì bằng. Cái ngữ như nó có muốn lừa chàng cũng chẳng được. Minh hối:

-Vậy thì đứng dậy, đi.

Đạt lòm còm bò dậy. Minh phụ hắn kéo chiếc xe Lambretta lên, đạp cho máy nổ rồi phóng lên ngồi phía sau. Đám đông bây giờ đã bu quanh đông lắm rồi. Minh lên đạn khẩu carbine để thị oai, nói với Đạt:

-Đi, đi liền, mày dở trò gì một cái là tao nổ liền.

-Em hiểu.

Đạt rồ ga. Đám đông dạt qua một bên, tránh đường cho hai người. Ra khỏi khu phố, Minh mới nhớ mình còn cầm cây Carbine trên tay. Đương không lại có một thêm cây súng trong tay. Nhân dân tự vệ nhiều súng mà, lo gì….

Tối đó, mọi chuyện xảy ra như lời Đạt nói. Hắn thường cho chàng một trăm ngàn, đủ tiền để tậu một chiếc Vespa Sprint mới.

Ngày hôm sau, Minh mượn xe thằng em đi Biên Hoà sớm, làm như chẳng có việc gì xảy ra. Cả nhà không ai hỏi han và chàng cũng chẳng thèm hé môi. Nhận phi vụ lệnh, lúc đội nón bay vào, thấy đỉnh đầu nhức buốt, Minh mới nhớ đến cuộc xô xát tối hôm qua. Minh gật gù, cười cười, thầm nghĩ may mà cây súng chưa lên đạn, nếu không thì giờ này chắc mình đang nằm trong nhà xác. Đù mẹ phòng không Việt Cộng bắn không chết mà chết vì tay nhân dân tự vệ thì thật là khốn nạn.

Suốt ngày, hình ảnh của Loan và của cuộc xô xát cứ hiện ra trong trí chàng. Minh thấy ông bà mình nói đúng: “Một câu nhịn chín câu lành.” Nhưng kẹt một điều là nhiều khi, trong cuộc đời, hoàn cảnh không cho ta một lối thoát nào cả ngoài con đường “sống mái một trận.” Nếu ai cũng nhịn được thì nhân loại làm gì có chiến tranh. Minh tự nghĩ vậy để lương tâm mình đỡ thấy cắn rứt.


(còn tiếp)
Reply


Thread Tools
Display Modes

 
Forum Jump



All times are GMT -7. The time now is 11:08 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.6
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.