VietFun For All   Quick Language Chooser:

Go Back   VietFun For All > Nhà Bếp > Recipes (Nấu Ăn)

Reply
 
Thread Tools Display Modes
thanh_ nhan
Gold Member
Join Date: Aug 2007
Số Điểm: 3160
Old 12-06-2018 , 11:23 AM     thanh_ nhan est dconnect  search   Quote  
Good morning LTP và tất cả VF trong đây. Tiếp tục bài khác:

“Ngày xưa anh đi biển gió bão cỡ nào cũng không cuốn nổi anh đi. Vậy mà giờ đây cuộc sống khá hơn bão từ đâu ập tới cuốn anh đi, cuốn luôn tổ ấm của tôi mất rồi.”
Lời tâm sự đăng trên báo của một người phụ nữ đau đớn khi bị chồng phản bội cứ ám ảnh mãi trong đầu Phương.

Vợ chồng Phương đều xuất thân quê mùa. Chồng cô có tài nấu nướng, được nhận làm đầu bếp trong một nhà hàng ở thành phố, cô theo anh ở nhà nội trợ chăm lo con cái. Kỹ năng nấu nướng của anh ngày càng tốt, lại học được cách thức kinh doanh, dành dụm được chút vốn liếng anh bèn ra mở nhà hàng riêng.

Từ đó đến nay, nhà hàng kinh doanh ngày một phát đạt. Từ một anh nhà quê, chồng Phương đã trở thành ông chủ thành phố.

Thuở đầu khi chồng Phương trở nên giàu có, có người bạn rỉ tai cô: “Giàu đổi bạn, sang đổi vợ, Phương phải cẩn thận đấy. Giám sát ông ấy thật kỹ vào”.

Nghe mấy lời này, cô có chút chột dạ. Nhưng tính tình Phương thuần hậu, chất phác, cô không quen việc lén lút theo dõi, nghi ngờ người khác. Mẹ của Phương từng nói với cô rằng: “Sống với nhau là cái số. Vợ chồng là duyên Trời định”. Thế nên, Phương quyết định để mọi chuyện thuận theo tự nhiên, và tin tưởng chồng.

Một ngày, chồng Phương về nhà, vẻ mặt đăm chiêu khó chịu. Phương gặng hỏi mãi, anh mới nói:

“Thằng K. làm cho nhà hàng mình, đồng hương với mình đấy. Nó vừa xúi anh cặp bồ với em họ nó, đang là sinh viên ở ngoài này. Nó bảo anh: “Giàu đổi bạn, sang đổi vợ là lẽ thường tình; anh xem có ông sếp có đến mấy bồ nhí.” Anh giận quá mắng thẳng vào mặt nó. Anh chẳng được học hành gì nhiều, nhưng cũng biết chuyện Lục Vân Tiên đỗ trạng nguyên không quên hẹn ước với Kiều Nguyệt Nga. Dương Lễ đỗ đạt làm quan không quên bạn hàn vi Lưu Bình. Cái gì mà “giàu đổi bạn, sang đổi vợ”? Người chứ có phải con tắc kè đâu?!”

Nghe chồng nói vậy, Phương bật cười rồi lại rơm rớm nước mắt. Vì thương anh. Vì trân quý mối lương duyên này.

Phương không ngờ, những câu chuyện cổ xưa này lại giúp cô có một người chồng chung thuỷ, trọn nghĩa trọn tình. Cổ nhân Thánh hiền có đạo đức cao thượng, người đã khuất rồi mà tấm lòng nhân nghĩa của họ còn soi sáng mãi.

Giữa thời buổi phồn hoa nhiễu nhương này, nhiều người đã coi cái xấu xa, bỉ ổi thành lẽ thường. Mở báo ra đọc, không ngày nào Phương không thấy những chuyện như kiều nữ cặp kè đại gia, đường dây mại dâm bị phát hiện, hay chuyện tình một đêm. Nhiều lúc, Phương cảm thấy khó thở như bị ngập ngụa trong bùn rác.

“Người chứ có phải con tắc kè đâu?!” Phải, con người là có chuẩn mực đạo đức của con người, phân biệt giữa người và cầm thú chính là đạo đức ấy.

Giờ đây, khi nghe mấy chữ “Lục Vân Tiên”, “Lưu Bình Dương Lễ” bật ra từ miệng chồng, Phương như được vớt lên mặt đất. Một dòng nước mát lành dường như đang chảy trong lòng cô, nhắc nhở Phương rằng, thế gian này đã từng có một thời thanh cao đến thế.

Kể từ đó, Phương dành thời gian rảnh rỗi để đọc những câu chuyện về gương đạo đức của người xưa và chia sẻ cùng chồng. Càng đọc, cô càng nhận ra: Tại sao những tinh hoa cao quý như vậy lại không được nhiều người biết đến? Tại sao người trẻ hôm nay lại mất đi cái gốc chân thành lương thiện của người xưa?

Tống Hoằng là đại thần thời Đông Hán. Chị gái của Quang Vũ Đế có ý muốn lấy ông làm chồng, nên Hoàng đế liền thăm dò ý tứ của Tống Hoằng, xem ông có ý bỏ lại nguyên phi mà lấy chị mình hay không. Tống Hoằng nghe xong, liền nói với Quang Vũ Đế: “Đừng quên tình bạn lúc gian nan, chớ phụ vợ hiền thuở hàn vi”.

Ngài Yến Anh làm tể tướng nước Tề, có người khuyên ông bỏ người vợ già của mình đi. Yến Anh đáp: “Yến Anh nghe nói, ruồng bỏ vợ già gọi là loạn, cưới nạp thiếp trẻ gọi là dâm; thấy sắc quên nghĩa, phú quý liền làm trái luân thường gọi là nghịch đạo. Yến Anh sao có thể có hành vi dâm loạn, bất chấp luân lý, làm trái với đạo cổ nhân như vậy được?”.

Đọc đến đây, Phương trộm nghĩ: Giá như người chồng phụ bạc trong câu chuyện trên báo kia từ nhỏ cũng được nghe những tấm gương đạo đức từ Thánh hiền như thế. Thì có lẽ anh đã khởi Thiện niệm, không bị dục vọng làm mê lạc. Nếu như nhân – nghĩa – lễ – trí – tín trong văn hoá truyền thống được tôn vinh, thì con người sẽ có thể giữ vững bản thân trước cám dỗ của tiền bạc, địa vị và sắc tình.St
LeThanhPhong
Loyal Member
Join Date: Apr 2015
Số Điểm: 1087
Old 12-06-2018 , 01:56 PM     LeThanhPhong est dconnect  search   Quote  
Gap chi TN sau nhe' .
thanh_ nhan
Gold Member
Join Date: Aug 2007
Số Điểm: 3160
Old 12-07-2018 , 06:52 PM     thanh_ nhan est dconnect  search   Quote  
Khoan dung, tha thứ với người khác là tạo phúc báo cho chính mình.

Lùi một bước biển rộng trời trong, nhường ba phần tâm tình khoáng đạt. Khoan dung với người chính là một môn nghệ thuật. Nắm vững được nghệ thuật này, bạn sẽ gặt hái được rất nhiều kỳ tích.
Trên chuyến xe khách đường dài, một hành khách nữ vì không tìm được chỗ ngồi nên phải đứng ở giữa xe. Đến đoạn quành gấp khúc trên đường núi, cả xe nghiêng ngả, cô cũng mất đà loạng choạng. Đúng lúc ấy, cô cảm thấy như có người đụng phải người mình một cái, rồi sau đó phát hiện ví tiền không còn nữa, liền lớn tiếng hô mất trộm.

Tuy nhiên nhân viên bán vé trên xe khi ấy không giục tài xế lái xe đến đồn công an gần đó mà nói với tất cả hành khách rằng:

“Mọi người ra khỏi nhà vốn không dễ dàng gì, tiền bạc cũng chẳng có dư. Mong người nhanh tay này rộng lòng phối hợp, hãy để túi tiền xuống sàn. Trước mặt sắp phải đi qua một đường hầm, sẽ không ai nhìn thấy bạn cả. Nếu như chỉ vì chuyện này mà bị tuyên phán hai năm tù, thì quả thật là không đáng“.

Thế là, sau khi chiếc xe chạy qua đường hầm tối đen, ví tiền đã trở về tay của nữ hành khách nọ.

Trong cuộc đời này, không có đường rẽ nào là không thể quay đầu lại, không có sai lầm nào là không thể cải chính. Đối diện với sai lầm của người khác, có khi khoan dung lại có sức mạnh cải biến hơn cả trừng phạt.

Khiến cho tình huống ngày càng đen tối hơn thường thường không phải là sai lầm, mà chính bởi trái tim lạnh lùng không chịu bỏ qua, không chịu tha thứ cho người khác.

Nếu như người bán vé đó bảo tài xế lái xe đến sở cảnh sát thì “người nhanh tay” móc ví kia chắc chắn sẽ phải nhận sự trừng phạt của pháp luật. Tuy hành động là giương cao chính nghĩa, trừng trị tội phạm nhưng nó lại khiến một người mãi mất đi cơ hội sửa sai, chuộc lại lỗi lầm, làm lại từ đầu.

Người bán vé thông minh nọ không chỉ đã bảo vệ được tài sản của nữ hành khách mà còn cho kẻ trộm ví một cơ hội hoàn lương. Nhận được sự tha thứ, khoan dung, kẻ trộm kia có lẽ từ đây cũng sẽ hồi tâm chuyển ý, sống cuộc đời mới. Nếu điều đó thực sự xảy ra, người nhân viên bán vé há chẳng phải đã cứu vớt được một linh hồn sa ngã đó sao?

Nói về lòng khoan dung, thứ tha, thời Chiến Quốc (476 – 221 TCN) cũng có một câu chuyện nổi tiếng thế này.

Sở Trang Vương một hôm cho bày yến tiệc linh đình, thết đãi các đại thần. Trong tiệc, gió lớn nổi lên bỗng thổi tắt hết đèn nến. Khi ấy, một quan viên lợi dụng đêm tối, kéo áo chọc ghẹo cung nữ của nhà vua. Người cung nữ ấy nhanh tay giật đứt giải mũ của ông này rồi tâu lên Sở Trang Vương, sau đó muốn thắp đèn nến lên, tìm xem ai là người đã chọc ghẹo mình và xử tội.

Đùa giỡn ái cơ của vua có nghĩa là làm nhục đến nhà vua. Đó là hành vi đại nghịch và coi thường đạo lý vua tôi. Nhưng, Trang Vương nghĩ một lát rồi cao giọng nói to lên:

“Khoan hãy châm nến! Hôm nay trẫm muốn cho các khanh được vui vẻ sáng khoái. Không cần phải mũ áo thật chỉnh tề, mọi người hãy giật đứt hết các giải mũ thì mới vui?”.

Văn võ bá quan ngơ ngác, nhưng lệnh vua nào ai dám trái, thế là các đại thần văn võ đều giật đứt giải mũ của mình! Nhân thế, người trêu ghẹo cung nữ kia không bị lộ mặt nữa.

Hai năm sau, nước Sở đánh nhau to với nước Tấn. Qua năm trận kịch chiến, quân Sở có một võ tướng liều mình, tả xung hữu đột, không màng sống chết, luôn đi tiên phong. Quân Sở nhờ vậy thường thắng luôn. Sau này Sở Trang Vương lấy làm lạ, bèn cho gọi đến hỏi ngọn ngành.

Người ấy bèn thưa: “Thần chịu nghĩa xưa, đội ơn dày của bệ hạ đã tha cho tội khi quân. Vốn mong muốn liều chết để báo đền ân đức bệ hạ, đến nay thần mới có dịp. Thần là Tưởng Hùng, là người năm xưa trêu ghẹo cung nữ của bệ hạ trong tiệc rượu”.

Sở Trang Vương quả thực có lòng hào hiệp, bụng dạ cũng không chút hẹp hòi, nhỏ nhen. Nếu không tha thứ cho Tưởng Hùng lỗi lầm trên bàn rượu đêm hôm ấy thử hỏi lấy ai là kẻ tiên phong, xông vào mũi tên hòn đạn mà chiến đấu hết mình cho ông đây?

Sở Trang Vương nhẫn chịu được cái nhục ái thiếp bị trêu ghẹo, khoan dung với người mà có được một dũng sĩ chịu xả thân cứu chủ. Đây chính là một thu hoạch bất ngờ có được, một phúc báo chính người gieo trồng ra nó cũng không nghĩ tới.

Trong đời, ai cũng có thể mắc sai lầm nhưng tha được cho người thì cứ tha, lùi một bước biển rộng trời trong, nhường ba phần tâm tình khoáng đạt. Khoan dung với người chính là một môn nghệ thuật. Nắm vững được nghệ thuật này, bạn sẽ gặt hái được rất nhiều kỳ tích.

Và bạn hãy nhớ rằng:

Hãy học cách khoan dung, bởi tình yêu bao giờ cũng vĩ đại hơn thù hận, khoan dung bao giờ cũng có sức mạnh hơn trừng phạt.

Tha thứ chính là là tự cởi trói cho chính mình.

Tha thứ, khoan dung không hề khó, cái chính là bạn không thể cởi bỏ được oán hận trong lòng mình.

Cái gốc của tha thứ chính là tâm từ bi, lương thiện. Để có thể tha thứ cho người khác dễ dàng hơn, phải chăng bạn luôn nên nuôi dưỡng cho mình một tấm lòng thiện lương, nhân hậu?

Điều đó chính là:

Oán hận ngút trời dù muôn kiếp
Buông tâm để giữ được thiện lương.St
thanh_ nhan
Gold Member
Join Date: Aug 2007
Số Điểm: 3160
Old 12-07-2018 , 06:58 PM     thanh_ nhan est dconnect  search   Quote  
Tức giận như hòn than nóng muốn ném vào người khác. Nhưng bạn lại là người đầu tiên bị cháy.

Chúng ta có thể dễ dàng yêu thương người đã đối xử tốt với mình, nhưng bao dung với người không tốt với ta mới thật khó. Và điều đó không phải ai cũng có thể làm được.
Cuộc sống đâu phải lúc nào cũng trôi chảy, đâu chỉ có tình yêu thương hay sự đoàn kết, bởi làm sao tránh được những va chạm hay xích mích, hay có thể là lòng thù hận. Chính vì thế mà Đức Phật từ bi đã dâng tặng riêng cho con người một lễ vật cao quý, là báu vật của mọi mối quan hệ, tài sản đáng giá nhất trên đời. Đó chính là sự tha thứ, hay còn gọi lại lòng khoan dung.

Lấy đức báo oán cảm hóa nước láng giềng

Hai nước láng giềng Lương và Sở có mối quan hệ cực kỳ tốt đẹp là nhờ sự bao dung của Tống Tựu (quan huyện lệnh biên giới của nước Lương).

Vốn là quân doanh ở biên giới nước Lương và nước Sở đều trồng dưa, nhưng cách trồng lại khác nhau. Quân lính nước Lương cần cù, thường xuyên chăm sóc cho ruộng dưa, nên dưa phát triển rất tốt; quân lính nước Sở lười biếng, ít khi chăm sóc ruộng dưa nên dưa chậm phát triển.

Huyện lệnh nước Sở thấy vậy, giận dữ trách mắng quân lính không biết trồng dưa. Quân lính nước Sở trong lòng ghen tỵ vì dưa nước Lương tốt hơn, trong đêm liền lén phá hoại ruộng dưa nước Lương, khiến cho cả ruộng dưa bị chết khô.

Quân lính nước Lương phát hiện ra sự việc này liền báo lên huyện, cũng muốn phá hoại ruộng dưa nước Sở để trả thù.

Tống Tựu nghe trình báo vậy bèn nói: “Không được, sao có thể làm như vậy được. Kết thù báo oán là tự chuốc lấy tai họa. Người ta làm việc xấu mà mình cũng làm theo, tại sao lòng dạ lại hẹp hòi đến thế? Tôi có cách giải quyết thế này, hàng đêm sai người qua đó, âm thầm tưới cho ruộng dưa của họ mà không để cho họ biết”.

Thế là hàng đêm quân lính nước Lương đều qua tưới ruộng dưa cho nước Sở. Quân lính nước Sở sáng sớm đi thăm ruộng dưa, phát hiện dưa đều đã được tưới nước, ngày qua ngày sinh trưởng rất tốt. Lính nước Sở thấy kỳ lạ liền chú ý theo dõi mới phát hiện ra là quân lính nước Lương tưới giúp. Huyện lệnh nước Sở nghe được chuyện này thấy rất vui liền báo cáo tường tận cho vua nước Sở.

Vua nghe xong cảm thấy xấu hổ mà đỏ mặt, liền nói với các quan chủ quản: “Đây là người nước Lương ngầm trách móc chúng ta”.

Sau đó vua cho mang lễ vật đến tạ lỗi với Tống Tựu, đồng thời xin được kết giao với vua nước Lương. Từ đó quan hệ giữa hai nước Lương và Sở trở nên tốt đẹp.

(Trích theo “Tân Tự tạp sự tứ”)

Lúc giận giữ không nên làm gì

Thuở xưa tại một làng quê nọ, đến mùa sưu thuế nhà vua cử các quan đi thu. Khi vị quan viên đến nhà một lão tiều phu nghèo để thu tiền thì lão khóc lóc van xin cho khất đến kỳ sau. Vị quan viên kia hết sức giận dữ vung kiếm lên định chém gã tiều phu, để làm gương cho dân chúng trong vùng vì lão đã khất nợ quá nhiều lần.

Trước cái chết, gương mặt lão tiều phu từ đau khổ bỗng chốc bình tĩnh lạ thường lão nói: “Thưa ngài, cho tôi nói vài lời trước khi chết. Trước đây tôi cũng là một người hạnh phúc bên vợ và hai con nhỏ, nhưng chỉ vì sự giận dữ nhất thời, tôi phải sống cô độc suốt ba mươi năm nay. Tôi nhận ra rằng lúc giận dữ mình không nên làm gì cả. Cái chết coi như là hình phạt cuối cùng cho sự giận dữ trước đây của tôi vậy”.

Nói xong ông lão nhắm mắt yên bình chờ cái chết đến với mình. Nhưng đột nhiên vị quan viên kia đã rút kiếm trở lại và tha cho ông lão.

Sau một ngày làm việc mệt nhọc, vị quan viên kia về nhà thì trời rất tối. Ông nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ, cảnh tượng trước mắt khiến ông đau thắt: vợ ông đang ôm một người đàn ông ở trên giường ngay khi ông vắng nhà. Hai tay nắm chặt, cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt, sẵn thanh kiếm trong tay ông muốn vung lên chém đôi gian phu dâm phụ này, nhưng câu nói ông lão bỗng vang lên “lúc giận dữ mình không nên làm gì cả”.

Kiềm nén nỗi đau, vị quan viên thu kiếm trở lại đi ra và nghĩ thầm: “Nàng ngày thường yêu thương ta là thế, không lẽ vì việc này ta hà tất phải giết người, nàng muốn sao thì tùy vậy…”.

Vợ ông nghe tiếng động cũng choàng tỉnh giấc: “Sao chàng về trễ vậy? Tối nay thiếp cũng chưa ăn gì đợi chàng về thì ngủ quên mất…”. Chưa kịp dứt lời, vị quan viên nói: “Sao nàng lại làm vậy với ta, kẻ kia là ai?”

Vợ ông ngạc nhiên: “Kẻ nào chứ, đó là con trai của chúng ta, thiếp và con chơi trò chơi nên nó đòi mặc đồ của chàng đó, chàng nhìn xem”.

Lại gần vị quan viên giật mình, thấy cậu con trai nhỏ đang ngủ say trong bộ đồ của ông. Mỉm cười, vị quan viên nghĩ thầm: “May thật! Chút nữa thì sự giận dữ của ta đã lấy mất hai mạng người mà ta yêu quý nhất”.

Đến kỳ sưu thuế sau, ông lão thấy vị quan viên đi tới đã chạy ra nghênh đón: “Thật tạ ơn ngài, nhờ ân ngài tha cho tôi, kỳ này tôi trúng lớn nên đủ tiền nộp tất cả khoản nợ trước đây cho ngài…”

Chưa kịp dứt lời vị quan viên vui vẻ nói: “Ta đến đây là để cảm ơn lời khuyên của ông, mọi khoản nợ coi như khấu trừ ta không lấy”.

Nếu nước Lương không dùng thiện niệm âm thầm tưới ruộng dưa cho nước Sở, mà ngay khi ấy nóng giận trả thù, thì liệu hai nước có thể thành tình láng giềng tốt đẹp, hay ngược lại là chiến tranh, xung đột? Nếu vị quan viên kia không khoan dung với vợ, thì có lẽ ông đã giết nhầm hai mạng người mà ông yêu quý rồi ôm hận cả đời.

Đức Phật dạy: “Giữ sự tức giận giống như nắm than nóng trong tay với ý định muốn ném nó vào người khác. Nhưng bạn lại là người đầu tiên bị thiêu cháy”.

Vậy sự khoan dung không chỉ mang lại sự hòa bình, cảm hóa được kẻ xấu mà còn giúp bản thân chúng ta được an tĩnh trong tâm hồn.

Trong sự khoan dung cũng ẩn chứa quy luật nhân quả rất sâu sắc. Khi bạn khoan dung với người khác, cũng chính là đang gieo mầm phúc lành cho bản thân sau này.

Người nuôi dưỡng lòng hận thù, chỉ tự chuốc lấy sầu não cho chính mình. Khi người khác đánh bạn một cái, dẫu bạn có đánh trả lại thì liệu vết thương của bạn có thể lành hay không. Chi bằng chúng ta hãy khoan dung, buông xả để tâm nhẹ nhàng thanh tịnh và có được giá trị hạnh phúc vững bền.St
thanh_ nhan
Gold Member
Join Date: Aug 2007
Số Điểm: 3160
Old 12-07-2018 , 07:12 PM     thanh_ nhan est dconnect  search   Quote  
Bởi vì có 1 người cha đã hứa:

Năm 1989, một trận động đất 8.2 độ Richter gần như san bằng Armenia, làm hơn 30.000 người chết trong vòng 4 phút.

Trong cơn hỗn loạn, có một người đàn ông dặn vợ mình ở nhà cho an toàn, rồi chạy ào đến trường, nơi con trai của ông đang học.

Ở đó, ông nhìn thấy một đống đổ nát – ngôi trường đã sập hoàn toàn. Ngay lúc đó, người đàn ông nhớ đến lời hứa ông luôn nói với con mình: “Dù thế nào, bố cũng luôn bảo vệ con!”. Và ông bật khóc khi nhìn đống gạch vụn đã từng là trường học.

Rồi ông bắt đầu cố định hướng xem lớp của con mình nằm ở vị trí nào. Góc bên phải phía sau của trường học! Ông lao đến và bắt đầu bới đống gạch đá.

Nhiều vị phụ huynh nhìn thấy người đàn ông làm như vậy, họ vừa khóc vừa kéo ông ra, kêu lên: “Quá muộn rồi!”, “Anh không làm được gì đâu!”, “Về nhà đi!”, hoặc “Chúng ta phải chờ cứu hộ đến thôi!”…

Nhưng để đáp lại những lời đó, người đàn ông chỉ nói đúng một câu: “Giúp tôi một tay!” Và ông vẫn tiếp tục bới đống gạch, cẩn thận quẳng từng viên gạch, từng mảng tường ra ngoài.

Đội cứu hộ đến và họ cũng cố lôi ông ra khỏi đống đổ nát.

– Chúng tôi sẽ lo việc này! Ông về nhà đi!

Nhưng người cha vẫn dọn dẹp từng viên gạch, và chỉ đáp:

– Giúp tôi một tay đi!

Cảnh sát cũng có mặt. Họ khuyên can người đàn ông:

– Anh đang trong trạng thái không ổn định. Anh có thể gây nguy hiểm cho mình và cho người khác, đề nghị anh về nhà!

Nhưng họ cũng chỉ được nghe một câu đáp:

– Giúp tôi một tay!

Một người, rồi nhiều người bắt đầu vào “giúp một tay”. Họ đào bới đống gạch suốt 8 tiếng… 12 tiếng… 24 tiếng… 36 tiếng… Và đến tiếng thứ 38, khi kéo một tảng bê-tông ra, dường như họ nghe thấy tiếng trẻ con.

– Armand à? – Người đàn ông gọi to, giọng nghẹn lại.

Và ông nghe tiếng trả lời:

– Bố phải không? Con ở đây này! Con đang bảo các bạn đừng lo, vì bố sẽ đến cứu con, và cứu cả các bạn nữa! Bố đã hứa bố sẽ luôn bảo vệ con mà…

14 học sinh trong số 33 em ở lớp của Armand được cứu sống hôm đó, vì khi ngôi trường sập xuống, một tảng bê-tông to đã chèn vào tạo thành cái “hang” nhỏ và các em bị kẹt. Armand đã bảo các bạn đừng khóc, bởi vì “bố tớ sẽ đến cứu chúng ta”.

Các em nhỏ hoảng sợ, đói và khát, nhưng đã được cứu sống, bởi vì có một người cha đã hứa!

Theo Trithucvn
Reply


Thread Tools
Display Modes

 
Forum Jump



All times are GMT -4. The time now is 12:37 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.6
Copyright ©2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.