VietFun For All   Quick Language Chooser:

Go Back   VietFun For All > Nhà Bếp > Recipes (Nấu Ăn)

Reply
 
Thread Tools Display Modes
thanh_ nhan
Gold Member
Join Date: Aug 2007
Số Điểm: 3794
Old 09-16-2019 , 03:33 PM     thanh_ nhan est dconnect  search   Quote  
Hiếu đạo.
Share.

Một bà cụ dọn về ở với con trai và dâu của mình, hằng ngày bà vì thương con thương cháu làm hết thảy việc nhà, từ chuyện nấu nướng cho đến giặt giũ… bởi bà nghĩ đỡ đần cho con dâu thì con mới có thời gian được khỏe mà lo công việc.

Thế nhưng khổ nổi, con dâu lại không nghĩ như thế, có lần trong mâm cơm cả nhà đang ngon miệng, thì cô vô tình nhai phải cọng cỏ lẫn lộn nơi đĩa rau luột, thế là hạnh họe: “Đây anh xem, sao trong rau lại lẫn cả cỏ thế này, nhìn cho kỹ chớ để lại cho rằng em lắm chuyện.”

Người mẹ lên tiếng: “Mẹ xin lỗi, tại mắt mẹ kém quá ngồi nhặt rau, tìm cái kinh đeo mắt mà nó lạc ở đâu không thấy nên mới như thế.”

Cô con dâu đanh giọng: “Thôi mẹ đừng giải thích nữa, mẹ làm việc giúp con cái mà cứ như là đi làm thuê không công chứ gì.”

Người con trai nhắn vợ: “Em sao lại nói với mẹ như thế, hãy ăn cơm đi kẻo đồ ăn nguội.”

Nước mắt nghẹn ngào, bà cụ hằng ngày lại thui thủi công việc quét dọn. Một hôm khi đang lau bộ bàn ghế, giọng cô con dâu vang lên trong phòng riêng: “Anh có thấy chiếc lắc vàng em để trong ngăn kéo đâu không?”

Người chồng nói: “Sao không cất cho cẩn thận lại để lung tung thất lạc rồi hỏi anh.”

Cô la toáng: “Lung tung là thế nào, nó trong nhà mình chứ ở đâu. Trời ơi vậy là toi mấy tháng lương. Biết ngay mà, phòng người ngoài chứ ai lại phòng người trong nhà được.”

Chồng cô ta hỏi: “Em nói vậy là sao, ai lấy?”

Cô vợ hất hàm: “Con chúng ta còn nhỏ lại đi học cả ngày, em với anh bận đi làm tất bật, thử hỏi còn ai ở nhà này nữa.”

Sợ mẹ nghe thấy, anh ta đưa tay suỵt: “Em tìm lại kỹ, chưa gì đã la toáng vậy.”

Cô càng gắt gỏng: “Tìm gì nữa mà tìm, thế là nó đi theo mây khói rồi. Cũng tại vợ chồng chú út hết, bàn nhau là mỗi nhà nuôi bà một tháng, vậy đã mấy ngày mà sao không rước cho rảnh nợ chứ. Anh là anh cả mà không dạy được em mình à.”

Anh mắng vợ, mà lòng thì do dự: “Thôi im đi, cái nhà này phức tạp quá… tất cả cũng tại…”

Nghe con dâu nói bà có thể bỏ qua, thế nhưng con ruột mình cũng nói thế thì bà đắng cả họng, nước mắt chảy mà bà không dám khóc lên tiếng. Đêm đó, đợi mọi người ngủ xong, bà tìm ra bờ sông nghẹn ngào: “Ông ơi là ông, tôi khổ tâm quá rồi, tôi chẳng thiết sống nữa, ông hãy cho tôi theo ông.” Bà nói dứt lời thì gieo mình xuống dòng sông giữa đêm đen giá buốt.

Khi tỉnh lại bà ngạc nhiên khi thấy mình nằm trong một căn nhà ngói nghèo khổ: “Đây là đâu, đây là đâu thế này?”

Người thanh niên lạ đã cứu bà mừng rỡ: “Ôi, cụ tỉnh rồi, mừng quá. Hai hôm trước hình như bà trợt chân té xuống cầu, may cháu đánh cá gần đó phát hiện nên đưa bà về đây.”

Nước mắt bắt đầu chảy trên đôi má gầy gò: “Sao cháu không để ta chết cho rồi, thân già này ta không thiết sống nữa.”

Chàng thanh niên trố mắt: “Ồ, chẳng lẽ… vậy bà có tâm sự gì nên như thế đúng không ạ?”

Bà tâm sự: “Chẳng giấu gì cháu, ta có hai đứa con trai thế nhưng đứa nào cũng đùn đẩy chẳng muốn nuôi ta, coi ta không bằng một người ở. Cứ nghĩ mà đau lòng, sống như vậy thôi chết cho nhẹ tấm thân.”

Anh thanh niên trách: “Sao trên đời lại có hạng người bất hiếu như vậy. Cháu mồ côi cha mẹ từ thuở nhỏ, không biết ba mẹ là ai, chỉ mong ước một lần gặp mặt mẹ cha mà không được, chưa bao giờ được gọi hai tiếng mẹ cha. Vậy con xin bà hãy ở lại đây với vợ chồng con, chúng con cần có một người mẹ.”

Thấm thoát mà bà cụ đã ở với vợ chồng người thanh niên lạ cũng gần cả năm, họ chăm sóc bà rất chu đáo, còn hơn cả con ruột. Lúc nào đi làm thì thôi, chứ về là họ hỏi han: “Mẹ thấy trong người có khỏe không, thuốc bổ con mua mẹ uống thấy có ngủ và ăn ngon không hả mẹ?”

Bà từ ngày ấy cũng rất hạnh phúc, đây là ngôi nhà thứ hai thật sự hạnh phúc đối với quảng đời cuối của bà, nhìn cậu thanh niên giờ đã là con, bà hiền từ: “Thôi mẹ già rồi, con đừng mua thuốc bổ tốn kém. Các con để dành tiền ăn uống cho có sức khỏe.”

Anh nhất mực: “Mẹ phải uống cho khỏe chứ ạ, hết con lại mua nữa mà. Mẹ thấy không, từ ngày có mẹ về cả nhà vui hẳn lên, nhờ mẹ lo lắng làm mọi việc nên vợ chồng con mới rảnh rỗi và xây được ngôi nhà khang trang hơn.”

Chiều nọ, cả nhà đang dùng cơm thì có một chiếc xe con dừng trước cổng, họ đẩy cổng bước vào chứng kiến cậu thanh niên chăm sóc bà trong mâm cơm: “Mẹ ơi, mẹ ăn món này đi, con đã nói vợ con hầm cho mềm để mẹ dùng đấy ạ.”

Bà vui lắm: “Con cũng ăn đi, sao cái gì cũng nhường mẹ thế. Con dâu ăn đi, này cháu của bà để bà bỏ thức ăn cho nhé.”

Hai vợ chồng người con ruột nhìn nãy giờ mới lên tiếng: “Chào mọi người, kìa mẹ, sao mẹ lại ở đây, mẹ có biết chúng con đi tìm mẹ khắp nơi khắp chốn không? Con lo cho mẹ quá”.

Cô con dâu phụ họa: “Mẹ, xin mẹ hãy về với chúng con, kẻo hàng xóm đàm tiếu dị nghị.”

Bà bây giờ mới lên tiếng: “Anh chị chắc nhìn nhầm người, tôi chỉ có một người con trai ngồi đây, và kia là con dâu và cháu nội tôi.”

Con trai của bà tiếp: “Sao mẹ lại nói như thế.”

Bà cụ một mực chối từ: “Tôi xin lỗi, tôi đã nói rồi, anh chị nhận nhầm người, xin anh chị đi cho, để gia đình tôi còn dùng cơm.”

Quả thật, cuộc sống này nợ khó trả và không bao giờ trả cho hết được, đó là công ơn trời bể của cha mẹ. Người cưu mang cho cuộc đời các con mà còn bị các con chối từ, thì thử hỏi họ đối nhân xử thế với người khác làm sao chân thật được.
thanh_ nhan
Gold Member
Join Date: Aug 2007
Số Điểm: 3794
Old 09-16-2019 , 03:38 PM     thanh_ nhan est dconnect  search   Quote  
CHA TÔI.
Share.

Vợ sinh. Tôi đón cha lên thành phố. Nếu nói là đón mẹ lên thì thích hợp với hoàn cảnh hơn. Nhưng mẹ tôi đã xa cõi đời từ lúc tôi lọt lòng. Sự ra đi của mẹ, trong thâm tâm tôi vẫn luôn là một sự đánh đổi quá nghiệt cùng của tạo hóa, mà nỗi đau đớn còn dành lại một vị đắng ở đầu môi. Và người ở lại phải sống tốt cho cả hai phần đời. Tôi đã có thật nhiều cố gắng.

Cha tôi, người đàn ông lam lũ. Cha gầy, gầy lắm, mà không phải chỉ gầy do sức khỏe, mà thời gian đã ngấm dần trong từng thớ thịt cha, già cỗi và yếu ớt. Người đàn ông cô độc ngần ấy tháng năm của tôi.

Bao nhiêu lần ôm cha ngủ. Từ bé, lúc lớn lên đi xa trở về, hay khi tôi đi làm có tiền thường gọi điện cho ông: “Cha, lên thành phố với con, con lo được mà”. Ông hỏi dò “Có thiệt không đó, cu con? Không để tiền cua gái hả?” Rồi ông cười khà khà. Hôm sau đã có mặt ở nhà tôi. Mang nào gà, nào vịt, nào trái cây. Và không quên mang theo một cúc rượu để cha con nhâm nhi. Nhưng sao lần này, nằm cạnh ông, nhìn ông ngủ, tôi …tôi không diễn tả nỗi cảm xúc của mình. Nước mắt ở đâu cứ như nước sôi đang đun trào, cứ thế đẩy vung mà ra. Chắc vì tôi mới được làm cha, chắc lẽ thế.

Tôi lấy vợ rất muộn. Vợ là người thành phố, con nhà danh giá. Nhưng với nỗ lực và cố gắng của mình, tôi độc lập về kinh tế, không phải dựa bóng nhà vợ.

Khi mọi người quây quần quanh thằng Mỏ (con trai yêu quý của tôi), nhìn nó kháu khỉnh đáng yêu quá. Nhà vợ rất đông người tới. Ai cũng đòi được bế thằng Mỏ nụng nịu. Bà ngoại thằng Mỏ (là người rất khó tính) nói “Ông Nội bế cháu đích tôn một chút này”, cha đưa tay ra định bế thì bà ngoại khựng lại.

“Trời ơi, tay ông nội sao thế, thế thì hỏng da của cháu mất….”. Bà ngoại giữ thằng Mỏ lại trong lòng, vừa nói vừa nhìn bàn tay cha tôi dò xét.

“Ờ….vâng, tôi lỡ…để tôi…đi rửa..”. Cha tôi ấp úng rồi đi ra nhà sau để rửa tay.

“À, chắc ông mới làm than đó má”. Tôi nói đỡ, rồi theo cha ra sau. Mọi người lại xúm lại đòi bế thằng Mỏ. Cha tôi rửa tay, và đúng là ông làm than thật. Tức là ông phơi mớ than củi mang từ quê lên để cho vợ tôi nằm hong, khỏi nhức mỏi đau lưng sau này. Nhưng ông làm xong từ sáng sớm rồi kia mà, lẽ nào cha tôi đã già nên lẩm cẩm rồi, chẳng còn nhớ mà rửa tay nữa. Cha ơi…

Thấy ông đứng cặm cụi rửa tay, khó nhọc. Tôi tiến lại “Cha, để con rửa cho cha”.

“Thôi đi cu con, hồi bé cha rửa tay rửa chân cho mày, giờ học đòi à, nhưng chưa đến lúc đâu….”.

“Đưa con coi nào”, tôi giằng lấy tay ông. Trời ơi, hai bàn tay ông chai sần, những lớp da bị tróc mẻ, nham nhỡ đỏ lừ.

“Cha bị sao thế, cha đừng rửa bằng xà bông nữa”… Tôi nói.

“Ờ, hồi trước, hồi trẻ ấy, cha mày đi xây, bị xi ăn, bị dị ứng. Hôm qua tao thấy trước sân nhà mày có chỗ bị hỏng, tao hòa ít xi gắn lại. Ai ngờ lâu thế mà nó cũng bị lại…”.

Ông nói rồi lững thững đi vào. Vừa đi vừa chùi chùi hai bàn tay vào áo, cái dáng còng còng như oặn trĩu bởi yêu thương. Cha bước đi không còn vững nữa rồi, năm tháng ơi...

Là trưởng phòng kinh doanh một công ty, tôi đi tối ngày, tranh thủ chạy về lúc trưa, lúc tối muộn. Nên cha làm gì, mọi người làm gì tôi cũng không rõ hết. Nhà tôi ở ngoại ô. Có một khoảng sân nhỏ, trồng một ít cây cối. Trong những tháng ngày này, được làm cha, được sống trong cảnh gia đình sum vầy thế này. Tôi ngỡ cuộc đời như một giấc mơ. Hay đúng hơn là cuộc đời ai rồi cũng đến lúc sống đúng như một giấc mơ, khi đã cố gắng thật nhiều.

Từ chuyện bàn tay, mà cha chưa bế cháu Mỏ một lần nào. Không chỉ vì ánh mắt e dè của bà ngoại thằng Mỏ. Mà có lẽ ông tự ái (bệnh người già mà), ông muốn mọi người được vui. Và hơn hết ông thương thằng Mỏ, như bà ngoại nói “da cháu còn nhạy cảm, như thế là không tốt”. Tôi cũng chỉ im lặng. Vì nghĩ mọi thứ đều hợp lý. Hay tại vì cha là đàn ông (yêu thương để trong lòng), ít ra cha cũng không như bà ngoại, khi một ngày không ẵm thằng Mõ vài lần nũng nịu là ăn cơm không nổi.

Thế là cha tôi, ngày ngày lầm lũi ngoài khoảng sân nhỏ. Ông nấu nước Vằng (một loại lá cho người đẻ uống rất tốt), ông quét sân, thỉnh thoảng qua chỗ mấy ông già cùng khu phố ngồi chơi. Rồi lại thỉnh thoảng về ngắm thằng Mỏ. Vợ tôi còn bảo “ở nhà ông còn giặt cả tả, quần áo cho Mỏ”. Mặc dù có bà ngoại, hay mấy cô em vợ tôi, mà họ toàn giặt máy. Nhưng khi chưa kịp bỏ vào máy là ông lại bê đi giặt tay. Bà ngoại cũng không muốn ông phiền lòng, nên cũng đành im lặng. Nhưng tôi biết sau đó bà ngoại lại lén bỏ vào máy giặt lại, may mà bà không để cha biết….

Thời gian cứ thế trôi đi, cuộc sống bình lặng êm đềm. Nhưng tình cảm trong tôi đang dậy sóng, vì từ Cha thiêng liêng, mỗi lúc vợ hay bà ngoại bế thằng Mỏ đều chỉ vào tôi bảo “Gọi ba đi, ba ba, ba ba”. Thằng bé chỉ nhìn rồi cười, đáng yêu vô vàn vô tận.

Cho đến một ngày, khi tôi đang đi công tác tỉnh, vợ gọi điện “Chồng, về nhà đi, ông nội vào viện rồi”. Tôi về ngay, về liền. Cha tôi đứng lên chiếc ghế đẩu để phơi tả cho thằng Mỏ, bị trượt ngã. Khi tôi về đến nơi ông đã tỉnh, bác sĩ ái ngại nhìn tôi bảo cha chỉ bị chấn thương nhẹ, cần điều trị vài ngày là hết nhưng tinh thần thì đáng lo, cần để tâm tới ông nhiều hơn. Bà ngoại và vợ nhìn tôi ái ngại. Nước mắt tôi cứ chực tuôn chảy. Cha ơi...

Tôi về nhà lấy đồ cho cha. Tôi lục túi của ông. Một ít quần áo, một tút thuốc quê đã hút phần nữa. Và…một cuốn sổ, nhỏ bằng lòng bàn tay, màu nâu cũ kỹ, một chiếc bút được kẹp ở giữa. Tôi tò mò, tôi mở nó ra, mở ngay trang đang kẹp bút. Tôi đọc:

“Vậy là cháu nội tôi đã chào đời được một tuần. Nhìn con trai vui, mới biết mình đã già, đã sống hết phần đời mình mất rồi. Buồn vui lẫn lộn. Khi về bên kia gặp vợ, có thể an lòng. Nhưng mà sao già này buồn quá. Muốn được ôm thằng Mỏ vào lòng quá. Mà…. Già này nhớ những tháng ngày xưa, khi vợ bỏ lại hai cha con ra đi, một mình nuôi con trai. Một mình bế nó trên tay, một mình cho nó uống sữa, một mình ru nó ngủ, trong đêm thâu. Ôi mới như hôm qua đây thôi, mà sờ lên mái tóc đã bạc trắng mất rồi. Con trai à, cháu Mỏ à, già này yêu hai cu lắm…. Bàn tay chết tiệt này, sao mày lại giở chứng đúng lúc thế….”.

Tôi lật tiếp những trang viết đầu, những ngày tháng đầu:

“Vợ, anh nhớ em, nhớ nhiều…anh không có gì để ví được”…. Em yên lòng, anh sẽ nuôi con, anh sẽ sống cho cả hai cuộc đời, anh sẽ làm được… “Vợ, anh không chịu được nỗi đau này…..” “Vợ ơi…”

Dài lắm, tôi đọc mãi, đọc mãi, đến lúc những dòng chữ nghệch ngoạc của cha nhòa đi bởi nước mắt tôi nhỏ xuống. Tôi mới dừng lại. Cha viết nhật ký. Ông giấu tôi kỹ quá, giấu tài quá. Đàn ông như cây Lim cây Táu, mà tâm hồn ông như Liễu như Mai, rũ xuống vì yêu thương, rũ xuống vì tình cảm, rũ xuống vì cô độc. Ôi, cha già của con!

“Anh ơi làm gì lâu thế, đi đưa đồ vào cho nội thay đi, anh còn ngủ ư”. Vợ tôi kêu vọng lên lầu.

“Ờ…anh biết rồi….”. Tôi quẹt nước mắt. Gấp nhật ký của cha, bỏ lại cẩn thận. Tôi phải lén đi ra, bởi không muốn ai nhìn thấy mình đang khóc, rồi phi ngay xe tới bệnh viện. Cứ tưởng được làm cha, cảm thấu được nổi thương xót khi cha mình đã ở tuổi xế chiều. Nhưng mà, thực sự giờ tôi mới nghiệm ra một điều, là với cha mẹ, dù mình có đi mòn cả lối đời cũng không thể nào thấu hết những tình thương yêu mà họ dành cho con cái. Không thể hết được đâu. Cho nên, dù ở vị trí nào, cũng chỉ biết sống cho tốt, cho thật tốt, thế mà vẫn cảm tưởng như tình cảm mình đáp lại cho mẹ cha cũng chỉ là gáo nước giữa đồng khô nắng cháy mà thôi. Những hình ảnh về cha hiện lên trong đầu, mắt tôi đỏ ngầu hoen lệ, chứa chan.

“Cha…”, tôi mở cửa phòng bệnh viện.

“ Gì đấy cu con, cha đây mà, cha có trốn đi đâu chớ, cái thằng này”. Cha vẫn gọi tôi như thế. Cả phòng bệnh đông lắm. Cha tôi ngồi dựa vào tường, tay đưa gói bánh cho đứa trẻ con ai ở giường bên, cha bụm bụm vào má nhóc con đó.

Tôi chạy lại, mặc kệ ai nhìn, mặc kệ là gì đi nữa, tôi ôm lấy cha. Tôi quay mặt vào tường, cho những giọt nước mắt lăn chảy không ai thấy, tôi nói trong tiếng nấc: “Cha, xin lỗi cha, con đã quên...”

Bệnh viện âm thanh ồn ả vốn dĩ, mà sao tôi nghe yêu thuơng đập đầy nơi tim…
thanh_ nhan
Gold Member
Join Date: Aug 2007
Số Điểm: 3794
Old 09-16-2019 , 03:40 PM     thanh_ nhan est dconnect  search   Quote  
LỜI NÓI THẬT CỦA MỘT BÁC SĨ.

Nguyên tắc thứ nhất: Đừng tin những gì quảng cáo trên báo đài, truyền thông, và thế giới mạng về thuốc. Vì không độc thì không gọi là thuốc, người ta chỉ uống thuốc để tự tử, chứ không ai uống nước để tự tử bao giờ. Chính vì thế, mà ở các quốc gia tiên tiến, cấm quảng cáo thuốc trên phương tiện truyền thông dân dụng, chỉ được quảng cáo thuốc ở tạp chí và hội thảo chuyên ngành Y.

Nguyên tắc thứ hai: Khi đi khám bệnh bất kỳ ở đâu, người bệnh cần có 1 câu hỏi phải hỏi: “Bệnh của tôi do nguyên nhân gì?” Vì chỉ có thầy thuốc giỏi mới điều trị nguyên nhân bệnh, còn lại những thầy thuốc kém hiểu biết chỉ biết điều trị hậu quả - hay còn gọi là chữa triệu chứng - của bệnh.

Nguyên tắc thứ ba:Đừng bao giờ tin những gì mình tìm kiếm trên mạng internet rồi tự suy diễn, tự làm bác sĩ cho mình và gia đình mình. Vì như thế chỉ làm hại chính mình và gia đình mình. Hãy cứ nghĩ, nếu bản thân bạn đủ khả năng được các trường Y nhận vào học thì các bạn đã trở thành bác sĩ, chưa kể các bác sĩ đã được đào tạo chính quy một thời gian dài về bộ máy tinh vi nhất của quả đất - con người - bình thường và bất thường từ tế bào đến bao nhiêu rối loạn khác về cả thể chất lẫn tinh thần, nhưng chưa chắc họ đã giỏi, thì các bạn chỉ vài cú enter với google, không có kiến thức căn bản về y khoa, thì các bạn như người điếc không sợ súng và tự hại mình thôi.

Nguyên tác thứ tư: Đừng bao giờ tin những quảng cáo về các loại thức ăn, thức uống bổ, giúp chữa bệnh này hay bệnh khác - Ví dụ, sữa chống loãng xương, thực phẩm chứ năng, thức uống collagen, v.v... - chỉ là những trò kinh doanh kiểu đa cấp để kiếm lãi. Loãng xương là một trong những tiến trình của một quá trình lão hóa của bất kỳ động vật nào được diễn ra ở mức độ phân tử sinh học, tiến trình này cho tới nay, y học vẫn còn mò mẫm và bất lực.

Nguyên tác thứ năm: Ăn uống và làm việc là thuốc. Ăn uống và làm việc đúng thì không hoặc ít bệnh tật. Ăn uống và làm việc sai là tự đưa mình vào nơi khổ đau của bệnh tật, vì sức khỏe qúy hơn vàng.

Chúc cộng đồng dồi dào khỏe mạnh, hạnh phúc và phồn vinh !!!
thanh_ nhan
Gold Member
Join Date: Aug 2007
Số Điểm: 3794
Old 09-16-2019 , 03:56 PM     thanh_ nhan est dconnect  search   Quote  
Bài học hôn nhân.
Share.

“Con thi đại học xong sẽ ly hôn”, tôi tưởng đây chỉ là lời vợ nói lúc tức giận, ngờ đâu cô ấy đã chuẩn bị 10 năm!

Có một vài người phụ nữ, ly hôn cũng thật tao nhã.

Một người đàn ông vừa ly hôn nói về vợ cũ của mình, anh ấy nói, khi chúng tôi bước ra từ cục dân chính, tôi thì khóc, cô ấy lại cười. Cô ấy nói, tôi chờ ngày này đã mười năm, mười năm chăm chỉ học hành của con, là mười năm cô ấy nếm mật nằm gai.

Cô ấy đã nói với anh rất nhiều lần, đợi con thi đại học xong sẽ ly hôn, anh cứ tưởng chỉ là lời nói dỗi của vợ, không ngờ cô ấy nói thật. Hơn nữa, từ ngày đó cô ấy đã bắt đầu chuẩn bị cho việc ly hôn.

Anh nhớ đến những năm đó vợ rất độc lập, dịu dàng, đột nhiên phát hiện những lúc anh cho là hai vợ chồng chung sống rất hòa thuận, thực chất là bởi vợ không còn muốn tính toán với anh nữa.

Lúc trước anh rất ghét bị vợ sai làm việc nhà, sau đó không biết bắt đầu từ khi nào, vợ đã không còn kêu anh làm nữa, lúc đó anh rất vui, cho rằng phụ nữ đều như thế cả thôi, không chiều cô ấy, thì cô ấy biết điều tự làm thôi.

Bây giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó vợ đã muốn buông bỏ anh rồi. Cô ấy không cần anh, vậy nên việc gì cũng đều tự mình làm.

Trong mấy năm ấy, vợ không hề đòi anh một đồng nào. Lúc trước khi con còn nhỏ, vợ không đi làm được, mỗi tháng đều kêu anh đưa mình tiền. Anh nhớ lại lúc ấy, anh vô cùng phiền chán mỗi khi nghe vợ nhắc đến tiền bạc, mỗi tháng làm được vài đồng ít ỏi thì đã tiêu hết cho cái nhà này rồi.

Mỗi khi vợ kêu đưa tiền, anh đều nói: “Em có thể xài tiết kiệm chút không, mua máy lạnh trong phòng khách làm gì, khóa hư rồi thì ráng ráng xài tạm cũng được mà. Ngày nào em cũng mua đồ mới cho con, rồi còn đồ trang điểm, có ích gì không. Em không biết thương tôi chút nào hả? Đàn ông kiếm tiền cũng đâu dễ dàng!”

Tôi nhớ khi vừa bắt đầu, vợ sẽ phản bác lại, càng về sau thì ngậm bồ hòn làm ngọt.

Đợi con đi học, vợ bắt đầu đi làm lại, sau đó, vợ không hề đòi anh thêm một cắc nào nữa. Vấn đề tiền nong của hai người từ khi ấy bắt đầu phân chia rạch ròi.

Vợ muốn mua cái gì liền mua, anh muốn món gì cũng tự mình trả tiền. Anh không biết mỗi tháng vợ kiếm được bao nhiêu, vợ cũng không quan tâm mỗi tháng anh kiếm được bao nhiêu tiền.

Anh nhớ có một đoạn thời gian, vợ tiêu rất nhiều tiền. Mua cho mình rất nhiều quần áo đẹp và mỹ phẩm tốt, anh oán trách vợ: “Em không thể tiêu tiết kiệm lại chút hả, sau này còn phải lo cho con học hành nữa!”

Kết quả vợ liền trách lại:” Tôi tự mình kiếm tự mình tiêu, không lấy của anh một cắc. Con có đi học, anh bỏ bao nhiêu tôi cũng bỏ bấy nhiêu, có khi còn bỏ ra nhiều hơn anh, chứ không có việc ít hơn anh!”

Khi ấy anh liền đứng hình, thế nhưng cũng không để trong lòng, không cho quản thì anh không quản, miễn sao đừng đòi tiền anh là được.

Bấy giờ anh mới hiểu, khi đó vợ đã không còn cần anh chống đỡ về mặt kinh tế nữa rồi.

Không, trong những năm đó, vợ anh không chỉ độc lập về kinh tế, mà còn cả về tinh thần.

Vợ bắt đầu rất ít khi cãi nhau với anh. Anh nói gì, cũng chỉ nghe, không muốn nghe, cô ấy liền trốn vào phòng khác. Khi ấy anh còn nghĩ vợ mình biết hiền lương thục đức rồi, thế nhưng không hề nghĩ rằng vợ anh ngay đến cãi nhau với anh cũng thấy không cần thiết.

Nghĩ lại những năm đó, anh mới thấy mình muốn làm gì thì làm đấy, bất kể làm gì, vợ anh cũng không hề quan tâm. Có một buổi tối anh không về nhà, vợ cũng không hề gọi một cuộc. Khi ấy anh còn cao ngạo cười những tên bị vợ gọi giục, cảm thấy những người ấy thật không có bản lĩnh, bị vợ chỉnh đến mất cả tôn nghiêm.

Bây giờ nghĩ lại. vợ người ta là còn yêu, vợ anh khi ấy đã không còn yêu anh rồi. Khi ấy anh còn vô cùng cao ngạo, cảm thấy người phụ nữ này cũng biết im lặng rồi.

Anh lại nghĩ, những năm ấy vợ vì con cái mà không cãi nhau với anh, ôm đồm hết mọi việc cho con, còn anh thì vui vẻ một chút cũng không hề quan tâm.

Mười năm, vợ lo kiếm tiền, chăm con cái, lo hết việc nhà. Thậm chí ba mẹ vợ có việc gì, cũng không hề mở miệng nhờ anh giúp đỡ. Anh từng vì việc này mà dương dương tự đắc, cảm thấy vợ nên thế này mới phải.

Mỗi lần vợ nhờ việc nhỏ gì, anh liền cảm thấy phiền. Anh không muốn quan tâm đến bất cứ việc gì của vợ, chỉ muốn được phục vụ như hồi giờ, chỉ cần vợ không đòi tiền, vợ thích làm gì cũng được.

Có một lần vợ bệnh, liền gọi điện thoại cho anh. Anh nhớ rất rõ khi ấy đã nói những gì: “Nhà mẹ cô không có ai hả, không phải cô có tiền trong người sao, tìm tôi làm gì?”

Vợ anh không nói một lời liền cúp máy, sau đó vợ khỏi bệnh, anh cảm thấy có chút tội lỗi, tưởng rằng vợ sẽ khóc nháo, thế nhưng vợ lại vờ như chưa có gì xảy ra. Anh liền cảm thấy vợ cũng chỉ đến thế thôi, anh không quan tâm, cô ấy cũng có làm gì được anh đâu.

Anh chưa từng nghĩ đến, người vợ an phận thế này, khi ly hôn với anh lại vô cùng kiên định.

Loại kiên định này phải chăng được tích góp từ cuộc hôn nhân lạnh lẽo này?

Giống như có một lần cô ấy nói: “Anh sớm đã không còn là chồng tôi nữa, mà chỉ là bố của con tôi”.

Vậy nên, cô ấy đợi 10 năm, chuẩn bị 10 năm, đợi khi con thi xong đại học, trở thành người lớn rồi, liền dứt khoát ly hôn.

Nghĩ lại, anh thật không có điểm nào để vợ phải lưu luyến. Bởi vì trong cuộc hôn nhân này, đến bản thân cũng không hề nhớ ra được anh đã cho cô ấy những gì. Chỉ có duy nhất một đứa con, cũng chính là nỗi lưu luyến duy nhất của cô ấy.

Từ cục dân chính bước ra, anh khóc, bởi anh không thể tưởng tượng được trong tương lai, anh phải một mình giặt đồ nấu cơm, tự mình làm việc nhà, một mình đảm đương hết mọi việc. Cả đời sau anh cũng không thể uống được canh vợ nấu.

Còn vợ thì cười, vì hôn nhân đối với cô ấy, không có chút gì tốt đẹp. Ly hôn rồi, cô ấy chỉ bớt việc chăm sóc một kẻ tính tình không tốt mà thôi.

Đàn ông không nên chờ con cái lớn rồi, mới biết trân trọng vợ mình.

Khi con còn nhỏ, bạn tưởng rằng cô ấy sẽ không bao giờ rời bỏ mình. Khi bạn có lỗi lớn đến đâu, cô ấy cũng sẽ nhường nhịn bạn, bao dung bạn vì con cái.

Thậm chí bạn còn ngây thơ nghĩ rằng, vợ thì nên được răn dạy. Đối với cô ấy quá tốt, sẽ thành hư, đối với cô ấy không tốt, cô ấy mới biết ngoan ngoãn.

Bạn ỷ vào sau khi sinh, cô ấy không còn mạnh mẽ như trước, mà ức hiếp, ghét bỏ, nhìn không vừa mắt, chưa từng cho cô ấy chút quan tâm yêu thương.

Bạn ỷ vào tấm lòng yêu con của cô ấy, không muốn con phải sống trong gia đình không trọn vẹn, miệt thị, lạnh nhạt, thậm chí chỉ xem cô ấy như một bảo mẫu miễn phí.

Bạn nghĩ cô ấy cứ yếu đuối dễ ức hiếp như thế mãi sao?

Sao không nghĩ đến, khi đó cô ấy chỉ là không còn lựa chọn nào khác. Khi cô ấy tích góp đủ sức lực, khi cô ấy đủ mạnh mẽ, khi con cái đã trưởng thành, cô ấy sẽ không hề do dự rời bỏ bạn.

Bởi vì, một tên đàn ông chỉ yêu bản thân mình, nếu không vì con cái thì chẳng có gì đáng lưu luyến cả.

Cả phần đời còn lại với anh, thật sự mệt mỏi!

Cả phần đời còn lại không có anh, hạnh phúc làm sao!
thanh_ nhan
Gold Member
Join Date: Aug 2007
Số Điểm: 3794
Old 09-17-2019 , 06:51 PM     thanh_ nhan est dconnect  search   Quote  
Chúng ta là niềm tự hào của cha mẹ, vậy cha mẹ có phải là niềm tự hào của chúng ta?
Share

Từ trước đến nay, cha mẹ luôn tự hào về tôi. Hồi nhỏ, thành tích của tôi rất tốt, dáng vẻ lại đáng yêu, cha mẹ dẫn tôi ra ngoài lúc nào cũng nhận được hàng tá lời khen và ngưỡng mộ.

Mỗi lần nghe người khác kinh ngạc nói: “Này, ông Minh, đây là con trai ông à. Thằng bé trông kháu khỉnh quá. Cháu học hành thế nào? Sao cơ? Năm nào cũng là học sinh xuất sắc à? Giỏi quá!”. Lúc đó, cha liền đắc ý xoa đầu tôi, duỗi thẳng lưng đầy tự hào, những nếp nhăn trên gương mặt mẹ cũng giãn ra.

Sau này, khi học đại học, mỗi tháng đều “cây ngay không sợ chết đứng” thẳng thắn xin tiền sinh hoạt, bởi vì tôi đã khiến cha mẹ nổi tiếng chỉ sau một đêm. Từ giây phút tôi nhận được tấm giấy thông báo trúng tuyển vào trường đại học danh tiếng, cha mẹ tôi không còn là những con người lầm lũi không tiếng tăm trong biển người nữa. Nhắc đến tên của họ, mọi người liền nói: “Ồ, biết chứ, ông bà ấy có một cậu con trai đang học đại học ở thành phố đấy!”

Ra trường, tôi làm việc tại một công ty vốn nước ngoài. Mặc dù chỉ là nhân viên bình thường, những từ như “MBA, GDP” thỉnh thoảng được thốt ra từ miệng của tôi càng khiến cha mẹ nhìn tôi với ánh mắt đầy sự kính nể. Con cái nhà người ta đứa thì bị cách chức, đứa thì thất nghiệp, con trai của mình lại kiếm ra đô-la Mỹ. Chao ôi, cha mẹ muốn không tự hào về tôi cũng chẳng được!

Tôi nghiễm nhiên trở thành người chủ gia đình. Trong nhà có việc gì, việc đầu tiên cha mẹ làm là gọi điện cho tôi để hỏi ý kiến. Cho dù cảm thấy ý kiến của tôi có chỗ không ổn thỏa, cũng chỉ dám nhẹ nhàng đưa ra quan điểm của mình. Đến lúc tôi dùng lời lẽ thiếu tôn trọng nói họ thật không có mắt nhìn, ếch ngồi đáy giếng, chưa đi ra ngoài thế giới bao giờ, thì họ vội vã nói: “Nghe theo con trai, nghe theo con trai, nó đi nhiều hiểu rộng, cách của nó ắt hẳn tốt hơn”.

Tôi trước nay chưa từng cảm thấy điều gì bất ổn. Tôi hiếm khi nhắc đến cha mẹ trước mặt đồng nghiệp. Cha mẹ quá tầm thường, thậm chí là tầng lớp lao động thấp kém nhất trong cái đô thị phồn hoa này.

Cho đến một hôm, công ty có một đồng nghiệp mới. Anh ta nói liến thoắng về mẹ mình, với giọng điệu đầy tự hào. Anh ta nói: “Mẹ tôi rất đẹp, rất giỏi giang, mẹ còn hát sơn ca rất hay…”. Chúng tôi đều biết anh ta đến từ nông thôn, nhưng với cách miêu tả của anh ta, hình dáng các bà cô già ở nông thôn trong ấn tượng của chúng tôi đã dần dần thay đổi, mà biến hóa ảo diệu thành một thiếu nữ nông thôn xinh đẹp mỹ miều.

Một ngày nọ, đồng nghiệp đó rủ tôi đến nhà anh ta ăn cơm, mẹ anh ta ở quê lên. Khi gặp mẹ anh ta, tôi cười thầm trong lòng, anh chàng này quả thật biết nói khoác. Mẹ của anh ta là một bà già vừa đen vừa gầy, giống như một quả táo khô quắt queo. Khi gặp chúng tôi thậm chí chưa kịp chào câu nào đã trốn biệt vào trong phòng.

Đồng nghiệp của tôi phải kéo bà ra, giới thiệu với từng người, đây là anh Lý, đây là chị Hương. Mẹ anh ta ngượng nghịu cười, còn anh ta thì nắm tay mẹ, gọi mẹ vô cùng thân thiết: “Mẹ tôi rất xinh đẹp đúng không? Món ăn mẹ nấu cũng rất ngon phải không?” Chúng tôi đều cảm thấy ăn nhạt toẹt như nhai sáp, nhưng cũng “ậm ừ” gật đầu.

Đồng nghiệp cũng nhận ra chúng tôi không được tự nhiên. Lúc mẹ anh ta rửa bát, liền nói với chúng tôi: “Mọi người không biết chứ, mẹ tôi rất trẻ đã là quả phụ, một người phụ nữ nông thôn nuôi con một mình thật vất vả, nhưng bà ấy không nhận sự bố thí của người khác, một mình gồng gánh nuôi tôi học xong đại học. Tôi chưa từng nghe bà ấy than khổ, hay than mệt, một người mẹ như vậy tôi cảm thấy rất tự hào”.

Chúng tôi không ai bảo ai đều cúi đầu im lặng, hoặc có lẽ trong chốc lát đều nghĩ đến cha mẹ mình, nghĩ đến những lúc mình vô duyên vô cớ oán hận cha mẹ – chỉ vì cha mẹ không mua được nhà, hay không cho tiền vốn để mình kinh doanh, càng không có khả năng tìm cho mình một công việc tốt.

Ai cũng đều mặc nhiên cho rằng, mình chính là niềm tự hào của cha mẹ, mình đã khiến cha mẹ nở mày nở mặt, nhưng liệu chúng ta có bao giờ cảm thấy tự hào khi có những người cha mẹ như họ không?

Tối hôm đó, tôi không quay về phòng trọ, mà về nhà với cha mẹ. Sau khi đi làm, tôi chê nhà của cha mẹ vừa bẩn vừa lộn xộn, thiếu ánh sáng, nên tự ra ngoài thuê phòng. Thấy tôi về nhà, mẹ tôi hớn hở đi làm bữa ăn đêm, cha tôi đi đun nước nóng cho tôi rửa chân.

Tôi ngân ngấn nước mắt. Tôi trẻ tuổi kiêu ngạo, ngày ngày ba hoa chích chòe, khua môi múa mép bàn chuyện quốc gia đại sự, mà lại quên mất cha mẹ già của mình, cứ mặc định cho rằng họ luôn cảm thấy tự hào về đứa con trai “có chí tiến thủ” như tôi.

Nhưng tôi chưa từng nghĩ xem, họ đã nỗ lực và chăm chỉ trong cuộc sống như thế nào. Nghĩ lại, cảm thấy người nông cạn chính là tôi. Tôi là niềm tự hào của cha mẹ, cha mẹ chẳng phải cũng là niềm tự hào của tôi sao?
thanh_ nhan
Gold Member
Join Date: Aug 2007
Số Điểm: 3794
Old 09-17-2019 , 06:54 PM     thanh_ nhan est dconnect  search   Quote  
Bài học cho kẻ lười biếng: Muốn thành công hãy bớt viển vông lại,hãy làm nhiều hơn!
Share

Ba câu chuyện sau là ba bài học đắt giá về những kẻ lười biếng nhưng lại mong muốn được thành công, đến cuối cùng thì chẳng được gì mà còn rước họa vào thân. Bởi vậy, muốn thành công thì hãy bắt tay vào làm việc ngay từ bây giờ, bớt nói lại, làm nhiều hơn.

-Câu chuyện thứ 1:

Cậu ngồi ngủ gật suốt trên đường đi mặc cho người cha lầm lũi đánh xe trên con đường gồ ghề sỏi đá. Đang đi người cha bỗng nhìn thấy trên đường có một chiếc móng sắt bịt chân ngựa ai đó đánh rơi. Người cha lay Kumar dậy và bảo hãy nhảy xuống nhặt chiếc móng kia lên, mang ra chợ bán nhưng Kumar mặc dù nghe thấy nhưng lười biếng cứ ngồi im giả vờ ngủ gật.

Người cha lại lay cậu con trai lần nữa, nhớ ra Kumar rất thích ăn quả anh đào, ông nói: “Nhảy xuống nhặt đi con, tới chợ cha bán nó đi rồi mua quả anh đào cho con ăn” nhưng cậu bé Kumar vẫn không nhúc nhích, mắt vẫn nhắm nghiền giả vờ ngủ. Tiếc của, người cha đành hãm xe ngựa lại và nhảy xuống nhặt chiếc móng sắt lên.

Đến chợ, sau khi bán hết rau, người cha đến chỗ nhà rèn sắt và bán chiếc móng ngựa được 100 đồng, ông mua một túi quả anh đào và cất đi. Trên đường về nhìn thấy túi quả anh đào ngon lành treo trước xe, mặc dù thèm lắm nhưng cậu bé Kumar không dám xin cha vì đã lười biếng. Người cha muốn dạy cho con trai mình bài học về sự lười biếng nên ngồi im lặng, phớt lờ sự thèm thuồng của cậu con trai, ông giả vờ đánh rơi một quả anh đào xuống đường.

Chẳng cần phải để cha thúc giục hay nói gì, Kumar ngay lập tức nhảy ngay xuống xe, nhặt quả anh đào nhai ngấu nghiến rồi lại đuổi theo xe và nhảy lên. Cứ thế, cậu bé vừa nhảy lên xe ngồi chưa ấm chỗ, người cha lại giả vờ đánh rơi một quả anh đào, Kumar lại nhảy xuống, người cha cũng vẫn đánh xe đi bình thường, không chờ.

Và Kumar lần nào cũng phải đuổi theo xe để nhảy lên. Vừa đúng đến nhà thì hết túi quả anh đào mấy chục quả, Kumar thì mặt mũi phờ phạc vì ăn được một quả anh đào lại phải chạy theo xe thở dốc rồi lại nhảy lên, nhảy xuống.

Người cha hỏi: “Con có mệt không?”, Kumar gật đầu vì không còn sức để trả lời, người cha nói: “Vậy con thích nhảy xuống một lần rồi nhảy lên ngay hay vài chục lần và chạy đuổi theo xe?”, Kumar cúi đầu hiểu ra: “Dạ con đã hiểu thưa cha, từ giờ con sẽ không để sự lười biếng theo mình nữa ạ”.

”Người lười ngỡ tưởng sự biếng nhác sẽ mang lại cho họ được sự nhàn rỗi, may mắn hơn những người bình thường khác.Nhưng, thực ra, họ đã lầm. Lười biếng khiến họ còn cảm thấy khổ sở hơn, phải chạy tăng tốc hết sức mình, phải cố gắng gấp 5, gấp 10 mới đuổi kịp người khác. Bạn thấy đấy, lười biếng chỉ cho bạn sự sung sướng “ngắn hạn”. Muốn thoải mái “dài hạn”, hãy bắt tay làm việc ngay từ bây giờ.”

-Câu chuyện thứ 2:

Có một người vận chuyển hàng cần chở một lượng hàng nhất định và thường xuyên nên đã tìm 2 con ngựa để giúp mình thực hiện công việc này.

Người vận chuyển chia hàng làm đôi, mỗi con chở một nửa. Ban đầu cả hai con đều làm việc chăm chỉ.

Nhưng càng ngày, một con thì chăm chỉ và đi nhanh, một con trở nên lười biếng vừa đi vừa nhởn nhơ gặm cỏ. Người chuyển hàng thấy vậy đã mang toàn bộ số hàng trên lưng con ngựa chậm chạp chất lên lưng con ngựa đi nhanh.

Con ngựa lười thấy vậy càng khoái chí và nghĩ mỉa mai con ngựa nhanh: “Khà khà! Càng nỗ lực, càng siêng năng thì càng cực nhọc, như ta đây có khỏe hơn không?!”.

Nhưng thật không may, người vận chuyển thấy một con cũng có thể kham nỗi khối lượng công việc và nghĩ: “Tại sao mình lại phải nuôi thêm một con lười biếng vô tích sự kia?”

Thế là người vận chuyển đã bán con ngựa lười biếng cho người ta giết thịt.

”Những tưởng lợi dụng mánh khóe, mưu mô sẽ giúp con người ta thành công hơn, nhưng sự lười biếng sẽ gián tiếp nhấn chìm họ vào những cửa ải còn khó khăn, nguy hiểm hơn. Chẳng có con đường nào tắt dành cho những kẻ lười biếng cả. Nếu có chăng thì là đường tắt mãi mãi không có ánh sáng… ”

-Câu chuyện thứ 3:

Gia đình nhà Shahil nằm trong danh sách các gia đình nghèo nhất vùng, nghe nói sắp tới sẽ có đoàn từ thiện của Hội Chữ thập đỏ đến tặng quà cho các gia đình nghèo nên hai vợ chồng Shahil rất vui mừng.

Đoàn từ thiện tới mang theo những xe tải lớn chở gia súc – phương tiện sẽ giúp các gia đình cải thiện cuộc sống khá lên. Tùy từng gia cảnh mà mỗi gia đình được tặng ngựa, bò, trâu hay cừu, lợn. Gia đình Shahil được tặng một con bò.

Shahil rất hào hứng cùng với vợ bàn bạc kế hoạch sẽ trồng gì, nuôi bò ra sao rồi bò sẽ sinh sôi thế nào, họ bán được tiền ra sao, thành đàn bò lớn thế nào và cuối cùng là họ sẽ giàu có ra sao. Hai vợ chồng bàn bạc xong rồi lăn ra ngủ, quên bẵng việc làm cho con bò cái chuồng che mưa che nắng.

Mấy ngày sau, cả hai vợ chồng Shahil cứ hết đứng lại ngồi, lại bàn bạc và nhìn con bò rồi vẽ ra viễn cảnh giàu có trong tương lai, chả ai ra đồng. Một tháng sau thì lương thực hết, vợ Shahil giục chồng ra đồng, Shahil bảo vợ: “Tôi vừa nghĩ ra một kế hoạch tuyệt vời, chúng ta chả tội gì mà nuôi con bò cho mệt, chúng ta bán con bò, mua được hai con dê còn thừa tiền mua đồ ăn được cả tuần, chả phải làm mà nuôi dê cũng nhàn hơn, hai con dê này sẽ đẻ ra cả đàn dê, lúc ấy chúng ta bán tha hồ kiếm tiền”.

Vợ Shahil khen chồng giỏi, thế là họ bán con bò, mua hai con dê, hai vợ chồng mua đồ ăn về ăn uống no say, hết ăn lại nằm rồi bàn chuyện giàu có, loáng cái một tuần trôi qua lại hết đồ ăn.

Shahil lại bảo vợ bán cặp dê, mua đàn gà và lại dư tiền ăn uống no say được thêm một tuần nữa. Rồi dần dần họ cho gà vào nồi mỗi ngày, cho đến khi còn 2 con, vợ Shahil bảo: “Thôi mình ăn nốt một con thôi, con kia để nuôi gây giống”, Shahil bảo: “Một con thì giống kiểu gì, thôi bán nốt con ấy đi mua thêm rượu về uống với con gà này cho ngon, mai rồi tính”.

Thế là trong khi các gia đình nghèo khác chăm chỉ làm lụng ngoài đồng mỗi ngày với những gia súc được tặng để mong một cuộc sống khấm khá hơn thì hai vợ chồng nhà Shahil lại quay về tay trắng như cũ, chạy ăn từng bữa.

”Sự thoải mái, an nhàn không dưng mà dễ có. Để chạm đến ngưỡng cửa ấy, con người ta phải trải qua một quá trình dài nỗ lực, chăm chỉ. Dù là may mắn đến đâu mà mắc bệnh lười biếng thì vận may ấy sẽ sớm biến mất.”
thanh_ nhan
Gold Member
Join Date: Aug 2007
Số Điểm: 3794
Old 09-17-2019 , 06:56 PM     thanh_ nhan est dconnect  search   Quote  
Mỗi chúng ta đều mang theo một chiếc chìa khóa vô hình trong đời – Chiếc chìa khóa của bạn là gì!
Share

Trong cuộc đời, mỗi chúng ta đều mang theo một chiếc chìa khóa vô hình: Người thông minh có chìa khóa trí tuệ, người trung tín có chìa khóa thành thật, người thiện lương có chìa khóa từ bi…

Khi cho đi bạn sẽ được nhận lại, khi tin tưởng người khác bạn sẽ gặt hái được lòng tin, khi bạn hoài nghi thì người khác cũng sẽ hoài nghi bạn. Yêu người sẽ được đáp lại bằng yêu thương, còn hận người cũng sẽ nhận về nỗi cừu hận. Bạn sở hữu chiếc chìa khóa như thế nào thì sẽ mở được cánh cửa tương ứng.

Cũng giống như gieo hạt giống nào thì sẽ thu hoạch hoa trái ấy, bạn cho đi cũng chính là nhận lại. Người khác đối với bạn như thế nào thì bạn cũng sẽ đối đãi với họ như vậy, cho nên khi bạn yêu người thì cũng chính là đang yêu bản thân mình.

Chuyện đời khó đoán, trong lúc hợp tan bạn sẽ phát hiện rằng bao nhiêu lời thề non hẹn biển trước kia, đến cuối cùng đều trở thành mây khói. Bao nhiêu tình cảm sâu đậm rồi cũng bị lãng quên theo năm tháng vô tình.

Duyên kiếp này là nợ kiếp trước, mỗi một người đều dùng chìa khóa của kiếp này để mở cánh cửa của kiếp trước. Luyến tiếc duyên phận không phải là chấp niệm không thể buông bỏ, mà là yêu quý khi gặp gỡ, trân trọng khi biệt ly.

Mỗi một người xuất hiện trong cuộc đời đều là nhân duyên đưa đẩy. Người yêu thích bạn sẽ cho bạn ấm áp, người bạn yêu thích sẽ khiến bạn động tâm. Mỗi một cánh cửa đều được mở bởi một chiếc chìa khóa duy nhất trong đời này. Nếu bạn vẫn chưa tìm thấy chiếc chìa khóa thuộc về mình thì cũng đừng bi quan, có lẽ nó chỉ tạm thời thất lạc đâu đó trên con đường đời.

Khi bạn vẫn chưa tìm thấy chiếc chìa khóa thuộc về mình, chi bằng hãy tận hưởng những năm tháng vui vẻ, hãy cứ làm những chuyện bạn dự định, hãy cứ theo đuổi những gì bạn đam mê, và hãy cứ sống theo cách mà bạn mong muốn về mình.

Cứ như vậy, bạn sẽ khiến bản thân ngày càng hoàn thiện hơn, an tĩnh chờ đợi chiếc chìa khóa xuất hiện. Mong sao trong khoảng thời gian tươi đẹp nhất bạn sẽ tìm thấy nó, mở ra cánh cửa cho mình.

Chìa khóa của nhân phẩm: Quý nhất là chính trực

Chìa khóa của tâm địa: Quý nhất là lương thiện

Chìa khóa của tu đức: Quý nhất là bố thí

Chìa khóa của hành thiện: Quý nhất là hiếu thuận

Chìa khóa của tình cảm: Quý nhất là chân thành

Chìa khóa của đối đãi với người: Quý nhất là thành khẩn

Chìa khóa của hành xử: Quý nhất là khiêm nhường

Chìa khóa của học vấn: Quý nhất là thông đạt

Chìa khóa của ngôn ngữ: Quý nhất là đơn giản, rõ ràng

Chìa khóa của hành động: Quý nhất là cẩn trọng, dứt khoác

Chìa khóa của giàu sang phú quý: Quý nhất là chất phác

Chìa khóa của nghèo khổ: Quý nhất là chí khí

Chìa khóa của ẩm thực: Quý nhất là thanh đạm

Chìa khóa của làm người: Quý nhất là tín ngưỡng

Chìa khóa của làm việc: Quý nhất là tận tâm

Có câu nói rằng: “Bất bi quá khứ, phi tham vị lai, tâm hệ đương hạ, do thử an tường, cai lai đích lai, cai khứ đích khứ”. Nghĩa là: Không nhớ thương quá khứ, không tham vọng tương lai, để tâm sống trong hiện tại, như vậy mới có thể đạt được an tường; điều nên đến sẽ đến, điều nên đi sẽ đi.

Không ghen tị với người khác, không thương xót bản thân, không lưu luyến quá khứ, không hoang tưởng tương lai. Nắm bắt hiện tại, gieo những hạt giống tốt, chỉ cần chăm chỉ cày bừa, đừng quan tâm đến kết quả thu hoạch. Không cưỡng cầu, không tự mãn, loại bỏ tâm bất chính, mọi chuyện cứ tùy duyên…
thanh_ nhan
Gold Member
Join Date: Aug 2007
Số Điểm: 3794
Old 09-17-2019 , 06:59 PM     thanh_ nhan est dconnect  search   Quote  
Đối nhân xử thế đời người có trong 4 câu nói này, bạn có thể được thọ ích.
Share

Có câu nhân sinh như mộng, đời người đến và đi tựa như cơn gió, ý nghĩa cuộc đời chỉ nằm ở hai chữ trách nhiệm và cống hiến.

Xưa kia có người thiếu niên trẻ, không quản ngày đêm đi tìm một vị trưởng bối để xin lời khuyên cho mình. Người thiếu niên hỏi vị trưởng bối rằng: “Con phải làm sao mới có thể khiến bản thân mình luôn vui vẻ và cũng giúp người khác được hạnh phúc?”.

Vị trưởng bối đáp rằng: Ta sẽ tặng con bốn câu này:

1. “Coi bản thân mình như người khác”

Vị thiếu niên đáp: “Có phải ý nói rằng khi con gặp đau khổ và bi thương, thì hãy coi mình thành người khác, như vậy con sẽ giảm bớt đi sự thống khổ của mình? Khi con cảm thấy vui vẻ quá độ, cũng coi mình thành người khác, vậy thì sự quá độ kia biến thành trầm tĩnh như nước?”.

Vị trưởng bối khe khẽ mỉm cười gật đầu.

2. “Coi người khác như bản thân mình”

Vị thiếu niêm trầm ngâm đôi chút rồi nói: “Coi người khác như chính mình thì có thể đồng cảm với người gặp cảnh khó khăn, hiểu được nhu cầu của họ và có thể đưa ra những hỗ trợ kịp thời, cần thiết cho họ phải không?”.

Vị trưởng bối từ bi mỉm cười không nói.

3. “Coi người khác thành người khác”

Vị thiếu niên đáp: “Có nghĩa là phải tôn trọng tính độc lập của người khác, trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng không được xâm phạm sự tự tôn của người khác phải không?”.

Vị trưởng bối nghe xong cười lớn: “Nhụ tử khả giáo” (đứa trẻ này có thể dạy được).

4. “Coi bản thân mình chính là mình”

Vị thiếu niên đáp: “Đây có nghĩa là trong cuộc sống dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào cũng cần phải có lập trường, chính kiến, lẽ sống của riêng mình, chúng ta hòa nhập chứ không hòa tan”.

Vị trưởng bối nói: “Cuộc sống kỳ thực rất đơn giản, trong cuộc đời mỗi người đều phải đối diện với những điều không may mắn, trong sự hỗn tạp của cuộc đời, chúng ta cầu sự sinh tồn. Nếu như muốn có một cuộc sống an lạc, thì phải bước xuất ra khỏi cuộc sống hỗn tạp này, vượt qua khỏi những nguy nan để nhìn thấy ánh sáng bình minh, nhìn thấy sự tươi đẹp của vạn vật”.

“Đơn giản chỉ cần nhớ rõ hãy sống chân thành, thiện lương, buông bỏ những dục vọng tham lam quá mức trong lòng mình. Có như vậy thì dù ở nơi đâu, dù ở hoàn cảnh nào con cũng có được sự an lạc cho bản thân và mang lại niềm vui cho mọi người”.

“Còn nếu như con để sự tham lam chế ngự trái tim mình, nó cũng như một con quỷ dữ chiếm lấy sự vui vẻ, thiện lương trong con, đổi lại chỉ là sự sân hận và đau khổ. Khi gặp vấn đề, con hãy đứng từ góc độ đối phương mà suy nghĩ vấn đề trước, sau đó hãy suy nghĩ đến mình, điều mình không muốn thì cũng đừng làm cho người khác”.

Vạn sự tùy duyên, thiện lương đãi người, từ bi đãi vật, đây chính là chìa khóa đưa chúng ta đến bến bờ hạnh phúc.
thanh_ nhan
Gold Member
Join Date: Aug 2007
Số Điểm: 3794
Old 09-17-2019 , 07:06 PM     thanh_ nhan est dconnect  search   Quote  
Thế gian không có chuyện bất công, chỉ có trái tim không biết thỏa mãn.
Share

Sống đừng nặng nề quá, đừng nghiêm trọng mọi thứ, kể cả khi việc xấu đến cũng hãy thản nhiên mà đón nhận, bởi bạn không thể đẩy nó đi thì hãy tìm cách biến đổi nó. Đừng oán trách người khác, cũng đừng oán trách ông trời bởi thế gian này không có chuyện bất công bằng, chỉ có trái tim không biết thỏa mãn.

-Cuộc sống là chân thực.

Con người sống trên đời cũng chỉ là một loại cảm xúc, giàu nghèo cũng vậy, được mất cũng vậy, thành bại cũng vậy, đều là mây khói, gió thổi là tan. Cuộc đời là một quá trình gặt hái và thất bại không ngừng, được vẫn thản nhiên, mất vẫn điềm nhiên, thành công không kiêu, thất bại không nản.

Không vọng tưởng vinh quang của người khác, không ngưỡng mộ sự hào nhoáng của kẻ khác, sống thật với bản thân, thể hiện bản sắc cá nhân, nghe theo cảm xúc của nội tâm, chỉ cần tâm cảm thấy an ổn, mỗi ngày đều vui vẻ, cuộc sống chính là chân thực.

-Đừng bỏ lỡ.

Có những người, bỏ lỡ thì cũng bỏ lỡ rồi, không thể quay lại được; có những mối tình, tổn thương đã tổn thương rồi, không cứu vớt được tình cảm. Thật ra những thứ đã mất đi, có lẽ chưa từng thực sự sở hữu.

Nếu là của bạn, trốn cũng không trốn được; nếu không phải của bạn, cầu cũng không cầu nổi. Trông chờ quá nhiều thì gánh nặng càng lớn, kì vọng quá cao thì thất vọng càng nhiều. Đừng đợi người không nên đợi.

-Đừng hạ thấp giá trị của nhau.

Con người đừng tranh giành quá nhiều, thật ra chớp mắt rồi ai cũng già đi. Đừng cố vạch lá tìm sâu, thời gian thuộc về bạn ngày càng ít. Cũng đừng quá cằn nhằn, gặp nhau là duyên phận, được ở cạnh nhau là điều tốt đẹp nhất.

Cũng đừng hạ thấp giá trị của nhau, không chừng ngày nào đó sẽ vĩnh viễn chia xa. Đừng nên ngày nào cũng nói yêu rất nhiều, chỉ cần thật lòng nói một câu không rời bỏ nhau.

Đừng nên so sánh với người khác, chỉ cần mỗi ngày vượt qua bản thân mình của ngày hôm qua. Đừng nên lo lắng quá nhiều, hãy đối xử tử tế với bản thân. Đừng xét nét đúng sai của người khác, cũng đừng nên kì kèo giữa công sức mình bỏ ra và những gì thu hoạch được.

-Hạnh phúc chính là một ly nước trắng.

Hạnh phúc thực chất chỉ là một ly nước trắng mà bạn uống hàng ngày, đừng nên ngưỡng mộ đồ uống của người khác có nhiều màu sắc, chúng chưa chắc ngọt ngào hay giải khát được như ly nước trắng của bạn!

Giữ lấy những gì đang có, biết được rõ ràng những gì bản thân thực sự mong muốn, mới thực sự vui vẻ; đừng sống một cách quá mỏi mệt, muốn ăn thì đừng chê đắt, muốn mặc đừng nói lãng phí; trong lòng buồn phiền tìm bạn bè tụ tập, mệt thì ngả lưng xuống ngủ.

Trong đời mỗi người, đừng nghĩ quá nhiều, u sầu cũng hết một ngày, vui vẻ cũng hết một ngày, khóc cũng hết một ngày, cười cũng hết một ngày, tóm lại đều phải sống, chi bằng sống sao cho thoải mái. Đừng nhịn ăn nhịn uống, phớt lờ bản thân mình, muốn ăn gì, mặc gì, đừng đong đi đếm lại, đừng tiếc nuối. Nghĩ thoáng ra một chút, cứ ăn, uống, chơi, nghỉ ngơi, miễn là thoải mái, vui vẻ thì cứ sống như vậy!

Hãy nhớ đừng có so đo với người khác, mỗi người đều có cách sống của riêng mình, sống tốt cuộc sống của mình còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác.

Đừng ngưỡng mộ người khác

Đừng đi ngưỡng mộ người khác, phải biết trong lúc bạn ngưỡng mộ người khác, có thể họ cũng đang ngưỡng mộ bạn. Mỗi đôi mắt có một cách nhìn nhận khác nhau, mỗi đôi tai có một cách lắng nghe khác nhau, mỗi trái tim có một cảm nhận khác nhau, đừng tự so sánh với người khác, hãy tự sống thật tốt.

Đừng ngưỡng mộ những gì người khác sở hữu, bạn cho rằng mình không có, nhưng có thể điều đó vẫn đang trên đường tới. Những thứ thuộc về bạn, thì cuối cùng cũng sẽ đến; không thuộc về bạn, có cầu cũng chẳng được. Giữa người với người thật ra không có gì đáng để so sánh.

Những gì người khác có được, cũng phải từ sự nỗ lực của họ, bạn muốn sở hữu, thì cũng phải nỗ lực hơn người khác, con đường mỗi người không giống nhau, kết quả đạt được đương nhiên không giống. Thay vì nhìn chăm chú vào thành quả của người khác, chi bằng trồng tốt cái cây của chính mình.

-Đừng so sánh với người.

Sống tốt cuộc sống của bản thân quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác, người khác không bao giờ cảm nhận được những điều đắng cay mặn ngọt trong cuộc đời bạn. Đừng lấy tiêu chuẩn của bản thân để yêu cầu người khác, cũng đừng nhìn người khác với con mắt thành kiến. Bởi vì mỗi người đều có sở thích, cá tính cùng với giá trị riêng. Chuyện mà bạn thấy chướng tai gai mắt, cũng chưa chắc đã là không tốt.

Hạnh phúc là sự tích lũy từng chút một, gây dựng ngày qua ngày. Đừng làm tổn thương những người yêu quý bạn, cũng đừng để người mà bạn yêu quý chịu tổn thương. Một người cho dù tốt thế nào, nhưng lại không muốn đi cùng bạn đến già, vậy thì đó chỉ là khách qua đường. Một người khuyết điểm nhiều nhường nào, nhưng có thể luôn luôn nhường nhịn bạn, đồng ý đi với bạn đến cuối con đường, thì đó chính là hạnh phúc.

-Làm người đừng mưu mô tính toán.

Bởi vì không ai là kẻ ngốc, con người quá thông minh cũng sẽ mệt mỏi, có lúc hồ đồ chút sẽ càng vui vẻ, làm người không được quá giả tạo, giả tạo rất khó để kết giao, cho dù là tình thân, tình bằng hữu, hay là tình yêu.

Làm người đừng quá đạo đức giả, lúc cần thì nhớ đến người ta, không cần nữa thì lại trở mặt, như vậy cuộc sống của bạn sẽ chẳng có gì vui vẻ. Quen biết nhau là duyên phận, dù làm bạn bè, hay là người yêu, thì phải dốc hết tấm lòng, như vậy mới có được vui vẻ!

-Thế gian không có chuyện bất công bằng, chỉ có trái tim không biết thỏa mãn.

Đừng oán trách, đừng căm hận, hãy điềm nhiên đón nhận mọi thứ, dĩ vãng chỉ như làn khói mờ. Đừng cho rằng người mà bạn không dứt bỏ được cũng không dứt bỏ được bạn, cá không có nước sẽ chết, nước không có cá thì nước càng trong.

Thế giới này không thể phù hợp với mộng tưởng của tất cả mọi người, chỉ có người học cách quên lãng, có người lại một mực kiên trì. Trên đường đời, nhất định sẽ có lúc đòi hỏi bạn phải bước một mình, một mình gánh vác.

Người đi trên đường, giày hỏng có thể đổi, nhưng con đường đó nhất định phải tư bước đi; con đường ở trong tâm trí bạn, vui vẻ có thể chia sẻ với người khác, nhưng đau buồn chỉ có thể một mình chịu đựng. Mệt hay không đôi chân hiểu rõ nhất, khổ hay không lòng bạn rõ nhất. Trong tay không có gì chính là lý do để bạn chịu đựng, không có khổ sở muôn trùng, làm sao có được sự ngọt ngào gấp bội.

Cười, không có nghĩa rằng chưa từng tổn thương; khóc, không có nghĩa từ giờ luôn chịu khuất phục. Nếm trải nỗi đau khổ mà mà ít ai nhìn thấu, mới có thể có được sự lĩnh hội sau khi trải nghiệm; đánh mất thứ mình từng sở hữu, thì mới biết trân trọng.

Có rất nhiều việc, không phải bạn muốn là có thể làm được. Có nhiều thứ, không phải bạn thích là sẽ giành được. Có rất nhiều người, không phải bạn giữ là sẽ giữ được. Đừng quá coi trọng mọi thứ.

Cảnh sắc đã mất, người đã bỏ đi, khát vọng không thực hiện được, tất cả đều là dấu chấm hết của duyên phận. Hà tất phải cố chấp, thứ cần đến nó sẽ tự đến, thứ phải đi giữ cũng không được. Hãy buông bỏ chấp niệm, cuộc sống đẹp đẽ nhất chính là tùy theo duyên số. Mắt không thấy để giữ lòng thanh tịnh, tim luôn nồng ấm để tâm hồn luôn đẹp.
LeThanhPhong
Gold Member
Join Date: Apr 2015
Số Điểm: 2650
Old 09-21-2019 , 12:37 PM     LeThanhPhong est actuellement connect  search   Quote  
Một tâm hồn đẹp tựa như nhạc và thơ ...

----------


Những đứa con của Má
Song Nhi (2014)


https://baomai.blogspot.com/2014/11/...ua-ma.html?m=1

Hồi nội đem trầu cau cưới má về cho ba. Nhiều người nói má có phúc lấy chồng ăn học đầy mình. Đã vậy còn đẹp trai, con út, vườn ruộng thì mênh mông. Bên xứ đó biết bao con gái vậy mà qua tuốt miệt này cưới má. Sau đám cưới một tuần má lên chức má liền. Không phải má của Dung đâu. Bởi lúc đó Dung còn là một sinh linh bay phất phơ tận phương nào. Má thành má của một đứa nhỏ hai tuổi ốm nhách ốm nhom tên Xiêm. Con của ba với một cô Miên lai nào đó ở miệt Sóc Trăng – Trà Vinh.

Một năm sau má sinh thêm Dung, suốt khoảng thời thơ bé của mình Dung gặp Bác Hai ở trên xóm chợ nhiều hơn ba mình. Ba Dung làm soạn giả, kiêm dàn dựng kiêm luôn ông bầu cho một đoàn gánh hát. Chắc vì kiêm nhiều việc như vậy nên ba đi quanh năm, suốt tháng. Quên luôn mình còn có vợ, hai con gái và một bà mẹ già ở cái xóm Xẻo Mây này. Gánh của ba hát hay cỡ nào đi lưu diễn bao nhiêu tỉnh miền Tây thì Dung với má không biết. Dung chỉ biết má với Dung chưa một lần được coi đoàn của ba diễn. Ba nổi tiếng nổi danh ra sao cũng chẳng biết. Chỉ biết ba chỉ về nhà khi ba cần tiền mà thôi.

Ba về lâu thì bữa trước bữa sau là đi, mau thì ăn xong bữa cơm. Trước khi đi bao giờ trong tay ba cũng có cái kim tây đính một hai khâu vàng của bà nội đưa. Nội không đưa thì má cũng đưa vậy thôi, không có gì khác biệt. Những lần ba về chị hai Xiêm và Dung đứng lấp ló chỗ hàng cột nhà lén len nhìn ba. Tóc ba mướt rượt, quần áo thẳng băng không như ba của tụi thằng Tí hay con Lượm. Chị hai với Dung không dám mơ được ba làm nhong nhong cho mình cưỡi như ba tụi nó. Chỉ muốn được ba ôm một cái để hít hà mùi dầu thơm trên người ba cho đã. Nhưng chắc tại chị hai Xiêm lem nhem nên ba không nhận ra được đó là con gái của mình. Cũng như sợ ẵm Dung sẽ làm nhăn mất bộ đồ hổng chừng.

image
Note: hình trong bài này là minh họa
Lần này ba về bốn ngày rồi mà ba chưa đi. Không ai biết lý do gì nhưng Dung biết. Sáng hôm kia má đi chợ, Dung nghe giọng nội cương quyết:
- Bây đói thì về đây tao nuôi. Tao không cho bây tiền làm tuồng dựng tuồng gì đó nữa. Bao năm nay bây rút rỉa nhà này giờ còn cái vỏ mục chớ còn cái gì đâu. Chuyện bây tác tệ bên ngoài tao biết hết. Nhưng tao nói trước cho bây biết, nhà này chỉ có con dâu duy nhất là má con Dung thôi. Bây mà dẫn cái ngữ ẻo lả, ngả ngớn đó về. Tao vác chổi chà tao đập cho mang nhục.


Ngày hôm sau thì ba đi. Lúc xuống đò ba còn dặn đi dặn lại má ”Coi ráng chạy dùm anh nghe mình”. Đó là lần đầu tiên Dung nghe ba gọi má ngọt ngào êm dịu như vậy.
Cả tuần đó má quơ quào từ vườn sau ra tới nhà trước. Bầy vịt định nuôi đẻ, đám heo mới vô tạ, cá dưới ao, má đem bán hết. Bán mão* luôn đám xoài cát sau vườn. Sợ ba trông, thay vì nhắn ba về như dự định. Má tất tả dẫn theo chị hai với Dung đón xe đò đi tới chỗ đoàn hát của ba đang diễn. Khuya, má tần ngần thở dài mấy lần khi gói cặp vòng cưới chạm kiểu bánh ú trong cái khăn mùi xoa. Má sợ chưa đủ số ba cần.

Tới chỗ đoàn hát của ba đang dựng rạp thì trời đã trưa. Má kêu hai ly nước mía trước cửa rạp cho chị hai Xiêm với Dung uống. Biểu hai đứa ngồi yên đó đừng chạy lung tung, nói đôi ba câu nhờ dì bán nước mía ngó chừng. Má đi vội vô rạp kiếm ba. Má nói đi một chút mà Dung uống hết ly nước mía cả buổi trời hổng thấy má trở ra. Tới lúc chị hai Xiêm ngủ gục lên gục xuống mới thấy má ra . Hồi đi má nói sẽ ở mấy ngày cho hai chị em coi hát đã luôn . Vậy mà trả tiền nước mía xong má xốc lại giỏ đệm má biểu chuẩn bị về cho kịp chuyến đò chiều . Mặc kệ dì nước mía có lòng nài giữ , dì nói :
- Chị về chi giờ này cho mệt , sáng mai hãy về cho khoẻ . Chắc chị có bà con là đào kép gì hả . Nếu chị hổng ngại chị lại nhà tui nghỉ ngơi . Tối nay đoàn hát tuồng Dương Qúy Phi hay lắm . Cô Mỹ Hạnh vợ ông bầu Thanh đóng vai chánh . Đào hát ở Sài Gòn chính tông nghe . Trời ơi , cổ đẹp hết biết luôn

***

Bẵng đi mấy năm , hôm đó lối xế xế chiều . Nghe con Mực sủa inh ỏi ngồi ngõ má bước ra . Thấy một người đàn bà trẻ đẹp tay bồng , tay dẫn con nhỏ. Đứng bợ ngợ trước cổng rào. Má đon đả mời vô nhà uống miếng nước. Miệng hỏi chớ em kiếm ai. Người đàn bà chần chờ một chút rồi nói kiếm người bà con mà tìm nhà không ra. Không biết họ dọn đi chỗ khác hay sao đó. Má ừ hử theo, má nói giờ nhiều người dọn tới dọn đi nên nhiều khi một ngày một bữa kiếm không ra . Rồi má mời người đàn bà đó ở lại ngủ mai hãy kiếm tiếp . Mặc cho nội rầy rà dân cù bơ cù bất biết tốt xấu thế nào mà rước vô nhà . Lỡ gặp dân lừa gạt sáng ra không còn cái quần mà bận . Mà má cũng kỳ ghê nơi , cho người ta ở nhờ là tốt rồi . Má còn mần gà nấu cháo đãi người ta . Chị hai Xiêm hỏi :
- Mắc mớ gì không dọn canh rau má cá kho đang ăn mà phải mần gà vậy má .
Má thở hắt ra , trả lời :
- Người ta dân Sài Gòn sợ ăn không quen đồ ăn ở quê
Má thiệt là hay nhìn sơ vậy mà biết người ta dân Sài gòn dù má chưa đi Sài gòn bao giờ .

image
Sáng ngày hôm sau nhà không bị mất mát cái gì . Ngược lại còn dư ra nữa là khác . Dư hai đứa nhỏ đang ngủ trên bộ ván và cái phong thư được dằn bằng ly uống trà để trên bàn . Nội kêu chị hai Xiêm đọc coi phong thư nói cái gì . Chị lập cà, lập cập vừa đọc vừa đánh vần, chữ được chữ mất. Chị đọc xong thì nội kêu trời ơi, đất hỡi. Biểu Dung chạy lên chợ kêu bác hai xuống liền cho Nội . Bác hai xuống tới nói đôi ba câu Nội lại sai bác đi kêu ba về gấp . Về liền coi thực hư ra sao .
Còn phần má , hổng cần tới cái thư bởi má hổng biết chữ . Nhưng Má vẫn biết hết , Má biết người đàn bà đó tên Mỹ Hạnh . Má nhớ rõ vóc dáng gương mặt ấy dù chỉ nhìn lén thoáng qua có một lần . Chắc tại cổ ỷ y tưởng má hổng biết mặt cổ . Ui, mà cần gì biết . Nhìn tay cổ đeo hai chiếc vòng kiểu chạm bánh ú thì má biết cổ là ai liền . Ngay khi cổ cùng hai đứa nhỏ ngồi trên bộ ván má cũng đã biết hai đứa nhỏ đó con ai luôn kìa . Chẳng cần tới chờ ba về xác nhận .

Tuần sau , má xách cặp gà tơ mập ú với giỏ xoài cát chín cây đi lên nhà ông chủ tịch xã . Vợ ông chủ tịch xã hồi trước ở chung xóm với nhà nội . Chẳng biết do ông chủ tịch xã thông cảm hoàn cảnh má . Hay do sợ oai bà chủ tịch xã . Chỉ biết hôm sau má xách cái sổ hộ khẩu lên xã thì ổng lấy con dấu đóng lộp cộp gì đó trên mấy tờ giấy .Vậy là má có thêm liền hai đứa con nữa khỏi phải đẻ chửa gì ráo trọi .
Nhiều bữa thấy má ăn chén cơm mà bỏ lên bỏ xuống mâm hai ba lần . Tay này chan canh cho bé Thủy , tay kia lấy xương cá cho út Thông . Nội lại kêu trời kêu đất : ” Dâu ơi , dâu hỡi bây hiền chi mà hiền dữ vậy ” . Nào đâu chỉ có vậy má trần thân lai nhộng với tụi nói . Mấy tháng đầu đêm nào thằng Thông cũng thức giấc khóc rỉ rả cả tiếng đồng hồ . Má một tay xoa lưng nó miệng ầu ơ ví dầu . ” Ngủ đi con ngủ ngoan má thương ” . Vậy mà nó cứ luôn miệng gọi má ơi , má ời .
image
Con Thủy chiều chạng vạng nào nó cũng ra đứng trước cổng rào khóc hù hụ như ma trù . Má hỏi nó nhớ má nó hả , nó lắc đầu nói không phải . Nó khóc vì nó sợ tiếng con Vạt Sành kêu trên cây mận hồng đào trước sân . Nó nói có câu vậy thôi đó . Bữa sau má xách dao ra đốn bay cây mận hồng đào bự chảng . Không ai dạy ai biểu nó hết mà bữa kia thấy má ngồi phơi đậu xanh trước hàng hiên . Nó lụm cái nón lá má để gần đó lon ton chạy lại đứng sau lưng quạt quạt hỏi ” mát hông má , má bớt mệt chưa má ” . Má cười trả lời với nó ” má mát , má hổng mệt ” trong khi mồ hôi vẫn chảy thành dòng trên mặt .

Ba gần như là biệt tích biệt tăm . Không phải ba bận rộn như hồi xưa đâu . Sau khi cô đào chánh Mỹ Hạnh đi theo người tình mới vài tháng . Ba cũng bán gánh hát lại cho người khác . Ba về trồng kiểng làm thơ cùng người yêu dấu mới của ba . Một bà góa trẻ ở gần chợ Tam Bình .

Năm đó , mới ra giêng thì ba về . Mém chút nữa Dung không nhận ra ba . Ba gầy yếu ,mái tóc bù xù , nước da vàng vọt , khác với dáng dấp phong độ thường ngày . Chiều ngày ấy trong khi nội vẫn kêu ” trời ơi , đất hỡi ” như thường lệ ở nhà trên thì má ngồi khóc hu hu ở sau bếp . Má kêu bốn chị em Dung lại dặn dò chị hai Xiêm những công việc vườn ruộng , heo gà . Phần Dung má cắt đặt lo nấu cơm , nấu nước . Thủy với Thông phải luôn ở nhà trên để nội sai biểu lặt vặt . Má nói ba bị sơ gan cổ chướng nặng lắm . Do hồi trước ba uống rượu với hút thuốc nhiều . Sắp tới má phải lo đi chạy thuốc với ba . Bốn chị em thương má thì phải nghe lời má dặn.

image
Má bắt đầu những tháng ngày giành giật ba với tử thần . Thời đó chưa có xạ trị như bây giờ chỉ dựa vào thuốc nam thuốc bắc . Chỗ nào nghe có thầy hay má cũng lặn lội đưa ba tới coi mạch hốt thuốc . Ngày xưa , với những người đàn bà của ba , má còn giành giật không lại . Huống hồ chi bây giờ là tử thần . Gần một năm sau ba mất .


Một năm sau ngày ba mất , bữa chiều kia đang ngồi trên trường kỷ , nội bảo thấy nhức đầu . Nội vừa mới bước xuống đất định lại hộc tủ lấy chai dầu thì nội ngã ngang ra . Khi nội tỉnh dậy phân nửa người bị liệt không thể đi đứng như xưa . Thầy thuốc bảo nội trúng gió . Má tiếp tục chạy thầy chạy thuốc nhưng nửa năm sau nội cũng qua đời . Má thường ngày đã ít nói bây giờ càng ít nói hơn . Má như cái bóng câm lặng chỉ biết làm việc quần quật từ sáng tới chiều để nuôi bốn đứa con đang tuổi ăn , tuổi lớn .

Hôm đám giỗ đầu xả tang bà nội có một ông khách lạ đi cùng bác hai tới dự . Lạ vì trước giờ ổng không có qua lại chi với nhà Dung cũng không phải dòng họ bà con . Chớ ai cũng biết ổng là ông chủ tiệm tạp hóa Thuận Bình có cái nhà lầu bự chảng ngoài chợ gần nhà bác hai .
Tối đêm đó bốn chị em Dung núp ở ngoài mấy tấm ván bên mé hiên để nghe lén coi Bác hai nói gì với má . Dung nghe bác hai trai khuyên má tái giá với ông chủ tiệm tạp hóa . Bác nói má cực khổ nhiều rồi . Một thân một mình bốn đứa con làm sao mà lo xuể . Bác nói ổng là bạn bao năm với bác , người tử tế đàng hoàng , vợ chết sớm ở vậy nuôi con khôn lớn . Ổng qúy , ổng thương cái tính hiền lành chịu khó của má . Nhiều người cũng bẹo dáng , bẹo hình nhưng ổng không có chịu . Bác hai gái cũng nói thêm vào , bác nói :

- Anh tư Bình là bà con bên tui thành ra tui biết rõ gia cảnh ảnh . Thím đừng có lo những chuyện rườm rà sau này . Mấy đứa con của ảnh tụi nó hiểu chuyện lắm . Biết ảnh muốn chấp nối với thím tụi nó mừng . Ủng hộ nói vô hết mình . Thằng con lớn cưới vợ ảnh cũng chia phần ăn cho nó hẳn hoi . Con nhỏ kế thì có người ta đi hỏi rồi . Thằng út thì đang đi học sắp ra trường . Hai chị em nó đang ở cái nhà anh Tư mua trên Sài gòn hồi mấy năm trước .
Ảnh có nói với tui nếu thím ưng mọi chuyện sau này tùy ý thím hết . Thím dẫn tụi nhỏ ra đó cùng buôn bán . Giả như thím thích ở vườn ruộng . Nhà ngoài chợ ảnh cho thuê lấy tiền mỗi tháng rồi ảnh mua thêm đất đai về đây hủ hỉ cùng thím với mấy đứa nhỏ . Nói chung cần tình nghĩa với nhau chớ cuộc sống cơm gạo coi như không cần lo . Thím nghe anh chị khuyên , bước thêm bước nữa . Có người bầu bạn đở hẩm hiu lúc tuổi già . Con cái tụi nó phải lớn rồi lấy vợ lấy chồng đâu có ở cùng mình hoài được đâu .

Những ngày sau đó cứ đôi ba hôm vào xế chiều bác Tư đi cùng vợ chồng bác hai vào thăm má con Dung . Lần nào bác tư cũng xách lỉnh kỉnh bánh trái qùa cáp . Bốn chị em Dung thì thầm đoán già đoán non chuyện má có lấy chồng nữa không . Chị hai Xiêm nói tùy ý má còn Dung quen không có ý kiến xưa nay . Út Thông hình như nó thích bác Tư nhất là sau khi bác cho nó mấy món đồ chơi . Riêng con Thủy thì ngược lại nó nói một cách dứt khoát ” Em , hổng cho má lấy chồng đâu ‘‘ .Tưởng nó nói giỡn chơi ai dè nó làm thiệt .

image
Hôm trước lúc chạng vạng khi bác hai cùng ông bác tư ấy ra về . Vừa tới cây cầu nhỏ bắt qua con rạch thì hỡi ơi cái cây làm tay vịn cầu không cánh mà bay . Người nhà quê như mấy chị em Dung không cần tay vịn vẫn đi ào ào . Nhưng người ở chợ như những vị khách ấy thì lại khác . Má giả lả bảo chắc mấy đứa con nít trong xóm sơ ý làm rớt cây tay vịn . Má sai Dung với chị Xiêm lấy hai cây trúc thật dài . Cắm xuống bên mé rạch để mấy bác vịn vào như chống sào để đi cho dễ .

Quay vào nhà việc đầu tiên má gọi con Thủy hỏi nó giấu cây vịn cầu ở đâu mau ra gắn lại . Má nói nó làm vậy là vô phép , người ta biết sẽ cười má không biết dạy con . Còn như nữa má sẽ bắt khoanh tay qùy gối ở trên nhà trên . Lúc đầu nó chối nhưng khi nghe má nói ” Con là con của má tánh nết con ra sao má biết rõ ” thì nó cúi gầm mặt mím chặt môi . Chợt nó ngước mặt lên nói :
- Con hổng làm vậy nữa . Nhưng má đừng lấy chồng được không má . Hông ấy , con nghỉ học cho má đở cực , má đừng lấy chồng nhe má .
Nó nói tới đó thì mếu máo khóc . Thằng Thông chẳng biết trời trăng gì , thấy con Thủy khóc cũng hùa theo khóc . Nó ôm lấy má như sợ ai đó giật má đi mất hổng bằng . Nó nói bằng giọng ngọng nghịu :
- Con hổng cần mấy chiếc xe đồ chơi đó nữa . Chút con liệng nó xuống sông . Má đừng lấy chồng nghe má . Má đừng bỏ út Thông nghe má ….

image
Chị hai Xiêm với Dung đứng gần đó cũng oà khóc theo . Má đưa tay ngoắc chị em Dung Lại . Má ôm đứa này , rờ đầu đứa kia . Nước mắt má chảy ròng ròng mà miệng má cười , má nói :
- Má có nói má lấy chồng hồi nào đâu . Tụi con đừng khóc má không lấy chồng , má ở vậy với tụi con . Cuộc đời của má chuyện gì cũng thua kém , không bằng người khác . Cái má được nhất là có bốn chị em con . Thương má , cố gắng học hành nên người tử tế .
Không biết má nói gì mà bác Tư Bình không còn tới nhà nữa . Nhưng chắc chắc không phải sợ cái câu hăm dọa của con Thủy ” Ổng mà còn tới nữa em dỡ cầu để ổng lội rạch về cho biết ” . Người ta ở quê nuôi một đứa con đi học đã là chuyện khó . Đằng này bốn chị em Dung điều tới trường đầy đủ. Trăm dâu đổ đầu tầm má quần quật từ sáng đến chiều với ruộng vườn. Hết heo gà tới trồng rau trồng cải chuyện gì má cũng làm tuốt luốt .
Năm đầu tiên chị Xiêm học đại học ở Sài gòn thì gặp anh Hải . Anh là cháu ruột bà chủ khu nhà trọ chị đang thuê ở để đi học . Anh từ Mỹ về thăm họ hàng , trời xui khiến thế nào mà anh và chị phải lòng chị nhau . Anh ngỏ lời nếu chị ưng thuận thì anh sẽ cưới và rước chị về bển . Nhưng chị lại từ chối lời đề nghị của anh . Má biết chuyện má nhắn chị dẫn anh về quê chơi . Tối đó không biết Má nói gì với chị mà sáng bữa sau chị lại đồng ý lời đề nghị của anh. Đám cưới được gấp rút tổ chức ngay sau đó .

Dung hỏi má , má cười cười rồi nói :
- Má thấy cậu Hải mặt mũi dễ coi , nhìn cũng đàng hoàng tử tế . Má biết hai Xiêm nó cũng thương người ta . Nhưng chị hai bây hổng nỡ xa má với tụi bây . Nó muốn ở đây đở đần má … Con má tánh ý ra sao má biết rõ . Bởi vậy , má kêu nó đừng vì má mà lỡ duyên nợ . Má còn khoẻ còn lo tụi con được . Mai mốt má già báo hiếu má cũng chưa muộn .
Đám cưới xong , hai năm sau thì chị Xiêm theo chồng về Mỹ . Bữa đưa chỉ đi ra sân bay bốn chị em ôm nhau khóc sướt mướt . Chỉ có má là không khóc , má còn rầy mấy chị em là không được khóc người ta cười cho . Phải mừng cho chị chứ , có đâu khóc bù lu bù loa như con nít . Vậy mà , chị đi rồi ba ngày sau má đụng cái gì đổ bể cái đấy . Lá thư đầu tiên gửi về chị bảo bên nhà chồng rất tốt với chị . Sắp tới chị sẽ đi học tiếp .Chị kể chị nằm mơ thấy cùng với chị em Dung đi nhổ bông súng về nấu canh chua cá linh . Tỉnh giấc dậy chị nhớ nhà òa khóc khiến chồng chị phải an ủi mãi . Chắc sợ bấy nhiêu đó không đủ diễn tả nỗi nhớ của mình . Cuối thư chị còn nhắc lại ” nhớ má qúa trời má ơi ” . Báo hại cả tuần sau đó má cứ lấy cái thư ra nhìn ngó hoài . Dù má không biết đọc rồi má lại lén lén kéo cái khăn lau nước mắt .

image
Bẵng đi một thời gian chừng năm mấy . Trong một lá thư khác chị Xiêm nói chị gặp một người tên là Caroh Lê . Chính là cô đào hát Mỹ Hạnh ngày xưa . Bà là khách quen của tiệm Nail nơi chị đang làm . Một lần bà thuận miệng hỏi chị ở tỉnh nào của miền Tây . Hỏi hỏi nói nói thế nào mà nhận ra là quen biết nhau . Nghe chị bảo Thủy và Thông đều đã lớn và học hành rất giỏi bà vui lắm . Chị nói bà bây giờ giàu có do ông chồng chết để lại rất nhiều tiền của . Bà có một đứa con với chồng sau . Hiện tại bà đang cặp kè với ông ca sĩ của một trung tâm ca nhạc . Nên thỉnh thoảng bà vẫn đi hát cho vui trong những dịp họp mặt , hội hè .

Mấy tháng sau , vào giữa mùa hè lối xế xế chiều có bà rất đẹp sang trọng đứng tần ngần trước ngỏ nhà Dung . Cũng y chang như hồi xưa má biết bà ta tên Mỹ Hạnh . Biết lý do bà ta tới nhà nên má lật đật mời người ta vô nhà rồi hối Dung bắt gà nấu cháo . Mấy hôm sau bà ta xin phép má đưa Thủy và Thông cùng đi chơi với bà ở đâu tận Nha trang – Đà lạt . Đúng ra bà mời cả nhà Dung cùng đi nhưng má từ chối khéo . Má nói má đi xe không quen vả lại con Heo nái ở nhà gần đẻ nên má phải canh chừng . Má không đi thì Dung dĩ nhiên cũng không đi .

Một tuần sau khi trở về nhà . Thủy với Thông tranh nhau kể cho má nghe chuyện đi chơi ở đâu . Chuyện bà Hạnh mua sắm cho mình những gì . Buổi tối , bà Hạnh ướm lời muốn làm giấy tờ đem Thủy và Thông về bển cùng mình cho có tương lai thì má gật đầu cái rụp . Như thể má đưa cho người ta hai cái trứng gà , trứng vịt chớ không phải hai đứa con của mình . Thế nhưng ngay lúc đó con Thủy lên tiếng liền , nó nói tỉnh khô hà , nó nói :
- Con cám ơn má còn nhớ tới tụi con và lo lắng tương lai cho tụi con . Con bây giờ đủ trí khôn biết quyết định cho cuộc đời mình . Con không đi đâu hết , con ở đây với má lớn và chị quen rồi . Út Thông nó có theo má thì theo chứ con thì không …
Biết tính con Thủy cứng cỏi đó giờ nên má quay qua khuyên nó , má nói :
- Đi đi con cho sung sướng tấm thân , má vẫn còn chị ba mày đở đần tay chân , đừng có lo cho má . Chừng nào quởn quởn thì về thăm má …
Không chờ má nói hết con Thủy cắt ngang lời :
- Đó giờ con có thấy cực khổ gì đâu má . Má kêu con đi chi bằng má kêu con nhảy sông chết khuất cho rồi .
Thấy khuyên lơn con Thủy không xong má quay qua thằng Thông . Nó xưa giờ ngoan hiền luôn nghe lời má . Nhưng má chưa kịp nói gì thì nó đã lắc đầu không ngừng và mếu máo nói :
- Hông con ở đây với má với mấy chị . Con hổng đi đâu hết , má đừng đuổi con đi nhe má , tội nghiệp .

image
Vậy cái má khóc , má khóc thì hai đứa nó với Dung cũng khóc theo .

***

Trong bốn chị em nhà Dung , Thủy xinh đẹp hơn hết tính tình cũng khác . Thủy mạnh dạn dám nghĩ dám làm như đàn ông , con trai . Hễ nó muốn làm cái gì là làm tới đầu tới đuôi . Má thường bảo trong bốn đứa con người má lo lắng nhất là con Thủy . Nhiều lúc Dung nói chơi với má nó không ăn hiếp người ta thì thôi , ai dám ăn hiếp nó mà má lo .
Hồi nó mười tám , mười chín tuổi đã có nhiều người ngoài xóm chợ giàu có mai mối xa gần . Nhưng nó chẳng quan tâm tới . Những khi ai mà khen ” con nhà ai nhìn ngộ qúa dễ thương qúa ” thì nó trả lời kiểu khơi khơi , nó nói :
- Giống má tui chớ ai , đừng có thấy má tui nhà quê mà lầm nghe , gái Nha mân chính gốc đấy . Đẹp nhất xứ bên đó nếu không nội tui đâu lặn lội qua tới bển cưới . Hồi ba tui mới mất má tui một nách bốn con mà vẫn có người đi hỏi cưới á . Tui còn lâu mới bằng má tui hồi trẻ …

Dung học sư phạm ra trường Dung xin về dạy gần trên xã cho gần nhà thì Thủy vào đại học . Dung quen rồi đi tới hôn nhân với Tánh làm hiệu phó trong trường . Trước đám cưới má kêu hai vợ chồng Dung lại . Má nói má cho hai đứa miếng đất kế bên để cất nhà ở riêng cho thoải mái . Nhưng Tánh không chịu , Tánh nói :
- Con cám ơn má nhưng ở riêng làm chi má ơi . Nhà mình cũng đơn chiếc cứ để tụi con ở chung phụ hợ má một tay . Chừng nào út Thông lớn cưới vợ hãy tính tiếp . Nhà con ở bển đông anh em nên không cần phải lo nhiều .

image
Ngày đám cưới Dung chị Xiêm mới sinh con còn non ngày tháng nên không về được . Trước đám cưới mấy bữa Thủy dẫn bạn trai về cho má biết mặt như đã hứa . Lần đầu gặp mặt bạn trai Thủy , Dung một phen hết hồn . Cậu con trai ấy cao ráo dễ nhìn nhưng hai cánh tay xăm chằng chịt những hình thù xanh đỏ như dân anh chị . Dung đem chuyện đó nói với má , kêu má dò hỏi Thủy không khéo lại rước họa vào thân . Bữa chiều lúc Thủy lui cui nấu cơm dưới bếp . Không biết má hỏi chuyện gì với nó mà sau đó coi mòi má ủng hộ tình cảm hai đứa . Dung dò hỏi má thì má nói một câu giống như hồi chị hai Xiêm lấy chồng , má nói : ” Con má tánh ý ra sao , má biết rõ ” .


Dung sinh đứa con đầu lòng là lúc đám cưới Thủy với cậu con trai ngày trước . Cậu ta là con chủ quán ăn mà Thủy đi làm thêm thời sinh viên . Hồi trẻ nghe đâu cậu cũng có một thời quậy phá nhưng từ khi quen Thủy thì mọi chuyện thay đổi hoàn toàn . Chẳng biết Thủy nhìn người đúng hay do má hên nên đoán trúng . Chỉ biết chồng Thủy tướng tá như con voi như vậy chứ Thủy hét một tiếng là chạy te te . Cưới vợ về thì nhất mực thương yêu chí thú lo mần ăn .

Thủy sinh đứa con đầu lòng thì Thông ra trường và lấy vợ . Chẳng biết thế nào mà Thông lại lọt vào mắt xanh của một cô dân Sài gòn chính gốc , nhà mặt phố . Thường ngày má hay nói Thông là đứa ngoan ngoãn và khiến má yên tâm nhất . Thế mà Thông cũng chính là đứa có nhiều rắc rối nhất trong cuộc sống gia đình .

Đầu tiên chuyện Thông cưới vợ . Dung là người đầu tiên lo lắng bởi vợ Thông vốn con nhà giàu được nuông chiều từ nhỏ . Người ta tiểu thư biết có hợp với nhà mình không . Thật tình Dung mong Thông cưới một cô vợ ở quê hơn . Sau khi nói một câu cũ rích ‘‘ Con má tánh ý ra sao má biết rõ ” thì má xách trầu cau đi hỏi vợ cho Thông . Sóng gió bắt đầu xảy ra từ lúc vợ Thông sinh đứa con đầu lòng . Trước đó , Thủy đã nhiều lần nói với Dung chuyện Hằng vợ Thông có ý khinh khi , chê má nhà quê . Hằng luôn tìm cớ tránh né để khỏi về quê chồng trong những dịp lễ tết hay giỗ kỵ .

image
Chuyện ngày càng lớn hơn khi bé Ngọc con Thông được vài tuổi . Một lần má lên thăm hai vợ chồng Thông . Khi má đưa cho bé Ngọc những qùa bánh dưới quê con bé cứ lắc đầu không chịu lấy . Má gạn hỏi nó ngây thơ trả lời là ” mẹ dặn như vậy ” . Chiều đó khi Thủy qua chơi chị giúp việc tọc mạch lại cho Thủy nghe . Với bản tính của mình Thủy làm ầm lên chưởi Thông không biết dạy vợ rồi một hai xách giỏ bắt má qua nhà mình ở . Về sau hễ má lên Sài gòn thăm cháu . Ngồi chưa nóng đít bên nhà Thông là Thủy xách xe chạy qua rước má về bên nhà mình . Từ đó sinh ra xích mích không thuận thảo với vợ chồng Thông . Khiến cho má buồn lòng thành ra mấy năm liên tiếp má không đi Sài gòn thăm cháu như hồi trước .

Người ta hay nói con nhà tông không giống lông cũng giống cánh thiệt hổng sai .Thông làm việc ở khối ngân hàng chẳng liên quan chi tới nghệ thuật . Nhưng Thông cao ráo đẹp trai , phong độ giống ba hồi trẻ . Thông lại có khiếu với cái đẹp . Thông thích chụp ảnh từ thời sinh viên . Tay ngang không qua trường lớp gì hết mà Thông lại đoạt giải trong một cuộc thi ảnh . Sau đó thì được người ta mời chụp cho mấy cô ca sĩ người mẫu . Thuận theo lẽ tự nhiên nhiều cô gái đẹp vây quanh Thông vì nhiều nguyên do riêng . Mới đầu Hằng cũng ghen tuông rồi ghen thế nào không biết mà Thông đòi li dị . Người ta đồn thổi về chuyện một cô người mẫu triển vọng đang ra sức mồi chài Thông .

image
Một bữa chừng xế trưa má đang ngồi trên võng trước hiên nhà . Vợ Thông dẫn bé Ngọc xuống tới . Vừa thấy má Hằng oà lên khóc tức tưởi . Hằng bảo Thông dứt khoát đòi li dị dù Hằng năn nỉ hết lời , Hằng nói :
- Hôm bữa con có qua nói cho chị tư nghe . Chị giận lắm chị có đi gặp con hồ ly tinh đó làm cho một trận . Nhưng mà nó nhất khoát không chịu buông anh Thông ra . Chị Hai cũng điện thoại về can ngăn anh Thông nhiều lần mà ảnh không nghe . Má giúp con với má ơi , ảnh mà li dị con với bé Ngọc phải làm sao đây .
Nhằm ngay mùa hè không có đi dạy nên Dung đi cùng má và vợ Thông trở ngược lên Sài Gòn . Tới nhà Thủy thì trời xế chiều . Trong khi Thủy hặm hực kể lại chuyện Thông bồ bịch và không nghe lời mình thì má kêu Dung gọi điện thoại cho Thông nói má lên vậy thôi .

Sau bữa cơm chiều Thông ghé qua nhà . Vừa thấy mặt Thông Thủy vẫn cái tính ào ào la rầy Thông như cũ . Ngay lúc đó cô con gái nhỏ của Thủy đi từ trên lầu xuống nó nói :
- Ngoại biểu mình cậu lên lầu cho ngoại nói chuyện
Bóng Thông vừa khuất sau góc cầu thang Thủy đã nói với Dung bằng giọng đầy lo lắng :
- Em coi vụ này chắc hổng xong qúa chị ba . Em làm dữ đòi từ mặt nó luôn mà nó còn không nghe huống hồ gì má . Má đó giờ có la rầy đứa nào bao giờ đâu . Má lại thương nó nhất không khéo nó năn nỉ má xiêu lòng cho coi .

Nghe Thủy nói như vậy Hằng đang ngồi trong góc nhà lại oà khóc tiếp . Gần nửa tiếng đồng hồ trôi qua vẫn không thấy má với Thông xuống nhà . Thủy nóng ruột đi ra đi vô rồi chợt như nghĩ ra cách Thủy kêu đứa con gái lớn của mình đang ngồi chơi với bé Ngọc và bảo :
- Diễm con vô tủ lạnh bưng hai ly nước lên lầu cho ngoại với cậu út . Nhớ đứng lại lâu lâu nghe coi ngoại với cậu út nói gì rồi xuống kể cho mẹ nghe .

Với khoản thời gian ngắn ngủi để hai ly nước con bé chỉ nghe lóm được bà ngoại nói với cậu út một cây như vầy ” Đã là đàn ông thì đừng có làm khổ những người đàn bà yêu thương mình . Vợ nó không biết thì từ từ nói cho biết . Má không giận , không trách nó . Con là chồng chấp nhất nó mà chi ” .

image
Lát sau Thông một tay dìu má chầm chậm bước xuống từng bậc cầu thang . Ngồi nói vài câu chuyện ở quê này nọ với Dung xong . Thông đứng dậy nhướng mắt về phía Hằng rồi nói :
- Chê má tui nhà quê mà xuống dưới kiếm má chi vậy . Tính ngủ ở đây luôn hả ? Về bển dọn dẹp nhà cửa cho bé Ngọc đi ngủ sớm . Lôi con bé đi cả ngày chắc nó mệt nhừ rồi .
Hằng sụt sùi chống chế ‘‘ em đâu có nói chê má nhà quê hồi nào đâu ” rồi lủi thủi dẫn con đi theo phía sau lưng Thông . Ra tới cửa Hằng còn quay đầu lại như có ý kiếm má , Hằng nói với vào ” Sáng sớm mai con qua chở má đi ăn sáng nhe má , má chờ con nghe má ” .
Má cười cười ừ hử ” ừ , má chờ ” . Thông vừa rồ máy xe chạy khuất đầu ngõ Thủy nôn nóng hỏi liền :
- Sao rồi má , thằng Thông nó nói sao hả má ? Hổng ấy để mai con kiếm con kia làm cho trận nữa cho nó sợ .


Má không trả lời Thủy , Thông nói cái gì . Má chỉ nói ” Không có chuyện gì nữa đâu . ” Kế tiếp là cái câu mà mấy chị em Dung nghe không biết bao lần ” Con má tánh ý ra sao , má biết rõ ” .

Thông không li dị vợ như từng tuyên bố trước đó . Hằng cũng chẳng còn tính cách tiểu thư như xưa . Cứ lễ tết thì vợ chồng con cái kéo nhau về quê chơi . Vắng vắng vài tháng thì Hằng gọi điện thoại về kêu ” Má ơi , bé Ngọc nó nhắc má qúa chừng . Má lên chơi với tụi con vài tuần đi má . Con thèm bánh canh má nấu rồi ” . Đôi lúc con Thủy đâm ra hờn mát như hồi con nít . Nó bảo ” Má thiên vị thương vợ chồng út Thông hơn thương nó ” .

Thời gian cứ hối hả trôi . Má vẫn chạy tới chạy lui với những đứa con của mình . Một buổi trưa ăn cơm xong tự nhiên má kêu thấy nóng trong người . Má sai con Thanh con gái lớn của Dung nhắc cái ghế mây mà đợt trước chị hai Xiêm về thăm mua tặng ra gốc nhãn trước sân . Để má ra ngồi hóng gió từ sông thổi lên . Má biểu nó bật cái radio nhỏ xíu xài bằng phin của cậu mợ út đem về hôm bữa . Cho má nghe chương trình tân cổ như thường lệ . Má ngồi trên cái ghế mây nhìn theo bóng nắng che khuất một phần sông .

Chợt má xếp cái quạt lại để gọn trong lòng tựa người vào phía sau thành ghế . Má thở hắt ra một cái rồi khép chặt đôi mắt ngủ một giấc thiên thu không thức dậy nữa . Chẳng còn nói cái cây quen thuộc mà bốn chị em Dung nghe tới nổi thuộc lòng mấy chục năm nay : ” Con má tánh ý ra sao , má biết rõ ”
Gió từ mé sông thổi lắt lay trên những cành lá . Cái radio treo tòn ten sau lưng ghế đang thả vào không gian những câu vọng cổ buồn hiu hắt .

image



Song Nhi
Mùa thu 2014



* Bán mão : Bán hết số trái cây chưa chín trong một khu vườn với cái giá nhất định cho thương lái .Thay vì chờ chín bán giá sẽ cao hơn.

*****


LeThanhPhong
Gold Member
Join Date: Apr 2015
Số Điểm: 2650
Old 09-22-2019 , 11:31 AM     LeThanhPhong est actuellement connect  search   Quote  
Hanoi dog meat lovers unswayed by uncivilized tag - VnExpress International News

https://ampe.vnexpress.net/news/news...g-3985536.html
LeThanhPhong
Gold Member
Join Date: Apr 2015
Số Điểm: 2650
Old 09-23-2019 , 10:30 AM     LeThanhPhong est actuellement connect  search   Quote  
Giới trẻ thế giới dẫn đầu cuộc đấu tranh chống biến đổi khí hậu - Môi Trường Sinh Thái

https://*******hoasen.org/a32682/gio...en-doi-khi-hau

thanh_ nhan
Gold Member
Join Date: Aug 2007
Số Điểm: 3794
Old 09-24-2019 , 05:33 PM     thanh_ nhan est dconnect  search   Quote  
CÔ VỢ XINH ĐẸP VÀ NGƯỜI THỢ MỎ.
Share.

Cô ấy 30 tuổi, người xinh đẹp, nước da trắng, thân hình nhỏ gọn, nhưng số mệnh cô không được tốt, trước tiên là sinh hạ một cô con gái đần độn, sau đó nữa thì, năm cô 29 tuổi, chồng cô mất. Về sau, cô đã quyết định tái giá, cô gả cho một người đàn ông lớn hơn cô 15 tuổi.

Cô không chịu nổi khổ, huống hồ còn phải dẫn theo cô con gái đần độn. Điều quan trọng là, ông ấy là một người thợ mỏ, thu nhập bao nhiêu thì không nói, chỉ là nếu như xảy ra tai nạn, thông thường nạn nhân sẽ được bồi thường bảy, tám trăm triệu.

Cô đã nghèo khổ đến sợ rồi, nếu không, tại sao xinh đẹp như vậy lại muốn gả cho một người có chút tật ở chân cơ chứ. Ông ấy vừa già vừa khó coi, miệng méo mắt lệch…

Ông ấy cũng biết rằng bản thân mình không xứng, nhưng vẫn cảm thấy giống như có được báu vật vậy…

Số tiền ông kiếm được, toàn bộ đều đưa hết cho cô, nhưng mỗi tháng cũng chỉ khoảng 3 triệu, trừ đi các khoản chi dùng cho cơm ăn áo mặc thì cũng chẳng còn lại bao nhiêu.

Cô thật sự không can tâm, cô con gái ngốc của cô sau này còn phải dùng đến tiền nữa, bản thân không muốn sống với ông cả đời như vậy. Khai thác khoáng sản, đâu đâu cũng dễ xảy ra tai nạn như vậy, tại sao ông ấy lại không gặp phải nhỉ?

Điều cô nghĩ đến chính là vài trăm triệu đó, nếu như ông ấy chết rồi, cô sẽ ôm tiền bỏ đi. Đây là một suy nghĩ ác độc, nhưng lại là điều chân thật nhất…

Cô mua quần áo phấn son tô điểm cho chính mình, liếc mắt đưa tình với người hàng xóm…

Có người nói cho ông hay rằng: “Hãy nhìn vợ ông kìa, lấy tiền của ông chưng diện rồi gian díu với người đàn ông khác!”.

Ông chỉ cười: “Cô ấy ở nhà cô đơn buồn chán, ăn diện một chút thì có sao đâu”. Thật ra, trái tim ông đang đau nhói, ông không muốn thấy cô phóng đãng như vậy.

Cô nói muốn ăn quýt, ông liền đi ra tận thị trấn mua, nhưng lúc đi không có nói với cô trước. Cũng ngay lúc đó, tại hầm mỏ xảy ra tai nạn, suy nghĩ đầu tiên của cô chính là, lần này tốt rồi, tiền đã đến tay rồi!

Bao nhiêu thi thể được khiêng ra, cô nhìn xem từng người từng người một, nhưng không có nhìn thấy ông, trong lòng không khỏi thất vọng cùng cực.

Bỗng nhiên quay đầu lại, cô nhìn thấy ông ấy tay ôm theo giỏ quýt đi đến trước mặt cô, ngây thơ giống như một đứa trẻ.

Ông nói: “Cho em này. Anh đi ra thị trấn mua quýt cho em, vậy nên đã thay ca với người khác!”.

Cô khóc òa lên, không phải xúc động vì thấy ông bình an, mà là bởi hy vọng tan vỡ.

Ông khuyên rằng: “Anh không sao, em đừng sợ”. Ông tưởng rằng cô đang sợ hãi lo lắng cho mình.

Khi ăn trái quýt, trong lòng cô cảm thấy bản thân mình không ra gì....

Một thời gian sau, ông len lén chạy lên núi trồng cây, mỗi tháng trồng được khoảng bốn năm chục cây. Có người hỏi ông trồng cây để làm gì? Ông cười trả lời rằng: “Trồng cho hai mẹ con họ, sau này khi tôi chết rồi, thì số cây này cũng đã lớn, có thể nuôi sống hai mẹ con họ”.

Lời này đã đồn đến tai cô, trong lòng cô không khỏi chua xót, suýt chút nữa là rơi nước mắt.

Về sau, cô bị nhiễm phong hàn, ông ấy đã không quản ngày đêm chăm sóc cho cô. Nửa đêm tỉnh dậy, phát hiện người chồng đang ôm chân của mình. Cô hỏi: “Anh ôm chân em làm gì vậy?”.

Ông nói: “Chỉ cần em tỉnh dậy, anh sẽ biết được, nếu như em phải đi vệ sinh sẽ có người dìu em”.

Lần này cô thật sự đã khóc, nghẹn ngào nói: “Anh đúng là ngốc mà”.

Sau khi bệnh khỏi rồi, cô khuyên ông rằng: “Anh đừng có đi làm ở khu mỏ nữa được không? Chỗ đó lúc nào cũng có tai nạn rình rập, hôm trước lại chết mấy người nữa, em thật sự rất sợ”.

Lần này cô thật lòng, bởi vì cô đã nghĩ thông suốt rồi, con người là quan trọng nhất, người không còn nữa, thì cái gì cũng đều không có nữa.

Sau đó, cô nghiêm túc hẳn, không có đi đây đi đó nữa, cũng không còn trang điểm quyến rũ nữa. Cô mở một tiệm tạp hóa nhỏ, hàng ngày đứng tựa cửa chờ ông trở về.

Không lâu sau đó, ông đột nhiên cảm thấy lồng ngực đau nhói, mới làm việc được một lúc, mồ hôi đã đầm đìa, thế là ông lén uống thuốc giảm đau, mỗi lần uống là năm sáu viên, nhưng vùng ngực vẫn cứ đau.

Ông lén đi ra thị trấn khám thử. Bác sĩ nói, ung thư gan thời kỳ cuối, nhiều nhất chỉ sống được hơn ba tháng nữa, muốn ăn gì thì hãy cứ ăn, đừng có làm khổ bản thân mình.

Đi ra chợ, ông đã tiêu xài hết toàn bộ số tiền mang theo, ông đã mua rất nhiều đồ, quần áo mới cho cô, áo khoác hoa cho con gái, son phấn nước hoa, nhưng lại không có mua một món gì cho bản thân mình.
Buổi sáng hôm sau, ông nói ông tính đến khu mỏ làm việc.

Cô nói: “Đừng đi, chỗ đó rất nguy hiểm, dễ xảy ra chuyện, đừng có đi, dứt khoát đừng có đi!”.

Ông cười hì hì, cuối cùng vẫn đi. Ông nói với ông chủ rằng: “Hãy sắp xếp cho tôi phần công việc khó nhất, có mệt tôi cũng không sợ”. Ông chủ đương nhiên đồng ý, bèn cử ông xuống hầm mỏ sâu nhất. Khi cơn đau kéo đến, ở trong bóng tối ông thầm gọi tên cô.

Đi làm được ngày thứ ba, dưới hầm bắt đầu ngập nước, ông vốn dĩ là có cơ hội chạy thoát được, nhưng ông nghĩ, có được tiền rồi, cô và con gái cả đời cũng không cần phải lo nghĩ nhiều nữa. Thế là, ông không có chạy, cũng không kêu cứu.

Sau khi hay tin, cô đầu tóc cũng không chải mà chạy đến nơi, dùng tay gắng sức đào bới ngoài cửa mỏ, hai tay đều đã chảy máu. Nhìn thấy thi thể của ông, cô gọi tên của ông, khóc lóc kêu gào thảm thiết rằng: “Em không muốn! Em không muốn! Anh đừng bỏ em, đừng bỏ em, làm ơn đừng bỏ lại em mà!”.

Từ trong túi áo của ông rơi ra một mẩu giấy chẩn đoán của bệnh viện, lúc này cô mới hiểu rằng, người đàn ông này đã dùng sinh mệnh của mình để yêu thương cô một lần cuối cùng.


NGẪM:

Phụ nữ cần được yêu thương, vậy nên tình thương của người chồng mới là niềm ao ước lớn nhất của người phụ nữ.

Tiền bạc, địa vị…

Chung quy điều mà người phụ nữ muốn nhất chẳng qua chỉ là tình yêu và sự che chở của người đàn ông.

Người đàn ông cần được thấu hiểu, vậy nên sự thấu hiểu của người vợ mới là niềm an ủi lớn nhất của người đàn ông.

Vẻ đẹp, khao khát …

Điều mà người đàn ông mong muốn sau cùng chỉ là sự dịu dàng và bầu bạn quan tâm của người phụ nữ.
thanh_ nhan
Gold Member
Join Date: Aug 2007
Số Điểm: 3794
Old 09-24-2019 , 05:35 PM     thanh_ nhan est dconnect  search   Quote  
Có một tình yêu không thể nghi ngờ!
Share

Lưu Cương là một tội phạm cướp giật, vào tù 1 năm rồi nhưng chưa ai đến thăm anh ta cả. Nhìn thấy những bạn tù khác thường được người nhà đến thăm nuôi, mang rất nhiều đồ ăn ngon, mắt anh lộ rõ vẻ thèm muốn, bèn viết thư cho cha mẹ để họ đến thăm mình, không phải vì đồ ăn ngon mà vì nhớ họ.

Sau vô số lá thư biệt tăm không vết tích, anh ta hiểu rằng, cha mẹ đã vứt bỏ anh rồi. Trong lúc đau khổ và tuyệt vọng, anh lại viết một lá thư, nói rằng nếu cha mẹ không đến, cha mẹ sẽ mãi mãi mất đi đứa con này.

Đây chẳng phải là nói cho có vì mấy bạn tù trọng hình đã rủ rê anh ta vượt ngục, không phải chỉ một hai ngày, nhưng cái chính là anh không hạ quyết tâm được, bây giờ dù sao cha không thương mẹ không xót, chẳng vướng bận nữa, còn gì để lo lắng chứ?

Hôm đó trời rất lạnh. Lưu Cương đang cùng mấy người bạn "trọc đầu" (chỉ tù nhân) tính kế đào tẩu thì đột nhiên có người gọi lớn:
- Lưu Cương, có người đến thăm anh!
Là ai?

Vào phòng thăm tù nhìn thoáng qua, Lưu Cương đờ người, là Mẹ! Một năm không gặp, Mẹ thay đổi đến mức không nhận ra nữa. Chỉ mới ngoài 50 tuổi thôi mà tóc đã bạc trắng cả, lưng còng hẳn xuống, thân hình gầy guộc tiều tụy, quần áo rách tả rách tơi, đôi chân đầy cáu bẩn và vết máu loang lổ, bên vai còn đeo hai cái túi vải rách nữa.

Mẹ nhìn Lưu Cương, chưa đợi anh mở miệng, đôi mắt đục ngầu đã rơi lệ, vừa lau nước mắt vừa nói:
- Tiểu Cương, mẹ đã nhận được thư con, đừng trách cha mẹ nhẫn tâm, quả thực mẹ không dứt ra nổi để đi nữa, cha con... lại bệnh rồi, mẹ phải chăm sóc, hơn nữa đường lại xa...

Lúc này, chính trị viên bưng 1 bát mì trứng gà nóng nghi ngút đến, nhiệt tình nói:
- Bác ơi, ăn mì đã rồi hẵng hay! .
Mẹ Lưu luống cuống đứng dậy, ra sức chà xát tay vào áo nói:
- Không tiện, không tiện đâu!
Chính trị viên đặt bát mì nóng vào tay bà, cười rằng:
- Mẹ cháu cũng lớn tuổi như bác, ăn bát mì của con trai không được sao?
Mẹ Lưu không nói nữa, cúi thấp đầu húp xì xụp, ăn vừa nhanh vừa ngon lành, giống như đã rất lâu rồi không được ăn vậy.

Đợi mẹ ăn xong, Lưu Cương nhìn đôi mắt bà đỏ hoe sưng húp, đôi chân nứt nẻ những máu, nhịn không nổi hỏi:
- Mẹ, chân của mẹ sao vậy? Giày đâu?
Không đợi bà mẹ trả lời, chính trị viên lạnh lùng nói tiếp:
- Đi bộ đến đây, giày đã rách từ lâu rồi!
Đi bộ? Từ nhà đến đây ba bốn trăm dặm đường, hơn nữa còn có một đoạn đường núi rất dài!

Lưu Cương từ từ ngồi xổm xuống, nhè nhẹ xoa lên đôi chân rách bươm của Mẹ, nói:
- Mẹ, sao mẹ không ngồi xe? Sao mẹ không mua giày?

Bà co chân lại, làm ra vẻ không để ý nói:
- Ngồi xe à, đi bộ tốt hơn nhiều, hầy, năm nay gặp bệnh heo truyền nhiễm, mấy đầu heo trong nhà chết cả rồi, trời gặp hạn, hoa màu cũng không thu được bao nhiêu, lại còn cha con... xem bệnh thì... tốn không ít tiền... Nếu cha con khỏe thì đã sớm đến thăm con rồi. Đừng phiền trách cha mẹ con nhé!

Chính trị viên dụi dụi đôi mắt, lặng lẽ lui ra ngoài. Lưu Cương cúi thấp đầu hỏi:
- Cha con đã khỏe hơn chưa?"
Đợi rất lâu chẳng thấy mẹ trả lời, anh ngẩng đầu lên, thấy mẹ đang quệt nước mắt, nhưng miệng lại nói:
- Bụi bay vào mắt rồi, con hỏi cha con à? Cũng sắp khỏe rồi, cha con nói là đừng bận tâm đến cha, cố gắng cải tạo cho tốt!

Thời gian thăm nuôi đã hết. Chính trị viên bước vào, tay cầm một tờ tiền giấy mệnh giá lớn, nói:
- Bác ạ, đây là chút lòng thành của quản giáo chúng cháu, bác không thể cứ đi bộ mà về nhà được, nếu không thì Lưu Cương sẽ đau lòng đến chết đó!

Mẹ Lưu cứ đung đưa hai tay, nói:
- Sao thế được, con tôi ở chỗ các anh đã đủ làm các anh nhọc lòng rồi, tôi còn lấy tiền các anh thì sẽ tổn thọ mất!

Chính trị viên run giọng nói:
- Làm con mà không thể để bác sống hạnh phúc vui sướng mà còn khiến bác hoảng hốt lo sợ thế, để bác đi bộ suốt mấy trăm dặm đến đây, nếu lại để bác cứ thế này mà về thì đứa con đó có còn được xem là người không?

Lưu Cương không kiềm chế được nữa, khàn giọng gào lên: "Mẹ!" nhưng không ra tiếng, lúc này ngoài cửa sổ vang lên tiếng khóc thút thít, đó là tiếng khóc của các chính trị viên đứng quan sát từ nãy giờ. Khi đó, một viên quản giáo đi vào phòng, cố nói một cách vui tươi:
- Thôi đừng khóc nữa, mẹ đến thăm con trai là chuyện vui rồi, nên cười mới phải chứ. Để cháu xem bác mang đến món ngon nào nào!
Rồi vừa nói vừa dốc ngược túi xuống. Mẹ Lưu Cương ngăn không kịp, toàn bộ đồ đạc đều rơi ra cả, ngay tức khắc, mọi người đều sững sờ...

Túi thứ nhất mở ra, tất cả đều là màn thầu, mì, bánh các loại, cái nào cái nấy đều tã tượi, cứng như đá, hơn nữa từng cái từng cái cũng khác nhau. Khỏi phải nói, đây là đồ bà đã ăn qua khi đi đường. Mẹ Lưu Cương lúng túng cực độ, hai tay cứ túm chặt lấy gấu áo, lẩm bẩm nói:
- Con yêu, đừng buồn mẹ làm vậy, quả thực trong nhà không còn gì để mang đi...

Lưu Cương dường như không nghe thấy, chỉ chăm chăm nhìn vào đồ trong túi thứ 2, đó là một hũ tro cốt! Anh ngơ ngẩn hỏi:
- Mẹ, đây là gì thế?
Mẹ Lưu Cương sắc mặt hoảng hốt, chìa tay ôm lấy hũ tro:
- Không... không có gì...
Lưu Cương phát điên lên giành lại, toàn thân run rẩy:
- Mẹ, đây là gì?

Mẹ Lưu Cương ngồi phịch xuống đờ đẫn, mái tóc hoa râm co giật dữ dội. Rất lâu sau bà mới cố gắng nói:
- Đó là... cha con! Để kiếm tiền đi thăm con, cha con đã cật lực làm ngày làm đêm, toàn thân suy sụp cả. Trước khi chết, cha con nói không được nhìn thấy con nên trong lòng rất buồn, dặn mẹ sau khi chết nhất định phải đem cha đến chỗ con, nhìn con một lần cuối cùng...

Lưu Cương bật ra tiếng khóc xé nát tâm can:
- Cha... con sửa...
Tiếp theo "phịch" một tiếng, phủ phục xuống, đập đầu xuống đất "bình bình", chỉ thấy bên ngoài phòng thăm nuôi dần dần tối đen, tiếng khóc đau thương thấu tận trời xanh...
thanh_ nhan
Gold Member
Join Date: Aug 2007
Số Điểm: 3794
Old 09-24-2019 , 05:39 PM     thanh_ nhan est dconnect  search   Quote  
Cuộc đời trọn vẹn❤️
Share.

Ba tôi qua đời bất ngờ năm 1964, nhỏ em út còn trong bụng Má. Tôi phải nghỉ học, tìm việc làm ngày đêm để phụ giúp Má tôi nuôi sáu đứa em còn nhỏ dại.

Đầu năm 1965, tôi được mời đến dạy kèm Toán cho cô con gái lớn một gia đình người Việt ở Nam Vang. Mỗi ngày 2 tiếng, từ 7 đến 9 giờ tối, từ thứ Hai đến thứ Sáu. Em học trường Providence, còn gọi là trường Bà Phước, lúc đó chỉ dành cho nữ sinh. Em nhỏ hơn tôi một tuổi nhưng mới ở lại Cinquième, trong khi tôi đã đậu Brevet d’Études du Premier Cycle hai năm trước.

Có lẽ vì là con gái nhà khá giả nên em hơi… làm biếng học, nhất là toán, géometrie và algèbre. Lúc đầu, tôi hơi nản lòng vì… em nhìn bài vở như thấy ma, tôi thường phải làm bài giùm em, nhưng từ từ em nghe lời tôi khuyên, chịu làm bài, chịu học bài, và được lên lớp mỗi năm.

Đầu năm 1968, em học Troisième, chuẩn bị thi Brevet. Tôi kèm em từng môn, giúp em làm những bài vở mà đúng ra tôi không cần giúp. Em trả ơn bằng cách mời tôi ở lại ăn cơm tối.

Tôi cho em mượn những quyển sách mà tôi đã học qua, trong một lần trả sách, em kèm theo tấm giấy chỉ viết một câu “cho moi làm amie intime của toi nha”. Tôi gật đầu vì sợ em giận, em không thèm học nữa. Từ đó, em hẹn tôi đi chơi cuối tuần, tôi cũng gật đầu với điều kiện là em phải xin phép Ba Má đàng hoàng và phải ráng học.

Tôi biết em thương tôi, tôi cũng thương em. Tôi gọi em là “cô Tiên” vì em có dáng dấp qua cầu gió bay, có bước đi lả lướt nhẹ nhàng như các nàng tiên nữ trong vũ khúc nghê thường, vì em đã mang đến cho tôi những cảm xúc mà người trần gian chưa từng cho tôi trước đó.

Những ngày mưa, không đi chơi được thì tôi ngồi hát em nghe bên mái hiên nhà:

Một chiều cuối tuần mưa bay lất phất và mây trắng giăng giăng
Em đến thăm anh vì trời mưa mãi nên không kịp về
Bên anh, em lặng nhìn bầu trời và ánh mắt mộng mơ
Sợ người yêu khóc, khe khẽ bên tai anh kể chuyện ngày xưa.

Chuyện xưa kể rằng trên thiên giới ấy ngày vui kết hoa đăng
Thiên Quốc đang vui một nàng tiên nữ làm rơi ly ngọc ngà
Đang say nên trời bèn đọa đày nàng tiên xuống trần gian
Làm người dương thế không biết bao lâu mới được quay về trời.

Em ơi nàng tiên ấy xuống dương trần một chiều mưa bay nhiều
Và vì thương trần thế, thương kiếp sống phong sương
Nên dù rằng một hôm Thiên Quốc trời sai
Gom mây hồng làm xe đưa tiên về
Tiên nói dối tiên còn đang giận trời nên tiên chẳng về đâu.

Nàng tiên giáng trần không đôi cánh trắng giờ đang ngắm mưa bay
Đang đứng bên anh thầm cầu mưa mãi cho tiên đừng về
Anh ơi lỡ mà trời gọi về thì tiên chẳng về đâu

(Bài hát “Huyền Thoại Một Chiều Mưa”)

Nhưng tôi luôn nhớ mình là con trai nhà nghèo, chỉ có chiếc Mobylette cà tàng làm chân đi kiếm cơm mỗi ngày. Em là con gái nhà khá giả, đi học có xe đưa rước, về nhà không làm động móng tay vì đã có chị bếp, chị bồi, chị vú lo toan mọi việc. Nếu hai đứa thành vợ thành chồng, em cực thân là cái chắc.

Trong một lần kề vai nhau đi quanh công viên Chùa Tháp, trời bỗng dưng mưa. Tôi bật dù che hai đứa nhưng mưa càng lúc càng nặng hột, em bỗng xoay người lại ôm hôn tôi dưới mưa. Tôi than thầm trong bụng “gặp oan gia truyền kiếp rồi”.
Năm đó, em thi đậu Brevet và tôi nghỉ dạy vì vừa xin được cái job thư ký kế toán ở hãng L’UCIA, Nam Vang.

Lúc trước gặp nhau 5 ngày mỗi tuần, có nhiều thì giờ để nói với nhau những gì muốn nói. Giờ phải chờ đến cuối tuần mới được gặp nhau vài tiếng, nhớ ơi là nhớ. Tôi bắt đầu làm thơ “nhớ em”…

Nhớ lúc xưa kia mới biết nhau
Rồi thương rồi nhớ suốt đêm thâu
Ðêm nào cũng vái cho mau sáng
Nhớ quá trời ơi! Nhớ phát rầu.

Nhớ những chiều em qua phố vắng
Dáng hồng xen lẫn bóng hàng cau
Mân mê vạt áo, em e lệ
Những lúc anh nhìn, má đỏ au.

Nhớ lúc mình đan tay đếm bước
Em run run hỏi: – Sẽ ra sao ?
Anh cười, anh nói như đinh đóng:
– Anh sẽ yêu em đến bạc đầu!

Đưa bài thơ cho em, em bỏ túi nói sẽ về nhà đọc. Tuần sau gặp nhau, em không nhắc gì về bài thơ của tôi mà hỏi tôi nghĩ gì về cuộc sống hai đứa sau này.
Tôi nói là nhà tôi nghèo, em nói em biết rồi, tôi phải đi làm giúp Má nuôi các em còn nhỏ, em nói em cũng biết rồi, nếu mình cưới nhau thì em sẽ cực thân hơn là sống với Ba Má em…

Em trả lời làm tôi chưng hửng “hiện nay, cái khổ nhất mà “moi” phải chịu đựng hàng ngày là nhớ “toi”, cái cực nhất mà moi phải chịu đựng hàng ngày là làm sao để gặp toi sớm hơn, nên moi không sợ gì cả. Trời sanh voi sanh cỏ”.

Tôi khuyên em nên kiên nhẫn, nói cho em hiểu lúc này là thời gian đẹp nhất trong cuộc tình hai đứa, cái nhớ cái thương bây giờ sẽ làm mình gắn bó nhau hơn sau này…

Em nghe lời tôi và chuyện hẹn hò của chúng tôi kéo dài cho tới đầu năm 1970.
Tướng Lon Nol lật đổ vua Sihanouk, tự phong là tổng thống xứ Kampuchea (Cao Miên).

Một số người Miên quá khích thừa nước đục thả câu, “cáp duồn” (nghĩa là chặt người Việt) lẻ tẻ. Đang đêm, họ đến gõ cửa nhà người Việt ở những vùng thôn quê hẻo lánh. Một số người Việt không may đã bị họ chặt đầu, xác thả trôi sông về tới Tân Châu, Hồng Ngự… Nhiều người Việt có chút của ăn của để ở Cao Miên bán tháo tài sản để về Miền Nam Việt Nam lánh nạn. Ba Má em cũng không ngoại lệ.

Em gặp tôi bàn chuyện này. Tôi đem việc này hỏi ý kiến ông giám đốc hãng L’UCIA. Ông giám đốc đưa hai đứa tôi về biệt thự do hãng mướn cho ổng ở trên đại lộ Norodom, ngay trung tâm thủ đô Nam Vang. Ổng nói: “nhà tao có 2 người bồi bếp, có 2 con chó berger giữ nhà. Nhà có 5 phòng, tao ở chỉ một phòng. Nếu hai đứa thấy ở nhà mầy không an toàn thì đến đây ở với tao. Tao tin tưởng và cần thằng B. giúp tao giữ gìn sổ sách của hãng nên hai đứa mầy muốn ở phòng nào, muốn ở bao lâu cũng được”.

Nghe vậy, chúng tôi yên tâm và quyết định ở Nam Vang dù Ba Má em có về Sàigòn.

Em về xin Ba Má cho hai đứa làm đám cưới. Má em có cảm tình với tôi nên gật đầu. Ba em im lặng vì biết tôi nghèo, sợ con gái cưng của ông sẽ cực khổ khi về làm vợ tôi. Em nói với Ba Má em “nếu Ba Má không tổ chức đám cưới cho hai đứa con, tụi con sẽ tự lo. Con muốn làm vợ anh B. danh chánh ngôn thuận”.

Và hai đứa tôi tự tổ chức lễ cưới của mình.

Sáng ngày 24/02/1970, Má tôi và tôi mang trầu cau và phẩm vật đến xin cưới em. Chúng tôi lạy bàn thờ tổ tiên nhà em, xin quý ngài chứng giám cho chúng tôi thành vợ thành chồng. Tôi mướn xe Mercedes để rước “cô Tiên” xuống trần.

Tối đến là tiệc cưới tại nhà hàng La Lune, đối diện State Olympic, với 200 quan khách, họ hàng và bạn bè nhà trai, nhà gái. Dĩ nhiên là có nhạc sống do mấy tên bạn tôi tự mang đồ nghề đến giúp vui. Đêm đó, hai đứa tôi khiêu vũ và cụng ly với bạn bè gần tới sáng.

Sau ngày chúng tôi thành hôn thì tình hình chính trị giữa hai nước Kampuchea và Miền Nam Việt Nam biến chuyển dồn dập. Ông bà nhạc tôi và gia đình bay về Sàigòn vài ngày sau đó. Vợ chồng tôi vẫn ở Nam Vang. Tôi vẫn đi làm ở L’UCIA .

Khi xác nhiều người Việt trôi về tới Hồng Ngự, Tân Châu, ông Nguyễn Cao Kỳ – lúc đó là Phó Tổng Thống VNCH – ra lệnh cho Quân-đoàn 3 tràn qua biên giới, lấy cớ là để “bảo vệ kiều bào VN”. Trung tướng Đỗ Cao Trí nhận lệnh với lời tuyên bố làm chấn động chính phủ Cao Miên: “Cho tôi 24 tiếng, tôi sẽ chiếm Nam Vang”.

Ông Lon Nol nghe muốn té đái. Mới làm tổng thống có mấy ngày, nếu để QLVNCH chiếm Nam Vang thì mất mặt bầu cua. Ông gọi điện năn nỉ chính phủ VNCH đừng chiếm Nam vang nên Quân-đoàn 3 dừng lại ở Neak Luong (người Việt mình gọi là Hố Lương), một bến phà chỉ cách Nam vang 60 cây số.

Nghe tin QLVNCH tràn qua biên giới, cả trăm ngàn kiều bào VN ở Cao Miên, trong đó có vợ chồng tôi, bỏ tất cả tài sản, dắt díu nhau vào các trại tị nạn. Các sân trường trung học, chùa, nhà thờ bỗng trở thành những trại tị nạn khổng lồ. Vợ chồng tôi vào trường Seminaire, nơi tôi đã học năm cuối chương trình Tú tài Pháp hai năm trước.

Trong trại Seminaire, người ta chia ra nhiều nhóm, mỗi nhóm 10 gia đình, trước hết là để lãnh nước uống, sau là thức ăn, lúc đó chỉ có khô cá lóc do Red Cross cung cấp. Tôi làm trưởng nhóm 31.

Đầu tháng 5/1970, ông Nguyễn Cao Kỳ bay lên Nam Vang, nói là thăm xã giao tướng Lon Nol nhưng thật sự là đi thanh tra các trại tị nạn. Tối đêm trước, tôi và các trưởng nhóm được lệnh phải thu tất cả những những gì có thể coi như là vũ khí gồm dao, gậy,… và cùng nhiều người thức gần sáng đêm để dựng cái sân khấu dã chiến.

Khi ông Kỳ vào trại Seminaire, ông đến từng lều, bắt tay và hỏi thăm từng người. Điều làm mọi người chú ý là 2 anh đại-úy cận vệ. Họ cao hơn ông Kỳ 1 cái đầu, mặc đồ bay, mang súng ngắn dưới nách, nhưng không cản trở khi kiều bào đến bắt tay, thậm chí ôm hôn ông Kỳ.

Ông Kỳ lên sấn khấu, nói vài lời thăm hỏi xã giao rồi hứa: “Tôi sẽ đưa tất cả đồng bào về quê hương!”

Ông nhận được những tràng pháo tay như sấm động của mấy ngàn người trong trại Seminaire. Nhiều bà lão bò ra khoảng trống trước sân khấu lạy ông Kỳ như tế sao.

Vài ngày sau, chúng tôi được phát thịt heo lần đầu, dù không ai biết ai cho nhưng mọi người nghĩ là từ chính phủ VNCH. Tuần sau, một đoàn “tàu há mồm” của Hải quân VNCH cặp bến sông Mekong.

Danh sách từng nhóm được gọi để rời trại xuống tàu về nước. Vợ chồng tôi thuộc danh sách thứ 31 nên gần cuối tháng 5/1970 mới được rời trại. Sau 1 ngày lênh đênh trên sông Tiền (hay sông Hậu?) thì về tới trại Đồng Tâm, Mỹ Tho, lúc đó là hậu cứ của Sư-đoàn 7 BB.

Vợ chồng tôi chỉ ở trại Đồng Tâm 5 ngày. Làm giấy tờ nhập cảnh xong thì Ba em lái xe xuống rước về Sàigòn.

Cuộc sống chúng tôi từ ngày về Sàigòn không còn… tà tà như lúc ở Nam Vang. Cũng như tất cả Việt kiều hồi hương lúc đó, tôi được hoãn dịch 18 tháng. Thời gian không nhiều nên tôi làm ngày làm đêm. Em cũng đi làm. Cuối tuần hai đứa đưa nhau đi ăn mì xào dòn, hay ăn nghiêu luộc.

Mỗi tối đi đàn về, tôi chạy thẳng vô Chợ Lớn mua cho em cái bánh bao Ông Cả Cần của Bà Năm Sa-Đéc. Lúc này em không còn thơ thẩn, mà ngược lại… em ăn rất bạo. Dù không nói ra, tôi biết em đang chuẩn bị cái bụng cho đứa con đầu lòng của chúng tôi, dù không biết lúc nào nó sẽ tượng hình.

Nhiều người trong gia tộc hai bên thường trề môi nói “thằng B. con nhà lính tính nhà quan, mới ở Nam Vang về tay trắng mà vợ nó muốn gì được nấy”….

Mấy người này không biết là lúc còn độc thân, tôi đã đọc một câu định nghĩa “người phụ nữ lý tưởng” của một người đàn ông như sau: “Người phụ nữ lý tưởng của một người đàn ông là người bạn, người tình và là người vợ của người đàn ông đó”.

Hồi đọc câu đó, tôi chưa gặp cô Tiên nên tôi đã tự hỏi ngược lại là “tôi có thể vừa là người bạn, vừa là người tình, và là chồng của vợ tôi không”. Ông nào muốn biết cái vụ này nó khó cỡ nào cứ thử cua một cô bạn gái rồi cưới cổ về làm vợ thì sẽ hiểu câu… “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”.

Nhưng khi gặp rồi thương yêu cô Tiên, cái định nghĩa xưa tự nó cho tôi lời giải đáp.

Lúc mới thương nhau, tôi thường kể em nghe chuyện bồ bịch của tôi lúc trước. Em chẳng những không ghen hờn, mà còn góp ý đôi khi rất tiếu lâm, rồi hai đứa cười hí hí. Lúc hai đứa đi chơi, gặp cô nào có “ngực tấn công, mông phòng thủ” là tôi hay quay lại nhìn, em im lặng nắm tay tôi, đợi cô đó đi khỏi tầm mắt mới hỏi “bộ toi hổng thấy cổ đi hai hàng hả?”. Khi vào tiệm bán sách, tôi có cái tật (hổng biết xấu hay tốt) là đứng hơi lâu trước mấy cái đặc san người lớn như PlayBoy. Em im lặng đứng bên tôi, đến khi rời tiệm sách em mới phê bình… “nhỏ này vú đẹp, cô kia mông teo…”. Chỉ khi đến kệ bày mấy cuốn Salut les Copains, em mới thò tay lựa cuốn mới nhất và tự ra quầy trả tiền.

Em chưa bao giờ bắt tôi trả tiền những gì em mua cho riêng em. Em chưa bao giờ lớn tiếng hay dùng lời lẽ không lịch sự với bất cứ ai, dù đôi khi tôi hay ai đó vô tình hoặc cố ý làm em giận.

Ba em nói với em “Ba thấy nó đi nhảy đầm, tay trái một con, tay mặt một con”. Em trả lời “những gì ảnh làm lúc còn độc thân là quyền của ảnh, con không cần biết (thật ra tôi đã kể em nghe hết rồi). Chỉ cần biết hiện giờ hai đứa con thương nhau thật lòng là được rồi”.

Em có cách hôn, chỉ phớt nhẹ, làm tôi hồn phi phách tán. Khi thấy tôi buồn, em cầm tay tôi, xoa nhè nhẹ lên mu bàn tay, khiến tôi quên hết mọi phiền não. Sau này thành vợ thành chồng, em vẫn là người tình tuyệt vời. Em biết cách làm tôi quên những nghiệt ngã mà tôi đã trải qua trong ngày hôm đó.

Em biết tiết kiệm, vén khéo với số tiền mà chúng tôi kiếm được. Em không se sua, dù luôn ăn mặc thanh lịch. Mỗi lần hai đứa ra đường là tôi phải ngó trước nhìn sau, coi có tên nào nhìn lén em không. Khi đứa con đầu lòng của chúng tôi chào đời năm 1972, em tự nguyện bỏ bớt chuyện mua sắm cho riêng mình, để có đủ tiền cho con chúng tôi bú sữa Guigoz 3 năm liên tục.

Cô Tiên đã là một người bạn, một người tình và là người vợ tuyệt vời của tôi.
Được một người vợ như cô Tiên, em muốn gì được nấy không có gì quá đáng.
Bán nhà cho em cũng được, huống chi là ba cái lẻ tẻ.

Tháng 4/1972, tôi hết hạn hoãn dịch, phải đi lính cho tới ngày tan hàng.

Sau 75, có ngày hai đứa phải ăn sáng bằng… cơm nguội, nhưng em luôn dành 1 hoặc 2 đồng cho con chúng tôi có gói xôi nóng hay tô cháo huyết.

Cực nhất là lúc chúng tôi về quê tôi sống từ năm 1976 đến năm 1979. Má tôi cho hai công ruộng và nửa công vườn, đủ cho gia đình chúng tôi sinh sống, không cần phải đi làm mướn, làm thuê. Nhưng không may là hai năm 77-78, lũ lụt tràn vào ngập ruộng trước khi lúa chín. Nông dân vùng Tân châu đói thể thảm. May mà tôi cất nhà sàn, cao khoảng 1.5m, nên nước ngập lé đé sàn nhà.

Nhiều nông gia ở nhà đất, phải kê tủ giường lên cao, có người kê giường tới gần đụng nóc nhà.

Mỗi ngày, cô Tiên ngồi trên sàn nước, miệt mài câu từng con cá chốt, cá sặc, cá lòng tong. Tôi không dám nhìn lâu. Đến bữa ăn chỉ có món cá kho thập cẩm vậy mà thằng con khen “má kho cá ăn ngon”. Tôi mắc nghẹn từng hồi. Rồi cũng qua.

Ở quê, em không cho con đi học, nói mấy ổng dốt mà dạy cái gì! Vợ chồng tôi thay nhau dạy con nói và viết tiếng Việt, tiếng Pháp. Bài học tiếng Việt đầu tiên là bốn câu thơ của ngài Lý Thường Kiệt :

Nam quốc sơn hà Nam đế cư
Tiệt nhiên phận định tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

Tiếng Pháp thì chúng tôi dạy con nói và viết những câu chào hỏi thông thường, không ngờ khi qua Úc nó học tiếng Anh nhanh hơn những bạn tị nạn khác nhờ tiếng Pháp và tiếng Anh có nhiều chữ giống nhau.

Qua năm 79, tôi trúng mùa. Bán mấy chục giạ lúa, thêm chút tiền dành dụm, mua được cái ghe nhỏ, tính chuyện lớn. Khoang ghe chỉ vừa đủ cho hai người lớn và một đứa nhỏ chen vai nhau ngủ. Tôi không biết chèo, tập cả tháng sau mới chèo được hai chèo. Em không biết lội nhưng nhất quyết đòi đi đến những nơi có thể cho chúng tôi thấy được tương lai. Em nói “mình đã sống mấy năm ‘có miệng không nói lại câm, hai hàng nước mắt chan dầm như mưa’. Đủ rồi, phải đi tìm tương lai cho mình và cho con”.

Vậy là đi. Chèo từ Tân châu tới Long xuyên mất hai ngày. Nghỉ xả hơi một ngày rồi chèo tiếp tới Ô Môn, Cần Thơ, Ngã 7, Sóc Trăng, Hộ Phòng, Gành Hào, và sau cùng là ngã 3 cây Tàn. Ở ngã 3 cây Tàn hơn một tháng vì có người mướn tôi đào ao nuôi cá. Đào ao một tháng được hai giạ gạo và một mớ tiền. Chúng tôi trở ra Gành hào vì thấy nơi này là nơi lý tưởng để ra đi. Tôi giấu dưới khoang ghe cái máy đuôi tôm, thường ngày không dám sử dụng, sợ người ta dòm ngó, định khi nào đi mới xài.

Ở Gành Hào đêm trước, thì đêm sau bị bão.

Mưa như trút nước, sấm chớp đầy trời. Chiếc ghe tôi lắc lư như người say rượu, nửa đêm đứt dây buộc sào trôi ra giữa sông. May là lúc đó nước lớn, nước từ ngoài biển đổ vô sông, nếu ngược lại thì có thể bão đã đưa chúng tôi qua Thái Lan hay hổng chừng… vô bụng cá. Tôi cột sợi dây quanh bụng, cố gắng lội vô bờ.

Hình như… lúc không còn cái gì để sợ nữa thì mình mạnh hơn bình thường nên tôi đã kéo chiếc ghe tới dưới dạ cầu chợ Gành hào. Buộc dây ghe lại đàng hoàng là tôi ngã lăn ra thở dốc, lạnh run cầm cập. Em lau mình cho tôi và đưa tôi cái bánh bía, hổng biết em mua lúc nào, đúng là cô Tiên. Ăn cái bánh bía đêm đó, hương vị thơm ngon còn phảng phất tới bây giờ.

Bye bye Gành hào, tôi gắn máy đuôi tôm chạy về Long Xuyên. Chúng tôi ở Long Xuyên gần ba năm. Tôi làm bất cứ chuyện gì, miễn là lương thiện, để có tiền nuôi vợ con. Có lúc đạp xe lôi, có lúc vác lúa gạo ở các nhà máy xay lúa, có lúc làm tạp nhạp.

Đến tháng 2/1982, em tìm được đường dây ra nước ngoài vừa với khả năng của vợ chồng tôi lúc đó. Cái may là chúng tôi chỉ đi một lần là tới Mã Lai. Ở Bidong một tháng rưỡi là được phái đoàn Úc nhận. Qua trại chuyển tiếp Sungei Besi2, ngoại ô Kuala Lumpur để khám bệnh, bổ túc hồ sơ. Ba tháng rưỡi sau là chúng tôi có list đi Úc.

Vài ngày sau khi đặt chân lên đất Úc, lúc đó chúng tôi chỉ biết tiếng Pháp chưa biết tiếng Anh. Em nói với tôi “moi không thích nhờ thông dịch, nhà mình phải có một người giỏi tiếng Anh, toi phải đi học. Moi sẽ đi làm nuôi toi và con”! Nghe ghê chưa?

Mà em cũng không biết tiếng Anh thì đi làm cái gì? Em quên mình từng là một tiểu thơ được cơm bưng nước rót, em quên mình từng đi học có xe đưa rước, em quên mình là… cô tiên của tôi. nên ai mướn gì làm nấy. Quét dọn nhà cửa cho người Úc, chăm sóc con em của đồng hương, làm chả giò bán sĩ (không biết em học ở đâu mà làm chả giò và đổ bánh xèo ngon nhất Darwin).

Tôi cũng đi làm ban ngày, đi học ban đêm. Bảy năm ròng rã, tôi lấy được 2 cái Certificates về kế toán và quản trị địa ốc và xin được cái job “Security Administrator” tại trường đại học Charles Darwin University ở Darwin đầu năm 1985. Tôi làm việc tại CDU liên tục hơn 27 năm, đến khi nghỉ hưu cuối năm 2012.

Em không đi học tiếng Anh một ngày nào nhưng sau này… lại làm thông dịch cho bạn bè, nhiều nhất là mấy cô lấy chồng Úc, mới qua Úc chân ướt chân ráo, tìm đến em nhờ giúp đỡ. Em chở họ đi làm hồ sơ nhập cư, điền đơn xin tiền an sinh xã hội… Bà xã tôi thương đồng hương nên ai nhờ thì giúp, cứ ăn cơm nhà vác ngà voi, không đòi hỏi ai phải trả đồng bạc nào dù biết làm thông dịch cũng được trả tiền. Mấy cô vợ Úc thương em lắm, cuối tuần là ghé nhà tôi xào xào nấu nấu … thật vui.

Hỏi em mới biết, em học tiếng Anh bằng cách theo dõi các chương trình Play School trên TV. Chương trình này dạy con nít Úc nói/viết tiếng Anh để chuẩn bị vô mẫu giáo. Em đọc báo tôi mang về mỗi ngày. Không hiểu chữ nào, đoạn nào thì em hỏi tôi hay tra tự điển.

Tiếu lâm nhất là khi bà hàng xóm nhờ em làm thông dịch. Bà này gốc Ý (Italy), có chồng gốc Tây Ban Nha (Spain). Bà ta đến Úc theo diện vợ chồng năm 1978 và không đi học ngày nào. Khi rảnh rỗi bà ta qua nói chuyện với bà xã tôi. Bà ta nói “broken english” với giọng Ý nên tôi và mọi người không ai hiểu cả. Vậy mà bà xã tôi hiểu nên mỗi lần bà hàng xóm cần đi bác sĩ, hay bất cứ cơ quan công quyền nào ở Darwin là qua năn nỉ nhà tôi theo làm thông dịch.

Một năm sau ngày đến Úc, tôi được bầu làm tổng thư ký Hội Người Việt Tự Do tại Darwin, sau đổi tên thành CĐNVTD Bắc Úc cho tới bây giờ. Tôi dính với các sinh hoạt của CĐ mình cho tới năm 2017 mới rút chân ra được. Suốt thời gian này, bất cứ tôi làm cái gì đều có sự giúp đỡ, yểm trợ khi công khai khi âm thầm của cô Tiên.

Đứa con thứ hai của chúng tôi chào đời năm 1984 tại Darwin. Nhìn em cho con bú, tắm rửa cho con, nâng niu thằng nhỏ như vàng như ngọc, tôi nhớ lại những ngày hai đứa mới thương nhau, mỗi lần bên nhau là bàn chuyện mai này… tôi viết bài thơ tặng em.

Một chiều lãng đãng ánh tà dương
Em kể anh nghe chuyện mộng thường
Đôi mắt em nhìn xao xuyến quá
Như sao lấp lánh một trời thương.

Từ đó đời mình hết lẻ loi
Đan tay qua phố bước chung đôi
Em cười rạng rỡ như tiên nữ
Tiên nữ của anh – cũng được rồi.

Từ đó đời mình ươm ước mơ
Từng đêm anh cắn bút làm thơ
Mỗi dòng ôm ấp ngàn thương nhớ
Thương nhớ lớn theo nổi đợi chờ.

Từ đó mình bàn chuyện lứa đôi
Mai này, mình có hai con thôi
Trưởng nam, phần nó lo hương hỏa
Em nó, cô Ba – có rượu mời.

Từ đó mình bàn chuyện cưới nhau
Anh giành chọn áo cưới cô dâu
Màu vàng, hoàng hậu lòng anh đó
Em nói : – Màu hồng, áo cô dâu!

Từ lúc về làm vợ của anh
Âm thầm mình kết mộng ngày xanh
Trưởng nam bật khóc, cưng như ngọc
Đứa kế trai luôn, quý tựa vàng.

Nhiều đêm nằm gác tay lên trán
Anh cám ơn Trời, cám ơn em
Bảy nổi ba chìm mình chẳng ngán
Vì em có anh, anh có em.

Từ năm 2005 đến năm 2015, chúng tôi tổ chức những bữa ăn cứu trợ Thương Phế Binh còn sống khổ sở nơi quê mình bằng cách… tổ chức BBQ tại nhà tôi. Thức ăn do bà xã tôi và vài người bạn thân cùng chung sức nấu nướng, tôi bỏ tiền túi mua bia và nước giải khát. Ăn uống free. Tôi để 1 cái “Thùng Cứu trợ” trên bàn, ai cho bao nhiêu, tôi gởi về VN giúp anh em thương phế binh bấy nhiêu, theo tiêu chuẩn mỗi người 100 Úc kim.

Vì số người Việt ở Darwin rất khiêm nhường, chỉ có vài trăm người, nên lúc đầu chỉ được vài ngàn. Từ từ, bà con tin tưởng nên khi có dịp đi ngang nhà tôi là họ bỏ tiền vô thùng thơ, không đợi đến Bữa ăn Cứu trợ.

Gõ máy tới đây, bỗng nhiên làm biếng… không muốn gõ máy nữa, vì đang nhớ cô Tiên, nhớ quá xá nhớ.

Cô Tiên của tôi đã về trời sau khi đã cùng sống chung với cha con tôi 43 năm, 3 tháng, 27 ngày hạnh phúc. Em quy tiên sau một cơn bạo bệnh. Từ một người mạnh khỏe bình thường, đúng 5 tuần sau thành người thiên cổ.

Trong những ngày cuối của cuộc sống nơi dương thế, khi thấy hai con đứng nhìn em, nước mắt lưng tròng, em cầm tay con lắc lắc, mỉm cười nói: “Chúa cũng chết, Phật cũng chết, thì Má cũng chết. Má đã trả xong món nợ ân tình với Ba con và các con thì Má đi. Con trai khóc… xấu lắm”. Con tôi quẹt nước mắt… miệng cười méo xẹo.

Trong Hospice Hospital, nơi dành cho những bệnh nhân… “terminally ill”, mỗi ngày có y tá đến đánh răng và lau mình cho em. Có một lần em cám ơn họ “Thanks so much for keeping my body clean. I know it’s shutting down”. Cô y tá người Úc trợn mắt nhìn em, rưng rưng nước mắt. Sau này, cô nói với tôi “Tao chưa thấy ai sắp chết mà còn lịch sự và tỉnh táo như vợ mầy”.

Khi biết mình sắp trả xong cái nghiệp ở dương gian, em nắm tay tôi dặn dò phải tổ chức tang lễ em như thế nào. Thỉnh vị tăng ni nào chủ trì tang lễ, xong phải hỏa thiêu và chỉ giữ tro cốt 100 ngày. Sau đó mang tro cốt em rải trên sông Parramatta, đoạn gần Opéra House ở Sydney, là nơi em thích đi dạo mỗi lần đi thăm con. Em nói nhỏ nhẹ như đang lo tang lễ của ai khác. Tôi chỉ biết im lặng gật đầu, ráng kềm cho nước mắt đừng chảy ra. Tôi đã làm đúng theo lời em dặn.

Từ ngày cô Tiên về trời, cha con tôi đứt ruột đứt gan, tan nát trong lòng. Tôi đã sống những ngày như người chết chưa chôn.

Câu chuyện kể có thật của Buu Nguyen
LeThanhPhong
Gold Member
Join Date: Apr 2015
Số Điểm: 2650
Old 09-27-2019 , 06:43 PM     LeThanhPhong est actuellement connect  search   Quote  
[(Quora) How do homeless people feel when they live in a house?

Answered by Ian Williams:[/b]
[
I was uncomfortable and dirty for about a week, then euphorically happy.

I wore the same set of clothes from the second I became homeless until I found somewhere to live. Those clothes were not changed (as I had nothing to change into), or washed (as I would be in the launderette naked - and laundry is very expensive when you're homeless). I did not take them off the entire time I was on the streets. The services we have available today to shower, do laundry and exchange clothing at homeless centres just weren't around back then.

When I finally moved into my bedsit I had no money at all. Nothing. I desperately wanted a bath and to lie in a real bed, a bed that was right next to me and was already made up with clean sheets because the landlady saw how little I had and gave me some of her own spare sheets. But I didn't.

I had applied for a special housing grant along with my housing benefit application. As all the housing office staff knew me well, and some of them also worked the benefits and grants applications, my grant was fast tracked. It still took a few days to get it to me, and there was a weekend in between, further delaying it.

I didn't want to have a bath, get all scrubbed and cleaned, then have to put the same dirty, scabby, crusty clothes back on so I could leave the house. I couldn't bear the thought of it, so I waited until I had the grant money. I washed my hands and face, but the clothes stayed on and I slept on the floor, mere inches from the bed. If I got in before I showered I would have soiled the sheets and I couldn't bear the thought of that either.

As soon as the girocheque arrived, I cashed it immediately and went straight to the supermarket. I bought cheap soap, shampoo, disposable razors, shop-brand shaving cream and a comb, then went into the clothing section. You could buy 10 t-shirts for £5 and denim jeans were £3 a pair. I think I bought three pairs. I don't remember how much socks and underwear cost, but they were available in bulk packs so I got a pack of each and I don't think I paid more than £10 for some new shoes. The rest was spent on food.

I wasted some of the money on a taxi home as I wanted to get out of my clothes so badly. I dumped all the food on the counter top which, in my bedsit, constituted the “kitchen” and went next door to the bathroom and ran a deep bath. I was practically hopping with excitement. I stripped off the disgusting clothes I had been wearing for so many months and got into that bath, and stayed there for hours. It was glorious. I just lay there, feeling the water on my skin for ages. Luckily there were two communal bathrooms in that house or I'd have pissed off everyone that day. For those few hours, that bathroom belonged to me, and Jesus himself couldn't have got me out of it.

When it was time to get out, I let out the water, scrubbed the tub clean (it was as disgusting as you think it was), and hopped back in, standing under the shower to actually wash and clean off all the grime. Out of the shower I dried my clean hair and combed it back, the way it was before I was forced into the street, and set to work shaving off a very bushy beard.

Finally clean, and completely beard-free, I climbed into that bed for the first time since moving in.

I didn't get out for 2 days.

100.8k views ·

thanh_ nhan
Gold Member
Join Date: Aug 2007
Số Điểm: 3794
Old 10-01-2019 , 02:54 PM     thanh_ nhan est dconnect  search   Quote  
Có thể tiêu trừ phiền não, đó là trí huệ; có thể mang tình yêu đem cho, đó là phúc.
Share

Nhân sinh như mộng, kiếp người khó được, nhưng được rồi cũng không phải ai cũng tìm được cho mình một chân lý, một ý nghĩa chân chính để làm người. Có người thì một kiếp vương sầu, nỗi buồn đeo bám, nhưng cũng có người vạn sự nhẹ tựa như bông, sống đời thanh lạc, vui trọn kiếp người.

Kỳ thực, sống kiếp nhân sinh, sướng khổ, buồn vui tất cả cũng chỉ bởi tâm thái quyết định. Vậy nên…

Làm người:

Khi khí không hoà thì lời không nên nói, nói ra tất bất hoà. Khi tâm không thuận thì việc không nên làm, làm rồi tất hỏng.

Việc không thuận lòng thì không nên nhận, nhận rồi tất phải làm, không làm tất kết oán. Lời hứa thì không nên tuỳ tiện, hứa rồi phải thực hiện, không thực hiện sẽ mắc nợ.

Thành tích:

Vạn vật đều ở cách nói, xem bạn đối đãi thế nào; tất cả đều là khảo nghiệm, thử xem bạn dụng tâm ra sao. Nghĩ thông rồi ắt tự nhiên cười, nhìn thấu rồi ắt tự nhiên buông.

Người biết đủ là hạnh phúc, xem nhẹ là cao nhân, vô sự là tiên nhân, mà vô vi là Thánh nhân.

Xử thế:

Sinh mệnh là do cha mẹ ban cho, hãy trân quý nhiều hơn; đường là do mình tự đi, nên cẩn thận.

Không nên liều và cũng chẳng nên đánh, đời người không khổ không mệt thì cuộc sống vô vị. Mệt rồi mới giảm nhẹ bước chân, sai rồi mới nghĩ đến hối hận, có khổ rồi mới hiểu được thế nào là hạnh phúc, có tổn thương mới có kiên cường.

Dẫu có mệt, cũng đừng quên mỉm cười; dẫu có gấp, cũng đừng quên ngữ khí. Khổ mấy cũng đừng quên kiên trì, mệt mấy cũng đừng quên chăm sóc bản thân. Khiêm tốn làm người, bạn ngày càng ổn định, nỗ lực làm việc, bạn ngày càng ưu tú.

Khi thành công, bạn đừng quên quá khứ; khi thất bại, bạn đừng quên tương lai. Hy vọng thì đạt được nỗ lực, thất vọng thì đạt được vô nghĩa.

Bị người hiểu nhầm, có thể mỉm cười gọi là tu dưỡng; bị người ức hiếp, có thể mỉm cười gọi là độ lượng. Chịu thiệt, có thể mỉm cười gọi là trí huệ; khi vô vọng, có thể mỉm cười gọi là cảnh giới. Khi nguy nan, có thể mỉm cười gọi là đại khí; bị chỉ trích, có thể mỉm cười gọi là tự tin.

Khi tâm phiền não, hãy nhớ ba câu này: Buông bỏ đi, không sao cả, rồi sẽ qua!

Trưởng thành:

Là khi có một mục tiêu kiên định, kết giao nhiều bạn hữu dài lâu. Suy nghĩ chính diện, đi nhiều con đường, thường ngồi tĩnh toạ, cần cù vượt khó.

Lời nói cẩn trọng, mỗi câu nói đều phát huy tác dụng và có trọng lượng. Vui buồn không phải ở biểu thái, mà là ở nội tâm.

Người trọng phú khinh nghèo thì không nên tiếp cận, người miệng lưỡi thị phi thì không nên giao kết.

Người vận khí chưa đến thì không thể coi thường, người không biết trên dưới thì không nên để ý.

Người nói nhiều hiểu ít thì không nên kính, người đức cao trọng nghĩa thì không thể không quen.

Người đọc sách, hiểu lý thì không thể coi thường, người trung hậu thật thà thì không thể dối lừa.

Người mắt mờ tai kém thì không thể trêu đùa, người cô đơn buồn tẻ thì không thể lừa gạt.

Tâm cảnh:

Tức giận là biểu hiện của sự vô năng, không tức giận mới là độ lượng. Tức giận là lấy cái sai của người khác mà trừng phạt chính mình.

Tha thứ một lần, là một lần tạo phúc, bao dung càng lớn, phúc tạo càng nhiều. Làm người mà sống thiện thì dù phúc chưa tới nhưng hoạ đã rời xa, làm người tạo ác tuy họa chưa báo nhưng phúc cũng chẳng còn.

Người quân tử vì mục tiêu, kẻ tiểu nhân vì mục đích, tính khí và lời nói không tốt thì dù tâm tốt bao nhiêu cũng không thành người tốt.

Thưởng thức người khác là tạo uy nghiêm cho mình, tha thứ cho người cũng chính là thiện đãi chính mình. Muốn phê bình người khác thì trước tiên cảnh tỉnh chính mình có khuyết điểm hay không?

Nghịch cảnh có thể gặp nhưng không thể cầu, cần biết trân quý và cảm ơn, bởi nó là tiên đơn giúp ta trưởng thành. Khó khăn là trải nghiệm và cũng là trường thi, người không thi thì sao tốt nghiệp?

Người bao biện là người không thể tiến bộ. Không sợ người phạm sai, chỉ sợ không biết sửa sai, sửa sai không khó, khó là có muốn sửa sai hay không.

Có đủ niềm tin, có nỗ lực, có dũng khí thì trên đời không việc gì không thể thành công.

Phẩm đức:

Nói một câu nói tốt như hoa sen khai nở, nói một câu nói xấu như rắn độc nhe nanh.

Nhà rộng không bằng tấm lòng rộng. Tiền nhiều không chắc đã vui, tâm không tham cầu mới là cội nguồn an lạc.

Tâm chứa điều tốt, miệng nói lời hay, thân làm điều thiện nghĩa – đó là người tốt.

Tâm thường mang điều thiện giải, bao dung, cảm ơn, biết đủ – đó là tích phúc.

Tâm thuận, vạn sự thuận, khoan dung đối đãi người cũng chính là khoan dung chính mình.

Việc tốt thì phải làm, thị phi thì phải bỏ, thành tựu cho người khác chính là thành tựu cho mình. Có thể tiêu trừ phiền não, đó là trí huệ; có thể mang tình yêu đem cho, đó là phúc.

Đừng vì việc ác nhỏ mà làm, đừng vì việc thiện nhỏ mà bỏ. Việc khó làm, muốn làm ắt được, việc khó bỏ, muốn bỏ sẽ buông. Việc khó làm, làm được mới thăng hoa.

Người có hiếu nhất là người hạnh phúc nhất. Làm người thì phải biết phúc, tích phúc và tạo phúc. Một người vui vẻ không phải vì có có đủ đầy mọi thứ, mà vì họ ít kỳ kèo so đo.
thanh_ nhan
Gold Member
Join Date: Aug 2007
Số Điểm: 3794
Old 10-01-2019 , 02:56 PM     thanh_ nhan est dconnect  search   Quote  
Biết trân quý người khác là một mỹ đức.
Share

Biết trân quý người khác là một đức tính cao đẹp giúp bản thân ngày càng hoàn thiện hơn. Bởi vì có trân trọng người khác mới biết nhìn lại những thiếu sót của mình, mà hiểu được rằng: “Núi cao lại có núi cao hơn, người tài lại có kẻ tài hơn”.

Francis Bacon, một nhà diễn thuyết nổi tiếng người Anh, từng nói: “Trong tâm người biết trân quý người khác có ráng chiều, có ngọc trai và hoa thơm quanh năm suốt tháng. Người khinh miệt người khác trong tâm băng kết dày như thành trì, bốn biển đều khô kiệt, rừng rậm trở nên hoang vu.”

Con người luôn mang trong mình hai nửa thiện và ác, như Phật gia giảng, trong mỗi người đều có Phật tính và ma tính vậy. Sự trân trọng chính là biểu hiện của Phật tính, giúp việc thiện được hồng dương, việc ác bị ức chế, vậy nên con người ngày càng trở nên tốt hơn. Sự khinh miệt khiến ma tính trong lòng người trỗi dậy, khuấy đảo, nhiễu nhương, chúng bóp nghẹt lương tri và dung túng cho tội lỗi.

Chuyện kể rằng khi Lâm Thanh Huyền, một nhà văn nổi tiếng người Đài Loan, còn làm phóng viên cho một tờ báo, ông từng đưa tin về một vụ án trộm cướp. Cuối bài, Lâm Thanh Huyền bất giác cảm thán viết rằng: “Một tên trộm với lối tư duy tinh tế, tỷ mỷ như thế này, thủ pháp tinh xảo, phong cách độc đáo như thế này, ắt phải là người rất có khí chất. Nếu không làm kẻ trộm, thì dẫu làm bất cứ nghề gì, chắc hẳn đều sẽ có thành tựu.” Khi viết những dòng ấy, Lâm Thanh Huyền cũng không ngờ được ông đã tạo thành bước ngoặt cuộc đời cho kẻ phạm tội.

Sau này trong một buổi hội ngộ, một ông chủ của chuỗi cửa hàng dê nướng tại Đài Loan đã cảm kích nói với Lâm Thanh Tuyền rằng: “Bài đặc san mà tiên sinh viết năm xưa đã phá vỡ điểm mù trong cuộc sống của tôi, khiến tôi nghĩ rằng, vì sao ngoài làm một tên trộm ra, mình không nghĩ tới làm những việc chân chính khác?” Từ đó người thanh niên lầm lạc đã thay da đổi thịt, bắt đầu làm lại cuộc đời và trở thành một ông chủ thành đạt.

Chỉ một lời nói trân quý vu vơ của Lâm Thanh Huyền mà một tên trộm có thể hoàn lương, có thể thấy được rằng với mỗi con người, sự trân quý và hy vọng là vô cùng quan trọng. Nó giúp cho một người ở trong hoàn cảnh tối tăm nhất vẫn thấy được tia sáng le lói của ánh bình minh.

Trong dân gian còn lưu truyền một câu chuyện ngụ ngôn thế này. Một ngày nọ, Tô Đông Pha, một học giả nổi tiếng của Trung Hoa, lên chùa và ngồi thiền cùng một vị hòa thượng. Một lúc sau, Tô Đông Pha mở mắt ra và hỏi vị hòa thượng: “Ngài thấy bộ dạng ta ngồi thiền thế nào?”

Vị hòa thượng nhìn Tô Đông Pha một lượt từ đầu đến chân, sau đó gật gù khen rằng: “Ngài ngồi thiền trông giống như một vị Phật cao quý và trang nghiêm vậy!” Tô Đông Pha nghe xong vô cùng mãn nguyện và lấy làm hài lòng lắm.

Ngay sau đó, vị hòa thượng cũng hỏi lại: “Vậy ngài thấy ta ngồi ra sao?”

Vì cố tình muốn trêu đùa vị hòa thượng, Tô Đông Pha cười khà khà đáp: “Ta thấy ngài ngồi trông như một đống phân bò vậy!”.

Vị hòa thượng nghe xong không hề khó chịu, chỉ mỉm cười, không một lời phản bác. Tô Đông Pha tự cảm thấy mình đã thắng được vị hòa thượng một phen nên vô cùng cao hứng.

Vừa về đến nhà, Tô Đông Pha phấn khích kể lại chuyện này với em gái của ông là Tô tiểu muội. Không ngờ, Tô tiểu muội nghe xong chẳng những không khen ngợi mà còn phá lên cười nhạo sự ngốc nghếch của anh trai mình.

Tô Đông Pha lấy làm khó hiểu, hỏi: “Muội vì sao lại cười ta?”

Tô tiểu muội nói: “Hòa thượng vì trong tâm có Phật, cho nên nhìn huynh ngồi có hình dáng giống với một vị Phật. Còn trong tâm của huynh chỉ toàn là phân bò nên huynh mới nói hòa thượng như vậy!”

Tô Đông Pha không nói được lời nào, lúc này mới suy ngẫm và chợt hiểu ra điều mà Tô tiểu muội nói.

Mỗi người trong xã hội đều khao khát được người khác trân trọng, đồng thời mỗi người cũng nên học cách trân quý người khác. Trân quý và được trân quý là động lực thúc đẩy lẫn nhau. Người trân quý người khác ắt sẽ vui vẻ và có tấm lòng nhân từ, có thiện niệm thành tựu, chúc phúc cho người khác.

Đời người không phải giống như giếng cạn khát nước, mà nên là dòng suối mát trong nuôi dưỡng vạn vật. Những người biết trân quý người khác mới có thể vui mừng với thành tựu của người khác nhờ tấm lòng đại lượng, bao dung của mình.
thanh_ nhan
Gold Member
Join Date: Aug 2007
Số Điểm: 3794
Old 10-01-2019 , 03:01 PM     thanh_ nhan est dconnect  search   Quote  
Khi bạn gặp phải kiếp nạn, sự lương thiện của bạn sẽ giúp bạn trải qua chặng đường gian khổ nhất.
Share

Người xưa có câu: “Lộ dao tri mã lực, Nhật cửu kiến nhân tâm”, nghĩa là “Đường xa biết sức ngựa, ngày dài tỏ lòng người”. Một người lương thiện cũng vậy, họ sẽ không bị thời gian làm cho mai một.

Âm mưu của kẻ tiểu nhân hãm hại Tô Đông Pha trong “Thi án Ô Đài” và điều bất ngờ…

Lần đầu làm quan, Tô Đông Pha đảm nhiệm chức thông phán tại phủ Phượng Tường. Khi đó tại phủ Phượng Tường có vị thái thú là Trần Hy Lượng mới nhận chức và quan hệ của ông với Tô Đông Pha không tốt lắm.

Trần Thái Thú xuất thân là người học võ, nhưng làm một vị quan rất mực công bằng, chính trực, rất có tiếng tăm. Nhưng với ông, Tô Đông Pha lại chỉ là một thư sinh vô dụng xuất thân bần hàn, tuổi thiếu niên có chút đắc ý và bồng bột.

Do vậy mỗi khi Tô Đông Pha viếng thăm ông đều không cho tiếp kiến. Đôi khi Thái Thú còn để ông đợi ngoài cửa rất lâu, lâu tới mức đủ để một người có thể ngủ trưa một giấc ngon lành.

Mãi cho tới một năm hoả hoạn giáng xuống Thiểm Tây, rất nhiều rau màu đều thất thu, lê dân rơi vào nạn đói. Một lần nọ, khi Tô Đông Pha và Trần Thái Thú đi tuần ngoài thành, nhìn thấy một vài thi thể của các em nhỏ chết đói nằm ven đường, Tô Đông Pha bật khóc như mưa. Ông vừa khóc ròng vừa mang thi thể đi mai táng. Sau đó Tô Đông Pha còn tích cực tổ chức quyên góp từ thiện, xây dựng một trại nuôi dưỡng cô nhi và cứu được 30, 40 cô nhi bị đói khát mang về nuôi dưỡng trong nhà mình.

Những nghĩa cử này Trần Thái Thú đều để mắt tới. Dẫu vì thể diện, ngoài miệng ông không muốn nói ra, nhưng cách nhìn của ông về Tô Đông Pha đã thay đổi rất lớn.

Sau này Tô Đông Pha gặp phải “thi án Ô Đài” (Tô Đông Pha dùng thơ để ngầm giễu cợt triều đình) và sắp bị lưu đày tới Hoàng Châu xa xôi. Trần Tháo, con trai của Trần Thái Thú đang sống ẩn cư ở đây.

Có kẻ tiểu nhân trong triều cho rằng năm xưa Tô Đông Pha có thù oán với phụ thân của Trần Tháo, bèn giáng chức ông đày đến Hàng Châu, để Trần Tháo dễ bề đối phó với Tô Đông Pha, nhân cơ hội này mà mượn dao giết người.

Nhưng Trần Tháo lại nghe không ít những lời tốt đẹp về Tô Đông Pha từ chính miệng cha mình, nên ngược lại ông lại trở thành bạn tốt và giúp đỡ Tô Đông Pha trong suốt thời gian Tô Đông Pha bị đày đến Hàng Châu.

Đối với Tô Đông Pha mà nói, rất nhiều nghĩa cử thiện tâm của ông năm đó, đến gần 20 năm sau, không chỉ giúp ông thoát khỏi được tai họa âm mưu từ trước, mà còn giúp ông có được một tình bạn chân thành.

MỌI VIỆC MÀ CON NGƯỜI LÀM, DƯỜNG NHƯ ĐỀU LÀ MỘT MŨI TÊN BAY NGƯỢC TRỞ LẠI RẤT LÂU… RẤT LÂU TRONG KHÔNG GIAN.

BẠN QUĂNG ĐI GAI GÓC THÌ CUỐI CÙNG NGƯỜI BỊ GAI ĐÂM LẠI LÀ CHÍNH MÌNH. BẠN QUĂNG ĐI HOA THƠM, THÌ CUỐI CÙNG HƯƠNG THƠM LẠI THẤM ĐẦY TAY ÁO.

Những gì bạn làm cho người khác bây giờ chính là đang làm cho bản thân mình. Kết được là trái thiện hay trái ác thì người nhận được cuối cùng không phải một ai khác, mà là chính bản thân bạn.

Chặng đường đời đầy sóng gió nhưng vô cùng ấm áp tình người của Tô Đông Pha

Ở Từ Châu, Tô Đông Pha từng sớm tối không nghỉ, trầm mình trong bùn lầy, vật lộn với con lũ suốt 45 ngày để cứu bách tính.

Ở Hàng Châu, ông xây dựng Tô Đề, tu sửa đường dẫn nước, giải quyết được nỗi lo nước lũ hàng nghìn năm của thành Tô Châu.

Ở Mật Châu, ông diệt nạn châu chấu, cứu chúng dân khỏi nạn đói.

Một đứa con bất hiếu âm thầm bán nhà của mẫu thân mình cho Tô Đông Pha. Sau khi biết chuyện, Tô Đông Pha không quản hoàn cảnh khó khăn của bản thân lúc đó, ông đã trả lại ngôi nhà cho bà lão mà không lấy lại một đồng.

Ngô Vị Đạo, một thư sinh nghèo bị bắt vì đã mạo danh Tô Đông Pha để vận chuyển lậu tơ lụa tới Hàng Châu. Khi Tô Đông Pha biết được rằng cậu ta chỉ vì quá nghèo nên muốn tiết kiệm một chút lộ phí để kịp đi thi, bèn đổi cho Ngô Vị Đạo hai lạng bạc theo đúng giá tơ lụa lúc đó.

Tô Đông Pha đã làm rất nhiều việc đại thiện lay động trời đất. Trong cuộc sống nơi đâu ông cũng thực hành những việc thiện nhỏ. Cả một đời trắc trở, đầy gió sương, nhưng ông vẫn luôn luôn trải ân trạch thiên hạ bằng tấm lòng lương thiện của mình.

Xưa có câu: “Ở hiền thì gặp lành”. Vậy nên Tô Đông Pha luôn nhận được sự ưu ái từ các vị hoàng hậu đương thời.

Sau khi xảy ra “Thi án Ô Đài”, chính hoàng hậu Nhân Tông đã cứu mạng ông. Sau này ông được hoàng hậu Anh Tông đề bạt. Trong những năm cuối đời, nếu không phải hoàng hậu Thần Tông chấp chính thì ông sớm đã phải bỏ mạng nơi đất khách xa xôi.

Mã Mộng Đắc, một người bạn của ông, dẫu đi tới đâu cũng sát cánh bên ông. Ông Mã vô cùng tín nhiệm và sùng bái ông, dẫu phải cùng ông chịu khổ, sống những ngày tháng nghèo khổ ông Mã cũng cam lòng.

Khi Tô Đông Pha lo lắng vì gặp nạn đói ở phương Nam xa xôi, vẫn thường có người hàng xóm làm nông bình thường mang đến cho ông một gáo nước, một hũ đồ ăn, hoặc vị Thái Thú tại địa phương cũng mang đến cho ông một hũ rượu, một đĩa thịt.

Thậm chí có vị quan viên vì để tiếp tế cho Tô Đông Pha, hay đến quá gần ông mà bị cách chức cũng không hối tiếc.

Ở Đảm Châu, khi Tô Đông Pha rơi vào cảnh không nhà không cửa, thì cậu thư sinh nghèo tại địa phương lại tự phát tổ chức mọi người dựng giúp ông một cái “am trầu cau” làm nơi dung thân.

Khi ông bị áp giải đến Bắc Quy, mỗi một thành ông đặt chân tới, dân chúng hàng vạn người đều đổ ra đường. Mọi người đều đợi ở cổng thành để chào đón con người lương thiện này, họ tung hoa chúc mừng như mưa khắp nơi.

Tô Đông Pha vẫn luôn được người khác yêu mến và bảo vệ. Bởi đối với ai, ông cũng đều dành sự yêu mến sâu sắc, đồng cảm và cống hiến như vậy.

Ông từng nói: “Ta trên có thể bầu bạn cùng Ngọc Hoàng Đại Đế, dưới có thể bầu bạn cùng những đứa trẻ ăn mày ở viện Ty Điền. Nhìn thiên hạ trước mắt không ai không phải là người tốt”.

Do sự hồi đáp của thiện tâm mang lại, Tô Đông Pha đã sống yên lòng, an vui trong những chuỗi ngày gian nan nhất của cuộc đời mình.

NHỮNG GÌ BẠN LÀM CHO NGƯỜI KHÁC, ĐỀU LÀ NHỮNG GÌ BẠN LÀM CHO MÌNH.

KHI CỨU VỚT NGƯỜI KHÁC, BẠN CŨNG SẼ ĐƯỢC NGƯỜI KHÁC CỨU VỚT.

Nếu bạn muốn được người khác yêu thương thì trước tiên hãy yêu người khác. Nếu bạn muốn được quan tâm, trước tiên phải quan tâm người khác. Nếu bạn muốn hạnh phúc, trước tiên hãy đem đến niềm vui cho người khác.

Khi bạn gặp phải kiếp nạn, sự lương thiện của bạn sẽ giúp bạn trải qua chặng đường gian khổ nhất.

Đời cha ăn mặn đời con khát nước, đời cha tích đức đời con hưởng phước

Những năm Càn Long, Tần Đại Sỹ hậu nhân của Tần Cối, khi đối diện với bức tượng tiền nhân của mình đã quỳ cả nghìn năm trước tượng Nhạc Phi, ông phải cảm khái thốt lên: “Người sau thời Tống đều nhục vì mang danh Cối, tới trước mộ ta phải xấu hổ vì họ Tần”.

Còn Phạm Tòng Văn, nhờ một câu của tiên tổ là Phạm Trọng Yểm: “Lo trước nỗi lo của thiên hạ, vui sau niềm vui của thiên hạ” mà được Chu Nguyên Chương cấp cho 5 lần cơ hội được miễn tội chết.

Cuộc đời một con người, đa số những lựa chọn cũng đều trở thành chốn lui của mình về sau. Trong rất nhiều sự lựa chọn, lương thiện vẫn luôn là điều chắc chắn nhất đảm bảo bạn có được một tương lai tốt đẹp.

Bởi lẽ con người hễ đánh mất sự lương thiện, sẽ chẳng bao giờ còn chốn quay đầu.

Cho nên, khi đối diện với vô số ngã rẽ trong cuộc đời, nếu cảm thấy thật khó lựa chọn, xin hãy chọn đường thiện trước. Khi còn bối rối không biết mình nên trở thành một người như thế nào, xin hãy làm một người lương thiện. Bởi lẽ lương thiện là con đường cuối cùng tốt nhất trong kiếp nhân sinh.
thanh_ nhan
Gold Member
Join Date: Aug 2007
Số Điểm: 3794
Old 10-01-2019 , 03:03 PM     thanh_ nhan est dconnect  search   Quote  
THẾ HỆ BỐ.
Share.

"Một hôm. cậu con trai hỏi bố của mình:

“Bố ơi, con không hiểu ngày xưa bố và mọi người sống như thế nào khi không có Internet. không có máy tính, không có tivi, không có điều hòa, không có điện thoại di động? “

Người bố trả lời:

“Thì cũng giống như thế hệ ngày nay thôi con: sống mà không biết đến nguyện cầu, không có lòng trắc ẩn, không có danh dự, không có sự tôn trọng, không biết xấu hổ, không khiêm tốn và không thích đọc sách…”.

“Thế hệ bố, và thế hệ trước, sinh ra trong khoảng thời gian từ năm 1945-1985 thật là may mắn, khi:

- Ai cũng không ngại đi học một mình từ sau ngày đầu tiên đến trường.

- Sau giờ học, ai cũng được chơi đến tận tối mịt.

- Không ai ôm tivi từ giờ này qua giờ khác. Và ai cũng có những người bạn thực sự chứ không phải với những người bạn từ Internet.

- Nếu như khát, bọn bố uống luôn nước máy, chứ không phải nước đóng chai.

- Bọn bố ít bị ốm, dù rằng hay ăn chung uống chung, như 4 đứa cùng uống chung 1 cốc nước quả. Nếu có ốm thì ông bà chữa bệnh cho bằng các loại thuốc rẻ tiền trong nước sản xuất, hay là bằng các bài thuốc dân gian.

- Bọn bố không bị béo phì, dù rằng ngày nào cũng chén căng bánh mì và khoai tây.

- Bọn bố chơi bằng các đồ chơi tự làm lấy và chia sẻ đồ chơi, sách truyện với nhau.

- Ngày xưa, các gia đình hầu hết là không giàu có. Nhưng các ông bố bà mẹ đã tặng cho con cái tình yêu của mình, dạy cho con biết trân trọng những giá trị tinh thần chứ không phải là vật chất, dạy cho con biết thế nào là giá trị thực sự của con người : Sự trung thực, Lòng trung thành, Sự tôn trọng và Tình yêu lao động.

- Ngày xưa, bọn bố chưa bao giờ có điện thoại di động, đầu DVD, trò chơi điện tử Play Station, máy tính, không biết thế nào là Internet, chat…

Nhưng bọn bố có những người bạn thực sự, là khi:

- Thường đến chơi nhà nhau mà chả cần phải có lời mời, đến nhà ai gặp gì ăn nấy.

- Ký ức của thế hệ ngày đó chỉ là những tấm ảnh đen trắng, nhưng đầy ánh sáng và rực rỡ, ai cũng trân trọng lật mở cuốn album gia đình với sự thích thú, tôn kính, trong cuốn album đó luôn lưu giữ chân dung của ông bà cụ kỵ các con…

- Thế hệ bố không bao giờ ném sách vào thùng rác, mà đứng chồn chân trong hàng để mua sách, rồi sau đó đọc chúng suốt ngày đêm.

- Bọn bố không bao giờ đưa cuộc sống riêng tư của thiên hạ ra để đàm tiếu, cũng như biết giữ bí mật cuộc sống của gia đình mình, không phải như những gì bây giờ đang xảy trên Facebook và Instagram….

- Thế hệ bố, có lẽ, là thế hệ cuối cùng mà con cái biết nghe lời cha mẹ.

- Thế hệ bố, có lẽ, là thế hệ đầu tiên biết lắng nghe con cái.

- Thế hệ bố là như thế đó, là “phiên bản giới hạn”, vậy nên các con hãy biết tận hưởng những ngày bên bố mẹ, hãy biết học hỏi và trân quý…

…Trước khi thế hệ này biến mất, nhé con “
Reply


Thread Tools
Display Modes

 
Forum Jump



All times are GMT -4. The time now is 10:59 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.6
Copyright ©2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.