VietFun For All   Quick Language Chooser:

Go Back   VietFun For All > TÔN GIÁO > Trang Phật Giáo

Reply
 
Thread Tools Display Modes
NonregisterC
Moderator
Join Date: May 2004
Số Điểm: 25302
Old 10-23-2017 , 12:43 AM     NonregisterC est dconnect  search   Quote  
Cách khắc phục trạo cử & hôn tram



Tư Vấn

GN - HỎI: Nhà tôi chưa có bàn thờ Phật, muốn trì chú Đại bi có được không? Khi tôi ngồi trì chú mà trong đầu ý nghĩ lăng xăng, hoặc người hay lắc lư rồi buồn ngủ, vậy làm thế nào để khắc phục?

(TRỊNH HẢI, hai1233457@gmail.com)



ĐÁP:

Bạn Trịnh Hải thân mến!

Nhà chưa có bàn thờ Phật, bạn vẫn tụng kinh, trì chú, niệm Phật, tọa thiền… bình thường. Bạn cần chọn một nơi sạch sẽ, thoáng mát và yên tĩnh nhất nhà để trì chú, tu niệm.

Trong lúc tu niệm, hiện tượng “trong đầu ý nghĩ lăng xăng” gọi là trạo cử, và “người hay lắc lư rồi buồn ngủ” gọi là hôn trầm, các biểu hiện này liên tục xảy ra. Tất cả mọi người, khi thực hành công phu đều trải qua các hiện tượng trạo cử và hôn trầm này.

Việc đầu tiên, bạn hãy xem trạo cử và hôn trầm là một trong những điều rất bình thường của tâm. Từ trước đến nay, tâm của mình đã rối rắm như vậy, không phải bây giờ mới có. Nhờ tu tập nên mình có cơ hội nhận diện rõ hơn tâm của mình nhiều trạo cử, hôn trầm mà thôi.

Với trạo cử, bạn chỉ cần chú tâm vào đề mục, rõ biết các ý nghĩ lăng xăng đang trình hiện mà không nắm bắt hay phản ứng, chỉ chuyên tâm vào đề mục. Ở đây, đề mục của bạn là trì chú, vậy hãy chú tâm vào câu chú. Thân ngồi (hoặc đi, đứng, nằm) thư giãn và thoải mái, chú tâm đọc hay niệm chú đầy đủ không thiếu sót, tai nghe tiếng rõ ràng, nếu đọc thầm thì tâm cũng nghe biết tỏ tường. Các ý tưởng lăng xăng vẫn liên tục xuất hiện nhưng vì bạn chuyên tâm vào thần chú, không phản ứng lại (không nắm bắt hoặc xua đuổi) nên nó không có chỗ nương gá, tự sinh rồi tự diệt, tự đến rồi tự đi.

Khi mất chánh niệm, sự chú tâm bị gián đoạn thì tâm bị các ý niệm lăng xăng chi phối. Cần thấy rõ tâm mình đang trạo cử, đưa tâm trở về trạng thái chánh niệm bằng cách trì chú trở lại như lúc đầu. Sự chuyên chú càng lớn mạnh thì trạo cử càng yếu suy. Kiên trì, bền bỉ và tinh tấn lâu ngày ta sẽ dễ dàng làm chủ tâm, vọng tưởng thưa dần, tâm được an trú, tịnh chỉ.

Về hôn trầm, thường là khi trạo cử tạm lắng dịu thì hôn trầm xuất hiện, trạng thái thân tâm dật dờ dã dượi, buồn ngủ và ngủ gục. Khi mất chánh niệm, thiếu sự chú tâm thì hôn trầm liền chi phối. Để đối trị hôn trầm, hành giả cần điều hòa thân tâm, phối hợp cả phòng và chống. Trước hết hành giả phải thiết lập đời sống quân bình, làm việc vừa sức, ngủ đủ giấc. Kế, không ăn quá no, không uống rượu bia trước giờ công phu, áo quần cần mềm xốp, không quá chật, nới lỏng thắt lưng, ngồi nơi thoáng mát, giàu dưỡng khí. Khi ngồi cần giữ lưng thẳng, cổ thẳng, thả lỏng các cơ bắp, thân tâm thư giãn hoàn toàn. Quan trọng là luôn duy trì sự chú tâm vào thần chú, khi phát hiện bị hôn trầm, hãy khởi sự lại từ đầu.

Nếu hôn trầm kéo đến nhiều lần, hành giả có thể tạm dừng trì chú để đưa tay xoa mặt, vuốt mắt, nhéo tai, xoa bóp tay chân, xoay người qua lại cho máu huyết lưu thông. Sau đó tiếp tục trì niệm như ban đầu. Nếu hôn trầm chưa dứt, hành giả cần thay đổi oai nghi, đi rửa mặt và thiền hành (vừa đi vừa niệm chú) một lúc rồi quay về tiếp tục trì niệm. Sau nhiều nỗ lực mà vẫn hôn trầm, hành giả nên nằm nghỉ ngơi hoặc ngủ một lát, sau đó tiếp tục công phu sẽ tốt hơn.

Trạo cử và hôn trầm là những triền cái làm chướng ngại công phu tu tập nên hành giả phải vượt qua. Trong thời gian đầu khi tâm chưa thuần, hành giả cần tinh tấn, nỗ lực và kham nhẫn, không nên thối tâm và bỏ cuộc sớm. Khi hành giả thiết lập được chánh niệm, chú tâm vững chắc vào đề mục, tâm có phần an định thì hai chướng ngại này sẽ giảm thiểu dần. Tiếp tục công phu đắc định thì chúng sẽ chấm dứt.

Chúc bạn tinh tấn!

Giác Ngộ Online.
__________________
_____________________

May all living Beings always live happily,
Free from animosity.
May all share in the blessings
Springing from the good I have done...
NonregisterC
Moderator
Join Date: May 2004
Số Điểm: 25302
Old 10-25-2017 , 12:49 AM     NonregisterC est dconnect  search   Quote  

Vạn vật hữu linh vậy ăn chay có ích gì?



Tư Vấn

GN - HỎI: Tôi có người bạn nói quan điểm đạo Phật và một số nghiên cứu khoa học đã chỉ rõ “vạn vật hữu linh”, nghĩa là vạn vật đều có tánh linh, cỏ cây cũng có cảm giác, cũng biết buồn đau. Vậy chủ trương ăn chay của đạo Phật có ích gì? Là Phật tử thường ăn chay, tôi không biết phải trả lời thế nào? Mong được quý Báo sẻ chia.

(VIỆT ANH, tuetamnghiem@gmail.com)



ĐÁP:

ĐÁP: Bạn Việt Anh thân mến!

Một số nghiên cứu khoa học gần đây đã chỉ ra, cỏ cây cũng có cảm giác sợ hãi, đau đớn, cố tìm cách tự vệ khi bị kẻ thù xâm hại. Ngược lại chúng sẽ phát triển tốt hơn khi được yêu thương, vỗ về chăm sóc, và cả khi được nghe nhạc hay. Tuy nhiên, cơ chế phản ứng của cỏ cây rất vi tế, mắt thường con người không thể nhìn thấy. Trước sự tấn công, cây cỏ không có miệng để la hét, không có chân tay để bỏ chạy hay chống lại. Vì hầu hết chúng ta đều không thấy cây cỏ phản ứng gì nên tha hồ mà nhổ cỏ, hái rau khiến chúng bị tổn hại.

Thực ra, cây cỏ cũng là một dạng sống cần được tôn trọng. Trong giới luật có quy định người xuất gia “không chặt cây, nhổ cỏ” một phần cũng mang ý nghĩa này. Tuy nhiên, đặt vấn đề “vạn vật hữu linh, cỏ cây cũng có cảm giác” rồi liên hệ đến lợi ích của việc ăn chay theo đạo Phật thì thiết nghĩ thật khiên cưỡng.

Đạo Phật chủ trương ăn chay để nuôi dưỡng tâm từ bi, tăng cường sức khỏe, tránh bớt những liên quan đến sự giết hại động vật làm thực phẩm, góp phần bảo vệ môi trường. Trong nhiều cách ăn, đối với những mục tiêu đã nói thì ăn chay có những tác dụng tích cực cho việc phát triển trí tuệ và từ bi hơn.

Mặt khác, chúng ta sống thì không thể không ăn. Không ăn động vật thì đã đành, chẳng lẽ thực vật cũng có sự sống rồi nhịn ăn chịu chết? Thành ra, ăn gì mà nhẹ nhàng, ít tạo nghiệp giết hại để sống có ích cho nhân loại và chúng sinh thì vẫn hơn. Nói chính xác, ăn cách gì, chay hay mặn cũng đều liên quan xa gần đến tạo nghiệp giết hại cả. Nhưng chọn cách ăn chay thì nhẹ bớt nghiệp sát và hỗ trợ cho việc tu tập tốt hơn.

Hiểu như vậy rồi, khi ăn chay rau củ quả, người Phật tử cần quán niệm về lòng biết ơn, xem xét đức hạnh, ngăn ngừa tâm tham đắm, xem ăn uống như dùng thuốc để trị bệnh thân thể gầy yếu, nguyện vì đạo nghiệp giải thoát nên mới thọ dụng các thực phẩm này.

Chúc bạn tinh tấn!

Giác Ngộ Online.
__________________
_____________________

May all living Beings always live happily,
Free from animosity.
May all share in the blessings
Springing from the good I have done...

Last edited by NonregisterC; 10-25-2017 at 12:51 AM..
NonregisterC
Moderator
Join Date: May 2004
Số Điểm: 25302
Old 11-02-2017 , 12:55 AM     NonregisterC est dconnect  search   Quote  
Không thể đem tình phàm để lượng Thánh



Tư Vấn


Pháp tướng của Phật Di Lặc là cái bụng lớn, tượng trưng cho tâm lượng hỷ xả bao dung


GN - HỎI: Tôi tập tu ở chùa. Hôm nọ, thấy có vài người ăn mặc không trang nghiêm vào chùa lễ Phật, tôi có khuyên họ nên ăn mặc kín đáo khi vào chùa thì họ không vui, bảo rằng Phật Di Lặc mặc hở hang đó, vậy sao lại thờ? Tôi rất bối rối không biết trả lời thế nào? Mong quý Báo hoan hỷ sẻ chia.

(THANH LIÊM, tliemdh@gmail.com)


(VIỆT ANH, tuetamnghiem@gmail.com)


ĐÁP: Bạn Thanh Liêm thân mến!

Đền, chùa, miếu, nhà thờ, thánh đường… là những nơi tôn nghiêm, khi đến các nơi ấy thì trang phục phải kín đáo, lịch sự, phù hợp với thuần phong mỹ tục. Ăn mặc hở hang phản cảm, trái với quy định nơi tôn nghiêm, nhẹ là hành vi thiếu văn hóa cần được điều chỉnh, giáo dục; nặng thì được xem là báng bổ, bị xử phạt hay chịu quả báo về sau.

Khi vào chùa, không thể và không nên lấy pháp tướng của chư Phật, Bồ-tát (lệch vai, hở ngực, phơi bụng…) để biện minh cho việc ăn mặc phản cảm của mình. Hai việc này hoàn toàn khác nhau. Người đời ăn mặc hở hang để gợi cảm, làm đẹp, khơi gợi dục vọng tham sân si và tội lỗi. Còn pháp tướng của chư Phật, Bồ-tát mang tính biểu trưng cho hạnh nguyện của từng vị. Cụ thể, pháp tướng của Phật Di Lặc là cái bụng lớn, tượng trưng cho tâm lượng hỷ xả bao dung, dung nhiếp được mọi sự thuận nghịch ở đời. Hiểu sai hay cố tình đánh đồng việc ăn mặc phản cảm của mình với pháp tướng của Phật Di Lặc là bất kính, tội lỗi.

Một điều quan trọng nữa là cách góp ý của bạn. Thiết nghĩ, mọi sự góp ý hay nhắc nhở nhân danh nhà chùa đều cần nói lời ái ngữ, lịch sự, nhã nhặn, chân tình thì hiệu ứng sẽ tốt hơn.

Chúc bạn tinh tấn!

Giác Ngộ Online.
__________________
_____________________

May all living Beings always live happily,
Free from animosity.
May all share in the blessings
Springing from the good I have done...
NonregisterC
Moderator
Join Date: May 2004
Số Điểm: 25302
Old 11-09-2017 , 12:32 AM     NonregisterC est dconnect  search   Quote  
Không Vì sao không nhiều người hiến tạng và hiến xác?



Tư Vấn

GN - HỎI: Hiện nay, việc hiến tạng và xác đang là vấn đề rất cấp thiết cho bệnh nhân và y học. Tôi đang có tâm nguyện hiến tạng và xác của mình sau khi qua đời. Tuy nhiên, qua tìm hiểu tôi được biết việc này chỉ có một số ít chư Tăng tán đồng cũng như kêu gọi Phật tử tham gia hiến tạng và xác để phục vụ chúng sinh. Kết quả là tuy có một số Phật tử đăng ký nhưng con số này khá ít so với số lượng đông đảo các bậc tu hành và Phật tử hiện nay. Điều này đã làm tôi nghĩ ngợi. Xin quý Báo có nhận định về vấn đề này để tôi đủ cơ sở xác định tâm nguyện của mình.

(MỘC DIỆP, rubyinrock250@yahoo.com.vn)


ĐÁP:

Bạn Mộc Diệp thân mến!

Hiến tạng và hiến xác là hạnh nguyện cao cả, không phải ai cũng làm được. Yêu quý xác thân khi sống cũng như lúc chết là tập nghiệp sâu dày của con người. Nhất là người Việt chúng ta vốn ảnh hưởng lâu đời văn hóa địa táng (chôn), khi sống cần có nhà, lúc chết phải có mồ nên ái ngại khi hiến xác. Mặt khác, quan niệm khi chết cần phải lành lặn, đầy đủ các cơ phận nên người Việt cũng rất ái ngại khi có mổ xẻ, hiến tạng, mất một phần thân xác.

Riêng người Phật tử thì có quan niệm về sống chết nhẹ nhàng hơn. Con người gồm hai phần, thân thể (sắc uẩn) và tâm thức (thọ, tưởng, hành, thức uẩn). Khi chết, tâm thức theo nghiệp tái sinh, còn xác thân tứ đại thì trả về cho đất, nước, gió, lửa; nơi mà nó sinh ra. Thân người chết hay xác chết vì thế không có gì quan trọng, an táng cách nào cũng được. Người Phật tử chấp nhận các cách thức tống táng ngoài truyền thống địa táng như hỏa táng (thiêu, rải tro cốt), kể cả hiến xác cho y học khá dễ dàng.

Hiện trạng “Chỉ có một số ít chư Tăng tán đồng cũng như kêu gọi Phật tử tham gia hiến tạng và xác để phục vụ chúng sinh”, thiết nghĩ, có nguyên nhân quan trọng của nó. Phật giáo quan niệm chết lâm sàng (tim ngừng đập, mũi ngừng thở, chết não) chỉ là giai đoạn đầu tiên của tiến trình chết. Phải mất thêm một thời gian nữa (thường là sau 8 giờ), đợi thần thức ra khỏi hẳn xác thân mới được xem là thực sự chết. Bởi khi thần thức chưa ra khỏi xác thân mà có những can thiệp, tác động khiến người chết không vừa ý, hoặc đau đớn thì thần thức khởi phiền não, oán giận, hình thành cận tử nghiệp xấu, ảnh hưởng không tốt đến tái sinh.

Hiến xác là cho/tặng cả xác thân để phục vụ nghiên cứu, học tập, thực hành giải phẫu. Thường thì người Phật tử (có tâm nguyện hiến xác) sau khi chết lâm sàng khoảng 8 giờ, thân nhân mới báo tin cho các cơ quan hữu quan đến nhận xác. Sự chậm trễ này là có chủ ý, sẽ giữ cho thần thức an tịnh ra khỏi xác thân, tránh tạo ra cận tử nghiệp xấu cho người chết. Tuy nhiên, sự trì hoãn này khá bất lợi cho bên cơ quan nhận xác (vì nhận xác càng sớm sẽ bảo quản tốt và dễ hơn).

Hiến tạng là cho/tặng một số cơ phận nội tạng, mô (gan, thận…, giác mạc) để cấy ghép cho người bệnh đang rất cần. Hiến tạng khác hiến xác ở chỗ là phải thực hiện ngay sau khi chết não, không được chậm trễ. Như vậy, theo Phật giáo, những Phật tử nào mang tâm nguyện thí xả cao cả, chí nguyện thật kiên cường, làm chủ cận tử nghiệp bất động (như tâm nguyện Bồ-tát) mới có thể hiến tạng để mình và người đều được lợi ích.

Chúng tôi tin rằng sẽ có Tăng (Ni), Phật tử làm được việc cao cả và khó làm này. Tuy nhiên nếu chúng ta chưa đủ khả năng làm chủ thì cũng nên cân nhắc, thận trọng. Vì lỡ ngay lúc ấy thần thức chưa kịp thoát xác, người chết cảm nhận rõ ràng sự đau đớn, ân hận, thống khổ, phiền não, tức giận thì sẽ tạo ra cận tử nghiệp bất thiện, ảnh hưởng không tốt đến tái sinh (đọa lạc).

Người Phật tử cần biết rằng, Phật giáo rất tán thán, đề cao hạnh nguyện hiến tạng, hiến xác để cứu người. Có thể xem đây là biểu hiện đỉnh cao của hạnh bố thí, xả ly, phước đức lớn nhất. Tuy nhiên Phật giáo cũng chỉ rõ tiến trình chết (gồm nhiều giai đoạn) để mỗi người tự lượng sức. Hiến xác (sau khi chết khoảng 8 giờ) thì khá dễ và có nhiều người tham gia hơn. Còn hiến tạng thì ngoài sự dũng mãnh phát nguyện cần phải tự lượng và cân nhắc, không nên phát tâm theo cảm tính, nhất thời. Nếu thiếu hiểu biết và không tự lượng sức để tạo cận tử nghiệp xấu thì chưa hẳn là điều hay. Do đó, số người hiến tạng “khá ít so với số lượng đông đảo các bậc tu hành và Phật tử hiện nay” cũng không phải là điều khó hiểu.

Chúc bạn tinh tấn!

Giác Ngộ Online.
__________________
_____________________

May all living Beings always live happily,
Free from animosity.
May all share in the blessings
Springing from the good I have done...
NonregisterC
Moderator
Join Date: May 2004
Số Điểm: 25302
Old 11-13-2017 , 12:44 AM     NonregisterC est dconnect  search   Quote  
Mua nhà gần chùa tốt hay xấu?



Tư Vấn

GN - HỎI: Tôi mới mua căn nhà ở bên cạnh ngôi chùa nhỏ và dự định chuyển cả nhà đến ở. Mẹ, tôi và em gái đều là Phật tử nên thấy ở gần chùa là bình thường. Tuy nhiên vừa qua, tôi có xem một số thông tin trên mạng về phong thủy được khuyên là không nên ở gần chùa, vì sẽ không tốt. Hiện tôi có chút lo lắng nên tôi mong được quý Báo hướng dẫn xem lời khuyên kia có đúng không? Tôi nên làm gì khi dọn về ở nhà này?

(HOA THIỆN, kvanmega@yahoo.com)


ĐÁP:

Bạn Hoa Thiện thân mến!

Chỉ nghe một lời khuyến nghị vu vơ trên mạng, không chỉ ra các nguyên nhân rõ ràng, có tính thuyết phục mà bạn đã lo lắng về việc ‘ở gần chùa sẽ không tốt’ thì thật không nên. Người Phật tử cần nêu cao chánh kiến để thiết lập chánh tín.

Khi mua bán nhà ở, các tiêu chí cơ bản như gần trường học, chợ (siêu thị), bệnh viện, bến xe v.v… được đề cao, giá tốt. Thực ra chẳng có gần gì hay xa gì là thật sự tốt cả, tốt hay trung bình hoặc không tốt tùy vào mục đích của mỗi người.

Mẹ, bạn và em gái đều là Phật tử, hay đi chùa. Ở gần chùa thì đi chùa lễ Phật, tụng kinh rất dễ dàng, tiện lợi hơn. Sáng chiều được nghe chuông mõ kệ kinh thì còn gì bằng. Với những người khác thì không nói, riêng với gia đình bạn thì ở gần chùa là rất tốt.

Có duyên lành mới được ở gần chùa. Nên bạn hãy thôi không nghĩ ngợi thêm nữa để tập trung lo cho gia đình. Khi dọn về nhà mới này, bạn nên thỉnh Phật an vị, thờ ông bà tổ tiên, nói chung là ‘cúng nhà mới’ rồi ở. Hay hơn, bạn sang chùa thăm rồi thỉnh chư Tăng (Ni) cúng nhà mới, an vị Phật cho nhà bạn, rồi kết duyên với Tam bảo để tu học.

Chúc các bạn tinh tấn! l

GNOL
__________________
_____________________

May all living Beings always live happily,
Free from animosity.
May all share in the blessings
Springing from the good I have done...
NonregisterC
Moderator
Join Date: May 2004
Số Điểm: 25302
Old 12-19-2017 , 12:36 AM     NonregisterC est dconnect  search   Quote  
Đã tin Phật sao còn tin vào ngày giờ tốt xấu?



Tư Vấn GN - HỎI: Mẹ tôi là một Phật tử khá thuần thành. Mẹ mỗi ngày đều đến chùa tụng kinh, mỗi nửa tháng đều đi dự lễ sám hối và nghe quý thầy thuyết giảng. Ở nhà mẹ cũng thường nghe các băng đĩa tụng kinh và thuyết giảng của quý thầy. Mẹ cũng hay bố thí, cúng dường, đối xử tốt với mọi người.

Tuy nhiên có một việc là mẹ vẫn còn tin vào xem ngày tốt xấu khi có công việc phải đi xa, khi xây cất nhà cửa. Khi mua sắm giường ghế, hoặc các vật dụng mới... mẹ vẫn tin vào thước tấc tốt xấu. Mong quý Báo có nhận định về vấn đề này. Làm sao để mẹ tôi tin sâu Nhân quả và thực hành đúng theo những lời Phật dạy?

(LÊ LIÊN, yogithi22082016@gmail.com)


ĐÁP:

Bạn Lê Liên thân mến!

Một trong những đặc điểm của người Phật tử Việt hiện nay là có một bộ phận không nhỏ vừa tin Phật lại vừa tin Khổng, Lão cùng các tín ngưỡng dân gian khác. Nguyên nhân là ảnh hưởng sự dung thông Tam giáo (Phật-Khổng-Lão) từ thời Lý-Trần vẫn còn in dấu đậm nét trong tâm thức Phật tử Việt. Mặt khác, Phật tử Việt luôn bao dung, tùy duyên, chung sống hài hòa mà không đối kháng hay loại trừ các tập tục, tín ngưỡng dân gian như một số tôn giáo khác. Cũng rất có thể vì chưa thiết lập được chánh kiến trọn vẹn vững vàng nên không quán triệt mọi điều thuần theo Chánh pháp.

Vì thế, một gia đình Phật tử khá thuần thành, có tham gia tu tập và các hoạt động Phật sự tại chùa, có duyên thân cận với chư Tăng (Ni) đồng thời vẫn tin tưởng vào ngày giờ tốt xấu, phong thủy cát hung khi khởi công làm nhà, khai trương hay cưới hỏi, tang ma…, là chuyện khá bình thường. Điều đáng nói là, không ít chư Tăng (Ni) là người chủ sự coi xem cho Phật tử. Thậm chí, vị nào xem phong thủy giỏi, coi xem hay, bấm phán linh… rất được Phật tử kính trọng, thân cận.

Trước hết, về phía chư Tăng (Ni), hầu hết các vị được học hành đều biết rõ việc coi xem và các ‘thuật’ nói chung vốn không phải là Chánh pháp, là học thuật phương Đông pha trộn tín ngưỡng dân gian. Nhưng vì người đi chùa (trong đó phần lớn là Phật tử) chưa đầy đủ chánh kiến nên phương tiện coi xem để quy hướng họ trở về Chánh pháp. Mặt khác, bởi nhu cầu coi xem của Phật tử khá cao, nếu không đáp ứng thì có nguy cơ Phật tử bỏ chùa, nên hầu hết các vị trụ trì dù không tin nhưng vẫn gượng làm. Một số ít vị xuất gia vì thiếu am hiểu Chánh pháp, lại chạy theo ‘lợi dưỡng và cung kính’ nên quyết tâm đi học và ‘hành nghề’ xem coi như các thầy bói-tướng-pháp-phong thủy chuyên nghiệp. Có một bộ phận Tăng (Ni) mạnh mẽ nói không với việc xem coi vì phi Chánh pháp nhưng xem ra không ảnh hưởng nhiều đến nhận thức cố hữu của số đông Phật tử hiện nay.

Trước đây, xem coi nói chung bị chính quyền và xã hội liệt vào mê tín dị đoan nên những ai có nhu cầu (người coi và người đi coi) đều dè dặt, kín đáo. Những năm gần đây, các hiện tượng này được dịp phất lên như diều gặp gió với những danh xưng rất khoa học, mỹ miều như là Đông phương học, phong thủy học… Những người hành nghề cũng vậy, không phải ‘thày’ bói-tướng-pháp-phong thủy bình dị như xưa mà là những ‘chuyên gia’ như nhà Đông phương học, nhà phong thủy học, nhà ngoại cảm, chiêm tinh gia… nghe rất rổn rảng và hoành tráng. Trong bối cảnh, nhà nhà và người người đều xem coi, dần hình thành nên một tập tục ‘có kiêng [coi xem] ắt có lành’, tác động không nhỏ đến đời sống Phật tử và toàn xã hội.

Trên đây là nhận định về hiện tượng số đông Phật tử chuộng xem coi, tiếp theo là một số giải pháp căn cứ vào thực tiễn. Khách quan mà nói, Phật giáo không phủ nhận tính khoa học của các chuyên ngành như Đông phương học, phong thủy học… Trong một chừng mực nào đó, người Phật tử cũng vẫn có thể ứng dụng một số tri thức và kinh nghiệm có tính khoa học của các chuyên ngành này. Vấn đề cốt tủy là, người Phật tử cần phải tin hiểu sâu sắc về Nhân quả-Nghiệp báo, sâu hơn là quán chiếu để nhận rõ tính chất Duyên sinh-Vô thường-Vô ngã của vạn pháp. Khi Phật tử nắm được vần đề cốt tủy của giáo pháp, thành tựu chánh kiến và chánh tín rồi thì không cần coi xem, hoặc cũng có thể vận dụng phương tiện coi xem trong tinh thần “tùy duyên mà bất biến”.

Cụ thể, hiện tại và tương lai của chúng ta phản ánh rõ nét Nhân quả-Nghiệp báo của chính chúng ta. Thượng đế, thần linh, các đấng siêu nhiên, tinh tú không (thể) can thiệp vào tiến trình Nhân quả-Nghiệp báo này. Nên tự thân mỗi Phật tử cần chuyển nghiệp, tạo nhân lành là việc làm thiết yếu nhất để kiến tạo tương lai tươi đẹp. Tin chắc nhân thế nào thì quả thế nấy, cần gì coi xem! Chỉ nương tựa chính mình, không cầu xin, không dựa dẫm, không an phận với số mệnh… vì không ai có thể giúp chúng ta tốt đẹp lên ngoại trừ nỗ lực hướng thiện của chính chúng ta.

Quan trọng là cần nhận rõ lý Duyên sinh. Không một pháp nào có vai trò tuyệt đối quyết định sự thành bại, được mất, hơn thua... mà các pháp phải nương tựa vào nhau, tương tác lẫn nhau. Vậy thì, người Phật tử vì nhiều nguyên nhân khách quan, vẫn có thể ứng dụng Đông phương học, phong thủy học trong một vài phương diện đời sống nhưng ý thức rất rõ nó chỉ là một nhân duyên để góp phần dẫn đến thành công mà thôi, hoàn toàn không có tính quyết định. Bởi lẽ chủ đạo của vấn đề vẫn là Nhân quả-Nghiệp báo.

Tóm lại, người Phật tử cần học tập giáo pháp để thành tựu chánh kiến và chánh tín. Chánh kiến càng rõ ràng thì chánh tín càng vững chắc. Sau đó có thể vận dụng tinh thần phương tiện tùy duyên, uyển chuyển và linh động trong một số trường hợp để thiết lập cuộc sống bằng ánh sáng tuệ giác, luôn nhẹ nhàng, tự tại, an vui.

Chúc các bạn tinh tấn! l

GNOL
__________________
_____________________

May all living Beings always live happily,
Free from animosity.
May all share in the blessings
Springing from the good I have done...
Reply


Thread Tools
Display Modes

 
Forum Jump



All times are GMT -7. The time now is 01:15 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.6
Copyright ©2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.