VietFun For All   Quick Language Chooser:

Go Back   VietFun For All > TÔN GIÁO > Trang Phật Giáo

Reply
 
Thread Tools Display Modes
NonregisterC
Moderator
Join Date: May 2004
Số Điểm: 25302
Old 10-03-2007 , 09:07 AM     NonregisterC est dconnect  search   Quote  



.............
NonregisterC
Moderator
Join Date: May 2004
Số Điểm: 25302
Old 10-03-2007 , 09:08 AM     NonregisterC est dconnect  search   Quote  



...................
NonregisterC
Moderator
Join Date: May 2004
Số Điểm: 25302
Old 10-03-2007 , 09:11 AM     NonregisterC est dconnect  search   Quote  




..................
NonregisterC
Moderator
Join Date: May 2004
Số Điểm: 25302
Old 10-03-2007 , 09:12 AM     NonregisterC est dconnect  search   Quote  




......
NonregisterC
Moderator
Join Date: May 2004
Số Điểm: 25302
Old 10-03-2007 , 09:14 AM     NonregisterC est dconnect  search   Quote  



......
NonregisterC
Moderator
Join Date: May 2004
Số Điểm: 25302
Old 10-03-2007 , 09:15 AM     NonregisterC est dconnect  search   Quote  





......
NonregisterC
Moderator
Join Date: May 2004
Số Điểm: 25302
Old 10-03-2007 , 09:16 AM     NonregisterC est dconnect  search   Quote  





.....
NonregisterC
Moderator
Join Date: May 2004
Số Điểm: 25302
Old 10-03-2007 , 09:16 AM     NonregisterC est dconnect  search   Quote  





.....
NonregisterC
Moderator
Join Date: May 2004
Số Điểm: 25302
Old 10-03-2007 , 09:17 AM     NonregisterC est dconnect  search   Quote  





.....
NonregisterC
Moderator
Join Date: May 2004
Số Điểm: 25302
Old 10-03-2007 , 09:18 AM     NonregisterC est dconnect  search   Quote  





.....

Source: TVHS.
________
Junior Member
Join Date: Jul 2006
Số Điểm: 121
Old 10-03-2007 , 03:19 PM     ________ est dconnect  search   Quote  
Cảm ơn NonregisterC. Đây là 1 tài liệu mà huynh trưởng Gia Đình Phật Tử rất cần có khi giảng dạy
________
Junior Member
Join Date: Jul 2006
Số Điểm: 121
Old 10-03-2007 , 03:26 PM     ________ est dconnect  search   Quote  
Hình ảnh màu đẹp quá
Cảm ơn bạn rất nhiều
Tam Binh
Platinum Member
Join Date: Apr 2006
Số Điểm: 5143
Old 10-05-2007 , 04:29 AM     Tam Binh est dconnect  search   Quote  
Wow, cám ơn Huynh NR. hình đẹp và rất là đầy tình cãnh dân tộc....
NgocAuLac
Member
Join Date: May 2007
Số Điểm: 194
Old 10-06-2007 , 07:09 AM     NgocAuLac est dconnect  search   Quote  


Tranh Màu đẹp quá ... dể thương quá ....

LaughingHaHa
Gold Member
Join Date: Mar 2004
Số Điểm: 3312
Old 10-09-2007 , 03:56 AM     LaughingHaHa est dconnect  search   Quote  
http://community.vietfun.com/showthr...04#post5131804

Thập Mục Ngưu Đồ

Thập Mục Ngưu Đồ là 10 bức tranh chăn trâu tượng trưng cho tiến trình của sự tu tập theo Phật Giáo . Có tranh chăn trâu của Đại Thừa và tranh chăn trâu của Thiền Tông . Có một bài viết của Trúc Thiên bàn về 10 bức tranh chăn trâu trong bản dịch Thiền Luận tập Thượng của D.T. Suzuki bởi Trúc Thiên, trang 599. Bài viết này của Trúc Thiên rất hay nên KKT xin giới thiệu dưới đây . KKT chỉ chép ra phần nói về 10 bức tranh chăn trâu của Thiền Tông . Nếu muốn đọc trọn bài viết của Trúc Thiên thì đọc ở đây (tuy nhiên bài đăng trong *******hoasen có nhiều lỗi typo đánh máy sai): http://www.*******hoasen.org/thienlu...nthuong-08.htm

Phước Châu Đại An hỏi:
__Tôi khao khát hiểu pháp Phật, đó như cái gì?

Bách Trượng đáp: Hệt như cưỡi trâu tìm trâu.

Hỏi: Hiểu rồi thì như thế nào?
Đáp: Như người cưỡi trâu về nhà.

Hỏi: Rồi làm sao giữ cho trước sau khế hợp?
Đáp: Như người chăn trâu cầm roi giữ trâu mình đừng phạm đến lúa mạ của người.
(Truyền Đăng Lục, quyển 9)


Tranh Thiền Tông

Cũng như ở hầu hết các pháp môn khác, vấn đề đặt ra cho Thiền vẫn là sự “hàng phục kỳ tâm”. Tâm của Đại Thừa là ngã tướng. Đến Thiền thì cái ngã được thâu hẹp thành cái niệm. “Tôi tư duy, tức có tôi”. Niệm là ý nghĩ, là tư duy, là intellect, được coi là phần tử cốt cán của cái “tôi”. Nên Thiền dạy vô niệm, dạy cắt đứt suy tư, bất cứ suy tư gì:

Vô niệm: niệm tức chánh
Hữu niệm: niệm thành tà
(Pháp Bảo Đàn Kinh)

Do đó Thiền kỵ lý luận, không giảng dạy, thường chỉ ngậm miệng quên lời, thảng hoặc có nói thì thường chỉ nói bằng lối phi lý luận. Trong quá trình phân phái của đạo Phật, Thiền quả là nhát búa cuối cùng của Đại Thừa đập vào óc thông minh mà loài người chúng ta hằng tự phụ.

*

Trong hệ thống các pháp môn, Thiền là đốn giáo, chủ trương thấy được tánh là tức khắc thành Phật, tại đây và ngay ở phút giây này.

Tuy nhiên, pháp môn nào cũng có tu và có chứng. Chứng là một biến cố đột ngột, ngoài thời gian. Đó là một sự thật quá ư thật, như tiểu sử nhiều thiền tổ đã chứng rõ. Tuy nhiên, cũng vẫn những tiểu sử ấy còn cho ta thấy trước khi được đốn ngộ, hầu hết các tổ, và trước hết là Phật Tổ, đều trải qua nhiều đoạn đường dọ dẫm rất gay go. Như vậy là sự tu tập vẫn phải đặt trong chiều thời gian mà đi đến lần hồi vậy, hay nói một cách khác: tu thì tiệmchứng thì đốn.

*

THẬP MỤC NGƯU ĐỒ của Thiền tông cũng ghi lại bước tiến từng bực ấy trong thời gian và không gian.

Chúng tôi xin trình bày bước tiến ấy theo ba đoạn đường: sai tâm bắt tâm - tâm vô tâm - bình thường tâm.

1. SAI TÂM BẮT TÂM


Tranh 1: Tầm Ngưu (Tìm Trâu)

Chú mục đồng đi tìm trâu (tranh 1). Tìm ở đâu ? Đâu cũng là hoang vu, là rừng rậm, là nẻo dọc đường ngang, chỉ có tiếng ve kêu rộn rã đầu cành.


Tranh 2: Kiến Tích (Thấy Dấu)


Tranh 3: Kiến Ngưu (Thấy Trâu)

Rồi chú thấy dấu chân trâu (tranh 2), thấy thân trâu (tranh 3). Thì ra trâu có trốn đâu, tại chú không thấy đó thôi. Trâu vẫn đứng đó một mình, tự thuở nào, đôi sừng lẫm liệt, mũi đụng mây xanh.


Tranh 4: Đắc Ngưu (Được Trâu)

Rồi chú chụp lấy trâu (tranh 4), rồi xỏ mũi, cột cổ, đập đánh, canh chừng không rời mắt, quyết dõng mãnh để mà chiến thắng.


Tranh 5: Mục Ngưu (Chăn Trâu)

Lần lần trâu thuần tánh ngoan ngoãn theo chú như bóng theo hình (tranh 5).


Tranh 6: Kỵ Ngưu Quy Gia (Cưỡi Trâu Về Nhà)

Rồi chú cưỡi trâu về nhà, miệng thổi sáo, hát líu lo, lòng vui không nói được (tranh 6: kỵ ngưu quy gia).

*
Cưỡi trâu về nhà là cưỡi tâm về chỗ ban sơ.

*

Người ta đi tìm tâm vì trong đôi giây phút khác thường nào đó, người ta đâm ngờ bản thân mình, cũng như ngờ những điều mắt thấy tai nghe. Có nghi mới có tìm. Có tìm ắt gặp dấu. Gặp dấu trong kinh sách, và nhất là trong những phút trống trải, cảnh vắng, đêm tàn, trí óc nhẹ suy tư, con người bỗng dưng như đối diện với chính mình trong một niềm đau thương và kỳ thú khó nói.

Thế là bắt được dấu, con người phăng mối đi tìm tâm. Đó là giai đoạn ngoại cầu. Ngoại cầu là “khiến Phật đi tìm Phật, sai tâm đi bắt tâm” (Hy Vận). Tâm ở đâu mà bắt ? Thử coi: lần lượt qua sáu bức họa, ta thấy khoảng cách giữa trâu và người chăn trâu cứ thâu ngắn lại mãi cho đến rốt cuộc người chăn trâu ngồi hẳn trên lưng trâu, trâu với người nhập làm một. Vậy nên hỏi rằng tâm ở đâu chẳng khác nào hỏi trâu ở đâu trong khi chính ta đang cưỡi trên lưng trâu. Ta đã đuổi bắt tâm khắp đó đây, rốt cuộc mới nhận ra rằng târn ở nơi ta; ta chỉ cần dừng bước lại là nó hiện liền trước mắt, và sự vật hiện nguyên hình trong ánh sáng mới lạ.

Dừng bước lại: ai ngờ đâu cái việc làm hết sức là vô vi ấy lại có một thần lực nhiệm mầu có thể thay đổi cả cuộc diện của một kiếp người, cả một lớp người. Nếu thỉnh thoảng loài người chúng ta biết dừng chân lại vài phút, ngồi im một chỗ vài phút - vài phút thôi - thì khuôn mặt của thế gian này chắc không đến đỗi quá nhăn nhíu như ngày nay.

2. TÂM VÔ TÂM

Tuy nhiên, còn tâm là còn cảnh. Còn cảnh thì còn “xúc cảnh sanh tình”. “Tình sanh thì trí cách”. Tâm, cảnh, tình kết dính vào nhau trong cái thế liên hoàn, cái vòng nhơn duyên gây ray rứt, mâu thuẫn.

Đạo không có mâu thuẫn. Thiền là “bất nhị pháp môn”, không hai mà cũng không một .

Mâu thuẫn là do tâm, do niệm.

Ta niệm vì ta tưởng rằng mình thiếu một cái gì, nên đi tìm ở ngoài mình để đắp vào. Thiền dạy rằng ta không thiếu gì hết, tự đời thuở nào ta vốn là tròn đầy, ngàn trước, ngàn sau. Ta không thiếu. Trái lại ta có dư: cái hại là ở đó. Ta dư đủ thứ do niệm đặt bày ra, do suy tư vẽ vời thêm, đủ thứ. Những cái dư ấy, gọi chung là vô minh. Vô minh vốn không thật, nên không ai hoài công mà trừ nó bao giờ, mà chỉ cần tự tri tự giác thôi. Tự biết được “con ngươi thật” của mình thì vô minh tan mất, như bóng tối tan trước vừng dương. Phật dạy trong kinh Viên Giác:

tri huyễn tức ly
ly huyễn tức giác

là vậy .

Cũng vậy, khi sư Huệ Khả ra mắt tổ Đạt Ma xin pháp an tâm, Tổ dạy: Ngươi đem “tâm” lại đây ta “an” cho. Sư lính quýnh hồi lâu, sau đành thú thiệt: Con tìm mãi mà không thấy được tâm. Tổ dạy: Thầy đã “an” rồi cái “tâm” của con đó.

Như vậy, cái việc mà ta quen gọi là phá vọng không còn là một việc làm nữa - nếu không nói là một việc làm VÔ VI - mà xét cùng ra chỉ là một sự nhận thức thôi, một prise de conscience - nhận thực tánh Phật bổn lai ở trong ta.

Vậy, sau giai đoạn ngoại cầu, tiếp theo là giai đoạn tự tri tự giác. Tự tri không phải bằng suy niệm mà bằng dứt niệm; dứt niệm bằng những phép tu tập rất vô vi, như tịnh quán chẳng hạn. Bằng tịnh quán, con người thấy, - xin nói rõ là thấy, là kiến, là tri kiến, chớ không phải là học, là nghĩ, hay nghe nói, (tất cả bí quyết của sự chứng ngộ đều nằm ở chữ thấy đó) - thấy tâm không thật, thấy người không thật.


Tranh 7: Vong Ngưu Tồn Nhơn (Quên Trâu Còn Người)

Thấy tâm không thật thì tâm dứt: trâu quên (tranh 7: vong ngưu tồn nhơn).


Tranh 8: Nhơn Ngưu Câu Vong (Người Trâu Đều Quên)

Thấy người không thật thì người quên nốt (tranh 8: nhơn ngưu câu vong).

Người và trâu đều quên, thì tự lòng đất dõng mãnh vọt lên mặt trời huệ, tượng trưng bằng cái vòng tròn Viên Giác (tranh 8). Đó là Tâm vô Tâm. “Biết cái tâm là không tâm, ấy là hiểu suốt đạo Phật”.

Sau đây, chúng tôi xin mượn lời giáo sư Thiền học Suzuki đóng lại đoạn này :

“Đứng về mặt tâm lý, giác là vuợt ra ngoài vòng ràng buộc của bản ngã”.
“Về mặt lý luận, giác là viên dung có và không”.
"Về mặt siêu hình, giác là trực ngộ được cái lẽ tự tại là luân hồi, luân hồi là tự tại”.

3. BÌNH THƯỜNG TÂM

Thiền cho rằng vô tâm chưa phải là đạo, mà còn phải qua một quan ải nữa:

Mạc vị vô tâm vân thị đạo
Vô tâm do cách nhất trùng quan.
(Trần Thái Tôn)


Chớ bảo vô tâm là đạo vậy
Vô tâm còn cách một lớp rào!

Thật vậy, trong đêm cuối cùng khi đức Phật ngồi ở cội bồ đề, Ngài lần lượt xuất và nhập ba từng cảnh giới tâm linh (dục giới, sắc giới, vô sắc giới) tức là Ngài đang chứng được cái tâm vô tâm . Song Ngài còn phải thức tỉnh dậy nữa, nhờ ánh sao mai, để mà trở về với ý thức bình thường. Từ trạng thái “nhơn cảnh câu đoạt”, Ngài phải trở về trạng thái “nhơn cảnh câu bất đoạt” (*) để trả lại tất cả cho cuộc sống thường nhiên.

Trở về là trở về với trời đất, với muôn sinh, với nguồn sống vô tận ở trong ta và ở ngoài ta, trở về để, như mọi người, “thấy núi chỉ là núi, thấy nước chỉ là nước”.


Tranh 9: Phản Bổn Hoàn Nguyên (Trở Về Nguồn Cội)

* Trở về với trời đất - Trở về với trời đất với Pháp giới: đó là ý nghĩa của bức họa số 9, đề “Phản bổn hoàn nguyên”, và vẽ cảnh lá rụng về cội, nước chảy về nguồn.

Từ đời thuở nào, con người vốn là thanh tịnh, vốn là không, nên Thiền dạy khỏi phải làm gì hết, chỉ cần thấy tánh là được trở về để mà nhập cuộc.

Nhập cuộc là nhập vào cái trật tự tự nhiên, không thỉ không chung của trời đất.

Trong trật tự ấy, chúng sanh là một pháp vô tâm nên vô sự. Viên sỏi bên đường là một pháp vô sự nên vô vi. Muôn pháp đều vô vi mà bình đẳng nhau trong Pháp giới vô ngại: nước chảy, hoa trôi, trăng lên, gió mát. Muôn vật đều vô ngại nên tự tại, không phải tự tại ở Niết Bàn, không phải tự tại trong phiền não mà tự tại trong KHÔNG: Niết Bàn và phiền não chỉ là trò ảo thuật của tâm. Trong trạng thái KHÔNG ấy, những danh từ thánh phàm phải trái, tỉnh mê, đều mất nghĩa: tất cả đều là đại đồng, ứng hóa từ một giác tánh, nên

Nhứt thiết không Niết Bàn
Không có Niết Bàn Phật
Không có Phật Niết Bàn
(Lăng Già)

TẤT CẢ là MỘT. MỘT là TẤT CẢ.

Một hột bụi chứa đủ ba ngàn thế giới. Ba ngàn thế giới là một hột bụi: đều là KHÔNG.

“Có thì có tự mảy may,
"Không thì cả thế gian này cũng không.
“Nhìn xem bóng nguyệt giòng sông
"Ai hay không có có không là vầy.
(Huyền Quang tôn giả)

Đó là cái thấy của hàng bồ tát “quán tự tại”, nghĩa là quán đến chỗ cùng tột và tuyệt đối của sự vật.

* Trở về với thế tục - Dưới lớp áo của thế tục, đạo sĩ trộn lẫn vào cát bụi của tình đời. Vả, cát bụi không thấy là bợn dơ nữa, mà chỉ còn là một diệu dụng, như hằng sa diệu dụng khác, của Giác Tánh Bồ Đề. Đạo sĩ không phải là Phật, là Bồ Tát, mà chỉ là một người thường, rất thường, một người vô tâm vô sự, vô tích sự, một người không là gì hết, một “vô vị chơn nhơn”

“vào rừng không khua lá
“vào nước không quậy sóng

(nhập lâm bất động thảo
nhập thủy bất lập ba)

Trở về với thế tục là trở về với cái tâm bình thường. Thiền dạy: “Bình thường tâm thị đạo”.

Quốc sư Phù Vân đời nhà Trần nói :

“Lấy cái muốn của thiên hạ làm cái muốn của mình.
“Lấy cái tâm của thiên hạ làm cái tâm của mình.


Cái muốn ấy chính là cái muốn mà đức Khổng Tử phải chờ đến bảy mươi tuổi mới dám muốn, sau khi chứng lý "vô ngã” :

“Thất thập nhi tòng tâm sở dục, bất du củ”
(bảy mươi thì tùy lòng muốn mà vẫn không ra ngoài phép tắc)

Chứng được đạo lý ấy thì làm gì cũng hiệp đạo, “không theo không lìa, không dừng không dính, tung hoành tự tại, đâu cũng là đạo tràng” pháp nào cũng là Phật pháp, đi đứng nằm ngồi cũng là Phật pháp, chém rắn giết mèo cũng là Phật pháp, đói ăn khát uống cũng là Phật pháp.

Cho nên Tổ Huệ Trung Trần Quốc Tảng mới ung dung ngồi ăn thịt cá, khiến bà em là hoàng hậu Khâm Từ lấy làm lạ hỏi :
__Anh đi tu mà lại ăn cá thịt sao thành Phật được?

Ngài cười đáp :
__Phật là Phật, anh là anh. Anh chẳng cần làm ra Phật, cũng như Phật chẳng cần làm ra anh. Hoàng hậu chẳng nghe Cổ Đức nói: “Văn Thù là Văn Thù, mà giải thoát là giải thoát” đó ư ?


Tranh 10: Nhập Triền Thùy Thủ (Thõng Tay Vào Chợ)

Cho nên vị sư trong THẬP MỤC NGƯU ĐỒ thỏng tay đi vào chợ, tay ôm bầu nước, tay chống gậy tre, đánh bạn với bợm nhậu và phường thọc huyết heo – “tụi nó và thầy đều là Phật cả mà” (tranh 10). Đó là vô trụ Niết Bàn.

KẾT LUẬN

Để gom hết yếu lý chung của mười bức tranh chăn trâu, chúng tôi xin chép lại bài kệ sau đây thay lời kết luận :

Tầm ngưu tu phóng tích
Học đạo quý vô tâm
Tích tại, ngưu hoàn tại
Vô tâm đạo dị tầm


Nghĩa:

Tìm trâu cần phăng dấu
Học đạo cốt vô tâm
Dấu đâu thì trâu đó
Vô tâm đạo dễ tầm


(*) Chú thích: nhơn cảnh câu bất đoạt = cảnh và người đều giữ nguyên . Chữ của Thiền Lâm Tế trong pháp "Tứ Liệu Giản":

1. Ðoạt Nhân Bất Ðoạt Cảnh (đoạt nhân không đoạt cảnh)
2. Ðoạt Cảnh Bất Ðoạt Nhân (đoạt cảnh không đoạt nhân)
3. Nhân Cảnh Câu Ðoạt (nhân cảnh đều đoạt)
4. Nhân Cảnh Câu Bất Ðoạt (nhân cảnh đều không đoạt)
maiquytu
Member
Join Date: Jul 2006
Số Điểm: 557
Old 04-05-2008 , 04:35 PM     maiquytu est dconnect  search   Quote  
sahaja
Junior Member
Join Date: Apr 2008
Số Điểm: 1
Old 04-25-2008 , 09:08 PM     sahaja est dconnect  search   Quote  
Đây là trả lời tham vấn cho một số Phật Tử của một vị Trưởng Lão trong nước, giải thích rất rõ về 2 bộ tranh trên. Bài tham vấn rất hay, hy vọng sẽ giúp ích cho quý vị.
http://chonlac.org/Kinhsach/TroVeDaoPhat-1.pdf

Last edited by sahaja; 04-25-2008 at 09:15 PM..
nancywu
Loyal Member
Join Date: Feb 2009
Số Điểm: 1322
Old 05-03-2009 , 08:58 AM     nancywu est dconnect  search   Quote  


Tranh đẹp!

Thanks.
weirdgirl
Loyal Member
Join Date: Mar 2009
Số Điểm: 1489
Old 05-03-2009 , 10:17 AM     weirdgirl est dconnect  search   Quote  
,

bao nhiêu ngộ nàm hết trong đây rồi . đây mới là chan lý .

cảm phục.
kendu
Member
Join Date: Oct 2003
Số Điểm: 364
Old 06-28-2009 , 06:41 AM     kendu est dconnect  search   Quote  
Xin hỏi tác giả của các bức tranh màu là ai ? Nguồn của các bức tranh từ đâu ra. Cám ơn .
Reply


Thread Tools
Display Modes

 
Forum Jump



All times are GMT -7. The time now is 02:56 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.6
Copyright ©2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.