VietFun For All   Quick Language Chooser:

Go Back   VietFun For All > TÔN GIÁO > Tìm Hiểu Tôn Giáo

Reply
 
Thread Tools Display Modes
Hoangyhiepsi
Gold Member
Join Date: Jan 2014
Số Điểm: 3715
Old 08-12-2017 , 03:30 AM     Hoangyhiepsi est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by GS001

NẾU BẠN LÀM TỔNG THỐNG MỸ BÂY GIỜ
BẠN SẼ GIẢI QUYẾT VỤ TRIỀU TIÊN NHƯ THẾ NÀO?


Tin tức đài VOA cho thấy TRUMP sau khi "bắn súng mồm" TRIỀU TIÊN hết nước bọt, mà con heo KIM JONG UN vẫn lù lù tỉnh bơ. TRUMP có vẻ đang bí lối lại quay qua cầu cứu TQ. Kiểu này TQ thế nào cũng sập bẩy TRUMP bắt phải nhượng bộ, thua thiệt TQ ở BIỂN ĐÔNG. Nhưng rồi cũng chẳng đem lại được lợi ích gì cho nước MỸ và đồng minh, trái lại còn thua thiệt hơn.


Nếu bạn làm Tổng Thống Mỹ vào lúc này thì bạn sẽ thanh toán vụ TRIỀU TIÊN như thế nào? Những hậu quả gì sẽ xẩy ra cần phải tiên liệu để ngăn chận trước khi dùng biện pháp mạnh? Trước sau gì thì có ngày người VN cũng sẽ làm Tổng Thống Mỹ, cho nên tôi mới đưa ra câu hỏi này. Là con cháu của TRẦN HƯNG ĐẠO, QUANG TRUNG, bạn hãy trổ tài tế thế liền bây giờ để còn ghi lại kinh nghiệm cho con cháu đời sau học hỏi khi chúng sẽ lên lãnh đạo thế giới.
Tin tức trên mạng cho biết Kim Ủn Ỉn đang bị nhiễm phóng xạ rất nặng vô phương cứu chữa ? Hắn ta bị nhiễm thế nào thì có trời mà biết, ở ngay trong hàng ngũ CS Bắc Hàn đầu độc ? Trong 30 ngày qua Kim Ủn không xuất hiện trước công chúng Triều Tiên. "Ác lai ác báo"- "Gieo nhân gặt quả". Những hình ảnh trên mạng là những ảnh cũ . CS Bắc Hàn đang cố gắng che dấu kỹ việc này (?). Cá nhân ông Trump dù trên cương vị môt TT Mỹ cũng không thể tự quyết định những việc hệ trọng sống còn của một quốc gia (Hoa Kỳ). Mọi quyết định quan trọng ngoài quốc hội về mặt nổi, còn có cả một bộ tham mưu chiến lược cự phách trong bóng tối hậu trường quyết định.

Tuy nhiên chiến tranh nguyên tử với Bắc Hàn là hạ sách ,vì nó có thể châm ngòi nổ cho thế chiến thứ III diệt vong nhân loại ! Con người tự quyết định số mệnh cho mình không có thần thánh nào can thiệp vào .
Hoangyhiepsi
Gold Member
Join Date: Jan 2014
Số Điểm: 3715
Old 08-12-2017 , 06:28 AM     Hoangyhiepsi est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by Hoangyhiepsi
Tin tức trên mạng cho biết Kim Ủn Ỉn đang bị nhiễm phóng xạ rất nặng vô phương cứu chữa ? Hắn ta bị nhiễm thế nào thì có trời mà biết, ở ngay trong hàng ngũ CS Bắc Hàn đầu độc ? Trong 30 ngày qua Kim Ủn không xuất hiện trước công chúng Triều Tiên. "Ác lai ác báo"- "Gieo nhân gặt quả". Những hình ảnh trên mạng là những ảnh cũ . CS Bắc Hàn đang cố gắng che dấu kỹ việc này (?). Cá nhân ông Trump dù trên cương vị một TT Mỹ cũng không thể tự quyết định những việc hệ trọng sống còn của một quốc gia (Hoa Kỳ). Mọi quyết định quan trọng ngoài quốc hội về mặt nổi, còn có cả một bộ tham mưu chiến lược cự phách trong bóng tối hậu trường quyết định.

Tuy nhiên chiến tranh nguyên tử với Bắc Hàn là hạ sách ,vì nó có thể châm ngòi nổ cho thế chiến thứ III diệt vong nhân loại ! Con người tự quyết định số mệnh cho mình không có thần thánh nào can thiệp vào .
Ông Kim Jong-un đang điều trị trọng bệnh, đã mất tích hơn 30 ngày

Thứ năm, 10/08/2017, 18:05 (GMT+7)
(Thế giới) - Cơ quan tình báo Hàn Quốc tiết lộ ông Kim Jong-un đã liên tiếp vắng mặt nhiều ngày qua vì lâm bệnh nặng, đang trong giai đoạn nguy kịch.

Sáng ngày 10/8, thời báo Hàn Quốc “Daegu Shinmun” xuất hiện thông tin cho rằng lãnh đạo tối cao Triều Tiên Kim Jong-un đã liên tiếp vắng mặt trong các cuộc họp quan trọng, tất cả các sự kiện toàn dân cũng đều không có sự xuất hiện của ông.

Theo nguồn tin tình báo từ Triều Tiên do Giám đốc Cơ quan Tình báo Quốc gia Hàn Quốc (NIS) Lee Byung-ho cho biết, trong vòng một tháng qua Kim Jong-un chỉ ra chỉ thị trên giấy tờ, không trực tiếp xuất hiện trước công chúng cũng như các cuộc họp quan trọng của nhà nước. Lần cuối cùng ông xuất hiện gần đây là vào ngày 28/7 tại nghĩa trang liệt sĩ chiến tranh giải phóng tổ quốc ở ngoại ô Bình Nhưỡng sau 15 ngày vắng bóng trước đó. Đi cùng ông tới thăm nghĩa trang chỉ có một số đại diện quân đội Triều Tiên. Sau đó Kim Jong-un lại tiếp tục mất tích một cách bí ẩn. Nguồn tin tình báo này nhận định, hình ảnh xuất hiện của Kim Jong-un vào ngày 28/7 đã được thực hiện từ trước.

Trong những ngày gần đây phía Mỹ liên tục đưa ra cáo buộc về việc Triều Tiên sản xuất đầu đạn hạt nhân thu nhỏ đưa lên tên lửa đạn đạo, cùng những phát biểu gây áp lực của ông Trump dành cho Triều Tiên. Phía Triều Tiên, đặc biệt là Kim Jong-un vẫn một mực giữ im lặng với giới truyền thông cùng dân chúng nước nhà. Sáng nay ngày 10/8, biển người tập hợp ở quãng trường thủ đô nhằm thể hiện sự trung thành với lãnh đạo và nhà nước sau khi Liên Hợp Quốc áp lệnh trừng phạt lên Triều Tiên. Một lần nữa, Kim Jong-un vẫn không xuất hiện, cũng không hề có một trả lời xác thực nào trước truyền thông. Một hành động khó hiểu từ trước đến giờ so với tính cách của ông.

Phía tình báo Hàn Quốc tiết lộ thêm những thông tin mà giới chức Triều Tiên đang cố giấu kín những ngày vừa qua, Kim Jong-un đang trong quá trình điều trị nên không thể xuất hiện trước dân chúng. Nguồn tin này cho biết thêm, ông Kim Jong-un liên tục có những triệu chứng như buồn nôn, nôn mửa, tiêu chảy. Lúc đầu các bác sĩ riêng cho rằng đó chỉ do các vấn đề về tiêu hóa. Nhưng sau khi điều trị, các bệnh lí vẫn không hề thuyên giảm mà còn xuất hiện thêm các triệu chứng ngoài da như bong tróc, sau đó rụng tóc liên tục, có dấu hiệu sốc co giật cường độ cao, tế bào máu trong cơ thể Kim Jong-un suy giảm nghiêm trọng với tốc độ nhanh, sức đề kháng hầu như không còn.

Với tất cả những triệu chứng trên, rất có thể Kim Jong-un đang có những triệu chứng do nhiễm phóng xạ nồng độ cao, và hiện chưa có cách để chữa căn bệnh này. Đó có thể là lí do trong vòng một tháng vừa qua Kim Jong-un không thể xuất hiện trước dân chúng và truyền thông.

Trên thế giới, cũng có rất nhiều nhân vật bị ám sát bởi nhiễm phóng xạ. Đầu tháng 11 năm 2006 Alexander Liwinenko, một điệp viên nhị trùng làm việc cho phản gián Nga KGB và dồng thời cho phản gián Anh, xin tỵ nạn chính trị ở Anh, bị giết chết ở London bởi chất phóng xạ Polonium 210, chỉ 3 tuần sau khi ông uống 1 ly trà có hòa tan chất phóng xạ này. Người ta cho rằng Putin đã ra lệnh giết Liwinenko vì những cáo buộc của ông ta về những tội ác của chế độ Putin.
Ngày 28 tháng 10 năm 2004 ông Jassir Arafat, thủ lãnh của Palestine đột nhiên lâm bệnh nặng, sau 1 tuần ông không ăn uống được vì viêm đường ruột. Ông được đưa ngay sang Paris, điều trị ở bệnh viện quân đội Percy. Vài ngày sau đó ông bị hôn mê, thận và gan không còn hoat động, cuối cùng là chảy máu óc. Ngày 11 tháng 11 năm 2004 ông chết, chỉ quãng 2-3 tuần sau khi có những triệu chứng bệnh tật đầu tiên. Các bác sĩ điều trị không kết luận được về nguyên nhân cái chết của ông. Việc mổ tử thi để giảo nghiệm không được gia đình ông cho phép.
Đầu năm 2012 người ta tìm thấy dấu vết của Polonium 210 trong những vật dụng cá nhân của ông còn giữ lại. Từ đó dẫn đến nghi ngờ là ông đã chết vì bị đầu độc bằng phóng xạ. Tháng 10 năm 2013 mộ của ông được cải táng và di cốt của ông được 3 nhóm chuyên gia Pháp, Thụy Sĩ và Nga khảo nghiệm. Kết quả phân chất (8 năm sau khi ông chết) không đồng nhất: Trong khi Thụy Sĩ cho rằng ông Arafat có khả năng (moderately support) nhiễm độc Polonium 210, thì Pháp và Nga không tìm thấy bằng chứng cụ thể. Cuối cùng, tới nay vai trò của Polonium trong cái chết của Arafat vẫn còn là một hoài nghi.
Mặt khác, điều này cũng cho thấy là việc điều tra chứng minh tác động của chất độc phóng xạ không hề đơn giản. Trong trường hợp cái chết của Litwinenko các bác sĩ và những điều tra viên trong những ngày đầu tiên đã phải xếp vào loại chết không rõ nguyên nhân. Chỉ sau một thời gian dài mò mẫm người ta mới xác định được nguyên nhân ngộ độc phóng xạ. Điều này khẳng định thêm một lần nữa tính “ưu việt” của chất độc Polonium 210 là giết người không để dấu vết hay rất khó khăn để tìm ra dấu vết.

(Theo Daegu Shinmun)

Tin tức chưa được phối kiểm ,xin đọc dè dặt như thường lệ .
phamvu
Gold Member
Join Date: Sep 2011
Số Điểm: 2453
Old 08-18-2017 , 03:01 AM     phamvu est actuellement connect  search   Quote  
MỘT CÂU CHUYỆN THẬT RẤT CẦN ĐỌC ĐỂ SUY GẪM VÀ HIỂU RÕ THÊM VỀ BẢN CHẤT CỦA CỘNG SẢN ..



Trần Kỳ Trung đôi lời: Truyện ngắn này tôi gửi nhiều báo, nhưng không báo nào dám đăng. May vừa rồi trên trang báo mạnghttp://vandoanviet.blogspot.com/ có đăng, rất tiếc nhiều người không vào được. Nay trên facebook trungtranky, tôi đăng lại truyện ngắn này, đúng với bản viết.

Rất cảm ơn những người bạn thân đọc truyện ngắn " KHÚC BIẾN TẤU BUỒN".

Cái ác còn ngự trị, thì không bao giờ có thể nói đến chuyện “ nhân bản”, “đạo đức”. Nó dám chà đạp lên tất cả, nó gây những tội ác không ai có thể nghĩ tới. Loài người mãi mãi phải cảnh giác với cái ác.

Truyện ngắn “ Khúc biến tấu buồn” tôi viết, muốn có một tiếng nói cảnh tỉnh điều đó.

DuKichDongThap.jpg
Tranh Du kích Đồng Tháp của họa sĩ Phạm Văn Đôn

…Gia đình tôi là một gia đình tư sản ở Sài Gòn. Ba, mẹ đều không muốn tôi đi theo con đường binh nghiệp.

Sự kiện “ mậu thân” sáu tám ập đến, trực tiếp chứng kiến đặc công giải phóng đánh vào toà Đại sứ Mỹ, Tổng nha cảnh sát…máu kiêu hùng trong người tôi nổi lên. Trong lớp tôi, một số bạn bè có ý định ra “ bưng” (1) tham gia cách mạng, một, hai người đến bí mật rủ tôi. Không một chút đắn đo, tôi theo liền.

Tham gia cách mạng, cũng là một cuộc phiêu lưu cho thoả chí tang bồng của tuổi trẻ. Nhưng thực tế lại khắc nghiệt hơn tôi tưởng rất nhiều.

Đơn vị tôi mới đó còn đông đủ, chỉ một thời gian sau, do đủ nguyên nhân, bệnh tật, trúng bom, đánh nhau…đã vơi đi. Quân số bổ xung ở trên chưa kịp, bắt buộc phải xé lẻ thành từng nhóm hai người một, bám cơ sở để tồn tại.

Người phụ trách trực tiếp tôi là anh Long. Anh chọn tôi chứ không phải người khác, vì như anh nói:

- Đi với mày , vì gia đình còn ở trong thành, có đồ tiếp tế, chứ đi với mấy thằng lính miền bắc, chỉ có nước chết đói.

Sự ác liệt của chiến tranh, nhiều lúc quá khủng khiếp, tôi đã có ý định “đào ngũ”. Nhưng…! Một người con gái có trái tim nhân hậu, giữ tôi lại.

Mai – Tên người con gái đó, ba, má bị bom Mỹ giết. Căn nhà lá đơn sơ mà em ở, nằm cạnh con lộ là chỗ đi về của tôi và anh Long. Sự gan dạ Mai thể hiện hàng ngày làm tôi có cảm giác thanh thản, sự chết chóc không còn làm cho mình sợ hãi.

Nhưng tình yêu đó của tôi đã bị mất, mất rất đau đớn, không phải do kẻ thù gây ra mà lại do anh Long.

Biết tôi và Mai yêu nhau, không hiểu sao, tôi có cảm tưởng, anh Long không thích. Ánh mắt anh nhìn tôi có lúc như tối sầm. Một lần anh Long nói với tôi: “ Tao không hiểu sao một thằng tiểu tư sản như mày mà Mai lại yêu. Lẽ ra…tao không nên để mày quen Mai.”. Tôi im lặng, không muốn trả lời anh.

…Hôm đó, tôi đi lấy gạo, ở nhà chỉ còn Mai và anh Long. Anh Long thực hiện một trò đốn mạt. Mai kể lại với tôi trong tiếng nấc nghẹn ngào:

- Anh Long nói với em xuống hầm có một việc quan trọng cần trao đổi. Em tin anh ấy như tin anh. Ai ngờ…!

Căm thù dâng lên uất nghẹn, tôi đứng bật dậy cầm khẩu AK, nói với Mai dằn từng tiếng:

- Anh sẽ giết kẻ khốn nạn đó!

Nghe vậy Mai níu tay tôi, nói qua hàng nước mắt:

- Đừng anh! Anh đừng làm thế…Đừng để bà con nghĩ xấu về các anh. Bà con ở đây tin Cách mạng hơn tin phe bên kia!

Nghe Mai nói thế, tôi đau đớn, như ai đang lấy dao cứa vào tim mình.

Tôi cũng tưởng sau sự việc xấu xa đó, anh Long sẽ tránh mặt tôi. Không phải thế, sau sự việc đó, anh Long chủ động đến gặp tôi. Nét mặt anh Long trông đau khổ, giọng sụt sùi:

- …Lúc Mai xuống hầm, không hiểu sao anh như con thú, không kìm lại được – Anh lấy tay đấm vào ngực mình thùm thụp – Đó là việc làm không đúng nhân cách của người lính Cách mạng. Thôi, không nói chuyện đó nữa – Giọng anh nức nở - Việc này em có thể toàn quyền giải quyết. Em dẫn anh ra hẻm núi kia mà xử. Anh xứng đáng nhận bản án đó!

Nói xong câu nói đó, anh Long liếc nhanh như đánh giá thái độ của tôi rồi cúi xuống , nét mặt đầy ân hận.

Nghe anh Long nói vậy, tôi kinh tởm quay đầu đi chỗ khác, như không muốn nhìn thấy mặt anh ấy. Lúc này tôi nghĩ về Mai nhiều hơn, đúng là không vì em thì mọi chuyện giữa tôi và anh Long dễ giải quyết. Không thể làm cho Mai khổ hơn, tôi đang muốn mình là chỗ dựa cho em.

Một điều làm tôi ngạc nhiên, sau chuyện anh Long gây ra với Mai, Mai có thái độ cư xử với tôi hoàn toàn khác trước. Em thường lảng tránh những cuộc nói chuyện giữa tôi với em. Tôi cố níu kéo, vì tôi rất hiểu, chuyện đó không phải do em gây ra, tôi sẵn sàng bỏ qua hết. Mai hình như cố tình không hiểu điều đó. Gặp tôi, em chỉ nói chuyện công việc. Một lần tôi cầm tay em, nói để em hiểu suy nghĩ của tôi:

- Mai ơi! Anh rất thương em, thương nhiều lắm. Chuyện vừa rồi, anh coi như không có. Em có tin không ?

Em gỡ tay tôi ra, không nhìn thẳng, cố giữ giọng thật bình thản:

- Với em, anh đừng nghĩ gì nữa. Em không xứng đáng với anh.

Nói xong, không đợi tôi nói lại, em đi như chạy.

Tôi đứng như chết lặng nhìn theo bóng em đang mờ dần.

Tôi không hiểu vì sao em lại có thái độ như vậy ?

Sau đó hơn một tháng, tôi với anh Long đến nhà Mai. Chưa kịp bàn bạc thì bất ngờ quân Mỹ cho trực thăng đổ quân ngay trên đường lộ. Anh Long sợ hãi, mất tinh thần. Tôi thực sự lúng túng, duy nhất chỉ có Mai giữa được sự bình tĩnh. Mai nó như ra lệnh:

- Hai anh xuống hầm ngay!

- Còn em !

- Em sẽ đánh lạc hướng chúng nó!

Tôi nói vội:

- Để anh cùng đi với em !

- Không được – Mai nói dứt khoát – Các anh còn cần cho phong trào sau này.

Nói thế rồi em cầm khẩu cacbin lao ra ngoài. Phía ngoài lộ lúc này đã lố nhố bóng lính Mỹ.

Tôi cầm khẩu súng định lao theo em, anh Long rướn người vội níu tôi đẩy mạnh xuống hầm bí mật. Nóc hầm được đóng lại, anh Long nói trấn an:

- Yên tâm đi! Mai lo cho chúng ta được.

Ở phía xa, dội xuống hầm tôi nghe rõ là tiếng lựu đạn, tiếng súng nổ. Trong dạ tôi như có lửa đốt. Tôi không thể ngồi yên ổn ở dưới hầm để trên kia một mình Mai chống chọi với lũ giặc. Tôi toan đẩy nắp hầm bật lên, anh Long vội bấu chặt lấy tay tôi, nói không ra hơi:

- Mày lên là chết cả hai…Không được!

- Tôi với anh không thể ngồi ở dưới hầm này. Anh không lên, để tôi lên! – Tôi quát vào mặt anh Long.

Anh Long lấy hai tay đè mạnh vai tôi xuống, nói liú cả lưỡi:

- Mày ngồi im!

Không chịu được nữa, tôi định lấy chân đạp mạnh vào người anh ta để đứng dậy thì anh Long lấy người đè hẳn vào người của tôi, giọng anh ta sợ hãi đến tột độ:

- Tao phải giết mày để không bị chết lây.

Sức anh Long khoẻ hơn tôi, nhất là lúc sợ hãi, tôi lại ở thế bị động nằm dưới anh ta trong một chiếc hầm quá chật chội, không thể cựa quậy. Hai bàn tay anh Long như hai gọng kìm xiết lấy cổ của tôi.

Tôi cố giãy giụa một lúc rồi ngất lịm.

Khi tôi tỉnh dậy, trong hầm chỉ có một mình. Tất cả im ắng một cách lạ thường. Nằm một lúc lấy lại sức tỉnh táo ,tôi dồn sức mở nắp hầm.

Lên khỏi miệng hầm bí mật, tôi ngỡ ngàng với cảnh tượng đập vào mắt. Căn nhà lá của Mai bị bọn lính Mỹ đốt cháy tan hoang. Mùi khói, mùi thuốc súng còn nồng nặc. Không biết anh Long có chạy thoát không ? hay bị lính Mỹ bắt sống. Còn Mai! Tôi đảo mắt tìm em, chắc em đã bị lính Mỹ bắn chết, vứt xác đâu đó?

Tôi cố tìm kiếm dấu tích của anh Long và Mai, nhưng không thấy.

Tôi buông súng lết về phía bìa rừng.

Đây là cú sốc quá nặng nề đối với tôi, buộc tôi phải nghĩ lại con đường mình đang đi.

Cầu mong, nếu Mai đã chết, vong linh em hãy tha thứ cho tôi. Ở lại tôi sống không được như nhân cách của em. Cũng ở lại, nếu như anh Long còn sống, nhìn thấy một đồng đội như vậy, chẳng lẽ tôi là người đồng hành!!!

Nghĩ như thế, ngay tối hôm đó, tôi không tìm đường về lại đơn vị mà quay về thành.

Năm một chín bảy lăm.

Ngay từ tháng ba, khi Tây Nguyên, Huế, Đà Nẵng… thất thủ, về tay quân cách mạng. Ba, mẹ tôi yêu cầu tôi không học nữa, theo gia đình ra nước ngoài.Lần này, tôi phải nghe theo lời khuyên của gia đình. Ở lại không có điều gì lợi cho tôi cả.Tưởng mọi chuyện đã an bài, không thể trở về với mảnh đất tôi đã cất tiếng khóc chào đời, nơi lưu giữ biết bao nhiêu kỷ niệm buồn vui, và nhất là hình ảnh của Mai, tôi không thể nào quên được.

Không ngờ tôi được trở về.

Tôi tham gia trong ban lãnh đạo hãng N. Ông Tổng giám đốc gọi tôi lên giao nhiệm vụ:

- Bên đối tác, sau khi ký hợp đồng, nhất là chúng ta đã chuyển vào tài khoản của họ số tiền hoa hồng mà họ yêu cầu, họ muốn mời đại diện của Hãng sang thăm không chính thức, để cảm ơn. Tôi muốn anh thay mặt Hãng làm việc này…

Ông Tổng giám đốc giao tôi một số nhiệm vụ rồi dặn thêm:

- Với họ, anh hết sức cảnh giác, vì họ rất mưu mô quỷ quyệt. Ngay chuyện chúng ta chuyển số tiền hoa hồng vào tài khoản của con cái họ, họ cũng làm rất khéo. Vì thế, trong cách nói chuyện, anh đừng để lộ bất cứ một điều gì của Hãng, hậu quả khó lường. Vì lợi ích cá nhân, họ dám làm tất cả để đạt mục đích. Tôi nhắc lại, anh cần cảnh giác!

Ông Tổng giám đốc của tôi qua lại nhiều lần ở Việt Nam để thương thảo hợp đồng, rất hiểu cách làm ăn ở đây, ông dặn tôi như vậy.

Chuyện của tôi trong chiến tranh, tôi vẫn giữ kín. Khi về lại Việt Nam, tôi kín đáo, không cho ai biết, tôi muốn tìm lại Mai, xem số phận của em hiện giờ như thế nào?

Vùng chiến trường xưa, sau hơn ba mươi năm tôi tạm xa, bây giờ thay đổi rất nhiều. Không còn những thân cây bị lửa bom đốt cháy nham nhở, những hố bom toang hoác, nhưng mái nhà xiêu vẹo, xơ xác…Thay vào đó là những cánh đồng lúa hai bên đường vàng rực một màu no đủ, những ngôi nhà lợp ngói khang trang đầy ắp tiếng trẻ nô đùa. Tiếng xe máy, tiếng máy xát gạo ồn ào…

Một không khí hoà bình như bao vùng đất trên đất nước này, tôi đi qua.

Một điều! Dù tôi dự tính trước trong mọi trường hợp, ấy vậy tôi vẫn cảm giác bất ngờ, vẫn như không tin.

Tôi gặp lại MAI.

Đến Ấp Tân Khang, căn nhà em thực sự khó tìm, nằm chơi vơi gần như biệt lập với mấy ngôi nhà xung quanh, đồ đạc không có gì đáng giá, vách nhà trống hơ, trống hoác, không có cửa ra vào. Mai ở quá nghèo, ngoài cả sức tưởng tượng của tôi. Mai gặp lại tôi, hai mắt em nhoà lệ:

- Em không ngờ anh còn sống, để có ngày hôm nay.

Chiếc áo bạc phủ vai gầy rung rung theo tiếng nấc, mái tóc bạc bết vào trán, cùng nét mặt khắc khổ, Mai đưa tôi vào nhà. Tôi chú ý một người đàn ông không đoán tuổi, nét mặt ngây dại, chân tay khẳng khiu, áo quần không lành lặn ngồi nép vào góc nhà, dáng bất động. Mai giải thích:

- Con em đấy, hơn ba mươi tuổi rồi. Cháu bị tâm thần từ lúc nhỏ…

Mai mời tôi ngồi, rồi lặng lẽ kể tiếp cho tôi nghe câu chuyện xảy ra trong ngày khủng khiếp đó:

- …Em đoán là bọn lính Mỹ phát hiện ra các anh nên mới tập kích bất ngờ như vậy. Nếu em không đánh lạc hướng sẽ chết tất cả. Còn sống một người đỡ cho đằng mình một người. Nghĩ như thế, nên em quyết định phải đánh lạc hướng, kéo chúng nó xa hầm bí mật của các anh được bao nhiêu, tốt bấy nhiêu. Bọn lính Mỹ nhìn thấy em, chúng nổ súng. Em cũng kịp bắn trả bọn chúng được mấy loạt đạn thì bị thương, lính Mỹ bắt được em. Chúng khiêng em lên máy bay đưa về trại tù binh, còn ngôi nhà của em, chúng đốt cháy.

Trong trại tù binh, khi em lành vết thương cũng là lúc sinh cháu – Mai chỉ người đàn ông tâm thần ngồi góc giường - Chắc anh biết cha của nó là ai rồi! Mang cháu trong hoàn cảnh quá khắc nghiệt, nên khi sinh ra cháu bị như vậy, cứ thế em phải ở vậy nuôi cháu. Khi em có dấu hiệu mang thai, em phải khước từ tình yêu của anh mặc dù lúc đó em thương anh rất nhiều…

- Sao lúc đó Mai không nói cho tôi biết ngay! – Tôi đau đớn, hỏi lại.

- Em nghĩ, một mình em đau khổ, em chịu đựng được, anh phải có tình yêu trọn vẹn hơn, đẹp hơn. Sau này, biết anh và anh Long đi thoát, em mừng lắm. Hy vọng anh và anh Long sẽ trở về. Hơn ba mươi năm qua, không thấy ai về cả…Hôm nay mới thấy anh…

Tôi im lặng, thực tình ngượng cho chính mình. Mai kể tiếp:

- Sau khi em sinh thằng bé, có người hiểu, có người không hiểu, em mất liên lạc hoàn toàn, đành phải bế thằng bé lên Sài Gòn sinh sống cho đến ngày giải phóng mới về lại. Mẹ con kiếm rau cháo lần hồi nuôi nhau…- Mai nhìn tôi hỏi trong tiếng thở buồn – Anh về, anh Long không thấy về chắc anh ấy hy sinh rồi phải không anh? Tội anh ấy quá anh nhỉ!

Tôi lảng tránh anh mắt nhìn của em, không dám kể lại câu chuyện đã xảy ra giữa tôi và anh Long lúc đó. Vì lúc này, trong em, hình ảnh của anh Long vẫn còn rất đẹp, dù chính anh ta giết chết tình yêu của em.

Tôi nhìn hoàn cảnh của Mai, nghĩ mình phải có trách nhiệm, không thể để mẹ con em sống như thế này. Tôi nói với Mai:

- Anh gặp lại em có cả nỗi đau đớn và niềm vui vì không nghĩ sẽ có ngày hôm nay. Anh muốn giúp em…

Mai cười nhẹ, nhìn ra xa.

Không gian nhạt nhòa nắng, những cánh cò bay mải miết, hương đồng dìu dịu . Suy nghĩ một lúc em mới trả lời tôi, giọng chậm rãi:

- Cảm ơn anh lo cho mẹ con em, nhưng em không đi đâu hết, ở đây em quen rồi. So với bao nhiêu người phụ nữ khác, đã qua cuộc chiến tranh, em là người hạnh phúc hơn họ, còn có mẹ, có con. Mẹ, con em ở đây trong tình thương của bà con chòm xóm, không khổ đâu.

Gặp lại em, tôi muốn ở lại lâu. Dẫu ý định như thế, nhưng càng tâm sự với Mai, tôi nhận ra Mai không cần sự thương hại của người khác. Mai vẫn bản lĩnh, y như lúc cứu tôi và anh Long dạo nào. Tôi ở lại, càng thể hiện sự yếu kém của mình, Mai sẽ nhìn tôi với con mắt khác. Nghĩ như thế, tôi quyết định tạm biệt em ngay trong hôm. Biết ý định của tôi, Mai nắm lấy tay tôi, nói nghẹn ngào:

- Anh giận em sao ? Anh phải hiểu cho em, đừng nghĩ khác. Trước đây hay sau này, em vẫn nghĩ tốt về anh, kể cả anh Long. Anh hãy suy nghĩ như em đi! Hãy nghĩ tốt về nhau. Anh ở lại ăn với mẹ con em một bữa cơm. Như thế là em thoả lắm rồi. Nghe em đi anh…khoan về đã…

Mai không biết, tôi hèn kém trước em. Tôi xấu hổ. Tôi không xứng đáng với em.

Không trả lời em, tôi rút tay, nuốt thầm nước mắt.

Lặng lẽ bước đi.


Mọi chuyện đều bất ngờ. Quả đất này lớn thật, nhưng không lớn như mọi người nghĩ vì tôi gặp lại anh Long.

Anh Long giờ đây ở một chức rất to trong chính quyền sở tại. Nét mặt, dáng anh thay đổi rất nhiều. Dáng anh phương phi, nét mặt hồng hào, duy chỉ có mái tóc vẫn đen nhánh.Tiếp tôi, anh nhận ra ngay. Sau đó, anh cho thư ký riêng đánh xe con đến khách sạn, nơi tôi ở, mời tôi về nhà riêng. Ngôi nhà của anh Long là một biệt thự to, rất đẹp, có công an gác ở ngoài.Trong phòng tiếp khách, chỉ có tôi và anh, anh nói chuyện thân mật, thay đổi cả cách xưng hô:

- Nói thật với em, gặp em, anh rất ngạc nhiên !

- Em cũng ngạc nhiên khi gặp anh!- Thấy thái độ vồn vã của anh, tôi nói thật suy nghĩ của mình.

Anh Long có vẻ ân hận khi nhắc lại chuyện cũ:

- Cái hồi đó, cũng do chiến tranh khốc liệt quá, sống với chết chỉ trong một tích tắc, nên anh đối xử với em không phải. Không biết đến giờ em còn giận anh không ?

Chuyện cũ, nhắc lại làm gì. Điều quan trọng, hiện tại anh Long đang là đối tác làm ăn với Hãng của tôi. Tôi nói:

- Thôi, anh ạ! Anh với em không nghĩ đến chuyện đó, nó cũng qua lâu rồi. Quan trọng là anh cùng Hãng em làm ăn như thế nào có lợi cho cả đôi bên.

Anh Long nghe tôi nói vậy, cười lớn:

- Em nói thế, anh rất mừng. Chuyện trong chiến tranh, anh mong em, chỉ em và anh biết. Nếu anh không ở chức này, Hãng của em sẽ có nhiều bất lợi…

- Em hiểu!

Anh Long nói tiếp:

- Vậy một triệu đô la mà Hãng của em chuyển vào tài khoản của cháu đang học bên Thuỵ Sỹ, anh nghĩ, anh sẽ đưa lại cho em một trăm ngàn đô la, gọi là tình nghĩa giữa hai em mình. Em nhận cho anh – Anh vỗ vai tôi –Em không nhận là anh giận đấy!

Tôi biết, đây là số tiền mà anh Long muốn tôi “ im lặng”. Thực ra, kỷ niệm chua xót đó, tôi cũng không muốn nói với ai. Nhưng chính lúc này, tôi lại nghĩ đến Mai. Nếu như Mai có số tiền này, sẽ đỡ cho em và con rất nhiều. Sau khi cân nhắc tôi nói với anh Long:

- Anh còn nhớ đến Mai không?

Anh Long ngơ ngác:

- Mai nào?

- Mai đánh lạc hướng bọn lính Mỹ càn quét, cứu em và anh dưới hầm bí mật.

Nghe vậy, anh Long giật mình, lấy tay vỗ vỗ lên trán:

- Anh nhớ rồi! Nhớ rồi! Mai du kích…Mai vẫn còn sống à! - Anh Long hỏi vội.

Tôi bình tĩnh kể anh nghe:

- Trước khi em gặp anh, em đã gặp Mai. Hiện tại Mai sống rất khổ cùng đứa con trai bị tâm thần. Mà đứa con trai ấy, anh có biết cha nó là ai không?
- …
- Em không nhắc lại chuyện đó, em nói thế là anh hiểu cha nó là ai rồi?

Trán anh Long lấm tấm mồ hôi. Anh vội lấy khăn ra lau, bàn tay anh run run. Anh giục tôi nói tiếp. Tôi đề nghị:

- Cả anh và em bây giờ phải có trách nhiệm với mẹ con của Mai. Em sẽ không nhận số tiền anh đưa, em chỉ có một ý muốn. Anh dùng số tiền đó giúp mẹ con Mai có một ngôi nhà khang trang, giúp người con trai đi chữa bệnh. Mà người con trai đó…

Anh Long cướp lời tôi, nói vội vàng:

- Em đừng nói nữa, anh hiểu, anh hiểu. Anh phải có trách nhiệm với nó, không thể để nó như thế được. Em hãy vẽ sơ đồ địa chỉ cụ thể nhà của Mai, để khỏi phải tìm kiếm. Thật chi tiết nhé, anh sẽ cho người mang tiền đến Mai ngay - Anh Long lập cập đưa cây bút và mảnh giấy để tôi vẽ lối đi vào nhà của Mai.

Tôi mừng vô cùng, trong lòng thấy thanh thản được phần nào!

Anh Long đã thấy tội lỗi và bây giờ anh muốn có một việc làm cụ thể để chuộc lại những lỗi lầm của mình.

Mai ơi! Ít nhất từ nay đến cuối đời, em và đứa con tâm thần không phải sống trong cảnh vất vả nữa.

… Khi tôi về lại Hãng, tiếp tục công việc của mình. Hàng ngày tôi vẫn lên mạng truy cập tình hình trong nước. Một tin tôi đọc, như không tin vào mắt mình:

“Đêm ngày 22 tháng…năm… tại ấp Tân Khang, xã Minh Hiệp, huyện…tỉnh… đã xảy ra một vụ giết người rất dã man. Nhân đêm tối, trời mưa tầm tã, lợi dụng ngôi nhà trống trải, xa dân cư, bọn thủ ác đã đột nhập vào nhà bà Nguyễn Thị Mai, giết chết bà cùng đứa con trai bị tâm thần. Theo nhưng người công an điều tra cho biết, đồ đạc trong nhà bà Mai không mất thứ gì. Bà con chòm xóm cho biết, Bà Mai sống rất tử tế, hoà thuận không làm mất lòng ai.Vậy nguyên nhân vụ giết người do đâu? Công an đang điều tra…”.

“Đêm ngày 22…” tức là sau một ngày tôi rời Việt Nam.

Lời của ông Tổng giám đốc hãng N, nơi tôi đang làm việc văng vẳng bên tai: “ Vì lợi ích cá nhân, họ sẵn sàng làm tất cả để đạt mục đích. Anh cần cảnh giác.”.

Trời ơi! thế mà tôi không hiểu. Để bây giờ…

Chính tôi giết em ! Mai ơi.


HẾT
-------------
(1) Bưng – Căn cứ cách mạng

Trần Kỳ Trung

Last edited by phamvu; 08-18-2017 at 03:10 AM..
phamvu
Gold Member
Join Date: Sep 2011
Số Điểm: 2453
Old 08-21-2017 , 06:35 AM     phamvu est actuellement connect  search   Quote  
Nguyễn Xuân Nghĩa – Lệ Thần Trần Trọng Kim: Khí Lực Văn Chương – Nhân Huân Chính Trị

(Theo diendantheky.net)Phát biểu tại lễ ra mắt cuốn hồi ký Một Cơn Gió Bụi của cụ Trần Trọng Kim

Ngày 24/5/2015 tại Việt Báo, California


Chúng ta có nhiều cách đánh giá một nhân vật như Trần Trọng Kim, một người sinh ra khi quốc gia vừa mất chủ quyền vào năm 1883. Nhưng cách đánh giá khách quan và trung thực nhất là phải đặt ông vào hoàn cảnh lịch sử thời đó, chứ không nên dùng những khái niệm đã trở thành phổ biến và được đa số chấp vào thời nay.

Vào thời đó, cả một hệ thống văn hóa và chính trị của Việt Nam bị sụp đổ khiến cho một đất nước từng là cường quốc vùng Đông Nam Á lại bị Tây phương khuất phục sau 25 năm tấn công từ Nam ra Bắc. Khi giao tranh bùng nổ năm 1859, lãnh thổ của chúng ta, từ Nam kỳ Lục tỉnh đến miền Bắc – đã anh hùng đánh bại quân Mãn Thanh 60 năm trước – đều lần lượt rơi vào vòng thống trị của Pháp.

(Ghi chú của tui: Giáo dân VN đã làm chỉ điểm cho Pháp bắt giết các nhà chống Pháp.


Nhưng dù triều đình đã phải ký “hòa ước”, nào Quý Mùi 1883 nào Giáp Thân 1884, nơi nơi vẫn còn người tranh đấu để giành lại nền độc lập. Nơi nào có Pháp thống trị, nơi đó có phong trào kháng Pháp. Thế rồi ngần ấy phong trào đều thất bại. Tại sao?

Vẫn biết rằng “Việt sử là tranh đấu sử” và anh hùng hào kiệt thời nào cũng có, nhưng tại sao dân ta lại thất bại sau ngần ấy hy sinh?
Trưởng thành từ khi nhân loại bước vào Thế kỷ 20, và bắt đầu đi làm khi Á châu vừa qua một cơn chấn động khác là sự sụp đổ của nhà Mãn Thanh ở phương Bắc vào năm 1911, một người như Trần Trọng Kim thì không thể không tự hỏi “vì sao dân ta thất bại”? Nhất là khi thân phụ của người là cụ Trần Bá Huân cũng từng tham gia phong trào Cần Vương chống Pháp.

Câu trả lời của ông được thấy trong cái cách Trần Trọng Kim chọn nghiệp. Là nhà giáo dục.

*
Ông là nhà giáo với ước nguyện mở mang dân trí. Trong ba chục năm liền, từ 1911 đến 1941, ông tận tụy đảm nhiệm rất nhiều công việc, mà ngần ấy việc đều tập trung vào ý hướng nâng cao dân trí và chấn hưng dân khí.
Chuyện dân trí thì ai cũng rõ.

Còn dân khí? Bài “Bình Ngô Đại Cáo”, tác phẩm được coi là “thiên cổ hùng văn” của dân tộc do Nguyễn Trãi thảo ra năm 1427 đã lần đầu tiên được ông lược dịch từ Hán ngữ sang quốc ngữ cách nay trăm năm, trong cuốn “Sơ học An Nam Sử lược” cho cấp sơ học xuất bản năm 1916. Rồi được dịch lại hoàn chỉnh vào năm 1919 trong cuốn “Việt Nam Sử lược” dành cho cấp trung học. Cùng với người anh rể là cụ Phó bảng Bùi Kỷ, Trần Trọng Kim là tác giả của bản dịch hoàn chỉnh đó, cho tới nay vẫn được đánh giá là hay nhất, vì ngôn ngữ có thần.

Tức là Trần Trọng Kim muốn hun đúc tinh thần yêu nước cho giới trẻ, từ khi còn nhỏ. Tầm nhìn rất sâu và độ mở rất rộng qua mọi lãnh vực tư tưởng của các công trình biên khảo và trứ tác của một con người tân học phải được nhìn thấy từ đó, với hai chục cuốn sách đủ loại chưa kể cả trăm bài viết có khi đang thất truyền.
*
Đã vậy, thế kỷ 20 cũng là khi Việt Nam bước qua một cuộc cách mạng văn hóa ít được chú ý, hoặc còn bị đánh giá sai.
Trải qua ngàn năm độc lập, dân ta vẫn dùng chữ Hán để truyền đạt tư tưởng, nhưng cố giữ lấy hồn nước bằng chữ Nôm mà dân ta gọi là “quốc âm”. “Âm” và “quốc” là hai điều nên nhớ thì hiểu được tầm quan trọng của ngôn ngữ. Nhưng khi “quốc âm” vừa thắng thế mà chưa kịp thấm vào mọi giai tầng xã hội thì cũng là lúc quốc gia bị khuất phục.
Sau đó, ngôn ngữ lại bị đổi một lần nữa!

Bắt đầu từ thế kỷ 20 thì người ta dùng mẫu tự Latinh để diễn tả lời nói và gọi đó là “quốc ngữ” cho cả nước. Từ “quốc âm” qua “quốc ngữ”, dân ta đã làm một cuộc cách mạng văn hóa, hoặc bị áp đặt một thứ cách mạng ?.

Nhiều người cho rằng nhờ đó mà dân ta đã có thể canh tân. Đấy là một sai lầm nếu ta nhớ đến hai nước đã rất sớm canh tân và đang trở thành hiện đại nhất mà vẫn dùng ngôn ngữ cũ, là Nhật Bản và Đại Hàn.
(Ghi chú của tui: các con chiên thiên chúa giáo cứ 1 mực xưng xưng là các tên linh mục Pháp xâm lăng cu?a ho. có công với nước Việt vì đã có công tạo nên chữ quốc ngữ, có thể nói giáo dân VN là những tên phản quốc ! !)

Nói theo danh từ điện toán của thế kỷ 21, dân ta vừa thay đổi “nhu liệu” hay “software”, khiến cho việc thông hiểu di sản tinh thần của tổ tiên bị cách ngỡ. Dù có văn bản trước mắt, đa số chúng ta không còn biết Nguyễn Trãi hay Nguyễn Du, Nguyễn Huệ nói sao và viết gì. Đọc lại các bài phú của Ngô Thì Nhậm hay thơ chữ Hán của Nguyễn Du, thậm chí Truyện Kiều hay Thơ Nôm của Nguyễn Trãi là mình phải có người thông dịch.
Trong giai đoạn giao thời đầy những khó khăn và băn khoăn giữa hai vùng cũ mới, Trần Trọng Kim là người đi tìm chìa khóa cho đời sau hiểu được đời trước mà khỏi đánh mất quốc hồn.
*
Chẳng những vậy, với sự tài hoa của người tân học mà thấm nhuần cựu học, ông đã “làm mới văn chương” trước khi khái niệm này được đời sau nói tới.

Con người Trần Trọng Kim có khí có lực và điều ấy phản ảnh qua ngôn ngữ văn chương của ông. Từ sau Trần Trọng Kim, dân ta không còn viết như trước với nhịp điệu biền ngẫu, mà dùng những chữ đơn giản, súc tích, viết ra và nói ra là ai cũng hiểu.

Trong cuộc cách mạng bất ngờ hay bất đắc dĩ, Trần Trọng Kim góp phần bảo tồn di sản và vẽ ra hướng mới trong một địa hạt quan trọng nhất của xã hội, là ngôn ngữ, là khả năng truyền đạt.

Ba chục năm đầu của nhà giáo dục đại chúng Trần Trọng Kim là những cống hiến lớn lao như vậy về lượng. Với “khí lực văn chương” là nét đặc sắc về phẩm. Chỉ nội việc đó cũng đủ để hậu thế phải tìm lại và giữ lại các công trình biên khảo và trứ tác của ông.

“Trần Trọng Kim Toàn Tập” là một nhu cầu cho các thế hệ về sau không phải để hiểu Trần Trọng Kim mà để biết về văn hóa và lịch sử của chính mình.
*
Khốn nỗi vận nước lại chìm trong những xoay vần của thế giới.
Không gian hành xử của dân ta hết còn kích thước hai chiều Nam-Bắc, nước Nam và Trung Hoa, mà cũng chẳng còn là tam giác Tây-Ta-Tầu nữa. Chúng ta trôi vào không gian đa chiều với việc thực dân Pháp bị đánh bại ở bên Pháp và Nhật Bản can thiệp vào Việt Nam.

Trần Trọng Kim không thể không hiểu ra điều ấy, khi ông viết:
“Năm Quý Mùi (1943) là năm trăng mờ gió thảm, tiếng chiến tranh inh ỏi khắp hoàn cầu, toàn xứ Ðông Dương bị quân Nhật tràn vào, họa chiến tranh mỗi ngày một lan rộng. Dân Việt bị đói kém đau khổ đủ mọi đường, lại căm tức về nỗi nước nhà suy nhược phải bị đè nén dưới cuộc bảo hộ trong sáu bẩy mươi năm, cho nên ai cũng muốn nhân cơ hội ấy mà gây lại nền độc lập đã mong mỏi từ bao lâu.

Trong khi Pháp đang bị cái nạn chiến tranh, người Pháp đối với người Việt Nam không đổi thái độ chút nào, mà người Nhật lại muốn lợi dụng lòng ái quốc của người Việt để quyến dụ người ta theo mình. Người Việt Nam không phải là không hiểu cái tâm địa người Nhật, song có nhiều người muốn thừa cơ hội hiện tại mà phá vỡ cái khuôn khổ bé hẹp nó ràng buộc mình đã bao lâu để gây ra cái không khí mới, rồi sau thế nào cũng tìm cách đối phó. Phần nhiều người trí thức trong nước đều có cái quan niệm ấy, nhưng vì thế lực không đủ, cho nên không ai hành động gì cả, trừ một bọn người hoặc vì lòng nóng nảy, hoặc vì lòng ham danh lợi chạy theo người Nhật.

Nước Nhật Bản trước vốn là một nước đồng văn đồng hóa ở Á Ðông, nhưng sau đã theo Âu Hóa, dùng những phương pháp quỉ quyệt để mở rộng chủ nghĩa đế quốc của họ, trước đã thôn tính Cao Ly và Mãn Châu, sau lại muốn xâm lược nước Tàu và các nước khác ở Á Ðông đã bị người Âu Châu chiếm giữ. Người Nhật tuy dùng khẩu hiệu “đồng minh cộng nhục” và lấy danh nghĩa “giải phóng các dân tộc bị hà hiếp”, nhưng thâm ý là muốn thu hết quyền lợi về mình. Bởi vậy chính sách của họ thấy đầy những sự trái ngược, nói một đàng làm một nẻo. Cái chính sách ấy là chính sách bá đạo rất thịnh hành ở thế giới ngày nay. Dùng lời nhân nghĩa để nhử người ta vào chòng của mình mà thống trị cho dễ, chứ sự thực thì chỉ vì lợi mà thôi, không có gì là danh nghĩa cả.

Trần Trọng Kim đã viết như vậy trong cuốn Hồi ký Một Cơn Gió Bụi mà chúng ta chào mừng hôm nay. Ông không thể nhẹ dạ về chính trị như người ta đã phê phán. Ông cũng chẳng thể là bù nhìn tay sai của Nhật của Pháp như nhiều người đã xuyên tạc.

Nhưng tại sao lại có người quy tội cho ông, thậm chí còn muốn thủ tiêu mọi công trình biên khảo và vẽ ra chân dung lệch lạc của một nhân vật yêu nước như vậy?

Bởi vì, từ rất sớm, gần như sớm hơn mọi người từ Nam chí Bắc, Trần Trọng Kim đã nhìn ra bản chất cộng sản đằng sau phong trào Việt Minh. Trong ngần ấy tác phẩm có đặc tính ôn hòa chừng mực của mình, Trần Trọng Kim viết về người cộng sản với sự nghiêm khắc hiếm hoi:
Cộng sản đảng, theo cách tổ chức và hành động của họ, là một thứ tôn giáo mới, giống như các tôn giáo cũ cốt lấy sự mê tín mà tin, chứ không hoài nghi hay đi trệch ra ngoài. Song các tôn giáo cũ nói có cõi trời, có thiên đường là nơi cực lạc.

Cộng sản giáo ngày nay thì hoàn toàn duy vật, nghĩa là ngoài vật chất ra, không có sự tin tưởng nào khác nữa, cho thiên đường không phải ở cõi trời mà chính ở cõi trần gian này. Ai tin theo đạo ấy là phải tin lý thuyết của Mác Lê Nin là tuyệt đối chân chính, đem áp dụng là sung sướng đủ mọi đường, tức thực hiện được cảnh thiên đường ở cõi đời. Còn về đường tín ngưỡng, thì đạo Cộng sản là đạo hoàn toàn duy vật, tất không ai thờ phụng thần thánh nào khác nữa, nhất thiết phải nghĩ sùng bái những người như Các Mác, Lê Nin, Stalin để thay những bậc thần thánh cũ đã bị truất bỏ.Ðã tin mê cái đạo ấy và đã coi lý thuyết ấy là chân lý tuyệt đối, thì ngoài cái lý thuyết ấy ra, là tà giáo, là tả đạo. Ai không tin theo và phản đối những người đứng đầu đảng, tức là những bậc giáo chủ, thì là người phản đạo, tất phải trừng trị rất nghiêm.
Vì vậy mới có sự tàn sát những người trong đảng cộng sản theo Trotsky, chủ Cộng sản Ðệ Tứ Quốc tế, là một chi cộng sản phản đối Stalin, người chủ của Cộng sản Ðệ Tam Quốc tế.Người cộng sản, khi đã hành động, hay dùng đến chữ giải phóng. Theo việc làm của họ, tôi vẫn chưa hiểu rõ nghĩa hai chữ ấy.

Có phải trước kia có cái cũi giam người, bây giờ họ đem cái cũi kiểu mới đến bên cạnh rồi bảo người ta chạy sang cái cũi mới ấy, thế gọi là giải phóng không? Nếu cái nghĩa giải phóng là thế, thì cũi cũ hay cũi mới cũng vẫn là cái cũi, chứ có hơn gì? Cái thủ đoạn Việt Minh là dùng mọi cách bạo ngược, tàn nhẫn, giả dối, lừa đảo để cho được việc trong một lúc. Ngay như họ đối với Việt Nam Quốc dân đảng nay nói là đoàn kết, mai nói đoàn kết, nhưng họ vẫn đánh úp, vẫn bao vây cho tuyệt lương thực. Khi họ đánh được thì giết phá, đánh không được thì lại đoàn kết, rồi cách ngày lại đánh phá. Dân tình thấy thế thật là ngao ngán chán nản, nhưng chỉ ngấm ngầm trong bụng mà không dám nói ra. Nên dân gian thường có câu “nói như Vẹm”. Vẹm là do hai chữ Việt Minh viết tắt VM, đọc nhanh mà thành ra.

Ngày nay, sự thật rất căn bản ấy đều được mọi người công nhận, kể cả những người đã tham gia phong trào cộng sản vì lầm tin vào lý tưởng giải phóng dân tộc. Chính là từ trong hàng ngũ này mà chúng ta hiểu thêm về người cộng sản và những thủ đoạn lừa bịp, kể cả và nhất là hành động cướp chính quyền mà Cộng sản gọi là Cách mạng Tháng Tám, ngày 19 Tháng Tám năm 1945.

Cũng chính vì vậy mà sau Thế chiến II, Việt Nam vẫn không có độc lập. Và 70 năm sau là ngày nay lại bị mất chủ quyền sau khi đã mất mấy chục năm chinh chiến điêu linh.
*
Trong cả một kho trứ tác đồ sộ như một di sản lớn lao và quý báu cho hậu thế, cuốn “Một Cơn Gió Bụi” không chỉ là tập bút ký nói lên cái nhìn của Trần Trọng Kim về giai đoạn ngắn ngủi khi ông phải làm Thủ tướng đầu tiên của một nước Việt Nam lần đầu có độc lập từ khi ông ra đời. Đấy là một giai đoạn mà ông chỉ coi là “một cơn gió bụi” cho bản thân.
Cuốn Một Cơn Gió Bụi còn cho thấy cái “nhân huân chính trị” của Trần Trọng Kim, là những công lao chính trị của Nội các Trần Trọng Kim trên nền tảng nhân bản của một bậc chính nhân quân tử.

Cuốn sách cũng là chứng sử của người viết sử lão thành về những lầm than của đất nước giữa nhiều chọn lựa đều nan giải – mà sau cùng lại chọn giải pháp tệ hại nhất. Những gì đang xảy ra cho đất nước ngày nay có những nguyên nhân sâu xa nằm ngay trong nội dung của cuốn sách.
Lời cuối ở đây là thế hệ trẻ ngày nay cần tìm đọc tác phẩm này để hiểu ra sự thật đã bị khỏa lấp quá lâu.

Trong thế hệ trẻ ngày nay, anh chị em chủ trương tuần báo Sống và cơ sở Xuất bản Sống đã không quản ngại khó khăn mà tái bản cuốn hồi ký duy nhất của Trần Trọng Kim và cho phát hành qua hệ thống Amazon rất hiện đại. Nhờ vậy, Trần Trọng Kim đã trở lại với chúng ta trong thế kỷ 21.
Và cộng dồng người Việt tại Hoa Kỳ nên yêu cầu mọi thư viện bên Mỹ phải có Một Cơn Gió Bụi để mọi người có thể tham khảo rộng rãi. Những người có khả năng thì nên tìm cách phiên dịch ra ngoại ngữ để thế giới hiểu rõ hơn về đất nước và dân tộc Việt Nam.

Sau cùng, thế hệ trẻ của người Việt tham gia sinh hoạt chính trị tại Hoa Kỳ có thể tìm thấy trong tác phẩm nhiều chỉ dẫn thiết thực khi cần tác động vào chính trường Hoa Kỳ để phát huy chính nghĩa của người Việt và để bảo vệ quyền lợi của quê hương ngày nay vẫn chưa ra khỏi những nguy cơ của một tôn giáo vô thần.

Cái tôn giáo cộng sản không chỉ giữ độc quyền chân lý và làm thui chột dân trí. Nó giữ độc quyền diễn giải quá khứ, nắm quyền kiểm soát hiện tại và đưa tương lai vào vòng nguy nàn. Vạch trần sự thật về quá khứ là bước đầu để gỡ bỏ ách độc tài trong hiện tại, và tìm ra cho dân tộc một tương lai sáng láng hơn.

Last edited by phamvu; 08-27-2017 at 04:38 AM..
OXOXO
Member
Join Date: Jun 2011
Số Điểm: 384
Old 08-22-2017 , 02:00 AM     OXOXO est dconnect  search   Quote  
https://www.youtube.com/watch?v=K8JKSbKLp04

Radioactivity in Granite at the Cemetery

phamvu
Gold Member
Join Date: Sep 2011
Số Điểm: 2453
Old 08-24-2017 , 01:33 AM     phamvu est actuellement connect  search   Quote  
8 lý do khiến người nước ngoài muốn di cư đến Mỹ

August 22, 2017

Không dùng những bài học tư tưởng chính trị để giáo dục người dân yêu nước; cũng không dùng súng ống và tay sai để cưỡng ép người dân yêu nước. Trái lại, nước Mỹ luôn dùng hành động thực tế để cảm hóa người dân mình yêu nước từ trong tâm…



1. Bảo vệ sinh mạng công dân

Năm 1988, trong thảm họa rơi máy bay Lockerbie, phần lớn hành khách là người Mỹ. Chính phủ Mỹ đã sử dụng hàng nghìn chuyên gia kỹ thuật, từ trong mấy triệu mảnh vụn của máy bay mà tìm ra thủ phạm là những phần tử khủng bố Libya.
Cuối cùng, nước Mỹ cứng rắn ép buộc chính quyền Tổng thống Gaddafi khi ấy giao nộp phần tử khủng bố. Chính phủ Mỹ đồng thời chi ra 2,7 tỷ đô-la tiền bồi thường cho nạn nhân vụ tai nạn này, gia đình mỗi nạn nhân nhận được 10 triệu đô-la (hơn 227 tỷ VNĐ).
Trong chiến tranh vùng Vịnh lần thứ hai (nổ ra vào tháng 3/2003), quân Mỹ huy động lực lượng quân sự lớn mạnh tấn công tầm xa trong sa mạc. Quân đội của nhà độc tài Saddam Hussein binh bại như núi đổ, nhếch nhác bỏ chạy. Lúc này, trong cát bụi mịt trời, một chiếc xe vận tải của quân Mỹ mất phương hướng, lạc vào trận địa của quân địch.
Người lái xe là một nữ quân nhân tên Lira, bị thương và bị địch bắt giữ làm con tin để uy hiếp quân Mỹ. Cô bị nhốt ở một nơi hẻo lánh bí mật và bị canh giữ sát sao. Vì để cứu Lira, quân Mỹ đã huy động đội đột kích Hải Báo tấn công mãnh liệt khiến quân địch mất phương hướng, hoảng loạn tan vỡ.
Chỉ trong thời gian mấy phút, quân Mỹ đã giải cứu thành công Lira. Cô nhanh chóng được đưa về hậu phương điều trị. Chiến tranh kết thúc, Lira cùng với hai binh sĩ Mỹ từng bị bắt giữ khác trở về quê nhà và được chào đón như những người anh hùng.

Bảo vệ sinh mạng công dân. (Ảnh dẫn theo tuoitre.vn)

2. Nâng đỡ người nghèo khổ

Thước đo nghèo khổ của nước Mỹ là thu nhập bình quân của cá nhân dưới 11.139 đô-la Mỹ (khoảng 253 triệu VNĐ) mỗi năm, không bao gồm trợ cấp về thực phẩm và nhà ở. Nếu dựa theo tiêu chuẩn này, Trung Quốc ít nhất có 1 tỷ người đang sống dưới mức nghèo khó. Nói là người nghèo khó, nhưng ở Mỹ họ đều được hưởng tiền trợ cấp và nhiều phúc lợi như: Điều trị miễn phí, con cái hưởng giáo dục miễn phí và bữa cơm trưa dinh dưỡng miễn phí.
Ở nước Mỹ, người dân có bệnh thì bệnh viện cần phải điều trị trước, sau đó mới gửi hóa đơn viện phí đến nhà bệnh nhân. Nếu bạn không gánh nổi khoản tiền trị liệu thì các tổ chức từ thiện hoặc chính phủ sẽ ‘ra mặt’ giải quyết. Trong trường hợp người nghèo khó chỉ vì không có tiền chi trả viện phí mà bệnh viện ngưng điều trị thì những người có liên quan sẽ bị chất vấn và nhận chế tài của pháp luật.
Chính phủ Mỹ đầu tư mạnh cho giáo dục đối với trẻ em từ 0 đến 5 tuổi. Chính phủ cũng cung cấp các lớp học trên mạng cho học sinh vùng nông thôn cũng như đầu tư 2 tỷ đô-la để xây dựng hệ thống giáo dục đào tạo trực tuyến trên Internet trong 2 năm tới, cung cấp phục vụ mạng lưới băng thông rộng và vô tuyến cho hơn 20 triệu học sinh.

Hình ảnh cảnh sát Mỹ tặng áo cho người vô gia cư. (Ảnh dẫn theo Pinterest)

3. Bảo vệ người yếu thế

Ca sĩ Madonna từng nhổ nước bọt vào mặt một bà cụ, lập tức tòa án Liên bang phán quyết cô phải bồi thường 5 triệu đô-la Mỹ (khoảng 113 tỷ VNĐ) cho bà lão.
Quan tòa nói, sở dĩ mức phạt nặng như vậy không phải bởi miếng nước bọt đó đã mang đến tổn thương lớn ngần nào cho bà cụ. Lý do là với những người có tiền như Madonna nếu chỉ phạt bồi thường 50 nghìn đô-la, lần sau cô ấy chắc chắn sẽ tái phạm. Có thể cô ấy cũng sẽ gây tổn thương cho hơn 10 người khác nữa.
Như vậy, các phán quyết đưa ra không chỉ bởi mức độ thương tổn người bị hại gánh chịu, mà còn vì muốn răn đe, ngăn ngừa các hành vi tái diễn tương tự.
Thành phố Seattle của nước Mỹ có một em bé tên Leo, mắc phải chứng bạch tạng mắt. Thị lực của em không được tốt, chỉ có thể nhận dạng bố mẹ bằng cách sờ tay lên râu, lên mặt. Một công ty kính mắt của Mỹ đã đặc biệt thiết kế một chiếc mắt kính cho Leo. Sau khi đeo lên, em đã vô cùng xúc động bởi cuối cùng cũng nhìn thấy gương mặt mẹ cha.
Sự vĩ đại của lòng lương thiện chính là ở chỗ chân thành, vô tư giúp đỡ những người yếu thế mà không cầu lợi lộc gì. Đảm bảo sự bình đẳng cho một sinh mệnh chính là điều khó làm được nhất trên thế gian này.
Ngày 29/12/2002, sau Lễ Tạ ơn, người dân khắp nước Mỹ đều bận rộn với việc mua sắm. Đây cũng là ngày bận rộn nhất trong năm của các siêu thị. Tại một siêu thị ở thành phố Pittsburg, bang Florida, một bé gái 5 tuổi tên Kerriana cùng mẹ và hai anh cùng đi trên một thang máy có tay vịn tự động đi xuống.
Ở lối ra của thang cuốn, chiếc dép nhỏ của bé Kerriana không may bị mắc kẹt ở giữa tấm sàn và bậc thang, cô bé theo bản năng đã cúi mình xuống dùng tay nhặt chiếc dép lên, kết quả tay phải cũng bị kẹp vào trong, cuối cùng ba ngón tay của bé bị kẹp đứt hoàn toàn.
Trong quá trình giải cứu con gái, mẹ của bé cũng bị gãy xương ngón tay. Kết quả, tòa án phán quyết siêu thị phải bồi thường cho bé Kerriana 11,2 triệu đô-la (khoảng 255 tỷ VNĐ), bồi thường cho người mẹ 3,8 triệu đô-la, tổng cộng là 15 triệu đô-la.
Nghị sĩ Donald M. Payne Jr., đến từ bang New Jersey phát biểu tại buổi mít-tinh ngày 17/07/2014 ở Toà Quốc hội Hoa Kỳ, lên án cuộc đàn áp Pháp Luân Công ở Trung Quốc. (Ảnh: Minghui.org)

4. Bảo vệ quyền trẻ em

Nước Mỹ coi trẻ em là tài sản quý báu của quốc gia, trẻ em được pháp luật che chở cẩn thận. Nếu bạn không có tiền gửi con ở nhà trẻ, chính phủ sẽ chi trả, hoặc không có tiền mua sữa bột, chính phủ cũng sẽ chu cấp. Ngoài ra còn có nhiều chính sách đặc biệt trợ cấp cho phụ nữ mang thai, sản phụ thu nhập thấp và trẻ em chưa đến 5 tuổi.
Các gia đình thu nhập thấp có thể nhận được bữa cơm dinh dưỡng sáng và trưa miễn phí. Nếu bạn không có tiền thuê nhà, chính phủ sẽ chi trả, hơn nữa quy định trẻ nhỏ cần phải có phòng ngủ riêng. Ở nước Mỹ, bạn sẽ không bao giờ bắt gặp hình ảnh trẻ em đi xin ăn.
Có một bà mẹ mải mê bận rộn việc nhà, nhất thời không để ý trông con. Đứa con chẳng may ngã xuống bể bơi chết đuối. Trong lúc người mẹ đang đau khổ không thôi thì bất ngờ nhận được giấy triệu tập của tòa án.
Lý do mà tòa án đưa ra vô cùng đơn giản, bà đã không làm hết trách nhiệm của một người giám hộ nên sẽ phải đối mặt với việc bị tuyên án. Điều đó cũng giúp cảnh tỉnh ý thức chăm sóc con trẻ cho hàng triệu người mẹ khác.
Người Mỹ quan niệm, một đứa trẻ trước hết thuộc về bản thân nó. Đứa trẻ đó mang theo vô số quyền lợi sống vốn có trong xã hội này. Không kể là bản thân nó có ý thức được hay không, không kể là nó có thể lớn lên thành người hay không, xã hội này có tầng tầng pháp luật để bảo vệ nó.

Nước Mỹ coi trẻ em là tài sản quý báu của quốc gia. Ảnh dẫn theo KeywordSuggest.org

5. Bảo vệ tự do ngôn luận

Ở Mỹ, không có một hãng truyền thông nào thuộc về chính phủ. Bởi vì pháp luật nước Mỹ quy định, không thể lấy tiền của dân chúng để dát vàng cho mình mà lừa mị, mê hoặc dân chúng.
Kênh truyền thông duy nhất mà chính phủ Mỹ bỏ vốn làm chủ là đài phát thanh VOA của Mỹ, nhưng nó không được phép phát sóng trên đất Mỹ. Trong con mắt của người Mỹ, dư luận nên phải là tự do, nhiều nguồn, muôn hình muôn vẻ, thậm chí là mâu thuẫn lẫn nhau.
Năm 1984, Đảng Cộng hòa tổ chức Đại hội Đại biểu toàn quốc ở bang Texas, đã có một nhóm nhân sĩ phản đối đến tổ chức hoạt động kháng nghị. Một người đàn ông tên là Johnson đã nhóm lửa đốt lá cờ vốn được treo lên để chúc mừng đại hội này. Vì thế, Jonhson bị tuyên phán có tội.
Nhưng tòa án phúc thẩm hình sự bang Texas đã định tội đối với ông, cho rằng hành vi đốt cờ của Jonhson là thuộc về “ngôn luận mang tính biểu tượng”, được bảo hộ bởi điều khoản tự do ngôn luận trong Hiến pháp Mỹ.
Văn kiện đính chính thứ nhất trong Hiến pháp của Mỹ quy định: Quốc hội Mỹ không được lập ra pháp luật hạn chế tự do ngôn luận của công dân. Dựa theo quy định này, bất cứ cơ cấu chính phủ nào đều không thể hạn chế quyền tự đo ngôn luận của công dân.

Nước Mỹ bảo vệ quyền tự do ngôn luận của công dân. (Ảnh dẫn theo visadinhcuuytin.com)

6. Nước Mỹ có thật sự bị người giàu thao túng không?

Nhiều người cho rằng nước Mỹ bị giới quyền quý thao túng. Thật ra, 20% người có thu nhập cao nhất nước Mỹ đã đóng trả 67% tiền thuế. Những người có thu nhập vừa và thấp chiếm 49% căn bản không phải đóng thuế, hơn nữa còn được hưởng các đãi ngộ miễn phí về mặt giáo dục, vệ sinh, phòng cháy chữa cháy, y tế…
Điều quan trọng hơn cả là một nửa những người không đóng thuế này lại có quyền bỏ phiếu giống như những nhân vật thượng lưu như Bill Gates, Warren Buffett, Mark Zuckerberg, Clinton…
Sự khác biệt giữa các triệu phú Trung Quốc và Mỹ là rất lớn. Các triệu phú nước Mỹ phần lớn đều là tự gây dựng sự nghiệp làm giàu, còn triệu phú Trung Quốc phần nhiều đều là dựa vào mối quan hệ mà ăn nên làm ra. Triệu phú nước Mỹ trốn thuế là chuyện cực hiếm, còn đa số triệu phú Trung Quốc đều có hành vi này trong đời ít nhất một lần.
Các triệu phú nước Mỹ rất hiếm việc bỏ làm ăn kinh doanh để chạy theo chính trị, còn các triệu phú Trung Quốc phần đông đều vừa là thương nhân, vừa chính trị gia, hoặc là quan thương câu kết.
Triệu phú nước Mỹ phần lớn đều hứng thú với sự nghiệp từ thiện, còn triệu phú Trung Quốc phần đông lại hứng thú với việc tẩu tán tài sản ra nước ngoài. Triệu phú nước Mỹ không có một người di cư sang Trung Quốc, còn các triệu phú Trung Quốc phần đông đều thích di cư sang Mỹ.


Nước Mỹ có thật sự bị người giàu thao túng không? Ảnh dẫn theo xaluan.com

7. Nền tảng lập quốc của nước Mỹ

Điều được giảng trong “Tuyên ngôn độc lập” của Mỹ không phải là quần thể, quốc gia, thậm chí không hề giảng đến dân chủ. Điều được giảng là 3 quyền lợi lớn: quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc. Ba quyền lợi này đều là quyền lợi của cá nhân, không phải là quyền lợi của quần thể hay quốc gia.
Chính nền tảng văn hóa ấy đã khiến một quốc gia lớn mạnh thật sự. Sự lớn mạnh của nước Mỹ vốn không chỉ vỏn vẹn là sự lớn mạnh về quân sự, kinh tế, lãnh thổ, mà điều căn bản nhất chính là sự lớn mạnh trong tư tưởng, tinh thần.
Nguyên tắc cơ bản của nước Mỹ là chủ nghĩa cá nhân. Nói cách khác, nước Mỹ được kiến lập trên nền tảng “mỗi cá nhân đều có quyền lợi không thể tước đoạt được”. Những quyền lợi này là vô điều kiện, là quyền mà mỗi cá nhân được có và được hưởng, là thuộc về cá nhân, chứ không thuộc về đoàn thể.
Những quyền lợi này có được ngay từ khi công dân Mỹ vừa mới sinh ra, chứ không phải do ai ban tặng. Mặt khác, những quyền lợi này có thể bảo vệ cá nhân, khiến họ không phải chịu đựng sự xâm hại của bất cứ ai. Chỉ có kiến lập trên cơ sở quyền lợi cá nhân, mọi người mới có thể có được một xã hội tự do chính nghĩa, tôn nghiêm và bình đẳng.
Nước Mỹ quả thực đang có được chế độ dân chủ tiên tiến nhất mà nhân loại từng phát minh ra cho đến nay. Họ có được kỹ thuật tân tiến nhất, đỉnh cao nhất về mặt quân sự, dân dụng, thương dụng, hàng không… trên thế giới. Họ cũng có tiềm lực sáng tạo lớn mạnh nhất và bảo vệ quyền sở hữu hoàn thiện nhất.
Ở Mỹ, đất đai đâu đâu cũng đều có thể trồng trọt, chỉ riêng sản lượng nông nghiệp một năm của bang California đã vượt quá tổng số sản lượng nông sản cả năm của Trung Quốc. Nước Mỹ là siêu cường quốc trên thế giới, chính là giống như đế quốc Anh đã từng xưng bá thế giới 300 năm. Nước Mỹ không phải là thiên đường, nhưng lại là nơi gần với thiên đường nhất nơi cõi người.

Nền tảng lập quốc của nước Mỹ . Ảnh dẫn theo KUSI News

8. Văn hóa Mỹ và Trung Quốc khác biệt ra sao?

Thời hiện đại bây giờ, ở Trung Quốc, nếu như bạn nói lời chân thật, người khác sẽ nói bạn ngốc. Mỗi người đều bị buộc phải đi cửa sau, mọi người đều bị buộc phải dùng mánh lới thủ đoạn, đào sâu vào lỗ hổng. Còn ở Mỹ, nói dối là một vấn đề nghiêm trọng. Người nói dối một khi bị đánh một vết đen vào hồ sơ lý lịch, sau này dù có làm việc gì cũng đều rất khó khăn.
Hai loại văn hóa khác nhau dẫn đến hai loại hết cục khác nhau: một bên thì dối trá lộng hành, không giảng quy tắc, đạo đức bại hoại, tố chất thấp kém; một bên thì chính khí tràn trề, có phong thái của bậc quân tử.
Rất nhiều người Trung Quốc đã bày tỏ sự ngưỡng mộ sâu sắc đối với xã hội Âu Mỹ. Trái ngược với những tuyên truyền một chiều của chính phủ Trung Quốc về một nước Mỹ xấu xí, bất ổn, thì người dân Mỹ vẫn có thể đường hoàng sống với những tiêu chuẩn rất cao mà ở đây chỉ tạm liệt kê ra vài điều nổi bật:
– Có thể tự do phê bình chính phủ;
– Làm việc không cần phải luồn lách quan hệ;
– Không ai dám cưỡng chế, sách nhiễu;
– Chỉ cần bản thân có thực lực là có thể thăng chức;
– Gần như không có thực phẩm độc hại, quang cảnh nước biếc trời trong;
– Vật giá rẻ, thu nhập cao, phúc lợi tốt;
– Chăm lo người già, trẻ em, khám bệnh, giáo dục phần lớn đều là do chính phủ gánh vác;
– Nếu như có quan chức không làm tròn trách nhiệm thì có thể bỏ phiếu phản đối;
– Quan niệm mọi người bình đẳng đều đã ăn sâu vào lòng người;
– “Con ông cháu cha” không dám ngông cuồng hống hách.
Người Mỹ bận bịu với việc liên kết thế giới thành một khối, từ thành lập Liên Hợp Quốc cho đến phát minh ra mạng Internet. Người Mỹ tin tưởng rằng chiến tranh của nhân loại bắt nguồn từ gián cách giữa hai bên. Nếu như các nước trên thế giới có thể hiểu rõ nhau hơn, tin tưởng lẫn nhau và cùng theo đuổi giá trị chung, tự khắc xung đột, chiến tranh sẽ giảm đi.
Còn người Trung Quốc thì lại bận rộn với việc phong tỏa mạng lưới nghiêm ngặt để chia cắt thế giới, lừa gạt người dân rằng hy sinh tự do là vì để không trở thành nô lệ mất nước.
Trung Quốc dùng những bài học tư tưởng chính trị để giáo dục người dân yêu nước. Bắc Triều Tiên là dùng súng ống và tay sai để cưỡng ép người dân yêu nước. Nước Mỹ thì trái lại luôn dùng hành động thực tế để cảm hóa người dân mình yêu nước từ trong tâm, thử hỏi ai hay ai dở?
Thật ra, bạn chỉ cần làm rõ hai câu hỏi dưới đây thì có thể cảm giác được ngay:
Thứ nhất, nước Mỹ là nước Mỹ của người dân Mỹ, Trung Quốc là Trung Quốc của ai? Thứ hai, tại sao các tham quan Trung Quốc o bế Bắc Triều Tiên như vậy nhưng lại không một ai di cư sang Bắc Triều Tiên, trái đều lại thi nhau di dân sang Mỹ?

Theo Secret China
Vũ Dương biên dịch
phamvu
Gold Member
Join Date: Sep 2011
Số Điểm: 2453
Old 08-27-2017 , 04:32 AM     phamvu est actuellement connect  search   Quote  
Phỏng vấn Linh Mục Phan Văn Khải :


http://www.sbtn.tv/phong-van-lm-phero-nguyen-van-khai/

Last edited by phamvu; 08-27-2017 at 04:36 AM..
phamvu
Gold Member
Join Date: Sep 2011
Số Điểm: 2453
Old 09-08-2017 , 07:36 AM     phamvu est actuellement connect  search   Quote  
NHỚ NHÀ

(Bác sĩ Nguyễn Sơ Đông)


Đôi dòng về tác giả:

Bác Sĩ Nguyễn Sơ Đông là :
– học sinh tại trường Chasseloup Laubat và trường Đại Học Y Khoa ngày xưa.
– Ra trường và đi lính . Làm Y Sĩ Trưởng Sư Đoàn 25.
– Sau 75, đi tù CS. Khi về cùng vợ con liều mạng vượt biên qua ngả Biển Đông và định cư tại Mỹ.
– Con trai thứ của Bs Đông là bác sĩ Nguyễn Đông Quan, giáo sư giải phẫu Nhãn Khoa Đại Học John Hopkins, đã làm Chủ Tịch Y Sĩ Đoàn Hoa Kỳ trong 2 nhiệm kỳ. Trong thời kỳ làm chủ tịch Y Sỹ Đoàn, BS Đông Quan – cùng với BS Jonathan Lâm – đã thành lập chương trình Ambassador Health mỗi năm về các vùng hẻo lánh của quê huơng ta, giải phẫu, điều trị cho nhiều ngàn người bệnh thiếu phương tiện điều trị – hay không có tiền nong đút lót để được nhập viện điều trị- tại Việt Nam. Thành quả nhân đạo BS Đông Quan & Jonathan Lâm và bạn hữu đã gặt hái được, là một điểm son cho thế hệ thứ 2 của Cộng Đồng Việt Nam hải ngoại.

(tóm tắt điện thư nhận được từ một người bạn thân của tác giả)

BBT/BVCV

div0010
NHỚ NHÀ

Pourquoi le prononcer ce nom de la patrie?
Dans son brillant exil mon coeur en a frémi
II résonne de loin dans mon âme attendrie,
Comme les pas connus ou la voix d’un ami.

Tôi muốn đổi chữ “brillant” thành “douloureux” vì trốn chui, trốn nhủi, vượt biên còn thua con chó đói, thì có gì là “brillant”. Sợ mang tội với Lamartine, lại thừa một “pied”.
Tôi là thằng “lăn chai”, lúc nhỏ suốt ngày ở ngoài đồng, lội hết mương nầy đến rạch kia. Tôi không phải đi chăn trâu, nhưng tôi cỡi trâu “nghề lắm”. Leo lên lưng trâu đâu có dễ. Tôi mới sáu, bảy tuổi, đứng vừa qua khỏi ngang nửa bụng trâu, mà trâu đâu có “mọp” xuống như voi cho mình leo lên. Vậy mà thằng tui phóng lên ngang hông trâu cũng được, kẹp “đầu gối” (trâu) trước cũng xong, phăng lên bằng đầu gối sau cũng “phẻ” mà kéo đuôi cũng yên. Trâu tốt hơn “người ta”: không khi nào “đá giò lái”, không “đá ngược” bạn bè.
Nắng, mưa tôi có coi ra gì đâu? Mưa xối xả, mưa nặng hột,… tắm mưa càng vui. Tắm đến chừng da tái mét, run lập cập mới thôi. Một lát – có khi cả giờ nữa, nắng lên, khô queo,… thì lội nữa.
Tụi chăn trâu “nhà nghề” chỉ tôi đủ thứ hết: làm sao “cột dàm” con nghé để nó khỏi ăn mạ. Người ta vác chổi chà mà đập mầy đó (không đập trâu đâu, vì chổi chà có thắm thìa gì nó). Nhìn dấu ở cửa hang là biết có cua ở trỏng hay không, cua lớn hay cua “nghé” (cua con, kẹp đau lắm). Bắt cá bóng kèo thì phải dùng một chân chận cái ngách nó lại, câu cá trê phải sửa soạn mồi trước : đập mấy con ốc bươu, để qua bữa sau có mùi hôi hôi là cá trê nó đớp nhanh lắm, xúc cá ròng ròng coi chừng bị cá mẹ táp cẳng, vì bênh con (ròng ròng là cá lóc con, cỡ 1/2 ngón tay út, kho tộ mặn mặn, cay cay… ngon hơn caviar nữa. Mà tôi có bao giờ được ăn caviar đâu mà xạo vậy!). Bọt trắng nhuyễn trên mặt “mương”, nhưng bọt nào là ổ cá chìa vôi, chả làm gì được hết, bọt nào là ổ cá “xiêm”, loại cá lia thia xanh mun, đá chết bỏ chứ nhứt định không chạy.
Lên Saigon, “lội” gần hết “hang cùn ngỏ hẹp” của quận Tư (sau nầy là quận Năm, dành tên quận Tư cho bên Khánh Hội), chui vào Đại Thế Giới coi hát “cọp”, băng cầu chữ Y, qua giang sơn của ông Bảy (Bảy Viễn), đi chen lấn giựt cái “lưỡi” ông Tiêu cúng rằm tháng Bảy.
“Nắng Saigon, anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông ”
Tôi có biết lụa là gì đâu? Hà Đông ở đâu? Thôi, tôi xin phép Nguyên Sa mà sửa lại:
“Nắng Saigon, tui đi mà chẳng ngán
Bởi vì da mốc thích “đui then” rồi.

Ra Chasseloup, đến mùa me chín, leo lên “rung” mạnh. Me rụng đầy đầu tụi ở dưới đất. Thằng nào ở “trển” vậy? Thằng Đông chớ ai vô đây.
Trước Bộ Y Tế có hai cây gừa, trái tròn, ngọt, cây chót vót, lại cũng thằng Đông leo. (Sau 75, tôi vẫn còn thấy hai cây nầy, già lão rồi, có ai để ý tới làm chi)
Vào lính, theo đơn vị hành quân, nhớ từng con suối nhỏ, từng gò mối, từng cây cầu khỉ,… nhứt là những nơi “đụng” nặng. Lính tử trận. Quan cũng đền nợ nước. Thứ hai, người vợ trẻ đưa chồng lên Đức Hòa. Thứ bảy, đã chít khăn tang. Nhưng tôi vẫn thương vẫn nhớ cái quận “nắng bụi, mưa bùn”… nghèo xơ nghèo xác nhưng đầy ấp tình người. Hoàng hôn xuống, nghe ảnh ương, nhái bầu, nhái bén, cả bao nhiêu thứ côn trùng hòa tấu “symphonie pastorale” nghe mà rụng rún.
Giờ đây, lưu lạc xứ người, muốn nghe… có đâu mà nghe.
“Lòng quê đi một bước đường một đau ”
(Kiều)
Tâm trạng nhớ nhà là vậy
Tôi không dám “nghĩ” hoặc “đoán” tình cảm của ai khác. Riêng với tôi thì: tình đầu, tình đuôi, tình giữa… gì gì, thì với thời gian cũng sẽ khuây khoả, rồi phai, rồi tàn và rồi thuộc về dĩ vãng, dù nó “apporte chaque jour tout le bien, tout le mal”.
Nhưng, nhớ nhà thì hoàn toàn khác, lạ. Như một định luật tự nhiên, “tên” nào “lội” nhiều, lăn lóc với “đất nước” nhiều,.. khi về già, nhớ nhà càng ray rứt, càng nhức nhối.
Cái khổ là càng muốn quên, càng lại nhớ. Có những đêm thức giấc, nhớ quá, không tài nào ngủ lại được. Nhớ ai, ai đâu mà nhớ. Nhớ NHÀ!

Lúc ở Chasseloup, đọc sách tả Tour Eiffel, Montparnasse, Les Invalides, Chateaux de la Loire.. náo nức muốn xem lắm. Giờ xem qua rồi thì “thôi”. Nó không “thấm” vào xương, vào tủy, vào tim, vào óc như cái nhớ nhà.
“… Quê tôi chìm chân trời mờ sương
Quê tôi là bao nguồn yêu thương
Quê tôi là bao nhớ nhung se buồn
Là bao vấn vương tâm hồn người bốn phương. ”
(Làng Tôi – Chung Quân)

Chắc tại tôi là đứa “chả giống ai”. Thôi đành chịu vậy.

Mấy trang viết nầy không đầu, không kết, ý tứ lung tung, “à bâtons rompus”, “du coq – à – l’âne”. Bà con có xem thì “xính xái”, từ bi hỷ xã dùm. Thiện tai, thiện tai.
Thôi thì cứ xem như :“mémoires d’outre tombe” của tôi vậy.
Trước sau gì, cát bụi cũng sẽ về cát bụi

QUANDO SATIS DIXISTI, PERISTI
(Quand tu auras dit assez, tu seras mort)
(St Augustin)
“Mai đây trong chuyến tàu vạn cổ
Nếu có người thương đến tiễn đưa
Xin hãy rắc thêm vào huyệt mộ
Chút tình hệ lụy núi sông xưa”
(Giang Hữu Tuyên)
Đúng, hệ lụy núi sông xưa!
“Objets inanimés, avez vous donc une âme
Qui s’attache à notre âme et la force d’aimer“
Thôi đành
“Nhật mộ hương quan hà xứ thị
Yên ba giang thượng thử nhân sầu ”
Thôi Hiệu

Vậy, tôi đã làm được gì?
* Gia Đình: Trả hiếu?

– Má tôi mất sớm quá, tôi có nhớ gì đâu, nhứt là mấy tháng cuối cùng, mỗi lần tôi muốn tới gần Má tôi, thì các dì, cô, cậu… (đều ở nhà tôi để săn sóc má tôi) bảo: “Con ra ngoài chơi đi, để má con ngủ”, ngủ yên… Yên Giấc Ngàn Thu.

– Tôi có làm được gì giúp Ba tôi đâu. Chưa xong y khoa, niềm an ủi duy nhứt của tôi là: tôi đã cố hết sức nghe lời Ba tôi, dĩ nhiên, đôi lần chuyện nầy, chuyện nọ, chuyện “đâu đâu” làm Ba tôi không vui.

– Tôi rất mừng là đã cùng vợ tôi quyết định “sinh tử”: chết thì chết chung, không thể sống với vc được. Tụi nó không lương tâm, không tim, không óc, không cả tình người. Ít nhứt, dung thân ở xứ lạ, không ai ngăn cấm con tôi: “Mầy là con sĩ quan ngụy, không được lên cấp ba”. Đó là nguyên văn của tên “giám hiệu” trường Petrus Ký (tôi khôngmuốn nhắc tên mới của trường) khi đứa con trưởng của tôi học xong lớp 9 (classe de 3è) không được lên lớp 10 (classe de seconde). Đuổi học.
* Tổ Quốc: xin cho tôi mượn hai câu thơ của một nhà văn “gốc lính“
“Cúi đầu tạ với quê hương
Tôi còn một nửa đoạn đường chiến binh”.

Tôi đã đội trên đầu sáu chữ: DANH DỰ, TỔ QUỐC, TRÁCH NHIỆM. Ngày nào còn thở tôi còn tôn thờ. Chỉ khi nhắm mắt thì trách nhiệm của tôi với tổ quốc VNCH mới kể là hết.
Je ne fléchirai pas ! Sans plainte dans la bouche,
Calme, le deuil au coeur, dédaignant le troupeau,
Je vous embrasserai dans mon exil farouche,
Patrie, ô mon autel ! Liberté, mon drapeau !.
Victor Hugo (ultima Verba)
THAY LỜI CUỐI
Những dòng sau đây, tôi:
– Kính dâng quý Trưởng Thượng, Niên Trưởng đã rời Việt Nam trước 30-04-1975
– Gởi đến thế hệ trẻ, những người chưa “nếm” mùi vc.
Tôi dạy vạn vật ở Petrus Ký từ năm 1963. Lúc bấy giờ, thi Tú Tài 1 và 2 còn vấn đáp. Chưa khi nào tôi hỏi lý lịch thí sinh trước khi cho điểm. Nói chung, trong suốt lịch trình thi, tất cả Giáo sư đều xử sự như thế.
Tết Mậu Thân, con đường tiếp liệu (y dược, y cụ..) của đơn vị tôi bị vc (đã chiếm Vinatexco, Vifon, và các hãng kế cận) đóng chốt. Tôi phải liên lạc với cố vấn đơn vị tôi, trình với cố vấn trưởng (cố vấn cho Tư Lệnh Sư Đoàn) cho phép tôi dùng trực thăng riêng của ông về căn cứ 73 tồn trữ y dược, nhứt là bông, băng, băng cá nhân, nước biển và trụ sinh.
Trớ trêu thay: người thương binh đầu tiên được truyền chai nước biển “nóng hổi” vừa được trực thăng mang về là một vc.
Trong hơn bốn năm trấn ở Đức Hòa, tôi đã gọi tản thương bằng trực thăng về Tổng Y Viện Cộng Hòa ít nhứt là mười vc bị thương nặng. Không tản thương thì chắc chắn 100% chúng đi “chầu Bác” rồi.
Dù mưa, dù nắng, một giờ khuya, hai giờ sáng,… chưa lần nào phi hành đoàn hỏi tôi tản thương lính nào vậy? QLVNCH hay vc. Tất cả đơn vị Quân Y QLVNCH đều làm như thế.
Tôi muốn viết thật rõ, hét thật to, ý nghĩ thật trong sáng: Tôn chỉ của dân VNCH, của QLVNCH, của chính phủ VNCH là TÔN TRỌNG CON NGƯỜI, cách hành sự chứa đầy tình người.
Sau 04/1975, bọn khát máu chóp bu vc đã ra lệnh phá tan nát xã hội miền Nam, mà nền tảng là gia đình. Bao nhiêu gia đình sĩ quan QLVNCH, viên chức VNCH bị gây áp lực đến đổ vỡ.
Bao nhiêu dân miền Nam bị lừa gạt, rồi bị ép tử, bỏ cho chết, chết đói, chết vì bệnh tật,… ở những khu gọi là kinh tế mới.
Bao nhiêu thanh thiếu niên “con ngụy” bị ép buộc qua Miên làm bia đỡ đạn cho vc.
Bao nhiêu trăm ngàn người VNCH đã thiệt mạng trên đường tìm tự do, thoát ách vc.
Trong mấy ngàn năm lịch sử dân tộc, có lần nào mà người dân Việt Nam, vốn rất gắn bó với “quê cha đất tổ”, với “mồ mả ông bà” liều chết, bỏ nước ra đi tìm tự do đông đến số triệu.
Tôi viết để quý vị Trưởng Thượng và thế hệ trẻ hiểu được mức độ khát máu, tàn ác, vô nhân đạo, đầy thú tính của vc.

Riêng cá nhân tôi, tôi không thù hằn vc vì:

1- Tôi đã hấp thụ nền giáo dục nhân bản miền Nam
2- vc không xứng đáng để tôi thù hằn, vì vc đã mất hẳn tính và tình người.

Tôi rất cám ơn, thương mến, kính yêu “bà xã” tôi đã chịu bao nhiêu cay đắng, cực khổ tảo tần giữ vững gia đình, lo cho bốn đứa con tôi.
Hiện giờ, chúng là công dân đơn thuần (simple citoyen) của quốc gia tạm cư, không là “quan to, quan bé” gì hết. Nhưng, người ta đã đối xử với chúng tôi rất ấm áp tình người.
Nguyễn Sơ Đông
Ronbroomb
Banned
Join Date: Sep 2017
Số Điểm: 721
Old 09-13-2017 , 01:57 PM     Ronbroomb est actuellement connect  search   Quote  
How Much Amoxicillin For Bronchitis viagra cialis Buy Cipmox
Real Cod Only Stendra No Prescription Medication Viagra Kaufen Online Apotheke Filling A Prescription For Viagra
90 Tablets Generic Propecia <a href=http://cialtobuy.com >cialis buy online</a> Amoxicillin Cure Vaginal Infection
Santa Fe
Senior Member
Join Date: May 2009
Số Điểm: 989
Old 09-13-2017 , 02:59 PM     Santa Fe est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by Ronbroomb
How Much Amoxicillin For Bronchitis [url=/url] Buy Cipmox
Real Cod Only Stendra No Prescription Medication Viagra Kaufen Online Apotheke Filling A Prescription For Viagra
90 Tablets Generic Propecia <a href=/a> Amoxicillin Cure Vaginal Infection
Ê VIỆT CỘNG con, BẮT QUẢ TANG MẦY VÔ THREAD CỦA NGƯỜI TA ĨA BẬY NGHEN
ĐỤ MÁ MẦY
Larsmut
Banned
Join Date: Sep 2017
Số Điểm: 370
Old 09-14-2017 , 09:06 AM     Larsmut est actuellement connect  search   Quote  
Viagra Dosage Blog cialis cheap accutane online
Traitement Cialis 5mg Cpr 28 Propecia Effects High Blood Pressure Discount On Line Finasteride
Cialis Precio Lilly <a href=http://cialtobuy.com >cialis buy online</a> Without Prescription Pharmacies India
Ronbroomb
Banned
Join Date: Sep 2017
Số Điểm: 721
Old 09-14-2017 , 07:55 PM     Ronbroomb est actuellement connect  search   Quote  
Lioresal Acheter cialis Fluconazole Without A Prescription
Buy Cipro Xr Online Buy Stromectol From India
Cialis Tabs Sale <a href=http://cialtobuy.com >cialis</a> Propecia Cambio
phamvu
Gold Member
Join Date: Sep 2011
Số Điểm: 2453
Old 09-21-2017 , 06:28 AM     phamvu est actuellement connect  search   Quote  
Bài giảng gây chấn động cả Hà Nội khiến Bộ Côn An phải vào cuộc điều tra

GS001
Diamond Member
Join Date: Jun 2004
Số Điểm: 10076
Old 10-05-2017 , 01:23 AM     GS001 est dconnect  search   Quote  
TIN NÓNG MỚI NHẬN QUA EMAIL VÀ CẦN NÊN PHÁT RỘNG

Kính thưa quí Đồng bào:

Cách đây không lâu Thiếu tướng công an TRƯƠNG GIANG LONG đã thẳng thừng tiết lộ sự CÁI CẮM NGƯỜI CỦA TQ (cán bộ nằm vùng) vào đảng CSVN qua video clip dưới đây mà bây giờ chắc nhiều người đã biết rõ:


Đây là một việc làm khó tha thứ đối với quan thầy TQ và các BẦY TÔI CỦA TQ đang có chức vụ ở trong đảng CSVN. Cho nên trước đại hội Trung Ương 6 Bọn bầy tôi TQ đã cho giải nhiệm thiếu tướng TRƯƠNG GIÁNG LONG như một động thái hăm dọa những thành phần chống TQ. Sự giải nhiệm này cũng đã gây ngạc nhiên cho cựu Đại tá an ninh Nguyễn Đăng Quang qua cuộc phỏng vấn của đài BBC:

Đó cũng là cách khích động lòng tin vào đảng CS của đám TÍN ĐỒ thân TQ; thúc dục họ chất thêm củi lửa để giúp cho NGUYỄN PHÚ TRỌNG có thêm sức nóng, để rồi đây sẽ vừa là TỔNG BÍ THƯ vừa là QUỐC TRƯỞNG như TẬP CẬN BÌNH, để TRỌNG tha hồ "đốt cháy" những thành phần chống đối hay có manh nha muốn thay đổi chủ nghĩa CS để tách rời khỏi sự bảo hộ của TQ.

Mỗi khi TRỌNG có thêm quyền lực thì TRỌNG sẽ tiếp tục dùng chiêu bài chống THAM NHŨNG để thanh lọc hàng ngủ CS một cách hữu hiệu và thẳng tay hơn. Rồi đây nhân dân VN sẽ thấy những ai có tư tưởng CHỐNG TQ, những ai THÂN MỸ, những ai đã bị ảnh hưởng văn hóa Dân chủ của MỸ, sẽ bị thanh lọc ra khỏi hàng ngủ lãnh đạo của đảng CSVN.

Thử hỏi qua bao nhiêu năm lạm dụng quyền lực của chủ nghĩa CS ĐỘC TÀI để tha hồ THAM, SÂN, SI, có ai trong hàng ngủ lãnh đạo của đảng CSVN mà chưa dính đến chuyện THAM NHŨNG hay lỗi này lỗi khác? Chắc chỉ có các bậc THÁNH mới chưa dính thôi? Cho nên bằng chiêu bài THAM NHŨNG hay lỗi này lỗi khác, TRỌNG có thể loại bỏ bất cứ ai ra khỏi quyền lực lãnh đạo.

Gần đây nhân dân VN đã thấy những chuyện lùm xùm trong TẬP ĐOÀN DẦU KHÍ, được các báo chí của đảng phanh phui. TẬP ĐOÀN DẦU KHÍ là tập đoàn mà TQ muốn thay đổi nhiều nhất. Bởi họ có nhiều thành phần THÂN NGA và CHỐNG TQ từ trước tới nay. ĐINH LA THĂNG là một nhân vật điển hình có thành tích chống TQ mà ai cũng đã biết rõ. Do đó ông ta đã bị loại ra khỏi BỘ CHÍNH TRỊ.

Xưa nay mỗi khi TQ xâm phạm Biển Đông thì phản ứng của nhóm Dầu Khí là mạnh mẽ hơn ai hết (hơn cả Quốc Hội VN). TQ biết nhóm người này là một chướng ngại lớn cho kế hoạch xâm lấn Biển đông của TQ. Cho nên TQ đương nhiên phải chỉ đạo cho NGUYỄN PHÚ TRỌNG và các bầy tôi CS,tìm cách thay đổi nhân sự của TẬP ĐOÀN DẦU KHÍ cùng các nhóm hổ trợ nó (từ các nhà banks). TẬP ĐOÀN DẦU KHÍ rồi sẽ bị thay đổi nhân sự nhiều hơn đâu hết.

Có như thế rồi đây VN sẽ tha hồ nhượng bộ TQ về các vấn đề Biển Đông và dĩ nhiên sẽ còn HỢP TÁC VỚI TQ trong vấn đề CÙNG KHAI THÁC BIỂN ĐÔNG. Lúc đó MỸ lấy tư cách gì mà phân rẻ và ngăn chận TQ XÂM LẤN VÀ KHAI THÁC BIỂN ĐÔNG?

Ngoài ra những ai THÂN MỸ hay bị ảnh hưởng văn hóa của MỸ đều cũng sẽ dần dần bị loại bỏ ra khỏi các vị trí lãnh đạo theo ý TQ mong muốn. Người dân VN cũng đã chứng kiến rồi, một ông TỔNG THAM MƯU TRƯỞNG QUÂN LỰC, ĐẠI TƯỚNG ĐỖ BÁ TỴ, uy tín lẫm liệt, bị đảng cho về chầu rìa với chức vụ PHÓ CHỦ TỊCH QUỐC HỘI, còn đứng sau một người đàn bà.

Những cái cớ để loại bỏ NGUYỄN XUÂN ANH, BÍ THƯ ĐÀ NẴNG, thì cũng chỉ là một bề mặt nhỏ nhoi không che dấu nổi cái ý đồ muốn loại bỏ những thành phần đã học ở MỸ lâu dài, đã bị ảnh hưởng đường lối điều hành lãnh đạo của MỸ. Hễ có dính tới MỸ thì có dính tới tinh thần DÂN CHỦ của MỸ thì làm sao có thể xử dụng được trong công cuộc đưa VN đi lên XHCN hướng đến TQ?

CHIẾN LƯỢC NẮM GỌN VN CỦA TQ qua hàng ngủ lãnh đạo của đảng CSVN đã lộ quá rõ. Hởi những ai, có ý thức trách nhiệm về TƯƠNG LAI DÂN TỘC và TƯƠNG LAI CON CHÁU MÌNH, hãy hành động. Bất chấp đang ở trong hay ở ngoài đảng CSVN. Nếu không có hành động cụ thể thì cũng phải thúc đẩy có tiếng nói CHÍNH NGHĨA trong đại hội TW6, để ngăn chận sự lộng hành của BẦY TÔI TQ.

Ít lắm thì chúng ta cũng phải báo động thông tin này đến cho mọi người dân trong và ngoài nước, các cơ quan truyền thông, báo chí, theo khả năng và hoàn cảnh của mình.

Thân ái.
GS001
Diamond Member
Join Date: Jun 2004
Số Điểm: 10076
Old 10-05-2017 , 01:34 PM     GS001 est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by phamvu


Bài giảng quá hay! Cám ơn Phạmvũ!

Từ đau xót cùng tận cho quê hương dân tộc người con CHÚA ngày hôm nay đã đầy đủ BI, TRÍ, DŨNG đâu thua gì Phật tử ngày xa xưa. Ước gì vị anh hùng của tôi ngày nào, Hòa Thượng THÍCH TRÍ QUANG, nghe được bài này.

Ngày xưa người anh hùng của tôi, khi lãnh đạo cuộc đấu tranh chống chế độ DIỆM, đã hùng hồn tuyên bố: "Tôi nói quí vị đi, quí vị đi, tôi nói quí vị đứng quí vị đứng". Nhưng sao thời gian này người anh hùng đó lại hoàn toàn im bặt trước những đau xót trên quê hương miền Trung của chính ngài trong vụ FORMOSA?

Té ra người anh hùng của tôi chỉ do được Phật tử xưng hô tôn kính mà xông lên thành anh hùng. Chứ thật sự trong bản chất không có đủ tinh thần BI, TRÍ, DŨNG (đau xót cho dân tộc) mà anh hùng.
phamvu
Gold Member
Join Date: Sep 2011
Số Điểm: 2453
Old 10-08-2017 , 04:42 AM     phamvu est actuellement connect  search   Quote  

Đảng viên CS Việt Nam, phó trưởng phòng Pháp Chế VN, Tran Quoc Hu`ng, ăn cắp tại Nhựt Bổn.

Con cháu thằng Chó Hồ ăn cắp quen rôì, đi đâu cũng ăn cắp, từ Trọng Lú , Ng Tấn Dũng.... cho đến cán bộ, bộ đội cấp que`n !

Nhuc quoc the !


https://www.facebook.com/10000692413...3880471852738/

Last edited by phamvu; 10-08-2017 at 04:52 AM..
phamvu
Gold Member
Join Date: Sep 2011
Số Điểm: 2453
Old 10-08-2017 , 05:09 AM     phamvu est actuellement connect  search   Quote  
Viên chức Bộ Khoa Học và Công Nghệ VN bị nghi ăn cắp ở siêu thị Nhật

Viet Cong lam nhuc cho ca dan toc VN .

https://www.voatiengviet.com/a/vien-...t/4059386.html
phamvu
Gold Member
Join Date: Sep 2011
Số Điểm: 2453
Old 10-13-2017 , 04:52 AM     phamvu est actuellement connect  search   Quote  
Xuân Diệu, Trường Chinh,Phạm Văn Đồng, Tố Hữu... đều gọi cha mẹ bằng thằng, con và đem ra đấu tố..

Gia đình nào đẻ ra những tên này quả là quá vô phúc.

Thơ Xuân Diệu : "Gửi vợ chồng thằng Thu" ( ông bà Ngô Xuân Thu là cha mẹ Xuân Diệu )

HÉ LỘ BÀI THƠ VÀ TỘI ÁC CỦA NHÀ THƠ XUÂN DIỆU

Xuân Diệu đã lôi bố mẹ mình là ông bà giáo Ngô Xuân Thu ra đấu tố.
Ông công khai gọi bố mình là thằng trong bài Gửi Vợ Chồng Thằng Thu
trong thời Cải Cách Ruộng Đất 1953-1956.

Chỉ để lấy điểm với các đồng chí cao cấp và tỏ lòng trung thành với Đảng Cọng sản,
Nhà thơ Xuân Diệu đã lôi chính bố mẹ ruột ra đấu tố và viết bài thơ sau:


Ai về làng Bố Hạ
Nhắn vợ chồng thằng Thu
Rằng chúng bay là lũ quốc thù
Lôi cổ bọn chúng ra đây
Bắt quỳ gục xuống, đoạ đầy chết thôi

Xuân Diệu
( Ngô Xuân Diệu)

Last edited by phamvu; 10-13-2017 at 04:58 AM..
BOTAY
Junior Member
Join Date: May 2014
Số Điểm: 95
Old 10-16-2017 , 11:08 AM     BOTAY est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by GS001
Bài giảng quá hay! Cám ơn Phạmvũ!

Từ đau xót cùng tận cho quê hương dân tộc người con CHÚA ngày hôm nay đã đầy đủ BI, TRÍ, DŨNG đâu thua gì Phật tử ngày xa xưa. Ước gì vị anh hùng của tôi ngày nào, Hòa Thượng THÍCH TRÍ QUANG, nghe được bài này.

Ngày xưa người anh hùng của tôi, khi lãnh đạo cuộc đấu tranh chống chế độ DIỆM, đã hùng hồn tuyên bố: "Tôi nói quí vị đi, quí vị đi, tôi nói quí vị đứng quí vị đứng". Nhưng sao thời gian này người anh hùng đó lại hoàn toàn im bặt trước những đau xót trên quê hương miền Trung của chính ngài trong vụ FORMOSA?

Té ra người anh hùng của tôi chỉ do được Phật tử xưng hô tôn kính mà xông lên thành anh hùng. Chứ thật sự trong bản chất không có đủ tinh thần BI, TRÍ, DŨNG (đau xót cho dân tộc) mà anh hùng.


Mến chào GS001

Hòa Thượng THÍCH TRÍ QUANG câm miệng trước CS đang tàn phá nước VN cách giải thích giản dị nhất là vì hắn ta chỉ là một cán bộ CS sau khi đã làm xong nhiệm vụ tiêu diệt được TT Ngô Đình Diệm vì ngài đã chống cộng mãnh liệt.


thân chào ,
Reply


Thread Tools
Display Modes

 
Forum Jump



All times are GMT -7. The time now is 03:56 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.6
Copyright ©2000 - 2017, Jelsoft Enterprises Ltd.