VietFun For All   Quick Language Chooser:

Go Back   VietFun For All > TÔN GIÁO > Tìm Hiểu Tôn Giáo

Reply
 
Thread Tools Display Modes
SauQuit
Banned
Join Date: Sep 2005
Số Điểm: 18744
Old 09-03-2007 , 07:06 PM     SauQuit est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by SantaFe
Hehehehehe....

Thầy 6 xỉn tối ngày mà lập luận cũng vững quá đó chớ . Zdô cái đi !!!!

Theo Fè thì "ăn chay hay ăn mặn" chỉ là 1 lối sống (way of life) mà mỗi người chúng ta chọn lựa . Cũng như bất cứ 1 quyết định (sự chọn lựa) nào của con người, nó phản ảnh cái trí tuệ của người đó .

Nghe một anh ăn trai (chay) trường mở miệng chê bai 1 anh ăn thịt cá là sát sanh thì ta có thể suy đoán là anh chàng ăn chay này chẳng hiểu tí đỉnh gì về sinh vật học cả .

Ngược lại, nghe 1 anh chàng ăn mặn chê tên ăn chay là dốt, làm chuyện vô ích thì ta cũng có thể nói là chàng ăn mặn không hiểu lòng nhân từ là gì .

Anh đạo Chúa quen đọc những chém giết trong Thánh Kinh nên coi chuyện giêt lợn mổ bò là chuyện thường tình, cho nên đối với đám này thì ăn mặn chẳng có gì là phản ngược lại câu "Thiên Chúa là Tình Yêu"

Anh đạo Phật thì chú trọng tới cái "KHỔ", nên khó lòng mà nuốt được 1 miếng thịt bò tái chanh, tuy rằng nó ngon gấp mấy lần miếng đậu hũ chiên chấm xì dầu .

Thánh Fè thuộc loại vô thần ba phải, bất cứ món gì được các nàng nấu cho ăn thì cũng cứ nhắm mắt mà nuốt rồi khen ngon, chẳng qua là vì trước được "Tình yêu", sau không phải "KHỔ" . Trí tuệ là vậy !!!!



Fè :
Fè lập luận kiểu nầy mới có thể nói là vững quá cở .
Nhưng có điều chỉ là cái nhìn chủ quan của phe ta .
Fè và Quit có thể ngồi ăn đỉa rau cải,hoa cô với NR nhưng ở nơi khác thì NR khó có thể nuốt được 1 miếng thịt trong đỉa đồ ăn của mình
Cảm ơn cái nhìn rất hay của Fè

SauQuit
Banned
Join Date: Sep 2005
Số Điểm: 18744
Old 09-03-2007 , 07:10 PM     SauQuit est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by TaoLao#1
Hề hề ... xa hay gần vẫn nằm gọn trong "đề tài" SÁT SINH!
Giết để ăn thịt hoặc Giết để ngăn chặn mầm mống bệnh tật, cũng là giết! khác nhau chổ nào chớ ?
Bro TaoLao ơi :
Hai thằng mình mở cái tiệm nầy làm ăn không khá rồi,nếu cuối năm còn phải đóng thuế nửa thì chít luôn .
Sao không có tay nào ngon lành vào chỉ giáo cho TaoLao và Quit vậy ?
Mời bro TaoLao nè,

SauQuit
Banned
Join Date: Sep 2005
Số Điểm: 18744
Old 09-03-2007 , 07:14 PM     SauQuit est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by Tam Binh
Nè chào Đại Ca SQ.......đừng quên còn những người chay mặn làm láng không có care, tùy duyên như đệ... đệ rất thích chay tịnh, nhưng đệ thấy có nhiều người chay tịnh mà tâm không tịnh , có cái mỏ rủa người như tát nước đầu đình, chay tịnh kiểu nầy thì thà là mang tiếng ăn mặn còn hơn,...
Bro TamBinh :
Thứ giặc thầy chùa ,giặc phật tử nầy hằng khối . Y như 1 số linh mục,hình như phá đạo hơn là hoằng đạo .
Thôi bro và Quit cứ làm láng đi,trong lòng an thản còn hơn

SauQuit
Banned
Join Date: Sep 2005
Số Điểm: 18744
Old 09-03-2007 , 07:25 PM     SauQuit est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by DaiTieuHy
Chà ... 2 đốm hoa TB và SQ bắt đầu NỈ NON nét sáng chói trên vòm trời rùi .. eheheh

chuyến này .. Hỷ nhắm mắt bàng quan coi chơi thui .. eheheh

làm 1 cái ... NHÂN SANH ĐẮC Ý TU TẬN HOAN .. eheheh

nói nhỏ nghen .. bán nón mua gì nhậu đi .. ehehehe

ehehehe .. híc híc .. eheheheh
Đại Ca ĐTH nè :
Thôi đi ngoại,SQ râu ria bòm xòm tự nhiên " như đoá hoa nở " .Có cần chơi em út dữ vậy hong ?

Nói ĐC nghe nè,hồng trần đều là ngoại vật,nhà cứa,xe cộ củng bán để nhậu được,tiếc gì cái nón huh ?

NHÂN SINH ĐẮC Ý TU TẬN HOAN .............hehe hichic....

ĐC ,thật ra SQ không biết gì về kinh kệ,không đặc suy nghỉ trên nền tản lý thuyết của nhà Phật .Phen nầy chỉ sợ phụ lòng ĐC rồi . Thôi vậy nhe,ĐC suy nghỉ đút kết được gì thì hảy viết ra đi cho SQ học hỏi đi

Cám ơn ĐC trước,mời


SauQuit
Banned
Join Date: Sep 2005
Số Điểm: 18744
Old 09-03-2007 , 07:28 PM     SauQuit est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by Nguy Tan Du
Y' anh chi em muon khuye^n ca ddoa`n khong nen dda^.p dda^`u cho' la`m ca^`y 7 mo'n dda~i ca'c cha nu*~a????



Anh Nguỵ :
Đồ quý đem đãi hết uổng,SQ có 1 mớ lá mơ,chuối chát,khế chua nè,cho hùng với .....

Ai kêu tui đó ???.... Dạ có tui đây ........

SantaFe
Loyal Member
Join Date: Nov 2003
Số Điểm: 9091
Old 09-03-2007 , 07:30 PM     SantaFe est dconnect  search   Quote  
Thầy 6 mở cái "thớt" này quả thật là đắt hàng .


SauQuit
Banned
Join Date: Sep 2005
Số Điểm: 18744
Old 09-03-2007 , 07:35 PM     SauQuit est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by NonregisterC
Chào bạn TB.

NR nghĩ rằng người ăn chay như vậy sẽ không tạo sát nghiệp, nhưng sẽ bị khẩu nghiệp. Hai cái không có đi đôi phải không? (laugh).

Thân mến.

NR
Quote :
Originally Posted by B-E-T_R_U_E
Chào NonregisterC

Bạn càng ngày càng sáng suốt và phát biểu rất chính xác. Vấn đề ăn chay là nói về vấn đề "sát sinh" - còn người đó ăn chay mà làm chuyện sai trái gì khác thì lại là chuyện khác nữa - đâu thể nhập 2 chuyện vô nhau!

Việc làm thiện là thiện - việc làm bất thiện là bất thiện - mỗi việc có nghiệp quả của nó chứ không nhập cục nhau để tính!
Chào NR và BT :
SQ nghỉ ăn chay là hình thức,là thanh sắc .Có lòng hại người,chửi người là có ác ý,ác tâm .Nếu trọng cái sắc ở ngoài mà coi nhẹ cái tâm ở trong thì e rằng không hay lắm .
Có 1 câu hỏi ở THTG nầy đả lâu lắm rồi : " Một người có tâm hồn rất trong sáng như Đức Đa Lai Đạt Ma ,nhưng nếu ông không tin Chúa thì mai nầy sẻ lên thiêng đàng hay vào địa ngục ? "
Câu nầy tùy 2 bạn tự trả lời
SantaFe
Loyal Member
Join Date: Nov 2003
Số Điểm: 9091
Old 09-03-2007 , 07:37 PM     SantaFe est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by TaoLao#1
Hề hề ... xa hay gần vẫn nằm gọn trong "đề tài" SÁT SINH!
Giết để ăn thịt hoặc Giết để ngăn chặn mầm mống bệnh tật, cũng là giết! khác nhau chổ nào chớ ?
Xịt Tào Láo dốt quá, có vậy mà cũng hỏi .
Khác ở chỗ một cái thì tránh được còn một cái thì không tránh được




SauQuit
Banned
Join Date: Sep 2005
Số Điểm: 18744
Old 09-03-2007 , 07:40 PM     SauQuit est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by SantaFe
Thầy 6 mở cái "thớt" này quả thật là đắt hàng .


Fè,cái nầy gọi là " Holiday Sale "
Bán ngay cái món bà con đang thấy nó nóng

SauQuit
Banned
Join Date: Sep 2005
Số Điểm: 18744
Old 09-03-2007 , 07:45 PM     SauQuit est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by Tâm ma
Các ngươi phải là tất cả.....tử thần, sự sống, thần thánh, quỷ ma,.....là tất cả.....đó là Phật....!
Bạn TâmMa :
SQ có nghe nói mọi hình sắc đều là không
Phật tánh củng là không !

B-E-T_R_U_E
Banned
Join Date: Apr 2007
Số Điểm: 730
Old 09-03-2007 , 07:54 PM     B-E-T_R_U_E est dconnect  search   Quote  
Sauquit nè

Người ta ăn chay là ăn chay - ăn chay là không ăn thịt và vì thế không có thú bị giết cho họ làm thức ăn - nếu họ tập ăn chay nhiều tránh ăn gà thì quả thật số lượng con gà nhằm bán cho họ không bị giết rồi - 1 triệu người làm giống nhau thì hiệu quả càng lớn hơn - cái này đâu có trọng hình thức hay bề ngoài chuyện gì - mà là 1 thực tế đó mà.

Sauquit đi chê trách những người ăn chay nhưng tâm lòng còn chưa tịnh thì ít ra họ đã làm được việc giúp tránh sát sinh - tại sao không nhìn thấy cái thành quả tránh sát sinh của họ mà lại muốn họ phải thế này thế kia thì mới đúng là ăn chay - cái này là cưỡng ép người "tu hành" thì đúng hơn là người đời ăn chay như Non hay như các bạn của Phái Thanh Hải!
B-E-T_R_U_E
Banned
Join Date: Apr 2007
Số Điểm: 730
Old 09-03-2007 , 07:59 PM     B-E-T_R_U_E est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by SauQuit
Có 1 câu hỏi ở THTG nầy đả lâu lắm rồi : " Một người có tâm hồn rất trong sáng như Đức Đa Lai Đạt Ma ,nhưng nếu ông không tin Chúa thì mai nầy sẻ lên thiêng đàng hay vào địa ngục ? "
Câu nầy tùy 2 bạn tự trả lời
Người Phật Tử đâu có hỏi câu hỏi trên - vả lại theo Phật Giáo có nhiều cỏi trời với các vị (chủ quản) Chúa khác nhau mắc gì phải tin ông Chúa nào đó thì mới được lên chổ này chổ kia - Người tu hành đức độ thì tự động đến cỏi trời nào cũng được mà - còn cái ông Chúa kia cũng có thể bị đọa xuống làm con người hay thậm chí làm quỷ hay vô địa ngục mà!
Tâm ma
Banned
Join Date: Apr 2007
Số Điểm: 2826
Old 09-03-2007 , 07:59 PM     Tâm ma est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by SauQuit
Bạn TâmMa :
SQ có nghe nói mọi hình sắc đều là không
Phật tánh củng là không !

Phật tạm dùng chữ không.....để cho chúng sinh chợt tỉnh thức ....tại sao ta lại đi chấp vào cái không có để mà sinh ra đau khổ ...hận thù...?

Đạo Chúa thì mọi đau khổ là do Thiên Chúa tạo nên để thử thách đức tin của con người....nên tín đồ sẽ hết thấy đó là một sự bất hạnh, họ sẽ bớt đau khổ và hận thù....! ,

Cái gì cũng đổ cho Thiên Chúa.....do Thiên Chúa ...thì con người sẽ không lên án lẫn nhau....không cắn xé lẫn nhau...?

Last edited by Tâm ma; 09-03-2007 at 08:49 PM..
B-E-T_R_U_E
Banned
Join Date: Apr 2007
Số Điểm: 730
Old 09-03-2007 , 08:03 PM     B-E-T_R_U_E est dconnect  search   Quote  
Vấn đề tránh sát sinh khi ăn chay dễ hiểu thế mà sao nhiều người lại không hiểu được vầy kìa ?

Thí dụ : gia đình BT theo ông bà khi làm đám giổ thường giết gà vịt để làm đám - nhưng có 1 bà Cố khi xưa là người tu hành chay trường nên khi làm giổ thì gia đình toàn nấu đồ chay - vậy là buổi đám giổ chay đó không giết 1 con gà con vịt nào mà thường thì đám giổ mặn nào cũng phải mần thịt vài con gà vài con vịt - vậy là buổi cúng chay đó đã tránh giết thịt con vật rồi đó!
DaiTieuHy
Super Member
Join Date: Sep 2005
Số Điểm: 15042
Old 09-03-2007 , 10:25 PM     DaiTieuHy est dconnect  search   Quote  
KHÔNG NGHĨ THIỆN, KHÔNG NGHĨ ÁC ... dứt dòng suy tưởng ... giải thoát đó hiện diện trong thiền, trong công án thiền ... ehehehe!!!

Nguyễn Ăn Chay Sờ Con Voi hiểu được phần nào câu nói này không ???

- Với tu vi là TÂM TƯ chỉ quẩn quanh mãi "VÙNG MÔNG ĐÍT" của Nguyễn Ăn Chay Sờ Con Voi .. chừng nào mới chịu sờ mò ra cả con voi ... ehehehe

nếu mà có chí đạo thì chịu khó ngồi ôm cây cột 1 thời gian học nghệ thuật LẮNG NGHE đi !!! .. ehehehe

DZỞ QUÁ ôm tam giáo đến cực đoan cũng không tự mình biết .. eheheeh

eheheheh .. híc híc .. eheheeh
LaughingHaHa
Gold Member
Join Date: Mar 2004
Số Điểm: 3312
Old 09-03-2007 , 10:36 PM     LaughingHaHa est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by SauQuit

Dạo nầy không biết bị chuyện gì .... có trên 10 thread bàn cải cái vụ nầy . Đi tới đâu củng thấy sát sinh, ăn chay sờ voi, nhân đạo ......
Thay vì chia ra từng cặp đụng ở những chổ lẻ tẻ như vậy, SQ có nhả ý mời hết các bạn nào muốn có ý kiến về việc chay - măn , chúng ta hảy ngồi vào 1 chổ, giải quyết cho triệt đế rồi bỏ, đừng kéo dài hoài làm chi
Bà con có ý kiến gì cứ nói, cứ bài tỏ lập trường
Xin mời

Trước tiên làm 3 cái trước đả chuyện gì tín sau

Chào bạn SauQuit,

Bạn thử đọc bài viết này của J. Krishnamurti thuật lại một buổi nói chuyện của K với một nhóm người đến gặp K để hỏi ý kiến của K về vấn đề chay mặn (ăn thịt hay không ăn thịt). Bạn hãy đọc đi để thấy cái Insight của K về vấn đề chay mặn này . Để thấy cái cốt tủy của vấn đề ăn chay hay ăn mặn này thực ra là nó nằm ở chỗ nào .

Cũng nên biết rằng K là người ăn chay suốt đời đó! K ăn chay trước hết là vì K sinh ra trong một gia đình thuộc giai cấp Bà La Môn của Ấn Độ . Mà người Bà La Môn thì họ ăn chay . Sau đó từ năm 14 tuổi thì K sống với những người Thông Thiên Học (Theosophy) lại cũng là những người ăn chay nữa . Cho nên K ăn chay suốt đời . Thế nhưng trong những lời dạy của K thì không có đề cập gì đến vấn đề ăn chay hay ăn mặn đâu nhé!

Ngoài ra vì bạn SauQuit thích đọc Trang Tử và Lão Tử nên KKT giới thiệu với bạn một vị khác cũng là << fan >> của Lão Tử và Trang Tử là ông Thu Giang Nguyễn Duy Cần . Ông Nguyễn Duy Cần đã dịch Đạo Đức Kinh và Nam Hoa Kinh, cũng như đã viết nhiều sách bàn về Lão Tử, Trang Tử, Phật Học, Kinh Dịch, và Đạo Học Đông Phương . Ông Nguyễn Duy Cần lại cũng là một << fan >> của Krishnamurti và ông đã ví K với Trang Tử . Ông bảo rằng "Krishnamurti là Trang Tử đời nay!" Dĩ nhiên rằng đây chỉ là một quan điểm riêng của ông Nguyễn Duy Cần .

Bài sau đây trích trong quyển "Commentaries On Living: Third Series" của J. Krishnamurti, trang 163. Bài này cũng có ở link sau đây: http://jiddu-krishnamurti.net/en/com...illing%27.html


Killing


THE SUN wouldn't be up for two or three hours. There was not a cloud in the sky, and the stars were shouting with joy. The heavens were enclosed by the dark outline of the encircling hills, and the night was completely still; not a dog was barking, and the villagers were not yet up. Even the deep-throated owl was silent. The window let into the room the immensity of the night, and there was that strange feeling of being totally alone - an awakened aloneness. The little stream was flowing under the stone bridge, but you had to listen for it; its gentle murmur was all but inaudible in that vast silence, which was so intense, so penetrating, that your whole being was held in it. It was not the opposite of noise; noise could be in it, but was not of it.

It was still quite dark when we set out in the car, but the morning star was over the eastern hills. The trees and bushes were intensely green in the bright glare of the headlights as the car made its way in and out among the hills. The road was empty, but you couldn't go too fast because of the many curves. There was now the beginning of a glow in the east; and although we were chatting in the car, the awakening of meditation was going on. The mind was completely motionless; it wasn't asleep, it wasn't tired but utterly still. As the sky became brighter and brighter, the mind went further and further, deeper and deeper. Though it was aware of the huge ball of golden light, and of the talk that was going on, it was alone, moving without any resistance, without any directive; it was alone, like a light in darkness. It did not know it was alone - only the word knows. It was a movement that had no end and no direction. It was happening without a cause, and it would go on without time.

The headlights had been switched off, and in that early morning light the rich, green country was enchanting. There was heavy dew, and wherever the sun's rays touched the earth, countless jewels were sparkling with every colour of the rainbow. At that hour the bare granite rocks seemed soft and yielding - an illusion which the rising sun would soon take away. The road wound on between luscious rice fields and huge ponds, full to the brim with dancing waters, which would keep the country nourished till the next rainy season. But the rains weren't over yet; and how green and alive everything was! The cattle were fat, and the faces of the people on the road shone with the cool freshness of the morning. There were now many monkeys along the road. They were not the kind with long legs and long bodies that swing with ease and grace from branch to branch, or step lightly and haughtily in the fields, watching with grave faces as you go by. These were small monkeys, with long tails and dirty green-brown fur, full of play and mischief. One of them nearly got caught under the front wheel, but it was saved by its own quickness, and by the alertness of the driver.

Now it was broad daylight, and the villagers were on the move in greater numbers. The car had to go to the side of the road to pass the slow-moving bullock carts, of which there always seemed to be so many; and the lorries would never give way to let you go by until you had blown your horn for a minute or two. Famous temples towered over the trees, and the car sped past the birthplace of a saintly teacher.


A small group had come, one woman and several men, but only three or four took part in the discussion. They were all earnest people, and you could see that they were good friends, though they had differences of thought. The first man who spoke had a well-trimmed beard, an aquiline nose and a high forehead; his dark eyes were sharp and very serious. The second one was painfully thin; he was bald and clear-skinned, and he couldn't keep his hands off his face. The third was plump, cheerful and easy of manner; he would look at you as though taking stock, and being dissatisfied, would look again to see if his count had been right. He had shapely hands, with long fingers. Though he would laugh easily, there was about him a depth of seriousness. The fourth had a pleasant smile, and his eyes were those of a man who had read a great deal. Though he took very little part in the conversation, he was by no means asleep. All the men were probably in their forties, but the woman appeared to be much younger; she never spoke, though she was attentive to what was going on.

"We have been talking things over amongst ourselves for several months, and we want to discuss with you a problem that has been bothering us," said the first speaker. "You see some of us are meat-eaters, and others are not. Personally, I have never eaten meat in my life; it's repulsive to me in any form, and I can't bear the idea of killing an animal to fill my stomach. Although we have not been able to agree as to what is the right thing to do in this matter, we have all remained good friends, and shall continue as such, I hope."

"I occasionally eat meat," said the second one. "I prefer not to, but when you travel it's often difficult to maintain a balanced diet without meat, and it's much simpler to eat it. I don't like to kill animals, I am sensitive about that kind of thing, but to eat meat now and then is all right. Many strait-laced cranks on the subject of vegetarianism are more sinful than people who kill to eat."

"My son shot a pigeon the other day, and we had it for dinner," said the third speaker. "The boy was quite excited to have brought it down with his new shotgun. You ought to have seen the look in his eyes! He was both appalled and pleased; feeling guilty, he had at the same time the air of a conqueror. I told him not to feel guilty. Killing is cruel, but it is part of life, and it is not too serious as long as it is practised in moderation and kept under proper control. Eating meat is not the dreadful crime that our friend here makes it out to be. I am not too much for bloody sports, but killing to eat is not a sin against God. Why make so much fuss about it?"

"As you can see, sir," went on the first speaker, "I haven't been able to convince them that killing animals for food is barbarous; and besides, eating meat is an unhealthy thing, as anyone knows who has taken the trouble to make an impartial investigation of the facts. With me, not eating meat is a matter of principle; in my family we have been non-meat-eaters for generations. It seems to me that man must eliminate from his nature this cruelty of killing animals for food if he is to become really civilized."

"That's what he's everlastingly telling us," interrupted the second one. "He wants to 'civilize' us meat-eaters, yet other forms of cruelty do not seem to cause him any concern. He is a lawyer, and he does not mind the cruelty involved in the practice of his profession. However, in spite of our disagreement on this point, we are still friends. We have discussed the whole issue dozens of times, and as we never seem to get any further, we all agreed that we should come and talk it over with you."

"There are bigger and wider issues than killing some wretched animal for food," put in the fourth one. "It's all a matter of how you look at life."

What's the problem, sirs?

"To eat meat, or not to eat it," replied the non-meat-eater.

Is that the main issue, or is it part of a larger issue?

"To me, a man's willingness or unwillingness to kill animals for the satisfaction of his appetite indicates his attitude towards the larger issues of life."

If we can see that to concentrate exclusively on any part does not bring about the comprehension of the whole, then perhaps we shall not get confused over the parts. Unless we are able to perceive the whole, the part assumes greater importance than it has. There's a bigger issue involved in all this, isn't there? The problem is that of killing, and not merely killing animals for food. A man is not virtuous because he doesn't eat meat, nor is he any less virtuous because he does. The god of a petty mind is also petty; his pettiness is measured by that of the mind which puts flowers at his feet. The larger issue includes the many and apparently separate problems that man has created within himself and outside of himself. Killing is really a very great and complex problem. Shall we consider it, sirs?

"I think we should," replied the fourth one. "I am keenly interested in this problem, and to approach it along a wide front appeals to me."

There are many forms of killing, are there not? There is killing by a word or a gesture, killing in fear or in anger, killing for a country or an ideology, killing for a set of economic dogmas or religious beliefs.

"How does one kill by a word or a gesture?" asked the third speaker.

Don't you know? With a word or a gesture you may kill a man's reputation; through gossip, defamation, contempt, you may wipe him out. And does not comparison kill? Don't you kill a boy by comparing him with another who is cleverer or more skilful? A man who kills out of hate or anger is regarded as a criminal and put to death. Yet the man who deliberately bombs thousands of people off the face of the earth in the name of his country is honoured, decorated; he is looked upon as a hero. Killing is spreading over the earth. For the safety or expansion of one nation, another is destroyed. Animals are killed for food, for profit, or for so-called sport; they are vivisected for the 'well-being' of man. The soldier exists to kill. Extraordinary progress is being made in the technology of murdering vast numbers of people in a few seconds and at great distances. Many scientists are wholly occupied with it, and priests bless the bomber and the warship. Also, we kill a cabbage or a carrot in order to eat; we destroy a pest. Where are we to draw the line beyond which we will not kill?

"It's up to each individual," replied the second one.

Is it as simple as that? If you refuse to go to war, you are either shot or sent to prison, or perhaps to a psychiatric ward. If you refuse to take part in the nationalistic game of hate, you are despised, and you may lose your job; pressure is brought to bear in various ways to force you to conform. In the paying of taxes, even in the buying of a postage stamp, you are supporting war, the killing of ever-changing enemies.

"Then what is one to do?" asked the non-meat-eater. "I am well aware that I have legally killed, in the law courts, many times; but I am a strict vegetarian, and I never kill any living creature with my own hands."

"Not even a poisonous insect?" asked the second one.

"Not if I can help it."

"Someone else does it for you."

"Sir," went on the vegetarian lawyer, "are you suggesting that we should not pay taxes or write letters?"

Again, in being concerned first with the details of action, in speculating about whether we should do this or that, we get lost in the particular without comprehending the totality of the problem. The problem needs to be considered as a whole, does it not?

"I quite see that there must be a comprehensive view of the problem, but the details are important too. We can't neglect our immediate activity, can we?"

What do you mean by "a comprehensive view of the problem"? Is it a matter of mere intellectual agreement, verbal assent, or do you actually comprehend the total problem of killing?

"To be quite honest, sir, until now I haven't paid much attention to the wider implications of the problem. I have been concerned with one particular aspect of it."

Which is like not throwing the window wide open and looking at the sky, the trees, the people, the whole movement of life, but peering instead through a narrow crack in the casement. And the mind is like that: a small, unimportant part of it is very active, while the rest is dormant. This petty activity of the mind creates its own petty problems of good and bad, its political and moral values, and so on. If we could really see the absurdity of this process, we would naturally, without any compulsion, explore the wider fields of the mind.

So the issue we are discussing is not merely the killing or the non-killing of animals, but the cruelty and hate that are ever increasing in the world and in each one of us. That is our real problem, isn't it?

"Yes," replied the fourth one emphatically. "Brutality is spreading in the world like a plague; a whole nation is destroyed by its bigger and more powerful neighbour. Cruelty, hate, is the issue, not whether or not one happens to like the taste of meat."

The cruelty, the anger, the hate that exists in ourselves is expressed in so many ways: in the exploitation of the weak by the powerful and the cunning; in the cruelty of forcing a whole people, under pain of being liquidated, to accept a certain ideological pattern of life; in the building up of nationalism and sovereign governments through intensive propaganda; in the cultivation of organized dogmas and beliefs, which are called religion, but which actually separate man from man. The ways of cruelty are many and subtle.

"Even if we spent the rest of our lives looking, we couldn't uncover all the subtle ways in which cruelty expresses itself, could we?" inquired the third one. "Then how are we to proceed?"

"It seems to me," said the first speaker, "that we are missing the central issue. Each one of us is protecting himself; we are defending our self-interests, our economic or intellectual assets, or perhaps a tradition which affords us some profit, not necessarily monetary. This self-interest in everything we touch, from politics to God, is the root of the matter."

Again, if one may ask, is that a mere verbal assertion, a logical conclusion which can be torn to shreds or cunningly defended? Or does it reflect the perception of an actual fact that has significance in our daily life of thought and action?

"You are trying to bring us to distinguish between the word and the actual fact," said the third speaker, "and I am beginning to see how important it is that we should make this distinction. Otherwise we shall be lost in words, without any action - as in fact we are."

To act there must be feeling. A feeling for the whole issue makes for total action.

"When one feels deeply about anything," said the fourth man, "one acts, and such action is not impulsive or so-called intuitive; neither is it a premeditated, calculated act. It is born out of the depth of one's being. If that act causes mischief, pain, one cheerfully pays for it; but such an act is rarely mischievous. The question is, how is one to sustain this deep feeling?"

"Before we go any further," put in the third man earnestly, "let's be clear about what you are explaining, sir. One is aware of the fact that to have complete action, there must be deep feeling, in which there is a full psychological comprehension of the problem; otherwise there are merely bits of action, which never stick together. That much is clear. Then, as we were saying, the word is not the feeling; the word may evoke the feeling, but this verbal evocation does not sustain the feeling. Now, can one not enter the world of feeling directly, without the description of it, without the symbol or the word? Isn't that the next question?"

Yes, sir. We are distracted by words, by symbols; we rarely feel except through the stimulation of the term, the description. The word 'God' is not God, but that word leads us to react according to our conditioning. We can find out the truth or the falseness of God only when the word 'God' no longer creates in us certain habitual physiological or psychological responses. As we were saying earlier, a total feeling makes for total action - or rather, a total feeling is total action. A sensation passes away, leaving you where you were before. But this total feeling we are talking about is not a sensation, it does not depend on stimulation; it sustains itself, no artifice is needed.

"But how is this total feeling to be aroused?" insisted the first speaker.

If one may say so, you are not seeing the point. Feeling that can be aroused is a matter of stimulation; it's a sensation to be nourished through various means, by this or that method. Then the means or the method becomes all-important, not the feeling. The symbol as a means to the feeling is enshrined in a temple, in a church, and then the feeling exists only through the symbol or the word. But is total feeling to be 'aroused'? Consider, sir, don't answer.

"I see what you mean," said the third one. "Total feeling is not to be aroused at all; it's there, or it's not. This leaves us in a rather hopeless state, doesn't it?"

Does it? There's a sense of hopelessness because you want to arrive somewhere, you want to get that total feeling; and since you can't, you feel rather lost. It is this desire to arrive, to achieve, to become, that creates the method, the symbol, the stimulant, through which the mind comforts and distracts itself. So let us again consider the problem of killing, cruelty, hate.

To be concerned with 'humanitarian' killing is quite absurd; to abstain from eating meat while destroying your son by comparing him with another is to be cruel; to take part in the respectable killing for your country or for an ideology is to cultivate hate; to be kind to animals and cruel to your fellow man by act, word, or gesture, is to breed enmity and brutality.

"Sir, I think I understand what you have just said; but how is total feeling to come about? I ask this only as a query in the movement of search. I am not asking for a method: I see the absurdity of that. I see, too, that the desire to achieve builds its own hindrances, and that to feel hopeless, or helpless, is silly. All this is now clear."

If it is clear, not just verbally or intellectually, but with the actuality of the pain that a thorn causes in your foot, then there's compassion, love. Then you have already opened the door to this total feeling of compassion. The compassionate man knows right action. Without love, you are trying to find out what is the right thing to do, and your action only leads to greater harm and misery; it is the action of politicians and reformers. Without love, you cannot comprehend cruelty; a peace of sorts may be established through the reign of terror; but war, killing, will continue at another level of our existence.

"We haven't got compassion, sir, and that's the real source of our misery," said the first man feelingly. "We are hard inside, an ugly thing in ourselves, but we bury it under kindly words and superficial acts of generosity. We are cancerous at heart, in spite of our religious beliefs and social reforms. It's in one's own heart that an operation must take place, and then a new seed can be planted. That very operation is the life of the new seed. The operation has begun, and may the seed bear fruit."



Last edited by LaughingHaHa; 09-03-2007 at 10:51 PM..
DaiTieuHy
Super Member
Join Date: Sep 2005
Số Điểm: 15042
Old 09-03-2007 , 10:42 PM     DaiTieuHy est dconnect  search   Quote  
The problem is that of killing, and not merely killing animals for food. A man is not virtuous because he doesn't eat meat, nor is he any less virtuous because he does.

rút cuộc sư phụ KKT cũng tới ... SQ đã sớm dùng GIÁC CĂN nhận ra rùi ... ehehehe

eheheheh .. híc híc .. ehehehehe
aiseyeuem00
Platinum Member
Join Date: Aug 2005
Số Điểm: 7021
Old 09-04-2007 , 06:43 AM     aiseyeuem00 est dconnect  search   Quote  
Em mở tiệm "thịt giả cày" mời mấy anh đến ăn .. ;cheer:
SantaFe
Loyal Member
Join Date: Nov 2003
Số Điểm: 9091
Old 09-04-2007 , 06:53 AM     SantaFe est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by aiseyeuem00
Em mở tiệm "thịt giả cày" mời mấy anh đến ăn .. ;cheer:

Hahahahahaha

Good one !!!
nguyen41
Banned
Join Date: May 2007
Số Điểm: 3013
Old 09-04-2007 , 08:39 AM     nguyen41 est dconnect  search   Quote  
hỷ thúi đâu rồi tiếp coi ta luận địa ngục cho mi nghe

Quote :
Originally Posted by DaiTieuHy
KHÔNG NGHĨ THIỆN, KHÔNG NGHĨ ÁC ... dứt dòng suy tưởng ... giải thoát đó hiện diện trong thiền, trong công án thiền ... ehehehe!!!

Nguyễn Ăn Chay Sờ Con Voi hiểu được phần nào câu nói này không ???

- Với tu vi là TÂM TƯ chỉ quẩn quanh mãi "VÙNG MÔNG ĐÍT" của Nguyễn Ăn Chay Sờ Con Voi .. chừng nào mới chịu sờ mò ra cả con voi ... ehehehe

nếu mà có chí đạo thì chịu khó ngồi ôm cây cột 1 thời gian học nghệ thuật LẮNG NGHE đi !!! .. ehehehe

DZỞ QUÁ ôm tam giáo đến cực đoan cũng không tự mình biết .. eheheeh

eheheheh .. híc híc .. eheheeh
ko nghĩ thiện ác vì cái mũi cứ chui vào hửi tanh hôi là do bỏ tanh hôi vào miệng nên tham thứ hôi tanh mà ko tự biết......nếu khùng theo tam giáo mà ko tự biết còn đỡ hơn cái lũ chui vào cái háng mà ko tự biết nó tanh hôi.....thử hỏi ai ko tự biết.....dù khùng ko tự biết theo tam giáo cũng hơn nhiều hỷ đó....hơn nữa ta chẳng những theo tam giáo mà còn cổ động tam giáo qui nguyên ngũ chi phục nhất.


cứ từ từ ôm mông vợ hít đi còn mi nói ta sờ đít voi thì còn đỡ hơn cái thải fun do cá thịt vì cá thịt thì tanh hôi hơn con voi ăn cỏ nhiều....khi nà con người ăn trái cây thì ta theo mi ôm mông đàn bà.......tiếc là chắc chỉ có trên Trời chứ cõi này toàn là âm binh tham thứ thịt cá hôi tanh.

ĐK
Reply


Thread Tools
Display Modes

 
Forum Jump



All times are GMT -7. The time now is 10:10 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.6
Copyright ©2000 - 2017, Jelsoft Enterprises Ltd.