VietFun For All   Quick Language Chooser:

Go Back   VietFun For All > Nhà Bếp > Recipes (Nấu Ăn)

Reply
 
Thread Tools Display Modes
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-23-2019 , 09:43 AM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
Thân chào các bạn,Rau Sam lâu quá không có dịp về thăm VF từ dạo Mod dẹp bỏ các trang thuộc về Tôn giáo, mình buồn quá . Nay trang Nhà bếp welcome back tiết mục Tôn giáo, cho trăm hoa đua nở , mình xin tham gia (cũng là copy and paste mà thôi), vì đâu có là bậc thầy đâu mà có thể tự viết bài để quảng bá đạo Phật . Chỉ là thấy nghe được những gì hay, có ích thì đem về chia xẽ cho các bạn của mình cùng được hưỡng chút lợi lạc.

BÁO ỨNG HIỆN ĐỜi . Cư sỉ Quà Khanh .Ni sư Hạnh Đoan phiên dịch.(Tổng cộng 7 tập)

https://thienphatgiao.org/07/bao-ung-hien-doi-tap-7/

https://thienphatgiao.org/07/bao-ung-hien-doi-tap-6/

https://thienphatgiao.org/07/bao-ung-hien-doi-tap-5/

Các bạn đọc (hay nghe mp3) từ 3 clip trên trước , mình sẽ post 4 tập nữa sau , bây giờ đã nhiều quá rồi ,e sẽ bị bội thực mất. Bảo đảm rất là hay.
VanLang76
Loyal Member
Join Date: Jan 2003
Số Điểm: 1586
Old 09-23-2019 , 09:56 AM     VanLang76 est actuellement connect  search   Quote  
Nha van con
Nguoi van con
Hay vui Len
tinhoi2
Platinum Member
Join Date: Sep 2015
Số Điểm: 6145
Old 09-23-2019 , 11:38 AM     tinhoi2 est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by Rau Sam
Thân chào các bạn,Rau Sam lâu quá không có dịp về thăm VF từ dạo Mod dẹp bỏ các trang thuộc về Tôn giáo, mình buồn quá . Nay trang Nhà bếp welcome back tiết mục Tôn giáo, cho trăm hoa đua nở , mình xin tham gia (cũng là copy and paste mà thôi), vì đâu có là bậc thầy đâu mà có thể tự viết bài để quảng bá đạo Phật . Chỉ là thấy nghe được những gì hay, có ích thì đem về chia xẽ cho các bạn của mình cùng được hưỡng chút lợi lạc.

BÁO ỨNG HIỆN ĐỜi . Cư sỉ Quà Khanh .Ni sư Hạnh Đoan phiên dịch.(Tổng cộng 7 tập)

https://thienphatgiao.org/07/bao-ung-hien-doi-tap-7/

https://thienphatgiao.org/07/bao-ung-hien-doi-tap-6/

https://thienphatgiao.org/07/bao-ung-hien-doi-tap-5/

Các bạn đọc (hay nghe mp3) từ 3 clip trên trước , mình sẽ post 4 tập nữa sau , bây giờ đã nhiều quá rồi ,e sẽ bị bội thực mất. Bảo đảm rất là hay.


Đúng vậy, trang Web Vietfun từ nay do chư thiên cõi trời Tinhoi 2 nắm quyền. Mods chỉ còn làm nhiệm vụ dẹp scam, ngoài ra không làm việc gì khác. Mod nào muốn tranh quyền với chư thiên Tinhoi 2 thì được tự do nhào vô dành quyền với vị chư thiên này, tai nạn gì xảy ra cho bản thân thì ráng mà chịu. Nói trước rồi đó. Vì Tinhoi chủ trương ủng hộ đề tài tôn giáo nên các bạn cứ thoải mái post bài về tôn giáo mà không phải e ngại về chuyện Mods. Mod có cản trở cứ để để Tinhoi tính. Bảo đảm với các bạn không Mod nào dám lộn xộn khi rắn thần của Tinhoi có mặt trong đây. Chúng sanh Vietfun đang sống trong tội lỗi, chỉ có tôn giáo mới dẹp bỏ được tội lỗi của họ. Vì thế Tinhoi khuyến khích tôn giáo các đạo trăm hoa đua nở. Không có cách khác dẹp bỏ được tội lỗi của đám người này đâu, ngoài tôn giáo. Đám người này đang muốn dựa vô Mod Cook 3 để họ được tự do sống trong tội lỗi, nhưng việc đó chẳng phải là việc dễ dàng. Có thể nói còn khó hơn lên trời. Mod Cook 3 mà binh họ thì Mod này sẽ bị bắt trói ra pháp trường trước, rồi đám người này ra sau. Mod Cook 3 giờ đã biết chuyện này rồi.

.

Last edited by tinhoi2; 09-23-2019 at 12:02 PM..
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-24-2019 , 03:26 PM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
Nghe online toàn bộ 7 quyễn Báo Ứng hiện đời tại đây:

https://thienphatgiao.org/05/bao-ung-hien-doi-video/

Last edited by Rau Sam; 09-24-2019 at 08:26 PM..
tinhoi2
Platinum Member
Join Date: Sep 2015
Số Điểm: 6145
Old 09-24-2019 , 05:35 PM     tinhoi2 est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by Rau Sam
Nghe online toàn bộ 7 quyễn Báo Ứng hiện đời tại đây:

https://thienphatgiao.org/05/bao-ung-hien-doi-video/


Bấm thử vô cái link mà không coi được.
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-24-2019 , 08:29 PM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
Đã sửa lai rồi. Tinhoi coi lai xem sao .
Ông Hai
Gold Member
Join Date: May 2017
Số Điểm: 3230
Old 09-24-2019 , 09:28 PM     Ông Hai est actuellement connect  search   Quote  
Hớ hớ ...Phòng THTG bị mấy cu nầy xả rác bừa bãi làm cho Phudu nổi máu đóng mẹ cửa ... bây giờ cu mò về thăm lại nhà xưa để xả rác trong Nhà Bếp thấy muốn chóng mặt.
tinhoi2
Platinum Member
Join Date: Sep 2015
Số Điểm: 6145
Old 09-24-2019 , 09:35 PM     tinhoi2 est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by Ông Hai
Hớ hớ ...Phòng THTG bị mấy cu nầy xả rác bừa bãi làm cho Phudu nổi máu đóng mẹ cửa ... bây giờ cu mò về thăm lại nhà xưa để xả rác trong Nhà Bếp thấy muốn chóng mặt.


Phù Du nào đó muốn chế tài thì phải hỏi ý kiến của chư thiên Tinhoi 2 trước. Ông Hai không tin cứ mở thread hỏi chủ Vietfun có đúng vậy không. Bây giờ giữa các tôn giáo và chửi lộn. Tinhoi phải chọn tôn giáo. Còn chửi lộn hiện tại vẫn để lai rai nhưng từ từ phải dẹp thôi.
Ông Hai
Gold Member
Join Date: May 2017
Số Điểm: 3230
Old 09-24-2019 , 10:00 PM     Ông Hai est actuellement connect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by tinhoi2
Phù Du nào đó muốn chế tài thì phải hỏi ý kiến của chư thiên Tinhoi 2 trước. Ông Hai không tin cứ mở thread hỏi chủ Vietfun có đúng vậy không. Bây giờ giữa các tôn giáo và chửi lộn. Tinhoi phải chọn tôn giáo. Còn chửi lộn hiện tại vẫn để lai rai nhưng từ từ phải dẹp thôi.
Supermod Phudu đấu phép với lão già OldMan&Sea một trận tưng bừng khói lửa trước khi quyết định đóng cửa phòng THTG vĩnh viễn. Lão OldMan&Sea bị thua trận đó quê độ bấm nút biến luôn từ dạo ấy và thề sẽ không bao giờ trở lại VF. Lão nầy rất uy tín, giữ đúng như lời đã hứa không bao giờ trở lại VF.

Sẵn vụ nầy nói luôn là trong đây có mấy đứa đút đầu vô lỗ đít thề sẽ không bao giờ vô VF chơi nữa, tụi nó ỉa một bãi thật thúi và thật bự trước khi đi nhưng sau một thời gian thì lén lén chui vô trở lại mầng mặt dầy ăn hết đống cứt mà tụi nó ỉa lúc trước rồi chơi tiếp tỉnh như ruồi.
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-25-2019 , 10:15 AM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
TÂM SỰ NGƯỜI VỢ.

Bài tự thuật này là của Viên Viên hội viên đoàn Tâm Thượng Liên Hoa. Chị ngày xưa đã trải qua kinh nghiệm thống khổ tận cùng. Sau đó, may gặp thiện tri thức, chị phát tâm sám hối, tu trì, sửa lỗi và từng bước, từng bước mài luyện tâm. Đến nay, chị hoàn toàn thay đổi, được “hoán cốt trùng sinh”.

Sau đây là lời kể của chị:

Tự làm tự chịu
Lúc còn là thanh nữ ở nhà, tôi sống rất bất hiếu. Do phụ thân có tính nóng nảy, khi vui thì cư xử tốt với mẹ con tôi, nhưng hễ lên cơn giận thì không đánh cũng là quát tháo, mắng chửi… Khiến tôi mang cảm giác sống không an toàn. Tâm tư luôn bị áp chế kìm nén. Do vậy mà tôi thường tránh mặt phụ thân. Hiếm khi chịu trò chuyện cùng ông, hễ vừa thấy ông là tránh ngay, tôi không hề nghĩ đến cảm thọ của cha, không hề biết điều này sẽ làm ông tổn thương, khó chịu.

Sau này, từ An Huy tôi chuyển đến Thượng Hải sống và quen biết người chồng hiện tại bây giờ. Mới đầu, hằng ngày chúng tôi nhắn tin cho nhau, bỏ nhiều thời gian trò chuyện qua phone. Tình cảm ngày càng thắm thiết, hơn một năm thì kết hôn.

Kết hôn xong, tôi sống chung với ba mẹ chồng. Mới đầu qua giai đoạn khách sáo rồi thì bầu không khí chuyên chế, hung hãn, áp bức, nghi ngờ… bắt đầu bủa quanh tôi.

Chồng tôi bận đi làm đến tối mới về, tôi đa nghi như Tào Tháo nên hay nghi thần nghi quỷ, không ngừng gọi điện cho anh.

Bây giờ nghĩ lại, đây cũng do tôi lớn lên từ gia đình có cảm giác không an toàn, lại thêm tôi chưa hiểu Phật pháp, quen chìm trong vô minh, không biết tỉnh giác kiểm soát tự ngã.

Tôi lúc đó rất lười nhác, tan sở về nhà thì lo ngủ, ngủ cho tới lúc ăn cơm, tôi vẫn không vui.

Bản thân tôi hễ cho ra chút gì là luôn muốn được nhận lại, không thu được chi thì ôm phiền vào lòng.

Có lần tôi còn đến công ty của chồng mách chuyện, không hề nghĩ mình làm như vậy sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt nơi đơn vị anh. Chồng tôi rất tức giận, lại thêm những mâu thuẫn trước đây tích lũy, khiến anh rất khó khăn, kết quả: Đây là lần đầu anh đề nghị ly hôn.

Đương nhiên tôi chẳng đồng ý, mặc dù bên ngoài tôi giả bộ nhún nhường, nhẫn nhịn, nhưng trong lòng tôi rất tức giận, cảm thấy bọn họ (cả nhà chồng) đều có lỗi với tôi. Đã cưới tôi về, vì sao không cho tôi vui vẻ? Mặt mày tôi cả ngày u sầu, nhất là mỗi khi nhìn thấy mẹ chồng thì hận không được lập tức chạy về phòng đóng cửa lại ngay.

Lúc ăn cơm, chồng tôi là khó khăn nhất, vì phải ngồi giữa hai người đàn bà nghịch nhau nên sắc mặt rất khó coi. Vì vậy mà anh về nhà càng lúc càng muộn, chuyên đi vắng, du ngoạn… ngày càng nhiều, khiến tôi oán khí trong lòng càng lớn.

Kết hôn được hơn một năm, tôi sinh ra đứa con gái. Đây đúng ra phải là một việc hạnh phúc, nhưng những ngày tháng thống khổ của tôi lại bắt đầu. Bởi vì đối với mọi sự tình, tôi luôn nhìn theo chiều hướng xấu.

Mẹ chồng chăm sóc tôi suốt thời gian ở cữ, bà có bệnh suy nhược thần kinh, tối hay bị mất ngủ. Cha chồng còn phải đi làm, nên các việc trong nhà, bồng cháu, nấu nướng… đều do bà lo. Tôi còn oán bà buổi tối không chịu trông cháu.

Hết tháng ở cử rồi, tôi chăm sóc con, càng cảm thấy mẹ chồng chỗ nào cũng muốn gây khó dễ cho mình. Hễ tôi xem ti vi, bà cố ý nghiêng người không cho tôi xem, tôi thay đồ cho con rồi, bà lại cố tình thay cho cháu bộ khác nữa. Bây giờ nghĩ lại, thực sự những việc mẹ chồng làm là không có gì sai, tất cả đều do tôi quá nhạy cảm, quá đa nghi, tự mình suy diễn chủ quan thôi.

Lúc đó mỗi lần về nhà thăm cha mẹ ruột, tôi luôn than kể mẹ chồng và phu quân đối với tôi không tốt. Mẹ tôi yêu con gái, nên bênh tôi và nghiến răng trách họ. Cha tôi ở cạnh cũng nổi lôi đình theo.

Khi con tôi được sáu tháng, tôi đòi đi làm, đem con giao cho mẹ chồng. Vì không muốn gặp mặt mẹ chồng nên tôi cứ “sớm đi tối về”, chồng và con tôi đều chẳng quản, cuối cùng dẫn tới một ngày: Xung đột bùng phát, mẹ chồng thấy tôi cả ngày chẳng quản gia đình, cũng chẳng lo cho con, bà hết nhịn nổi, bèn tìm đến nhà tôi để mắng vốn. Do trước đó tôi đã ca cẩm nhà chồng rồi, nên khi mẹ chồng tôi vừa vào tới cửa, thì mẹ tôi nổi đóa, gây cãi với bà, ầm ỹ tới mức đồ đạc bị ném tung ra ngoài. Lần xung đột này mở màn cho chồng tôi cùng đứng lên bênh mẹ, anh kiên quyết yêu cầu ly hôn, hơn nữa còn cấm không cho phép tôi ngụ lại trong nhà họ.

Một mình tôi thuê nhà ngụ bên ngoài, con gái không thể gặp, chồng cũng không thấy đến, tôi còn phải đối diện với sự truy hỏi và tức giận của cha mẹ.

Lúc đó trong lòng tôi có hối hận, nên đã ngỏ lời xin lỗi với chồng. Phu quân tôi rất tốt, anh cho tôi tiền thuê phòng, mỗi cuối tuần đều để tôi được gặp con gái. Bây giờ nghĩ lại, mới thấy anh và mẹ chồng tôi thật là từ bi, khoan hồng độ lượng!

Duy chỉ lần này bất kể tôi cầu xin thế nào anh vẫn kiên quyết đòi ly hôn, hằng ngày tôi thui thủi một mình trong phòng thuê, ngồi khóc mướt, ngày nào cũng chỉ ngủ ba, bốn tiếng, khóc mệt thì ngủ, sau đó thức dậy thì tiếp tục khóc ướt đẫm chiếc gối. Tôi nhớ con gái, trong lòng đau như dao cắt, đầu tóc tôi, chỉ mấy tháng mà bạc đi rất nhiều.

Càng đi càng sai
Chìm trong mê muội thống khổ cực đoan, tôi bỗng nhớ tới Bồ tát Quan Âm cứu khổ cứu nạn, thế là vội đến chùa, chiêm lễ tôn tượng từ bi của Ngài, rồi thỉnh một tượng nhỏ của Ngài về thờ. Hằng ngày đứng trước Ngài lễ bái. Lúc đó tôi hoàn toàn không hiểu thế nào là tu hành chân chánh theo Phật pháp, chỉ nghĩ rằng lễ trước Ngài như vậy là tin Phật, Ngài sẽ chúc phúc cho tôi.

Không ngờ đối với một kẻ hiểu biết Phật pháp cạn cợt như tôi mà Bồ tát cũng rũ lòng xót thương gia hộ. Ba tháng sau, chồng tôi nghe bạn bè khuyên giải, chẳng đòi ly hôn nữa.

Lúc đó tôi tuy có ý hối hận và mừng vui vì nguyện ước đạt thành, nhưng trong lòng vẫn còn nhiều điều chưa cam tâm, còn cảm thấy mình là kẻ bị hại, là một nàng dâu trẻ bị bên chồng ức hiếp đuổi ra khỏi nhà.

Tôi ở ngoài thuê nhà cư ngụ ngót ba năm, trong ba năm này, chồng tôi cũng thành ra ở hai chỗ. Những tình tiết trong đây khó mà kể hết.

Sau ba năm, nhà cũ bên chồng tôi được phá bỏ, giải tỏa, di dời định cư, nên chúng tôi được chia một căn nhà. Lúc đó tôi nghĩ: Bây giờ cuối cùng đã có thể không còn phải ngụ chung với mẹ chồng nữa.

Tôi không nhìn thấy mẹ chồng tóc ngày một bạc, hình dung tiều tụy, thân thể gầy ốm, đối với những gì bà đã hi sinh cho con trai. Lúc đó tôi nghĩ rằng tất cả bất hạnh của mình là do bà tạo ra!

Thế nên tôi tự tạo nghiệt chướng hết chỗ nói. Mang tâm tư đó, thì bi kịch chắc chắn phải xảy ra.

Trong thời gian sửa sang nhà mới, chồng tôi để tôi quản lý, phụ lo. Nhưng tôi bất kể, tôi chỉ chăm chăm nhìn vào một điều là: Trên giấy tờ nhà có viết tên tôi hay không? Chồng tôi nói muốn làm giấy tờ nhà thì nội giao tế chi phí cũng tốn mấy vạn, hiện tại anh chưa có đủ tiền, nên khuyên tôi hãy đợi mấy năm nữa hẵng làm giấy, không cần phải gấp. Tôi nghe anh nói vậy rất tức giận, bắt đầu nghi ngờ anh, tôi không thèm nấu cơm cho anh ăn, hằng ngày chiến tranh lạnh, con gái tôi cũng không thèm quản. Trong óc tôi toàn chỉ nghĩ: “Anh chẳng làm giấy tờ nhà chính là không thực lòng sống với tôi”. Càng nghĩ càng tức, ôm đầy sầu muộn, dường như khí giận khiến tôi bị ung bướu tuyến sữa. Khi đi khám thì tế bào đã biến dị, phải chữa hóa trị đan xen. Bác sĩ nói, để muộn sáu tháng sẽ khó trị.

Trong một lần chồng tôi muốn ăn cơm mà tôi không thèm nấu, nên xảy ra xung đột, anh nhịn hết nổi đã ra tay đánh tôi. Tôi liền báo cảnh sát. Sau đó tôi càng nghĩ càng uất, bèn đến “Hội phụ nữ” than oán mẹ chồng, do chẳng nghĩ đến hậu quả, trong lúc bực tức tôi tìm tới đài truyền hình rêu rao trên tiết mục hòa giải, kể oán mẹ chồng đủ điều, gây ra ảnh hưởng và tai tiếng cực xấu cho mẹ chồng.

Bây giờ nghĩ lại, đúng là lúc đó tôi không bằng cầm thú. Thuở tôi và chồng mới quen nhau, anh từng khuyên tôi đi học kế toán và sắp xếp cho tôi đến công ty bà con anh để học, giúp tôi biết rành việc sổ sách.

Kết hôn rồi thì anh tài trợ cho tôi học Đại học Tài Chính. Sau đó nhờ có mẹ chồng giúp trông con, nên tôi mới toàn tâm toàn ý học thành tài.

Khi mẹ ruột tôi bị bướu bao tử, chồng tôi đã lo giúp cho bà nhập viện, tìm bác sĩ hay chữa trị, mua thuốc (việc mua thuốc men lúc đó khó khăn, dù có tiền cũng khó mua được), mẹ chồng còn giúp tôi tìm phòng thuê hạ giá để cha mẹ tôi xuất viện rồi có thể cư trú an lạc. Tất cả đều là đại ân đức, nhưng tôi đối với họ thế này…

Gặp Phật pháp, được trùng sinh
Do vụ đứng tên giấy tờ nhà và con gái đi học mà tôi xảy ra tranh chấp không ngừng với chồng, cộng thêm những uất ức, oan khuất trước đó, nên trong cơn tức giận, không nghĩ đến hậu quả, tôi đã đến Pháp viện đệ đơn ly hôn. Khi chồng tôi nhận được giấy tòa đòi, liền tìm tôi bàn bạc, nhưng tôi tránh mặt, chẳng thèm nói chuyện với anh.

Bây giờ hồi tưởng lại, lúc đó tôi thiệt vô minh hết chỗ nói. Do tôi luôn có cảm giác không an toàn, cộng thêm bản tính hay cho mình là trung tâm, thực ra tôi cần tiền, cần nhà, cần con, chứ không hề muốn ly hôn, tôi chỉ muốn chồng quan tâm tới mình, nghe mình mà thôi.

Trong thời gian đó, tôi đúng là sống không bằng chết, nghĩ lại mình trước đây vốn là một cô gái thuần khiết, bị cả nhà họ áp bức đến nỗi biến thành như thế này!

Thế nhưng vì sao lại đến nước này? Làm thế nào mới đúng? Sâu thẳm trong đáy lòng tôi có cảm giác mình làm vậy là không đúng, nhưng lại không tìm ra đáp án.

Trong thống khổ mê muội, tôi lại đến chùa lễ Bồ tát, vẫn là giống như trước đây, tôi cứ khấu đầu lạy, cầu Bồ tát gia hộ, chỉ điểm phá mê.

Lần này tôi tiến thêm một bước là: Kết duyên cùng Phật kinh. Một cuốn thiên thư không phải kinh Phật, ngay đó hấp dẫn tôi, ngoài bìa có đóa sen trang nhã. Tôi nhìn rất ưa, đó là cuốn “Tâm thượng liên hoa thứ đệ khai” tập sáu.

Mỗi câu chuyện trong sách thu hút hấp dẫn tôi, khiến tôi đọc đi đọc lại ngót mấy lần. Nhất là trong đây có một bài viết của người vợ có cảnh ngộ giống hệt như tôi nói lên nỗi niềm thức tỉnh giác ngộ, tự nhìn ra lỗi. Tôi cảm thấy mình thua xa cô vợ kia, vì cô ta phản tỉnh thực là sâu sắc… tôi nghĩ đến những điều mình đã làm, lương tri bắt đầu thức tỉnh.

Sau khi về nhà, tôi ngồi kiểm điểm bản thân một hồi, rồi bật khóc to. Lần này không phải là khóc vì oan khuất, mà vì cảm thấy mình có lỗi với người quá nhiều, thật quá nhiều đi!

Tôi là kẻ vô ân, những gì người làm cho mình thì luôn cho là lẽ đương nhiên, tôi sống không có trách nhiệm với cha mẹ ruột lẫn cha mẹ chồng. Là con không tròn hiếu đạo, là vợ không tròn bổn phận… nhìn góc độ nào, tôi cũng đều không tốt!

Khi tôi nhận ra mình đã sai quá mạng, thì vội vàng đi rút đơn kiện lại. Nhưng đã muộn, tôi vừa rút đơn thì chồng tôi cũng đã nộp đơn khởi tố, còn dứt khoát bảo tôi: Anh đã tha thứ cho tôi vô số lần, nhẫn nhịn tôi vô số lần, anh chịu đựng quá đủ rồi, nên kiên quyết ly hôn.

Bây giờ tất cả xem như vô phương cứu chữa, tôi cảm thấy mình thực tại quá thống khổ, không ai có thể hiểu, thông cảm cho, thế là ngay trong ngày xét xử, tôi uống hết một liều thuốc ngủ, viết một phong thư tuyệt mệnh rồi nằm trên giường lịm đi.

Trước thời gian tự sát, tôi được Liễu sư tỷ dìu dắt, hướng dẫn kết duyên với kinh Địa Tạng, ngày nào cũng tụng, hi vọng Bồ tát từ bi, không bỏ rơi tôi. Đồng thời tôi cũng cố gắng tham gia đội Liên Hoa, trong ngày cuối cùng, tôi có biểu lộ ý nghĩ lìa bỏ thế giới này.

Sau đó tôi được biết: Trong suốt hai ngày tôi hôn mê, các pháp hữu trong đội luôn tụng kinh niệm Phật hồi hướng cho tôi. Các đồng nghiệp bạn thân thấy tôi hai ngày rồi không tới sở làm, mà liên lạc tôi cũng không được, nên họ lo lắng, cùng tới nhà tôi thăm thử… phát hiện tôi đang hôn mê bất tỉnh nên vội chở tôi tới y viện cấp cứu, đúng là chư Phật, Bồ tát không hề bỏ rơi tôi, nhờ vậy mà tôi được cứu sống.

Mấy ngày trước khi tự sát, tôi từng gởi tiền phóng sinh cho đoàn Liên Hoa, có lẽ nhờ ý thiện muốn mở con đường sống cho loài vật, mà trong vô hình cũng đã mở sinh lộ cho chính tôi.

Bắt đầu chuyển đổi
Phu quân tôi yêu cầu khởi tố ly hôn, song do tôi tự sát nên bị hoãn lại. Thế nhưng việc gì đến phải đến, không thể do tôi thực sự nhận ra sai lầm mà cứu chữa được ngay. Tại pháp đình dù tôi khóc lóc van xin thế nào, chồng tôi vẫn lạnh như băng, không mảy may xúc động, anh thẳng thừng nói không còn chút cảm tình nào với tôi, lời lẽ lạnh lùng, ánh mắt băng giá càng khiến tôi khóc ngất.

Tôi kiên quyết không đồng ý ly hôn, lúc đó tòa cũng không phán ly hôn, chỉ bảo tôi: Có cố níu kéo cũng vô nghĩa tôi, nếu sớm biết có ngày nay thì ban sơ đừng làm như vậy.

Hôm đó tôi khóc sướt mướt cho đến khi về tới nhà, vẫn còn khóc mãi, khóc đến không còn sức để khóc nữa, thì nằm chết dí trên giường mà rên rỉ.

Trong thời gian này một mình tôi cô lẻ ngụ tại căn nhà mới, chồng và con tôi ở bên nhà chồng. Phu quân hầu như không nói chuyện cùng tôi. Có nói gì thì chỉ là yêu cầu ly hôn. Tôi chỉ có thể gặp con gái mỗi cuối tuần một lần. Tinh thần và sức khỏe tôi cực kỳ tồi tệ: Mặt mày ảm đạm, không còn chút sinh khí. Mỗi lần con gái gọi điện tới nói “nhớ mẹ”, tôi đều khóc, khóc đến không còn sức để khóc. Đêm đến tôi thường mất ngủ, dù có ngủ cũng luôn thấy ác mộng, thức dậy thì lại bắt đầu khóc tiếp.

Ban ngày tôi luôn rơi vào ưu tư sầu khổ, hễ nghĩ là nhớ tới những điều sai tôi đã làm trong quá khứ, không kềm được toàn thân phát run, thở cũng không nổi, mồ hôi tuôn đầy, chẳng muốn ra khỏi cửa, tôi rất sợ gặp người… cả thân tâm đều bị dày vò bởi niềm xấu hổ, không thể tưởng tượng được rằng mình có thể sống tiếp trong tương lai.

Điều khiến tôi cảm động nhất là, cho dù tôi xấu xa như thế, chư Phật, Bồ tát vẫn từ bi không bỏ rơi một chúng sinh đang quẫy đạp trong đau khổ như tôi, vẫn nhất định cứu tôi. Các sư trưởng bằng hữu thân thiết cũng không lìa bỏ tôi, từ bi giúp tôi. Các pháp hữu trong đội Tâm Thượng Liên Hoa cũng không bỏ rơi hay ngại tôi làm phiền chi, ngược lại còn rất nhẫn nại hướng dẫn tôi.

Dưới sự dìu dắt của chư pháp hữu Phật tử, tôi ra sức sửa lỗi đổi mới, khởi sự tụng kinh Địa Tạng, tụng mỗi ngày, hơn nữa còn sao chép, lễ lạy Bồ tát Địa Tạng Vương, viết ra những cảm ngộ nhờ tụng kinh mà tâm chuyển hóa. Ở trước chư Phật, Bồ tát tôi thành tâm ăn năn, sám hối những lỗi sai của mình, phát nguyện sửa lỗi đổi mới.

Khi tôi hồi tưởng đến những lỗi bất hiếu trong quá khứ của mình, tôi chìm đắm trong khổ sầu không ngoi lên được, đến tụng kinh chẳng nổi. Các pháp hữu khuyên tôi, những sai lầm trong quá khứ đã vô phương cứu chữa và nhân quả hiện tại cũng đã trừng trị tôi rồi.

Tại nơi đây, tôi đặc biệt muốn cảm ơn các pháp hữu trong đội Liên Hoa, nhất là Sư tỷ Tố Tâm, trong ngày tháng khốn khổ cực cùng của tôi, chị Tố Tâm luôn kề vai sát cánh, chia sẻ kinh nghiệm tu hành của chị nơi nhà mẹ chồng, để khuyến khích cổ vũ tôi, đem đến cho tôi sự phù trợ lớn lao không gì có thể sánh. Nếu như không nhờ chị, có lẽ tôi khó thể chuyển đổi nhanh như thế này.

Chị Tố Tâm dạy tôi nên bắt đầu sửa đổi từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống. Chẳng hạn như phải quét dọn nhà sạch sẽ, phòng ốc giữ thanh khiết, vật gì không cần thì thanh lý, cho đi. Khi tôi quét nhà, lau dọn, tôi có cảm giác như đang lau chùi tâm mình, quét sạch hết mọi ô uế ra khỏi tâm, sau đó thì niệm Phật mới tịnh hóa.

Còn có pháp hữu khuyên tôi đọc Liễu Phàm Tứ Huấn, bảo tôi hãy để tất cả lỗi lầm chết theo ngày hôm qua, xem hôm nay là một ngày mới bắt đầu. Rằng nghiệp lực tuy lớn, nhưng nguyện lực từ bi của chư Phật, Bồ tát còn lớn hơn. Hãy đem nỗi niềm cảm ngộ tri ân chư Phật, Bồ tát theo mình, để khi đi đường, ngồi xe, làm cơm, nấu bếp hay quét dọn… nghĩa là làm gì, trong bất cứ thời khắc nào, cũng phải âm thầm niệm Phật, nên hành xử tương xứng với lòng từ và trí huệ của chư Phật, Bồ tát và nguyện đem phúc điền này hồi hướng cho chúng sinh.

Có thế, từng bước, từng bước… tôi huân tập thói quen tốt này, tâm tư dần chuyển sáng. Tôi thật sự ý thức: Làm tổn hại người chính là tự làm tổn hại mình. Muốn sửa quan niệm ích kỷ xa xưa của mình. Tôi không nóng nảy hấp tấp, không cho mình là trung tâm, luôn đặt mình vào vị trí người mà thông cảm, hiểu thấu, khoan dung, nhẫn nại, chịu khó với người. Tôi thường quan sát kiểm lỗi nội tâm mình, hễ vừa khởi niệm xấu thì lập tức sám hối để tiêu trừ ngay. Lo buông bỏ ngã chấp, học và hành theo gương từ bi trí huệ của chư Phật, Bồ tát, chỗ chỗ đều nghĩ cho người, học cách sống: Biết tri ân và báo đáp…

Sửa lỗi, học tri ân
Ngẫm kỹ lại, trước đây tôi có rất nhiều điều không phải.

Là con thì bất hiếu, chẳng quan tâm cha mẹ, làm dâu thường xung đột mẹ chồng, làm vợ không dịu hiền. Hiện thời tôi cần làm tròn bổn phận mình, thậm chí phải làm cho chu đáo, ưu tú.

Đầu tiên tôi phải sửa đổi với gia đình, sau đó thì tôi chẳng quan tâm tới việc có ly hôn hay không, bất kể chồng tôi quyết định thế nào, tôi đều phải sửa lỗi, đổi mới, lo hoàn thiện bản thân mình chứ chẳng phải vì muốn không ly hôn mà sửa. Bởi trong quá khứ tôi đã làm sai, đã mang lại nhiều thống khổ cho người bên cạnh, vì vậy mà tôi muốn chuộc tội bằng cách sửa đổi chính mình, dù thế nào tôi cũng phải chu toàn trách nhiệm của mình, nếu như duyên phận chúng tôi đã hết, anh muốn ly hôn, thì tôi xin chìu ý và chân thành chúc anh hạnh phúc.

Tâm được bình hòa lại rồi, tôi không còn chấp trước hay muốn thủ riêng gì nữa, dần dần những ưu tư trói buộc tôi càng ít đi, hồi xưa mỗi ngày cứ khoảng ba giờ chiều là tâm tôi suy sụp buồn bã, cứ muốn khóc, muốn phát khùng, thậm chí muốn tự sát. Giờ đây các suy nghĩ tiêu cực này ngày càng ít đi. Cho đến qua năm mới, thì không còn nữa. Ban đêm tôi cũng không còn mất ngủ hay nằm thấy ác mộng chi, mà ngủ rất ngon, khiến các bạn bè và Sư trưởng chung quanh, đều khen tôi thay đổi lạ đến mức hầu như không còn giống gì ngày trước, sắc diện cũng trở nên đẹp hơn. Trong công tác, tôi đối với công ty, đồng sự… quan tâm nhiều hơn, nhiệt tình chăm chỉ, mối quan hệ giao hảo rất tốt. Về công tác cảm thấy rất thuận lợi, trong sinh hoạt, càng lúc càng chan hòa lòng yêu thương, tri ân, từ bi.

Nhưng quá trình sửa lỗi của tôi, kể thì thấy dễ vậy chứ trong thực tế tôi thường phải tập tành làm đi làm lại nhiều lần. Vì chỉ cần một chút không cẩn thận, là mất tỉnh giác, tập khí mê muội hồ đồ sẽ bộc phát y như xưa và khiến tôi làm sai. Có một dạo tôi chìm trong chấp trước, đắm trong thống khổ mà chẳng thể ngóc đầu lên. Những lúc đó tôi rất phiền muộn nên tìm chị Tố Tâm nhờ tháo gỡ giùm.

Hồi đầu, có lần tôi nhắn tin cho chồng, rất lâu mà không thấy hồi âm. Tôi nhân đó bị chìm vào vực thẳm buồn sầu. Chị Tố Tâm khuyên phải tin chư Phật, Bồ tát, chị bảo tôi tụng 21 biến Tâm kinh để dừng vọng niệm, hãy y theo Phật pháp dạy mà làm đúng bổn phận con gái, nàng dâu, vợ hiền…

Tôi cũng đến nhà cha mẹ ruột, sám hối với phụ thân vì trước đây cư xử lãnh đạm, làm ông buồn. Tôi khóc, phụ thân cũng khóc. Tôi nói mình bất hiếu, đã biết lỗi sai. Xin phụ thân tha thứ.

Cha tôi bảo biết sai là tốt, ông tha thứ cho tôi. Hiện tôi và song thân cảm tình rất tốt. Tính cáu gắt của phụ thân cũng đỡ rất nhiều.

Tôi nhắn tin cho chồng và mẹ chồng, cảm tạ đại ân đại đức của họ, cảm ân họ quan tâm chăm lo cho con gái tôi, hướng họ sám hối những lỗi sai của mình.

Tất nhiên bên chồng tôi không thể nào chấp nhận ngay được, tôi hiểu “Băng kết dày ba thước, khó thể làm tan chảy mau trong sớm chiều”. Bởi trước đây tôi đã làm họ tổn thương quá sâu.

Mới đầu, mỗi cuối tuần khi tôi đến đón con gái, mẹ chồng không cho tôi vào cửa, còn các món quà tôi mua đem đến biếu, bà đều bỏ ngoài cửa. Lúc đó trong lòng tôi nghĩ: Cho dù mẹ chồng có đánh hay chửi mắng, hoặc ném đồ vào tôi, thì tôi vẫn không bỏ cuộc, vẫn tiếp tục tặng quà… bởi tất cả những gì tôi làm bây giờ là để cứu chuộc, tạ lỗi… mà thôi.

Dần dần, mẹ chồng đã chịu gọi điện tới dặn tôi mua thứ này, thứ nọ (những đồ cần cho việc học tập của con gái) đem đến, cuối tuần khi chồng tôi tới đón con, anh cũng ghé vào nhà xem ti vi đôi chút. Mặc dù không trò chuyện cùng tôi, không ăn cơm tôi nấu, thì tôi cũng rất cảm ân rồi.

Tôi luôn giữ nhà cửa sạch sẽ, anh tới thì tôi luôn pha trà nóng bưng lên mời. Do anh thường đi làm, tôi bảo anh để y phục dơ cho tôi giặt (giải thích là mẹ đã rất cực nhọc rồi, nên để tôi làm tiện hơn).

Cải biến triệt để
Khi trong lòng không còn đòi quyền lợi cho mình, toàn tâm toàn ý chăm sóc người, chỉ muốn biểu lộ lòng tạ ân, chỉ muốn làm được chút gì đó cho người, hành vi này đã khiến nội tâm tôi hoàn toàn chuyển biến và người cũng cảm nhận được lòng tôi.

Cuối năm nay, chồng tôi ghé qua, tất nhiên không ăn cơm mà sẽ dùng tiệc Tất niên bên chú, anh cũng không mời tôi đi. Tôi cũng chẳng giận, còn làm bánh ngon gởi tặng.

Sau đó mình tôi ở nhà quét dọn nhà cửa sạch sẽ, đợi anh và con gái ăn tiệc xong quay về.

Qua mấy ngày sau, anh nói muốn tôi viết đơn nhận lỗi, muốn tôi chủ động từ bỏ quyền sở hữu nhà cửa. Tôi hoàn toàn đồng ý, hơn nữa trong lòng rất vui vẻ, vì anh đã cho tôi cơ hội sám hối, tôi viết hai đêm thì xong.

Lúc này chồng tôi chủ động nói sẽ tặng tôi 20 phần trăm sản quyền, nhưng tôi không hề yêu cầu, còn xác nhận mình tự nguyện buông bỏ tất cả sản quyền, phòng ốc. Trước đây tôi xem trọng nhất là tài sản, nhưng bây giờ tôi thực tâm muốn buông bỏ hết mọi vật chất mà xưa kia tôi rất chú trọng. Bạn biết không? Buông xả rồi thì trong lòng phi thường thoải mái, nhẹ nhõm, tôi tận hưởng niềm khinh an khoái lạc chưa từng có, đây là điều tôi thu được quá lớn lao!

Qua xuân, tôi vẫn kiên trì làm những gì cần làm, quét dọn vệ sinh, lau nhà sạch sẽ, nhiệt tình làm cơm nấu bếp, tôi lưu tâm nghiên cứu các món chay ngon để nấu đãi người. Ngày xưa tôi vốn là cô gái lười nhác, nhưng bây giờ, dù anh chỉ ghé thoáng qua, thì thức ăn, nước uống, chăn mền, ghế, giường… tôi đều giữ sạch sẽ, bất kể anh có đến ở hay không, có dùng cơm hay không, thì tôi luôn làm mâm cơm tươm tất để sẵn. Lâu dần anh cũng nhận ra tôi có thay đổi, bắt đầu giao hảo tốt hơn.

Một ngày trung tuần tháng ba năm nay, hôm đó trời rất đẹp, anh bỗng đến bảo tôi thu xếp hành lý, giải thích là bạn anh vừa mua xe, mời cả nhà chúng tôi đồng đi du ngoạn. Tôi ngoan ngoãn chuẩn bị hành lý, dẫn con gái cùng đi.

Trong chuyến du hành anh mua kẹo mạch nha cho tôi ăn, nhưng mạch nha dẻo quá nên tôi ăn lúng túng, dính tùm lum khiến anh bật cười, chúng tôi du ngoạn rất vui. Con gái tôi rất vui sướng, cả ba chúng tôi cùng hạnh phúc, niềm hạnh phúc mấy năm rồi chưa từng có.

Từ lần đi chơi đó về, anh bắt đầu ăn cơm tôi nấu, chúng tôi bắt đầu giao lưu cảm thông nhiều hơn. Năm nay, ngày mồng 1 tháng 5, tôi và chồng đồng lên núi, lạy Bồ tát Địa Tạng Vương. Ngụ lại núi một đêm. Buổi khuya nghe trong chùa tụng kinh khóa sáng, trong lòng đối với Bồ tát bỗng thấy lưu luyến vô hạn…

Tháng mười năm nay, em gái tôi sắp kết hôn, chúng tôi hẹn nhau sẽ đi bái Bồ tát Địa Tạng.

Hạnh phúc như mơ
Bây giờ, trong cuộc sống, chỗ nào cũng nhìn thấy tấm lòng tốt của chồng tôi bàng bạc. Khi anh ở nhà, thì từ sáng sớm đã thức dậy nấu nước nóng, pha trà, đặt bên cửa sổ, đợi con gái và tôi thức dậy rồi, thì có trà ấm nóng để uống. Khi tôi và con gái đi đánh răng rửa mặt, thì anh vào xếp mền, tôi bảo anh đừng xếp, để đấy lát nữa tôi làm… nhưng anh dịu dàng nhìn tôi, vừa gấp xong cái mền. Tôi thực là không tròn phận vợ.

Khi tôi tình cờ nói thích ăn sầu riêng, thì hôm sau anh lập tức mua về, còn mua thêm quả vải to ở tận Sơn Trúc. Anh giải thích: Phải ăn sầu riêng chung với trái vải Sơn Trúc, như vậy mới tốt, nếu không sẽ dễ bị nóng lắm.

Anh thực là ông chồng chu đáo quá đi.

Đúng lúc bạn bè tới thăm, tôi cùng họ dùng sầu riêng, từ sở làm anh gọi điện về, hỏi tôi ăn có ngon không? Không phải vì lời hỏi thăm mà chính cung cách thể hiện tấm lòng quan tâm ân cần của anh khiến tôi thấy ấm áp vô hạn.

Bây giờ, mẹ chồng hằng ngày đều thay tôi đón con gái giùm, bà dành cho tôi rất nhiều sự thoải mái, để tan sở, tôi có thể đi làm những gì mình thích. Tôi thầm tri ân bà. Mẹ chồng còn luôn gọi điện dặn dò tôi chú ý: Khi trong người bị nóng thì phải ăn gì, bụng không thoải mái nên ăn gì, thật là “Nhà có người già như có trân bảo vậy”.

Bình thường trong sinh hoạt, chồng tôi rất tế nhị, anh quan tâm lo cho tôi từng chút. Luôn kiểm tra xe để tôi chạy an toàn, khi tôi đi họp bạn, anh âm thầm nhét tiền vào bóp tôi, sợ tôi không đủ dùng.

Ngày cuối tuần, anh chẳng nói lời nào, dẫn tôi đi đến tiệm quần áo, tôi ngỡ anh muốn mua y phục cho mình, ai ngờ anh toàn mua cho tôi.

Ngày nghỉ, anh chở tôi đi ăn thức chay ngon ở khu phố lớn (tôi là chúa ưa ăn hàng, rất khoái tẩm bổ thân thể đó nha).

Sau khi ăn xong, thì anh dẫn tôi đi xem phim.

Cuối tuần trước, anh chở tôi đến khu Đại lâu cao 46 tầng để ngắm cảnh. Những gì anh làm cho tôi đều biểu lộ tình thương nồng ấm. Tôi đứng bên song say sưa ngắm cảnh, góc độ nào cũng đẹp. Tôi nhìn thấy hòn ngọc Đông Phương, trung tâm Hoàn Châu, trung tâm Thượng Hải, đẹp quá trời đi. Rồi tôi nhìn sang anh, thầm nghĩ tấm lòng anh mới là đẹp nhất, đẹp hơn mọi mỹ cảnh quanh đây, anh đối với tôi thật ấm áp, chan hòa tình thương, khiến tôi như tan biến trong đó.

Cuộc sống gia đình hạnh phúc quá tuyệt vời mà tôi có được đây, chính là nhờ Phật pháp, nhờ chư Thiện tri thức đã chỉ dẫn tôi, giúp tôi thức tỉnh, nguyện sửa đổi mình, phát tâm sám hối, tri ân. Biết nhìn điểm tốt nơi người bên cạnh mình, từ bỏ lòng ích kỷ nhỏ nhen, hiểu rằng: Sống nên biết cho ra, thay vì cứ đòi nhận.

Kể từ đó tất cả đều thay đổi, tôi không ngờ mình lại thu hoạch quá nhiều điều vi diệu, đến nỗi tôi chỉ biết kinh ngạc và mừng vui bất tận.

Hiện tại tôi chỉ có thể công phu vào lúc rảnh, do bận đi làm, bận lo cho gia đình. Dù thời khóa công phu được tôi dành cho thời gian rất ít, nhưng đối với Phật pháp tín tâm tôi càng lúc càng mạnh. Tôi không còn chấp vào quá khứ để khổ đau, tiếp tục học tập thực hành Phật pháp, vui với hạnh phúc an lạc hiện tại.

Trước mắt, tạm thời chồng tôi vẫn chưa hiểu việc tu trì, tụng kinh của tôi, vì không muốn làm phiền anh nên tôi thường tụng thầm, niệm Phật, niệm Bồ tát Địa Tạng Vương âm thầm, tiếp tục hồi hướng cho chúng sinh, cho thế giới.

Ghi thêm: Hôm kia, chúng tôi làm giấy tờ nhà, anh lại ghi tên tôi vào.

Hi vọng câu chuyện của tôi sẽ giúp các chị em phụ nữ đồng cảnh ngộ còn đắm trong vô minh đau khổ… sẽ tìm được lối thoát giống như tôi.

Bình: Anh chồng trong đây là người tử tế có trách nhiệm. Anh không hề lăng nhăng hay giở thói trăng hoa trong suốt thời gian dài xa các bất hòa với vợ.

Viên Viên viết bài tự thuật này trong trạng thái hoàn toàn tỉnh giác, nên luôn thấy ưu điểm bên nhà chồng và sẵn sàng tự nhận chỗ sai của mình.

Cô đã nếm vị ngọt nhờ vào lòng chân thành hành trì pháp Phật và tu sửa bản thân. Hạnh phúc này do chính cô tạo ra và tự chiêu cảm lấy.
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-25-2019 , 04:19 PM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
BAO UNG HIEN DOI Tap11 .Ni Su Hanh Doan phien dich.

https://m.youtube.com/watch?v=H0r2lbxrpSM
tinhoi2
Platinum Member
Join Date: Sep 2015
Số Điểm: 6145
Old 09-25-2019 , 04:28 PM     tinhoi2 est dconnect  search   Quote  
.


Các bài vỡ bạn Rausam đã posted rất xuất sắc. Chỉ có thể nói thế. Cám ơn nhiều.
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-25-2019 , 09:55 PM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
Bao ung hiện doi. Tạp 12.Ni su Hanh Đoạn phiên dịch.

https://m.youtube.com/watch?v=4iHHhblOacs
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-26-2019 , 12:05 PM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
BÁO ỨNG HIỆN ĐỜi tập 13 . Ni Sư Hạnh Đoan phiên dịch.

https://www.youtube.com/watch?v=izUSRG1wpqQ
LeThanhPhong
Gold Member
Join Date: Apr 2015
Số Điểm: 2571
Old 09-26-2019 , 12:10 PM     LeThanhPhong est dconnect  search   Quote  
Sis Rau Sam,

Sis gom tất cả các bài lại trong một thread để dễ tìm đọc những tài liệu rất hay này. Nếu không, sau này sẽ bị rải rác khó sưu tầm.

Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-26-2019 , 01:33 PM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
OK ,LTP, ,RS sẽ gom lai để dành 1 chổ. Những bài này rất hay. RS đã nghe rất lâu rồi ,tại vì VF dẹp bỏ trang TG nên nó cũng không có dịp lên đây .Có nhiều người cũng đã nghe qua , nhưng mình cũng nên post lại cho những ai chưa biết ,cũng tốt thôi. Cám ơn đã quan tâm nhắc nhở. Chưa gì đã bị ông Hai nói là xã rác ,cũng hơi bị khó chịu 1 chút.
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-26-2019 , 01:38 PM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
ĐÔI MẮT ÂM DƯƠNG.

Bà tôi kể hồi nhỏ, những lúc nông nhàn thì bà se nhang (làm nghề phụ). Bà không hề tẩm hóa chất nào vào nhang, để tỏ lòng tôn kính, vì đây là vật phẩm dành để cúng dường.

Có lẽ nhờ làm nhang bằng tấm lòng thành thuần khiết, vào năm hơn 30 tuổi bà bị bệnh nặng thì được Bồ tát cứu (trên đường phố bà gặp một bà già tu Phật giúp chữa cho lành bệnh).

Bà già này đã sắc thuốc trị cho bà tôi, sau khi uống thuốc xong, bà tôi lành bệnh, nhưng kể từ đó linh nhãn cũng khai mở, bất kể là ban ngày hay ban đêm, bà đều có thể nhìn thấy một cõi không gian khác mà mắt phàm chúng ta không thể thấy.

Trước đây tôi hoàn toàn không tin vào mấy cái thuyết thiên nhãn hay mắt âm dương chi do bà thì luôn nhìn thấy những loài mà tôi không nhìn thấy, nên tôi luôn bảo bà là: Bà mắc bệnh thần kinh! Và cho bà là cổ hủ, phong kiến, mê tín…

Sau này, kể từ khi tôi có duyên may được nghe Phật pháp rồi phát tâm nhập đạo, thì mới hiểu và biết tri ân những gì mà đôi mắt âm dương của bà nhìn thấy, bởi việc này đã giúp tăng thêm tín tâm cho tôi rất nhiều.

Tôi xin kể ra nguyên nhân khiến mình tu theo Phật.

Vào khoảng mấy năm trước, tôi đang đi trên đường thì gặp người bán lươn, nhìn cảnh họ róc xương lột da lươn, tôi thấy bất nhẫn quá… nên quyết định mua hết số lươn còn sống trong chậu đem đến ao nước trong công viên lân cận để phóng sinh.

Từ nhỏ tôi vốn sợ rắn, nên những loài có hình dạng giống chúng tôi đều sợ. Vì vậy mà số lươn nằm trong bao tôi không dám bắt, đành phải rủ em gái cùng tôi đem tới công viên, nhờ nó bắt thả xuống ao giùm. Do tôi sợ quá nên chỉ đứng xa xa phía sau mà nhìn thôi. Kết quả: Khi lươn thả xuống nước xong, nhiều con còn bơi lại gần đến chỗ tôi, trông chúng mạnh khỏe, và hơn phân nửa đều ló đầu lên mặt nước, bu lại chỗ tôi, không ngừng gật đầu, cúc cung cảm tạ. Tôi nhận rõ ý chúng là như thế, ngộ cái là, chúng không hề xúm lại quanh em gái tôi dù em ở rất gần chúng, mà lại bơi đến vây quanh chỗ tôi và không ngừng cúi chào, lâu thật lâu chúng mới chịu bỏ đi.

Chứng kiến cảnh tượng kỳ lạ này, ngay giây phút đó tôi hết sức bất ngờ và cảm động, cảm động đến lệ tuôn đầy mặt và tôi hiểu thế nào là: Chúng sinh bình đẳng, vật và người vốn có linh tính giống nhau!

Trước đây tôi vốn là kẻ mê ăn mặn, luôn phản đối ăn chay. Hễ đến bữa ăn mà không có thịt cá thì tôi nhất quyết không chịu cầm đũa. Nhưng sau khi phóng sinh lươn xong, quay về nhà rồi, tâm tôi đã thay đổi, tôi không còn hứng thú với việc ăn mặn nữa, tôi bắt đầu nghiên cứu kinh Phật để hiểu thêm nhiều hơn về những điều kỳ diệu trong cuộc sống và âm thầm cảm ơn những con lươn kia đã dìu tôi bước vào Phật môn.

Mới đầu, tôi xem kinh Địa Tạng, rồi từ đó mỗi tháng vào mười ngày trai (mồng 1, 8, 14, 15, 18, 23, 24, 28, 29 và 30) thì tôi đều tụng kinh Địa Tạng.

Bà tôi vốn không biết chữ và chẳng hiểu gì về mười ngày trai này, nhưng mỗi lúc đúng vào mười ngày trai, sau khi tôi tan sở về nhà, là bà luôn hỏi tôi: Hôm nay có phải con sẽ tụng kinh Địa Tạng không?

Tôi ngạc nhiên hỏi:

– Vì sao bà biết?

Bà đáp:

– Làm sao mà không biết được! Bà thấy các chúng sinh cõi quỷ ngay từ hồi chiều đã tụ tập đầy trong nhà rồi, đông đến hết đếm nổi luôn! Chúng đến để nghe con tụng kinh mà!

Có những hôm thấy tối quá rồi mà tôi còn làm việc, bà đến gần bảo:

– Đừng làm nữa, lo mà tụng kinh Địa Tạng đi! Không nên để các chúng sinh kia quỳ đợi lâu, rất có tội và không tốt!

Hơn nữa, bà còn tả rõ cảnh tượng: Chúng quỷ chỉ tụ tập đúng vào mười ngày trai là những ngày tôi chọn để tụng kinh. Bà thấy trong số đó có cả động vật và người, vong người thì mặc y phục thuộc về triều đại của họ.

Tôi trước đây mê ăn mặn, không ưa ăn chay, nên khiến bà phải khổ theo bởi vì tôi mà bà phải giết vật tạo ác nghiệp nhiều.

Trong thời gian tôi tụng kinh Địa Tạng, những chúng sinh bị giết ăn kia đều đến nghe kinh, có đủ heo, tôm, gà, cua, cá v.v…

Đặc biệt có một lần bầy cua tới, còn vung vẫy mấy cái càng to, như hướng bà muốn nói là cả nhà tôi từng ăn cua, chúng nghe tụng kinh với vẻ rất hoan hỉ.

Bây giờ tôi không còn tụng kinh Địa Tạng nữa, mà thời khóa chính của tôi là kinh Kim Cang, Tâm kinh, Chú Lăng Nghiêm v.v… đương nhiên bao giờ cũng có chúng sinh cõi khác tụ tập đến nghe.

Học Phật vốn là buôn bỏ chấp trước, nhưng vẫn có nhiều người càng tu càng chấp. Chấp nơi oan thân trái chủ, sợ oan thân trái chủ làm chướng mình nên muốn bỏ cuộc không tu trì.

Ngài Ấn Quang từng giảng: Quý vị chẳng biết là quỷ cùng người luôn ở chung lẫn lộn hay sao? Bởi không chỗ nào mà không có quỷ! Dù ta không mời quỷ đến, nhưng nhà nào cũng có quỷ. Tính ra, chúng quỷ hiện diện đông hơn người gấp trăm ngàn lần. Nếu người sợ quỷ, thì cần tích đức hành thiện, ắt quỷ sẽ sinh lòng kính trọng mà hộ trì.

Nếu người làm việc ám muội, thì quỷ sẽ tranh nhau dè bỉu, nên khó thể sống an.

Nếu đã biết rõ như vậy, thì dù ở một mình trong nhà tối, mọi người cũng chẳng nên khởi chút niệm quấy hay chút ý tà, huống nữa là làm ra những việc lỗi…

Loài quỷ nếu là quỷ thiện, thì thấy người đến ắt nhường đường, khi người đi khỏi chúng mới chiếm khắp đất đó.

Nếu Lệ quỷ (quỷ ác) xuất hiện, ắt có điềm chẳng lành lớn.

Phải biết trước mặt mọi người luôn có rất nhiều (thiện quỷ hay ác quỷ). Muốn không sợ quỷ thì nên: giữ tâm tốt, nói lời tốt, làm việc tốt, được vậy thì các loài quỷ đang hiện diện đó, sẽ biến thành kẻ hộ vệ cho người.

Chỉ sợ rằng: Loài quỷ được ta khiến cho kính trọng không có nhiều, nếu có được nhiều thì càng tốt, sợ mà làm chi?

Giờ tôi xin nói đến việc truyền âm kinh luận. Nhờ may mắn mà tôi biết được công đức này. Nếu có thể, bạn nên sắp đặt trong ngôi kiến trúc của mình một nơi phát âm (quảng bá kinh), được vậy thì môi trường hoàn cảnh lân cận sẽ chuyển hóa triệt để, có đủ năng lực hướng dẫn nhân tâm. Giống như cõi tịnh Phổ Đà Sơn của Bồ tát Quán Thế Âm…

Ích lợi cực lớn thu được là: Ngay trong khu vực phát âm kinh chú, không chỉ có người, mà bao gồm cả côn trùng, tất cả chúng sinh nơi đó, đều được miễn trừ đọa tam ác đạo, có thể siêu sinh cõi trời, người, hoặc cõi Tịnh của chư Phật.

Do buổi tối thời gian bận rộn nhiều, nên tôi đổi lại: Mỗi ngày tụng kinh vào buổi sáng sớm. Trong nhà tôi sắm hai máy cho mở phát kinh thường xuyên: Một máy DVD chuyên phát kinh, chú… tôi đặt tại Phật đường, một máy phát “Văn Thù Tâm Chú” tôi đặt trên bàn nơi thư phòng. Tôi hy vọng có thể giúp chúng sinh đến nghe kinh được thọ ích trong tất cả mọi thời.

Lúc tôi mở DVD phát đĩa kinh, đã chiêu cảm rất nhiều chúng sinh hữu duyên đến nghe, trong số đó có một con rồng. Lần đầu bà tôi nhìn thấy vóc dáng khổng lồ của nó thì đã kinh hoàng hét lên: Ôi chao! Con rắn này sao mà to khiếp!

Bà còn tả là nó nằm phía ngoài sân thượng của gian thờ Phật. Nó còn lượn tới lượn lui ngoài sân canh trộm. Tôi khuyên bà đừng sợ mà hãy nhìn kỹ xem: Con “rắn” khổng lồ bà tả đó, nó có móng hay không? Bà nhìn kỹ rồi đáp có. Tôi giải thích: Đó không phải là rắn, mà là Rồng (là Long thần hộ pháp!).

Năm nay con rồng ấy lại hiện thân, lần này nó nằm trên không, chỗ phát ra Văn Thù Tâm Chú.

Trong kinh điển Phật giáo, thường nhắc đến Thiên Long bát bộ, Long Thiên hộ pháp v.v… song mọi người đều không hiểu ý này.

Phật Thích Ca trước khi nhập niết bàn, đã dặn dò Long Vương, chư Thiên… nhắc nhở họ hộ trì Phật pháp. Do đã trải qua hơn hai ngàn năm, nên nhiều người còn cho đây là chuyện thần thoại phi thực, không thể nào tin.

Tôi thực cảm ơn chư Thiện tri thức đã chỉ điểm cho trên con đường tu tập hành đạo, cũng cảm ân đôi mắt âm dương của bà, cảm ân Long Thiên hộ pháp thị hiện… khiến tôi đối với Phật pháp có đủ lòng tin.

Câu chuyện tôi kể ra hoàn toàn có thực, bạn không tin thì cứ xem như nghe chuyện thần thoại vậy. Còn tôi thì vững tin rằng: Thế giới này thực sự có tồn tại những loài mà mắt thịt của con người không nhìn thấu.

Ngẩng đầu ba thước có thần linh, nên chúng ta giờ phút nào cũng phải quan sát và kiểm điểm từng khởi tâm động niệm của mình.

Nguyện hồi hướng công đức này đến tất cả chúng sinh tận hư không khắp pháp giới, nguyện tất cả đồng tu hành, đạt đạo.
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-26-2019 , 01:40 PM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
TÂM SỰ KẺ THỨ BA.

Chẳng biết tôi bắt đầu tự thỏa dục từ hồi nào, chỉ khi bắt đầu học Phật hiểu pháp rồi tôi mới thức tỉnh, mới biết thỉnh cầu chư Phật, Bồ tát gia trì và có đủ sức mạnh từ bỏ lỗi lầm triệt để.

Hiện giờ dù tôi đã quay đầu sửa đổi, biết sống thiện lương: Nguyện dứt ác hành thiện đúng như lời Phật dạy, nhưng tôi vẫn phải kể ra quá khứ xấu xa của mình thay cho lời sám hối mong mọi người lấy đây cảnh giác, tự bảo vệ tốt cho bản thân.

Hồi xưa thân thể tôi vốn yếu đuối nên dễ bị cảm, tuy không mắc bệnh chi nặng nề, nhưng tự thỏa dục chính là nguyên nhân khiến sức khỏe tôi càng thêm suy.

Hồi còn là sinh viên, lúc nghỉ hè, về nhà, rảnh rang không việc gì làm tôi thường tự thỏa dục, không bao lâu cảm thấy thân thể suy yếu, hay tức ngực khó thở, tim như bị đá đè, tôi giống hệt người sắp chết, nằm liệt trên giường không động đậy. Do bệnh không chuyển tốt, nên người nhà nóng ruột khiêng tôi đi bệnh viện, nhưng y viện không khám ra, đành phải về nhà.

Trải qua thời gian lâu tôi mới dần hồi phục. Lúc đó tôi không hề biết đây là quả báo của tà dâm, nhưng bây giờ hồi tưởng lại, chính bởi do tôi thường tự thỏa dục nên đã chiêu mời nhiều loài quỷ hấp tinh tìm tới, xâm hại, khiến sức khỏe của tôi bị thương tổn suy kiệt. Sau này khi nghiên cứu kinh sách Phật, thực hành thâm nhập rồi tôi mới ngộ ra.

Hồi đại học tôi hay bị đau lưng, dù có xoa bóp trị liệu thì cũng chỉ bớt thạm thời rồi mấy ngày sau lại đau tiếp. Đi chụp X quang cũng chẳng tra ra bệnh. Thống khổ này một bề hành tôi. Sau khi xem sách “Báo Ứng Hiện Đời” rồi, tôi mới phát hiện rằng các chứng bệnh của mình là do ác báo tà dâm chiêu cảm nên.

Sau khi ra trường đi làm rồi, thỉnh thoảng tôi cũng tự thỏa dục, xong thì thấy rất mệt, tinh thần suy, lưng nhức chân mỏi, sắc mặt vàng chạch, toàn thân như không còn sức sống và luôn thiếu tự tin. Đôi mắt bạc nhược vô thần, vì tự thỏa dục quan hệ đến biểu hiện sức khỏe bên ngoài, càng khiến tôi thiếu tự tin. Thời đại học tôi không có bạn trai, do nhân tà dâm xấu tích lũy theo năm dài tháng rộng đã thành là một trong các nguyên nhân khiến con đường tình cảm của tôi luôn gặp chướng.

Hồi nhỏ, gặp những kẻ chen vào làm người thứ ba, những kẻ ưa trao tim cho người đã có gia đình, tôi rất khinh thường xem rẻ, ghét cay ghét đắng, tôi cho rằng mình sẽ không bao giờ làm như vậy, tuyệt đối không bao giờ có chuyện tôi đi làm người thứ ba chen vào phá hoại hôn nhân của người khác.

Ngờ đâu, cũng có một ngày tôi rơi vào nẻo tệ này và nếm khổ không thể nói, hơn nữa còn chìm xuống tận đáy vực, khó thể thoát ra.

Mà đã gieo nhân tà dâm thì số phận luôn không may mắn, hệt như có ma đưa lối quỷ dẫn đường, tôi cứ nhè những ông có vợ mà bập vào. Hình như chính tố chất tà dâm trong tôi đã xui tôi gặp toàn nẻo đoạn trường. Bởi những chỗ bằng phẳng tôi không bước mà cứ sấn vào nẻo gai chông để rồi bị châm chích tả tơi, thương tích thống khổ đầy mình.

Việc tôi chuyên yêu người đã kết hôn, đây có thể là quả báo của hành vi cười chê, khinh rẻ người hồi nhỏ và cũng do ác nhân tà dâm của tôi chiêu cảm nên, khiến tôi luôn rơi vào tình duyên bất chính.

Trước khi theo gia đình xuất ngoại, tôi quen một ông tên Tuấn, là thầy khí công, bên khí công gọi ông là đại sư. Lúc đó tôi không hiểu nhiều về Phật pháp, do tình cờ đọc một số sách thấy khí công và Phật giáo cũng có vài nét na ná nhau, nên tôi ngộ nhận, cho rằng các thầy khí công cũng là hạng tài ba giống như các nhân vật kiệt xuất trong Phật giáo, thêm phần Tuấn rất khéo che giấu khuyết điểm và luôn bao bọc mình bằng lớp vỏ huyền thuật, ông cũng hiển lộ vài tà thuật giống như thần thông hay yêu thông, quỷ thông chi đó, khiến tôi càng ngưỡng mộ sùng bái ông.

Do tôi đối với Phật giáo không hiểu gì, mà vào buổi tà sư thuyết pháp nhiều như cát sông Hằng này, thì những kẻ ngu ngơ như tôi rất dễ bị quyến dụ lầm lạc.

Do vậy mà tôi xem Tuấn như một nam nhân hoàn mỹ nhất trên đời. Đối với ông hoàn toàn tin tưởng không chút hoài nghi, còn cho rằng mình đã tìm ra được bậc thầy thông thái để qui y. Đến khi tôi xuất ngoại, dù đang còn đi học, tôi vẫn thường liên lạc với Tuấn qua email.

Trong thời gian này Tuấn bắt đầu than rằng hôn nhân của ông không hạnh phúc, có nhiều khổ tâm khó nói, hiện đang rất muốn ly hôn.

Tôi nghe Tuấn than kể, mủi lòng xót thương an ủi, còn khuyên Tuấn hãy cố gắng bảo vệ hôn nhân của mình, đừng để tan vỡ. Thư từ qua lại lâu dần, tôi bắt đầu nảy sinh tình cảm với Tuấn, rồi dần dà bị tà niệm dẫn dắt, si khờ rơi vào bẫy rập của Tuấn mà không hay.

Tuấn rất muốn xuất ngoại, nhưng không có cách, nên nảy ý muốn kết hôn với tôi, mong có thể nhờ đây mà xuất quốc.

Khi đó tôi thật thà, hoàn toàn tin vào những lời đường mật của Tuấn không hề đề phòng, có thể nói rằng trên thế giới này tôi không tin ai bằng Tuấn, nếu như tình cờ tôi có khởi ý niệm: “Tuấn đang muốn lợi dụng mình” thì tôi dập tắt ngay, vì tôi luôn cho rằng Tuấn không giống bao kẻ tầm thường khác, “Chàng rất tội nghiệm và đang có nỗi khổ tâm riêng”. Thế là dần dần tôi thành người thứ ba, khi đã chen vào phá hôn nhân người, tôi còn mê muội cho rằng những gì mình nghĩ, mình làm là hoàn toàn hợp lý, đáng được thông cảm, không hề mang nét phàm trần giống như bao kẻ khác!

Thực tế thì dù tôi có viện dẫn đủ lý do để giữ lý đúng, điều phải cho mình thì tất cả chỉ là hành vi tự ngụy tạo vỏ bọc, hòng che dấu tâm tà dâm ích kỷ ẩn tiềm bên trong mà thôi. Bởi trong tình yêu, kẻ thứ ba không có bất kỳ lý do nào đúng đắn, đáng được thông cảm hay tha thứ cả, vì vừa bước vào con đường phá gia can người – Thì đã sai thậm tệ rồi! –

Nhưng lúc đó tôi đâu có đủ trí khôn sáng suốt để tỉnh giác như khi viết những dòng này?

Thuở đó tôi hoàn toàn biến thành kẻ lụy tình, si mê với Tuấn, dù ở rất xa nhau, tôi vẫn ngây thơ trao hết con tim cho chàng, tin rằng sau này Tuấn sẽ là chồng tôi, do tâm trụ hết vào tình yêu cuồng dại nên tôi đâu có tinh thần mà học tập? Vào lớp tôi không nỗ lực cố gắng mà hằng ngày toàn vọng ngóng đến giây phút Tuấn lên net liên lạc với mình, trông chàng gọi điện tới, quên béng rằng Tuấn là người đã có gia đình, hoàn toàn không nghĩ đến cảm nhận của vợ chàng, thậm chí tôi còn xúi Tuấn nên tránh xa tầm mắt của vợ để trò chuyện thật nhiều với tôi. Tôi cho rằng mình hiện rất được Tuấn sủng ái và tha hồ dệt mộng về tổ ấm hạnh phúc cùng Tuấn trong tương lai.

Do Tuấn đã tìm được hướng xuất ngoại khác, nên không bao lâu, chàng đối với tôi nhạt nhẽo, không còn quan tâm như xưa, khiến tôi rất suy sụp.

Mỗi ngày về nhà tôi đều khóc, lúc nào cũng sầu muộn, không hiểu tại sao Tuấn thay đổi lạ như thế?

Cuối cùng tôi quyết định về nước tìm gặp Tuấn. Khi tôi lên đường, trời nổi sấm xẹt chớp giăng, mưa trút ào ào. Tới phi trường, có rất nhiều phi cơ đã hủy chuyến bay hoặc hoãn lại, nhưng những người ở sân bay không ai có hình dạng thảm hại giống như tôi, bởi vì tôi đang là kẻ có tà tâm.

Bây giờ hồi tưởng lại, tôi cảm giác như lúc đó ngay cả cảnh vật cũng cảnh báo tôi: Không nên làm việc có lỗi! Nhưng lúc đó tôi hoàn toàn chẳng có chút tỉnh giác nào, lòng nhất quyết phải về nước gặp mặt Tuấn cho bằng được.

Gặp nhau rồi, Tuấn hứa hẹn sẽ sớm ly hôn vợ để cùng qua sống với tôi. Tôi lại ngây thơ tin vào những lời bịp lừa của chàng và trao hết con tim lẫn thể xác cho tình lang. Bởi tôi quá si dại, dù phát hiện Tuấn đối với mình không tốt, nhưng do đã bị niệm mê tình làm cho mù quáng, thêm phần bị ảnh hưởng tà thuật của Tuấn, tôi mất hẳn sự phán đoán khách quan.

Về lại trường rồi, hằng ngày tôi vẫn dệt lắm mộng mơ, luôn vọng ngóng, mong Tuấn sớm ly dị để kết hôn với mình. Tôi thường hối thúc Tuấn và xao nhãng việc học. Trong giai đoạn này do tôi tà dâm, tà tư, tà niệm quá nhiều nen thường gặp ác mộng: Tôi mơ thấy mình rơi vào một vực sâu không đáy, có lúc còn mộng thấy mình ăn phân, ăn mọi tạp chất đại tiện dơ uế, có lúc thấy mình đứng trước một sơn động sâu hun hút không ánh sáng, cùng rất nhiều người đang xếp hàng, đồng đi vào đó. Có lúc thấy mình và đoàn người đi đến một sơn động, ngay khi đó thì tên độc không rõ từ đâu bắn ra như mưa.

Những cơn ác mộng này ngày ngày xuất hiện tiếp nối chất chồng, có vẻ như để cảnh tỉnh tôi, nhưng tôi hoàn toàn không biết.

Sau này, đến khi tôi qui y Tam bảo, học Phật rồi, lúc xem kinh Địa Tạng, tôi mới hoảng hốt khi phát hiện ra: Các điềm mộng mình từng mơ thấy chính là những cảnh giới địa ngục mà trong kinh đã mô tả.

Ăn chất đại tiện, chẳng phải là Địa ngục phân giải hay sao? Còn Hắc sơn động? Trong kinh tả: Phía đông có một tòa núi Thiết Vi, quanh năm không ánh sáng, chính là tôi đã đến nơi này.

Nhưng thuở chưa biết Phật pháp đó tôi còn quá si khờ nên không tỉnh giác, cứ tiếp tục sống vô đạo, thất đức.

Một ngày nọ tôi mộng thấy mình đang leo từng nấc thang tiến lên tới đỉnh cao rồi, trong lòng đang cực kỳ hung phấn, thì bỗng bị một con chim to bất thần chụp bắt và ném tôi té xuống đất. Tỉnh dậy tôi thấy rất bất an, bắt đầu lo âu về tiền đồ của mình.

Kết quả, không bao lâu vị giáo sư chủ nhiệm bảo tôi không đủ tư cách để lấy bằng Tiến sĩ, chỉ có thể học Thạc sĩ thôi.

Tôi vô phương biện bác, đành chấp nhận quyết định này. Tiến sĩ rõ rang bị thủ tiêu, nhưng ngay cả việc tốt nghiệp Thạc sĩ cũng quá khó.

Trong thời gian này tôi vẫn không biết thức tỉnh, tiếp tục liên lạc Tuấn, không may bị vợ ông phát hiện, bà làm ầm náo long trời, lở đất, bà không ngừng gọi điện, gởi thư và quậy tưng bừng tới nỗi tôi hết còn có thể học an, sống ổn. Tuấn cũng bặt liên lạc cùng tôi. Lúc đó tôi thống khổ vạn phần, vì những lời có cánh xiết bao mật ngọt của Tuấn cuối cùng đã hóa thành phũ phàng. Gia đình tôi cũng trách mắng tôi thậm tệ, khiến tôi càng thương tâm thống khổ, dù được gia đình giáo huấn nhiều, tôi cũng không tỉnh giác, ngược lại còn luôn oán trời trách người, chẳng hiểu vì sao mình mất bằng Tiến sĩ, mất luôn người yêu, biến mình thành kẻ trắng tay không có gì.

Hằng ngày tôi khóc lóc không ngừng, tâm thần ngơ ngẩn, luôn ngóng mong Tuấn liên lạc tôi.

Mới nửa năm thôi mà tôi đã già đi rất nhiều. Từ một thanh nữ yêu đời hưng phấn, tôi biến thành kẻ ai oán, chán chường rầu rĩ. Cũng do tôi từng quan hệ cùng Tuấn nên bị mắc bệnh phụ khoa, hạ thể đau ngứa khôn cùng, nhưng đi khám lại không tìm ra bệnh. Căn bệnh này hành hạ tôi một thời gian dài, lúc ngưng lúc phát, có uống nhiều thuốc cũng không hiệu nghiệm, bệnh làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống bình thường của tôi, những khổ đau này khó có thể thổ lộ với bất kỳ ai, dù là thân quyến hay bè bạn, nên tôi đành cắn răng chịu.

Bây giờ học Phật rồi, tôi mới hiểu đó là báo ứng của tà dâm, ác báo này không hề sai lệch, nhưng báo ứng vẫn chưa kết thúc.

Tốt nghiệp xong, suốt thời gian dài tôi không quen được anh chàng độc thân nào mà toàn là gặp và quan hệ với những ông đã có gia đình.

Bởi do nghiệp tà dâm chiêu cảm, tôi gặp anh A đã có vợ và phát sinh quan hệ và cũng trong một ngày chúng tôi đồng mơ thấy ác mộng. A kể anh mộng thấy đến một nơi bị người cắt thân thể mình ra thành mấy khúc. Tôi nghe vậy rất sợ, bởi vì tôi mộng thấy bị một con hổ cắn xé. Tôi hỏi vợ A tuổi gì? Anh đáp: Tuổi cọp! Tôi lại càng thêm sợ. Cũng có khả năng ác mộng này đang cảnh tỉnh chúng tôi không nên tiếp tục phạm tà dâm, nếu không tương lai sẽ lãnh thảm báo ở địa ngục. Nếu chẳng có luật nhân quả, thì tại sao chúng tôi lại đồng thời mơ thấy ác cảnh nơi địa ngục?

Trong suốt thời gian yêu đương bất chính, tôi và A công tác luôn gặp bất lợi, còn xảy ra chuyện lạ là không biết vì sao cấp trên của anh A, hai tháng trước đã tự kết thúc hợp đồng lao động với anh, khiến anh phải lao đao lo tìm việc mới.

Công việc của tôi cũng vậy, luôn bị dồn ép, ngăn trở, bị kéo dài dây dưa hoặc khó thành. Cũng do vì tôi muốn kết hôn với A nên thường xảy ra cự cãi, có lần tôi còn định dùng việc tự sát để uy hiếp, buộc anh phải sống với tôi, nhưng chẳng ích gì, cuối cùng hai đứa vẫn chia tay.

Từ đó cuộc sống của tôi thường là nước mắt chan cơm, khổ không kể xiết.

Rốt cuộc tôi đã hiểu ra, đa số người thứ ba luôn nằm ở vị trí thấp hèn. Vậy mà hồi đầu tôi luôn ảo tưởng: Cho rằng mình có hấp lực quyến rũ đến nỗi bọn đàn ông phải bỏ vợ để đuổi theo mình. Nhưng sự thực thì trong mắt mấy ông có vợ kia, bạn hay tôi (những kẻ đang ở vị trí thứ ba), chỉ là những món ăn tạm vào lúc các ông muốn thay đổi khẩu vị mà thôi. Thông thường họ không thể vì bạn mà hi sinh gia đình, mà nếu họ có bỏ gia đình để cưới bạn chăng nữa, thì hạnh phúc cũng sẽ không bao giờ như ý, viên mãn giống như bạn tưởng tượng đâu. Vì hạnh phúc khó thể hiện hữu khi chúng được xây dựng trên nền tảng của ngoại tình, tà dâm bất chính, trên đau khổ của người khác! Bạn nghĩ xem: Những kẻ có phẩm hạnh tà dâm xấu ác tính toan cướp chồng, se duyên cùng người có tâm bội bạc muốn ruồng rẫy vợ con thì cả hai đồng có được diễm phúc toại hưởng quả lành ư? Theo đúng luật nhân quả thì hễ đã gieo hạt đắng thì không bao giờ nếm được trái ngọt. Hạnh phúc nếu có thì cũng sẽ tan mau như bọt nước. Bởi vì thiên lý không bao giờ ủng hộ những cuộc tình bất chính, vậy nên may mắn thường không bao giờ đến với kẻ tà dâm. Chỉ những người chung thủy, đức hạnh mới có đủ phúc phận nếm trải hạnh phúc!

Bây giờ tôi nghĩ: May mà anh A không ly hôn, nếu không thì tội của tôi càng lớn và phiền não nghiệp chướng tôi phải gánh chịu sẽ là vô tận vô biên!

Hồi mới quen nhau, vì tôi mà anh A hay về nhà muộn, khiến vợ anh buồn phiền nên giữa họ thường phát sinh gây cãi bất hòa.

Bây giờ tôi chỉ biết âm thầm sám hối tội nghiệt của mình thôi, bởi tôi sống mà gieo toàn hạt giống bất tịnh, vô hình làm ô nhiễm chánh khí trong trời đất, góp phần làm vẫn đục thanh khí, khiến thế giới càng thêm mất an tịnh. Sau khi học Phật rồi, tôi luôn tự trách mình và âm thầm sám hối.

Hồi đó sau khi chia tay anh A xong thì tôi gặp anh B đang độc thân, nên cho rằng: Cuối cùng mình cũng thoát khỏi số kiếp kẻ thứ ba. Nhưng khi B quyết định về nước, tôi vô phương van cầu anh ở lại với mình. Trong thời gian sống chung với tôi, anh còn phản bội qua lại với cô gái khác và cư xử với tôi rất ngang ngược, hống hách. B luôn thấy tôi chướng mắt, song tôi lại một bề nhẫn chịu, nhưng cuối cùng thì B cũng bỏ về nước, trước khi về còn nói toạc ra là anh đã có vị hôn thê ở quê nhà đang chờ mình về làm đám cưới.

Tôi cảm thấy quá bi ai, những tưởng lần yêu này là danh chánh ngôn thuận, nào biết rằng mình vẫn là kẻ thứ ba!

Tôi đau buồn rất lâu, sau đó lại quen anh C, cũng độc thân, sau bao lần trò chuyện tôi mời anh về nhà, bị ảnh hưởng của rượu, chúng tôi cùng làm việc xấu, thực đúng như câu cổ ngữ: “Bùng mau thì tắt vội”. Tình cảm giữa chúng tôi nhanh chóng nguội lạnh, cuối cùng thì chia tay.

Tôi ý thức được đây có lẽ là do lòng tôi chứa đầy tà tư, tà niệm, tà dâm nên khiến xui mình gặp toàn những người gian dối, bịp lừa, không thật lòng yêu, đa số họ chỉ là những kẻ muốn truy tìm và tận hưởng khóa cảm nhục thể, khiến tôi hết lần này đến lần khác nhận lấy biết bao tổn thương. Một phần cũng do tôi là kẻ đa tình lắm dục, nên chiêu mời kẻ có khí chất tương đương tìm tới, rồi tự chuốc lấy thống khổ không ngừng.

Tà dâm, chính là tự hủy hoại hạnh phúc mình, cũng là nguyên nhân khiến tài, lộc, quyền… bị suy giảm rất lớn, tà dâm làm vận may tiêu tan, xui xẻo thường đến, tai họa ập tới liên miên.

Đây là lý do vì sao Phật chế giới: Không được tà dâm, tất cả nhằm để bảo vệ hạnh phúc cho chúng ta.

Mặc dù lắm lúc kẻ tà dâm nhận thấy dường như họ không bị thọ báo, nhưng nếu để ý kỹ sẽ thấy vận xui luôn bao trùm, làm gì cũng không thuận, thân thể thường sinh bệnh, nhất là những bệnh tình dục viêm nhiễm nặng, tóm lại họ phải lãnh đủ nghiệp chướng trùng trùng!

Nếu như có thêm ác nghiệp đời trước ập đến nữa, thì kể như vô phương chống đỡ.

Giờ đây tôi thành tâm phát lộ sám hối những tội tà dâm đã tạo trong quá khứ, cũng khẩn thiết khuyên những ai có hạnh tà dâm tương tự tôi, hãy mau cải hối quay đầu, phát nguyện chấm dứt triệt để, không tái phạm. Chỉ có sám hối nghiệp chướng, tuân thủ giới luật Phật ban, nghiêm trì ngũ giới, hành thập thiện, mới giúp chúng ta tăng thiện nghiệp, mới khiến đời sống, phẩm hạnh ta thăng tiến, chiêu cảm mọi việc thuận lợi.

Do phạm lỗi tà dâm từ nhỏ đến lớn, tôi luôn gặp chướng ngại và thống khổ.

Do tà dâm xem thường trinh khiết, dễ dàng sống thử và yêu đương bất chính mà tôi thường mơ thấy cảnh địa ngục.

Hồi tưởng lại quá khứ đau buồn, tôi mới hoát nhiên đại ngộ, té ra: Tà dâm và yêu đương bất chính là tự hủy hoại, làm giảm phúc, lộc, quyền… của mình trong hiện đời, chết rồi còn phải sa địa ngục.

Sau khi đến với Phật pháp rồi, tôi biết giữ giới, dứt trừ tà dâm, lưu tâm sửa lỗi hướng thiện và hưởng được niềm bình an hạnh phúc. Vì vậy mà tôi thu hết can đảm phát lộ sám hối nói ra tất cả lỗi lầm của mình, mong chư vị độc giả lấy đây cảnh giác. Cũng xin khuyên các bằng hữu, ngàn vạn lần không nên đi vào con đường tà dâm ô trọc, vì đó là vực sâu dìm người vào thống khổ vô biên.
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-26-2019 , 01:42 PM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
BÀN VỀ GIAO TẾ, ĂN MẶC.

(Buổi giảng ở Huệ Châu của Quả Khanh)

Tu hành là phải tu nơi tâm, không phải chỉ tu ở hành vi thôi. Nếu hành vi tốt mà tâm nghĩ loạn, nghĩ xằng, thì cách tu này không có tác dụng.

Thời xưa “Nam nữ thụ thụ bất thân”, không thể ôm nhau, nếu thân mật lắm thì chỉ có thể nắm tay. Gặp nhau nếu có ái mộ thì chỉ nghĩ: Người này sao mà xinh đẹp thế? Vì luân lý ngày xưa luôn dạy: Nam nữ hữu biệt, không cho phép hành xử buông thả.

Thời nay thì thế nào? Bạn thấy ngay trên truyền hình, giới nữ ăn mặc cực kỳ hở hang, còn tự cho như vậy là thật tuyệt, đây gọi là không biết xấu hổ! Bởi sự ăn vận hở hang như thế là khơi gợi lòng dâm, xúi người khởi dục phạm tội, cho nên bạn phạm tội lớn phải xuống địa ngục, rất điên đảo!

(3)Xin xem “Báo Ứng Hiện Đời tập 1-2”

Còn nữa, nữ vốn để tóc dài, nam để tóc ngắn, nhưng bạn xem hiện tại đi, nam nhân để tóc dài, uốn, ép, sấy… hay cột đuôi, thắt bím. Còn con gái thì để tóc như con trai, mấy ông lại mặc y phục hoa, nữ mặc màu xám, đen… hiện tại đa số như thế, ngược ngạo cả.

Thời nay nam nữ mặc y phục rất lạ: Con gái mặc hở rốn, hở bụng… tỉnh bơ đi ngoài đường, có lúc còn không mặc quần, rất là điên đảo.

Mặc hở hang khêu gợi như vậy có phải là: “Để nam nhân nhìn thấy ta thì rạo rực phát cuồng, bùng khởi ham muốn tình dục?”. Bạn có biết làm vậy là mình đang phạm tội chăng? Bạn có biết ăn mặc vậy sẽ khiến bao nam nhân khởi dục vọng, tà niệm? Nam nhân phạm tội là do bạn khêu gợi tạo thành, bạn cũng góp phần xúi bẩy việc phạm tội, bạn có biết không?

Lúc nghe tôi thuyết giảng, các cô gái ngồi dưới đài đều lộ vẻ xấu hổ. Bởi các cô thuộc con nhà rất giàu, ai cũng ăn mặc đẹp, đa số toàn mặc hở ngực, hở lưng, thậm chí khoe cả bụng, rốn… ra ngay trước Phật đường.

Nhưng các cô gái này vẫn ngoan ngoãn ngồi nghe tôi giảng. Cuối cùng, tôi hỏi họ:

– Quý vị có biết động vật và người khác nhau chỗ nào không?

– Dạ có.

Tôi hỏi: Khác thế nào?

Các cô đáp: Động vật không biết xấu hổ, còn con người biết xấu hổ.

Đúng vậy, động vật mà luyến ái, thì con đực đuổi theo con cái bộc lộ dục vọng thẳng thừng, còn loài người chúng ta thì biết e lệ, giữ gìn.

Bạn xem, chúng ta hiện nay cư xử dạn dĩ giống như động vật. Theo quan niệm đúng đắn thì phải là: Con gái luôn biết giữ thân, ăn vận kín đáo, khéo tự bảo hộ mình, không nên khêu gợi làm người phát sinh tà niệm. Vì nếu gặp kẻ không tự khống chế được thì họ sẽ xâm hại.

Đáng tiếc là thời nay, phái nữ ăn mặc càng lúc càng mỏng thiếu vải thậm tệ. Đến nỗi dù đi trên đường lộ hay lái xe, vào công sở, nhìn đâu cũng thấy.

Buổi sáng các cô nghe tôi giảng rồi, thì chiều đó khi đến, tất cả các cô đều thay đổi y phục kín đáo, lịch sự, trang nghiêm.

Như vậy đủ chứng minh: Con cháu chúng ta vốn rất ngoan, chỉ vì không được ai chỉ dạy cho thôi. Bạn chỉ cần chịu khó giải thích, thì con cháu mình sẽ hiểu ra và không thèm ăn mặc lố lăng nữa.

Giữ giới là tuân thủ, hành những điều tốt cho ta lẫn người khác. Nếu mỗi cá nhân, mỗi gia đình đều hành đúng pháp, tất nhiên hợp đạo, ắt cuộc sống sẽ được thuận lợi. Ai sống thất đạo vô đức, tất nhiên phúc chẳng đến cửa.

Tuy rằng chúng ta đang sống đây nhưng thực sự ai cũng phải chết, song bạn đâu biết lúc nào mình chết và sẽ chết như thế nào? Vì vậy mà sau khi nghe giảng, hiểu pháp rồi, thì ráng tranh thủ tu hành. Như thế thì một khi cái chết đến, bạn sẽ không bị rơi vào cõi xấu.

Hiện tại dù bạn có tiền, có quyền thế cũng đừng cho rằng mình luôn có kết quả tốt. Bởi cho dù bạn tốt tính thì cũng không chắc chắn chi, nếu trong quá khứ bạn từng sát sinh, ăn thịt, tạo rất nhiều nghiệp xấu. Hãy tự kiểm xem bạn đã sám hối chưa? Lương Hoàng Sám là bộ sám văn rất hay, rất hữu hiệu, tôi mong mọi người hãy nương theo sự hướng dẫn trong đây, siêng năng sám hối.

Trong “Tứ chủng thanh tịnh minh hối”, Phật Thích Ca có nói: “Thời mạt pháp dâm tâm hừng thịnh, mọi người đều xúm nhau quảng bá dâm dục, ngày ngày tán dương dâm”… bạn xem có phải là thời này chăng?

Hiện nay, ở đâu cũng thấy quảng cáo, từ ngoài đường, phố xá đến báo đài, truyền hình… gì cũng quảng cáo. Nhưng người quảng cáo thường ăn mặc rất hở hang!

Hôm kia đi trên đường, tôi đang chờ đèn đỏ thì thấy bốn cô gái bên cạnh, mặc y phục hở cả lưng, eo… Model bây giờ là mặc hở rốn, hở eo, phơi hết bụng ra. Quần hay váy gì cũng cực ngắn, còn mặc tụt xuống thật thấp. Không phải kiểu ăn mặc ít vải như thế chỉ có tại địa phương này, mà khắp nơi. Đa số các vị mặc như muốn phơi thân hết ra ngoài, y phục càng lúc càng mỏng, ngắn cực kỳ!

Người thời nay quá chú trọng chuyện phòng the, còn ca ngợi, hướng dẫn, chỉ bày dâm tà. Thậm chí khuyến khích cả việc thủ dâm và cho đó là bình thường vô hại! Làm vậy tương lai đều sẽ xuống địa ngục. Vì thế người tu phải thanh tâm quả dục, dốc sức đoạn trừ dâm dục.

Vì chúng ta là phàm phu nên vẫn còn dâm tâm, nhưng phải lo trừ khử vọng niệm này. Quý vị có thể làm được chăng?

Nhiều độc giả xem sách tôi, họ chỉ là những cặp vợ chồng trẻ độ khoảng 20, 30 tuổi, đã có con viên mãn, song hiện nay đều rất thích tu và quyết tâm đoạn dục.

Đa số người thời nay ưa săn lùng thuốc tráng dương, cường âm… vì họ muốn làm tân lang tân nương mỗi ngày, nên xúm nhau lo kiếm thuốc săn ngực, chắc chắn… bổ chổ này, bồi chỗ kia, nữ nhân thì khoái ăn diện hở hang đến mức “Muốn nam nhân nhìn các cô là khởi dục”, bạn có biết làm vậy là tạo nghiệp ác, sẽ chiêu khổ báo đến cho bản thân mình hay không?

Lần này khi đến phi trường Thượng Hải, chuẩn bị lên phi cơ, tôi nhìn thấy tấm hình cô gái quảng cáo treo trên vách một tòa lầu. Hình cô được phóng to, lớn hơn nhiều so với người thật. Đó là một cô gái tóc vàng mặc bikini, các ông vừa nhìn thì mắt liền dán chặt vào thân thể cô, chẳng muốn bước đi. Họ đều nghĩ: “Chà! Sao mà bốc lửa, bắt mắt quá!”.

Đúng là cô gái này trời cho có body đẹp, tôi vừa nhìn, thì cảm giác đầu tiên là cô ta rất đẹp, nhưng cảm giác tiếp theo là: Tôi thấy rõ mồn một cô hiện đang mắc bệnh phụ khoa rất nặng.

Nghĩa là sao đây? Bởi vì rất nhiều nam nhân vừa nhìn thấy cô, thảy đều dừng chân ngó chăm chăm, thân thể cô quả nhiên mỹ lệ và quyến rũ.

Tại phi trường này, ngày nào cũng có đông người đến đây, các ông vừa nhìn cô thì đa số đều khởi ý nghĩ xằng bậy, dục phát ào ào… bởi cô ăn vận quá hở hang, khêu gợi. Chưa hết, sau khi các nam nhân này về đến nhà rồi, thì trong óc họ luôn tơ tưởng đến hình dáng bốc lửa của cô, kèm theo là ý tà dâm mãnh liệt. Như vậy rất không tốt.

Tôi quán sát tiếp, thấy cô gái này vẫn chưa chết, nhưng hiện đang nằm liệt trên giường không thể cử động, bởi cô bị bệnh phụ khoa quá nặng. Có lẽ cô sống cũng không làm việc gì bậy, lỗi… chỉ có chụp quảng cáo thôi. Nhưng chính vì cô mặc hai mảnh quảng cáo như thế, vô tình làm hại vô lượng vô biên người, cô đã phạm lỗi: Âm thầm gợi dục, kích khởi dâm tâm người bộc phát.

Vì vậy, các cô tuyệt đối không nên ăn mặc hở hang. Bạn muốn hở hang để lộ hàng, khoe thân? Thì chính là đang khiêu gợi lòng dâm, mà kích thích làm một người sinh tâm dâm thôi, thì tội đã vô biên rồi!

Chúng ta hiện tại đều ca ngợi tình ái yêu đương. Nhiều tình lắm dục để làm chi? Bạn muốn nam nhân nhìn bạn phải nổi dục, phát tình ư? Như vậy là muốn khơi gợi dâm tâm của người khác giới, đây chính là tội lỗi của bạn. Đối với bản thân bạn rất có hại, vì tội này do bạn tạo ra! Giống như cô gái trong hình quảng cáo kia, cô chẳng có làm gì bậy, nhưng chính tấm hình hở hang của cô đã gợi dục, làm loạn tâm nhiều ông, thúc đẩy tâm dâm họ bùng phát.

Hiện nay ta thường thấy những hình ảnh hay các cảnh quay quảng cáo, trong đó người mẫu hở hang tận mạng. Những loại quảng cáo dạng này rất có hại và mang tội nghiêm trọng, vì cố ý gợi dục khơi dâm! Cho nên, đã là đệ tử Phật, thực tâm muốn tu, thì sát, đạo, dâm, vọng… chúng ta nhất định phải đoạn trừ.

Cũng xin nhắn nhủ phái nữ: Khi đến chùa nên ăn vận kín đáo, không nên hở hang.
LeThanhPhong
Gold Member
Join Date: Apr 2015
Số Điểm: 2571
Old 09-26-2019 , 01:43 PM     LeThanhPhong est dconnect  search   Quote  
Sis đừng quan tâm đến OH. OH chỉ là một thành viên tại VF như chúng ta thôi.

OH có khuynh hướng thích người khác theo ý mình. Too bad for him because who cares!
Reply


Thread Tools
Display Modes

 
Forum Jump



All times are GMT -4. The time now is 06:30 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.6
Copyright ©2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.