VietFun For All   Quick Language Chooser:

Go Back   VietFun For All > Nhà Bếp > Recipes (Nấu Ăn)

Reply
 
Thread Tools Display Modes
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-26-2019 , 01:45 PM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
GIẤC MỘNG CỦA TÔI.

Phật môn có câu: Thiện có thiện báo, ác có ác báo, nhân quả không sai mảy may. Hôm nay tôi kể chuyện mình gặp ác báo, để cảnh tỉnh thế nhân, chớ nên sát sinh tạo ác.

Tôi là người tỉnh Cát Lâm, thuộc phố Thông Hóa, hiện là cán bộ trợ lý Công ty Thông Cương.

Có thể nói tôi là người ương ngạnh, cứng đầu, đối với động vật không có lòng lân mẫn xót thương. Vì tôi luôn cho rằng vật dưỡng nhân, vật sinh ra là để cho người ăn! Tôi còn cho đó là khẩu phúc (phúc hưởng thụ của cái miệng), là lộc ăn trời cho mình hưởng! Vì vậy mà tôi thẳng tay sát sinh, tỉnh bơ khai đao đại sát, mổ giết vật.

Tôi thường cùng bạn đồng nghiệp tụ tập nhậu nhẹt, ra vào nơi tửu quán, nhà hàng, thưởng thức thịt, cá… và đủ món hải sản, sau khi ăn uống xong, còn rủ nhau đi tới làng nướng, ăn thêm các món khoái khẩu.

Mùa thu năm 2000, đám bạn gọi điện kể đang họp mặt và rủ tôi tới ăn thịt dê. Tôi vừa nghe vậy thì cấp tốc lái xe qua đó liền. Té ra tụi nó để sẵn con dê mẹ, chờ tôi đến giết.

Tôi chẳng nói chi, cầm ngay con dao sáng loáng tàn nhẫn lụi vào con dê, chẳng hề nghĩ nó bị đau đớn thống khổ, sau đó thì hứng máu lột da… Trước đó, tôi đã từng giết gà mổ vịt, sát hại hơn mười mấy con chó và một con mèo. Khi đó tôi chẳng biết gì về Phật pháp, không hiểu sát sinh là tội nặng, nhưng chẳng thể vì không hiểu biết mà không bị quả báo.

Giết dê xong thì bao tử tôi bắt đầu đau dữ dội, đau tới chẳng thể ăn được miếng thịt dê nào.

Ngày 31 tháng 10 năm 2001, công ty tôi có chiến dịch tổng vệ sinh, tôi còn nhớ hôm đó khoảng 13 giờ 10 phút. Tôi trèo lên thang cao làm việc, vô ý sẩy chân té xuống đất, nghe đau đớn tối tăm mặt mày, rồi không hay biết gì nữa…

Lúc tỉnh lại, tôi thấy mình nằm ở khoa chấn thương chỉnh hình nơi Y viện Thông Cương.

Trong lúc hôn mê, tôi thấy một vị thiên thần, chẳng biết tên là gì, chỉ nghe ông nói: Mi là kẻ không có chút lòng từ bi, do sát sinh nên gặp phải quả báo này.

Nói xong ông biến mất.

Khi thuốc mê tan rồi, tôi mới biết do mình té từ trên cao xuống, nên tay và chân trái bị gãy làm ba, phải nẹp trụ thép.

Nằm bệnh viện hơn ba tháng thì tôi chống nạng xuất viện, nhưng chưa được bao lâu thì ruột xảy ra vấn đề, ăn gì cũng bị ói ra, đến y viện chẩn khám, mới biết ruột bị nghẽn, đành phải phẫu thuật, đành phải phẫu thuật.

Trong lúc hôn mê tôi lại thấy vị thiên thần nọ, ông nói: Ác nghiệp của mi quá sâu, cần phải đền trả. Kết quả là phải bị mổ xẻ.

Hôm sau xuất viện, gặp mấy người bạn cho tôi xem một số tạp chí, sách báo Phật giáo.

Ngay đây tôi xin giải thích rõ là tôi cũng từng quy y Tam bảo, cũng có ăn chay hai tháng, nhưng tôi nhịn không nổi cơn thèm nên bắt đầu ăn mặn lại, hơn nữa tôi còn hoài nghi thuyết nhân quả luân hồi, cho là không hề có thật. Tôi cũng gièm chê nhạo báng những người học Phật.

Bây giờ nhớ lại các khổ báo phải thọ này, đúng là mình làm mình chịu, còn có thể trách ai?

Tôi đọc xong mớ sách Phật giáo rồi, mới hiểu rõ: Nhân quả là chân lý, không thể đả phá, cho dù trải qua trăm ngàn kiếp, nghiệp tạo chẳng mất, nhân duyên hội đủ, quả báo đến là thọ.

Lúc viết bài kể lại kinh nghiệm mình đích thân trải qua này. Tôi quả có do dự, vì tôi chưa từng kể qua với ai, cũng chưa hề cho ai biết sự hung tàn của mình, do ác nghiệp mà tôi tự chiêu họa. Nhưng giờ đây sau khi hiểu minh bạch rồi, tôi quyết định là phải viết kể ra hết, hy vọng cảnh tỉnh những người giống tôi, dừng tay không sát sinh tạo tội nữa, đồng thời cũng cảm tạ Phật pháp đã giúp tôi thức tỉnh và tăng thêm tín tâm.
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-26-2019 , 01:48 PM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
TRẦN ĐẠI GIA

Ông Trần là người thông minh tài giỏi. Tướng mạo tuấn tú, con nhà phú quý, tính tình phóng khoáng, ăn nói rất có duyên, thu hút.

Lúc ông làm việc, người ta cả tháng mới bán được một hai sản phẩm, còn ông thì hằng ngày có thể bán tới bảy tám bộ sản phẩm. Ông rất có tài chào hàng, là bậc kỳ tài trong giới kinh doanh.

Thế nhưng ông lại có một tật xấu, là rất ưa chuyện mây mưa trăng gió, thường tìm kỹ nữ mua vui… ông kể đã truy hoan với rất nhiều cô.

Tôi là đồng nghiệp, thường cố gắng thuyết Phật pháp khuyên can ông.

Tôi nói: Người có phúc, lộc… nhiều mà đắm vào bao gái, ăn chơi sẽ làm suy phúc, còn người có phúc lộc mỏng ắt sẽ bị giảm thọ. Nhờ làm việc chung, ông cũng có chịu nghe lời tôi khuyên nên đối với nữ sắc có lưu tâm kềm chế.

Sau này ông dời đến nơi khác, cùng bạn bè hùn hạp mở tiệm, giao du toàn những người hiếu sắc, ăn chơi nên chẳng bao lâu lại đắm chìm trong sa đọa phóng túng.

Ông còn khoe là: Bạn bè luôn khuyên nên phá đời các thiếu nữ để tăng thêm may mắn. Do vậy mà các bé gái mới 12, 13 tuổi đã bị ông và đám bạn nhiễm nặng thuyết tàn nhẫn bất lương này xâm hại.

Tôi nghe xong rất buồn, vội khuyên ông dừng lại và giải thích rằng: Hành vi này không phải là việc xả xui giúp phát tài, hay tăng đại may mắn, mà chỉ càng hủy hoại phúc, lộc, quyền và khiến bản thân ông đoản thọ. Tuyệt đối chẳng nên tin theo tà thuyết này!

Nhưng ông vẫn cuồng tín không nghe, hăm hở bỏ tiền ra phá đời các thiếu nữ.

Sau đó khoảng chừng hai ba tháng, ông lái xe hơi mui trần đi ngao du cùng bạn tình thì bỗng bị xe tông, khiến ông văng lên cao mười mấy mét rồi té xuống, não dập nát bét, chết thảm đến kinh hồn.
Reply
tinhoi2
Platinum Member
Join Date: Sep 2015
Số Điểm: 6145
Old 09-26-2019 , 01:49 PM     tinhoi2 est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by Rau Sam
OK ,LTP, ,RS sẽ gom lai để dành 1 chổ. Những bài này rất hay. RS đã nghe rất lâu rồi ,tại vì VF dẹp bỏ trang TG nên nó cũng không có dịp lên đây .Có nhiều người cũng đã nghe qua , nhưng mình cũng nên post lại cho những ai chưa biết ,cũng tốt thôi. Cám ơn đã quan tâm nhắc nhở. Chưa gì đã bị ông Hai nói là xã rác ,cũng hơi bị khó chịu 1 chút.
Bạn đừng bận lòng vì ông Hai, ông Hai không thể thay đổi trong một ngày , nhưng sẽ thay đổi dần dần. Quan trọng nhất là phải có một người đủ mạnh hậu thuẫn cho bạn. Nếu không có người này. Mods Vietfun cho các posts của bạn vô thùng rác hết vì Mod không thích loại bài vỡ này. Có chư thiên Tinhoi 2 ở đây. Không Mod nào dám đụng tới bài vỡ của bạn Rau Sam. Mod nào đụng, Tinhoi mần thịt Mod đó lập tức. Việc gì Tinhoi nhịn nhưng việc này thì không, vì Tinhoi cần có thêm vài người post thêm các loại bài vỡ như của bạn trong Vietfun, để đuổi tà khí trong Vietfun đi. Chúng nó mỗi người một tay gom góp tà khí trong này. Chúng ta góp mỗi người một tay tạo ra dương khí để xua đuổi chúng đi. Người ta nói một con chim én không làm nên nổi mùa xuân là ý nghĩa đó. Xã hội và đạo đức của phật trời có được phát triển ra hay không là tùy ở những người như chúng ta. Nếu chúng ta không làm. Ai sẽ làm chuyện này ?
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-26-2019 , 02:00 PM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
Cám ơn Tinhoi .Mình thấy ông Hai lúc vầy lúc khác , hy vọng ông nói vậy mà không phải vậy . Nếu cái tâm của ông không như lời ông nói thì ông đở khổ sau này . Anyway , dùng toàn lời lẽ dơ bẩn để chơi giỡn hàng ngày , khẩu nghiệp của ông sau này trả quả như thế nào, cũng rất nên lo ngại đó .
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-26-2019 , 02:03 PM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
CHUYỆN CÁC VŨ TRƯỜNG

Mười năm trước, quê tôi có rất nhiều quán bar, vũ trường bên ngoài là nơi nhảy nhót khiêu vũ, nhưng thực chất là kiểu treo đầu dê bán thịt chó, bởi bên trong có cơ sở ngầm bán nhiều chất gây nghiện kiêm phục vụ tình dục, chuyên mồi chài gạ gẫm, giăng bẫy dụ khách ăn chơi sa đà. Các vũ trường này làm ăn rất phát, giám đốc nhờ vậy mà giàu sụ, phất to. Mười năm trôi qua, bây giờ nhìn lại, các tụ điểm ăn chơi này sớm đã vắng tẻo lạnh tanh, suy sụp hết cả.

Giám đốc Khang, chủ vũ trường X bây giờ khoảng 60 tuổi, vẫn còn làm việc, nhưng đang thiếu ngân hàng và tư nhân khoản nợ lớn, từ lâu đã phải gán nợ, trừ nợ và đang ở bên bờ vực phá sản.

Ông Khang còn bị ung bướu thời kỳ cuối, gia đình tan nát từ lâu, hiện sống trong cảnh cô khổ đơn độc. Ông có hai con: Một trai một gái, nhưng con trai nhập băng xã hội đen làm chuyện xấu, nên bị chính phủ bắt nhốt mấy lần, đến giờ vẫn còn ở trong ngục. Con gái thì mê đánh bạc nghiện ma túy, làm ******* bán thân cho người mua vui.

Phần giám đốc B, giờ đã 50 tuổi, nhưng vũ trường và cơ sở phục vụ tình dục của ông đều bị xóa, phải ra ngoài làm thầu công trình, nhưng lại bị người gạt lừa mấy mươi vạn, đến nay vẫn chưa thu được tiền.

Cuối cùng là quán bar Y, nổi tiếng là chốn ăn chơi lộng lẫy hào hoa, có thể nói vào mùa hè năm 2005, quán phất lên tột đỉnh, “lên như diều gặp gió”… vậy mà khi không lại xảy ra một trận đại hỏa hoạn, khiến quá bar này bị thiêu trụi, tổn thất hơn hai trăm vạn. Hiện tại giám đốc còn thiếu nợ um sùm, phải bôn đào chạy trốn.

Còn nữ giám đốc họ Lưu, hồi trẻ bà cùng chồng mở vũ trường kiêm cơ sở bán dâm, kiếm hơn trăm vạn tiền đen, tại địa phương chúng tôi thời đó, họ góp phần làm nhiều gia đình tan nát.

Bản thân bà Lưu rất có tài làm ăn nên nhanh chóng phất lên giàu sụ. Nhưng “cảnh sướng không hưởng bền”, vì chồng bà đã cùng một vũ nữ xinh đẹp nắm tay nhau trốn đi xây tổ uyên ương, bỏ lại mình bà đơn độc nuôi con.

Không bao lâu bà sa vào bài bạc, tiền thua càng lúc càng nhiều. Chỉ trong vòng bảy năm, cả gia sản đồ sộ bị tiêu sạch. Hiện tại bà còn thiếu nợ lãi cao, bị xã hội đen ép ngặt, thúc đòi rất khốn khổ.

Điểm sơ qua số phận các giám đốc quán bar, vũ trường… thấy rõ do họ sống chuyên nương vào nghề tà dâm, ức hiếp người mà phát tài. Mới đầu thấy như thu lợi to, được giàu sụ, nhưng thực chất sau này họ bị lỗ khủng khiếp.

Phải hiểu là: Ngay đời hiện tại mà họ được giàu sang, có nhiều tài sản, là nhờ bản thân trong quá khứ đã từng tích lũy phúc đức sâu dày. Vì vậy, trong kiếp hiện tại tuyệt đối không nên khởi nghiệp bằng phương thức tà, mà nên làm ăn đàng hoàng (chánh nghiệp), như vậy mới gọi là biết kinh doanh, kiếm tiền chân chính.

Nếu làm giàu bằng phương thức bất chính, thì chắc chắn không thể giữ tiền lâu, chưa kể còn rước thêm ác nghiệp sâu dày vào thân. Phải biết đồng tiền mà “hung nhập” ắt sẽ “hung xuất”. Tiền đến đã không sạch thì khi đi cũng không thoải mái. Hơn nữa những khổ nạn ta chứng kiến bọn họ phải chịu kia, chỉ mới là hoa báo… quả báo thực sự vẫn chưa bắt đầu.
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-26-2019 , 02:07 PM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
GIAI NHÂN ÁO PHƯỢNG.

Lời giới thiệu của hội Phật giáo:

Đây là bài viết của Cư sĩ Triệt Ngộ, là một hội viên đã nhớ lại và kể về tiền kiếp của mình, khiến người đọc xong phải chấn động.

Tác giả có ký ức cực tốt, có thể nhớ lại cả thời còn lót tã, cũng nhớ luôn kiếp vừa rồi mình từng đọa địa ngục, thọ tội ra sao. Trước khi đọa địa ngục, tác giả từng là một cô gái có dung nhan bá mỵ thiên kiều, do bị lừa dối tình cảm, tiền tài, mà treo cổ tự tử. Do chết với tâm sân mãnh liệt nên lập tức bị đọa địa ngục, thọ nhiều thống khổ.

Bây giờ, mời bạn hãy nghe tác giả kể:

“Tôi hồi nhỏ có trí nhớ rất tốt, ngay từ thuở còn nằm nôi tôi đã biết và nhớ hết mọi chuyện xảy ra: Chẳng hạn như lúc tôi đang nằm trong nôi thì thấy mẹ bệnh suyễn, phụ thân chích thuốc cho… rồi lúc tôi tập đi, bị bầy ngỗng rượt đuổi như thế nào… đến nay thảy đều nhớ rất rõ. Có lúc trong não tôi còn xuất hiện một số hình ảnh rất kỳ quái, đó là cảnh một cô gái thanh lâu bị đọa địa ngục. Đôi khi tôi kể cho cha mẹ nghe những điều này, thì họ luôn phì cười và âu yếm bảo tại tôi còn nhỏ nên suy nghĩ bá láp không đâu!

Nhà tôi theo ngoại đạo, thờ Thần chứ không thờ Phật. Năm sáu tuổi, bà ngoại dẫn tôi đến Thần đàn (đài thờ thần) cho tôi tham gia nghi thức tên là “Lễ khai mở Thiên nhãn”: Tôi được uống rượu tẩm máu tay, viết phù chú rồi đốt. Từ giây phút đó, cánh cửa nối liền ký ức tiền kiếp được mở ra, khiến tôi nhìn thấu suốt kiếp trước của mình, mỗi một cảnh tượng, hình ảnh đều rất rõ ràng!

Hóa ra kiếp trước tôi là một kỹ nữ, mặc áo Phượng tiên thướt tha, ưa xem “ca tử hí”(7) nhưng không biết thời đó thuộc về niên đại nào.

(7)Một loại ca kịch địa phương ở Đài Loan và Phúc Kiến.

Do từ nhỏ gia cảnh khó khăn, tôi phải vào nấu bếp cho một nhà giàu nọ, vì có nhan sắc, nên bị ông chủ nổi tà dục cưỡng hiếp, sau đó thì tôi vào thanh lâu làm kỹ nữ. Vợ chồng chủ thanh lâu rất yêu thương, đối với tôi cực kỳ tốt.

Lúc đó tôi là một hoa khôi trẻ trung, duyên dáng, nên đã lợi dụng sắc đẹp của mình lừa gạt tình, tiền… của biết bao người, cuối cùng thì bị một công tử khác lừa gạt lại, khiến tôi mất sạch hết tiền, tình. Tôi phẫn hận cực độ, lòng luôn muốn báo thù và không chịu nổi thống khổ nên đã treo cổ tự vẫn.

Tôi thấy cái xác của (thây thịt) của mình đã chết, nhưng hồn lại đi đến một nơi to lớn, có lửa cháy phừng phừng, ở đây có đủ nam, phụ, lão, ấu… sắc mặt người nào cũng ủ rũ buồn thảm, dường như tất cả chúng tôi đều bước vào một con đường đã định, tỏa lực hút mạnh mẽ vô hình khiến mọi người đồng lao thẳng vào đó.

Đi một hồi, thì gặp ngả rẻ, mọi người tản ra tứ tán, tôi và một đám người cùng đi đến chỗ có cây cầu độc mộc bắc qua vực sâu thường gọi là cầu Nại Hà, trong đây âm u lạnh ẩm, tiếng thét, gào, kêu, khóc… vang dậy, từng luồng hơi xú uế tanh nồng máu huyết, xông lên mũi tôi. Rất nhiều người từ trên cầu ẩm ướt, tối tăm, trơn trợt kia bị té nhào xuống dưới.

Tôi không muốn đi tiếp, nhưng không có quyền tự quyết, đành cứ thế mà bước lên cầu, đi không bao lâu thì cũng bị trượt chân, té nhào xuống.

Bên dưới là một vực sâu hun hút rộng hơn biển cả nữa vì không thấy biên giới hay bến bờ. Trong đây có đủ loại mãng xà, lớn, bé… đang nhe nanh cắn xé chúng tôi. Những con rắn này nhiều không đếm xuể, hung hãn tấn công tôi. Sau đó tôi mới phát hiện ra: Trong biển máu này có rất nhiều người nhưng không thấy được đầu họ, bởi vì ai cũng giống tôi, đều chìm mau trong biển rắn, những con rắn này liên tục cắn xé thân chúng tôi, khiến gân cốt rã rời, máu tuôn không ngớt. Thân tôi giống như bị bom đạn công phá tan nát, cảm giác thống khổ tận cùng, nhưng trong phút chốc, da thịt xác thân tôi lại hồi phục nguyên trạng, rồi lại bị cắn xé hành hạ tan nát tiếp, cứ thế mà tái diễn màn thọ khổ đó mãi. Lúc này tôi mới biết đây là địa ngục.

Nghiệp lực hiện núi đao biển lửa, cột đồng, chảo dầu, hành tội…

Tôi chỉ muốn sớm được ra khỏi cái biển máu ung thối tanh hôi, lúc nhúc độc xà tấn công kia, tôi mơ hồ nghe tiếng bao người thọ khổ kêu rên, âm thanh rất yếu ớt. Nếm đủ khốn khổ rồi, cuối cùng tôi cũng rời khỏi nơi hành hạ này, đến được bờ. Nhưng trèo lên bờ vẫn chưa phải là kết thúc thọ khổ nơi địa ngục.

Vừa ra khỏi biển rắn, mới bò lên bờ thì tôi thất kinh khi nhìn thấy một vị “Thần”, tôi chỉ biết gọi là “Thần” thôi, vì ông ta trông rất cao lớn, mặc đạo bào màu xám đen, tướng mạo cực kỳ trang nghiêm, không giống như các Thần thờ ở thế gian, ông chẳng hề mở miệng nói, chỉ dùng cách trò chuyện bằng “tâm linh giao cảm”, nghĩa là không có ngôn ngữ nào được tuôn ra ở đây (giống như cách truyền thông bằng tư tưởng vậy).

Tự dưng tôi hiểu ra: Bởi vì tôi không có tín ngưỡng nào hết, nên vị hiện trước mắt tôi không mang hình dáng tôn giáo nào. Do tôi không tin Thần hay Phật, ngỗ nghịch với cha mẹ, sống chuyên dối gian gạt lường, lại hành nghề kỹ nữ dâm tà thất đức ở chốn thanh lâu, tôi chuyên lợi dụng mỹ sắc để gạt hại các nam nhân cho đến chết… vì gây tạo đủ tội ác, nên tôi mới tới chỗ này thọ khổ.

Ông “Thần” khuyên tôi: Sau khi nhận hình phạt rồi, thì phải nỗ lực tu hành.

Lúc đó tôi chẳng hề có chút tâm hổ thẹn ăn năn, luôn cảm thấy mình vô tội, là kẻ không có lỗi, tôi uất ức, nổi đóa, khi nghĩ: “Tại người gạt lường khiến tôi phải ngậm hờn treo cổ, vậy mà chết xuống đây còn bị độc xà cắn xé”… thế là tôi nổi thịnh nộ xung thiên… vị Thần liền biến mất.

Ông Thần biến mất rồi, tôi bị mấy tên quỷ sứ da vàng (như đau gan) xua đuổi tôi chạy lên ngọn núi cao, đường gập gềnh chông chênh, khiến tôi bị vấp té… Ngay lúc bị té tôi mới nhận ra có cả rừng dao nhọn, đủ hình dạng kích cỡ: Ngắn, dài, to, bé từ dưới đất nhô lên, bất kể tôi đi đến đâu, chỉ cần vừa té ngã, thì những mũi dao sắc bén này liền tự động “tấn công”, giống như “bàn chông” hay “bẫy kiếm” không ngừng “băm vằm” thân thể chúng tôi, khiến xương rơi thịt nát, máu chảy không ngừng, đau đến tôi chết ngất. Sau đó thể xác lại hồi phục nguyên trạng và tôi tiếp tục lãnh cực hình này, thống khổ không gián đoạn.

Cảnh hành tội y như trong kinh Phật tả không khác, sau này học Phật rồi tôi mới biết. Vì trong “Lương Hoàng Sám” từng viết:

Mãn kiếp địa ngục may gặp Thiện tri thức, nghe các vị Bồ tát quở trách, khuyên răn: “Phải biết ăn năn cải hối, nguyện tu sửa để thoát khổ”.

Nhưng do tôi quá hung hãn, cứng đầu, ương bướng nên phải ở đó thọ hình rất lâu.

Đến giờ hồi tưởng lại, cảm giác về những thống khổ vô gián đó vẫn mới mẻ, như vừa mới tái hiện trên thân tôi. Địa ngục quả đúng y như kinh Phật mô tả:

Từ tầng trên, đọa xuống tầng dưới, bị chó đồng nổ sủa và nhai xương nuốt tủy. Ngục tốt La sát cầm chỉa ba đâm vào đầu… tội nhân bị lửa đốt khắp thân, lưới sắt phóng mưa đao. Đao theo lỗ chân lông đâm vào thân thể.

Khi tôi ra khỏi núi đao rồi, thì bị ném vào một cái cối xay to khủng khiếp, to không thể tả! Nhìn nó đang chuyển động ầm ầm, tôi rất sợ bị nghiền nát, nhưng tìm không ra chỗ để trốn, đành cứ chạy vòng vòng trên mặt cối, nhưng chẳng mấy chốc thân tôi bị xay nghiền, đau đớn vô kể… rồi sau đó thân xác lại hồi phục nguyên vẹn, lại bị xay nát tiếp, tôi nghe thanh âm tru khóc rên la không ngớt của các tội nhân, họ chạy, đứng, nằm, ngồi… hỗn loạn, thảy đều bị xay nhuyễn nhừ.

Thoát cối xay, tôi bị trói vào cột đồng rực đỏ, lửa cháy bốn bề, da thịt bị thiêu khét lẹt, thần thức mịt mờ.

Thân bị đốt cháy tiêu rồi thì lại hồi phục nguyên trạng. Tiếp đến tôi bị trói vào một cột đồng lớn khác, quỷ sứ dùng móc câu bén nhọn lôi lưỡi tôi ra cho đến khi nó đứt lìa, tuôn máu dầm dề, đây là đền tội ác khẩu, chửi rủa, đâm thọc thêu dệt dối trá.

Sau đó tôi bị ném vào chảo dầu, thân thể giống như heo bị rán, không ngừng lăn lộn, sưng phình, cảm giác như thân bị một loại bom đạn cắt xẻ, đau đớn cực kỳ, thọ khổ tận cùng. Nhưng rồi thân tôi lại hồi phục như cũ, chỉ cần ló đầu ra khỏi chảo, là lập tức bị quỷ sứ dùng cây chỉa ấn xuống chảo dầu lại, bắt phải thọ tiếp cảnh bị chiên rán. Cứ thế, tôi dở sống, dở chết… hình phạt này cứ tái diễn mãi, khổ hết chỗ nói. Do tôi tạo quá nhiều ác nghiệp, khi làm bếp cũng từng chiên rán, băm vằm, giã xay… loài vật còn đang sống, nên đây chỉ là nếm lại những gì mà mình gieo mà thôi.

Ra khỏi chảo dầu rồi, tôi và đám đông đi đến một nơi đất khô khốc, phải nắn đất thành từng viên tròn (lớn có nhỏ có, hình trạng và số lượng không đồng), hoàn thành rồi thì ném vào trong hồ lô của mình. Cảnh này giống như làm lao dịch vậy, có người do đất khô quá, nắn không thành hình.

Từ lúc xuống địa ngục tới giờ chẳng được ăn uống gì, nên ai cũng mệt và đói, nắn đất xong thì đi đến vùng giống như hỏa khu, tất cả giao hồ lô bi ra và mỗi người nhận được một chén đầy mủ trắng vừa thúi vừa khai! Có lẽ do nhân duyên tiền sinh còn in sâu, tôi thấy ăn uống như vầy quá kỳ cục, nên không thèm dùng!

Đầu thai chuyển thế
Sau đó, tôi được dẫn đến trước một vị chấp pháp (Phán quan), ông này mày rậm, mắt to, nhìn không dữ mà rất có uy. Cũng giống như vị Thần tôi gặp trước biển rắn, ông dùng phương thức “tâm linh giao cảm” để nói cho tôi biết là tôi sẽ đầu thai vào thế gian làm con gái, ông dặn tôi: “Ngàn vạn lần không nên tạo ác nghiệp, không được lừa gạt người nữa, mà phải hành thiện tích đức, tu hành cho nhiều vào”.

Nghe ông nói xong, tôi vô cùng bất mãn, liền hướng chấp pháp kêu than! Viện cớ rằng đã có quá nhiều khổ đau tôi phải thọ chất chồng, nên không cam tâm làm nữ nữa, tôi muốn được làm nam để báo thù!

Nghe tôi bày tỏ vậy, quan chấp pháp lộ vẻ rất kinh ngạc, ông không hiểu vì sao tôi đã thọ đủ khổ hình mà không bị lú lẫn quên tuốt, ngược lại còn nhớ rất rõ chuyện cũ? Nhưng ông vẫn kêu tôi đi sắp hàng, và phát cho mỗi người một thẻ bài có số, có màu. Tôi lãnh thẻ màu hồng, ai nấy lãnh thẻ xong thì tự đi đến xếp hàng trước một cái cổng y theo màu sắc cái thẻ mình cầm trên tay, chờ đi đầu thai.

Lúc đó, tôi nghe mấy tên quỷ sứ bàn tán lao xao:

– Màu hồng đầu thai làm nữ, màu xanh đầu thai làm nam, màu lục đầu thai làm vịt, màu tía đầu thai làm…

Vừa nghe tới đó tôi vội lẻn qua hàng ngũ kế bên ngay vì tôi không muốn làm nữ, cho nên thừa lúc người không chú ý tới, tôi giựt thẻ màu xanh của đối phương và đưa thẻ hồng của mình cho họ.

Thấy quỷ sứ lao tới, tôi nhanh chân chạy trốn, lẫn vào rừng người thẻ xanh. Sợ quỷ ngăn cản, tôi liền chạy đến một vùng có rất nhiều nhà. Lúc đó là đêm tối, thấy ở đây có nhà sáng đèn, có nhà không. Tôi căn cứ vào số ghi trên tấm thẻ bài mà dò tìm ra số cửa, lập tức đi vào, thế là đầu thai thành nam tử như hiện nay.

Oan gia ngõ hẹp lại tương phùng

Đời này, khi tôi vào Đại học chuyên khoa, quen với một bạn gái chính là bạch diện công tử đã lừa tôi ở kiếp trước. Lần đầu vừa gặp, hai bên đã thấy hết sức quen, như đã từng biết nhau lâu lắm rồi. Dần dần, ảnh hưởng tình tiết đời tước càng lúc càng rõ hơn, cuối cùng vì cha mẹ phản đối, hơn nữa tôi cũng không muốn nối lại tiền duyên, thế là chia tay (may là tôi không còn tâm muốn báo thù nữa).
Còn cặp vợ chồng chủ thanh lâu đời trước, kiếp này là cha mẹ ruột của tôi. Chàng trai bị tôi gạt lường hại chết, kiếp này thành là vợ tôi. Hồi mới gặp, tôi cảm thấy rất quen nhưng sống không hợp ý, bởi vì đời trước tôi không hề yêu, nên đời này nội tâm đối với cô cũng thường sinh chán ghét vô duyên vô cớ. Do vậy mà cô luôn ôm hận đối với tôi và cư xử với người nhà tôi hết sức lạnh nhạt. Hai bên thường dùng chiến tranh lạnh để hành nhau. Mặc dù tôi kiếm rất nhiều tiền đem về cho cô, trả lại nợ lừa gạt tiền ngày xưa nhưng cô chẳng bao giờ tỏ ra hài lòng.

Đời trước có một nam tử thường giúp tôi dẹp bao bất bình, nay là bạn chí thân của tôi.

Sám hối tội ác quá khứ, cảnh tỉnh thế nhân tu

Học Phật rồi, tôi hiểu mọi sự đều do nhân quả. Kiểm điểm lại bản thân mình, tôi nhận ra tất cả toàn do tâm tham ái, chấp thủ mà ra. Đến đời này, tập khí xưa vẫn chưa mất. Nhưng kiếp này tôi sẽ không mê muội tạo ác nữa, sẽ không tranh giành tài lộc, không dùng thủ đoạn để chiếm lấy nữa… nếu cứ chạy theo tâm tham dục không đáy, mình sẽ khổ mãi.
Tôi và người bạn gái đầu sớm đã chia tay và ai nấy đều có cuộc hôn nhân riêng, nhưng nếu nhìn nhận một cách trung thực thì tôi vẫn khó quên cô ta, trong sâu thẳm tận đáy lòng tôi nhận ra mình vẫn còn nặng tình với cô ta. Nhưng tôi biết đây chỉ là nghiệp duyên, là ảo giác vọng tưởng mê muội nên không lao theo.

Do đời trước tôi treo cổ chết, nên đời này tôi không dám mặc y phục có cổ, vì rất sợ tái hiện cảm giác đau nơi yết hầu.

Lại do đời trước tôi từng làm nghề nấu bếp, cho nên kiếp này nghệ thuật nấu nướng của tôi rất tuyệt.

Bởi vì đã nếm qua cảm giác bị chiên trong chảo dầu, cho nên tôi đặc biệt sợ nóng, không sợ lạnh. Đời này hễ nhìn thấy cối xay chuyển động là tôi liền sinh hoảng sợ, toàn thân nổi ốc hết.
Tóm lại những thói quen và ký ức đời trước hoàn toàn không tiêu mất.
Nhìn lại những thống khổ đã trải qua, trong đây lời dạy hiếm có của vị Thần và quan Chấp pháp đã giúp tâm tôi mở sáng. Tôi hiểu rõ: Làm người phải trọng tín, không nên lừa gạt, không làm thương hại người, không được làm việc gì trái với lương tâm.
Tôi cũng biết, cuộc sống đa số do nghiệp lực quyết định, “tự làm tự chịu”, ta tự nếm quả mình trồng. Người hại tôi cũng không phải cố ý muốn hại tôi, tôi khổ là do phải trả báo theo luật nhân quả. Cho nên đối với tha nhân, tôi nên bao dung khoan thứ và không được khởi tâm sân hận.
Đã nếm và hiểu rõ khổ địa ngục như thế nào rồi, bạn nghĩ tôi sẽ mê đắm ngũ dục, vùi đầu tạo ác nữa được sao?
Tuy kiếp trước tôi là kẻ đại ác, vô tôn giáo, nhưng kiếp này tôi đã biết tìm đến Phật pháp, vâng hành theo lời chư Phật dạy vì cảnh địa ngục trong kinh tả, giống y như tôi đã gặp.

Tôi bây giờ chỉ muốn tu mà thôi, tu tinh tấn đến giải thoát và không tha thiết gì ở thế gian này, tôi rất muốn được về cõi Tịnh độ của Phật A Di Đà, tu cho thành đạo, rồi quay lại độ chúng sinh khổ đau ở đây.
Thông qua kinh nghiệm này, tôi xin thành tâm sám hối tất cả lỗi lầm đã tạo trong dĩ vãng, cầu chư Phật, Bồ tát gia hộ, để tôi có thể tiêu trừ nghiệp chướng, tăng trưởng thiện căn, vãng sinh Tịnh độ, thoát luân hồi.
“Thực ra tất cả chúng ta đều từng xuống địa ngục, vì trong tâm chúng ta đầy niệm ác. Nhưng do cách ấm mê muội nên không nhớ ra thôi. Có người thậm chí còn là khách thường trực của địa ngục nữa kia, đây gọi là “mới thoát ra lại tìm vào”. Địa ngục vốn không, do ta tạo nghiệp ác mà hiện thành.

Tam giới không an, như đi trong nhà lửa, chẳng nên lưu luyến! Tôi không dám nói chi người khác, chỉ lấy chuyện của bản thân mình mà chứng minh, tất cả hình phạt thống khổ tôi từng chịu nơi địa ngục là do thân, khẩu, ý tạo ác (sát, trộm, dâm, vọng v.v… tôi đều phạm hết). Tôi từng là đầu bếp giỏi, chuyên sát hại sinh vật, hầm, nướng, quay, chiên… nên tôi cũng nếm mùi núi đao băm vằm, chảo dầu chiên rán, miệng tôi nói ác, lưỡi phạm nhiều tội, nên bị móc, cắt lưỡi… vì tội dâm tà nên bị thiêu cháy, ôm cột đồng.

Nếu như đời này tôi không biết ăn năn sám hối, không tỉnh giác tu sửa, lại tiếp tục tạo ác, thì chuyện tôi đọa địa ngục chắc chắn sẽ xảy ra.

Nếu ta thừa nhận địa cầu này tồn tại? Thế thì không thể phủ nhận sự tồn tại của địa ngục và Tịnh độ! Nghiệp lực vô tận, thế giới vô tận, chúng sinh vô tận… Chỉ có Phật pháp là con đường giúp chúng ta thoát ly ba cõi, ra khỏi khổ đau. Đối với điều này tôi tin kiên quyết không nghi, lòng chỉ muốn vĩnh viễn thoát ly cõi khổ, sinh về cõi Phật tu hành. Chuyện tôi kể quý vị có tin hay không, còn tùy thuộc vào phúc phận của quý vị.

Xin hãy lấy chuyện của tôi làm gương, mà tránh tạo ác nghiệp. Mong tất cả siêng nghe Phật pháp, nghiêm trì giới luật, chăm chỉ tu hành để thoát ly tam giới, ngàn vạn lần không nên trồng nhân xuống địa ngục”.

Cư sĩ Triệt Ngộ

Lời người dịch:

Câu chuyện này tôi dịch từ hai năm trước, nhưng do e ngại mãi nên đến giờ mới tung ra. Có một điều rất thú vị là ngay khi bắt đầu dịch, tôi không biết người đang kể là nam hay nữ? Cuối cùng mới biết…! Khi dịch đến đoạn bàn về thẻ xanh, thẻ hồng… tôi cũng nghi là với tính cách đó đương sự sẽ tráo đổi, nhưng tại sao lại tráo đổi được? Tôi từng đọc nhiều tâm sự của những người đã trải qua địa ngục. Về căn bản thì giống, nhưng so tiểu tiết thì khác, không ai giống ai. Tôi nghĩ đương sự tráo thẻ được cũng là một chiêu “an bài” của Phán quan, có thể ông dư biết đương sự sẽ làm thế. Thực ra thân phận, giới tính nào cũng đòi hỏi phải có phúc báu tương xứng, không thể do gian dối mà tranh giành được. Tôi đã cố gắng dịch câu chuyện này thực đầy đủ, không bỏ sót một tình tiết nào, hầu mong bạn hiểu rõ thêm về địa ngục.

Điều quý nhất là người tự thuật đã giác ngộ, hiện tại tuy ông đi giữa hồng trần mà tâm vượt trên hồng trần!
tinhoi2
Platinum Member
Join Date: Sep 2015
Số Điểm: 6145
Old 09-26-2019 , 02:15 PM     tinhoi2 est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by Rau Sam
Cám ơn Tinhoi .Mình thấy ông Hai lúc vầy lúc khác , hy vọng ông nói vậy mà không phải vậy . Nếu cái tâm của ông không như lời ông nói thì ông đở khổ sau này . Anyway , dùng toàn lời lẽ dơ bẩn để chơi giỡn hàng ngày , khẩu nghiệp của ông sau này trả quả như thế nào, cũng rất nên lo ngại đó .


Ông Hai hiện đang dưới sự quản lý của Tinhoi. Tinhoi mà bắt ổng đi chết thì ổng phải đi chết, nhưng Tinhoi không làm thế mà để ông Hai được hoàn toàn tự do theo cái tánh của ổng. Cách làm việc của Tinhoi là vậy. Nhưng ông Hai sẽ thay đổi, việc đó là do Tinhoi tính chứ không do ông Hai tính. Còn việc của Mod Vietfun thì bạn Rau sam đã từng biết rồi. Supper.Mod không thích loại bài vỡ tôn giáo. Việc này đã thành lệ từ lâu chứ không phải mới đây. Các Mods khác cũng đồng ý với supper Mod chuyện này, cho nên nếu không có một thế lực mạnh chống đỡ cho bạn. Bảo đảm là chỉ trong vài ngày tất cả bài vỡ của bạn sẽ nằm trong thùng rác, sau đó bạn bị cấm post bài về tôn giáo luôn vì họ đã cảnh cáo bằng cách delete bài. Nhưng có mặt chư thiên cõi trời Tinhoi ở đây,không Mod nào có gan đụng tới bài vỡ bạn. Đụng tới là họ chết liền vì Tinhoi sẽ không nhân nhượng. Bạn cũng không cần cám ơn Tinhoi vì việc bạn làm là vì chúng sanh, vì trời phật. Chúng ta chỉ là người đi chung đường nên có bổn phận hổ trợ nhau.
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-27-2019 , 01:57 PM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
BAO UNG HIỆN ĐOI TẠP 15.Ni su Hanh Đoan phiền dịch.

https://m.youtube.com/watch?v=s2TFdgJNuf4
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-28-2019 , 11:24 AM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
THIẾU NIÊN BẤT LƯƠNG

Một ngày vào năm 1995, nơi nhà khách tự viện Ngũ Đài Sơn, có hai mươi mấy người chờ đợi được thỉnh giáo Hòa thượng Diệu Pháp. Những người này đến từ trời Nam đất Bắc, luân phiên nhau hỏi. Mà vị Sư phụ sung mãn trí huệ kia, các vấn đề khách nêu lên dù nặng nề đến mấy thì Ngài đều giải đáp hết sức ổn thỏa dễ dàng. Tất cả giống như “Vừa trị bệnh là thấy hiệu quả ngay, lay người tỉnh mạnh”, khiến cho mọi người nghe cảm giác như được uống cam lồ, pháp hỷ tràn trề sung mãn.

– Bạch Sư phụ! Con từ Đài Loan sang Đại lục khám bệnh. Ba năm trước con bị bệnh nặng, sau đó toàn thân phát đau đớn, bệnh hành hạ con đến ăn uống chẳng vô, ngủ cũng không được, tứ chi bải hoải không còn sức lực, thống khổ vô cùng. Các bệnh viện lớn ở Đài Loan có chẩn khám nhưng tìm không ra bệnh, họ chỉ nói là con bị “Thần kinh thực vật bị rối loạn”… Con đã tiêm, châm, uống đủ thuốc nhưng thảy đều vô hiệu. Mà uống thuốc nhiều còn bị tác dụng phụ nữa. Thân thể ngày càng suy, lần này con đến Bắc Kinh khám, họ cũng chẩn đoán nói giống y như bên Đài Loan vậy. Không ai tìm ra nguyên nhân bệnh cả. Con chán nản lắm rồi. trước khi về Đài Loan, con muốn lên Ngũ Đài Sơn bái Bồ-tát, vừa rồi nghe một lão tiên sinh đi cùng xe, luôn miệng tán thán Ngài, nếu như mà Ngài có thể chữa bệnh cho, thì dù tốn bao nhiêu, con cũng trả hết…

Người đang nói khoảng hơn ba mươi tuổi, thân hình gấy ốm, ngũ quan tuy đoan chính nhưng sắc mặc rất âm u. Từ anh ta toát ra một luồng tà khí hắc ám, so với các thiện chúng đang ngồi tại đây thì rất tương phản.

Âm thanh Sư phụ không cao, nhưng đầy nghiêm nghị, lạnh nhạt. Ngài nói:

– Anh chẳng phải đồ đệ ta, không cần gọi ta là Sư phụ! Ta cũng không phải là đại phu, không có khám bệnh, càng không dám lấy tiền của anh. Anh hãy đi về và thỉnh các vị cao minh khác đi!

Nói xong, Hòa thượng truyền lịnh đuổi khách, khiến những người ngồi tại đó rất ngạc nhiên. Xưa nay Ngài chưa từng đối với ai như vậy. Người Đài Loan này (tôi quên mất tên họ anh ta là gì), cảm thấy mất mặt, gương mặt xám vàng của anh ta bỗng đỏ phừng lên.

Anh tức giận nói:

– Nhà Phật không phải chuyên rao giảng từ bi hay sao? Lý do nào ông có thể khám cho người khác mà không chịu khám cho tôi? Lại còn muốn đuổi tôi nữa? Trong khi tôi chưa hề đắc tội với ông!

Giọng Sư phụ sắc lạnh và thật nghiêm:

– Ngay cả cha mẹ sinh thành dưỡng nuôi mình mà ngươi còn dám đánh mắng – thì còn sợ gì chuyện đắc tội với ta?

Câu nói này khiến anh ta lập tức giống hệt quả bóng bị xì hơi. Anh ta sững sờ, mắt mở to kinh ngạc, sắc mặt từ đỏ phừng chuyển sang tái nhợt, không nói ra được một lời. Các vị trong nhá khách im tiếng lao xao, mọi nhãn quan đều đổ dồn về anh ta.

Hơn một phút trôi qua, anh nhũn nhặn thưa:

– Ngài… làm sao biết việc của con, trong đây không có ai quen biết con hết mà…

– Ta đâu cần người khác mách, vì trước ngực ngươi có viết rõ ràng bốn chữ: “NGỖ NGHỊCH BẤT HIẾU” rất to kìa!

Nghe nói vậy anh kinh hãi cúi xuống nhìn vào ngực mình để kiểm tra, ánh mắt người trong khán phòng thảy đều dán chặt vào ngực của anh, cùng tìm tòi soi mói, nhưng không thấy có gì khác lạ.

Lúc này, anh đột nhiên đứng dậy, tiến tới mấy bước, quỳ sụp xuống dưới chân Hòa thượng, đập đầu đến chảy máu, run rẩy khẩn cầu Sư phụ cứu anh.

Anh kể mình từ bé là một thiếu niên bất lương. Mấy cái chuyện trộm cắp, đánh nhau, chửi rủa thiên hạ… Anh đều phạm qua. Anh không nghe lời cha mẹ dạy, sau đó bị trường học đuổi học, anh lang thang trôi dạt khắp nơi rồi gia nhập băng đảng Xã hội đen. Anh chuyên thu tiền bảo kê, gạt lừa con gái, cướp bóc… không chuyện ác nào mà không làm. Cha anh tức giận đánh anh, thì bị anh đánh trả lại nên cha anh ngã nhào trên đất. Anh còn xô té luôn mẹ và tuyên bố nếu ai muốn quản giáo anh, thì sẽ phóng hỏa thiêu trụi luôn cả cái nhà. Phụ thân anh tuổi cao, giận quá sinh bệnh nằm liệt gường, mẹ anh hằng ngày phải chăm sóc ông. Lại sợ anh ở ngoài tạo họa gieo ác, cha mẹ anh không bao lâu nối tiếp nhau qua đời…

Anh ta quỳ hướng về Hòa thượng Diệu Pháp khai báo những hành vi tàn ác đã qua của mình, khi kể đến song thân tạ thế thì anh không ngăn được nghẹn ngào, bật khóc to. Thế là một “khối đá” cứng cỏi, ương bướng khó điều phục, đã bị uy đức của Sư phụ làm cho mềm nhũn, phải mọp đầu phủ phục…

Trong lòng tôi hết sức cảm thán, xem ra người tốt người xấu gì dưới con mắt Sư phụ cũng giống như có chữ viết trên thân của họ, Ngài đều nhìn thấu hết!

– Được rồi, đứng dậy đi! Hòa thượng dịu dàng nói – Nếu đã kêu ta là Sư phụ thì phải nghe lời ta dạy, có làm được không?

Anh ta vui mừng nói lia lịa:

– Dạ được! Dạ được! Con làm nổi mà. Con nhất định sửa lỗi hối cải, nguyện làm người tốt kể từ đây.

– Được rồi, ta thu nhận con làm đệ tử.

Anh ta sung sướng dập đầu lia lịa. Người tại khán phòng cũng xôn xao đứng dậy, thành kính chắp tay. Hôm nay họ được chứng kiến một hoạt cảnh cảm động, nên hoan hỷ tán thán không thôi.

Hòa thượng bảo một Tăng sĩ trẻ

– Hãy dẫn y lên Chánh điện, dạy hắn cách lễ bái sám hối, để hắn lạy ngàn lạy tại đại điện, bao giờ tạ tội xong hãy trở ra.

Sau một tiếng rưỡi, lúc anh Đài Loan ấy trở ra hướng Sư phụ đảnh lễ, thì trông anh đã thần thanh khí sáng, linh hoạt tươi tắn, hoàn toàn khác hẳn với lúc đầu. Anh tự kể là anh đã phát nguyện trước Phật, từ đây quy y Phật môn, sửa lỗi hướng thiện. Và sau khi phát nguyện sau thì anh cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm thoải mái, dường như bệnh tật đã lành.

Tất cả những gì xảy ra trước mắt, khiến người tại hiện trường tán thán không ngớt.

Phật nói: “Tất cả chúng sinh đều có Phật tính, đều có thể làm Phật. Chỉ vì vọng tưởng chấp trước mà không thể chứng đắc”. Phật lại nói: “ Biển khổ vô biên, quay đầu là bờ. Buông dao đồ tể, lập tức thành Phật”… Trước mắt mọi người, anh thiếu niên bất lương ngày xưa từng tạo tội bất hiếu ngỗ nghịch, bị trời đất khiển trách, phải cưu mang hình phạt, lãnh báo hiện tiền, bệnh tật triền miên. May gặp Minh sư hóa độ, mới biết sám hối tỉnh ngộ, tẩy tâm đổi mặt. Đây đúng là kinh nghiệm và bằng chứng trong kinh từng nói: “ Phật là vị đại y vương chân chính, Phật pháp có thể trị bốn vạn tám ngàn bệnh”…

Tôi một lần nữa lại được chứng kiến uy lực Phật pháp vô cùng. “Phật pháp tại thế gian, bất ly thế gian giác” chỉ cần chúng ta bình thường sống “không cẩu thả mảy tơ” thì sinh hoạt hàng ngày thường đối với pháp luôn tương ưng và chắc chắn có thể thanh trừ những hiểu lầm, miệt thị “Phật giáo là mê tín” vậy.
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-28-2019 , 01:50 PM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
16. ĐI CÂU BỊ CẢM ĐỘNG

Tại huyện Liêu Trung tỉnh Liêu Ninh đông bắc Trung Quốc, một buổi sáng đầu thu năm 1997, gió hây hây thổi, dòng Liêu hà yên tĩnh, nước trong biêng biếc, bên bờ cây cỏ tốt tươi, cành lá đong đưa khi làn gió nhẹ thổi qua. Cảnh vật ấm áp hiền hòa dưới ánh nắng ban mai tỏa chiếu.

Đỗ tiên sinh tay cầm cần câu, vai đeo giỏ, xăng xái đi đến cạnh bờ sông, ông móc mồi vào lưỡi câu và thả xuống nước, sau đó nhìn chăm chăm vào mặt sông, hồi hộp chờ đợi, vẻ mặt vừa căng thẳng vừa thú vị. Hình như có con cá lớn đã mắc câu, cứ nhìn lực bị kéo căng của dây câu và cần câu thì biết, ông liền giựt câu lên. Con vật dính câu đã hiện ra trên mặt nước, gương mặt Đỗ tiên sinh từ vui sướng bỗng chuyển qua kinh ngạc khi thấy hoạt cảnh lạ lùng trước mắt – có thể nói là từ hồi đi câu tới giờ ông chưa từng chứng kiến qua

– Con vật cắn câu không phải là con cá lớn, mà là một ả rùa to. Trên mình rùa còn có mấy con rùa nhỏ, chúng bám chặt mình rùa lớn không buông, do vậy mà đồng loạt bị kéo theo lên hết. Cần câu vừa hạ trên đất, thái độ mấy con rùa nhỏ giống như vệ sĩ, chúng lập tức bao quanh rùa lớn, đôi con mắt đen bé nhìn trừng trừng vào đỗ tiên sinh, vẻ rất căng thẳng, xưa nay ông vốn gan dạ và bình tĩnh, nhưng trước cảnh tượng lạ lùng này, ông chưa biết xử trí ra sao.

Thực ra, ông cũng từng nghe nói về tánh linh động vật, đối với những lời đồn, những điều nghe được này, thuở giờ ông không quan tâm và chẳng hề tin, vì ông luôn cho rằng người ta thích khoa trương phóng đại, bịa đặt ra thôi.

Nhưng giờ đây, đối diện với hình ảnh sống động nhưng khó tin trước mắt, ông hoàn toàn bị chinh phục. Những con rùa bé nhỏ này khiến ông nhớ lại thời ấu của mình, nhớ đến thâm tình cha mẹ, anh em, thắm thiết. Và ông nghĩ các chú rùa nhỏ này cũng vậy, cũng biết yêu thương và rất muốn bảo vệ tình thâm. Chắc chúng cũng đeo mẹ thương mẹ giống hệt ông hồi nhỏ vậy. Té ra những động vật bị con người thẳng tay tàn sát kia, cũng có linh tính, cũng có tình cảm và đời sống giống y như con người.

Lương tri Đỗ tiên sinh bị đánh thức, cuối cùng ông quyết định làm một việc xưa nay chưa từng làm là: phóng sinh! ông lặng lẽ tháo con rùa to khỏi móc câu, thả nó xuống nước, sau đó lần lượt thả mấy chú rùa con xuống theo, lòng đầy áy náy, ăn năn. ông nói với đám rùa:

– Xin lỗi, các ngươi về nhà bình an nhé!

– Mấy con rùa nhỏ bơi theo sau rùa lớn, trong đó có một rùa con cứ quay đầu lại nhìn ông.

Sau đó, Đỗ tiên sinh bẻ gẫy cần câu, kể từ ngày hôm ấy ông không câu cá và dứt hẳn sát sinh. Hiện giờ ông là một đệ tử trung thành của Phật giáo, ông thường kề lại câu chuyện này và khuyên mọi người không nên sát hại sinh vật.

Tục ngữ nói: “Nhân chi sơ tính bản thiện”. Có nghĩa là bản tính con người ban sơ rất hiền thiện, nhưng tùy theo tuổi tác ngày một lớn và do ảnh hưởng môi trường hoàn cảnh không tốt mà tính thiện lành này cũng dần dần bị che lấp, rồi người ta sa vào trong việc xấu hồi nào không hay.

Những người may mắn thì gặp được cơ duyên khiến họ tỉnh ngộ, sửa đổi và cải ác tùng thiện, khôi phục bản tính trong lành sẵn có. Đỗ tiên sinh chính là một trong số người may mắn này.

17. CHUYỆN NƠI LÂM TRƯỜNG

Tại lâm trường Hồng Nhật huyện Lô Hoắc tình Tứ Xuyên, có một công nhân họ Vương, bình thường ưa câu cá, lúc rảnh thì ra sông câu.

Cách câu của anh không giống mọi người. Mỗi khi cá cắn câu, anh kéo cần, tháo cá xong là quăng thẳng lên không, đợi cá té xuống đất, anh mới lượm nó bỏ vào sọt, khiến cho con cá đang sống rơi xuống bầm dập thân thể, không bị chết thì cũng trọng thương. Công nhân lâm trường cưa cây xong, thường phải dùng cần cẩu vận chuyển gỗ ra lộ.

Một ngày mùa thu năm 1979, anh Vương đang chuyển cây, thì vô ý té vào chỗ cần cẩu làm việc và bị móc lên theo cùng với cây, anh hét to, nhưng không ai nghe thấy, anh bị kéo lên cao giữa không, lúc này công nhân điều khiển máy mới phát hiện ra anh nên vội vàng cho hạ cần cẩu. Nhưng không kịp, anh đã rơi từ trên cao xuống, té bầm dập, thân thể bị trọng thương, máu tuôn lênh láng và anh nằm chết trên đất, giống hệt cảnh những con cá mắc câu bị anh ném lên cao và rơi xuống tắt hơi vậy.

Tận mắt chứng kiến vụ này, các công nhân đều cho rằng đây là nhân quả báo ứng, những người ưa câu cá đa số đều sợ hãi và không dám đi câu nữa.
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-29-2019 , 12:03 AM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
21. TÌNH THƯƠNG CỦA KHỈ LÔNG VÀNG.

Có một hòa thượng 65 tuổi, kể về hồi trẻ lúc chưa xuất gia rất ưa săn bắn. ông kể chuyện của mình như sau:

“Năm 1978, tôi ở huyện Tùng Phan tỉnh Tứ Xuyên, sống bằng nghề trồng thảo dược và săn bắn. Ngày nọ ba người chúng tôi cùng đi săn. Lưng đeo súng, tay dắt chó, đi đến một vùng thọ lâm nọ, thì thấy trên cây có một bầy khỉ lông vàng. Chúng tôi vội vàng nâng súng lên bắn. Bầy khỉ lông vàng hết sức hoảng sợ, nhưng vì dưới cây có chó săn, nên chúng vô phương đào thoát. Thế là khỉ bị trúng đạn chết trên cây, con nào trúng đạn mà chưa chết, thì rơi xuống cũng bị chó săn cắn chết.

Lúc này tôi nhìn thấy một con khỉ mẹ đang cõng khỉ con, tôi vừa chỉa súng vào nó chuẩn bị bắn thì thấy khỉ mẹ vội vàng đặt khỉ con xuống một bên, nó dùng tay chỉ chỉ vào con rồi hướng tôi xua xua tay, sau đó lại chỉ vào mình nỏ, ra hiệu như muốn tôi bắn nó. Tôi hiểu ra, khỉ mẹ muốn hi sinh, tỏ ý sẵn sàng chịu chết và van tôi đừng giết con nó. Tôi bị khỉ mẹ làm cảm động, nước mắt trào ra, vội hạ súng xuống.

Tối đó, đồng bạn nấu thịt khỉ, tôi bị tinh huống vừa rồi ám ảnh nên không muốn ăn. Trong lòng tôi không ngớt tự trách mình. Tại sao lại muốn ăn thịt khỉ, tại sao lại nhẫn tâm giết, bán da, xương của nó? Tôi đã sát sinh hại mạng rất tàn nhẫn, trong khi con khỉ vẫn có tình càm không khác người, ôi! Thật là tội lỗi!

Hòa thượng còn kể bạn ông có tài thiện xạ, ưa bắn phá tổ chim. Những con chim bắt được, anh ta đem bán, hoặc giết dầm rượu, nhiều vô số kể. Anh ta cũng ưa bắt lươn, cá, ếch, rùa, trạnh; thậm chí còn dùng thuốc để đánh cá, giết chúng rất tàn nhẫn.

Sau này bạn ông trên thân nổi một mụn ghẻ rất to, bác sĩ bảo là ung bướu độc. Không những thế, khắp người anh ta còn mọc những mụn bọc nước lớn như trứng bồ câu, không bao lâu, thi da thịt anh bị thối rữa nằm trên giường kêu đau đớn.

Một đêm mưa to, anh đi ra ngoài, bất cần sau đó nên té chết dưới mương mà không ai hay. Sau đó vợ anh đi tìm, thấy xác anh nồi lên có vô số rùa, trạnh ếch, cá, chim tranh nhau rỉa thịt.

Hòa thượng nói:

-Từ đó tôi bỏ hẳn nghề sán bắn và thệ không sát sinh

Gương mặt ông chim trong suy tư, hối hận. Ông nói tiếp:

– Tôi mong sao tất cả những người săn bắn đều có thể buông súng xuống, dừng tâm giết hại và hiểu rằng loài vật cũng tham sống sợ chết, cũng có tình cảm yêu thương và hi sinh giống như người. Tội sát sinh một khi quả báo đến thỉ rất đáng sợ.

22. HỨA TIÊN SINH.

Vợ chồng Hứa tiên sinh là thương gia, ngụ ở Mã Lai(Malaysia). Họ có đứa con trai tên là Vu Hùng. Hùng không chăm chỉ học hành, lại ưa giao du bạn xấu, ngày ngày ở ngoài chơi hoang lêu lổng.

Hứa tiên sinh đành cho con đến Anh quốc học, mong nó lìa xa bạn xẩu, may ra nên người.

Đến Anh Quốc, Hùng vẫn chứng nào tật nấy, ngày ngày đi khắp nơi tung tiền mua vui.

Cho đến khi Hứa tiên sinh làm ăn thất bại, kinh tế túng bấn, đành kêu con ngưng học hồi hương. Thế nhưng thằng Hùng đã ghiền ma túy, không những nó vồ phương trợ giúp sự nghiệp cho cha, mà còn đem ngôi nhà và toàn bộ tài sản còn lại của ông bán hết. ông Hứa buồn rầu sinh bịnh, trước phút lâm chung ông mới ăn năn sám hối kể ra một sự thật mà từ trước tới giờ không ai biết như sau:

Hồi xưa, ông làm thư ký cho một phú thương. Nhưng ông lại có tình ý với vợ chủ nhân. Lần nọ, nhân lúc ông chủ về thăm quê, ông đã giăng bẫy tạo nên tai nạn xe khiến chủ nhân chết thảm. Thế là toàn bộ những gì của ông chủ, gồm gia sản và bà chủ đều rơi vào tay ông.

Những gì mong cầu đều đã đạt thành, ông Hứa và vợ phú thương bèn xa chạy cao bay, đi đến nơi khác xây tổ uyên ương.

Một năm sau họ sinh con, chính là cậu quý từ Vũ Hùng.

Và cuối cùng, sau khi tiêu xái hết tiền bạc của cha. Hùng đã đem toán bộ gia sản của cha bán sạch, đến nỗi ngay sau khi cha mất rồi, phí quan tài Hùng cũng không đủ sức để mua. Mẫu thân y cũng bị ung bướu mà chết. Cố thể nối họ Hứa hoàn toàn lâm vào cảnh “gia phá nhân vong”.

23. NGỌC LAN.

Một phụ nữ Hoa kiều (tạm gọi là Lan) sang Brazil (Ba-tây) lập nghiệp và đến bịnh viện làm nghĩa công. Sau ba tháng thọ huấn, Lan được cử đến nhà xác, lãnh công tác mà đa số đều sự và không dám nhận.

Lan vốn là đệ tử thuần thành của Phật, bất kẻ hoàn cảnh người chết ra sao: vô thừa nhận, chết thảm, chết oan, chết bất ngờ v.v… đều được Lan chăm lo chu đáo. Cô vừa niệm Phật, vừa tắm rửa cho người mất, thay y phục v.v… Lan tình nguyện làm việc nghĩa này ròng rã bao năm dài.

Mười năm trôi qua, sở làm chồng Lan bị đóng cửa, hai vợ chồng bèn dời đến đô thị, tìm công việc mới. Hai vợ chồng bắt đầu buôn bán nhỏ. Không bao lâu thi họ gặp một người bạn thân, có hảo ý mời họ làm đại lý cho một cửa hàng bán linh kiện máy vi tính ở Đài Loan. Thế là họ nhận lời.

Họ chăm chỉ kinh doanh, công việc dần phát, mấy năm sau thi họ trở thảnh tỷ phú.

Vị đệ tử Phật này chẳng vì việc làm ăn phát như rồng gặp mây mà quên đi bổn phận. Lan vẫn tiếp tục xuất tiền, xuất lực cúng dường Tam bảo, tự viện, và đóng gốp cho các nhà thương, bịnh nhân và các việc từ thiện trong xã hội.

Do hai vợ chồng siêng năng tạo phúc tích đức nên con cái cũng đồng tâm hướng thiện giống cha mẹ. Chúng vừa có hiếu, vừa có tài. Sau khi các con họ tốt nghiệp đại học xong, không những họ cố sự nghiệp thành đạt, cống hiến không nhỏ với đất nước, xã hội, mà còn tiếp nối chí nguyện từ thiện của cha mẹ, luôn biết tích đức, tạo phúc.

Đọc đến đây chúng ta có thể hiểu là nhân nào quả nấy, hành thiện gặp thiện báo. Mọi sự do ta gieo và tự gặt hái.

Hi vọng mọi người đều hiểu rõ luật nhân quả, siêng tạo duyên lành, nhân lành, sự nghiệp lành. Cầu mong ai cũng sáng tâm, huệ phát, tinh tấn dũng mãnh, giữ gìn thân khẩu ý, lèo lái bản thân đi trong đường thiện,để cuộc sống luôn được hạnh phúc.

24. CON LỪA.

Mùa thu năm Mậu Ngọ, Đời vua Khang Hi triều Thanh, gia đình Trương Nguyên ngụ ở Bắc Kinh có mua về một con lừa, tính nó rất hung hăng, không những ưa đá, mà còn cắn người nữa. Chỉ có ba cha con Trương Nguyên lả cưỡi được nó thôi. Mỗi khi họ cưỡi, nó tỏ vẻ rất ngoan hiền, thuần phục.

Nhưng một lần, có vị họ Dương đến mượn con lừa kia, cưỡi thử. Thật quái lạ, con lừa ngoan ngoãn để cho ông Dương cưỡi đi.

Tối đến, ông Dương nằm mộng thấy một người mặc áo đen nói:

– Tôi là con lừa trong nhà Trương Nguyên. Đời trước tôi vay ông ba trăm đồng mà không trả, nên kiếp này phải bồi thường cho ông. Hôm qua ông đã cưỡi tôi đi 280 dặm, sáng mai xin ông hãy cưỡi tôi 20 dặm nữa, như vậy số nợ tôi thiếu ông xem như được trả xong.

Ông Dương hỏi: -Thế ngươi thiếu Trương gia bao nhiêu tiền?

Người áo đen mặt lộ vẻ buồn rầu, nói:

– Nhiều, nhiều lắm, kể không hết!

Ông Dương sau khi thức giấc, tìm đến Trương gia mượn con lừa, đi một đoạn dài, thì con lừa bỗng nhảy lên hất ông tẻ ngã. ông Dương tinh toán, thấy mình đi vừa đúng 20 dặm. Vì vậy mà ông cảm thấy chuyện này thật thú vị và con lừa này quả rất đặc biệt, ông Dương bảo nó:

– Bây giờ thì ta đã rõ và tin nguyên nhân ngươi để ta cưỡi rồi. Nhưng hiện giờ chỗ này cách nhà ta mười dặm, nếu ngươi không cho cưỡi, thì làm sao ta trở về được đây? Thôi thì ta tính thế này nhé, ta cưỡi ngươi về xong, sẽ bỏ ra mười quan tiền mua cỏ cho ngươi ăn, chịu không hả?

Con lừa đứng đó, nhìn ông Dương một hồi lâu, rồi đồng ỷ đề cho ông cưỡi về nhà.

(Trích báo Phật ân quyển 4)
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-29-2019 , 09:45 PM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
BÁO ỨNG HIỆN ĐỜI . TẬP 16 . Ni sư Hạnh Đoan phiên dịch.

https://www.youtube.com/watch?v=gFWUKlwgwgI

BÁO ỨNG HIỆN ĐỜi . TẬP 17 . Ni sư Hạnh Đoan phiên dịch .

https://www.youtube.com/watch?v=rLC7g4sICec

Last edited by Rau Sam; 09-29-2019 at 09:49 PM..
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 09-30-2019 , 08:39 PM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
TIÊN SINH DẠY HỌC

Tỉnh Sơn Tây có một đôi vợ chồng trẻ sinh được một đứa con trai, đã 3 tuổi mà vẫn chưa biết đi, nói cũng không rành. Bác sĩ khám xong, bảo thằng bé bị chứng liệt não nhẹ. Hai vợ chồng vạn phần lo lắng, liền nhờ tôi đến hỏi Hòa thượng dùm.

Hòa thượng nói, kiếp trước đứa bé này là một giáo sư tài ba chuyên nghề dạy học, đọc đủ thi thư, là người rất có tiếng tăm danh vọng. Khi đó nhiều người thích nghiên cứu Phật pháp tìm đến thỉnh giáo ông, hỏi về vấn đề liên quan đến sinh tử và lục đạo luân hồi.

Ông giáo bèn miệt thị, nói với mọi người rằng:

– Những gì Phật giáo rao giảng toàn là hư dối, không thật! Có ai thấy qua lục đạo luân hồi hay chưa?

Rồi ông còn trích lời Khổng Tử thế này: “Không biết sống, đâu biết chết!” và khăng khăng tuyên bố quan điểm của mình rất là chính xác!

Do lời nói hàm hồ như vậy, ông đã khiến nhiều người mất đi phúc duyên bước vào con đường học Phật.

Chính vì tính tự cao ngã mạn, ỷ vào tri thức nửa vời, vị giáo sư đã phát ngôn bừa bãi, đem những phán đoán sai lệch của mình ngăn trở người tim hiểu Phật pháp, cho nên sau khi chết, ông bị sinh làm heo nhiều kiếp.

Đến hiện đời, do đôi vợ chồng này rất ưa ăn thịt heo, cho rằng thịt heo là ngon nhất. Khi con heo này bị giết rồi, họ đã mua nó đem về kho ăn. Giờ đây nhân duyên chín muồi, đứa con trai mà họ sinh ra, chính là ông giáo kiếp xưa từng thọ ác báo. Đó cũng chính là báo ứng của đôi vợ chồng ưa ăn thịt heo.

Nếu muốn thay đổi nghiệp báo, họ phải sám hối tội ăn thịt. Hơn nữa phải chuyển sang ăn chay hoàn toàn. Còn phải sám hối thay cho ác nghiệp đời xưa của con họ, phải tụng Kinh Địa Tạng hồi hướng cho những người từng bị ông giáo nhồi nhét tư tưởng sai lầm, lỡ mất cơ duyên học Phật pháp và cũng nên vì những con heo mà họ ăn, tụng Kinh Địa Tạng siêu độ cho.

Hòa thượng khẳng định:

– Chỉ cần hai vợ chồng kiên trì làm đến nơi, chịu tụng kinh và ăn chay như lời ta nói, đồng thời phối hợp với phương pháp trị liệu, rèn luyện thân thể, đứa bé sẽ dần chuyển tốt. Não sẽ hồi phục bình thường, tương lai nhất định có thể tự lo cho đời sống mình.

Tôi cứ thế truyền đạt lại hết lời Hòa thượng dạy cho hai vợ chồng kia nghe. Cha đứa bé nghe xong, kinh hãi nói:

– Sư phụ giảng rất đúng! Ông bà nội thằng bé làm tại công ty thịt, còn thiết lập thêm lò mổ riêng nữa. Do vậy mà gia đình ông được mua thịt sống tươi ngon với giá rất rẻ. Vợ ông rất ưa ăn đầu heo.

Không ngờ báo ứng ập tới, cả nhà lãnh chung: thật là tự làm tự chịu.Nếu biết rõ thì họ đã không làm như vậy.

Mẹ đứa bé rơi nước mắt, bày tỏ lòng sám hối:

– Nhất định sẽ tuân theo lời Sư phụ dạy, sẽ ăn chay tụng kinh, ráng trị lành bệnh cho bé.

Mong các vị có thể trì chí kiên tâm, phiền não sẽ chuyển thành bồ đề

ĂN CHAY TRÌ GIỚI MỚI ĐƯỢC LỢI ÍCH

Đổng phu nhân ngụ ở tầng dưới, tuổi hơn 40, tánh chất phác, rộng rãi. Bà bị tiêu chảy mười mấy năm nay. Hàng ngày phải đi ít nhất 4-5 lần, nhiều thì mười mấy lần. Hễ bụng vừa đau là phải lao ra nhà xí, bác sĩ nói bà bị viêm ruột mãn tính. Dù uống rất nhiều thuốc nhưng không có hiệu quả.

Có lần bà lên nhà, hỏi tôi cách gì giúp bà không?

Tôi hóm hỉnh bảo:

– Tôi sẽ ra thuốc cho bà, chỉ cần bà chịu dùng y theo “toa” kê. Thì bảo đảm bệnh tật sẽ tiêu. Và hạng “bác sĩ” như tôi đây, một xu cũng không lấy.

Bà Đổng thực thà nói: – Ông cứ kê toa đi, tôi tin ông mà! Đắt mấy tôi cũng mua, đắng mấy tôi cũng uống!

Tôi nói:

– Thuốc tôi cho không làm bà tốn tiền. Tôi thấy bà phải sớm ngưng ăn thịt, gà, vịt, cá… Vì ruột, dạ dày của bà không tiếp thọ đồ hôi tanh, do vậy mà mỗi ngày bà đều đi tiêu chảy. Bắt đầu từ nay trở đi, trừ trứng gà không trống ra, bà phải đoạn dứt việc ăn thịt và nên ăn chay hoàn toàn.

Tôi nói thêm:

– Kể từ tối nay, trước khi sắp ngủ, bà hãy thư giãn thân, ngồi cho tốt, hít thở đều, tĩnh tâm lại, nhắm mắt niệm: “Nam mô Quán Thế Âm Bồ-tát” nửa tiếng. Chỉ cần bà thành tâm, thì sẽ mau chóng có kết quả. Nếu niệm một tháng mà không hiệu quả, xem như tôi nói không đúng, tôi sẽ để bà ăn thịt lại. Dù sao dùng toa này không tốn tiền, bà có muốn thử hay không?

Bà nghe tôi nói, mặt đầy nghi ngờ, hỏi:

– Nè, một nữ đồng nghiệp của tôi cứ đến rằm, mồng một là đi chùa tụng kinh. Ngày nào cũng thành tâm thắp hương trong nhà, nhưng bà ta khắp thân đều bệnh. Đã từng châm, tiêm, uống thuốc biết bao ngày, nhưng bệnh vẫn không ngớt, như thế thì ông giải thích sao đây?

Tôi chất vấn:

– Bà ta ăn chay hả?

– Người ta bảo bà: “Là cư sĩ tại gia thờ Phật, chỉ cần không sát sinh là được rồi, có thể ăn tam tịnh nhục”… cho nên bà cứ thế mà ăn – Bà Đổng trả lời.

Tôi hỏi:

– Giả sử có người hút thuốc mà bị bệnh phổi, do uống rượu mà bệnh gan, thì có phải là không cần kiêng cữ gì, cứ mặc tình hút thuốc, nhậu thả ga, chỉ cần tiêm chích, uống thuốc là bệnh sẽ lành, phải vậy hôn?

– Đây là điều không thể – Bà đáp.

– Cũng đồng như thế thôi. Do ăn thịt chúng sinh mà bệnh, thì trước tiên cần phải đình chỉ ăn thịt. Phải tụng kinh, niệm Phật mới có hiệu quả.Bởi do không hiếu kính phụ mẫu hoặc tạo ác nghiệp mà bị bệnh, thì trước cần đoạn ác nghiệp, phát tâm sám hối, cầu chư Phật gia trì mới hiệu nghiệm.

– Phật Bồ-tát là bác sĩ tốt nhất trên thế gian. Phật pháp là thuốc hay nhất trong vũ trụ. Nhưng do phần đông người ta không hiểu rõ, không biết đến vị thuốc tối hay này.Người ta hoàn toàn không biết là mỗi người đều tự có kho báu, thực quá đáng tiếc. Nếu như chẳng thể tuân hành theo lời Phật dặn, thì bất kể dùng thuốc chi, khám bác sĩ nào, bệnh của bà cũng trị không hết. Tôi nói có đúng không?

– Ông giảng thì tôi hiểu rồi. Từ nay tôi bắt đầu, trong vòng một tháng thực hành “toa” ăn chay niệm Phật mà ông vừa cho. Nếu thực sự làm vậy mà bệnh lành, thì tôi nguyện từ nay trở đi không ăn thịt nữa, mà sẽ học tập theo ông – ngày ngày ăn chay niệm Phật.

Tối hôm sau, bà Đông mặt mày hớn hở, báo cho tôi:

– Đêm qua tôi về nhà rồi bụng không bị đau, lúc dùng tối cũng không ăn thịt. Trước khi sắp ngủ thì ngồi tĩnh tọa, tôi nhắm mắt niệm Phật, niệm một chút thì toàn thân phát nóng, thầm nghĩ: “Đây có phải là cảm ứng chăng?” Càng niệm thì tâm càng hoan hỷ. Đến lúc cảm thấy hai chân bị tê thì tôi mở mắt. Ôi chao! Hóa ra đã hơn cả tiếng đồng hồ rồi. Tôi buông chân ra, toàn thân toát mồ hôi. Cảm giác như mới vừa được tắm xong nước nóng vậy, thấy toàn thân cực kỳ nhẹ nhàng, thư thới.

Rồi bà hí hửng nói:

– Thực không ngờ ngồi thiền niệm Phật tốt như vậy đó. suốt ngày nay, cho tới giờ bụng tôi vẫn chưa đau. Thực là lạ, mười mấy năm nay tôi chưa bao giờ có được kinh nghiệm này.

Cho đến hôm nay, bà Đổng không những chứng đau bụng đi tả đã hết, mà ngay cả bệnh đau lưng nhiều năm trước cũng không thuốc mà khỏi.

Bây giờ hàng ngày bà ngồi thiền niệm Phật, còn bắt đầu tụng kinh Địa Tạng và chú Đại Bi. Bà tự giác tu tinh tấn, tâm tư kiên định, phát nguyện hành theo lời Phật dạy.
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 10-01-2019 , 12:48 PM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
NHÂN QUẢ PHỤ GIẢI LƯỢNG HOÀNG SÁM. Ni Sư Hạnh Đoan phiên dịch.( rất hay)

https://m.youtube.com/watch?v=k4GD6DcauKE. (Phan 1).

https://m.youtube.com/watch?v=XHe6jRuwV_8. (Phan 2).

Last edited by Rau Sam; 10-09-2019 at 12:04 AM..
Rau Sam
Member
Join Date: Jul 2015
Số Điểm: 289
Old 10-08-2019 , 09:57 PM     Rau Sam est dconnect  search   Quote  
6 ngày vừa qua, RS bận bay qua Sacramento để dự khóa thiền 4 ngay ở thiền viện Diệu Nhân,(chùa Sư nử ),đi về thềm 2 ngày nữa. Chùa nằm trên đồi 10 mẩu đất, quá đẹp và yên tinh, rất nhiều bụi trúc xanh tươi cùng nhiều bụi lùm bụi Xin giới thiệu đến các bạn gần xa, chùa tu theo đường lối của thầy Thanh Từ, tu thiền theo phương cách Biết vọng liền buông.

Last edited by Rau Sam; 10-09-2019 at 12:02 AM..
Reply


Thread Tools
Display Modes

 
Forum Jump



All times are GMT -4. The time now is 06:04 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.6
Copyright ©2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.