VietFun For All   Quick Language Chooser:

Go Back   VietFun For All > Nhà Bếp > Recipes (Nấu Ăn)

Reply
 
Thread Tools Display Modes
lovesaigon
Member
Join Date: Dec 2007
Số Điểm: 387
Old 09-11-2012 , 12:07 PM     lovesaigon est actuellement connect  search   Quote  
Dưới đây là đường link của sis Aisa trong chuyến đi SACRAMENTO.

http://community.vietfun.com/showthread.php?t=853772&page=2
SaigonMyLove
Platinum Member
Join Date: Apr 2008
Số Điểm: 4817
Old 02-08-2013 , 02:39 AM     SaigonMyLove est dconnect  search   Quote  

LITTLE SAIGON, NAM CALI ĐANG ĂN TẾT


Nam Cali 2-8-2013

“'Mừ' đồng một chậu cúc! 'Mừ' đồng 'mừ' đồng! 'on seo' cô hai ơi! ''Mừ' đồng 'mừ' đồng,” “Sáu đồng một chục lay-ơn mua đi, mua đi!” “Mai đi dì hai! Mai Nhật mai Mỹ mua vô mua vô!” “Còn cặp bánh chưng đó lấy luôn rồi về người đẹp ơi!”...


Tiếng rao hàng lanh lảnh của những người đàn ông, đàn bà, hòa cùng tiếng nhạc “Con biết bây giờ mẹ chờ tin con /Khi thấy mai đào nở vàng bên nương/ Năm trước con hẹn đầu xuân sẽ về/ Nay én bay đầy trước ngõ/ Mà tin con vẫn xa ngàn xa...” và tiếng cười nói, mặc cả lao xao của dòng người đi mua sắm Tết quanh khu chợ ABC làm thành một nét gì đó rất riêng cho cộng đồng người Việt tại Little Saigon trong không khí chuẩn bị đón Xuân về.

***

Trong khi nhiều độc giả từ các tiểu bang xa xôi cho rằng “không thấy không khí Tết gì hết, ngày Tết cũng như ngày thường, có chăng chỉ ngồi nhà coi TV xem cảnh Tết khắp nơi để đỡ nhớ” thì ngay tại Little Saigon, không khí Tết tràn ngập nhiều nẻo đường, đặc biệt trên đại lộ Bolsa, quanh khu Phước Lộc Thọ kéo dài đến khu thương mại góc đường Bolsa và Magnolia.


Bắt đầu từ Rằm Tháng Chạp, khi chợ hoa Phước Lộc Thọ chính thức khai trương, cũng là lúc đường phố trở nên đông đúc, nhộn nhịp hơn. Bất kể sáng hay trưa hay tối, đặc biệt là vào những ngày cuối tuần, từng đoàn xe, từng dòng người đổ về đại lộ Bolsa để du Xuân, mua sắm Tết, chụp hình, ngắm hoa, và xem đốt pháo, trong tiết trời se lạnh.

Nếu những ngày cuối tuần trước, các chợ đông nghẹt người chen chân nhau mua sắm để “đưa Ông Táo về Trời” và trang hoàng nhà cửa, thì bắt đầu từ hôm 27 Tháng Chạp Âm Lịch, các chợ lại tấp nập, nhộn nhịp trở lại để người dân chuẩn bị thực phẩm, hoa quả cho ba ngày Tết theo đúng tinh thần văn hóa dân tộc.

Tại chợ hoa Phước Lộc Thọ, các loại cây kiểng, đặc biệt là lan, đã giảm đi rất nhiều, dù người ta vẫn nhìn thấy các xe chở hoa đến giao hàng cho các quầy mỗi ngày. Dường như ít ai rời khỏi chợ mà không có một món gì trên tay. Người cầm nhánh lan, người ôm bó mai, người nâng niu cành đào, người lại khệ nệ bưng chậu cúc. Các quầy bán thức ăn bên cạnh hàng bánh chưng bánh tét cũng được rất đông người chiếu cố.

***

Không nhiều hoa như Phước Lộc Thọ, nhưng khu thương mại ABC cách đó không xa lại níu chân “dân Bolsa” và khách phương thập phương bởi vì “nó giống Việt Nam chi lạ,” như lời một bà cụ thốt lên khi cùng con cháu dạo bước nơi đây.

Ngoài ngôi chợ ABC đầy ứ hàng hóa và đông nghẹt người đến mua sắm, từ thịt thà cá mắm, đến trái cây rau quả, trà nước bánh mứt, thì dọc theo các cửa tiệm gần đó, từ tiệm bán rượu bia, bánh mì chè Cali, kéo dài đến hàng bà Tư Trái Cây Ngon, nhà may Linh Nga, bọc qua quán Bún Ban Mai, đến quán Tân Mai, mọc lên rất nhiều “quầy” bán hàng Tết.


Một bàn cao cao chất đầy bánh tét, bánh chưng, bánh ít, chen lẫn với củ kiệu, dưa món, bánh tổ và những gói quà bọc giấy kiếng đỏ đẹp mắt. Một bàn thấp thấp bày ít hộp đồ chay, ít lọn chả chay, bên cạnh bàn bán dăm bịch mãng cầu, vài ba trái bưởi. Có nơi không cần bàn, chỉ hai cái thùng giấy chất lên, là đủ thành một quầy bánh tét. Thậm chí không cần chất thùng giấy, ngay dưới đất người ta cũng có thể bày những khóm nho nhỏ nào sả, nào chuối, nào quýt, nào bao lì xì, nào xoài, nào bưởi, nào dưa hấu, và đôi thùng nhựa đựng ít cành đào lấm tấm nụ. Ðó là chưa kể quầy bán hàng Tết “di động” trên những chiếc “shopping cart” được đẩy đi lòng vòng chào mời “mua bánh tét đi cô.”

Khu chợ Tết này có lẽ là khu chợ ồn ào và náo nhiệt nhất so với những nơi khác. Và có lẽ chính vì vậy mà nó mang được nhiều nhất không khí chợ Tết Việt Nam.

Người đi chợ Tết nơi đây dường như có niềm vui được trả giá, được mặc cả. “Lay-ơn 7 đồng một bó.” - “Hai bó 12 đồng được không?” - “Mãng cầu bán làm sao chú?” - “Hai chục đồng một bịch.” - “Mắc quá vậy! 15 đồng được không?” - “19 đồng chắc giá.” Cứ thế, người mua kẻ bán, cùng nói cùng cười, chưa đến mức phải “chửi lộn.” Mặc dù có khi người bán nói hoa cúc “on sale” giá $10, người mua chọn hai chậu, chưa kịp trả tiền, người bán lại đổi ý, “Lộn, lộn, cúc 'on seo' không phải chậu này, chậu này phải $14 mới bán!”

Ði chợ Mỹ, làm gì có cảnh này!

Một nét ngộ nghĩnh nữa của những người đi mua hoa ở đây là không hỏi giá người bán mà lại hỏi giá người đang cầm cành hoa trên tay! Bởi vì, có người mua bó lay-ơn với giá $5 nhưng cũng có người mua với giá $7 hay $8, có người mua cành đào $15, nhưng có người phải trả đến $20, có người móc túi trả $50 cho một bó mai to, cũng có người chỉ phải chi ra $40 cho khóm hoa tương tự. Dù rằng nhìn kỹ, tiền nào của đó, nhưng người ta vẫn chỉ muốn mình có hàng đẹp nhất với giá thấp nhất. “Ăn cho buôn so” là thế.

Ngoài đủ loại hoa tươi, nơi đây dường như không thiếu loại trái cây nào cho bàn thờ ông bà ngày Tết. Từ mãng cầu nhỏ xíu như trái chanh đến lớn như trái cam, rồi dừa tươi, đu đủ Mexico, xoài Ken, đến trái Phật thủ, có cả những chùm sung nhỏ xíu đến là tội nghiệp!

Khang trang và đẹp mắt nhất nơi đây là tiệm bánh Van's Bakery. Vào đây, người mua như lạc vào mê hồn trận của các loại chả. Không chỉ là giò lụa thông thường, mà còn nào chả huế, chả bì, chả bò, chả chay, giò thủ thường, giò thủ nấm đông cô. Rồi bánh tét, bánh chưng, lớn có nhỏ có, chay có mặn có.

Và lạp xưởng. Và nem chua. Và bánh mứt. Cùng nhiều gói quà được trang trí thật đẹp sẽ làm hài lòng những ai được tặng. Nhiều hàng hóa để lựa chọn đôi khi lại khiến người mua hoang mang, bối rối. Bởi thứ gì nhìn cũng ngon, món gì trông cũng hấp dẫn.

Tiếng pháo đì đùng lên vang lên. Xác pháo vương đầy trên lối. Thoảng trong khí trời lành lạnh, mùi thịt kho nước dừa từ bếp nhà ai bay lên.

Tết con Rắn đến trước hiên nhà rồi.


Trích từ báo Người Việt - Tác gỉa Ngọc Lan


SaigonMyLove
Platinum Member
Join Date: Apr 2008
Số Điểm: 4817
Old 02-10-2013 , 10:08 AM     SaigonMyLove est dconnect  search   Quote  
Chợ chồm hổm trưa ngày 29 tết Qúy Tỵ 2013 ở Bolsa, Nam Cali

Xin chia sẻ với các bạn phương xa không có dịp về ăn tết cùng đồng hương một số hình ảnh sinh hoạt trưa 30 tết (năm nay là 29) tại góc chợ chồm hổm tại thủ đô tị nạn cộng sản, Nam Cali.




























HAPPY NEW YEAR



SaigonMyLove
Platinum Member
Join Date: Apr 2008
Số Điểm: 4817
Old 02-10-2013 , 10:11 AM     SaigonMyLove est dconnect  search   Quote  
Xin chia sẻ với các bạn ở xa nơi cộng đồng VN về quang cảnh đốt pháo đón giao thừa tại chùa Huệ Quang, miền nam California đêm 29 tết Qúy Tỵ 2013.












Happy new year to tất cả các bạn


SaigonMyLove
Platinum Member
Join Date: Apr 2008
Số Điểm: 4817
Old 02-11-2013 , 06:56 AM     SaigonMyLove est dconnect  search   Quote  
KÝ SỰ TRƯA 30 TẾT 2013 Ở PHỐ BOLSA

Dù là đang tất bật với cả trăm thứ việc của ngày 30 tết nhưng SG cũng không thể bỏ được cái thú du xuân truyền thống hàng năm vào trưa ngày 30 tết. Từ ngaỳ còn bé lắm, SG được đi chợ hoa trưa 30 tết 1 lần, thế là từ đó mình mê luôn cái không khí rất riêng tư & nhiều cảm xúc của chợ hoa Nguyễn Huệ ngày cuối năm.

30 tết năm nay rơi vaò ngaỳ thứ bảy nên khu Bolsa thật là nhộn nhịp & tấp nập du khách từ khắp nơi đồ về đón xuân. Mới khoảng 10 sáng mà parking khu chợ chồm hổm kế bên chợ ABC, góc đường Magnolia & Bolsa lớn như vậy mà cũng không còn 1 chỗ đậu, nhưng dòng người & xe vẫn nối đuôi nhau chạy vòng vòng kiếm 1 chỗ trống hiếm hoi để đi mua sắm 1 số món cuối cùng cho ngày tết đang kề cận.

Thỉnh thoảng một vài anh thanh niên quẳng ra đường 1 dây pháo nổ ròn gây cho bầu không khí tết lại càng phấn chấn hơn nữa. Hàng tết thì còn khá nhiều nhưng với lượng người đổ về nhiều như vậy thì chắc chắn sẽ không đủ bán, xin chúc mừng cho các vị thương gia lớn nhỏ của vùng Little Saigon đã có một mùa chợ tết thành công mỹ mãn.

Thả bộ về phía chợ hoa tết trước cửa khu Phước Lộc Thọ thì thật đúng là không khí của ngày 30 tết, chợ hoa tết đã được extend thêm sang ngày hôm nay cho bà con bán hoa vớt hụi chót. Các gian hàng còn nhiều hoa đã đồng loạt xuống gía tới 50% để dọn sạch cho kịp giờ dọn lều lúc 3pm. Những bó hoa mai rừng nhiều nụ cao bằng đầu người mấy ngày trước bán $20/bó nay đang rao bán gía $10 nên bà con chen nhau lụm mỗi người 1 mớ đem dìa chưng tết.

Bước vào bên trong lồng mall PLT thì đang tưng bừng rộn rã tiếng trống múa lân phía sân khấu chính. Dọc theo hai bên cửa chính là tràn ngập khách thập phương đang ngồi thưởng thức bao nhiêu là món ăn chơi cũng như ăn thật với đầy mầu sắc & hương vị quê nhà.

Vô tới giữa lòng mall là cả 1 đám đông đang quây chung quanh xem đoàn lân với 8 con lân đủ mầu luân phiên nhau biểu diễn đủ các thế bay nhẩy nhịp nhàng với điệu trống múa lân lúc thì dồn dập lúc thì khoan thai khi đoàn lân múa nhận lì xì của các em nhỏ cũng như người lớn.

Tất cả mọi thứ từ cảnh đến vật & không khí tết của Bolsa đang đem lại cho bà con đi du xuân thật nhiều cảm xúc nôn nao khó tả, nhất là những du khách từ phương xa về đây thì càng đê mê hơn khi được thấy lại những tràng pháo thân thuộc ngaỳ nào, nghe lại những tiếng pháo ròn rã để nhớ lại về những đêm trừ tịch của những muà xuân trước ngày mất nước.

Trước cửa chợ Bến Thành có ai đó vừa châm ngòi cho một giây pháo khoảng 10m, tiếng pháo nổ ròn rã như muốn báo với mọi ngưòi là “Tết đã đến thật gần rồi bà con ơi”, ôi sao mà phê qúa đi thôi, khói thuốc pháo mỗi lúc một tỏa rộng đem lại cho mọi người chung quanh cái mùi thơm của tết quê nhà năm nào, sao mà nó thân thương & thật nhiều kỷ niệm phải không các bạn.

Tối nay SG sẽ đi lễ giao thừa ở chùa Huệ Quang, sẽ cầu xin Trời Phật sớm đem hoà bình & tự do đến cho toàn dân Việt.

Xin cầu chúc cho tất cả các bạn cùng toàn gia quyến một năm mới dồi dào sức khỏe, thân tâm an lạc & vạn sự cát tường.

SGML

Last edited by SaigonMyLove; 03-03-2013 at 03:24 PM..
SaigonMyLove
Platinum Member
Join Date: Apr 2008
Số Điểm: 4817
Old 03-03-2013 , 03:22 PM     SaigonMyLove est dconnect  search   Quote  

Không chỉ là tô cháo lòng Tam Biên"


WESTMINSTER (NV) - “Cho hai tô cháo lòng ăn ở đây,” “Bán cho tôi một phần bún vịt xáo măng to-go,” “Lấy cho tôi hai pounds đồ lòng đủ thứ, nhớ lấy phèo nhiều nghen,” “Tính tiền giùm hai hộp cà ri dê này. Cân cho một pound nạc thăn luôn”...


Những lời mua bán qua lại như thế cứ rộn ràng, nhộn nhịp suốt ngày tại nơi có tên gọi “Chợ Tam Biên,” nằm gần ngân hàng Wells Fargo, trong khu thương mại tại góc đường Bolsa và Bushard.

Chợ Tam Biên không chỉ “là lạ” ở mô hình “one stop service” vừa là “mini market” vừa là “food-to-go,” mà Tam Biên còn khiến người ta phải quay trở lại, tìm đến nó, bởi sự bình dân, gần gũi chất chứa trong từng mặt hàng bày bán lẫn cách phục vụ chừng mực, lịch sự mà không phải chợ nào, tiệm nào cũng có thể tìm được tại Little Saigon.

***

Chợ Tam Biên, được mở từ Tháng Mười năm 2009, đến nay, chưa hẳn là quen thuộc với hầu hết những người nội trợ, bởi lẽ, mang tiếng là “chợ” nhưng người ta không thể đến đây để mua bó hành, cọng rau, ký bún, cân cà, cũng không ai đến Tam Biên để tìm mua bao gạo, chai dầu, con cua con cá.

Khách đến chợ Tam Biên là để mua lòng heo, mua gà tươi, vịt tươi, dê tươi, và mua thịt heo “nóng.” Hay mua các loại chả, từ chả cá, chả chiên, đến chả lụa, chả bì, giò thủ, chà bông, chả giò, giò sống, hay nem bò, nem chua, đồ chua.

Nhưng hơn hết, chợ Tam Biên được tìm đến là vì món cháo lòng nóng hổi, thơm lừng mùi gừng, mùi hành, quyện trong tim, trong gan, trong huyết, trong dồi, trong phèo, trong bao tử, mà giá chỉ có $3.5. Người ta đến chợ Tam Biên còn là vì tô bún vịt xáo măng béo ngậy những miếng thịt vịt không thoáng mùi lông, vì những hộp cà ri gà, cà ri dê, dê rựa mận, bê thui,... chỉ với giá từ $5 đến $10 cho một người đến hơn hai người ăn.

Cứ nhìn cách người ta đến ăn ngay tại chợ, bất kể giờ nào, từ khi mở cửa lúc 7 giờ rưỡi đến khi gần đóng cửa lúc 8 giờ tối, hay cứ hết người này đến người khác đến mua thức ăn mang về, cũng có thể hiểu được sự hấp dẫn của các mặt hàng nơi đây đối với khách địa phương lẫn người từ phương xa tới thưởng thức và cứ nhắc nhau phải trở lại Tam Biên ngay khi có dịp.

Với cách kinh doanh “one stop service,” những mặt hàng tươi được bày bán tại chợ Tam Biên cũng chính là những mặt hàng được mang đi chế biến thành món ăn để bán ngay tại chợ. Ðó có lẽ là lý do vì sao những mặt hàng food-to-go tại đây có vẻ ngon hơn, tươi hơn và rẻ hơn nhiều nơi quanh vùng.

“Có thể nói đến 95% mặt hàng bày bán tại đây là do chúng tôi tự làm lấy, tự chế biến lấy. Ðó là điều nhiều nơi khác không có. Chính vì tự làm, từ heo, dê, gà, vịt, và mang chúng đi nấu thành những món ăn thuần túy Việt Nam bán ngay tại tiệm nên chúng tôi chủ động được trong vấn đề kiểm tra chất lượng các món ăn, các sản phẩm cho luôn phù hợp với thị hiếu của khách hàng đa phần là người Việt Nam nơi đây.” Anh Linh Nguyễn, một trong những người điều hành ngôi chợ nhỏ này, cho biết.

***

Sống trong nghề làm heo “cha truyền con nối” từ những ngày còn ở phường Tam Biên, Biên Hòa, Ðồng Nai, vợ chồng ông Chư Nguyễn, thân sinh của anh Linh Nguyễn, cùng năm người con trai, sang định cư tại Hoa Kỳ từ năm 1993, mang theo bí quyết nghề nghiệp gia truyền, từ làm heo đến làm giò chả, tiếp tục gầy dựng và phát triển sự nghiệp nơi xứ người.


Khởi đầu, theo anh Linh Nguyễn, Tam Biên chỉ là một chợ nhỏ “mini market,” bán thịt tươi như heo, lòng, dê, gà, vịt.

“Rồi do nhu cầu của khách hàng muốn có thêm món này món kia nên từ từ chúng tôi thêm vào trong các mặt hàng của mình, để bây giờ mô hình của Tam Biên là một 'mini market' và 'food-to-go.'” Anh Linh chia sẻ.

Khách đến chợ Tam Biên có lẽ dễ dàng nhận ra một điều, đó là không khí gia đình, thân thiện, gần gũi. Không chỉ là mối quan hệ giữa chủ và nhân viên, giữa nhân viên và khách hàng, mà còn cả ở những người khách cùng ngồi thưởng thức tại chỗ các món ăn của chợ.

Vì đây là chợ nên không thể trông mong mình có thể tìm được những chiếc bàn ngồi riêng rẽ cho từng thực khách hay nhóm thực khách. Là chợ, nhưng lại có chiếc bàn dài, kê thêm những chiếc ghế tựa cho những ai muốn ghé ăn liền các món mình khoái khẩu, nên thì cứ thấy dư ghế, thấy chỗ trống thì ghé mông vào. Không cần ngại ngùng, không cần e thẹn.

Như những ngày còn ở quê nhà, ghé vào quán trong xóm, bên đường, xì xà xì xụp thưởng thức tô cháo gà, tô cháo lòng, tô cà ri, tô bún vịt, tô bún bò... Sẵn tiện mua thêm ít giò chả, hay giò sống, chả cá, hoặc dăm ba pounds sườn non, nạc đùi còn tươi nguyên sắc đỏ về nấu bữa cơm gia đình, hay mua ít lòng heo, hộp bê thui, dê rựa mận, hay dê xào lăn, dê tiềm thuốc bắc... về nhâm nhi cùng bạn bè, người thân sau một ngày làm việc để cùng cười, cùng vui, cùng “xả stress.”

Một điều gì đó rất hiền lành, thật thà, đáng mến trong cách những người chủ, tức vợ chồng con cái ông Chư Nguyễn, cùng làm việc, đối xử với nhân viên, và nói chuyện với khách hàng, cả cách những người nhân viên bê từng cái mâm mang thức ăn ra cho khách. Hối hả, khẩn trương, lẹ làng nhưng không xô bồ, chụp giựt, ồn ào, dù rằng thế mạnh của chợ Tam Biên là “food-to-go” chứ không phải là phục vụ thực khách tại chỗ.

“Chúng tôi làm theo phương cách gia đình, nên cứ nghĩ món gì chúng tôi nấu được, cảm thấy ngon miệng thì chúng tôi mang món đó ra giới thiệu với khách.” Anh Linh nói một cách khiêm nhường, “Nhiều người thích đến đây vì những món ăn đơn giản, không phải là xuất chúng, là ngon nhưng tương đối ăn vừa miệng, trên trung bình, quan trọng nhất là giá cả phải chăng, nên được bà con ủng hộ.”

Quả thực, trong tình hình kinh tế hiện nay, bước chân vào chợ Tam Biên, nhìn bảng giá cháo lòng chỉ có $3.5/tô, bún vịt xáo măng đủ cho một thanh niên đang độ tuổi ăn tuổi lớn vừa ngon miệng vừa no bụng chỉ có $5 một phần, hay hộp lòng heo đủ loại gần 2 pounds có sẵn hộp mắm tôm, ít rau quế chỉ có $10, tương tự giá đó cho dê nướng, dê hấp, bê thui, hay giò sống chỉ có $3/hộp, mua hai hộp $5, rẻ hơn rất nhiều so với mua tại các chợ Việt Nam, sẽ là lý do để níu chân khách hàng quay lại.

Anh Linh chia sẻ, “Một hộp cà ri dê có thể 2 người ăn cũng được, chúng tôi chỉ bán với giá $7. Tất cả đều cho chính tay chúng tôi nấu nên xem như lấy công làm lời, góp gió thành bão.”


“Mỗi hộp lụm vài cents” nhưng với lượng khách tìm đến chợ Tam Biên ngày càng nhiều như hiện nay khiến chủ nhân ngôi chợ này quyết định phải mở thêm một tiệm nữa tại góc đường Brookhurst và Westminster, trong khu Mall of Fortune vào cuối Tháng Tư hoặc Tháng Năm tới đây, “chỉ tập trung vào bán food-to-go và ăn tại chỗ, không muốn để mọi người phải chờ lâu, đợi đông như hiện nay.”

***

Mùi cháo lòng vẫn bốc lên thơm lừng trên chiếc mâm được người phục vụ hối hả mang ra cho khách. Bên tô cháo nghi ngút khói, một đĩa giá trắng ngần, một lát chanh thái nhỏ, và ớt đỏ, và giò cháo quảy vàng rộm. Chỉ vậy thôi, mà người ta truyền tai nhau về một ngôi chợ nhỏ có tên Tam Biên giữa lòng Little Saigon.

––-

NgocLan@nguoi-viet.com













SaigonMyLove
Platinum Member
Join Date: Apr 2008
Số Điểm: 4817
Old 04-23-2013 , 03:34 AM     SaigonMyLove est dconnect  search   Quote  

LITTLE SAIGON ĂN ĐÊM


Cách đây mười năm, buổi tối ở Little Saigon đi kiếm một chỗ ăn thật khó khăn, vì theo thói quen, sinh hoạt phố xá, hàng quán thường đóng cửa vào khoảng 8 giờ tối. Theo đà phát triển của các lớp người Việt đến đây càng ngày càng đông, Orange County (Nam California) hiện có 183,766 người Việt cư ngụ, so với Santa Clara (Bắc Cali) chỉ có 125,695 người (kiểm kê dân số 2011).

Ngoài số người đến Nam Cali theo diện di dân, người Việt ở các tiểu bang Hoa Kỳ và ở khắp nơi trên thế giới, dân du lịch và du học từ Việt Nam, không ai không mong đến Little Saigon một lần cho biết cái gọi là “thủ đô” tị nạn, với nếp sống gần gũi quen thuộc, một Sài Gòn nhỏ ở ngoài quê hương.

Do đó, lượng xe lưu thông tại vùng Little Saigon càng ngày càng đông, những ngày lễ cuối tuần, Giáng Sinh hay Tết Âm lịch, khách lạ mới đến, không rõ những ngóc ngách của vùng đất này, rất khó kiếm được một chỗ đậu xe để di dạo phố, mua sắm hay ăn uống tại Bolsa.


Nhằm đáp ứng nhu cầu mua sắm của cư dân, mấy năm gần đây, phần lớn những ngôi chợ thực phẩm trong vùng Bolsa đã mở cửa cho đến 11 giờ đêm, dành cho những bà nội trợ bận bịu công việc, hay săn sóc con cháu, tránh đi lại đông đúc hay kiếm chỗ đậu xe khó khăn lúc ban ngày, có thể dành thời gian buổi tối cho việc chợ búa.

Những quán ăn bắt đầu mở cửa khuya hơn, tạo cho Little Saigon có những buổi tối nhộn nhịp, và số thương vụ tăng gấp bội so với hoạt động bình thường ban ngày. Khách phương xa đến đây, vào những buổi tối cuối tuần phải xếp hàng để chờ một chỗ ngồi trong hàng quán không lấy gì làm rộng rãi, mặt khác, không ai đi ăn khuya một mình mà không kéo theo bạn bè, có khi con số lên đến hàng chục người.

Khu ăn khuya ở Little Saigon bao gồm các hàng quán trên đường Bolsa góc đường Bushard, đồng loạt mỗi đêm đều mở cửa đến 12:00AM, riêng hai đêm Thứ Sáu và Thứ Bảy đến 2:00AM, gồm có Corner View, Kasey Noodle & Grill, Lộc Ðỉnh Ký, Phở Thanh, Thành Mỹ. Riêng Phở Thanh cho biết, nửa khuya về sáng, còn khách là quán còn mở cửa.

Món ăn khuya

Lẽ có nhiên, vào lúc một hai giờ khuya khách vào quán ăn, không ai ăn cơm hay những món “nặng bụng” mà chỉ dùng các thức ăn nhẹ, để sau đó còn về ngủ ngon giấc. Ngoài các tiệm phở quen thuộc, khách vào ăn một tô phở khuya, còn lại các tiệm ăn khác, nhắm đáp ứng nhu cầu ăn nhẹ vào ban khuya để chiêu khách.

Corner View cho biết họ “sở trường” món cháo: Cháo gạo đỏ, cháo trắng, cháo giải cảm, cháo cá, cháo gà, cháo nghêu và “mì gỏ”.

Quán Noodle & Grill có cháo gỏi vịt, cháo gỏi gà, bún vịt xáo măng, bún mắm.

Thành Mỹ thì hủ tiếu khô, nước hay các thứ cháo. Lộc Ðỉnh Ký cũng với các món cháo, mì trong khi khách thèm phở thì đến Thanh. Nói chung là khách ăn khuya thường thích các món nước.


Ông Trần Minh, một người khá đứng tuổi đang ăn phở khuya trong quán Thanh đã nói với chúng tôi: “Cũng mừng, là bọn trẻ ở hải ngoại rất thích ăn phở! Còn thích phở là chưa quên Việt Nam, ở vùng này thiếu gì quán ‘fast food’ nhưng bọn trẻ lại cứ bu vào các quán phở!”

Khách ăn khuya

Cô Quỳnh Nguyễn, chủ quán Kasey's cho biết, 90%, đôi khi 100% khách ăn khuya là các em trẻ, đi với nhau từ năm ba người đến cả toán hơn mười người, rất ồn ào và vui nhộn, thỉnh thoảng đem theo các bạn trẻ người Mỹ hay người Mễ để hãnh diện giới thiệu các món ăn Việt Nam.

Chúng tôi đã gặp một nhóm trẻ hơn 15 người, trong này có em là du học sinh, đang chờ nhà hàng sắp xếp chỗ ngồi. Một em cho biết, họ đang ở một party gia đình cuối tuần ra, “vui nhưng đói bụng, bây giờ có một tô phở nóng là hấp dẫn nhất”. Hoàng Trần, manager của nhà hàng nói thêm: “Nhà hàng tuy rộng, nhưng những ngày lễ lớn, khách ăn khuya lại đông hơn khách ngày. Những người trẻ thường vui nhộn, ‘tip’ rộng rãi!”

Cũng có vài người, đàn bà áo dài, đàn ông còn áo vest cà vạt, họ vừa ở chỗ ca nhạc hay gặp gỡ hội đoàn ra, muốn ăn chút gì thêm, trước khi về ngủ.

Cũng không thiếu những người không nhà, lang thang lợi dụng không khí nhộn nhịp của những quán ăn Bolsa về đêm, chặn đường những người đi ăn khuya để xin tiền!

Chúng ta đang bước vào Mùa Hè, ban ngày nóng nực, độc giả thử chọn một đêm cuối tuần, rủ một vài người bạn xuống Bolsa, đi ăn một tô cháo khuya để thay đổi không khí xem sao!


Huy Phương - Báo Người Việt

*******************************************









SGML
SaigonMyLove
Platinum Member
Join Date: Apr 2008
Số Điểm: 4817
Old 07-10-2013 , 07:40 AM     SaigonMyLove est dconnect  search   Quote  

Coi Chừng Bị Móc Túi Khi Đi Du Lịch Âu Châu



Ðôi lời: Mùa Hè là mùa du khách khắp nơi trên thế giới háo hức đổ dồn về Âu Châu đi những chuyến du lịch và đây cũng là mùa mà các tay “diệu thủ” đi “công tác” khắp các ngả đường tại các nước Âu Châu. Năm 2011 tôi đã có dịp viết bài “Diệu thủ thư sinh” để du khách Việt Nam cẩn thận hơn khi đi du ngoạn. Mỗi năm các chiêu pháp của các tay diệu thủ càng ngày càng trở nên “tinh vi và ngoạn mục” hơn, vì thế ATNT Tours cảm thấy cần “update” lại những thông tin (không phải chỉ dành cho khách hàng của ATNT Tours) mà thiết nghĩ tất cả du khách Việt Nam chúng ta cần biết thêm và cảnh giác khi đi du lịch.

Những ai đã từng thích thú đọc truyện Anh Hùng Xạ Ðiêu thì đều nhớ trong phần đầu bộ chuyện, Kim Dung có viết hư cấu về một nhóm 7 người được mệnh danh là Giang Nam Thất Quái. Nổi tiếng nhất là thủ lãnh Phi Thiên Biển Bức Kha Trấn Ác chuyên ném phi tiêu và sử dụng cây quải trượng và là đại sư phụ của Quách Tĩnh. Kế đến là Diệu Thủ thư sinh Chu Thông, người tinh thông sách vở và nhiều mưu mô. Giang Nam nhị quái Chu Thông thường ăn mặc như là một người thư sinh nghèo, dùng quạt làm vũ khí và chân tay quyền biến rất nhanh, lấy đồ trong túi người khác mau lẹ đến nỗi mà người mất không hề hay biết. Vì thế, giới võ lâm gán cho Chu Thông biệt danh là “Diệu Thủ Thư Sinh”. Không biết tuyệt chiêu của Diệu Thủ Thư Sinh cao cường đến đâu qua ngòi viết của Kim Dung, nhưng những độc chiêu của chiêu thức “diệu thủ” ngày nay chúng ta không thể coi thường được. Môn võ công này có nhiều môn phái khác nhau tùy theo từng châu lục (Âu Châu, Á Châu, Mỹ Châu) nên các chiêu thức cũng khác nhau, nhưng chúng đều vô cùng lợi hại.


Âu Châu là một khu vực bao gồm các đất nước giàu nghèo nằm san sát nhau. Nước giàu thì có thể kể ra như Anh, Pháp, Ðức, Thụy Sĩ, Áo, Hà Lan, Bỉ. Nghèo thì có các nước Cộng Sản Ðông Âu cũ, còn nợ nần thì như Spain, Portugal, Italy, v.v. Nhưng dù ở bất cứ đất nước nào, những nơi mà du khách đổ xô đến du ngoạn thì các nơi đó đều có rất nhiều môn đệ của Giang Nam nhị quái Chu Thông làm việc cật lực ngày đêm. Du khách đến Âu Châu mà không biết sử dụng môn “lăng ba vi bộ” để tránh né thì rất dễ dàng trúng độc chiêu “diệu thủ” của họ. Các “diệu thủ” thường tụ tập thành nhóm ít nhất từ 2 người đến 5-6 người. Mục đích là để bảo vệ tương trợ lẫn nhau và tạo ra các “hư chiêu” để đánh lừa du khách. Khi họ ra chiêu thì thường thường du khách không mất tiền thì cũng mất passport, máy camera, máy quay phim, đồng hồ, v.v. Ðồng thời làm du khách bực tức, nổi nóng cáu giận, mất thì giờ làm police report và tốn thêm tiền để lo toan các phí tổn chung quanh.

Khi đi vào thành phố Âu Châu, khung cảnh đẹp đẽ của phố, di tích lịch sử nhà thờ, viện bảo tàng, sự sầm uất của quảng trường thường lôi cuốn làm ngẩn ngơ người xem. Ai cũng mải mê chụp hình, quay video chụp hình, hay lo nói chuyện thưởng ngoạn mà không còn chú tâm đến chung quanh. Ðây chính là lúc các “diệu thủ” ra tay rất nhanh. Bạn nên để ý xem có ai đứng gần bạn không! Bất kể người đó ăn mặc như thế nào, họ ăn mặc thật sang trọng hay thật nghèo hèn cũng không khác gì nhau. Càng bảnh trai, càng xinh gái bao nhiêu thì bạn càng nên phải cảnh giác đề phòng nhiều hơn. Sau đây là những hiểu biết góp nhặt mà tôi chia sẻ đến độc giả những điều cần chú ý.


Khi bạn ngồi trong lobby hotel hay trong các tiệm ăn, nếu bạn thấy một cô xinh đẹp mà lởn vởn quanh mình, cô ta đi tay không và không đeo ví thì bạn nên cẩn thận vì cô ta có thể “mượn và đeo” ví của bạn rất nhanh mà không bị ai nghi ngờ gì cả.


Nếu có ai bỗng dưng tỏ ra vồn vã sốt sắng hỏi thăm bạn điều này điều kia, chẳng hạn như hỏi bạn mấy giờ rồi. Những lúc đó là lúc bạn cần “cảnh giác” cao độ vì đích thị đó là môn đệ Chu Thông rồi. Chỉ khác Chu Thông có thể ăn mặc lôi thôi một chút, còn các môn đệ được hóa trang trông bảnh bao đẹp đẽ vô cùng.

Bạn là người cẩn thận kỹ càng, nhưng bạn là người có lòng từ tâm bác ái. Thấy người nghèo hèn cơ cực đứng van xin lòng từ tâm du khách. Những điều này làm bạn mủi lòng, lục túi tìm ít tiền lẻ để bố thí. Nhiều khi đây là lúc bạn lọt vào “khổ nhục kế” của Diệu thủ Thư sinh, nếu có mất tiền hay mất cả passport thì xin bạn cũng đừng nổi giận hay mắng chửi rủa. Bạn đừng quên bạn đang là người từ tâm, giúp đỡ người nghèo khó!

Ðang dạo chơi một thắng cảnh nào đó, có những cô bé/phụ nữ chạy đến tìm cách nói chuyện, xin chữ ký thì bạn hãy nên cẩn thận vì lòng thương người của bạn là nằm đúng trong thế “hư chiêu” của họ. Trong trường hợp này bạn chính là người hại bạn.

Ngắm cảnh đẹp, bạn mải mê rảo bước chân đi tìm chỗ đứng chụp hình quay phim, bạn thấy có ai đụng chạm nhẹ bạn phía sau. Quay lại bạn gặp một anh chàng bảnh bao, ăn mặc tử tế chải chuốt, trông rất thư sinh và nói câu xin lỗi. Bạn đừng vội nói: “It's OK hay No problem”! Mà ngay lập tức bạn nên kiểm soát lại bóp ví, tiền bạc trong túi quần sau, 90% khuy nút túi sau đã bị mở hoặc bóp ví bạn đã ra đi.


Bạn đang nắm tay đi dung dăng dung dẻ nói chuyện với vợ trên con đường rộng rãi, đọc thơ Tình già của Phan Khôi mùi mẫn nói chuyện ngày xưa. Bỗng ngược chiều, một nhóm 3-4 người, con trai có con gái có, cười nói đùa nghịch và làm như muốn đâm sầm vào bạn. Bạn nên lùi tránh ra và sẵn sàng hét lên vì chính là chúng rồi. Thường khi bạn lùi tránh ra là chúng biết bạn đã biết nên chúng thường bỏ đi. Còn bạn không biết lùi tránh và cũng không biết hét thì bạn sẽ ngậm ngùi hát bài “Tình cầm nhầm”. Cuốn Passport và đồng tiền của bạn đành chia tay với bạn “thôi chia ly từ đây...”

Bạn đang ngồi chờ bạn bè ở Lobby hotel 5 sao đẹp và sang trọng. Bỗng có người trông rất chỉnh tề lân la đến làm quen. Nói đủ thứ chuyện và khen bạn, khen nước Mỹ bạn đang ở, khen ông tổng thống nước bạn đang ở rất giỏi. Cuối cùng anh/cô ta muốn bạn cho anh/cô ta mượn xem một đồng tiền dollar Mỹ mà anh/cô ta chưa bao giờ được thấy. Bạn lịch sự và đã được khen quá rồi nên không ngần ngại móc tiền trong bóp ví đưa cho anh/cô ta xem ngay. Sau khi từ giã người bạn mới, bạn đi lên phòng thì mới biết tiền và nữ trang trong ví bóp không cánh mà bay hết. Ðây là một tuyệt chiêu trong “diệu thủ pháp”. Bạn không nên quá thân thiện với người lạ và luôn luôn có một khoảng cách.


Bạn thường rất kỹ nên lúc nào cũng cất tiền trong cặp táp với hai ba lần túi ngăn, khi cần tiền mua quà hay ăn trưa bạn mới lấy tiền từ trong cặp ra. Ðến chiều khi ngồi nghỉ, lấy tiền để mua nước uống thì mới biết là tiền trong ngăn cặp táp không còn nữa. Ðây là một tuyệt chiêu khác! Tốt nhất là bạn không nên hớ hênh để lộ tiền bạc cho người khác nhìn thấy.

Nếu bạn đi xe metro, thường thì đi trong đường hầm metro các “diệu thủ” chưa làm việc vội. Họ sẽ đứng cạnh bạn đợi xe điện, xe vừa ngừng lại mở cửa là họ tung chiêu ngay. Họ làm bộ cúi xuống để cột lại dây giầy, đồng thời ôm cả hai chân bạn. Bạn sẽ ngả chúi về phía trước và đã có người đứng sẵn đó đỡ bạn. Lúc bạn đứng thẳng người lên được thì mọi sự đã xong xuôi. Chiêu thức này thường thì chỉ áp dụng cho phái mày râu. Còn phái đẹp thì các diệu thủ lịch sự hơn nên làm bộ chen lấn vào xe và dùng chiêu thức rất nhanh mở ví bóp các bà các cô, ít ai thấy kịp. Khi họ “làm bộ cúi xuống” và “làm bộ chen lấn” chỉ là hư chiêu đánh lạc hướng chú tâm của bạn. Chỉ có thế thôi và bạn sẽ ngâm thơ “ngậm ngùi” của Huy Cận suốt trên con đường hành trình còn lại.

Bạn hay đeo packbag sau lưng và mỗi khi nghỉ chân ăn uống thì thường hay bỏ xuống cạnh mình, tưởng thế là an toàn. Nhưng nếu có một hai cặp tình nhân đi gần vào chỗ bạn ngồi thì bạn phải chú ý ngay bàn tay của họ. Họ dùng 1 ngón tay móc vào quai packbag và đi tỉnh bơ. Nếu bạn thấy kịp và phản ứng thì cô tình nhân sẽ làm như người vô tình “chận đường” bạn, anh tình nhân sẽ buông ngón tay ra bỏ lại packbag và họ vẫn “âu yếm” dìu nhau đi trên phố vắng như đã không có chuyện gì xảy ra!

Còn tuyệt chiêu hơn nữa là Diệu thủ Thư sinh sẽ lấy nhẹ ví hay backpack của bạn và bỏ vào trong cái “packback lớn” của họ. Bạn nên nhớ tất cả mọi ví, bóp, backpack lúc nào bạn cũng nên để phía trước mặt bạn.


Bạn check-in khách sạn và nhớ tuyệt đối không cất tiền bạc nữ trang trong safety box (tủ an toàn) trong phòng bạn. Hotel lúc nào cũng có ghi chú điều này. Safety box chỉ dùng để cất giữ giấy tờ chứ không phải là tủ cất giữ tiền bạc nữ trang. Bạn có mất thì đành ngậm đắng nuốt cay thôi vì không có khách sạn nào đền cho bạn. Dĩ nhiên là phải có bàn tay của “diệu thủ thư sinh” nhưng tuyệt chiêu như thế nào thì ngay cả khách sạn họ cũng không biết.

Nếu phải kể ra hết những chiêu thức của “Diệu thủ pháp” thì tôi chịu thua vì chiêu thức này biến hóa khôn lường. Các môn đệ của Giang Nam nhị quái giỏi hơn sư phụ của họ nhiều. Họ không xấu hổ, không sợ bị bắt và cũng không sợ bị đánh. Họ làm vì nhu cầu để sống, họ không học hành, họ không có việc làm! Có những diệu thủ còn chút tình người, sau khi lấy hết tiền của đối phương và họ gửi trả lại giấy tờ cho người bị mất. Nhưng số “diệu thủ” có tình người này chẳng có bao nhiêu!

Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, có biết bao nhiêu người quyền cao chức trọng nhưng bản chất “diệu thủ” về trộm cắp của công cũng không khác lắm, nhưng họ dùng các chiêu thức khác và hư chiêu của họ là bề ngoài giàu có, quyền thế, đóng vai đạo đức. Một nơi nào mà trộm cắp quá nhiều thì tôi nghĩ lỗi của họ một phần mà lỗi của cả xã hội đó, lỗi của cả một tập thể lãnh đạo nơi đó đã không làm tròn trách nhiệm của mình. Khổng Tử, Mạnh Tử trong một chiều hướng nào đó đã cố tạo ra một cái “lễ” để buộc con người vào cái thiện, vào cái trật tự có trên có dưới của gia đình nhằm để giảm bớt đi nạn trộm cắp trong xã hội. Sự thiên vị đẳng cấp, giai cấp và những nghèo khó bất công trong xã hội đã góp phần không nhỏ vào sự hình thành ra một đội ngũ môn đệ của Giang Nam Nhị quái Chu Thông vô cùng rộng lớn trên khắp địa cầu này. Võ công của sư tổ Chu Thông “Phân Cân Thác Cốt Thủ” dù ông đã luyện thành rất cao nhưng ngày nay chỉ là một hạt cát trong kho tàng võ công của các đệ tử ông.

Các nước Âu Châu đều là địa bàn hoạt động của các “Diệu thủ thư sinh”, nhưng ở các nước cộng sản cũ như Cộng hòa Tiệp, Hungary, sau đó là Pháp, Ý, Spain là các nơi có rất nhiều môn đệ của Chu Thông tập trung ở đây. Du khách cần cảnh giác nhiều khi du lịch ở các nước trên. Có dịp tôi sẽ quay trở lại với đề tài “Diệu thủ thư sinh” Á Châu và Mỹ Châu với các chiêu thức khác với Âu Châu. Nhưng dù sao cũng phải nhận rằng “Diệu thủ thư sinh” của Âu Mỹ còn hiền hòa hơn các tay “diệu thủ” Á Châu nhiều. Ðất nước văn minh Cộng Sản Việt Nam đang một ngày có nhiều thêm “Cướp thủ thư sinh” và “Sát thủ thư sinh” thay dần cho lớp “Diệu thủ thư sinh”.

Sau 17 năm trời làm việc trong ngành du lịch, tôi tự luyện tập môn “ thoái nhất bộ” (lùi một bước) để khống chế “diệu thủ pháp” của các cao thủ môn đệ Chu Thông. Chiêu thức này cần nhất sự bình tĩnh, khi đã nghi ngờ thì luôn luôn lùi xa ra một chút và sẵn sàng có võ công “Sư tử Hống” của Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn, không để ai chen lấn đến gần, nhìn thẳng vào mặt và quan sát hành động đối phương. Thường thì tôi thành công đến 95% nhưng 5% còn lại, khi gặp tay đại-cao-thủ thì mình phải ngả nón bái phục và vô cùng ngưỡng mộ phép hư chiêu và võ công diệu-thủ-pháp tuyệt đỉnh của họ. Vỏ quít dày, móng tay nhọn! Ai dám tự tin!


Trần Nguyên Thắng/ATNT Tours & Travel
9106 Edinger Ave., Fountain Valley, CA 92708
Tel: (714) 841-2868/(888) 811-8988
*Website: www.atnttravel.com / www.atnttour.com


**********************************************



CanThoQueEm
Junior Member
Join Date: Sep 2013
Số Điểm: 1
Old 09-12-2013 , 08:02 AM     CanThoQueEm est dconnect  search   Quote  
Cám ơn Little Star và Saigon My Love rất nhiều, đang search chỗ ăn ở của vùng Little SG mà gặp topic này như nắng hạn gặp mưa, khỏi phải đi ăn nhằm mấy quán quá dở tệ.

Giữa tháng 10 này có chị ở VN qua ăn khánh thành nhà thờ nào đó mới xây ở LSG, CanTho từ Utah bay qua đó đi ăn chơi với chị, đã biết sẽ ở Ramanda rồi, nhưng còn ăn thì thèm mấy món này nhờ các anh chị em tư vấn chỗ nhé. Dĩ nhiên khẩu vị mỗi người mỗi khác, nhưng ít ra cũng có điểm chung, miễn sao CT ko phải vô mấy chỗ dân ở đó ai cũng chê là ok rùi.

- Tiết canh vịt, thịt dê thì chỗ nào bán, món này hơi khó kiếm vì ít quán bán, mà CT thì ko muốn lên taxi đi lòng vòn kiếm.

- Cơm tấm: đã từng ăn quán Thuận Kiều rất thích, nhưng ko nhớ địa điểm nào vì taxi chở đâu thì ăn đó. Chỉ nhớ cái quán nhỏ xíu mà đông lắm, chen chút ngồi sát ngay quầy tính tiền luôn á. Ko biết chi nhánh TK này là cái nào trong số tiệm cùng tên, hic ! Cơm tấm Thành đã ăn và ko thích vì thịt dai và cơm nhão quá !

- Các món khô như hủ tiếu khô, mì khô ngoài LĐKý thì còn quán nào ok để CT thay đổi ăn thử.
- Bún mắm và bún măng vịt ở đâu ngon nè ?

cám ơn mọi lời góp ý !
SaigonMyLove
Platinum Member
Join Date: Apr 2008
Số Điểm: 4817
Old 11-07-2013 , 10:39 AM     SaigonMyLove est dconnect  search   Quote  
Luận về Phở & phụ tùng đi kèm!!


“Cho một tô tái chín,” “Cho một tô tái nạm gầu gân sách”, “Một tô chín, bò viên”... Đó là những “order” mà bất kỳ ai cũng từng nghe khi bước chân vào một quán phở. Tuy nhiên, cũng là bánh phở đó, cũng là miếng thịt tái đó, cũng là miếng gầu, miếng nạm đó, nhưng tại sao nơi này khách hàng phải kiên nhẫn đứng chờ bàn, tiệm kia thì lúc nào cũng thênh thang chỗ trống?

Câu chuyện về những miếng thịt bò trong bát phở với cô Charly Châu, người đang chịu trách nhiệm điều hành công ty Bravo Meat Co. ở Santa Ana, nơi cung cấp thịt bò cho khoảng hơn 75% các tiệm phở quanh khu vực Little Saigon, mở ra thật nhiều điều thú vị chung quanh món ăn được xem là quốc hồn quốc túy của người Việt Nam.

Thịt bò của Bravo Meat Co., nơi cung cấp thịt cho hơn 75% các tiệm phở quanh Little Saigon và miền Bắc California, và Las Vegas.

Mái tóc cắt ngắn “như con trai,” trang phục gọn gàng, lịch lãm, và đặc biệt là giọng nói ngọt ngào, êm êm khi nói tiếng Việt, Charly Châu có thể khiến người đối diện có cảm tình ngay với cô trong lần đầu gặp gỡ.

Đi vượt biên cùng ba mẹ vào năm 1980, khi mới lên 4., một năm sau, Charly đến Mỹ. 13 tuổi Charly đã đi làm cho tiệm Phở 54 của gia đình bằng những công việc nhỏ nhỏ như “làm nước, làm rau, biết công công việc trong nhà bếp ra làm sao, cách phục vụ khách hàng như thế nào.”

Đến 23 tuổi, học đại học xong, Charly bắt đầu ra hãng Bravo Meat Co. làm với ba, là ông Châu Hưng, một trong những người sáng lập công ty này từ năm 1986.

Công việc hiện tại của Charly là đi nói chuyện với khách hàng, giới thiệu các mặt hàng của công ty.


“Với một khách hàng mới mở tiệm, chưa có kinh nghiệm, chưa biết gì hết, thì mình có thể giới thiệu cho họ biết các loại thịt mà mình có, chất lượng của nó, màu nó khác nhau làm sao. Tái có bao nhiêu loại. Rồi đến các loại nạm, phải biết là ở những quán phở bán cho Mỹ thì Mỹ không ăn nạm, mà họ ăn chín... Mình cần biết những điều đó để chỉ cho khách.” Charly giải thích về công việc của mình.

Theo Charly, “chỉ riêng tái thôi đã có đến mười mấy loại.” Nào là tái Mỹ, tái Úc, tái Kobe, tái nạt, tái Central Valley, tái Excel, tái IBP... Mỗi loại là một giá tiền khác nhau.

Charly nói một cách say sưa, “Một miếng tái ngon thì độ mềm của nó phải đạt đến cỡ nào. Miếng nào thì gọi là 'trim' có giá mắc nhất, rồi 'choice' hay 'eye round'. Mà thịt mắc tiền chưa hẳn là loại thịt khách hàng nơi đó thích. Bởi vì nếu khách hàng quen ăn tái nhìn hồng hồng thì lại nghĩ miếng thịt màu đậm quá sẽ không ngon. Chưa chắc! Tùy người thôi. Có tái ăn ngọt hậu. Có tái đơn giản ăn vào thấy ok thôi. Cũng có tái mềm ơi là mềm mà vị của nó lại không hút vô nước phở. Mỗi loại tái đều khác nhau hết.”

Rồi đến nạm cũng có nhiều loại nạm, nào là nạm bò số 1 Central Valley, nạm Cargrill, nạm bò Dale Smith, nạm bò Walt's.. Gân cũng thế. Vào tiệm chỉ nghe khách kêu “Cho tô tái gân hay chín gân” nhưng có thể chẳng bao nhiêu người biết rằng đó là gân bò Excel, gân bò IBP, gân bò nạt, hay gân bò Swiff. Thậm chí sách bò cũng vậy. Có tiệm đặt mua sách bò AA, có tiệm thì chỉ ưa sách bò Hoskie, nơi thì chỉ chuyên về sách bò tổ ong.

Xương để nấu nước phở cũng không bao giờ giống nhau ở các quán phở. Bởi lẽ có đầu bếp sẽ chuộng xương bắp chân Central, có người thích xương bò CV, xương bò CG, hay xương bò JOB, xương bò WT...

Thì ra, qua những gì Charly nói, bước vào thị trường phở cũng chẳng khác nào như lạc bước vào một “ma trận.”

Chưa hết, theo Charly, “Mình cũng có thể chỉ người ta cách cắt, rồi chỉ làm như thế nào để giữ cho thịt đó không bị hôi.”

Cô phân tích, “Mỗi tiệm phở có những khách hàng khác nhau, khẩu vị khác nhau, không ai có thể nói phở ai ngon hơn ai hết mà chỉ là khẩu vị của mình có hợp với người nấu hay không và thịt tái đó mình ăn quen hay không, mình thích mùi tái nồng hay không. Nếu một người không thích ăn nồng thì sẽ nói tái đó dở lắm! Chưa chắc vì tái đó lại mắc tiền thì sao? Có loại tái đẹp, ăn ngọt hậu mà khách ăn không thích cũng có thể do đầu bếp cắt thịt quá dày. Phải biết độ mỏng cỡ nào để cắt tái, làm sao biết sắp ra tô cho đẹp, nhìn hấp dẫn và khách nhìn vào biết đó là tái mới cắt ra, còn để lâu quá thì tái sẽ đen.”

“Không phải tái là tái không đâu, mà mỗi vị của tái đều khác nhau, tại thức ăn của bò khác nhau. Có một loại tái mùi nồng hơn, nhưng vị nó không ngọt hậu, tại nó không có ăn bắp.” Cô tiếp tục nói trong một niềm say mê lạ lùng.

Có lẽ ai cũng vậy, “đụng vào lãnh vực chuyên môn” là người ta có thể nói thao thao bất tuyệt. Mà với người càng yêu công việc của mình thì cách nói của họ càng khiến người nghe thấy thú vị hơn rất nhiều, đặc biệt là khi nói đến chuyện ẩm thực.

Charly là một người như thế, bởi như cô nói, “Mình theo nghề cung cấp thịt cho các tiệm phở, ngày nào cũng phở phở nên bây giờ trong máu chắc cũng có phở.”

Trong khi chờ tô phở được mang ra, Charly lấy chiếc chén nhỏ làm món nước chấm: 1 chút tương đen, 1 chút tương ớt, rắc lên tí tiêu và nặn vào ít chanh. Hòa chung tất cả lại với nhau.

Hãy thử nhúng miếng thịt bò “filet mignon” vào chén nước dùng như khi mình ăn “tả pín lù” và cứ nhúng cho chín theo cách mình ăn.

Thử chấm miếng thịt vào chén nước chấm vừa pha xem.

“Miếng thịt tái khi được cắt vừa mỏng, thịt sẽ mềm, nhưng không mềm nhũn, mùi thịt bò thơm nhưng không quá nồng để gây cho mình cảm giác gây gây, nước nhúng này vừa đủ ấm thôi chứ không quá nóng, thành ra khi đưa miếng thịt vào miệng, dường như vị ngọt chảy xuống cuống họng, không có cảm giác miếng thịt bị lã ra. Miếng thịt tái chấm vào chén nước chấm vừa có chanh vừa có ớt vừa có tương, có tiêu làm cho miếng thịt trở nên ngọt hơn nữa, khiến mình muốn ăn thêm một miếng nữa.” Miếng thịt ngon ngọt đã nằm trong miệng, mà nghe thêm cách diễn tả của Charly thì lại thấy nó trở nên ngon thêm một chút nữa.

Hãy thử một miếng gầu. Tại sao miếng gầu ở đây thơm và giòn, trong khi nhiều tiệm khác không được như vậy?

Người chuyên nghiên cứu về các loại thịt có trong phở giảng giải, “Miếng thịt nào cũng giống nhau nhưng cách dùng và cách cắt sẽ làm cho miếng thịt trở nên ngon hay không ngon. Vì vậy có khi mình đi ăn thấy phở không ngon nhưng thịt thì ngon. Khẩu vị mỗi người mỗi khác, nên tiệm phở đó được đánh giá là ngon hay không là tùy ở mỗi khách hàng. Không nói ai hơn ai được hết.”

Có lẽ Charly nói đúng, “Đi ăn nhiều rồi, Charly thấy phở mỗi chỗ đều khác nhau. Charly thích mùi thơm của phở Pasteur, nó khác với Kimmy. Thích Kimmy vì thịt cắt ngon. Thích phở Thanh Lịch vì mùi của nó hơi Bắc một chút. Mùi phở Charly thích tùy theo ngày. Nên nếu phải nói phở nào ngon hơn thì chỉ có thể nói mỗi người có một cách riêng, và phong cách này dẫn theo mỗi tiệm đều có khách hàng trung thành của họ.”

Quả thật, ngẫm lại thấy rõ ràng “Phở ngon tùy thuộc nhiều vào cách cắt thịt. Thịt phải đủ độ mỏng để làm người ăn không bị ngán, không thấy chán. Cắt thịt cũng quan trọng như cách nấu nước phở. Nước phở nấu bằng mỡ vàng sẽ bay mùi thơm hơn.”

Cùng một nơi cung cấp thịt, cùng những gia vị nấu phở nhưng 10 người nấu sẽ cho ra 10 vị phở khác nhau, dù là phở Nam hay phở Bắc. Tuy nhiên, tô phở nào được người ta ưng ý, chọn lựa nhiều hơn hết? Thật khó có câu trả lời cho vừa ý tất cả.

Và sẽ không có tiệm phở nào tiết lộ cho khách hàng biết họ đã nấu nước phở bằng xương loại nào, tái họ dùng là loại nào, nạm họ bán giá ra làm sao, và gầu, và gân và sách. Bởi lẽ, đó là bí quyết.

Chỉ biết rằng, ngay từ khởi đầu, Bravo Meat Co. nơi cung cấp thịt bò cho hơn 75% các tiệm phở quanh vùng Little Saigon, chưa kể vùng Bắc California và Las Vegas, đã biết phân loại thịt nào ra thịt đó, “nhìn vô biết miếng nạm biết nó như thế nào, có có đủ vè hay ít vè, nhiều mỡ hay không mỡ... Và làm sao để cắt ra một miếng thịt ngon, giữ thế nào cho thịt không hôi.”

Người ta tìm đến với Bravo Meat Co. không chỉ vì nơi đây có thể xem như “One Stop Shop” với đủ loại gia vị cho ra một nồi phở, từ thảo quả, quế, hồi, đinh hương, hột ngò, muối, đường, bột ngọt, tương đen, tương đỏ, nước mắm, nước tương, bánh phở,... mà đến đây, để còn được nghe Charly Châu phân tích về sự khác biệt của các loại thịt làm nên một tô phở ngon như ý.



Ngọc Lan
(báo Người Việt)

************************************

Xin gửi tới các đệ tử trung thành của ...................... PHỞ.





Last edited by SaigonMyLove; 11-07-2013 at 10:44 AM..
SaigonMyLove
Platinum Member
Join Date: Apr 2008
Số Điểm: 4817
Old 11-07-2013 , 10:43 AM     SaigonMyLove est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by CanThoQueEm
Cám ơn Little Star và Saigon My Love rất nhiều, đang search chỗ ăn ở của vùng Little SG mà gặp topic này như nắng hạn gặp mưa, khỏi phải đi ăn nhằm mấy quán quá dở tệ.

Giữa tháng 10 này có chị ở VN qua ăn khánh thành nhà thờ nào đó mới xây ở LSG, CanTho từ Utah bay qua đó đi ăn chơi với chị, đã biết sẽ ở Ramanda rồi, nhưng còn ăn thì thèm mấy món này nhờ các anh chị em tư vấn chỗ nhé. Dĩ nhiên khẩu vị mỗi người mỗi khác, nhưng ít ra cũng có điểm chung, miễn sao CT ko phải vô mấy chỗ dân ở đó ai cũng chê là ok rùi.

- Tiết canh vịt, thịt dê thì chỗ nào bán, món này hơi khó kiếm vì ít quán bán, mà CT thì ko muốn lên taxi đi lòng vòn kiếm.

- Cơm tấm: đã từng ăn quán Thuận Kiều rất thích, nhưng ko nhớ địa điểm nào vì taxi chở đâu thì ăn đó. Chỉ nhớ cái quán nhỏ xíu mà đông lắm, chen chút ngồi sát ngay quầy tính tiền luôn á. Ko biết chi nhánh TK này là cái nào trong số tiệm cùng tên, hic ! Cơm tấm Thành đã ăn và ko thích vì thịt dai và cơm nhão quá !

- Các món khô như hủ tiếu khô, mì khô ngoài LĐKý thì còn quán nào ok để CT thay đổi ăn thử.
- Bún mắm và bún măng vịt ở đâu ngon nè ?

cám ơn mọi lời góp ý !

Sorry CT, hôm nay mới rảnh ghé vào chốn này. Chắc CT đã đi chơi & trở về chốn cũ rồi fải hôn.

**************************

** Tiết canh vịt & thịt dê thì có quán nhậu Bình Dân góc Brookhurst & McFadden, hoặc nhà hàng Tự Do, trong khu phở 54 trên đường Westminster, gần đường Taft. Còn muốn mua togo thì sáng sớm ra chợ Tam Biên có tiết canh tươi nóng hổi luôn.

**Cơm tấm Thuận Kiều mới mở thêm 1 tiệm mới, góc Brookhust & McFadden, sau lưng chè Cali, sạch sẽ, lịch sự, phục vụ mau chóng. Có cơm tấm khá ngon, ngoài ra món bún cá & bún riêu, dù đang 50% off nhưng ai ăn xong cũng khen ........ rất khá, vì vậy phải chờ hơi lâu mới có bàn đó nha các bạn.

**Hủ tíu khô thì nhiều người vẫn thích nhà hàng Phương đã lão làng với món này suốt hơn 20 năm.

**Mì khô thì Phát Ký Mì Gia ở Brookhust, kế bên LSG Inn, còn không thì chịu khó chạy xuống Mì Á Đông, Brookhurst & Edinger, đầu bếp hơn 20 năm chỉ chuyên mấy món mì này.

Bún mắm & măng vịt thì nhiều chỗ ngon lắm, hay là mời SG đi với thì sẽ được dẫn tới tận nơi .

************************

Bạn CT nếu có kinh nghiệm vui buồn gì về LSG này thì xin chia sẻ ngắn gọn cùng bà con tha hương để cùng nhau chis sẻ kinh nghiệm sống.







Last edited by SaigonMyLove; 11-07-2013 at 03:24 PM..
SaigonMyLove
Platinum Member
Join Date: Apr 2008
Số Điểm: 4817
Old 01-26-2014 , 09:53 AM     SaigonMyLove est dconnect  search   Quote  
Little Saigon ở Westminster, California đón xuân Giáp Ngọ 2014.







HAPPY NEW YEAR!!

SaigonMyLove
Platinum Member
Join Date: Apr 2008
Số Điểm: 4817
Old 02-01-2014 , 01:45 AM     SaigonMyLove est dconnect  search   Quote  
Giao Thua chua Hue Quang tet Giap Ngo 2014















Happy New Year!!!!!!!!!!!!!!!!!

Last edited by SaigonMyLove; 02-01-2014 at 01:49 AM..
SaigonMyLove
Platinum Member
Join Date: Apr 2008
Số Điểm: 4817
Old 02-08-2014 , 03:42 PM     SaigonMyLove est dconnect  search   Quote  

Đêm giao thừa tại chùa Huệ Quang tết Giáp Ngọ 2014.







Last edited by SaigonMyLove; 02-08-2014 at 03:54 PM..
SaigonMyLove
Platinum Member
Join Date: Apr 2008
Số Điểm: 4817
Old 02-08-2014 , 03:52 PM     SaigonMyLove est dconnect  search   Quote  

Mùng 1 Tết Giáp Ngọ 2014 tại thương xá Phước Lộc Thọ









SaigonMyLove
Platinum Member
Join Date: Apr 2008
Số Điểm: 4817
Old 02-20-2014 , 02:48 AM     SaigonMyLove est dconnect  search   Quote  

BÁNH MÌ SÀI GÒN.




Bánh mì là bánh làm bằng bột mì ủ men, nướng chín trong lò, món ăn chính của nhiều nước trên khắp năm châu; Từ châu Âu, châu Mỹ, châu Úc đến châu Á, châu Phi. Bánh mì được phân chia thành nhiều loại khác nhau, tùy theo nguyên liệu, thành phẩm của các xứ sở, các địa phương. Tiếng Anh gọi bánh mì là bread, tiếng Pháp gọi bánh mì là (le) pain. Bánh mì đầu tiên ra đời khoảng ba ngàn năm trước Công Nguyên, nhờ điều kiện khí hậu ấm áp của vùng đất Lưỡng Hà và kỹ thuật ủ men bia của người Ai Cập.



"Có lẽ, bánh mì đã xuất hiện ở xứ ta trước cái mốc 1859, nhưng được biết đến nhiều là sau khi đội quân viễn chinh chiếm thành Gia Định. Ngoài người Pháp, cách làm bánh mì đầu tiên được người Hoa tiếp thu, sản xuất bán ra thị trường và trong số khách hàng mua bánh mì thời kỳ đó có cả người Việt: Bồi bàn, thông ngôn, thầy ký có lẽ là những người nếm bánh mì đầu tiên; Kế đó là công chức tân trào, rồi đến tầng lớp Tây học, thị dân và lần lần tỏa rộng phổ biến cả thành thị lẫn nông thôn" – Huỳnh Ngọc Trảng


Trong bài Văn Tế Nghĩa Sĩ Cần Giuộc của cụ Nguyễn Đình Chiểu năm 1861, ta thấy có hai câu như sau:


Sống làm chi theo quân tả đạo, quăng vùa hương, xô bàn độc, thấy lại thêm buồn
Sống làm chi ở lính mã tà, chia rượu lạt, gặm bánh mì, nghe càng thêm hổ.


Bánh mì theo chân người Pháp đến Saigon đầu tiên, xuống Nam Kỳ lục tỉnh, ra miền Bắc, sau đó mới phổ biến trên toàn quốc, cho nên khi đề cập đến bánh mì, người ta đề cập đến Saigon: bánh mì Saigon. Ta thấy những thực phẩm, những vật dụng hàng ngày mà người Pháp mang đến Việt Nam, đều được gọi kèm theo chữ tây như: khoai tây, hành tây, dâu tây, rượu tây, thuốc tây, giày tây … Trong khi ngoài Bắc gọi bánh mì là bánh tây, thì miền Nam lúc đó đã gọi nó là bánh mì ổ (ổ như chữ ổ của bánh bông lan). Có lẽ một trong các loại bánh mì mà người Pháp du nhập sang đầu tiên là pain de champagne (bánh mì đồng quê) ổ bự, to bè, nhiều ruột, để được vài ngày hay các loại bánh mì hình tròn, hình bầu dục gọi tên là le pain rond, le complet, le bâtard...


“Nhìn lại bối cảnh lịch sử văn hóa của việc hội nhập bánh mì vào xứ mình, chúng ta thấy rằng đó là một quá trình tiêu biểu cho cuộc đụng đầu lịch sử: tập trung những xung đột và giao lựu những áp đặt và giải trừ , những áp bức và đấu tranh, những thất bại đau thương và những thắng lợi hào hùng...


Ở đấy, Sài Gòn tự nó đã là một thành phố ngã ba đường, vì nó đã nối được những luồng thông thương chủ yếu với thế giới rộng lớn hơn bên ngoài, sự giao lưu không ngừng của con người, tư tưởng, luồng tư bản, hàng hóa … “ - Huỳnh Ngọc Trảng

Ai bảo bánh mì Paris ngon
Chắc gì hơn bánh mì Sài Gòn!
Bánh mì Sài Gòn Năm bờ Uon
Nóng, thơm, bùi, béo, lại vàng ròn

Công Tử Hà Đông

Những ổ bánh mì Saigon mới ra lò còn nóng, dậy mùi thơm của bột mì nướng, vỏ giòn rụm, vàng ươm, láng lẩy bơ, nở tròn bụng, ruột trắng mịn và xốp này từ những năm 30 cho mãi đến bây giờ, vẫn là một thứ quà Saigon, mà những người dân ở miền Tây đi Saigon về lại nhà mua làm quà cho con cháu. Dù bánh mì khắp nơi đều có, ở các tỉnh đều có lò làm bánh mì, nhưng danh tiếng bánh mì Saigon đã đi vào ký ức người ta từ lâu lắm rồi. Ở cửa ngõ thành phố đi các tỉnh đầy những chỗ bán bánh mì. Bến xe xa cảng miền Đông, miền Tây, lúc nào cũng có những người đội các cần xé đựng bánh mì đến tận cửa xe bán cho khách mua.


“ Hồi còn nhỏ học Tiểu học, mỗi lần bãi trường, nghỉ hè là ba anh em tôi được ba tôi dẫn đi Sài Gòn chơi, thăm bà dì ở ngã Bảy gần rạp Long Vân... và nhứt là khi về lại Mỹ Tho, trên tay luôn luôn xách tòn ten một xâu chừng chục ổ bánh mì cột dây lác có quai. Quà Sài gòn à nhen. Má tôi đem chia cho bà con chòm xóm ăn lấy thảo. Còn mấy đứa bạn hàng ngày chơi tạc lon, vít hình, bắn đạn, đá cá, đá gà, đá banh, tắm sông... cho ngoạm (cắn) một miếng thôi là đủ rồi! Bánh mì Sài gòn mà! Bánh mì ở đâu cũng có nhưng phải nói "Bánh mì Sài gòn" có đẳng cấp và phong độ ghê gớm lắm!.Một thứ quà bình dân đem về xa lắm ở tận trên ... Sài gòn! Sài gòn cho dù có đủ món ngon vật lạ, đủ thứ trên đời do người ở tứ xứ mang về, nhưng theo đầu óc suy nghĩ non nớt của một học sinh tỉnh lẻ (đêm buồn), chỉ có "Bánh mì Sài gòn" mới tượng trưng cho "thủ đô" Sài gòn. Theo thời gian có lúc ngon lúc dở, tùy chỗ pha thêm bột gạo nhiều ít khác nhau: chợ Cũ, xa cảng miền Tây, xa cảng miền Đông, ngã ba Hàng Xanh ....”- Dương Quang Bổn

Đáp tàu khói, về quê ăn Tết
Gió bấc đầu mùa gợn sóng đêm
Ôm ổ bánh mì làm gối nhỏ
Đem về cho mẹ với cho em
Kiên Giang

Sau khi mấy ông Tây thuộc địa về nước, bánh mì ở lại, vẫn tồn tại, và lần hồi mọc rễ vững vàng, được tiếp nhận rất nồng nhiệt, ở mọi nơi, trong mọi giới. Ổ bánh mì thông dụng và tiện lợi cho việc vừa đi vừa gặm (như thơ cụ Đồ Chiểu nêu trên) ngày nay là ổ bánh mì theo hình dáng như baguette của Pháp, nhưng ngắn hơn, chỉ khoảng 30-40 cm. Baguette là loại bánh mì đặc biệt của thủ đô Paris, hình trụ thon, dài cỡ một mét, bề ngang nhỏ, đường kính khoảng 5- 6 cm, nặng chừng 250 gam, vỏ giòn, ít ruột, phía trên mặt có cắt rãnh, thường để ăn liền trong ngày, không giữ được lâu.

Ở Saigon, nhiều đợt bánh mì được ra lò trong ngày. Bánh mì nóng được phân phối khắp đường phố, khắp ngõ hẻm Saigon sáng sáng, chiều chiều nhờ đội ngũ bán bánh mì dạo. Hoặc là những em nhỏ quảy trên lưng các túi vải bồng bột, màu mỡ gà, bên trong lồng thêm vài lớp bao bằng giấy dầu để giữ cho bánh mì nóng lâu, vừa chạy lúp xúp vừa rao:” Bánh mì nóng đê ê ê ê …”. Hoặc những ông bán bánh mì bằng xe đạp, sau yên xe chở một giỏ cần xé, phủ kín bằng bao bố.


“ Nhiều lúc đứng chờ bánh mì ra lò, tôi đã có dịp chứng kiến quy trình làm bánh: Bánh mì trước khi nướng là bột lấy trong những bao bột mì, được thợ nhồi cho dẻo, để cho nở rồi kéo thành từng thỏi bột nhỏ, dài. Họ khéo léo ngắt từng đoạn cho vừa với cân lượng rồi dùng dao nhỏ rạch những đường dài dọc theo ổ bánh, để khi nướng bánh mau nở. Xong, họ sắp những ổ bánh còn là bột đó thành hàng lên những chiếc "băng" giống như "băng-ca", kê vào miệng lò nướng rồi kéo một cái tức thì bánh trên cái "băng-ca" đó đều nằm gọn trong lò nướng. Thợ đóng cửa lò nướng lại, tăng, chỉnh độ nóng của điện sao cho bánh nướng chín vàng mà không bị khét. Khi đủ thời gian, ổ bánh đang nướng trong lò sẽ được những người thợ dùng những cái dầm nhỏ như cái mái chèo, xúc ra một ổ để xem độ chín. Khi bánh đã chín đều người ta dùng những dụng cụ giống như cái xẻng to mà xúc bánh ra, đổ thành đống trên bàn, mỗi lần xúc chừng chục ổ bánh nóng hôi hổi, sờ vào phỏng tay như chơi!”- Hoàng Đức

Bánh mì ăn không cũng ngon
Ta đi trăm núi, ngàn sông biển
Không đâu bánh mì ngon
Bằng bánh mì Saigon
Công Tử Hà Đông

Những lò bánh mì ở Saigon lúc nào cũng có đông người chờ lấy bánh mới: hoặc là những người bán lẻ cần một số lượng lớn, hoặc là những người chỉ cần mua một vài ổ, nhưng muốn mua thẳng từ lò. Cầm ổ bánh mì nóng hổi mới ra lò, người ta hay bẻ cái đầu giòn giòn ăn liền tại chỗ. Bánh mì nóng giòn ăn không cũng ngon, nhưng bánh mì không cũng có nhiều cách để ăn lắm.


Ăn bánh mì theo ông Tây, bà đầm từ thời thuộc địa là ăn bánh mì với fromage, trứng (omelette, oeufs au plat), thịt nguội (paté, jambon, saucisse à), beurre, mứt trái cây(confiture) như dâu, cam, nho àhay chấm sữa nóng cho bữa ăn sáng. Dùng bánh mì ăn kèm với súp (soupe), bí tết (bifteck), ra gu (ragout)à trong bữa ăn tối. Tuy cũng ăn giống như vậy, nhưng người Saigon đã dần dà cải tiến cho hợp với khẩu vị của mình như: Ăn bánh mì với những miếng phô mai “ Đầu con bò cười (La vache qui rit)”, phối hợp thêm chuối già. Ăn sáng bằng bánh mì trét bơ mặn Bretel, rắc chút đường cát trắng; Bánh mì chấm sữa nóng, pha thêm một chút cà phê cho có mùi thơm hay ăn bánh mì trét bơ chấm cà phê sữa nóng; Bánh mì chấm sữa đặc có đường hiệu Ông Thọ hay Con chim (hiệu Ông Thọ- Hiệu sữa Longevity, trước đây thuộc hãng Foremost, Mỹ, hình “ Ông Thọ chống gậy”, nói lên tuổi thọ của người dùng. Hiệu Con chim của hãng Nestlé, Thụy Sỹ, đúng ra là hình một tổ chim, gồm một chim mẹ và hai chim con)...


Bánh mì gốc Tây, đến Saigon được cho kết duyên với các món ăn, gốc gác từ các nước khác, đã được Việt Nam hóa như: Cà ri gà nấu bằng nước cốt dừa và sả, trong khi các loại cà ri Ấn Độ nấu bằng sữa chua (yaourt); Bò kho cách hầm giống như bò nấu xốt vang của Tây (boeuf bourguignon), nhưng có thêm mùi ngũ vị hương; Hay ăn bánh mì với các món Tàu là phá lấu, lạp xưởng, xá xíu, thịt quay, xíu mại...

Vân Tiên ngồi dựa gốc dừa
Tay cầm chai rượu miệng nhai bánh mì
Nguyệt Nga mới hỏi ăn gì ?
Vân Tiên mới nói bánh mì thịt quay!
NQB


Cách ăn bánh mì còn được Saigon hóa, phong phú thêm một bậc ở cách chế biến là kẹp vào trong bánh mì phần “ nhân “ kiểu cách rất Saigon, gọi là bánh mì kẹp thịt Saigon hay bánh mì thịt Saigon. Bánh mì thịt Saigon xác định được nét đặc biệt và hương vị riêng của mình, phản ảnh thị hiếu ăn uống và sự sáng tạo của dân chúng: “ Bánh mì với đặc tính xốp, thẩm thấu nước nên ngon khi kẹp bánh mì thịt, pa tê hay thậm chí kẹp miếng ốpla ở giữa vẫn ngon hơn khi ăn kiểu Tây, bánh ra bánh và thịt ra thịt “ - Phạm Công Luận


Phần nhân của bánh mì thịt Saigon gồm ba nhóm:


1-Loại thịt kẹp (bỏ, nhét) vào bên trong quyết định tên gọi của bánh mì. Gọi chung là thịt nhưng có thể là thịt heo, thịt gà, thịt bò, cá hay trứng. Trứng thường làm kiểu ốp la chiên sẵn. Cá là cá hộp xốt cà chua (ở VN ngày xưa có hiệu cá mòi Sumaco của Maroc, ngày nay có hiệu cá nục Ba cô Gái của Thái Lan). Thịt bò xay trộn sả ớt bằm nhuyễn xiên que nướng. Thịt gà thường làm kiểu chà bông hay quay. Thịt heo được sử dụng nhiều nhất, với nhiều cách chế biến khác nhau: Từ thịt heo nướng, thịt xá xíu, thịt quay, thịt ba chỉ buộc dây bó khoanh, da nhuộm màu đỏ cam, thịt thăn heo chà bông...qua xíu mại (thịt heo bằm xốt cà chua), nem nướng, chả lụa, giò thủ... qua ba tê gan, phá lấu (lòng heo khìa), bì (da heo trộn thịt heo chiên xắt sợi)...

2- Các loại rau: Dưa leo thái mỏng, ngò (rau mùi), đồ chua, hành tây, cọng hành lá, ớt... Bà Nguyễn Thị Tịnh, chủ nhân bánh mì Hòa Mã nói: “ Người miền Nam thường thích cái gì cũng có tí rau. Vì vậy ổ bánh mì được cho thêm vài lát dưa leo, củ cải trắng, cà rốt cắt sợi ngâm chua, thêm vài cọng hành, ngò để có hương thơm, vài khoanh ớt cay vừa ăn vừa hít hà mới khoái “

3-Gia vị như: Sốt mayonnaise, xì dầu, nước mắm pha, tương đen, tương ớt, muối tiêu...


Ở các chỗ bán bánh mì, các nguyên liệu kể trên được bày biện sẵn sàng phục vụ thực khách. Bánh mì thường được nướng giòn từ trước. Khi có khách hỏi mua một ổ bánh mì đặc biệt chẳng hạn, người bán hàng lẹ tay lấy ổ bánh mì, xẻ đôi, một bên quệt qua quệt lại chút sốt mayonnaise hay bơ, một bên trét ba tê gan, rồi nhét chả lụa, thịt nguội à cho đều, rồi cho thêm miếng dưa leo xắt mỏng, chút đồ chua, vài cọng ngò, vài khúc hành lá chẻ nhỏ, vài miếng ớt, chan chút xì dầu, rắc miếng muối tiêu lên trên, kẹp lại, đặt trên tờ giấy cắt vuông, gói lại, giao cho khách đang đợi. Các động tác của họ rất nhịp nhàng, thành thạo. Nhìn thấy dễ như vậy, nhưng cách xắt thịt, chả dày hay mỏng vừa đủ, sự gia giảm số lượng bơ, sốt, ba tê, ớt... Rắc bao nhiêu muối tiêu, xì dầu thì vừa ăn sẽ quyết định “ phẩm chất “ của từng hàng bánh mì.


Cắn một miếng bánh mì giòn rụm, vỏ bánh mì rớt xuống, đủ mùi: mằn mặn của thịt, chả, ba tê , ngọt ngọt, chua chua của đồ chua, mát mát của dưa leo, hành ngò à lan khắp vị giác- Đầy đủ chất bột, chất đạm, rau củ, gia vị: Bánh mì thịt Saigon là món ăn có hết các điều kiện đó!

Ngồi buồn gặm ổ bánh mì
Mùi thơm chả quế thầm thì bên tai
Bánh mì hương vị mặn mà
Bỏ tình anh gặm mì gà ba-tê
Bánh mì xá xíu ai chê
Lại thêm xíu mại cho “phê” cõi người
”Xì dầu” anh xịt đã đời
Thừa thiên “ớt hiểm” cho vừa xót xa
Bánh mì thịt nguội có hành
Mua năm tặng một cả làng anh quơ
Cho dù người có thị phi
Yêu đời anh “xực” bánh mì mà thôi...???

Đủ chất bột, chất đạm, rau củ; gia vị. Đủ năng lượng cho một bữa ăn, dù là sáng, trưa , chiều hay tối. Bánh mì thịt Saigon phục vụ đủ mọi giai cấp, mọi tầng lớp trong xã hội. Nó lại thích hợp với hầu bao hạn chế của người bình dân. Tô phở, dĩa cơm, hộp xôi đều mắc tiền hơn một ổ bánh mì thịt. Nhưng cũng có những người lúc túi tiền quá eo hẹp, họ ăn bánh mì không xịt xì dầu hay rắc muối tiêu cho qua bữa. Thành ra, cũng có người lâu lâu lại thèm ăn bánh mì nướng giòn chấm xì dầu pha loãng với nước, đường, chanh, xắn chút ớt cay cay. Còn những người lao động nghèo, muốn cho chắc bụng thì mua bánh mì chấm hay bẻ thành miếng nhỏ bỏ vào nước lèo của tô phở, tô mì, tô hủ tíu … để ăn no luôn.


Nhớ lai mấy năm ngay sau biến cố 1975, thời kỳ “ bao cấp “, thời kỳ mà khẩu phần lương thực là gạo mốc ăn độn với khoai lang, bo bo và bột mì (bột mì du nhập từ các nước xã hội chủ nghĩa anh em có mùi mối mọt, mùi cứt chuột...), người ta “ xếp hàng cả ngày “ để đổi bột mì này với mì vắt vụn hay bánh mì chai cứng “ chọi chó cũng lỗ đầu “ do các lò bánh mì công tư hợp doanh cung cấp. Thời kỳ kinh tế tư nhân bị tiêu diệt, thời kỳ mà Saigon lâm vào tình cảnh “ đói “, kiệt quệ, khủng hoảng tinh thần, thiếu thốn đủ thứ, có được chút đường thẻ (đường tán) người ta ăn với thứ bánh mì trên một cách ngon lành cho đỡ thèm chất ngọt, chất bột.


Loại bánh mì hợp tác xã này để chừng nửa ngày là khô queo, không nhá nổi, các bà nội trợ Saigon bèn cắt ổ bánh mì ra nhiều lát đem hấp trong xửng như hấp xôi. Bánh mì mới hấp ra phải ăn liền mới ngon, lúc còn nóng bánh dai nhưng mềm, trét mỡ hành, cuốn xà lách và rau thơm, chấm nước mắm ớt chua ngọt, thả lưa thưa vài cọng đồ chua. Chính ra món bánh mì hấp có từ lâu, là món ăn chơi người ta bán ở mấy chợ. Một dĩa bánh mì hấp gồm vài lát bánh mì, trên mặt có thể là nhân thịt heo bằm trộn củ sắn, hành tây hay nhân bì trộn thính và thịt heo xắt chỉ, trét mỡ hành. Bì có trộn thịt là sang rồi. Bánh mì bì rẻ tiền bán cho nhà nghèo chỉ có da heo trộn thính nên ăn dai dai, cho chút mỡ hành, chan nhiều nước mắm pha cho thấm vào ổ bánh mì.

Sống cho đàng hoàng tôi không cần nhiều lắm
Một lát bánh mì – một hớp nước cũng xong
Một khoảng trời xanh
Và một lời âu yếm yêu thương
Là đủ
Bánh mì và nước
Không hiếm ở mọi nơi
Piper


Trước năm 1975, những học sinh tiểu học của nhiều trường công lập, đến giờ ra chơi, được phát cho một khúc bánh mì không và một ly sữa bột, theo chương trình tài trợ của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa. Ăn bánh mì chấm sữa riết cũng ngán, đám học trò nhỏ vo ruột bánh mì thành cục bột nhỏ chọi nhau chơi!


Giới học sinh, sinh viên thường dùng những chữ: “ cơm tay cầm “,” thổi kèn “ hay gặm để ám chỉ chuyện ăn bánh mì. Cơm tay cầm cho thấy bánh mì rất phổ thông. Động tác nhai bánh mì khá giống động tác của người thổi kèn harmonica. Còn động từ gặm để tả việc ăn một món ăn nào không lấy gì làm khoái khẩu cho lắm (Bánh mì ở đây không phải là bánh mì nóng giòn mới ra lò, có thể đã để lâu, ỉu mềm hay khô khốc, ăn xong phải uống nhiều nước, thành ra no lâu!).Có những lúc cạn tiền, nhẵn túi, đói meo, thường là cuối tháng, các cô cậu sinh viên chỉ có khả năng mua bánh mì chan nước xíu mại, người bán thương tình cho thêm miếng dưa leo hay cọng ngò hoặc là mua bánh mì trét tương đen, thứ tương ăn phở, thêm chút đồ chua, thế cũng ngon chán! Còn những lúc trốn học với đám bạn, mỗi đứa thủ sẵn một ổ bánh mì thịt gói trong giấy nhựt trình, một bịch trà đá có ống hút, vô rạp xi nê vừa ăn, vừa xem phim, rồi tán dóc, dzui không gì sánh bằng! Nếu nói bánh mì đi theo ta suốt quãng đời đi học cũng không phải là nói quá!

Còn bây giờ anh khác thằng nhóc lắm
Ngồi xổm lan can và gặm bánh mì
Chờ áo trắng tan trường ơi áo trắng
Anh trải thơ tình để lót bước em đi
Bùi Chí Vinh

Saigon là nơi khai sinh ra bánh mì thịt: một món ăn của đường phố, một món ăn của vỉa hè với nét độc đáo riêng biệt, không phải nơi nào cũng có thể có được! Sáng, trưa, chiều hay tối, ngồi lề đường, nhai ổ bánh mì, uống ly cà phê, ngắm dòng người và xe cộ qua lại là một thói quen của người Saigon. Bởi vậy, một trong những đặc điểm của Saigon là có vô số kể các xe bánh mì lề đường hiện diện ở bất cứ đầu con hẻm nào, ở bất cứ đầu con đường nào, ở bất cứ giờ nào trong ngày, ở bất cứ địa điểm nào trong thành phố: trường học, nhà thương, công sở, bến xe à Ta đọc bốn đoạn văn sau đây nói về những xe bán bánh mì ở Saigon:


“ Như bánh cuốn, phở, xôi, bún, bánh mì là thức ăn không thể thiếu của nhân dân Sài Gòn. Bánh mì là thứ người ta có thể ăn mọi lúc, ở mọi chỗ, có thể dễ mang theo. Bánh mì có mặt suốt ngày, từ sáng tinh sương đến đêm khuya, và dễ dàng tìm thấy ở bất cứ đầu đường, góc phố nào của Sài Gòn. Đêm khuya khi những tiệm ăn đã đóng cửa, không còn hủ tíu, phở, chè thì xe bánh mì với ngọn đèn leo lét vẫn một mình thức trên vỉa hè đón đợi những khách cần ăn khuya.


Việt Nam không trồng lúa mì, nhưng dân Việt Nam lại thích ăn bánh mì, nên Việt Nam phải nhập cảng bột mì để làm bánh mì và mì sợi “ – Nguyễn Thị Hàm Anh


“ Tôi có anh bạn nhà văn từ Hà Nội vào Sài Gòn chơi. Được dăm ngày, một buổi sáng, khi đang ngồi cà phê vỉa hè, anh chợt đưa ra nhận xét: “Sài Gòn có cái bánh mì là lạ nhất”. Tôi chưa hiểu. Anh giải thích: “ Ở Hà Nội, người ta cũng bán bánh mì nhưng là để trong cái thúng, bưng đi dạo khắp nơi, ai kêu thì ghé lại. Còn ở Sài Gòn, một người bán bánh mì, mỗi bữa dẫu chỉ bán chục cái bánh cũng có một cái xe lắp kính hẳn hoi...”. À, thì ra cái lạ là ở chỗ “cái xe có kính” rất ư đàng hoàng tử tế ấy. Chưa hết, bánh mì Sài Gòn còn rất ngon và có nhiều sự lựa chọn. Ngán thịt, sợ phì thì kêu bánh mì bì. Muốn bụng nhẹ, mau tiêu thì gọi bánh mì cá. Thích bồi dưỡng một chút thì “đủ thứ”. Còn chỉ cần đủ dinh dưỡng thì “trứng ốp-la” – Trần Nhã Thụy


“ Xe bánh mì truyền thống thường bao giờ cũng có chiều ngang chừng tám tấc đến một thước, rộng chừng năm - sáu tấc. Nửa trên ba phía là kiếng, trưng nào bánh, nào thịt, nào gia vị để nhận vào ổ bánh. Nửa dưới đóng kín thường có một bếp than. Bánh lúc nào cũng nóng. Bánh nhận đủ sắc màu ẩm thực quốc tế bên trong: Xíu mại, thịt quay, pâté, xá xíu, lòng heo, lòng bò khìa, phô mai, thịt ba rọi,...Nhiều xe bánh mì trông đơn sơ vậy, nhưng nổi tiếng cả vài chục năm, ngay một góc đường, hoặc trước một căn nhà.” – Ngữ Yên

“ Còn bánh mì thịt Bưu Điện Sài Gòn thì từ lâu đã là một thương hiêu của Việt Nam. Ổ bánh nhỏ vừa một người ăn hình như làm ra chỉ để bán bánh mì thịt. Mấy xe bánh mì thịt ở đây hình thức trang trí chiếc xe trông như nhau. Nội dung và chất lượng ổ bánh mì đến giá cả không có gì khác, chẳng qua ai quen đâu mua đó mà thôi. Khách đi đường, các bác taxi, các thầy cô làm trong bưu điện, các công chức tòa Đô Chánh... là thực khách trung thành của bánh mì ở đây.


Bánh mì Bưu Điện Sài Gòn một thời tạo ra kiểu ăn bánh mì thịt của người Việt, khiến nhiều ông Tây bà Đầm về nước mà còn nhắc còn thèm. Nên nay còn có nhiều ông Tây du lịch đến Sài Gòn tìm ăn bánh mì thịt, gọi là kiểu Sài Gòn, như là món ăn có “truyền thống Saigòn” vậy.Xe bánh mì thịt với kiểu cách Bưu Điện Sài Gòn sau nầy trở thành mô típ chung cho xe bán bánh mì thịt ở miền Nam. Đi về tỉnh bạn sẽ bắt gặp trước nhà lồng chợ, cửa trường học, bên hông nhà thương, tại bến xe đò... hình ảnh những chiếc xe bánh mì thịt kiểu Bưu Điện Sài Gòn quen thuộc.” – Trần Văn Chi

Thèm ổ bánh mì, ớt cay hít hà
Cháy đỏ phần da thịt trần va chạm
Như lũ song thét gầm khô khốc
Sinh sôi tràn lớp sinh sôi
Caphesuotngay

Hồi đó, trước cửa Bưu Điện Sàigòn có hai quầy bán bánh mì mà người ta quen gọi là bánh mì Bưu điện, quầy nằm bên phải hình như có tên là Hương Lan (Nguyễn Văn Ngãi), bán những ổ bánh mì con cóc nhỏ trét sốt mayonnaise, kẹp jambon, xúc xích, thêm vài lát dưa leo ngâm giấm ( cornichon của Tây, pickled cucumber của Mỹ),và đặc biệt là thịt gà quay xé nhỏ.


Nhắc tới ổ bánh mì được làm ngắn, nhỏ lại và tròn như con cóc, kẹp nhân thịt gà quay xé nhỏ của bánh mì Bưu Điện, thì ta cũng không quên nhớ lại tiệm bánh mì con cóc và thịt gà chà bông, có vị ngọt ngọt, mặn mặn rất ngon, nổi tiếng thời đó là Nguyễn Ngọ trên đường Trần Hưng Đạo, quận Nhứt, thời phong trào nuôi gà Mỹ (gà công nghiệp) rộ lên ở các trại chăn nuôi ngoại ô, khoảng sau 1965.


Nói về các tiệm bánh mì lâu năm ở Saigon, phải nói đến tiệm bánh mì Hòa Mã. Năm 1954, vợ chồng thi sỹ Lê Minh Ngọc (tác giả tập thơ hoa Thề, được Giải Thưởng Văn Chương Việt Nam Cộng Hòa, bộ môn Thơ, trước năm 1963) và bà Nguyễn Thị Tịnh di cư vào Nam. Trước đó, bà Tịnh đã làm cho hãng thịt nguội chuyên cung cấp cho các nhà hàng Pháp ở Hà Nội. Khi vào Sài Gòn, hai ông bà đã có sẵn ý tưởng mở cửa hàng bán bánh mì, thịt nguội để phục vụ cho người Việt trong khu vực. Năm 1958, cửa hàng bánh mì thịt nguội mang tên Hòa Mã (tên một làng ở ngoại ô Hà Nội) ra đời tại số 511 Phan Đình Phùng (nay là Nguyễn Đình Chiểu, Q.3). Sau đó hai năm, tiệm dời về số 53 Cao Thắng, cho đến nay vẫn là tiệm bán bánh mì nhỏ với bảng hiệu cũ kỹ, phai màu theo năm tháng, trông giống như một tiệm nước trong Cholon. Tiệm tồn tại trên nửa thế kỷ kể từ ngày thành lập.


Ban đầu, tiệm cũng bán bánh mì riêng, thịt nguội riêng, ăn tại chỗ hoặc mang về. Nhưng người mua thường là công chức, thợ thuyền, sinh viên, học sinh không có nhiều thời gian vào buổi sáng để nhẩn nha ngồi ăn ở tiệm. Thế là Hòa Mã làm ổ bánh mì vừa đủ cho suất ăn sáng dài hơn gang tay, nhét thịt, chả lụa, pa-tê vào giữa để người mua tiện mang theo vào nơi làm việc, lớp học. Cho nên nhiều người cho Hòa Mã là tiệm đầu tiên bán những ổ bánh mì thịt kiểu Sài Gòn.

Trong khu vực Bàn Cờ, ngoài tiệm bánh mì Hòa Mã, còn phải kể đến tiệm bánh mì Hà Nội cũng thuộc loại nổi tiếng thâm niên, với cơ sở khang trang, sạch sẽ, ngày nay tọa lạc tại 83-85 đường Nguyễn Thiện Thuật, phường 8, quận 3. Cũng như chủ nhân bánh mì Hòa Mã, với nghề làm thịt nguội, gia đình ông Lê Văn Đối từ Hà Nội di cư vào Nam, quyết định mở cửa hiệu bánh mì đồ nguội trên đất Sài Gòn, đặt tên là bánh mì Hà Nội để làm kế mưu sinh. Lúc đầu quán nhỏ, vài bàn ghế lụp xụp nhưng bánh mì nóng giòn, dọn bên cạnh dĩa jambon, chả lụa, patê , dưa leo, cà chua, ớt đỏ và sốt mayonnaise tiệm tự làm để riêng. Món đặc biệt của tiệm ngày trước là gà rút xương dồn thịt, jambon và nấm hương. Bánh mì Hà Nội bây giờ trở thành một cửa hàng ăn uống rộng lớn, bán thêm bánh mì kẹp thịt mang đi, bánh ngọt, xôi chè...

Bàn tay bỏ quên túi áo
mân mê cây bút chì
(không có mẫu bánh mì)
tìm nghĩa của từ chẳng thấy
Phan Huyền Thư

Có lẽ không nơi nào có nhiều chỗ bán bánh mì thịt như Saigon! Đại loại cũng chừng đó nguyên liệu, nhưng mỗi tiệm, mỗi xe bánh mì có một tính cách, một gout riêng, không nơi nào giống nơi nào, hầu như dân Saigon ai cũng có một chỗ “ ruột “ để mua bánh mì mà mình cho là ngon, người ta ăn chỗ nào thì quen chỗ đó, vì lâu lâu mua đại một chỗ nào đó, xui xui gặp bánh mì dở, nhá không trôi, nhưng cũng có khi hên, bất ngờ khám phá ra một chỗ bán bánh mì ngon mới, không biết trước được. Có những xe bánh mì lúc nào cũng có đông người xếp hàng chờ mua, khi đã “ kết “ rồi thì người ta không ngại công chờ ( Chỗ ruột của tôi hồi còn ở Saigon là xe bánh mì Tám Cầu, ở trước rạp xi nê Việt Long, đổi một lần là Văn Hoa Saigon, hai lần là Capitol, sau 1975 thành Thăng Long, nằm trên đường Cao Thắng, quận 3, ngay ngã ba đường Trần Quý Cáp, nay là Võ Văn Tần. Đặc biệt của bánh mì Tám Cầu là quét một chút bơ mặn ở một đầu giòn bên ngoài ổ bánh mì thịt).

Hồi trước, các xe bánh mì đậu ở một chỗ như đầu hẻm, hông chợ, gốc cây, trước cửa trường học... Còn bây giờ, chẳng biết từ lúc nào, các xe bánh mì trở thành hàng rong, đi bán dạo khắp nơi, mà nghe đâu họ lại không rao mới kỳ!!! Các xe bánh mì đẩy lưu động này là một trong những phương tiện mưu sinh, cho không biết bao nhiêu người nghèo ở Saigon. Chỉ cần chút vốn để sắm chiếc xe bánh mì đẩy có tủ kính, còn bánh mì không, thịt nguội, chả lụa... được chủ lò cho thiếu gối đầu: bán xong rồi mới trả tiền thì phải! Họ tảo tần, chắt chiu, góp nhặt từng đồng để lo cho gia đình mình.

Bánh mì, nước hay- bầu trời
Coi như tôi chưa có trên này
Dù thời gian qua tôi đã sử dụng rất nhiều
Bánh mì và nước
Piper

Bánh mì ở Saigon hiện nay phải nói là phát triển đến chóng mặt: thiên hình, vạn trạng về “hình thức “ cũng như “ nội dung “. Ngoài vô số kể những xe bánh mì đẩy rong ruổi khắp nẻo Saigon, những xe bánh mì ngon nổi tiếng, tọa lạc tại một vị trí cố định cũng rất nhiều như: Ba Lẹ (Tân Định), Sáu Minh (Võ Văn Tần), Lan Huệ (Lê Văn Sỹ)à Ta còn phải nói đến số lượng các tiệm bánh mì mọc lên như nấm!


Các tiệm bánh mì có tiếng tăm lâu năm, nhiều người biết đến như: Ngọc Sáng (Lý Tự Trọng - Gia Long, Q1), Anh Phán (Cống Quỳnh, Q1) , Hà Nội (Nguyễn Thiện Thuật, Q3), Như Lan ( Hàm Nghi, Q1). Như Lan trước đây là một tiệm nhỏ, sau vài chục năm, đã chiếm một miếng đất bề thế ở mặt tiền đường Hàm Nghi, gồm ba cửa hàng ăn uống, ngày đêm tấp nập khách, ngoài bánh mì thịt họ còn bán đủ thứ, như một mini restaurant: heo vịt quay, xôi chè, bánh ngọt... và các món nước gồm cháo, miến, phở...


Các tiệm chuyên môn bánh mì bí tết (bifteck) như :Nam Sơn (Nam Kỳ Khởi Nghĩa- Công Lý, Q1), Hỏa Diệm Sơn (Võ Văn Tần - Trần Quý Cáp, Q3)...


Bánh mì giờ bán trong các tủ kiếng sáng choang, của các tiệm bánh mì trang trí lịch sự, bắt mắt, có máy lạnh, có wifi miễn phí, nhân viên mặc đồng phục, phong cách phục vụ chuyên nghiệp. thích hợp cho các dịch vụ gặp gỡ làm ăn hay hẹn hò à Các tiệm trang bị đầy đủ lò nướng, quầy bếp, tủ trữ lạnh... bảo đảm vệ sinh, sạch sẽ. Mỗi phần bánh mì được đựng trong túi giấy, có khăn giấy và tăm. Bánh mì thịt giờ được bán theo hình thức món ăn nhanh (fastfood) trong các tiệm bánh mì hiện đại như: bánh mì Ta (Lê thánh Tôn), King Baguettera (Trần Hưng Đạo), Bamizon(Nguyền Văn Chiêm) và các hệ thống nhiều tiệm là bánh mì Góc Phố (Bread Corner), bánh mì Onoré, bánh mì Kinh Đô, bánh mì ABC...

Bánh mì “ ngoại “ du nhập, được giới trẻ Saigon tiếp đón nồng nhiệt. Đầu tiên là bánh mì baguette thực thụ bán ở siêu thị Cora, với hệ thống Le Bon hương vị Pháp, bánh mì Chop Chop phong cách Tây nguyên bản, bánh mì bát Bistro, bánh mì Tous les Jours (Hàn quốc), bánh mì Love Bread (Singapore), bánh mì Schneider(Đức). Le Tokyo Baum (Nhật)à Hàng loạt cửa hàng gọi tên là bakery& café với phong cách trẻ trung, hiện đại được ồ ạt mở ra, cạnh tranh nhau khá khốc liệt, tạo cho khách hàng có nhiều lựa chọn. Phần lớn các cửa hàng bakery&café này nằm trong quận 1 và quận 3, là khu dân cư có thu nhập cao, khách vãng lai nhiều, tập trung nhiều cao ốc văn phòng.


Phải nói thêm loại bánh mì thịnh hành của Saigon bây giờ là “ bánh mì tươi “. Bánh mì làm tại chỗ, khi khách gọi, thợ mới nướng trong lò điện nhỏ, mỗi mẻ chỉ chừng chục ổ, để bảo đảm sự tươi mới của bánh. Bánh bưng ra còn nóng hổi, đặc ruột, không giòn như bánh mì thường, thơm mùi bơ phưng phức. Để sản xuất loại bánh mì tươi này, tiệm có công thức riêng và nguyên liệu đặc biệt nhập cảng từ Pháp

Nếu mỗi bài thơ tôi đổi được một khúc bánh mì
Hoặc một gói xôi mặn, lơ thơ vài lát chả mỏng, nhúm ruốc gà, tí mỡ hành...
Tôi sẽ chịu khó hì hục đánh vật nhiều hơn trên keyboard
Gieo cho bằng được một vần thơ tuyệt hảo
Đào Công Điền

Khu vực Little Saigon (Tiểu Saigon) lâu đời nhất, nổi tiếng nhất và lớn nhất nằm trong vùng Orange County (Quận Cam), của miền Nam California nắng ấm, được mệnh danh là thủ đô của người Việt tỵ nạn - Những ai đã và đang sống ở nơi này sẽ cảm nhận sâu sắc câu:” Chúng ta đi mang theo quê hương “.Đó là tên một bức tranh vẽ cảnh một ngày hội Tết ở miền Bắc, theo kiểu tranh dân gian Đông Hồ của cố họa sỹ Tạ Tỵ, vẽ sau năm 1954 khi ông đã vào Nam. Sau biến cố 1975, chúng ta đi mang theo rất nhiều di sản về tinh thần, không phải là vật chất, nhưng trong phạm vi bài viết này, chỉ xin đề cập đến bánh mì mà thôi. Người Việt lưu lạc khắp bốn phương trời, mang theo qua Mỹ, Canada, Úc, Pháp... Bánh mì Tây kiểu Saigon!


Chữ bánh mì hồi chúng ta còn học English for Today ở Saigon được dịch ra là bread. Ngày nay, cũng giống như phở, bánh mì thịt của người Việt tha hương đã bắt đầu chinh phục các thị trường năm châu bốn bể và vinh dự mới nhất là nó đã chễm chệ trong bộ tự điển trứ danh The Oxford English Dictionary (OED). Trong ấn bản ngày 24 tháng 3 năm 2011, tự điển OED có thêm 900 từ ngữ mới,” banh mi”/ ba:n mi:/, danh từ (số nhiều không đổi) chính thức góp mặt cùng với các “ anh hào ăn uống” khác là “taquinos” (kiểu bánh snack giòn của người Mễ) và “ kleftiko” (món thịt cừu hầm của Hy Lạp). Trên web site chính thức của OED có đoạn: “ Vì hiện nay thế giới ăn uống của cộng đồng nói tiếng Anh trên thế giới ngày càng đa dạng, những từ vựng mới phản ảnh nguồn gốc lâu đời của các truyền thống ẩm thực này”. “


” Banh mi” được thế giới hiểu là một loại bánh (snack) Việt Nam, gồm một ổ bánh dài baguette (làm theo truyền thống gồm bột mì và bột gạo) được nhét một số thức, chủ yếu là thịt, đồ chua, dưa leo, sốt mayonnaise, ớt... Khái niệm bánh mì ngày càng quen thuộc với dân bản xứ, và không có gì ngạc nhiên khi họ vào các quán ăn VN, gọi loại bánh mì thịt mà họ ưa thích bằng tiếng Việt “ banh mi “, dù trong các tiệm bánh mì của người Việt, luôn có tên gọi bằng tiếng Anh tương ứng.

Em kêu tiếng Mẹ, Cha trên vành môi ngọng nghịu
Ăn bánh mì thay thế phở với cơm
Ấy mà phía sau tà áo dài lễ hội
Chiếc eo thon dịu dàng còn rất đỗi Việt Nam
Lã Thế Phong

Nếu chỉ bán một món bánh mì thịt thì không sống được, người ta phải bán kèm những thức ăn khác thì mới đủ sở hụi, nên các tiệm bán bánh mì ở Quận Cam đại loại có thể chia ra làm vài hình thức chính:


Các quán cà phê có bán thêm bánh ngọt, các món điểm tâm, trong đó có bánh mì thịt như: Le Croissant Doré (Bolsa, gần thương xá Phước Lộc Thọ), Coffee Factory (Brookhurst, góc Mcfadden), TipTop Sandwiches (Brookhurst, gần Wesminster)à


Các tiệm bánh ngọt có bán thêm bánh mì, cà phê như:Lily Bakery (Bolsa, gần Brookhurst), Boulangerie Pierre & Patisserie (Brookhurst, gần Hazard)à


Nhà hàng có bán bánh mì và thịt nguội dọn riêng trên dĩa là Tài Bửu và Uyên Thi (Uyên Thi nằm trên Bolsa, góc Magnolia, lúc trước là tiệm Tài Bửu, nay Tài Bửu dọn qua Wesminster, bên cạnh Thanh Sơn Tofu).


Các tiệm bánh mì thường đặt một số bàn ghế cho khách ngồi ăn bánh mì, uống nước, nhâm nhi cà phê chiếm đa số. Bước vào các tiệm bánh mì này, ta thấy ngay một bảng lớn chụp hình đủ loại bánh mì với số thứ tự để gọi, sau lưng chỗ tính tiền. Tiệm nào cũng có lò nướng bánh mì bên trong, quầy bánh mì, quầy bán các thức uống đủ loại:cà phê, boba, nước mía, rau má, sinh tố... đủ loại bánh VN, xôi chè, cơm, cháo, bún à Khách đặt mua và trả tiền xong, sẽ nhận được một số thứ tự trên hóa đơn, chờ kêu số (nhiều tiệm ngày nay đã trang bị màn ảnh treo trên trần nhấp nháy số) sẽ đến lãnh thức ăn ở một chỗ kế cận. Nếu khách chưa ăn liền có thể yêu cầu để đồ chua, dưa leo, ớt riêng. Một số tiệm bánh mì được ưa thích là: Top Baguette (Bolsa, góc Magnolia, đối diện quán Uyên Thi), Bánh mì Chợ Cũ ( Magnolia, góc Hazard), Bánh mì & Chè Cali (có nhiều chi nhánh), Bánh mì Tân Hoàng Hương (Euclid, góc Edinger), Bánh mì Gala (Brookhurst, khu Bò 7 món Pagolac), Bánh mì Saigon ( góc Wesminster và Magnolia, trong khu chợ Mỹ Thuận) à


Theo anh Kevin Trần, điều hành tiệm Bánh mì Saigon thì:” Khách muốn giữ bánh mì cho lâu hư, thì mua về nên để bánh trong bao nylon cột lại, cho vào ngăn đá tủ lạnh. Mỗi khi muốn dùng để ra ngoài chừng 5 phút, rồi đặt vào lò có sẵn hơi nóng trong vòng 3 phút, đủ để bánh mì tươi giòn lại. Tuyệt đối không nên nướng lại vì độ nóng sẽ làm bánh mì bị cứng, và đưa vào miệng nhai thì bánh bị bể, rơi ra “.


Một trong các hệ thống bánh mì thịt kiểu Saigon lớn nhất nước Mỹ là Lee' Sandwiches, chủ nhân là ông Chiêu Lê, với trên 50 cửa tiệm, hơn 900 người làm, tại nhiều tiểu bang: California, Arizona, Texas, Nevada và Oklahoma. Tiệm đầu tiên của gia đình họ mở ở đường Santa Clara, gần khu Tully, San Jose, năm 1983. Lee' Sandwiches “ bám theo sát nút “ các hiệu bánh tân kỳ của Mỹ, khách có thể vào internet, xem email, màn ảnh truyền hình lớn giới thiệu thực đơn, giá cả, các món đồ giảm giá đặc biệt... Tại một chi nhánh ở thành phố Garden Grove, khách có thể lái xe (drive- thru) mua bánh mì.


Điều quan trọng bậc nhất của các tiệm bánh mì thịt kiểu Saigon ở Mỹ là phải làm sao cho các loại thịt, đồ chua à giữ được trong vòng 3 tiếng đồng hồ, theo đúng luật quốc tế về vệ sinh an toàn thực phẩm.

… Dừng chân trên phố một chút nhé em
Anh vào Lee kiếm ổ bánh mì thịt nguội
Phong phanh ở đây, nghe nhiều chuyện lạ
Gã giàu ngút trời hình như lobby êm ả à muốn giàu them
Đấm mặc bọn chúng cho quen
Bởi mình sẽ không bao giờ hết một niềm tin
Nhưng triết lý cuộc đời hình như bắt nguồn từ ngu ngốc
Hừm …! Ổ bánh mì anh đã dặn cho nhiều ớt
Môi khô cằn mà chưa thấy vị nồng cay
Caphesuotngay

Một di sản tinh thần lớn mà người Việt tỵ nạn ra đi mang theo là ngày Tết VN. Hàng năm, dù sống ở bất cứ nơi nào, hễ năm cũ (ta) hết, là chúng ta chuẩn bị đón mừng năm mới, tạo chút hương vị Tết trong gia đình, để nhớ lại những ngày xuân ngày xưa ở quê nhà. Chúng ta cũng dọn dẹp nhà cửa, sắm sửa vài chậu cúc đại đóa, địa lan... một hai cành đào, bánh chưng, bánh tét, mứt, trái cây... bày bàn thờ, làm mâm cơm cúng gia tiên. Ở Little Saigon còn có hội chợ Tết, có múa lân, có đốt pháo. Nhưng mấy ngày đầu năm âm lịch, dù rơi vào ngày nào trong tuần, hội Tết cũng phải tổ chức vào ngày cuối tuần, để thuận tiện cho mọi người, mọi giới.

Sống ở các quốc gia trên thế giới, người Việt cũng tham gia tổ chức và ăn mừng các ngày lễ Tết của các quốc gia đó. Sống trên quê hương thứ hai của mình, chúng ta có những quyền lợi, những trách nhiệm, những vấn đề để suy nghĩ và chia xẻ với người bản xứ... Chúng ta dần dần hội nhập vào một nền văn hóa mới, bên cạnh nền văn hóa cổ truyền VN của mình.

Người Âu Mỹ có danh từ” Sandwiches Generation “ để chỉ thế hệ vừa phải nuôi con nhỏ, vừa phải chăm sóc cho cha mẹ già. Danh từ này chúng ta tạm dịch là “ Thế hệ bánh mì kẹp “.Người Âu Mỹ bị kẹp kiểu bánh sandwich, vấn đề vất vả với việc nuôi dạy con nhỏ và giúp đỡ cha mẹ già cùng một lúc phần lớn là nhu cầu tài chánh - Chúng ta là thế hệ người Việt thứ nhất định cư ở quê hương thứ hai của mình, chúng ta vẫn là người Việt, vẫn thích nghe nhạc Việt, vẫn hàng ngày ăn món Việt là cơm, phở, bún, bánh mì Tây nhân thịt kiểu Saigon... Ở lứa tuổi 40, 50 và cả 60, chúng ta trở thành một thế hệ bánh mì kẹp, không phải bằng bánh sandwich, mà bằng bánh mì Tây kiểu Saigon, nên chúng ta có thêm nhiều vấn đề khác: Chúng ta bị kẹp giữa hai quê hương, giữa hai nền văn hóa Đông và Tây. Đọc đoạn văn sau đây của tác giả Yên Hà (Trần Phú), chúng ta mới càng thấm thía hơn:

Vướng mắc giữa hai quê hương, giữa hai nền văn hóa, giữa hai thế hệ, chúng tôi là một thế hệ “bánh mì kẹp” (đôi khi còn là“bánh bao” nữa). Ngoảnh nhìn lại chỉ còn kỷ niệm, nhìn về đàng trước thì tương lai đã bít kín. Nhưng thôi, đã biết là mình vướng mắc,là mình “chấp ngã” (như lời Phật dậy) thì chỉ còn có nước “phá chấp,” nghĩa là “buông,” là chấp nhận.


Vả lại, cha mẹ chúng tôi không có vấn đề này, con cháu chúng tôi không có vấn đề này, chỉ có chúng tôi mới có vấn đề này. Ngày nào cái thế hệ chúng tôi đi hết rồi thì vấn đề này sẽ không còn ai bàn đến nữa. Chúng tôi chỉ là một giai đoạn chuyển tiếp, một thế hệ bị mất mát, bị hy sinh để dân tộc di dân chúng tôi có thể lật qua một trang sử mới. Để đời sau, con cháu chúng tôi có hy vọng thành công trên đất người, đi tiếp con đường mà chúng tôi đã không đi hết. Được như vậy, chúng tôi cũng sẽ mãn nguyện lắm rồi. Xin cảm ơn Trời Phật, xin cảm ơn phúc đức ông bà “.


Xuân Phương


*************************************


Cám ơn tác giả Xuân Phương đã đưa chúng ta đi 1 vòng Sài Gòn với ổ bánh mì thân thương nhiều kỷ niệm với tất cả mọi người dân Sài Gòn.










Last edited by SaigonMyLove; 02-20-2014 at 08:56 AM..
SaigonMyLove
Platinum Member
Join Date: Apr 2008
Số Điểm: 4817
Old 02-23-2014 , 11:19 AM     SaigonMyLove est dconnect  search   Quote  

Ông Mỹ bán thức ăn chay ở Little Saigon


Ngọc Lan/Người Việt


WESTMINSTER (NV) – Bước chân vào tiệm bán thức ăn chay mang tên Bồ Ðề nằm bên hông Phước Lộc Thọ, gần bãi đậu xe, nhiều thực khách sẽ ngạc nhiên khi thấy có một người Mỹ trắng ngoài 50 tuổi, cao dong dỏng, làm “bồi bàn” ở đây.

Nghĩ ông là “bồi bàn” bởi vì người ta có thể gọi ông lại để nhờ cho thêm cái tô, cái muỗng. Người ta có thể gọi ông lại để “order” món ăn. Và người ta thường thấy nhất là hình ảnh ông khi thì đẩy xe đi dọn bàn, lau bàn, khi thì cầm cây lau sàn nhà. Có lúc người ta lại thấy ông đứng cạnh quầy tính tiền nói chuyện với khách. Rất nhiệt tình, rất niềm nở.

Thế nên hầu như ai cũng ngạc nhiên, ngỡ ngàng khi biết ông không phải người “working for food” - đi làm để kiếm bữa ăn qua ngày, mà ông, David Dunlap, chính là chủ nhân của Bồ Ðề từ hơn một năm qua.

***

Anh Bình Vũ, một trong số những nhân viên của tiệm Bồ Ðề, từng “rất ngạc nhiên” khi nghe tin “có một ông Mỹ mua lại nhà hàng này.”

“Ai cũng ngạc nhiên hết chứ không phải chỉ có mình tôi. Ai cũng hỏi tại sao lại có một ông Mỹ vô đây làm chủ một nhà hàng Châu Á mà lại là nhà hàng chay nữa!” Anh Bình cười nhớ lại.

Chính vì vậy nên thoạt đầu anh Bình cảm thấy “ông này mạo hiểm quá vì ông có am hiểu gì về tập quán người Việt Nam của mình đâu mà lại nhào vô?”

Thế nhưng, sau hơn một năm đổi chủ, anh Bình và những nhân viên ở đây cho rằng “quyết định của David là đúng.”

Theo lời David thì ông “về hưu sớm” được vài năm, sau hơn 30 năm làm việc trong ngành cảnh sát.

“Thấy tôi sang lại nhà hàng chay này nhiều người tưởng tôi là người tu hành. Nhưng không phải. Tôi không phải đạo Phật, tôi cũng không ăn chay. Tôi là một người Mỹ, theo đạo Công Giáo. Nhưng tôi là người cởi mở và biết mở lòng ra với mọi người,” ông nói.

Ông kể đã đến Việt Nam 12 lần, đến Sài Gòn, Hà Nội, Ðà Nẵng, Hội An... nhiều lần. Ông không có những mối quan hệ ruột thịt với người Việt, nhưng ông có nhiều kỷ niệm với họ.

Ông kể rằng 13 năm trước, lần đầu ông đến khu Little Saigon, vào tiệm Lee's Sandwiches mua ly cà phê sữa đá. Người ta đưa cho ông tờ giấy ghi số “11”. Ông cầm giấy và đứng chờ. Nhưng chờ mãi không thấy tới phiên mình, bởi vì “họ đọc số toàn bằng tiếng Việt, 'mừ mót,' mừ mót.'” Ông không hiểu gì hết cho đến khi có người nhìn số giúp ông.

“Tôi biết có người ở đây cả 25 năm nhưng họ không biết tiếng Anh, bởi vì ở đây tất cả đều có thể dùng tiếng Việt, từ đi bác sĩ đến ra ngân hàng, đâu đâu cũng tiếng Việt, rất tiện lợi. Ðó là một nét văn hóa của người Việt nơi đây,” ông nhận xét.

Ông kể, có khi ông cầm tờ giấy liệt kê những món mà đầu bếp yêu cầu ông đi chợ để mua, nào rau, nào tăm, nào đậu... “Khi có món nào không tìm ra được, tôi hỏi nhân viên trong chợ thì ai cũng hỏi tôi rằng 'ông lấy vợ Việt Nam à?'”

Cũng theo ông David, có lẽ không đâu lại có nhiều người Việt từ khắp nơi đến hội ngộ như tại Little Saigon này.

“Trong cùng một nhóm đến nhà hàng ăn, đều là người Việt mà có người đến từ Washington, Minnesota, Texas, Florida, Ohio, từ Ðức, từ Úc, từ Canada... Tôi nhìn thấy được sự đa dạng trong văn hóa Việt Nam,” ông nhận xét.


Bún bò Huế chay, một trong những món được khách hàng thích nhất tại nhà hàng Bồ Ðề. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

***

Với nhà hàng Bồ Ðề, sau hơn một năm làm chủ, ông David cũng có nhiều chuyện vui ngộ nghĩnh.

Như đã nói, hầu như ai lần đầu đặt chân đến nhà hàng Bồ Ðề, nhìn thấy ông Mỹ trắng, cũng nghĩ ngay ông là người giúp việc tại đây. Và tâm lý của người Việt dường như cũng có điều gì đó hào phóng, rộng rãi đối với người Mỹ (không biết có phải xuất phát từ suy nghĩ đất nước này đã mở rộng vòng tay cưu mang dân tị nạn Việt Nam, nên khi nhìn thấy người Mỹ “làm việc cho người Việt” như thế thì cảm thấy có gì “tội nghiệp”?) Thế nên, ông David kể, một lần, có một nhà sư đến tiệm dùng bữa. Trông thấy ông, nhà sư ngoắc lại theo kiểu Việt Nam “hey, you.” Ông bước tới hỏi: “Ông có cần giúp gì không?” Nhà sư đưa cho ông David $5.

“Có lẽ nhà sư nghĩ tôi vào phụ việc để kiếm bữa ăn trưa nên thương tình cho tôi tiền. Ðến khi nghe những nhân viên trong tiệm nói 'ông là chủ mới ở đây đó!' thì nhà sư lấy lại $5, không cho nữa.” Chủ nhân nhà hàng Bồ Ðề cười sảng khoái khi kể lại câu chuyện này.

Không chỉ có nhà sư tốt bụng đó, mà còn nhiều khách hàng khác, có người trông rất sang trọng, lịch sự, cũng “động lòng trắc ẩn” cố nhét thêm vào tay cho “ông bồi bàn người Mỹ” ít tiền. “Tôi từ chối thì họ cứ ra hiệu cho tôi lấy đi, cuối cùng tôi cám ơn và cho tiền vào trong hộp tiền tip của nhân viên,” ông kể tiếp.

Những câu chuyện tương tự khiến ông David cảm thấy vui và thêm yêu thích những người khách nơi đây.

Ðến chuyện trò với khách, hỏi các sinh viên này xem có bảng điểm A hay không để được ăn miễn phí, là một trong những nét đáng mến của ông chủ Mỹ tại nhà hàng Bồ Ðề bên cạnh Phước Lộc Thọ. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Dĩ nhiên, khách đến tiệm Bồ Ðề và còn muốn quay trở lại là vì sự nhiệt tình, vui vẻ của chủ nhân, của nhân viên, và hơn hết còn vì món ăn ở đây ngon. Nhiều người thích món bún bò Huế, bún riêu, chả giò ở đây, nhưng với tôi thì món bún Thái lại là món ngon tuyệt (có điều ai không thể ăn cay thì nên tránh). Bò bía chay ở đây cũng khó mà chê được.

Thấy trên trang web nổi tiếng Yelp có rất nhiều lời nhận xét tốt về Bồ Ðề, trong đó có khách hàng tên Kenzie K. viết rằng cô vô cùng cảm kích khi thấy ông Mỹ ra giới thiệu với cô từng món ăn khi cô nói cho ông biết đó là lần đầu cô đến nhà hàng chay này.

“Tôi chưa có ăn hết các món trong menu của nhà hàng, nhưng tôi có thử nhiều, thích nhất là bún bò, bún riêu. Lần đầu tiên tôi nhìn đĩa đậu que xào trong menu tôi hết hồn, vì tôi chưa từng nhìn thấy món ăn như vậy bao giờ. Nghe khách hay gọi món gì tôi cũng muốn ăn thử xem nó như thế nào để khi người khác hỏi tôi biết giải thích.” David trả lời câu hỏi “làm sao để có thể giới thiệu món ăn đến cho thực khách?”

Ðến Bồ Ðề, người ta thường thấy ông Mỹ lên tiếng chào khách mới đến, hay hỏi thăm xem thức ăn có ngon không khi họ đến trả tiền. Những lúc không quá bận rộn, ông lại đến chuyện trò với những khách hàng có thể nói tiếng Anh với ông, dù ông cũng đang học nói tiếng Việt để có thể gọi tên một vài món ăn như “bún riêu, bún bò Huế, phở áp chảo” hay đếm số “một, hai, ba, bốn, năm, sáu...” để “có cơ hội tiếp xúc gần hơn với khách hàng hơn,” như ông nói.

Một điều đặc biệt nữa, như anh Bình Vũ nhìn nhận là “chưa có nhà hàng Việt nào thực hiện”, đó là: những em học sinh, sinh viên nào mang đến bảng điểm toàn điểm A đến thì sẽ được ăn miễn phí!

David nói một cách khôi hài, “Tôi đến hỏi thăm và nói cho khách biết nếu các em học sinh có toàn điểm A thì sẽ được ăn miễn phí. Có em hỏi thế thì có 1 điểm B thì sao, tôi bảo thì uống nước lạnh thôi, còn nếu có điểm C thì ra xe ngồi chơi!'”


Chả giò chay cũng là một trong những món nên thử qua khi đến nhà hàng Bồ Ðề. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

***

Là khách hàng đến Bồ Ðề vào mỗi Thứ Tư, ông Chồng Sum Nguyễn, nhà ở tận Victorville, thuộc San Bernardino County, chia sẻ: “Khoảng 5 năm trước tôi có đến đây một lần nhưng mà sau đó thì không đến nữa vì không thích. Hơn nữa khi đó chúng tôi vẫn còn ăn mặn chứ chưa ăn chay trường như bây giờ. Khoảng 1 năm trước đây chúng tôi quay trở lại đây thì thấy có sự thay đổi, sạch sẽ hơn, ông chủ và nhân viên đều rất tử tế, tiệm sạch sẽ hơn.”

Tuy nhiên, có một lý do khiến cho vợ chồng ông Sum chọn nơi đây để trở lại hàng tuần là vì, “có lần vợ chồng tôi kêu cái lẩu nhưng mà cay quá nên bà xã tôi ăn không nổi nhưng đó là do lỗi mình không nói trước chứ không phải lỗi do tiệm. Chúng tôi định mang về, nhưng khi đứng lên trả tiền thì cô dọn bàn nhanh tay quá đổ mất.”

“Ông chủ này nghe thấy chạy đến xin lỗi, rồi mang cái bánh chưng chạy ra tặng nữa, trong khi mình đã de xe chạy rồi.” Ông Sum kể.

Bà Thúy Anh Nguyễn, vợ ông Sum, tiếp lời, “Ông chủ tử tế, thức ăn ở đây ngon mà cũng rẻ nữa nên Thứ Tư nào chúng tôi cũng đến, dù tụi tôi ở tận Victorville, lái xe đến đây cả tiếng rưỡi lận.”

Nếu muốn thử một lần làm quen với thức ăn chay, muốn quan sát, chuyện trò với “ông Mỹ trắng” làm việc ngay trung tâm Little Saigon thì nên “né” các ngày Mùng Một và Rằm, vì nếu không, bạn sẽ phải chờ đó!

–-

Ngoclan@nguoi-viet.com



*********************************************






SaigonMyLove
Platinum Member
Join Date: Apr 2008
Số Điểm: 4817
Old 04-19-2014 , 01:10 AM     SaigonMyLove est dconnect  search   Quote  


Đi ăn chè ở phố Bolsa, Little Saigon



Thấy bài nói về ẩm thực thì ai cũng muốn ghé mắt vào để xem có món gì ngon, món gì lạ. Mặc cho cái bao tử nó cồn cào, cái miệng nó nhóp nhép, thúc giục cái dây thần kinh buộc mình phải lèo lái chiếc xe chạy đến quán, ăn thử món đó coi có như lời đồn đãi, nhận xét. Quan trọng hơn, thỏa thuê hơn trong việc viết về ẩm thực là chả mấy ai suy diễn, dẫn dắt bài viết về cơm phở, chè cháo vào chuyện chính trị hay lập trường chính nghĩa. Khỏe.



Sau nhiều lần viết về phở, về bánh mì, về bánh canh, về đồ chay, về lẩu ốc, hôm nay tôi muốn viết về chè, cho nó ngọt ngào lại những đắng cay, mặn nhạt.


***

Thời buổi này, nghe nói đến chè tự dưng có nhiều người dội ngược. Bởi, chè, đồng nghĩa với nhiều đường, nhiều béo. Bởi, chè được liên tưởng đến mập, đến bệnh.



Thế nhưng, cứ cắm cúi dặn lòng quay lưng, ngoảnh mặt với những ngọt ngào của chén chè thơm ngát, của ly chè lạnh mát, thì coi như một phần cuộc đời đã không còn trọn vẹn ý nghĩa nữa rồi.



Tôi nhớ ngay từ năm 10 tuổi, tôi đã mê ăn chè. Tôi nhớ gánh chè của bà Sáu đặt trên lề đường trước chợ An Lạc (Xa Cảng). Chè đậu trắng, chè khoai môn, chè trôi nước, chè chuối chưng. Quanh đi quẩn lại chỉ có bấy nhiêu thôi, nhưng quá là hạnh phúc nếu hôm nào có đủ tiền để mạnh dạn kéo chiếc ghế gỗ thấp tè ghé mông ngồi vào trước đôi quang gánh. Chỉ tay vào món chè mình thèm. Mắt căng tròn nhìn theo tay bà Sáu múc mà lòng thầm khấn “thêm chút nữa, thêm chút nữa!” Đến lúc đưa tay đón lấy cái chén kiểu nhỏ xíu, âm ấm, trắng ngần lớp nước dừa bên trên, cầm chiếc muỗng cà phê trộn đều tất cả lên, lại nghe rõ tiếng nước bọt mình nuốt “ực”. Múc một muỗng đưa vào miệng. Trời ơi! Sao trên đời này người ta lại có thể chế ra được cái món gọi là chè tuyệt vời đến vậy nhỉ! Cứ gọi là mê tơi cho cái thú được sống trên đời lại còn được ăn chè bà Sáu.



Lớn lên một chút, tui lại biết thêm món gọi là “chè 3 màu.” Màu xanh của bánh lọt lá dứa. Màu đỏ của đậu đỏ mềm nhừ. Màu vàng của đậu xanh tán nhuyễn. Trắng tinh màu nước cốt dừa thơm béo. Thêm một lớp đá bào được ém chặt bên trên. Xoay ly chè trên tay, tôi tự hỏi, không biết có ai đã từng đi qua tuổi thơ, tuổi hoa niên cho đến tuổi trưởng thành mà chưa từng một lần bị cám dỗ bởi ly chè 3 màu như thế này không nhỉ? Hay hỏi một cách “trắng trợn” hơn là có ai chưa từng một lần hò hẹn cùng người yêu trong quán chè không nhỉ? Ly chè 3 màu cho tôi cảm tưởng đó là sắc màu của tình yêu thuở lung linh đẹp nhất.


***

Chè dân dã, quen thuộc với mọi tầng lớp, đã bôn ba theo chân người dân mình sang tận đất nước của pudding, của milkshake. Để hôm nay, sau 39 năm trên xứ người, bước chân đến Bolsa và những vùng phụ cận, mình không chỉ có thể tìm thấy những món chè đậm nét quê xưa như chè khoai, chè chuối, đậu ván, đậu xanh, sương sa hột lựu, sương sâm sương sáo, mà còn đủ loại chè biến dạng, biến kiểu, nảy nở theo thời gian, theo không gian, như chè cung đình, chè trái cây, chè sâm bổ lượng, khoai môn bạch quả, nhãn nhục hạt sen, bột lọc dừa non, bột lọc heo quay, trôi nước Thái Lan,… Không biết cơ man các loại chè để mà đếm cho xuể, chứ đừng nói chi đến có đủ bụng để thử từng chút một.



Đó là chưa kể thêm nhiều loại nước uống khiến “môi em ngọt” như trà sữa, sinh tố, đá me, rau má… Chỉ riêng trà sữa thôi cũng có hàng chục thứ để mà chọn, nào là trà sữa boba, trà sữa pudding, trà sữa dừa non, trà sữa mật ong, trà sữa hạnh nhân… Sinh tố khoai môn, dưa gan, sầu riêng, táo xanh, bên cạnh dâu tây, đu đủ, dưa hấu, mít, xoài, khóm dứa…



“Ma trận” của chè, của các loại thức uống dành cho mọi lứa tuổi này có vẻ thâm hậu hơn rất nhiều lần so với những món cơm, món phở, món bún, món cuốn.


Cũng như nhà hàng được phân chia thành “đẳng cấp” hay có người khi ăn phở chỉ vào Kimmy, 86, ăn cơm thì vào Thuận Kiều, ăn bún chỉ vào Ban Mai, bánh cuốn thì đến Tàu Bay, bánh xèo lại đến quán Vân, mì gõ tìm đến Uyên Thi, bánh mì thì Tèo, Chợ Cũ… Chè cũng thế.



Muốn bình dân giá rẻ thì vào Bánh Mì Chè Cali, “mua 2 tặng 1” tính ra chỉ 1 đồng 1 chén. Muốn ngon hơn, sang hơn thì chè Hiển Khánh, mắc gần gấp đôi, nhưng tiền nào của đó.


Tuy nhiên, hãy một lần đến ... "Chè Chè Chè" thử đi.


Chè Chè Chè nằm sau lưng Chợ 99 Cents trên đường Westminster. Chè Chè Chè có một không gian khá dễ thương, ấm cúng với ít bàn ghế gỗ là lạ để khách có thể ngồi ăn tại chỗ, trò chuyện tán ngẫu cùng bạn bè, người thân như ngày nào đi ăn chè ở Sài Gòn, ở Cần Thơ, ở Huế, hay ở bất kỳ một thành phố, làng quê nào mình đã ăn qua.



Nếu ai đó từng than phiền về nhiều tiệm chè quanh Little Saigon là “chè thì ngọt nhưng nhiều người bán chè chẳng ngọt ngào chút nào” thì cứ đến Chè Chè Chè sẽ cảm thấy “ngọt” ngay từ anh bán hàng đến chị bán hàng.



Chè Chè Chè có nhiều món chè độc đáo như chè cung đình, đậu xanh dừa non bánh lọt, bạch quả hạt é nhãn nhục, trái cây dầm sữa chua, chè khoai môn viên, bột lọc heo quay, bột lọc dừa non... Điểm khác của Chè Chè Chè là nhiều món chè được cho thêm vào ít dừa bào mỏng thành sợi, rồi sấy khô, thơm thơm, dòn dòn, làm đậm đà thêm hương vị cho ly chè.



Không thích chè thì khách vào quán còn có thể kêu những “món mặn” như bún bò Huế, bánh canh tôm cua Huế, bún đậu mắm tôm hay bánh xèo. Trứng cút chiên khóm, bánh cay cũng có thể tìm thấy trong thực đơn của Chè Chè Chè.



Nếu muốn không khí sôi động hơn một chút thì có thể đến tiệm Bambu trên đường Bolsa trong khu Lyly Bakery.



Bambu đang ngày càng trở thành một thương hiệu được nhiều người đủ mọi lứa tuổi biết đến. Bởi đến Bambu trong khi người trẻ có thể chọn một ly milk tea-trà sữa, hay smoothies-sinh tố, các cô các chị đắm đuối với hơn 20 loại chè lạnh, thì các anh các chú lại cũng dễ chọn cho mình một ly cà phê nóng hoặc lạnh với nhiều mùi vị khác nhau.



Tôi không phải dân rành cà phê nên chỉ nói về chè thôi. Nếu đã thích chè, khi vào Bambu nhớ gọi thử ly “Bambu Special”. Dừa non trắng mềm, bánh lọt lá dứa xanh thơm dai dai, nhãn nhục vàng nâu xừng sực, và những hạt é như những chấm bi điểm xuyết cho trong chiếc ly trong veo được rót thêm toàn nước dừa tươi. Đúng là rất đặc biệt, thơm mùi lá dứa, mùi dừa tươi và lạnh mát.



Cuối cùng lại phải quay trở lại với ly chè 3 màu, không bỏ qua được.


Little Saigon nhiều nơi có chè 3 màu, nhưng ngộ cái là cũng đậu cũng dừa cũng đá, nhưng mà có nơi ăn vô muỗng thứ nhất, lại muốn tiếp liền muỗng thứ hai, thứ ba, cho đến khi ly chè chẳng còn tí gì sót lại, ngoài những mảnh nước dừa cố bám trên thành ly. Nhưng cũng có ly 3 màu, nhấm nhe vài muỗng đã muốn bỏ lại, không ngon gì hết trơn.



Một trong những ly chè 3 màu có thể vét sạch sành sanh là ly chè của tiệm Thạch Chè Mỹ Linh trong khu Westland, góc Westminster-Newland, gần bên tiệm Cháo Cá Chợ Cũ.



Một lớp đậu đỏ phía dưới, rồi đến lớp đậu trắng, một lớp bánh lọt xanh, một lớp hạt lựu đỏ, đậu xanh tán nhuyễn vàng nhạt phía trên, nước dừa trắng bóc, nước đá trong như pha lê. Không phải là 3 màu nữa mà những 7 màu. Ly chè nơi đây không chỉ được trình bày đẹp mà quan trọng hơn, là nó ngon. Còn ngon làm sao. Ăn thử rồi biết. Tôi tả bấy nhiêu đủ rồi.


Ngọc Lan - Người Việt Online

**********************************


SaigonMyLove
Platinum Member
Join Date: Apr 2008
Số Điểm: 4817
Old 05-04-2014 , 03:16 PM     SaigonMyLove est dconnect  search   Quote  

The Linq, 'con hẻm' đáng yêu của Vegas


Lần này, khi phải trở về California, tôi bắt gặp mình thoáng chút nuối tiếc, tiếc thầm không được ở thêm ngày nữa, để tiếp tục thong thả đi vào từng cửa hàng nho nhỏ tại một khu mới, hay nói cho đúng hơn, một quãng đường ngắn mới của Las Vegas, được Caesars Entertainment Corporation đặt cho cái tên rất ngộ nghĩnh là “The Linq.”

Nằm gần khách sạn Ceasar Palace và Flamingo, The Linq là khu vực dành cho người tản bộ đầu tiên nằm trong Las Vegas Strip, nơi cả dân địa phương lẫn du khách đều cảm thấy thoải mái gần gũi ngay với không khí thân tình của tiếng nhạc lúc du dương, lúc dồn dập theo nhịp nhảy của ánh sáng huyền hoặc trên tấm bảng quảng cáo cao chọc trời, sự mời gọi của những tiệm ăn, quán rượu ngoài trời, và nhiều cửa tiệm độc đáo.

Mới khai trương vào cuối Tháng Mười Hai năm ngoái, The Linq đã được nhiều người ưa thích, cho nó những cái tên như “bộ mặt mới” hay sự “chuyển mình” của Las Vegas.

Với tôi, The Linq có cái gì đó thân tình, gần gũi như một con hẻm, nơi đó, trên lòng đường những người tình nắm tay nhau đi thong thả như không một chút âu lo trên đời, du khách với ba lô trên vai, dừng lại gác chân bên bờ của vòi nước, cột lại dây giày, mắt lơ đãng nhìn những bảng hiệu nấp dưới tàn cây đầy lá, thấy lòng dịu lại hòa nhập vào một không gian thú vị, ngay giữa lòng Las Vegas, mà không Las Vegas tí nào.

Nhưng đừng ai vì nghe hai chữ “con hẻm” mà coi thường The Linq nhé!


Ðể tạo ra được The Linq, tập đoàn Caesars Entertainment Corporation đã phải bỏ ra nhiều năm nghiên cứu và phí tổn xây cất hơn $550 triệu mới biến được con đường dành cho xe chở hàng chạy vào tiếp tế vật liệu cho những khách sạn xung quanh thành nơi giải trí hôm nay.

Dọc theo The Linq là hơn 30 doanh nghiệp, trong đó hơn 70% là nhà hàng hay quán rượu, còn lại là nơi giải trí và những cửa tiệm tuy nhỏ, nhưng được chọn lựa cẩn thận, cung ứng cho khách một sắc thái vừa đặc biệt, vừa thân tình, để dụ họ lang thang mãi cho tới cuối đường, đến trước cửa High Roller, chiếc đu quay cao nhất thế giới, trọng tâm và trái tim của The Linq.

Nhưng hãy khoan trèo lên đu quay High Roller, mà hãy thong dong tản bộ trên The Linq để vào thăm những cửa tiệm nổi tiếng.

Bạn thích kẹo chocolate của Âu Châu ư? Hãy vào tiệm kem và kẹo chocolate Ghirardelli. Thích mua giày thể thao hạng xịn? Xin vào 12 A.M. Run, hay vào Chilli Beans để mua hàng hiệu của Brazil? Thích đội mũ, sẽ có người đo và làm mũ ngay cho bạn. Ðói bụng ư, hãy vào Yard House, hay Off the Street Bistro. Muốn mua sắm cho trẻ con, này là tiệm Kitson với những mannequin tí hon trông thật bắt mắt.

Và tiếng nhạc từ các quán rượu vọng ra, sao mà trữ tình, sao mà du dương thế!


The Linq có công dụng nối kết những khách sạn gần nhau của Caesars Entertainment, mà cũng là để nối kết giữa du khách và dân cư địa phương, và quan trọng hơn cả, để dụ và đưa tối đa số lượng gần 21 triệu người đi qua Las Vegas Strip hàng năm vào khu giải trí mới này.

Và đừng quên sắp hàng mua vé leo lên High Roller, chiếc đu quay cao nhất thế giới nhé. Hãy cứ tưởng tượng bạn đứng ở cao điểm 550 feet, nhìn hết được cả thành phố Las Vegas lấp lánh dưới chân, hoặc phóng tầm nhìn ra vùng sa mạc, nếu leo lên High Roller lúc ban ngày.

Thật ra High Roller mới khai trương trung tuần Tháng Ba đây thôi. Nhưng chưa cần có High Roller, The Linq cũng đã nhận được sự hưởng ứng nồng nhiệt của nhiều giới, cả dân địa phương lẫn du khách.


Ông Kevin Drum, dân cư Las Vegas, vừa đi vừa choàng eo bạn gái, tâm sự: “Tôi và Anna dạo này thường lang thang ở đây cuối tuần. Có một khu ăn uống, nghe nhạc ngoài trời, và mua sắm tí tỉnh ngay giữa the Strip thật không có gì thú bằng.”

Anna, bạn gái của Kevin, gật đầu biểu đồng tình, và nói thêm: “Với The Linq, dân địa phương tụi tôi cảm thấy mình giờ đây cũng thưởng thức được Las Vegas, mà không phải chen chúc với người đến đây đánh bài, và đổ tiền ra thấy chóng mặt.”

Còn du khách từ xa, ông Gabriel Fellez, đến từ Los Angeles, phát biểu: “Tuyệt vời, tôi mê quá, ở ngay trong lòng Vegas, mà cứ như ở 'The Promenade' tại Santa Monica, và nếu muốn vào sòng bài, tôi chỉ bước qua đường là tới.”

Ði hết con đường mới hiểu ý nghĩa của The Linq là nối kết. Nối kết khách từ xa đến Las Vegas và khách địa phương, nối kết không khí căng thẳng ăn thua của sòng bài và những phút giây thoải mái.

The Linq quả đã tạo ra một sắc thái hoàn toàn mới cho Las Vegas.

–-

Hagiang@nguoi-viet.com


*******************************************



Mời các bạn nhớ ghé lại The Linq khi tới Las Vegas lần tới nhé.






Last edited by SaigonMyLove; 05-04-2014 at 03:18 PM..
SaigonMyLove
Platinum Member
Join Date: Apr 2008
Số Điểm: 4817
Old 06-15-2014 , 12:54 AM     SaigonMyLove est dconnect  search   Quote  

Bê Thui Cầu Mống - Đà Nẵng


Hiện nay, bởi sự nổi danh của món ăn này mà nhiều nhà hàng ở các tỉnh khác cũng lấy tên "bê thui Cầu Mống" để đặt tên cho món bê thui của quán mình. Nhưng muốn ăn bê thui ngon, đúng điệu nhất thì chỉ có thể là ở chính địa danh Cầu Mống.

Bê thui Cầu Mống đặc biệt là bởi vào mùa xuân, đôi bờ sông Thu Bồn là ngàn dâu biêng biếc, mênh mông những đồng cỏ non tơ mơn mởn trải dài. Đất Gò Nổi - Cầu Mống suốt mùa lũ lụt thường chìm khuất dưới nước. Nước lũ rút đi, phù sa màu mỡ để cỏ cây lên xanh, tươi tốt đến không ngờ, trở thành vùng đất thuận lợi chăn nuôi bò. Những đàn bò mặc sức ăn no tắm mát và sinh sản rất nhanh, cho ra đời những chú bê con lớn nhanh như thổi vì được tiếp nguồn sữa mẹ dồi dào nhờ đồng cỏ xanh tươi…

Người Gò Nổi nói rằng con bê năm tháng tuổi là lúc thích hợp nhất để hạ thịt. Mặc dù có thể chọn bê nơi khác cũng cùng độ tuổi nhưng thường gầy ốm nên thịt mỏng mà không thơm như bê ở Cầu Mống. Ngày trước người ta thui bê bằng củi dâu nên miếng thịt càng thơm ngọt; khi thui phải biết cách chêm lửa thế nào cho vừa đủ để cả con bê vừa chín tới và chín đều. Bây giờ dù người ta thui bê bằng than hoa nhưng miếng thịt bê thui Cầu Mống vẫn cứ danh bất hư truyền.

Thành phần quan trọng quyết định đến sự thành công của món bê thui Cầu Mống là nước chấm và rau sống. Nước chấm phải được pha từ loại mắm cái thượng hạng làm từ cá cơm, cá nục đánh bắt ven biển miền Trung. Mắm cái sau khi gạn ép xác, lọc lấy nước mới cho thêm tỏi ớt, gừng xay, mè rang, chanh… vào cho vừa miệng.


Rau sống để cuốn bánh tráng cùng lát bê thui cũng khá cầu kỳ. Ngoài 3 loại rau chính là giá sống (loại cọng dài và mảnh), chuối chát và khế chua, trong đĩa rau còn có nhiều loại rau thơm (húng, quế, ngò…) và cải chìa non. Bánh tráng để cuốn bê thui phải là bánh tráng nhỏ, mỏng và dai được sản xuất từ trong các lò bánh danh tiếng ở Điện Bàn. Ngoài ra, một vài miếng bánh tráng nướng giòn điểm xuyến vào bữa ăn vốn là thói quen từ bao đời nay của người xứ Quảng.

Ăn bê thui Cầu Mống phải ăn cùng rau sống đủ loại của vùng quê bên sông nước, cuốn với bánh tráng mỏng chấm mắm cá cơm mới là đúng điệu. Đôi khi để thêm phần đa dạng thực khách có thể gọi thịt bắp, thịt ba chỉ, thịt mông, da... tuỳ thích. Cầm một miếng bánh tráng lề mỏng, gói ít rau sống, nhón thêm lát chuối chát, đu đủ, bỏ một miếng bê thui, sau đó bẻ một ít bánh tráng nướng... cuộn tất cả lại, chấm vào chén mắm cá, vị ngon lan tỏa từ đầu lưỡi xuống đến cuống cổ, ngon không tưởng nổi...

Có lẽ vì vị ngon không dễ quên của bê thui Cầu Mống, và sự vang danh của món đặc sản xứ Quảng này nên tại nhiều nơi, các "dị bản" của món ăn cũng xuất hiện khá nhiều. Để thực sự thưởng thức đúng hương vị món bê thui Cầu Mống, thực khách cần tìm đến những nhà hàng uy tín hoặc do đúng đầu bếp Quảng Nam nấu bếp.


Sưu tầm trên net.

*********************************



Reply


Thread Tools
Display Modes

 
Forum Jump



All times are GMT -7. The time now is 09:26 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.6
Copyright ©2000 - 2017, Jelsoft Enterprises Ltd.