![]() |
Quick Language Chooser: |
|
GodBlessedMe
Platinum Member Join Date: Mar 2003 Số Điểm: 5110 |
Se méfier des amalgames :
> > Le pilote est juif. Le copilote, lui, est chinois. > C'est leur premier vol ensemble. > > Un silence de plomb règne dans la cabine de pilotage. L'harmonie n'est pas au rendez-vous. > Une fois la vitesse de croisière atteinte, le pilote actionne le pilote automatique, s'enfonce dans son fauteuil et murmure: > «Les Chinois me font chier..» > «Vous, pas aimer Chinois. Pourquoi?» de répondre le copilote.. > «Ils ont bombardé Pearl Harbour!» > «Non, Chinois pas bombardé Pearl Harbour, mais Japonais!» > «Japonais, Chinois, Viets. qu'est-ce que ça peut bien faire? vous êtes tous pareils...» > > Un autre lourd silence s'abat encore dans la cabine. > > «Moi, pas aimer Juifs» de murmurer à son tour le Chinois. > «Ah oui, et pourquoi donc?» > «Juifs, couler Titanic!» > «Non, mais faut être malade: les Juifs n'ont jamais coulé le Titanic!» de s'exclamer le pilote, > «C'est un iceberg qui l'a coulé!» > > «Iceberg, Goldberg, Rosenberg, Steinberg ... tous pareils" |
|
GodBlessedMe
Platinum Member Join Date: Mar 2003 Số Điểm: 5110 |
Wife: 'What are you doing?'
Husband: Nothing. Wife: 'Nothing...? You've been reading our marriage certificate for an hour.' Husband: 'I was looking for the expiration date.' Wife: 'Do you want dinner?' Husband: 'Sure! What are my choices?' Wife: 'Yes or no.' Wife: 'You always carry my photo in your wallet. Why?' Husband: 'When there is a problem, no matter how great, I look at your picture and the problem disappears.' Wife: 'You see how miraculous and powerful I am for you?' Husband: 'Yes! I see your picture and ask myself what other problem can there be greater than this one?' Son: 'Mum, when I was on the bus with Dad this morning, he told me to give up my seat to a lady.' Mom: 'Well, you have done the right thing.' Son: 'But mum, I was sitting on daddy's lap.' A newly married man asked his wife: 'Would you have married me if my father hadn't left me a fortune?' 'Honey,' the woman replied sweetly, 'I'd have married you, NO MATTER WHO LEFT YOU A FORTUNE!' Girl to her boyfriend: One kiss and I'll be yours forever. The guy replies: 'Thanks for the early warning.' A wife nick elegante asked her husband: 'What do you like most in me, my pretty face or my sexy body?' He looked at her from head to toe and replied: 'I like your sense of humor!' Husbands are husbands A man was sitting reading his papers when his wife hit him on the head with a frying pan. 'What was that for?' the man asked. The wife replied 'That was for the piece of paper with the name Jenny on it that I found in your pants pocket'. The man then said 'When I was at the races last week Jenny was the name of the horse I bet on' The wife apologized and went on with the housework. Three days later the man is watching TV when his wife bashes him on the head with an even bigger frying pan, knocking him unconscious. Upon re-gaining consciousness the man asked why she had hit again. Wife replied. 'Your horse phoned' |
|
GodBlessedMe
Platinum Member Join Date: Mar 2003 Số Điểm: 5110 |
On ne se voit pas vieillir.......
J'étais assise dans la salle d'attente pour mon premier rendez-vous avec un nouveau dentiste quand j'ai remarqué que son diplôme était accroché sur le mur. Il y était inscrit son nom et je me suis soudain remémoré un grand brun portant ce nom. Il était dans ma classe de lycée quelques 40 ans auparavant et je me demandais si cela pouvait être le même garçon pour qui j'avais craqué à l'époque ? Quand je suis entrée dans la salle de soins, j'ai immédiatement écarté cette pensée de mon esprit. Cet homme grisonnant, dégarni et le visage marqué de profondes rides était bien trop vieux pour avoir été mon amour secret.... Quoique.... Après qu'il eut examiné ma dent, je lui ai demandé s'il était allé au lycée Henry IV. - Oui, m'a-t-il répondu. - Quand avez-vous eu votre bac ?, ai-je demandé. - 1972. Pourquoi cette question ? - Eh bien, vous étiez dans ma classe, me suis-je exclamé. Et alors cet affreux vieux petit crétin de fils de pute m'a demandé : - Vous étiez prof de quoi ? |
|
GodBlessedMe
Platinum Member Join Date: Mar 2003 Số Điểm: 5110 |
Đây là ' tù cải tạo' ??? ;-))
Đêm tân hôn cô dâu thẹn thùng thỏ thẻ với chú rể: - Anh ôi, em hổng biết gì về dzụ đó hớt, anh cắc nghĩa cho em đi! Chú rể cười: - Dzụ đó dễ ợt hè. Em cứ tưởng tượng cái của em là nhà tù, còn của anh là thằng tù, Ta cứ nhốt thằng tù vào nhà tù là xong. Xong xuôi rồi cô dâu thích quá, một lát sau lại thỏ thẻ: - Anh ôi, thằng tù nó xổng chuồng gồi! Chú rể bảo: - Thì mình bắt nhốt nó lại. Xong lần nhốt tù này chú Rể châm thuốc lá hút lấy lại hơi. Cô dâu lại nói: - Nó lại xổng chuồng nữa gồi, anh mau bắt nhốt nó lại đi anh! Thế là chú rể lại uể ỏai đi bắt thằng tù nhốt lại. Xong xuôi anh nằm xuội lơ như ông già tai ga. Một lát cô dâu lại thỏ thẻ: - Anh ôi, nhốt thằng tù nữa đi anh! Lần này thì chú rể nổi quạu: - Thằng này ở tù hết hạn thì phải thả cho nó ra chứ, nó có bị án chung thân khổ sai đâu ! |
|
GodBlessedMe
Platinum Member Join Date: Mar 2003 Số Điểm: 5110 |
Việc của đàn ông!
Chồng đang xem ti vi thì vợ giục: - Anh đi chợ đi! - Đó không phải là công việc của đàn ông! - chồng đáp. - Thế hả ? Vậy thì lên giường ngay, tôi sẽ giao cho anh việc của đàn ông! - Thôi được rồi! Cái giỏ đi chợ đâu ? Tại sao - Sao bàn giám đốc dài thế nhỉ - Vì cô thư ký cao 1m7 cơ mà |
|
GodBlessedMe
Platinum Member Join Date: Mar 2003 Số Điểm: 5110 |
Cher amie,
Je vous souhaite une bonne fête des pères ! Voici avec beaucoup d'affection un petit poème de Mère Teresa de Calcutta : Pour les pères et les maîtres : Tu enseigneras à voler mais ils voleront pas ton vol. Tu enseigneras à rêver mais ils ne rêveront pas ton rêve. Tu enseigneras à vivre mais ils ne vivront pas ta vie. Cependant en chaque vol, en chaque rêve, en chaque vie, restera toujours la trace du chemein enseigné. ![]() |
|
GodBlessedMe
Platinum Member Join Date: Mar 2003 Số Điểm: 5110 |
Lời Cầu Nguyện ..
Có một anh chàng ngày nào cũng đi nhà thờ, mỗi lần anh ta chỉ cầu nguyện một câu thôi rồi đứng dậy ra về. Người ta nghe được anh ta cầu như sau: "Con quì lạy Chúa trên trời ...sao cho con lấy được người con yêu..." Nguyện ước của anh ta được thành sự thật, anh ta đã lấy được người anh ta yêu. Một năm sau, anh ta lại đi nhà thờ và cũng chỉ cầu nguyện có một câu thôi rồi đứng dạy ra về. Lần này, anh ta cầu nguyền rẳng: "Con quì lạy Chúa trên trời .... sao cho con yêu được người con lấy ..." ![]() |
|
GodBlessedMe
Platinum Member Join Date: Mar 2003 Số Điểm: 5110 |
(Một bà Việt nam gọi 911 và nói bà ta bị chồng đánh .Ông police Mỹ đến nhà và viết tờ tường trình vụ việc . Bà VN vì mới sang nên nói tiếng Mỹ chưa rành , ông police phãi viết từng câu và nhờ người thông dịch lại tiếng Việt.)
Vietnamese woman called 911 and said that her husband physically abused her. A police officer came to her apartment and wrote the report. She does not speak much English therefore, word by word, the Policeman carefully wrote down every single thing the Vietnamese woman told him. Và sau đây là bãn report : - My husband threats hit see my mother so many times . (Chồng tui hăm dọa đánh thấy mẹ tui nhiều lần ) - But today he out hand hit me see my grandmother . (Nhưng hôm nay ỗng ra tay đánh thấy bà nội tui luôn) - Everyday, I make cow cakes, pig skin cakes for him . (Mổi ngày, tui làm bánh bò, bánh da lợn cho ổng ) - Day and night, I only know how to watch ship movies . (Tối ngày, tui chỉ biêt coi phim Tàu ) - He said "I am a sky horse" . (Ổng nói tui là con ngựa trời ) - Everyday, I go hit cards eat money with a bunch of female horses in the neighborhood . (Mổi ngày, tui đi đánh bài ăn tiền với một đám ngựa cái trong xóm ) - He forbids me to bring those female ghosts home no more . (Ổng cấm tui đem mấy con quỉ sứ đó về nhà) - My husband thinks he is delicious !! (Chồng tui tưởng ổng ngon lắm !!) - His friends are a bunch of buffalo heads and horse faces . (Bạn của ổng là một đám đầu trâu mặt ngựa ) - Everyday they bring their empty asses to my house eat, drink, play guitar and fart everywhere . ( Mổi ngày họ sách cái đít không tới nhà tui ăn, uống, đánh đàn guita và địt tùm lum !!) - I testicle him go out the street and the truck run over break his neck, his head roll to the side walk with the eyes still blinking . (Tui dái (vái) ổng ra đường bị xe hàng đụng ổng gảy cổ, cái đầu lăn xuống lề đường hai con mắt còn chớp chớp ) -He said "You go sugar you , I go sugar me". (Ỗng bảo "Em đi đường em , tôi đi đường tôi") >Chúc cuối tuần vui vẽ,...... p.s Dịch kiễu này thiệt là " hard see mother" luôn . |
|
Phan_An
Loyal Member Join Date: Apr 2004 Số Điểm: 1188 |
Why this thread is elegante's but all posted by GBM. Where is she??
![]() |
|
Phan_An
Loyal Member Join Date: Apr 2004 Số Điểm: 1188 |
Une femme a interviewé l'australien Major Général Peter Cosgrove, à la radio au sujet des Scouts qui visiteront le QG militaire aux frais de l'armée (un genre de camp d'été).
- Donc Général Cosgrove, qu'allez vous enseigner aux scouts sur votre base ? Le tir à l'arc, le tir a la carabine, le canoë et l'escalade. - Le tir, ne trouvez vous pas ça irresponsable ? - Je ne vois pas pourquoi ce le serait, ils seront encadrés de façon appropriée. - Admettez que le tir est une activité très dangereuse à enseigner aux enfants ! - Je ne vois pas pourquoi. Nous leurs enseignerons la discipline nécessaire aux armes à feu avant qu'ils n'en touchent une. - Mais vous les équipez pour en faire des tueurs violents ! - Bien... madame... vous êtes équipée pour faire de la prostitution... en faites- vous ? Il y eut un silence sur les ondes, l'interview était terminée. |
|
elegante
Member Join Date: Aug 2004 Số Điểm: 358 |
Nhân mùa hiếu hạnh, kính gửi đến tất cả
http://www.daophatngaynay.com/vn/van-hoa/vu-lan/4265-4-clip-xuc-dong-nhat-tren-Internet-ve-tinh-cha-con.html E |
|
Phan_An
Loyal Member Join Date: Apr 2004 Số Điểm: 1188 |
Quote :
![]() |
|
elegante
Member Join Date: Aug 2004 Số Điểm: 358 |
The Bathtub Test.
During a visit to the seniors home, I asked the director how do you determine whether or not a patient should be institutionalized? "Well," said the director, "we fill up a bathtub, then we offer a teaspoon, a teacup, and a bucket to the patient and ask him or her to empty the bathtub." "Oh, I understand," I said. "A normal person would use the bucket because it's bigger than the spoon or the teacup." "No." said the director, "A normal person would pull the plug. Do you want a bed near the window?" ARE YOU GOING TO PASS THIS ON... OR DO YOU WANT THE BED NEXT TO MINE? |
|
bMystic
Loyal Member Join Date: Jul 2004 Số Điểm: 1035 |
Quote :
hahahahaaaaaaaaaa ![]() |
|
elegante
Member Join Date: Aug 2004 Số Điểm: 358 |
No Spikka Inglish
A bus stops and two Italian men get on. They sit down and engage in an animated conversation. The lady sitting behind them ignores them at first , but her attention is galvanized when she hears one of the men say the following: "Emma come first. Den I come. Den two asses come together. I come once-a-more. Two asses, they come together again. I come again and pee twice. Then I come one lasta time." "You foul-mouthed sex obsessed swine," retorted the lady indignantly. " In this Country, we don't speak aloud in public places about our sex lives...... " "Hey, coola down lady," said the man. "Who talkin' abouta sexa? I'm a justta tellin' my frienda how to pella 'Mississippi' ." I BET YOU READ THIS AGAIN !!!! |
|
elegante
Member Join Date: Aug 2004 Số Điểm: 358 |
E giữ lại posts của GBM:
1- Nồi cá bống kho tiêu Ba mươi tuổi đầu, lận đận chiến chinh, chưa kịp lấy vợ thì trời sập. Đi tù. Mẹ thăm nuôi 6 tháng một lần. Quà chỉ có nồi cá bống kho tiêu và nước mắt thương con. Được 3 năm thấy mẹ già đi, tóc bạc phơ. Thương mẹ, hắn bảo mẹ đừng lên thăm nữa. Nhưng đến kỳ thăm lại đi ra đi vào, trông ngóng mẹ. Suốt hai năm không thấy mẹ lên thăm. Được tha, về nhà mới hay khi mẹ về gặp mưa bị cảm nặng trong lần thăm nuôi sau cùng và đã qua đời hai năm rồi. Giỗ mẹ, hắn đi chợ mua cá bống về kho tiêu. Giỗ xong bưng chén cơm và đĩa cá bống kho tiêu cúng mẹ xuống ăn, hình như có vị mặn của nước mắt. 2- Tình đầu Mười tám tuổi, yêu tha thiết, tỏ tình. Nàng chu mỏ: học trò ,nhỏ xíu, bày đặt. Hai mươi hai, Thiếu úy Sư Đoàn 18, về phép đến thăm, nàng lạnh lùng. Sợ làm góa phụ lắm. Hai mươi sáu Đại úy Trưởng khối CTCT Trung Đoàn. Khó chết rồi, xin bỏ trầu cau. Nàng ậm ừ để suy nghĩ lại đã. Tháng 4/75 chạy giặc, lạc mất nhau. Ở tù ra, gặp lại. Nàng đã có chồng, hai con. Buồn và mặc cảm, thôi cứ ở vậy không lấy ai. Ba mươi năm sau, lận đận quê người ,gặp lại. Nàng chồng chết, các con trưởng thành ra ở riêng. Mừng rơn ,mời nàng đi ăn cơm tối nhà hàng. Tỏ tình. Nàng thẳng thừng: già rồi bận bịu nhau làm gì, ở một mình cho khỏe. 3- Hai chị em Chị quen anh Hân, trung úy phi công. Anh đến nhà chơi, thấy em gái quấn quít Hân, chị nhường. Hai người tổ chức đám cưới, chị gom hết tiền để dành tặng đôi vợ chồng mới. Em có thai đứa con đầu lòng được 6 tháng thì Hân đi tù cải tạo. Chị thương em đang có con dại, thay em đi ra Bắc thăm nuôi Hân. Con được hai tuổi, em đi buôn hàng chuyến, lỡ có thai với người tài xế. Chị tiếp tục đi thăm, dối Hân em dẫn con đi vượt biên rồi. Thấy Hân mừng cho tương lai vợ con mình, chị xấu hỗ, tủi thân, âm thầm khóc lặng lẽ trên chuyến tàu lửa từ Hà Nội về lại Sài Gòn. Hân về, biết sự thật. Buồn, dẫn con gái đi vượt biên. Nghe tin hai cha con chết trên biển, chị lập bàn thờ. Lấy tấm hình Hân đứng bên cạnh chiếc máy bay phản lực F5 Hân tặng chị hồi mới quen rọi lớn ra, bỏ vào khung đặt lên bàn thờ, chị khóc gọi Hân ơi… 4- Trả hiếu Thằng Út đói bụng, tìm Lan. Chị ơi nấu cho em gói mì. Từ sáng đến giờ hai chị em chưa ăn gì cả. Nhà hết mì gói ăn liền lại hết cả gạo. Lan dỗ dành , ba đi thồ về thế nào cũng mua bánh mì cho em. Trời tối dần vẫn không thấy ba về, Lan dẫn em ra đầu hẽm nơi anh Tư sửa xe gắn máy, ngồi đợi. Tư và Lan thương nhau đã hơn hai năm. Tư đang cố dành dụm ít tiền để sang năm làm đám cưới. Trời tối hơn, chú Bảy xe thồ chạy về báo tin ba bị xe đụng gãy chân rồi. Bệnh viện đòi 5 triệu mới chịu bó bột. Lan về nhà thay áo, chạy vội ra nhà dì Năm đầu phố. Dì ơi con bằng lòng. Đêm bán trinh cho ông Đài Loan, Lan khóc lặng lẽ. Anh Tư ơi, cho em xin lỗi… 5- Khói thuốc Năm thứ hai ở Đại học CTCT Đà Lạt, Duy quen Trinh, học năm thứ nhất ở Đại học Chính Trị Kinh Doanh. Hai đứa yêu nhau tha thiết, thề hẹn sống chết với nhau . Tốt nghiệp, Duy về Sư Đoàn 5 bộ binh, hành quân liên miên Bình Dương, Bình Long, Phước Long. Đêm hành quân giăng võng nằm trong rừng cao su Đồng Xoài, Duy mơ có dịp về phép Đà Lạt, cùng Trinh tay trong tay dạo khắp Thành Phố Sương Mù, rồi vào Cà phê Tùng gọi một gói thuốc Capstan, một tách cà phê sữa, một ly sữa đậu nành nóng, cho ấm. Trinh ra trường về nhà ba mẹ ở Sài Gòn. Duy xin phép thường niên được 7 ngày, ghé thăm. Trinh báo tin ba mẹ gả em cho anh giám đốc Trung Á ngân hàng. Cưới xong chắc em cũng vào làm ở đó luôn cho tiện. Mẹ bảo em hãy quên ông Trung úy đó đi. Hai tháng sau Duy bị thương về nằm Tổng Y Viện Cộng Hòa. Anh lính đơn vị cử đi theo chăm sóc chạy về báo tin hôm nay đám cưới cô Trinh, thấy nhà trai tới với nhiều xe hơi sang trọng lắm. Duy chống nạng ra ngồi trước hiên, châm điếu thuốc. Thẩm quyền! bộ ông đang khóc đó hay sao? Không phải đâu, chỉ là khói thuốc lá cay cay làm chảy ra nước mắt… 6- Chồng xa Tin vào chủ trương của lãnh đạo ủy ban nhân dân huyện, cha Hạnh bỏ lúa đổi sang nuôi tôm xuất khẩu. Vay của ngân hàng nhà nước 3 tỷ bạc. Tôm chết trắng ruộng, lỗ nặng. Đến hạn trả nợ, không trả được bị ngân hàng hăm tịch thu nhà. Vịnh, em trai đang học lớp 10 muốn bỏ học đi làm thuê. Hạnh khuyên em cứ tiếp tục học lên đại học, mong sau nầy đổi đời. Nợ nần của gia đình để chị lo. Nuốt nước mắt vào lòng, Hạnh lên Sài Gòn tìm mối lấy chồng Đại Hàn. Được ba tháng chị gọi phôn về thăm Vịnh, dặn dò em cố gắng học và chăm sóc cho cha. Tiếng chị nghèn nghẹn như đang khóc. Thương chị,Vịnh nghẹn ngào hứa vâng theo lời chị dặn dò. Hai tuần sau, tòa lãnh sự Đại Hàn mời gia đình đến nhận bình đựng tro cốt của Hạnh. Họ giải thích tại chị nhảy lầu tự tử… Trên chuyến xe đò từ Sài Gòn về Long Xuyên, xe chạy qua những cánh đồng lúa bạt ngàn tận chân trời, Vịnh thút thít khóc gọi chị Hai ơi… 7.CHUYỆN CÁI VÉ Một người cha dắt đứa con 6 tuổi đi sở thú chơi. Đến quầy bán vé, người cha dừng lại đọc bảng giá: "Người lớn: $10.00 Trẻ em trên 5 tuổi: $5.00 Trẻ em dưới 5 tuổi: Miễn phí" Đọc xong, ông nói với người bán vé: - Cho tôi 1 vé người lớn và 1 vé trẻ em trên 5 tuổi. - Con ông trên 5 tuổi à? – Người bán vé tò mò hỏi lại. - Vâng. - Nếu ông không nói cho tôi biết thì thằng bé được miễn phí rồi. - Vâng, có thể không ai biết, nhưng con tôi tự nó biết. 8.Ba… Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa cho tôi. Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km. Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba… Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học, tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn, ba hỏi: - "Có dư đồng nào không con?". Tôi đáp: - "Còn dư bốn ngàn ba ạ". Ba nói tiếp: - "Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa". Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng. 9.Mẹ và con Con lên ba, chơi bên nhà dì, bị xe đạp ngã, trúng đầu chảy máu. Mẹ đang nấu cơm, hốt hoảng bế con chạy ngay đến bệnh viện. Hú vía. Vết thương chỉ nhẹ bên ngoài thôi. Hoàn hồn, mẹ nhìn lại mình: chân không dép, quần ống cao ống thấp, áo loang lổ vết máu. Chả giống ai! Mẹ cười. Con lớn, mẹ bỗng bị chứng nặng tai. Lần lữa mãi, mẹ mới nhờ con đưa đi khám bệnh. Bác sĩ bảo: Để quá lâu, hồi phục thính lực cũng khó. Nhìn mặt mẹ ngơ ngẩn, con khóc. 10.Anh Năm 18 tuổi, anh quyết định nghỉ học đi phụ hồ. Bố mẹ giận dữ, mắng "Sanh ra… giờ cãi lời bố mẹ…phải chi nó ngoan, siêng học như bé Út…" Anh lặng thinh không nói năng gì…Bố mẹ mắng mãi rồi cũng thôi. Anh đã quyết thế! Ngày bé Út vào Đại học, phải xa nhà, lên thành phố ở trọ. Anh tự ý bán đi con bò sữa -gia tài duy nhất của gia đình-, gom tiền đưa cho bé Út. Biết chuyện, bố thở dài, mẹ lặng lẽ, Út khóc thút thít…Anh cười, "Út ráng học ngoan…" Miệt mài 4 năm Đại học, Út tốt nghiệp lọai giỏi, được nhân ngay vào công ty nước ngoài, lương khá cao… Út hớn hở đón xe về quê… Vừa bước chân vào nhà, Út sững người trước tấm ảnh của Anh trên bàn thờ nghi ngút khói…Mẹ khóc, "Tháng trước, nó bị tai nạn khi đang phụ hồ… lúc hấp hối, biết con đang thi tốt nghiệp, nó dặn đừng nói con biết…" 11.Cua rang muối Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: răng yếu. Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua biển gạch son về rang muối mời mẹ. Các con nói vui: - Cua rang muối thật đó mẹ. Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém: - Còn răng đâu mà ăn?! 12.Xa xứ Em tôi học đến kiệt sức để có một suất du học. Thư đầu viết: "ở đây, đường phố sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước mình…" Cuối năm viết: "mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm…" Mùa đông sau viết: "em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội… Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt không…" 13.Đi thi Chị Hai thi đệ thất. Ba thức dậy từ tờ mờ chở chị đi trên chiếc xe đạp cũ. Chị Hai đậu thủ khoa. Má bảo: “Nhờ Ba mày mát tay”. Từ đó, lần lượt tới anh Ba rồi cô út – cấp II, cấp III, tú tài, đại học – Đứa nào cũng một tay Ba dắt đi thi. Giờ cả ba đều thành đạt. … Buổi sáng, trời se lạnh, Ba chuẩn bị đi thi “Hội thi sức khỏe người cao tuổi”. Má nhìn Ba ái ngại: “Để tôi gọi taxi. Tụi nhỏ đều bận cả”. Buổi tối, má hỏi: “Ông thi sao rồi?”. Ba cười xòa bảo: “Rớt!” 14.Thịt Gà Tạnh mưa, bọn trẻ bưng cơm đứng ăn trước cửa. Tý khoe: - Nhà Tý ăn thịt gà. Đêm đó, bà Tám chửi: - Mả cha nó, nghèo mạt kiếp tiền đâu ăn gà, nó ăn gà bà, nó chết bất đắc. Ông giáo buồn lắm, ngã bệnh, qua đời. Thương tình, hàng xóm lo ma chay. Tý hớn hở vì nhà nó đông vui. Trời đổ mưa. Thằng Tý la lớn: - Con gà vô nhà, dậy bắt làm thịt ba ơi. Mọi người nhìn theo. Thì ra, một con cóc dưới kẹt tủ đang giương mắt nhìn lên quan tài ông giáo. (Đừng vội kết tội cho người khác bạn nhé. Hãy bao dung độ lượng và tha thứ) 15.Chỉ có một người thôi Người đến dự đám cưới khá đông. Ông hàng xóm gọi bác làm công đến và bảo: - Này, anh đi xem xem có bao nhiêu người đến dự đám cưới bên ấy. Bác làm công ra đi. Bác để lên ngưỡng cửa một khúc gỗ và ngồi lên bờ tường đợi khách khứa ra khỏi nhà. Họ bắt đầu ra về. Ai đi ra cũng vấp phải khúc gỗ, văng lên chửi và lại tiếp tục đi. Chỉ có một bà lão vấp phải khúc gỗ, liền quay lại đẩy khúc gỗ sang bên. Bác làm công trở về gặp người chủ. Người chủ hỏi: - Ở bên ấy có nhiều người không? Bác làm công trả lời: - Chỉ có mỗi một người mà lại là bà lão. - Tại sao vậy? - Bởi vì tôi để khúc gỗ bên thềm nhà, tất cả đều vấp phải, nhưng cũng chẳng ai buồn dẹp đi. Thế thì lũ cừu cũng làm như vậy. Nhưng một bà lão đã dẹp khúc gỗ sang bên để người khác khỏi vấp ngã. Chỉ có con người mới làm như vậy. Một mình bà lão là người. 16.Phấn Son Tốt nghiệp đại học, ở lại thành phố đi làm. Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: “Bạn gái con xinh”. Cuối tháng, lãnh lương. Dẫn người thương đi shopping. Em bảo: “Mỹ phẩm của hãng này là tốt nhất. Những loại rẻ tiền khác đều không nên dùng vì có hại cho da, giống mẹ anh đó, mẹ bị nám hết anh thấy không…” Chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lũ, nắng gió với cái ăn, nào đã biết phấn son màu gì. Last edited by elegante; 01-26-2012 at 06:37 AM.. |
|
GodBlessedMe
Platinum Member Join Date: Mar 2003 Số Điểm: 5110 |
|
|
elegante
Member Join Date: Aug 2004 Số Điểm: 358 |
Về Bài Hát "Nỗi lòng" của nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh
Lê Hoàng Long kể: Năm 1952 , khi tôi cộng tác viết loạt bài phê bình âm nhạc trên tờ nhật báo Giang sơn, chủ nhiệm; bác sĩ Hoàng Cơ Bình - ở phố Hàng Trống Hà Nội , tôi được quen nhạc sĩ trử tình nổi tiếng thời bấy giờ là Nguyễn Văn Khánh, ( NVKh) tác giả các ca khúc được nhiều người ưa thích : Chiều vàng và Nỗi lòng. Lúc ấy, Nguyễn Văn Khánh là công chức Sở Tài chính thành phố Hà Nội. Con người NVKh, ai mới trông thấy cũng cảm thấy tỏa chất nghệ sĩ, từ mái tóc, lối nói chuyện và nhất là dáng dấp thật phong phú ! NVKh ít nói, nhưng khi nói thật dí dỏm, có duyên. Nhà NVKh ở phố Khâm, Thiên , phố toàn nhà các cô đầu, ở trong ngõ, nhưng đất rất rộng. Khu ăn chơi này, trong một bài thơ nói đến thảm cảnh 2 triệu dân chết đói 1945, nhạc sĩ Văn Cao đã gọi đó là phường Dạ Lạc ( bài Chiếc xe xác đi qua phường Dạ Lạc ), đã làm xúc động dân chúng Bắc hà. Trong khuôn viên, có cả một cái ao nuôi cá, nên vào ngày chủ nhật, NVKh có cái thú ngồi uống rượu và câu cá. Rượu đối với NVKh là cái hũ chìm, uống bao nhiêu không say mà càng uống càng tỉnh táo. Lối uống rượu của NVKh đáng gọi là tiên tửu, khác hẳn một số đông tực tửu, rượu vào lời ra, ăn nói thô lỗ đi đến cãi nhau,đánh lộn !. Hàng tuần, NVKh hay đến vũ trường chơi với tôi vào thứ 5; còn tôi thì khoảng 10 giờ sáng chủ nhật là xuống uống rượu, câu cá, hàn huyên với NVKh. Có một lần, vào một sáng chủ nhật mùa đông gần Tết; trời lạnh như cắt ruột; xuống đến nhà , thấy Khánh đang đứng phục vụ vợ chiên một cá chép rất lớn. Thấy tôi đến, Khánh vội dừng tay, kéo tôi lên nhà, quạt lò lửa cháy lớnm, hơ tay sưởi cho đỡ lạnh. Hôm ấy lại mưa phùn lất phất, nên chúng tôi không ra câu cá mà ngồi với nhau trong nhà. Một lúc sau Khánh ôm cái hũ sành khá lớn ra, đặt lên trên bếp lò, cưới, nói : - Lòng mình lúc nào cũng lạnh, muà đông mưa phùn gió bấc lại càng lạnh, nên chúng mình phải đổ nước sôi ( rượu hâm thật nóng) vào để cho lòng ấm lại. Hôm nay cậu phải uống thật say, mệt thì đắp chăn bông ngủ kỹ, đến tối tôi đưa cậu đi làm. Dứt câu nói, thì chị Khánh đã bưng mâm lên, đặt vào giữa bộ ghế ngựa ( những tấm cây lớn ghép vào nhau để nhiều người ngồi ăn hoặc vài người có thể nằm ngủ ). Thế là hai đứa tôi ngồi đối ẩm, tán phét đủ chuyện trên đời cho đến chiều . Được vài hôm, tôi được ban tổ chức Chợ Phiên ( kermesse) tổ chức đón mừng xuân Quý Tỵ ( 1953) tại bờ hồ Hoàn Kiếm - nhờ lo cho một cuộc thi hát. Tôi nhận lời và lập ban gíám khảo; người đầu tiên được mời là Nguyễn Văn Khánh, rồi Hoàng Trọng, Hùng Lân. Trong số thí sinh được phát thưởng hộm ấy, đến bây giờ, hơn 40 năm tôi vẫn còn nhớ - có 1 thí sinh dự thi - anh Duy Trác sau trở thành nam ca sĩ nổi danh vào thập niên, 60, 70 và còn là luật sư tòa Thượng Thẩm Sài Gòn. Dù thân với NVKh khá lâu mà chưa có lần nào có dịp thuận tiện để móc anh bộc lộ đời tình ái của mình; khiến anh có được sợi tơ lòng óng ả ở các ca khúc Chiều vàng và Nỗi lòng .Thế rồi, cho đến một buổi chiều thứ bẩy vào dịp lễ Các Thánh ( Toussaint ), đột nhiên anh đến chơi, rủ tôi đi lễ nhà thờ; mặc dù cả hai chúng tôi đều không có đạo. Cách đó 2 ngày, trôi đã cùng người yêu bé bỏng có đạo đi lễ tại nhà thờ Hàm Long. Nhân buổi lễ, tôi viết được bài Cầu xin Đức Mẹ, tôi bèn lấy ra hát cho NVKh nghe. Anh ngồi lắng nghe tôi hát, xong, tùm tỉm cười, nheo mắt, nói : -Đi với người đẹp , mắt cậu sáng như đèn pha ô tô, nên mới nhìn thấy Đức Mẹ, để có được ca khúc này hả ? Bài nghe ra có âm hưởng nhạc đạo lắm, được đấy ! Sau này, đất nước chia đôi, mỗi lần vào dịp mừng Chúa Giáng sinh, đài phát thanh cho trình bầy bài ây, tôi lại sực nhớ tới lời bình của NVKhánh. Chúng tôi lững thững đến nhà thờ. Sau buổi lễ hai đứa tôi băng qua đường, vào quán cà phê Bằng , ....khi đang nhâm nhi ly cà phê nóng hổi; trừ loa phóng thanh phát ca khúc Nỗi Lòng : ' yêu ai yêu cả một đời ' - tất cả khách trong quán im lặng thưởng thức. Khi giọng ca chấm dứt, tôi mở lời : - Cuộc tình mê ly nào đã làm cậu có được bài Nỗi lòng và Chiều vàng buồn tê tái vậy ? Im lặng với nét mặt như đượm buồn, đưa hồn trôi về quá khứ, NVKhánh tâm sự . Khánh là con người đa sầu, đa cảm , biết yêu rất sớm. Mới bước vào năm thứ 2 bậc Thành chung ( nay lớp 7 ) , NVKh đã để ý, thầm yêu, trộm nhớ cô bé láng giềng . Cô bé này cũng đang cắp sách đến trường , con gái út của một ông thông phán làm ở Phủ Thống sứ Bắc Kỳ. Những đêm trăng sáng, NVKh ra đằng sau vườn nhà, mang đàn ra , hát : C' est à Capri, J' ai deux amours , Madelon ..., chứ tân nhạc lúc bấy giờ mới có được một, vài ba bài của nhạc sĩ Dương Thiệu Tước , Văn Chung, Dzoãn Mẫn ... và chưa được phổ biến rộng rãi. Tiếng đàn quyện với tiếng hát trong đêm khuya thanh vắng, bay tới tai cô gái nhà bên. Về sau, cứ đúng giờ, NVKh ra vườn nghêu ngao. Có lẽ, cả hai đều tình trong như đã ... nên sau buổi học chiều về đến nhà, là cả hai cùng ta vườn sau, cách nhau có cái giậu mía thưa để nhìn nhau. Để làm hiệu, NVKh ra tới gần cửa ra vườn là cất tiếng hát lớn. Một lúc sau, đang tha thẩn ngoài vườn, nhìn sang, NVKh đã thấy bóng dáng mỹ nhân cũng ra, giả vờ làm một việc gì đó, nhưng 4 mắt thường vô tình gặp nhau. Một buổi chiều ra vườn, NVKh hái ở cây, một quả cà chua chưa chín, rồi vứt nhẹ qua hàng rào. Vứt xong, NVKh lên tiếng, nhờ cô nhặt giùm, vì với tay không tới. Cô bé ranh mãnh lắm, nhặt xong, đưa cho anh, nói bâng quơ : - Quả còn xanh thế này sao tự nhiên lại rụng được ?! NVKh cũng thông minh, láu lỉnh, đáp: - Phải là quả chín mới rụng được hay sao, hả cô ? Lá vàng còn ở trên cây , lá xanh rụng xuống được nữa là . Cám ơn cô nhiều ! Lúc ấy 4 mắt liếc nhẹ nhìn nhau , thầm nói với nhau: tình của 2 đã rạt rào rồi . Đêm hôm ấy, NVKh thao thức, sung sướng, xen lẫn lo lắng; nên không sao chợp mắt được ! Nằm trong giường, NVKh chỉ mong chóng sáng, nóng lòng chờ tiếng gà gáy sáng, thỉnh thoảng lại nhìn lên chiếc đồng hồ quả lắc treo trên tường mong sao chóng đến 5 giờ - nhưng ở đời, càng mong lại càng thấy lâu ! Nằm chán, lại ngồi dậy, ngồi mãi thi lòng dạ bồn chồn, đi đi, lại lại, thì mỏi chân; NVKh càng nóng ruột, thì lại càng nhớ. Thế rồi, chuông đồng hồ ngân nga 4 tiếng. Không tin ở tai mình, NVKh lấy bao diêm ra, quẹt lửa, nhìn kỹ, thì quả thực mới 4 giờ. Anh bực lắm, bước xuống giường, vặn cây đèn dấu sáng lên, lấy giấy bút ra ngồi vào bàn viết. NVKh viết tự tình gửi cho cô gái nhà bên. Viết rồi lại xé, xé xong lại viết; cứ như thế suốt 1 tiếng đồng hồ. NVKh chẳng viết được một lá thư nào ưng bụng, dù là ngắn ngủi . Đang loay hoay, NVKh mưng rỡ, khi nghe thấy chuông đồng hồ thánh thoát đổ 5 tiếng ngân vang. Cùng lúc ấy, tiếng chuông nhà thờ gần nhà đổ từng hồi, ngân rung trong gió như đánh thức, như nhắc nhở - rồi hồi chuông dần dần nhanh như thúc giục đàn chiên của Chúa tỉnh giấc, thức dậy, chuẩn bị đi dự lễ đầu. Nghe tiếng chuông xong , không khí buổi sớm mai trongsáng đã làm cho mọi người vui vẻ, chào đón ngày mới tốt lành. NVKh cũng mang tư tưởng ấy, còn yêu đời hơn, lại vội vã đi ra vườn phía sau. Thật hữu duyên thiên lý, NVKh vừa ra đến vườn, nhìn sang bên cạnh, đã thấy người đẹp đang múc nước giếng , NVKh đánh liều, hỏi trước : - Sao hôm nay cô dậy lấy nước sớm thế Cô chưa kịp trả lời , vì đang kéo gầu nước đầy , NVKh hỏi tiếp ngay : - Giờ mà trăng vẫn còn. Cô múc nước giờ này cô có múc được ánh trăng không đây ? Người đẹp không trả lời, nhìn NVKh, với ánh mắt thật tình, kèm theo nụ cười chúm chím, như đóa hoa hàm tiếu - làm cho NVKh thấy mình luýnh quýnh, run rẩy - vì quá càm động - và bữa kể lại cho nghe, Khánh xác nhận hình ảnh ban đầu ấy, dù ngàn năm không những không bao giờ anh quên được mà nó còn rực sáng, nóng bỏng mãi trong lòng, mỗi khi nhớ đến ; còn tưởng như mới xảy ra ngày hôm qua. Thật đúng : Cái buổi ban đầu lưu luyến ấy Ngàn năm sau hồ dễ mấy ai quên ! ( Thế Lữ ) Sau lần đối thoại đầy tình tứ ấy, NVKh và cô gái bé bỏng nhà bên có được những buổi hẹn hò bên hồ Hoàn Kiếm, rồi còn hẹn nhau đi xa hơn là Hồ Tây, Chùa Láng, Quảng Bá, Nghi Tàm - và có lần lên Bác Cổ để tâm tình. Cuộc tình thơ mộng, trong sáng kia kéo dài tới 3 năm - cả 2 gia đình không một ai biết chuyện . Cho tới khi NVKh học năm tư 4 Thành chung, đi thi tốt nghiệp Diplôme ( Trung học cơ sở bây giờ ) , NVKh nhớ kỹ : buổi sáng đầu tiên thi luận viết tiếng pháp ( Rédaction francaise ) - ai đủ điểm trung bình trở lên thì ngày thứ 3 mới được thi oán và các môn kế tiếp. Thi viết xong, vô thi vấn đáp. Mỗi kỳ thi có 2 khóa kháo đầu ( 1ère session ) vào tháng 6 ; khoa nhì ( 2ème session) vào tháng 8. Thi đậu kỳ thi viết, vào vấn đáp mà rớt thì khoá sau chỉ phải thi vấn đáp thôi. Rớt vấn đáp nữa thì học lại 1 năm , để sang năm thi lại hoàn toàn. Khóa thi trung học năm ấy, NVKh mải ngụp lặn trong cuộc tình, nên khóa đầu bị trượt. Cô em nhà bên được tin này buồn lắm, nói với Khánh : - Anh bị rớt keo đầu rồi thì em không muốn thấy anh phải mất thêm 1 năm nữa học lại. Vi thế, trong 3 tháng hè này, em xin anh phải để hết tâm trí vào việc học, và nhất định em không gặp anh như trứơc được nữa ! Nguyễn Văn Khánh năn nỉ, hứa chắc chắn rằng khóa 2, anh sẽ đỗ - nhưng chỉ xin mỗi tuần cho anh gặp 1 lần vào chiều chủ nhật. Nói mãi ,cô ta mới bằng lòng, lại cương quyết : nếu thi khóa 2 không đỗ thì chia tay luôn! Đó thật là một động lực vô cùng mãnh liệt, khiến NVKh dùi mài kinh sử đêm ngày; đến khóa thi, NVKh đỗ thật . Đời có những may rủi thật bất ngờ . Đúng lúc ấy, NVKh đang mừng, no tròn mộng đẹp - thì cụ thông phán phải đổi lên Thái Nguyên, cách xa Hà Nội hàng 100 cây số. Đêm cuối cùng ở Hà Nội, 2 người đã gặp nhau chia tay tạm biệt. Sáng hôm sau, với vẻ mặt thẫn thờ, NVKh ra khỏi cửa nhà, nhìn, và chờ chiếc xe đưa người yêu rời xa cố đô Thăng Long để ngược lên miền núi. Nói tới đất Thái Nguyên, người miền xuôi ai cũng sợ, cho đó là nơi của ma thiêng, nước độc. Có người còn xếp Thái Nguyên , đất khỉ ho, cò gáy, chó leo thang - thực tế, họ sợ là phải, vì mạn ngược thỉ bệnh sốt rét hoành hành ác liệt, nên đã có câu : lử khử lừ khừ không ở Đại Từ thì cũng Vũ Nhai nên NVKh vừa lo vừa thương người yêu - từ hôm ấy NVKh tương tư ra mặt. Thời đó, phương tiện giao thông thật hạn chế, chỉ có xe lửa từ Hà Nội lên Lạng Sơn, muốn đi Thái Nguyên phải xuống ga Bắc Giang, rồi đi xe đò ngược lên, mà mỗi ngày chỉ có 1 chuyến. Dù xa xôi vất vả, thứ 7 nào NVKh cũng lặn lội đều đặn lên thăm nàng . nàng gặp thì gắt gỏng, tại sao mưa phùn cũng không ngăn được NVKh. lên đây sao ? Người yêu của NVKh đã có kẻ đánh tiếng xin cưới làm vợ, hai gia đình môn đăng hộ đối, chàng thanh niên kia là dân có học - nhưng vì chót thề non, hẹn biển với Khánh, nên cô thoái thác, bằng cách hẹn lần hẹn lữa .Vì thế, mỗi lần gặp nhau; cả 2 đều tâm sự qua hai hàng nước mắt - nhưng không biết và chẳng có cách nào giải quyết được cái nếp áo mặc sao cho qua khỏi đầu ? Trong hoàn cảnh đau khổ ấy, một lần trên xe từ Thái Nguyên về lại Hà Nội, NVKh đã nảy ra một ý nhạc thật dịu dàng, thổn thức : Yêu ai yêu cả một đời rồi từ Bắc Giang về Hà Nội - trên xe lửa Nguyễn văn Khánh đã hoàn tất được nhạc phẩm Nỗi lòng - và có lẽ ca khúc này là điềm báo trước : 2 người yêu nhau không trọn vẹn cuộc tình : .. dù sao, dù sao nếu có một ngày một ngày gieo tronmg tim ta là tình yêu kia ly tan để rồi vẫn thương vẫn nhớ ... Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, thì, NVKh vẫn trọn đời thủy chung : ' vẫn yêu hoài !' Sau lần lên Thái Nguyên này, Nguyễn văn Khánh bận việc nhà quan trọng, nên 2 tuần tới, Khánh không lên Thái Nguyên như trước nữa. Nửa tháng không được gặp nhau, lỏng Khánh như lửa đốt và chỉ có 15 ngày thôi àm Khánh cảm thấy thời gian lâu bằng 1 thế kỷ . Lần này, Khánh lên Thái Nguyên như mọi lần. Đến nơi, ra nơi hẹn cũ, chờ mãi chẳng thấy bóng nàng. Chờ đến chiều, dù bụng đói, dạ khát; Khánh cũng liều đi bộ đến gần nhà nàng dò la tin tức. Gặp một người ở gần nhà nàng, trong quán nước, NVKh khôn khéo thăm hỏi, bà chủ quán cho hay : tin sét đánh ngang trời, cách đây khoảng 10 ngày, nàng bị trúng gió, người nhà vội đưa vào nhà thương, sau 1, 2 ngày, cô ấy đã trút hơi thở cuối cùng. Gia đình xin xác về, đem chôn cô trên một đồi thông, cách đó chừng 1 cây số. Nghe tin xong, Nguyễn Văn Khánh lật đật rời khỏi quán, bước đi như kẻ không hồn, đi thẳng về phía đồi thông, nơi đó ấp ủ hình hài người yêu dấu trong một buổi chiều vàng. Sau mấy ngày mưa phùn, gió bấc - chiều hôm ấy mưa tạnh, mặt trời ra khỏi đám mây tỏa xuống những tia nắng vàng yếu ớt như người vừa trải qua cơn bệnh. Khi tới nơi, NVKh thoăn thoắt bước lên đồi, dù đất đồi sỏi đá lổm chổm, ngổn ngang, Khánh vẫn tìm thấy mộ, mắt nhòa lệ, họng nấc từng cơn đau đón, nhìn không chớp mắt lớp đất mới đắp, NVKh ngồi sụp xuống, say sưa hát: yêu ai yêu cả một đời với niềm tin vững dạ trong lòng : hương hồn người yêu bé nhỏ đang phảng phất đâu đây, lắng nghe được giọng hát của Khánh như ngày nào ... ngồi quên cả giờ giấc, ngẩng mặt lên, nấu trời tắt nắng. Hoàng hôn xuống dần. Nguyễn Văn Khánh u sâu, buồn chán lê gót chân mỏi như về quán trọ. Đi được một quãng đường, đột nhiên Khánh dừng chân bước, lại vào một quán nước xiêu vẹo bên đường, Khánh vội móc túi, lấy ra cấy bút chì, mảnh giấy đã hơi nhầu nát, bviết một mạch ý nhạc đang dâng lên nóng hổi và đo thắm như dòng máu con tim . Viết nhạc tới đâu, Khánh hát tiếp lời ca tới đó. Giữa một khung cảnh bi ai trầm buồn, lòng người nhạc sĩ như tan nát, tim như bị nhồi máu, vậy là ca khúc Chiều vàng ra đời, với ca từ ai oan não nề : ... Trên đồi thông, chiều đã xuống dần mặt trời lấp ló sau đồi, chiều vàng ... ... giờ đây vướng thầm hồn cố nhân năm tháng trôi qua sóng gió đời chiều chiều nhớ em lòng khôn nguôi ... ! Kể chuyện xong, Khánh rủ tôi về nhà anh ăn cơm tối. Về tới nhà, anh vội lấy ra một cái hộp vuông trong đó có đựng một cái khăn len quàng cổ, do nàng ấy đan, tặng Khánh và xấp thư tình của nàng . ... Nhân năm ấy, có kỳ thit uyển nhân viên cho Sở Tài chính thành phố Hà Nội, Khánh trúng tuyển, trở thành một công chức, sáng vác ô đi, tối vác về. ... Năm 1954, lệnh Tổng động viên, tuổi tôi bị kẹt trong lệnh đó, Khánh và tôi rủ nhau đi uống cà phê để giã từ. Cho tới ngày 30- 4- 1975, gặp lại một số nhạc sĩ ngoài bắc vô nam, tôi mới biết : sau ngày giải phóng thủ đô Hà Nội được vài năm, Nguyễn Văn Khánh đã trút hơi thở cuối cùng tại căn nhà xưa .. Tôi không ngờ buổi cà phê năm xưa lại là lần cuối gặp nhau để rồi từ đó vĩnh biệt nhạc sĩ Nguyễn văn Khánh .. . (Sưu Tầm) |
|
GodBlessedMe
Platinum Member Join Date: Mar 2003 Số Điểm: 5110 |
Only you can understand!
UN HOMME ÉCRIT: "Voici UNE leçon de grammaire amusante : Pourquoi, dès que c'est UNE galère, c'est tout de suite au FÉMININ ? LA pluie, LA neige, LA grêle, LA tempête, tout ça, c'est pour vous les FEMMES! Nous, les hommes, c'est LE soleil, LE beau temps, LE printemps, LE paradis! Vous, vous n'avez vraiment pas de chance : LA vaisselle, LA cuisine, LA bouffe, LA poussière, LA saleté, LA balayeuse. Nous, c'est LE café dans LE fauteuil avec LE journal en écoutant LE hockey et ça pourrait être LE bonheur si vous ne veniez pas semer LA discorde et LA chicane. Pour retrouver LE calme, je crois que nous devrions laisser LE genre décider. Vous pouvez regarder LA télé, mais nous choisissons LE poste. Même si LA télécommande vous appartient, nous avons LE contrôle. D'ailleurs, dès que c'est sérieux, comme par hasard, c'est tout de suite au MASCULIN. On dit UNE rivière, UNE mare d'eau, mais on dit UN fleuve, UN océan. On dit UNE trottinette, mais UN avion à réaction! Et quand il y a UN problème dans UN avion, c'est tout de suite UNE catastrophe. C'est toujours la faute d'UNE erreur de pilotage, d'UNE panne d'essence, d'UNE mauvaise visibilité, bref, toujours à cause d'UNE connerie. Et, alors là, attention mesdames, dès que LA connerie est faite par UN homme, ça ne s'appelle plus UNE connerie, ça s'appelle UN impondérable. Enfin, moi, si j'étais vous les FEMMES, je ferais UNE pétition. Et il faut faire très vite parce que votre situation s'aggrave de jour en jour. Y'a pas si longtemps, vous aviez LA logique, LA bonne vieille logique FÉMININE. Ça ne nous a pas plu, nous les HOMMES, nous avons inventé LE logiciel. Mais, vous avez quand même quelquefois des petits avantages: Nous avons LE mariage, LE divorce; vous avez LA pension, LA maison. Vous avez LA carte de crédit, nous avons LE découvert. " RÉPONSE D'UNE FEMME : Cher Monsieur, Si vous aviez consulté une femme avant de publier votre fameuse leçon, vous auriez sans doute renoncé à le faire, bien que marrante soit-elle! Mais, quand même, voilà en retour la vraie leçon qui a dû vous échapper : Pourquoi à chaque fois qu'il y a une réussite, UNE victoire ou UNE gloire, il y a toujours UNE FEMME derrière ? Mais, quand il y a UN drame, UN malheur, UN vol, UN viol et UN harcèlement sexuel, il y a UN HOMME derrière ? Et voyons le masculin sur quelques plans : Côté Météo : LE mauvais temps, LE nuage, LE vent, L'orage, LE tonnerre, dans tout ça, LA visibilité n'a pas de place et boom, voilà UN accident! Quel drame! Côté santé : Quel malheur quand l'humanité a connu : LE cancer, LE SIDA, LE SRAS. Au féminin, ce n'est que LA grippe, LA fatigue, et ça passe! Côté social: C'est LE crédit, LE chômage, LE malaise, LE stress, LE crime, LE vol, LE viol, LE suicide, LE terrorisme, et voilà LE massacre ! Ceci a tué LA tranquillité, LA sérénité, LA stabilité, LA paix et LA sécurité ! Côté Amour : Au masculin : c'est LE cœur en fer, LE coup de foudre, L'abandon et LE chagrin d'amour causé à LA femme ! Au féminin : c'est LA fidélité, LA sincérité, L'honnêteté, LA stabilité, LA vigilance, LA responsabilité et LA veille de LA préservation de LA vie conjugale. Côté travail : Au masculin c'est LE retard, LE laisser-aller, LE café, LE prétexte, L'égoïsme et ....! LA femme, c'est LA ponctualité, LA rentabilité, LA responsabilité et LA conscience professionnelle! LA preuve, c'est que lors d'UNE réunion, on vous donne LA permission d'exprimer votre avis, mais, en conclusion, nous avons LA décision car on a LA bonne vision, LA précision et LA certitude ! Tout cela vous dérange et, en fin de jour, vous attendez impatiemment LA nuit pour vivre LA relaxation et LA détente. Enfin, cher Monsieur, comme vous l'avez dit dans votre leçon : Nous avons LA logique! Oui, nous l'avons toujours et avec fierté, et, si vous avez inventé LE logiciel, malheureusement vous avez toujours LE virus en parallèle, car vous n'avez pas bien étudié L'affaire! Pour clore mon message qui n'est autre qu'une réaction au vôtre, cher Monsieur: Si vous, les hommes, désirez avoir un peu de privilèges que nous avons nous les femmes, alors, c'est simple, on vous a accordé un terme pour l'utiliser : Tout simplement ne dites pas : je suis UN homme.......... Mais, dites plutôt : je suis UNE personne....... |
|
elegante
Member Join Date: Aug 2004 Số Điểm: 358 |
Painting on Water:
http://www.youtube.com/watch?v=tCamx8vzyCw&feature=related E |
![]() |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
|
|
|