VietFun For All   Quick Language Chooser:

Go Back   VietFun For All > TÔN GIÁO > Tìm Hiểu Tôn Giáo

Reply
 
Thread Tools Display Modes
Phuc_Am
Banned
Join Date: Jun 2006
Số Điểm: 1376
Old 02-21-2010 , 03:42 AM     Phuc_Am est dconnect  search   Quote  
Tài liệu tham khảo:

Quote :
Chữ Hiếu Trong Cơ-Ðốc-Giáo


Nhiều Người quan niệm rằng, Ðạo của Chúa là đạo Tây Phương, không thích hợp với người Á Ðông, vì không dạy con cái hiếu kính và thờ phụng cha mẹ. Một số người khác thì nghĩ rằng khi một người tin Chúa, người đó sẽ phải lỗi đạo làm con, vì không được phép thờ cúng ông bà cha mẹ. Mới nghe qua chúng ta thấy những lý luận trên có vẻ đúng. Tuy nhiên, nếu đọc kỹ Lời Chúa dạy, chúng ta sẽ thấy người tin Chúa không lỗi đạo làm con, cũng không bỏ ông bỏ bà, vì Ðạo Chúa luôn luôn đề cao bổn phận của con cái đối với cha mẹ. Bằng chứng là, trong sáu điều răn nói về bổn phận của con người đối với nhau, điều đầu tiên Chúa dạy: “Hãy hiếu kính cha mẹ ngươi”. Ðiều này nói lên một cách mạnh mẽ rằng, đối với Chúa, trong tất cả các bổn phận của con người đối với nhau, bổn phận con cái đối với cha mẹ là bổn phận quan trọng hơn hết.

Theo Nho giáo, thứ tự ưu tiên trong đời sống con người là “quân, sư, phụ”. Nghĩa là, trước hết chúng ta phải làm tròn bổn phận với vua, hay người lãnh đạo đất nước, vì đó là người thay mặt Trời để hướng dẫn chúng ta. Sau đó đến bổn phận đối với các bậc thầy là người dạy dỗ ta, và cuối cùng mới đến bổn phận đối với cha mẹ. Ðạo của Chúa ngược lại, dạy chúng ta phải chu toàn bổn phận đối với Ðức Chúa Trời trước nhất, vì Ngài là Ðấng tạo dựng nên chúng ta, sau đó là bổn phận đối với cha mẹ rồi mới đến những bổn phận khác. Ðiều này một lần nữa cho thấy, đối với Chúa, bổn phận của con cái đối với cha mẹ là bổn phận quan trọng, phải được để ý đến trước nhất.

Ðạo Chúa xem trọn bổn phận của người làm con vì đây là điều căn bản, ảnh hưởng sâu đậm trên những bổn phận khác. Nếu một người không kính yêu cha mẹ và không tôn trọng thẩm quyền của cha mẹ, khi ra đời người đó sẽ không yêu thương người chung quanh và cũng không phục dưới một thẩm quyền nào. Nếu một đứa bé còn nhỏ không kính trọng cha mẹ, lúc đi học sẽ không kính trọng thầy giáo, và khi ra đời cũng sẽ là người ngang ngược, không tuân giữ luật của xã hội, cũng không tuân phục những thẩm quyền trên mình.

Một bằng chứng khác nữa cho ta thấy Ðạo Chúa đặt nặng bổn phận của con cái đối với cha mẹ đó là, sách Châm ngôn trong Thánh Kinh Cựu Ước chứa đầy dẫy những lời khuyên dạy con cái về cách đối xử với cha mẹ. Chúng ta hãy cùng xem một số lời dạy tiêu biểu sau đây:

Hỡi con, hãy nghe lời khuyên dạy của cha, chớ bỏ các phép tắc của mẹ con (1:8).

Hỡi con hãy nghe lời khuyên dạy của một người cha, khá chú ý vào hầu cho biết sự thông sáng (4:1).

Kẻ hảm hại cha mình và xô đuổi mẹ mình là một con trai gây xấu hổ, gom góp sỉ nhục (19:26).

Ngọn đèn của kẻ rủa sả cha mẹ mình sẽ tắc giữa vùng tăm tối mờ mịt (20:20).

Hãy nghe lời cha đã sanh ra con, chớ khinh bỉ mẹ con khi người trở nên già yếu (23:22).


Trong điều răn thứ năm, Ðức Chúa Trời dạy người làm con phải hiếu kính cha mẹ. Chữ “con cái”, và “cha mẹ” ở đây không giới hạn tuổi tác. Nói như thế có nghĩa là một người con dù bao nhiêu tuổi cũng vẫn là con và vẫn phải hiếu kính cha mẹ. Tương tự như thế, dù cha mẹ già hay trẻ, con cái cũng phải hiếu kính.

Thánh Kinh cho biết, những đứa con khôn ngoan là niềm vui cho cha mẹ: “Cha người công bình sẽ có sự vui vẻ lớn, và người nào sanh con khôn ngoan sẽ khoái lạc nơi nó” (Châm ngôn 23:24). Ðể có thể làm vui lòng cha mẹ, trước hết chúng ta phải là người khôn ngoan. Người khôn ngoan là người như thế nào? Thánh Kinh cho biết: “Kính sợ Ðức Giê hô va, ấy là khởi đầu sự khôn ngoan. Sự nhìn biết Ðấng Thánh đó là sự thông sáng” (Châm ngôn 9:10). Như thế, theo Lời Kinh Thánh dạy, người khôn ngoan là người kính sợ Chúa và đi trong đường lối của Ngài. Nếu chúng ta tiếp nhận Chúa làm chủ đời sống, tôn thờ Chúa và sống theo lời Chúa dạy, chúng ta sẽ trở nên người khôn ngoan. Người khôn ngoan là người kính sợ Chúa, vâng lời Chúa, do đó sẽ kính yêu và tôn quý cha mẹ.
Còn tiếp..

Phuc_Am
nhathua
Platinum Member
Join Date: Nov 2007
Số Điểm: 4472
Old 02-21-2010 , 04:24 AM     nhathua est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by Gopnhat & Phuc-Am
:--)
Câu "kinh nguyện”
của con chiên Tin Lành
Sau đây để biết rằng đó là một trong lý do
dân tộc Việt Nam chống TCG:

Chúng ta là con cái Chúa xin đứng vào vị trí của dân tộc Việt Nam để:

* Xin Chúa tha thứ cho dân tộc Việt Nam vì chúng ta nhận con rồng , là hình ảnh của quỉ Satan, làm tổ tiên của mình

* Xin Chúa tha thứ tội lỗi cho tổ tiên chúng ta vì họ đã gây chiến tranh với các dân tộc lân bang gây đổ biết bao nhiêu máu vô tội

* Xin Chúa tha thứ tội lỗi cho dân tộc Việt Nam vì các thế hệ cha ông chúng ta đã không thờ phượng Đức Chúa Trời mà còn rước những tà thuyết (kể cả chủ nghĩa cộng sản), tà đạo vào đất nước và thờ lạy chúng

* Xin Chúa tha thứ cho đồng bào Việt Nam vì sự thờ cúng hình tượng từ Nam ra Bắc


Chúng ta nhân Danh Thánh của Chúa Cứu Thế Giê Su để:

* Nhắc cho Satan và đầy tớ của nó biết thời giờ của chúng sắp hết

* Tuyên bố sự giải phóng của đất nước và đồng bào Việt Nam khỏi sự áp bức của Satan

* Đánh đuổi tất cả những tà linh đang ẩn nấp trong các hình tượng, chùa chiền, đền thờ, am miếu, v.v. từ Nam ra Bắc


Chúng ta nhân danh Thánh của Chúa Cứu Thế Giê Su để:

* Xin Chúa thương xót cứu hàng chục triệu đồng bào Việt Nam trong thế kỷ 21

* Xin Chúa giúp những người trong hàng ngũ quân đội, công an, nhân viên trong chính quyền cộng sản nhận biết được Đức Chúa Trời và trở lại thờ phượng Ngài

* Xin Chúa ban cho tín đồ sự khao khát được Chúa phục hưng đời sống cá nhân

* Xin Chúa phấn hưng Hội Thánh ở Việt Nam và hải ngoại

* Xin Chúa gia tăng tinh thần kiêng ăn cầu nguyện của con dân Chúa



Hiểm họa Tin Lành và Công Giáo là hai cái hiểm họa tối nguy hiểm đang đến với dân tộc Việt Nam. Khi họ đã có một số tín đõ đông đảo, chắc chắn họ sẽ cầm quyền với bàn tay sắt để Ki Tô Hóa toàn xã hội . Đến khi đó thì chùa chiền, miếu mạo, bàn thờ tổ tiên sẽ không còn. Mọi con dân Việt Nam còn chút lòng với Quốc gia, dân tộc phải cảnh giác ngay từ bây giờ .
Phuc_Am
Banned
Join Date: Jun 2006
Số Điểm: 1376
Old 02-21-2010 , 04:27 AM     Phuc_Am est dconnect  search   Quote  
Tài liệu tham khảo:

Quote :
Chữ Hiếu Trong Cơ-Ðốc-Giáo


(tiếp theo)

Ý Nghĩa Của Chữ Hiếu

Ðiều răn thứ năm dạy: “Hãy hiếu kính cha mẹ ngươi”. Nghĩa là gì? Và “Hiếu kính cha mẹ” là phải làm gì? Hiếu kính cha mẹ có nghĩa là tôn kính và yêu quý cha mẹ. Có người yêu cha mẹ nhưng thiếu lòng tôn kính, một số người khác thì ngược lại, tôn kính cha mẹ nhưng thiếu lòng yêu thương. Chúa muốn chúng ta vừa yêu thương vừa tôn kính cha mẹ.
Một người con hiếu kính cha mẹ là người làm tròn những bổn phận sau đây:

Yêu Thương Cha Mẹ
Bổn phận đầu tiên của con cái là yêu thương cha mẹ. Cũng như tất cả những liên hệ khác giữa con người với con người, phải có tình yêu thương chúng ta mới có thể làm trọn bổn phận đối với nhau, và phải có tình yêu thương điều chúng ta làm mới có ý nghĩa. Chúng ta yêu cha mẹ vì ngoài Chúa ra, không ai yêu thương chúng ta bằng cha mẹ. Tình yêu của cha mẹ đối với con cái thường được ví như sông, núi, trời, biển. Dù có thể cha mẹ không tỏ bày tình thương cách rõ ràng, hoặc có khi vì vô tình, cha mẹ làm cho chúng ta đau buồn, nhưng sâu kín trong đáy lòng, cha mẹ yêu thương chúng ta vô cùng. Người ta thường nói, khi có con ta mới hiểu được tình thương yêu của cha mẹ. Câu nói này thật đúng. Một khi thật lòng yêu thương cha mẹ, chúng ta sẽ không làm điều gì khiến cha mẹ buồn lo, nhưng trái lại, tìm cách làm cho cha mẹ vui lòng.

Biết Ơn Cha Mẹ
Là con cái, chúng ta phải biết ơn cha mẹ. Cha mẹ là người sinh thành ra chúng ta và nuôi dạy chúng ta nên người. Ðức Chúa Trời ban cho chúng ta sự sống nhưng cha mẹ là người truyền sự sống đó cho chúng ta. Hơn thế nữa, cha mẹ phải chịu bao khó nhọc để nuôi nấng chúng ta, từ lúc sơ sinh cho đến khi khôn lớn. Công ơn của cha mẹ không gì ví sánh được. Chúng ta cũng không thể làm gì để đền đáp được công ơn đó. Người xưa đã mô tả thật đúng khi nói: “Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. Vì công ơn sanh thành và dưỡng dục của cha mẹ, chúng ta phải biết ơn cha mẹ và bày tỏ lòng biết ơn đó qua lời nói, hành động, và qua cách xử sự trong bổn phận làm con.

Tôn Kính Cha Mẹ
Như đã nói ở trên, có người yêu thương cha mẹ nhưng thiếu lòng tôn kính. Có người còn xem cha mẹ như ngang hàng với mình, do đó không nói năng với cha mẹ cách lễ phép và không bày tỏ lòng kính trọng. Cũng có người xem cha mẹ như là người có trách nhiệm phục vụ và chiều chuộng mình. Trường hợp này xảy ra khi cha mẹ cưng chiều con quá đáng. Khi còn nhỏ những đứa con hay làm nũng, giận dỗi hoặc dùng tiếng khóc để cha mẹ phải làm theo ý mình. Nếu cha mẹ nuông chiều con quá đáng, khi lớn lên con sẽ không biết giúp đỡ cha mẹ, nhưng chỉ chờ cha mẹ phục vụ mình.

Nếu cha mẹ không dạy bảo đúng cách và không sửa trị khi con làm điều sai quấy hoặc nói những lời thiếu lễ độ, khi lớn khôn, nhưng điều sai lầm đó sẽ thành thói quen, không thể sửa đổi được. Là con, khi nói với cha mẹ chúng ta nên dùng những tiếng: “thưa”, “vâng” “dạ” … để tỏ bày lòng tôn kính.

Cũng có người xem thường cha mẹ khi thấy cha mẹ già yếu, không còn đóng góp được gì cho gia đình, hoặc khi cha mẹ đau ốm, trở thành một gánh nặng cho mình. Người tin Chúa không nên có những thái độ sai lầm đó, vì Chúa dạy: “Hãy nghe lời cha đã sanh ra con, CHỚ KHINH BỈ MẸ CON KHI NGƯỜI TRỞ NÊN GIÀ YẾU” (Châm ngôn 23:22). Chúng ta không nên xem thường cha mẹ khi cha mẹ già yếu nhưng trái lại, phải yêu thương quí mến nhiều hơn vì cha mẹ đã hy sinh cả cuộc đời cho chúng ta. Hơn nữa, lúc già yếu là lúc cha mẹ cần con cái hơn hết, không những vì sức khỏe suy giảm nhưng tinh thần cũng rất yếu kém. Cha mẹ dễ cảm thấy cô đơn, buồn tủi vì biết mình không còn giúp ích gì cho đời và con cái cũng không còn cần đến mình nữa. Các cụ cũng hay lo buồn vì biết đời sống mình sắp chấm dứt và thường nghĩ đến cái chết đang chờ đợi mình. Vì những lý do đó, con cái cần thông cảm với cha mẹ và cố gắng làm tất cả những gì có thể làm được để đem đến cho cha mẹ niềm vui và an ủi trong những ngày cuối của cuộc đời.

Trong thời Cựu Ước, không tôn kính cha mẹ là tội rất nặng. Theo luật Môi se, “kẻ nào đánh cha hay mẹ mình, sẽ bị xử tử” (Xuất 21:15,17). Trong sách Lêviký, luật này được nhắc lại rõ ràng và mạnh mẽ hơn: “Khi một người nào chửi cha mắng mẹ mình, thì phải bị xử tử: nó đã chửi rủa cha mẹ; huyết nó sẽ đổ lại trên mình nó” (20:9).

Khi cha mẹ đã già yếu, chúng ta cần đối xử với lòng yêu thương, thông cảm và tế nhị. Ðừng vì quá bận rộn với cuộc sống mà bỏ quên cha mẹ, cũng không nên có những lời nói hay hành động khiến cha mẹ buồn tủi.

Vâng Phục Cha Mẹ
Vâng phục cha mẹ là điều dễ nhưng cũng khó. Khi còn nhỏ, chúng ta dễ vâng lời cha mẹ, cha mẹ bảo gì làm nấy, vì lúc đó ta thấy cha mẹ là người giỏi nhất và khôn ngoan nhất trên đời. Nhưng khi khôn lớn, thấy mình có thể làm những điều mà cha mẹ không làm được, chúng ta ta bắt đầu không vâng phục cha mẹ nữa. Kinh Thánh dạy gì về bổn phận vâng phục cha mẹ? Trong thơ Ê phê sô, sứ đồ Phao lô khuyên: “Hỡi kẻ làm con cái, HÃY VÂNG PHỤC CHA MẸ MÌNH trong Chúa, vì điều đó là phải lắm (6:1). Trong lá thư gởi cho Hội Thánh Cô-lô-se; Phao lô cũng viết: “Hỡi kẻ làm con, MỌI SỰ HÃY VÂNG PHỤC CHA MẸ MÌNH, vì điều đó đẹp lòng Chúa” (3:18).

Theo tiêu chuẩn của Chúa, không vâng lời cha mẹ là tội nặng cũng như những tội khác. Sứ đồ phao lô cho biết, những người bị Ðức Chúa Trời bỏ mặc là người phạm những tội sau: “Không công bình, độc ác,tham lam, hung dữ, chan chứa điều ghen ghét, giết người, cãi lẫy, dối trá, giận dữ, hay mách, gièm chê, chẳng tin kính, xấc xược, kiêu ngạo, khoe khoang, khôn khéo về sự làm dữ, KHÔNG VÂNG LỜI CHA MẸ…” (Rôma 1:30).

Bản tính tự nhiên của các em nhỏ là vâng lời cha mẹ. Cha mẹ dạy bảo điều gì củng sẵn sàng vâng theo. Các em tin cậy cha mẹ vì biết cha mẹ yêu thương mình và không bao giờ bảo mình làm điều xấu hoặc có hại. Tuy nhiên, khi đã lớn, vì nghĩ rằng mình khôn hơn và hiểu biết nhiều hơn, chúng ta thường không muốn vâng lời cha mẹ nữa. Dù rằng nhờ đi học, có những điều chúng ta hiểu biết hơn cha mẹ, nhưng đừng quên rằng vì cha mẹ sinh ra trước nên có nhiều kinh nghiệm hơn chúng ta. Con cái cần nghe lời dạy bảo của cha mẹ trong nhiều phương diện để tránh được những lỗi lầm của người trẻ, thiếu kinh nghiệm. Trong xã hội Tây Phương, con cái khi đã lớn thường được tự do làm theo ý riêng, tự quyết định những việc liên quan đến đời sống mình, cha mẹ không dám khuyên răn và dẫn dắt, vì thế đưa đến nhiều lỗi lầm tai hại.

Một người con khôn ngoan sẽ làm theo điều dạy sau đây: “Hỡi con, hãy giữ lời răn bảo của cha, chớ lìa bỏ các phép tắc của mẹ con. Khá ghi tạc nó nơi lòng con luôn luôn, và đeo nó nơi cổ con. Khi con đi, các lời đó sẽ dẫn dắt con; lúc con ngủ, nó gìn giữ con; và khi con thức dậy, thì nó sẽ trò chuyện với con” (Châm ngôn 6:20-22).

Phụng Dưỡng Cha Mẹ
Khi đã lớn và đã có công ăn việc làm, con cái nên phụ giúp cha mẹ trong các chi phí của gia đình. Ðặc biệt là khi cha mẹ đã cao tuổi, không thể làm lụng để nuôi sống chính mình, con cái có trách nhiệm phải phụng dưỡng cha mẹ, tức là cung cấp cho cha mẹ những điều cần dùng. Sứ đồ Phao lô khu=yên: “Hãy kính những người đàn bà góa thật là góa. Nhưng nếu bà góa có con hoặc cháu, thì CON CHÁU TRƯỚC PHẢI HỌC LÀM ÐIỀU THẢO ÐỐI VỚI NHÀ RIÊNG MÌNH VÀ BÁO ÐÁP CHA MẸ, vì điều đó đẹp lòng Ðức Chúa Trời… Ví bằng có ai không săn sóc đến bà con mình, nhất là không săn sóc đến người nhà mình, ấy là người chối bỏ đức tin, lại xấu hơn người không tin nữa”(I Timôthê 5:3-4 và 8).

Qua lời dạy trên, sứ đồ Phao lô hàm ý rằng, nếu chúng ta là người tin Chúa, nhưng không lo và phụng dưỡng cha mẹ và người nhà mình thì kể như chúng ta đã chối bỏ đức tin và còn tệ hơn người không tin. Sứ đồ Giacơ và Giăng cũng nói lên cùng một điều khi viết những lời sau: “Sự tin đạo thanh sạch không vết, trước mặt Ðức Chúa Trời, Cha chúng ta, là: thăm viếng kẻ mồ côi, người góa bụa trong cơn khốn khó của họ” (Giacơ 1:27) và: “Nếu ai có của cải đời này, thấy anh em mình đương cùng túng mà chặt dạ, thì lòng yêu mến Ðức Chúa Trời thể nào ở trong người ấy được!” (I Giăng 3:17).

Chúng ta cũng không thể viện cớ rằng mình phải lo công việc Chúa nên không thể phụng dưỡng cha mẹ. Ngày xưa Chúa Jesus trách người Pha-ri-si vì họ nói rằng mọi điều tôi có thể giúp cha mẹ thì đã dâng cho Ðức Chúa Trời. Người nói như thế là người đáng trách, vì đã bỏ lời Ðức Chúa Trời mà theo lời truyền khẩu của loài người. Phúc âm Mác ghi lại chi tiết này như sau: “Ngài cũng phán cùng họ rằng”: “Các ngươi bỏ hẳn điều răn của Ðức Chúa Trời, đặng giữ theo lời truyền khẩu của mình. Vì Môi se có nói: Hãy tôn kính cha mẹ ngươi; lại nói: Ai rủa sả cha mẹ thì phải bị giết. Nhưng các ngươi nói rằng: Nếu ai nói với cha mẹ mình rằng: Mọi điều tôi sẽ giúp cha mẹ được, thì đã là co-ban (Nghĩa là sự dâng cho Ðức Chúa Trời), vậy người ấy không được phép giúp cha mẹ mình sự gì nữa; dường ấy các ngươi lấy lời truyền khẩu mình lập ra mà bỏ mất lời Ðức Chúa Trời” (Mác 7:9-13).
Còn tiếp..

Phuc_Am

Last edited by Phuc_Am; 02-21-2010 at 01:03 PM..
Phuc_Am
Banned
Join Date: Jun 2006
Số Điểm: 1376
Old 02-21-2010 , 11:03 AM     Phuc_Am est dconnect  search   Quote  
Tài liệu tham khảo:

Quote :
Chữ Hiếu Trong Cơ-Ðốc-Giáo


(tiếp theo)

Tại Sao Người Tin Chúa Không Thờ Cúng Ông Bà Cha Mẹ?

Người tin Chúa không thờ cúng cha mẹ vì những lý do sau:

1. Theo Lời Chúa dạy, hiếu kính cha mẹ không có nghĩa là thờ cúng hay thờ lạy cha mẹ.

Khi Chúa phán: “Hãy hiếu kính cha mẹ ngươi”, Ngài không hàm ý là chúng ta phải cúi lạy cha mẹ khi cha mẹ còn sống, hay thờ cúng khi cha mẹ đã qua đời. Con người không thể thờ lạy con người, dù cho người đó là ông bà cha mẹ hay tổ tiên của mình. Chúng ta cũng không thể đặt cha mẹ lên trên Chúa hoặc ngang hàng với Chúa. Chúa Giê-xu phán: “Ai yêu cha mẹ hơn ta thì không đáng cho ta” (Mathiơ 10:37a). Lập bàn thờ cho cha mẹ khi cha mẹ đã chết cũng không phải là cách duy nhất để tỏ lòng hiếu thảo. Cách tốt nhất để tỏ lòng hiếu thảo với cha mẹ khi cha mẹ đã qua đời là sống thế nào để danh tiếng của cha mẹ được người chung quanh tôn trọng. Nếu chúng ta thờ cúng ông bà hay cha mẹ là chúng ta phạm tội với Chúa, vì chúng ta không thể “thờ phượng tạo vật thay cho Tạo Hóa, là Ðấng đáng được tôn thờ muôn đời” (Rôma 1:25, Bản Diễn Ý).

2. Con người không được thờ một ai khác ngoài Chúa.

Trong điều răn thứ nhất, Ðức Chúa Trời phán: “Trước mặt ta ngươi chớ có các thần khác”. Giới răn này cho thấy, chúng ta không được phép thờ lạy một ai khác ngoài Ðức Chúa Trời, là Ðấng Tạo Hóa. Con người do Chúa tạo dựng nên phải thờ Chúa và chỉ thờ một mình Ngài mà thôi. Nếu chúng ta thờ bất cứ một thần nào hay người nào khác là chúng ta đã phạm tội với Chúa. Ðức Chúa Trời muốn con người thờ Ngài cách tuyệt đối. Trong Thánh Kinh Cựu Ước Chúa phán: “Ngươi phải hết lòng, hết ý, hết sức, kính mến Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi” (Phục Truyền 6:5). Trong Tân Ước, Chúa Giê-xu nhắc lại: “Ngươi phải hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn, hết sức mà kính mến Chúa là Ðức Chúa Trời Ngươi” (Mác 12:30) Chúa cũng dạy: “Ta là Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi, tức là Ðức Chúa Trời kỵ tà, hễ ai ghét ta, ta sẽ nhơn tội tổ phụ phạt lại con cháu đến ba bốn đời, và sẽ làm ơn đến ngàn đời cho những kẻ yêu mến ta và giữ các điều răn ta” (Xuất 20:5-6).

3. Người đã chết không thể hưởng hay nhận điều gì nơi người còn sống.

Khi cha mẹ còn sống, nếu chúng ta làm cho cha mẹ vui vẻ, thỏa lòng, đó là chúng ta đã hiếu kính cha mẹ và làm trọn điều răn của Chúa. Còn lúc cha mẹ đã qua đời, chúng ta không thể làm gì được nữa, vì lúc đó cha mẹ chúng ta đã bước vào một thế giới khác. Tác giả sách Truyền Ðạo khuyên như sau: “Mọi việc tay ngươi làm được, hãy làm hết sức mình; vì dưới âm phủ là nơi ngươi đến chẳng có việc làm, chẳng có mưu kế, cũng chẳng có tri thức hay là sự khôn ngoan” (9:10). Qua câu này chúng ta thấy, khi còn sống chúng ta có thể toan tính và thực hiện việc này việc kia, nhưng khi đã chết, chúng ta không còn cơ hội để làm điều gì nữa. Người đã chết không thể làm gì được, mà người còn sống cũng không thể làm gì cho người đã chết, kể cả việc cúng kiến hay cầu nguyện cho họ. Vì thế, nếu chúng ta thật lòng yêu thương và kính trọng cha mẹ, hãy làm cho cha mẹ vui lòng khi cha mẹ còn ở bên cạnh chúng ta. Nhiều người lúc cha mẹ còn sống thì hất hủi, không tôn kính và yêu thương, nhưng khi cha mẹ chết rồi thì cúng những món ngon vật lạ, điều đó thật chẳng ích lợi gì.

Trong những dịp giỗ kỵ, dù chúng ta cúng bằng cách nào đi nữa, ông bà cha mẹ cũng không hưởng được. Thật ra việc cúng kiến trong ngày giỗ là dịp để người trong gia đình họp mặt và thỏa lòng vì thấy mình đã làm trọn chữ hiếu hơn là để cho người đã khuất được hưởng. Tuy nhiên, nếu con cháu chỉ mỗi năm họp mặt một vài lần để lo việc cúng giỗ còn suốt cả năm sống với nhau trong ganh ghét, đố kỵ, thì việc cúng giỗ đó cũng chẳng có ý nghĩa gì, Vì thế điều quan trọng là chúng ta phải sống với nhau trong thành thật, yêu thương, kính trên nhường dưới, để gia đình và dòng họ được tiếng thơm. Ðó mới thật sự là hiếu kính cha mẹ.

Người Tin Chúa Làm Gì Ðể Tưởng Nhớ Người Ðã Khuất?

Trong gia đình người tin Chúa, khi cha mẹ qua đời, con cháu cũng thương tiếc, nhưng không đau buồn tuyệt vọng vì biết rằng cha mẹ mình tin Chúa nên đã được Chúa đón về với Ngài. Hơn nữa, người tin Chúa biết mình sẽ được gặp lại cha mẹ và những người thân yêu khác trên thiên đàng. Dĩ nhiên điều kiện là cha mẹ và con cái đều đã tin nhận Chúa. Sứ đồ Phao lô dạy về chân lý này như sau: “Hỡi anh em, chúng tôi chẳng muốn anh em không biết về phần người đã ngủ (đã chết), hầu cho anh em chớ buồn rầu như người khác không có sự trông cậy. Vì nếu chúng ta tin Ðức Chúa Giê-xu đã chết và sống lại, thì cũng vậy, Ðức Chúa Trời sẽ đem những kẻ ngủ trong Ðức Chúa Giê-xu cùng đến với Ngài. Vả nầy là điều chúng tôi nhờ Lời Chúa mà rao bảo cho anh em: chúng ta là kẻ sống, còn ở lại cho đến kỳ Chúa đến thì không lên trước những người đã ngủ rồi…. Thế thì, anh em hãy dùng lời đó mà yên ủi nhau. (I Têsalônica 4:13-15,18).

Trong dịp kỷ niệm ngày ông bà cha mẹ qua đời, người tin Chúa có thể hiệp nhau lại, không phải để cúng kiến hay quỳ lạy trước bàn thờ người đã khuất, nhưng để nhắc cho con cháu biết về công ơn của ông bà cha mẹ, cùng những gương sáng hay những kỷ niệm ông bà cha mẹ đã để lại cho gia đình. Trong dịp này, chúng ta không cầu nguyện cho người đã khuất, nhưng dâng lời cảm tạ Chúa đã ban cho chúng ta ông bà cha mẹ, và cảm tạ về những ơn lành Chúa ban cho gia đình. Ðể thật sự tỏ lòng hiếu kính người đã khuất, con cháu trong gia đình cần sống với nhau trong yêu thương, hòa thuận. Ðó là cách tốt nhất để Danh Chúa được vinh hiển và tên của gia đình, dòng họ không bị người đời chê cười. Mỗi người trong gia đình cũng cố gắng hết lòng giữ đức tin nơi Chúa để một ngày kia được gặp lại người thân yêu như Lời Chúa đã hứa.

Người tin Chúa không cúi lạy trước bàn thờ ông bà, cha mẹ trong ngày giỗ, ngày Tết. Không cúi lạy bàn thờ trong dịp đám hỏi hay đám cưới, mà cũng không lạy người còn sống. Chúng ta đã được Chúa cứu ra khỏi tội lỗi, và đã thuộc về Ngài nên không thể cúi lạy một ai khác ngoài Chúa.
Còn tiếp...

Phuc_Am

Last edited by Phuc_Am; 02-21-2010 at 01:02 PM..
Da Vinci
Banned
Join Date: Jun 2008
Số Điểm: 5883
Old 02-21-2010 , 11:39 AM     Da Vinci est dconnect  search   Quote  
Thế còn ông con mất dạy nào đi hỏi mẹ mình : "Are you my mother ?"

Cái thứ con lộn giống bất hiếu, xấu hổ vì mẹ mình ... chưa chồng mà có chữa mình, làm mình trở thành con hoang, con không cha nên đi quơ quào thần thánh nhận làm cha, để tránh tiếng ... dị nghị.

Phúc Âm có biết ông con chối mẹ đó là ai không ??

Ở VN mà đi hỏi mẹ mình "Are you my mother ?" là chúng nó đè xuống đụt không còn cái răng ăn cháo
Phuc_Am
Banned
Join Date: Jun 2006
Số Điểm: 1376
Old 02-21-2010 , 12:54 PM     Phuc_Am est dconnect  search   Quote  
Tài liệu tham khảo:

Quote :
Chữ Hiếu Trong Cơ-Ðốc-Giáo


(tiếp theo)


Trách Nhiệm Của Bậc Làm Cha Mẹ



Trong những lời dạy về bổn phận giữa người đối với người, Thánh Kinh luôn luôn nói đến sự hỗ tương, nghĩa là người này có bổn phận với người kia thì người kia cũng phải có bổn phận với người này. Như trong thư Ê phê sô chương 5 và 6, và trong thư Cô lô se chương 3, sứ đồ Phao lô nói đến bổn phận của vợ và chồng, con cái và cha mẹ; chủ và tớ. Nếu con cái có bổn phận đối với cha mẹ thì cha mẹ cũng có trách nhiệm đối với con cái.
Con cái có bổn phận yêu thương, biết ơn, tôn kính, vâng phục và phụng dưỡng cha mẹ, còn cha mẹ có trách nhiệm gì đối với con cái? Cha mẹ có những trách nhiệm sau đây đối với những đứa con Chúa đã ban cho mình:

1. Nuôi dưỡng

Cha mẹ có trách nhiệm nuôi nấng con cái. Không những chỉ lo cho con có đủ thức ăn và quần áo mặc, cha mẹ có trách nhiệm bảo vệ con khỏi những nguy hiểm trong đời sống. Con cái có bổn phận giúp đỡ cha mẹ làm những công việc trong gia đình, nhưng cha mẹ không thể lạm dụng sức lao động của con, bắt con làm việc quá nặng hay quá nhiều so với tuổi và sức của chúng. Trong những xã hội xem thường trẻ con, lắm khi con cái phải làm việc cực nhọc để hầu hạ cha mẹ. Ðây là điều trái với lời dạy của Chúa. Chúng ta không thể lấy quyền làm cha mẹ để bóc lột sức lao động của con. Cha mẹ không thể bắt con làm những công việc quá nặng nhọc hoặc làm những điều trái với luân lý và đạo đức. Con cái là cơ nghiệp quý giá Chúa ban cho chúng ta chứ không phải nô lệ hay là vật sở hữu của chúng ta.

2. Dạy dỗ và hướng dẫn

Cha mẹ có trách nhiệm hướng dẫn và dạy dỗ để con nên người trưởng thành, hữu dụng cho Chúa và cho người xung quanh. Con cái của chúng ta có thân thể, trí óc và linh hồn. Cha mẹ phải giúp con phát triển về cả ba phương diện. Không những chỉ nuôi con ăn uống đầy đủ để được khỏe mạnh, chúng ta cũng cho con đi học để mở mang trí tuệ và quan trọng hơn cả, hướng dẫn con trong đời sống tâm linh. Tác giả sách Châm Ngôn khuyên: “Hãy dạy cho trẻ thơ con đường nó phải theo; dầu khi nó trở về già, cũng không hề lìa khỏi đó” (22:6). Theo lời dạy này, cha mẹ phải hướng dẫn con trong “con đường nó phải theo”, tức là con đường Chúa dành cho chúng và thích hợp với những khả năng Chúa ban cho chúng, chứ không phải con đường cha mẹ muốn. Nhiều người hướng dẫn con theo ý muốn riêng của mình, để đạt được những điều mình mơ ước và vì thế đã khiến con đi sai đường lối của Chúa.

Khi con cái không vâng lời, cha mẹ có trách nhiệm dùng kỷ luật để uốn nắn, sửa dạy cho con nên người. Sách Châm Ngôn dạy: “Chớ tha sửa phạt trẻ thơ; dầu đánh nó bằng roi vọt nó chẳng chết đâu. Khi con đánh nó bằng roi vọt, ắt giải cứu linh hồn nó khỏi âm phủ” (23:13). Và: “Người nào kiêng roi vọt ghét con trai mình; song ai thương con ắt cần lo sửa trị nó” (13:24). Cha mẹ có thể dùng roi để sửa dạy con nên người chứ không phải để đánh con cho hả cơn giận. Trong việc dạy con, cha mẹ cần giữ quân bình giữa yêu thương và kỷ luật, đừng quá dễ dãi khiến con hư hỏng, cũng đừng quá nghiêm khắc, khiến con phản loạn hoặc trở thành nhút nhát và mặc cảm với mọi người.

Về trách nhiệm dạy dỗ con cái, sứ đồ Phao lô khuyên: “Hỡi các người làm cha, chớ chọc cho con cái mình giận dữ, hãy DÙNG SỰ SỬA PHẠT KHUYÊN BẢO CỦA CHÚA mà nuôi nấng chúng nó” (Ê phê sô 6:4). Nhiều người sửa dạy con theo lòng ích kỷ, tính nóng nảy và sự dữ của mình. Nhưng thánh Kinh cho biết, khi dạy con chúng ta phải dùng sự sửa phạt khuyên bảo của Chúa.
Sự sửa dạy hay sửa phạt của Chúa có những đặc điểm sau:
a. Cần thiết. Vì chúng ta là công dân của Chúa, khi chúng ta phạm tội, Chúa không thể không sửa phạt chúng ta. Chúa Phán: “Ví bằng anh em chịu sửa phạt, ấy là Ðức Chúa Trời đãi anh em như con, vì có người nào là con mà cha không sửa phạt? Nhưng nếu anh em được khỏi sự sửa phạt mà ai nấy cũng phải chịu, thì anh em là con ngoại tình, chớ không phải con thật” (Hêbơrơ 12:7-8. Và “Còn ngươi, thì ta không diệt hết đâu, nhưng sẽ sửa trị ngươi cách chừng mực, và không thể nào không phạt ngươi” (Giê-rê-mi 46:28b).

b. Vì lòng yêu thương: “Hỡi con , chớ khinh điều sửa phạt của Ðức-giê-hô-va, chớ hiềm lòng khi Ngài quở trách. Vì Ðức Giê-hô-va yêu thương ai thì trách phạt nấy, như một người cha đối cùng con trai yêu dấu mình” (Châm ngôn 3:11-12).
c. Có chừng mực: “…Còn ngươi, thì ta không diệt hết đâu, nhưng sẽ sửa trị ngươi cách chừng mực” (Giê-rê-mi 46:28b).
Khi cha mẹ sửa phạt con cái cách oan ức, không đúng lúc hoặc không đúng cách, sẽ khiến con cái buồn giận và ngã lòng. Ðây là điều Phao lô khuyên chúng ta phải tránh. Ông viết: “Hỡi các người làm cha, CHỚ CHỌC CHO CON CÁI MÌNH GIẬN DỮ” (Ê phê-sô 6:4a) và: Hỡi kẻ làm cha, CHỚ HỀ CHỌC GIẬN CON CÁI MÌNH, e chúng nó ngã lòng chăng” (Cô-lô-se 3:21). Cha mẹ có thể làm cho con cái ngã lòng khi mắng nhiếc con nặng lời, so sánh con với người khác, nói oan cho con, hoặc chê trách con quá đáng. Có người thì làm cho con buồn giận và nản lòng vì xem con như là tài sản hay đồ vật trong tay, muốn đối xử thế nào cũng được. Ðây là những điều các bậc cha mẹ cần phải tránh.

3. Làm Gương

Trong việc dạy dỗ con cái, làm gương cho con là điều vô cùng quan trọng. Nếu hành động của cha mẹ đi ngược lại với những điều mình nói, con cái sẽ mất đi lòng kính phục và những điều cha mẹ dạy sẽ không có kết quả. Ngược lại, chỉ cần quan sát cha mẹ làm những điều hay, con cái sẽ tự nhiên bắt chước. Có một bà mẹ kia, ít khi la mắng con cái nhưng luôn luôn cẩn thận trong những điều mình làm. Bà ăn nói dịu dàng và nhân từ với mọi người, ngay cả với con cái, bà không bao giờ to tiếng. Bà siêng năng làm việc nhà, hăng hái giúp đỡ người gặp hoạn nạn, thành thật và ngay thẳng khi giao dịch với người xung quanh. Về đời sống đức tin, bà kính yêu Chúa, kính trọng người hầu việc Chúa, sốt sắng chia xẻ niềm tin với bạn bè ngoại đạo và siêng năng cầu nguyện. Ðời sống gương mẫu của bà tín đồ này đã có ảnh hưởng tốt đẹp trên con cái. Các con của bà lớn lên đều kính yêu Chúa, tử tế với người chung quanh và hăng hái lo công việc Chúa.

Các em thường học bằng cách quan sát: con cái quan sát cha mẹ, học trò quan sát thầy giáo, trẻ con quan sát người lớn. Vì thế, nếu cha mẹ nói mà không làm hay nói một đàng làm một nẻo, con cái khó có thể trở nên người tốt như cha mẹ mong muốn. Ví dụ, chúng ta bảo con không được nói dối, nhưng lại dặn con có ai hỏi thì nói ba má không có ở nhà. Cha mẹ bảo con cái phải yêu thương và nhường nhịn nhau nhưng cha mẹ cứ cãi nhau nhau và đổ lỗi cho nhau. Có người bảo con phải dậy sớm đi học Trường Chúa Nhật, nhưng chỉ đưa con đến nhà thờ rồi trở về lo những công việc khác, v…v… Tất cả những điều đó chúng ta làm cách vô tình nhưng có tác dụng tai hại trên đời sống con.

Một lỗi lầm tai hại khác mà cha mẹ thường mắc phải là giả dối trong cách sống và cư xử với người chung quanh. Nếu khi đến nhà thờ hay khi nhà có khách, chúng ta vui vẻ, nói năng lịch sự và ngọt ngào, nhưng ở nhà, đối với người trong gia đình thì nóng nảy, giận dữ và khó tính, con cái chúng ta sẽ nhìn thấy điều đó và cũng sẽ bắt chước sống giả dối như thế.
Nếu chúng ta muốn con kính yêu Chúa và có đời sống tốt đẹp, chính chúng ta phải kính yêu Chúa và sống theo Lời Chúa dạy trước hết. Ðể có thể dạy Lời Chúa cho con, cha mẹ phải kính yêu Chúa và học Lời Chúa trước. Chúa phán: “NGƯƠI phải hết lòng, hết ý, hết sức kính mến Giê-hô-va Ðức Chúa trời ngươi. Các lời mà ta truyền cho ngươi ngày nay sẽ Ở TẠI TRONG LÒNG NGƯƠI; khá ân cần DẠY DỖ điều đó CHO CON CÁI NGƯƠI…” (Phục truyền 6:5-7).

Ngày xưa, Chúa Giê-xu không chỉ dạy môn đồ bằng lời nói nhưng Ngài luôn luôn làm gương cho môn đồ noi theo, Chúa phán: “Nếu ta là Chúa là Thầy, mà đã rửa chân cho các ngươi, thì các ngươi cũng nên rửa chân lẫn cho nhau. Vì TA ÐÃ LÀM GƯƠNG CHO CÁC NGƯƠI, để các ngươi cũng làm như ta đã làm cho các ngươi… Các ngươi phải yêu nhau; như ta đã yêu các ngươi thể nào, thì các ngươi cũng hãy yêu nhau thể ấy” (Giăng 13:14-15, 34).

Sứ đồ Phao lô cũng dạy bằng chính đời sống gương mẫu của mình. Ông viết: “Hễ sự gì anh em đã học, đã nhận, đã nghe ở nơi tôi, và ÐÃ THẤY TRONG TÔI, hãy làm đi, thì Ðức Chúa Trời của sự bình an sẽ ở cùng anh em” (Philíp 4:9).

4. Nâng đỡ và khích lệ

Nâng đỡ và khích lệ con cái là điều nhiều bậc cha mẹ không bao giờ nghĩ đến. Chúa ta cần dùng roi vọt để uốn nắn con nên người nhưng cũng có lúc cần dùng sự khen thưởng, hoặc cử chỉ yêu thương để khích lệ con và giúp cho con lên tinh thần. Nhiều người sợ lời khen sẽ làm con kiêu ngạo nên chỉ la mắng và sử dạy chứ không bao giờ khen, kể cả những lúc chúng đáng được khen thưởng. Ðây là một quan niệm sai lầm. Người lớn cần lời khen thưởng thể nào thì các em nhỏ cũng cần lời khen thể ấy. Sự khen thưởng sẽ giúp các em nhìn thấy giá trị và khả năng của mình, và sẽ cố gắng để trở nên người tốt hơn, giỏi hơn. Nếu chỉ bị chê chứ không bao giờ được khen, các em sẽ có mặc cảm rằng mình là người dở, vụng về, không làm được việc gì, không bao giờ có thể làm vừa lòng ai, kể cả cha mẹ của mình.
Nếu lúc nào cũng bị cha mẹ la mắng và chê trách, các em sẽ trở nên nhút nhát, thiếu tự tin, hoặc ngỗ nghịch và phản loạn. Lời khen thưởng và sự khích lệ trái lại, khiến các em vui vẻ, phấn khởi và có cái nhìn tốt về chính mình. Lòng tự tin sẽ giúp các em thành công dễ dàng khi ra đời, cũng giúp các em dễ tha thứ cho chính mình và tha thứ người khác.

5. Gần gũi và thông cảm

Con cái cần phải thông cảm với cha mẹ nhưng cha mẹ cũng cần thông cảm với con trong nhiều phương diện. Trong nhiều gia đình cha mẹ và con cái không bao giờ trò chuyện với nhau. Cha mẹ không biết nói gì với con ngoài những tiếng la mắng hoặc sai bảo. Con cái vì thế cũng không dám chia xẻ với cha mẹ những điều lo lắng hay suy nghĩ. Vì lý do đó, khi cần sự khuyên bảo và hướng dẫn, các em thường tìm đến bạn bè, thầy giáo, cô giáo chứ không dám đến với cha mẹ. Ðây thật là điều đáng tiếc, nhất là khi các em bị bạn bè hoặc người ngoài chỉ bảo những điều sai lầm. Ðể có thể thông cảm với con cái, cha mẹ cần nhớ hai điều căn bản sau:

a. Cha mẹ và con cái có nhiều khác biệt: Khác biệt lớn và rõ ràng nhất giữa cha mẹ và con cái là tuổi tác. Vì khác biệt về tuổi tác nên cách suy nghĩ, nói năng và cách làm việc của cha mẹ và con cái cũng khác nhau. Ngoài ra, cha mẹ và con cái còn khác nhau trong khung cảnh mà mình được trưởng dưỡng. Thời thơ ấu của cha mẹ không giống thời thơ ấu của con cái. Môi trường sống, sự giáo dục ở học đường và các sinh hoạt trong xã hội trong thời của cha mẹ và thời của con cái cũng khác nhau. Những sự kiện đó khiến quan niệm sống, triết lý sống và cách xử sự của cha mẹ và con cái có nhiều điều khác nhau. Cha mẹ cần ý thức và chấp nhận những khác biệt đó để có thể thông cảm với con cái.

b. Cha mẹ không thể bắt buộc con cái phải giống mình hoặc làm theo ý mình trong mọi sự. Chúa có chương trình riêng cho mỗi người tin theo Ngài. Ðiều chúng ta mong muốn cho con cái có thể không đúng với ý Chúa, dù đó có vẻ như là điều tốt nhất và hợp lý nhất. Ðức Chúa Trời phán: “Ý tưởng ta chẳng phải ý tưởng các ngươi, đường lối các ngươi chẳng phải đường lối ta. Vì hễ các từng trời cao hơn đất bao nhiêu, thì đường lối ta cao hơn đường lối các ngươi, ý tưởng ta cao hơn ý tưởng các ngươi cũng bấy nhiêu” (Ê-sai 55:8-9). Lời Chúa cũng nhắc: “Hãy dạy cho trẻ thơ CON ÐƯỜNG NÓ PHẢI THEO,” chớ không phải con đường cha mẹ muốn.

6. Tôn Trọng

Một yếu tố quan trọng khác trong việc hướng dẫn con cái nên người lễ độ và biết kính trọng cha mẹ là, chính cha mẹ cũng phải tôn trọng con cái. Ðiều này mới nghe thấy như vô lý và khó chấp nhận. Nhưng theo Lời Chúa dạy, dù con cái do cha mẹ sinh ra, chúng thuộc về Chúa vì được tạo dựng theo hình ảnh của Ngài. Trước mặt Chúa mọi người có giá trị cao quý như nhau. Chúa phán : “Nầy, mọi linh hồn đều thuộc về ta, linh hồn của cha cũng như linh hồn của con, đều thuộc về ta; linh hồn nào phạm tội thì sẽ chết” (Ê-xê-xhi-ên 18:4). Vì lý do đó, cha mẹ không nên nói nặng lời với con hay mắng con bằng những từ ngữ xấu xa, làm tổn thương danh dự của con. Cha mẹ cũng không nên sửa dạy con bằng cách đánh đập con tàn nhẫn.
Theo Lời Kinh Thánh dạy, tất cả những gì chúng ta có đều là của Chúa và thuộc về Chúa, chúng ta chỉ là người quản lý cho Chúa. Áp dụng nguyên tắc này, không những tài sản, sức khỏe, khả năng, thì giờ và đời sống của chúng ta là của Chúa, mà con cái của chúng ta cũng là của Chúa, Chúng ta chỉ quyền quản lý con cái, tức là hướng dẫn con cái đi trong đường lối của Chúa và giúp chúng trở nên người hữu dụng cho Ngài. Cha mẹ không có quyền sở hữu trên con cái, vì thế không nên bắt buộc con làm theo ý mình, để thỏa mãn những ước mơ không thành trong đời sống mình. Cha mẹ nên xem con như cơ nghiệp Chúa giao để chăm sóc, nuôi dưỡng hầu sau này đem lại ích lợi cho nhà Chúa. Ðừng đối xử độc đoán, độc tài với con. Khi khuyên dạy cũng như sửa phạt, nên nói cho con biết rõ lý do, đừng nghĩ mình là cha mẹ nên việc gì cũng biết là bao giờ cũng đúng. Người cha, người mẹ khiêm nhường là người khi lầm lỗi sẵn sàng xin lỗi con chứ không cố chấp, cũng không áp đảo con để giữ thể diện cho mình. Khi con đã hiểu biết, cha mẹ nên xem con như bạn, cùng làm việc, cùng vui đùa cũng như cùng học hỏi và chia xẻ tâm tình với con.

Mặt khác, để được con cái tôn kính và vâng phục, cha mẹ cũng phải cư xử như thế nào để con thấy mình là người đáng tôn kính và vâng phục. Cha mẹ không thể cứ làm điều quấy rồi buộc phải tôn kính và vâng lời, nói rằng: “Tao sinh ra mầy nên mầy phải vâng lời”. Khi con cái vâng lời đó chẳng có giá trị gì. Có người thì cho rằng con cái không thể nào khôn ngoan hơn cha mẹ vì “trứng không thể nào khôn hơn vịt”. Những người quan niệm như thế cũng hơi độc đoán, vì trong thực tế, có nhiều điều con cái hiểu biết và nhận định khôn ngoan hơn cha mẹ.

Chúng ta không nên lấy quyền làm cha mẹ để áp đảo con cái hay bắt buộc con tôn kính và vâng phục mình. Trái lại, phải lấy lời nói êm nhẹ, lòng yêu thương không vị kỷ, và đời sống tốt đẹp làm gương cho con. Nhiều khi cha mẹ cần lắng nghe con nói và tôn trọng ý kiến của con, vì Chúa cũng có thể dùng con cái để nhắc nhở cha mẹ về sự hướng dẫn của Ngài.

7. Yêu thương

Có lẽ chúng ta thấy điểm nầy hơi thừa vì cha mẹ nào lại không thương con? Tuy nhiên ở đây chúng ta nói đến tình yêu thương chân thật, không ích kỷ, không đòi hỏi điều gì cho riêng mình. Ðây là tình yêu mà Chúa dành cho chúng ta, cũng là tình yêu được mô tả trong thư I Cô-rinh-tô chương 13. Tình yêu thật có những đặc tính sau: “Hay nhịn nhục, hay nhân từ, chẳng ghen tị, chẳng khoe mình, chẳng lên mình kiêu ngạo, chẳng làm điều trái phép, chẳng kiếm tư lợi, chẳng nóng giận, chẳng nghi ngờ sự dữ, chẳng vui về điều không công bình, nhưng vui trong lẽ thật… Hay dung thứ mọi sự, tin mọi sự, trông cậy mọi sự, nín chịu mọi sự” (câu 4-7).

Nhiều bậc cha mẹ yêu con cách ích kỷ, lúc nào cũng muốn con làm theo ý mình và cần đến mình. Có người yêu con bằng tình yêu có điều kiện, nếu con ngoan ngoãn, học giỏi hay làm theo ý cha mẹ thì cha mẹ mới thương. Nếu con không làm đúng như cha mẹ mong ước thì cha mẹ không thương yêu nữa. Tình yêu ích kỷ và tình yêu có điều kiện không phải là tình yêu thật. Chúng ta có thể có nhiều lỗi lầm trong việc dạy con, nuôi con, nhưng nếu chúng ta yêu con bằng tình thương yêu chân thật, luôn luôn nghĩ đến phúc lợi của con, chúng ta sẽ là những bậc cha mẹ xứng đáng cho con tôn kính và vâng phục.

Ngoài việc ý thức giá trị của con cái, cha mẹ cũng cần hướng dẫn con thế nào để càng lớn con càng trưởng thành và có thể tự lập, chứ không phải lúc nào cũng tùy thuộc vào cha mẹ trong mọi sự. Ðể đạt được điều này, cha mẹ cần hướng dẫn con cách khéo léo, tập cho con quyết định những điều nhỏ nhặt, dần dần quyết định những điều quan trọng hơn, theo tiêu chuẩn của Kinh Thánh. Chẳng hạn như trong việc chọn ngành nghề hay chọn vợ, chọn chồng, cha mẹ không nên quyết định giùm cho con. Nhưng từng hồi từng lúc, cha mẹ có thể dựa vào Lời Chúa và kinh nghiệm của mình để hướng dẫn con quyết định một cách khôn ngoan. Ðiều khó nhất trong trách nhiệm làm cha mẹ là phải biết sử dụng quyền làm cha mẹ cách tế nhị và khôn ngoan, để khi con lớn, cha mẹ không cần phải dùng đến quyền đó nữa mà con cái vẫn đi trong đường lối của Chúa.

8. Hướng dẫn con trong đời sống đức tin

Ngoài trách nhiệm nuôi nấng, dạy dỗ, nâng đỡ, khích lệ, thông cảm, gần gũi và yêu thương con, cha mẹ còn có trách nhiệm hướng dẫn con trong đời sống đức tin.

a. Dâng con cho Chúa. Khi được Chúa ban cho con cái, chúng ta phải dâng chúng cho Chúa. Phúc âm Luca 2:22-24 cho biết ông Giô-sép và bà Ma-ri đã theo luật pháp Môi-se, đem Chúa Giê-xu lên đền thờ dâng cho Ðức Chúa Trời. Chúng ta không chỉ dâng con trai đầu lòng, như luật của người Do thái, nhưng dâng tất cả con cái của mình cho Chúa. Hành động này nói lên lòng vâng phục trọn vẹn của cha mẹ trước quyền sở hữu của Chúa. Dâng con cho Chúa cũng nói lên rằng chúng ta ý thức được sự bất toàn và yếu đuối của mình, vì thế cần Chúa giúp đỡ và hướng dẫn trong việc nuôi dạy con.

Cha mẹ không chỉ đưa con đến nhà thờ để mục sư làm lễ dâng cho Chúa, nhưng cũng thật sự dâng hiến đời sống con cho Chúa sử dụng. Khi được Chúa ban cho một đứa con trai, bà Anne đã hứa nguyện với Chúa: “Tôi sẽ phú dâng nó trọn đời cho Ðức Giê-hô-va…” Người con đó chính là tiên tri Sa-mu-ên, người được Chúa sử dụng suốt cả cuộc đời.

b. Hướng dẫn con tin nhận Chúa. Khi con cái bắt đầu hiểu biết, cha mẹ có trách nhiệm nói cho con biết về tình yêu của Chúa và sự cứu rỗi của Ngài, để hướng dẫn con tin nhận Chúa. Nhiều người nghĩ rằng hướng dẫn con cái tin Chúa là trách nhiệm của mục sư và ban hướng dẫn thiếu nhi.. Những người đó không bao giờ nói về Chúa cho con nhưng chỉ nhờ con lớn rồi dẫn đến nhà thờ. Theo Lời Kinh Thánh cha mẹ có trách nhiệm dạy con Lời Chúa để con có đức tin nơi Chúa và sống đẹp lòng Chúa: “Ngươi phải hết lòng, hết ý, hết sức kính mến Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi. Các lời mà ta truyền cho ngươi ngày nay sẽ ở tại trong lòng ngươi; KHÁ ÂN CẦN DẠY DỖ ÐIỀU ÐÓ CHO CON CÁI NGƯƠI, và phải nói đến, hoặc khi ngươi ngồi trong nhà, hoặc khi đi ngoài đường, hoặc lúc ngươi nằm hay khi ngươi chỗi dậy” (Phục truyền 6:5-7). Trong Phục truyền 11:18-19, Môi se lại khuyên: “Vậy, hãy cất để trong lòng và trong trí mình những lời ta nói cùng các ngươi, đeo nó như một dấu nơi tay, như một ấn chí giữa hai con mắt. HÃY DẠY NÓ LẠI CHO CON CÁI MÌNH, nói đến hoặc khi ngươi ngồi ở trong nhà hay là đi đường, hoặc khi ngươi nằm hay là chỗi dậy”.

Mỗi tuần con cái chúng ta chỉ đến nhà thờ một hay hai lần, trong vài tiếng đồng hồ. Khoảng thì giờ đó không đủ để dạy các em Lời Chúa. Trong khi đó, các em ở gần bên cha mẹ mỗi ngày, vì thế cha mẹ phải tận dụng mọi cơ hội để dạy Lời Chúa và hướng dẫn con tin Chúa. Các lời giáo lý cũng như các sinh hoạt thiếu nhi và thanh thiếu niên của Hội Thánh chỉ nhằm giúp các em học thêm Lời Chúa để đức tin được vững mạnh và hướng dẫn các em cách phục vụ Chúa.

Mẹ và bà ngoại của giám mục Ti-mô-thê đã nêu gương sáng cho chúng ta trong việc hướng dẫn con cháu trong đời sống đức tin. Sứ đồ Phao lô đã viết như sau khi nhắc đến đức tin của Ti-mô-thê: “Ta cũng nhớ đến đức tin chân thành của con- thật giống đức tin của bà ngoại con và mẹ con. Ta biết chắc đức tin ấy vẫn phát triển trong tâm hồn con” (II Ti-mô-thê 1:5, Bản diễn ý).

c. Cầu nguyện cho con. Không những dâng con cho Chúa và hướng dẫn con tin nhận Chúa, cha mẹ còn cần cầu nguyện cho con mỗi ngày, để xin Chúa giúp con biết kính sợ Chúa, đi trong đường lối của Chúa và sống đẹp lòng Chúa. Chúng ta cũng cầu xin Chúa gìn giữ con cái trong bình an và tha thứ những lỗi lầm chúng đã phạm. Ông Gióp ngày xưa thường cầu nguyện cho con và dâng tế lễ thay cho các con của mình. Gióp 1:5 ghi như sau: “Xảy khi các ngày yến tiệc xong rồi, Gióp sai người đi dọn các con cái mình cho thanh sạch, thức dậy sớm, dâng của lễ thiêu tùy số chúng nó; vì người nói rằng; Dễ thường các con ta có phạm tội, và trong lòng từ chối Ðức Chúa Trời chăng? Gióp hằng làm như vậy”.

Chúng ta không chỉ cầu nguyện cho con khi chúng đau ốm hay gặp nguy hiểm, nhưng cũng cần cầu nguyện dâng cả cuộc đời con cho Chúa hướng dẫn và sử dụng. Ngay khi con còn nhỏ chúng ta cũng nên cầu nguyện cho con trong việc học hành, chọn nghề nghiệp và chọn bạn trăm năm.
Còn tiếp..

Phuc_Am

Last edited by Phuc_Am; 02-21-2010 at 01:02 PM..
Phuc_Am
Banned
Join Date: Jun 2006
Số Điểm: 1376
Old 02-21-2010 , 05:47 PM     Phuc_Am est dconnect  search   Quote  
Tài liệu tham khảo:

Quote :
Chữ Hiếu Trong Cơ-Ðốc-Giáo


(tiếp theo)



Noi Gương Chúa Cứu Thế



1. Trong Bổn Phận Làm Cha.

Trong vai trò người con, Chúa Cứu Thế đã nêu gương vâng phục cho chúng ta noi theo.

a. Ðối với cha mẹ ở trần gian. Tác giả Phúc âm Luca cho biết, khi lên mười hai tuổi, dù biết mình là Con Ðức Chúa Trời, Chúa Giê-xu đã vâng phục ông Giô-sép và bà Ma-ri trong mọi sự. Bác sĩ Luca ghi như sau: “Khi cha mẹ thấy Ngài thì lấy làm lạ, và mẹ hỏi rằng: Hỡi con, sao con làm cho hai ta thể nầy? Nầy cha và mẹ đã khó nhọc lắm mà tìm con. Ngài thưa rằng: Cha mẹ kiếm tôi làm chi? Há chẳng biết tôi phải lo việc Cha tôi sao? Nhưng hai người không hiểu lời Ngài nói chi hết. Ðoạn, Ngài theo thành Na-xa-rét và CHỊU LỤY CHA MẸ. Mẹ Ngài chi các lời ấy vào lòng” (2:48051).

Nhìn vào đời sống Chúa Giê-xu, chúng ta thấy Ngài thật là một người con hiếu thảo. Chúa đã tuân giữ chữ hiếu suốt cả cuộc đời của mình. Trong 33 năm ngắn ngủi trên trần gian, Chúa đã sống bên cạnh gia đình, trong làng Na-xa-rét, suốt 30 năm. Nhiều người tin rằng Chúa Giê-xua sống với gia đình cho đến năm 30 tuổi, vì ông Giô-sép, cha nuôi của Ngài chết sớm. Lý do là vì ngoài các chi tiết ghi trong Phúc âm Lu-ca chương 1 và 2, chúng ta không thấy Thánh Kinh nhắc đến ông Giô-sép ở một chổ nào khác. Là con trưởng trong gia đình, có lẽ Chúa Giê-xu đã phải thay cha làm việc để nuôi mẹ và các em. Một bằng chứng khác về lòng hiếu thảo của Chúa Giê-xu là, trong khi chịu đau đớn trên cây thập tự, Ngài không quên người mẹ yêu dấu, nhưng đã nhờ một môn đệ thân tín thay mình chăm lo cho mẹ (Giăng 19:26-27).

b. Ðối với Người Cha Thiên Thượng. Ðối với người Cha thật của Ngài, là Ðức Chúa Trời, Chúa Giê-xu cũng là một người con tròn bổn phận. Khi thi hành chức vụ trên trần gian, Chúa đã làm trọn tất cả mọi điều Ðức Chúa Cha giao phó, kể cả những điều khó làm hơn hết. Có lần Chúa nói với các môn đệ: “Ðồ ăn của ta tức là LÀM THEO Ý MUỐN CỦA ÐẤNG SAI TA ÐẾN, và làm trọn công việc Ngài” (Giăng 4:34). Trước khi chịu đóng đinh trên cây thập tự, Ngài đã khẩn cầu với Ðức Chúa Cha: “Cha ơi! Nếu có thể được, xin cho chén nầy lìa khỏi con, song KHÔNG THEO Ý MUỐN CON MÀ THEO Ý MUỐN CHA”.(Ma-thi-ơ 26:39). Tác giả thư Hê-bơ-rơ cũng xác nhận rằng. “Dầu Ngài (Chúa Giê-xu)là con, cũng đã học tập vâng lời bởi những sự khốn khổ mình đã chịu, và sau khi đã được làm nên trọn vẹn rồi, thì trở nên cội rễ của sự cứu rỗi đời đời cho kẻ vâng lời Ngài” (Hê-bơ-rơ 5:8-9). Trong cương vị làm con, Chúa Giê-xu đã vâng lời Ðức Chúa Cha trong mọi sự. Nếu Chúa Giê-xu, Con Ðức Chúa Trời, là Ðấng toàn hảo, đã vâng lời Cha Ngài trong mọi sự thì chúng ta, là môn đồ của Ngài, cũng phải noi gương Chúa, vâng lời cha mẹ chúng ta trong mọi sự.

2. Trong cách đối xử với trẻ em

Chúa Giê-xu không xem thường trẻ con. Phúc âm Mác ghi lại một trường hợp như sau: “Người ta đem những con trẻ đến cùng Ngài, đặng Ngài rờ chúng nó, nhưng môn đệ trách những kẻ đem đến. Ðức Chúa Giê-xu thấy vậy bèn giận mà phán cùng môn đồ rằng: “Hãy để con trẻ đến cùng ta, đừng cấm chúng nó: vì Nước Ðức Chúa Trời thuộc về những kẻ giống như con trẻ ấy. Quả thật, ta nói cùng các ngươi, ai chẳng nhận lấy nước Ðức Chúa Trời như một đứa trẻ thì chẳng được vào đó bao giờ. Ngài lại bồng những đứa trẻ ấy, đặt tay trên chúng nó mà chúc phước cho” (Mác 10:13-16).

Thật ra, Ðạo Chúa đã nâng cao giá trị của trẻ con và cảnh cáo sự độc tài, độc đoán của cha mẹ trên đời sống con cái. Trong khi một số người chủ trương rằng “Cha mẹ nói oan làm quan bắt hiếp”, thì sứ đồ Phao lô khuyên: “Hỡi các người làm cha, chớ chọc cho con cái mình giận dữ, hãy dùng sự sửa phạt khuyên bảo của Chúa mà nuôi nấng chúng nó” (Ê phê sô 6:4). Tương tự như thế, trong thư gởi cho các tín hữu tại thành phố Cô-lô-se 3:21).

Chúa Giê-xu cũng có lần nói cho các môn đệ biết, đối với Ðức Chúa Cha, trẻ em có giá trị rất lớn nên không ai được xem thường chúng. Chi tiết lời dạy nầy được ghi lại trong Phúc âm Ma-thi-ơ như sau: “trong lúc đó, môn đồ lại gần Ðức Chúa Giê-xu mà hỏi rằng: Ai là lớn hơn hết trong nước thiên đàng? Ðức Chúa Giê-xu gọi một đứa trẻ đến, để ở giữa môn đồ mà phán rằng: Quả thật, ta nói cùng các ngươi, nếu các ngươi không đổi lại và nên như đứa trẻ, thì chẳng được vào nước thiên đàng đâu. Vậy, hễ ai trở nên khiêm nhường như đứa trẻ nầy, sẽ là lớn hơn hết trong nước thiên đàng. Hễ ai vì danh ta chịu tiếp một đứa trẻ thể nầy, tức là chịu tiếp ta. Song nếu ai làm cho một đứa trong những đứa nhỏ nầy đã tin ta sa vào tội lỗi, thì thà buộc cối đá vào cổ mà quăng nó xuống đáy biển còn hơn… hãy giữ mình, ÐỪNG KHINH DỂ MỘT ÐỨA NÀO trong những đứa nhỏ nầy; vì ta bảo các ngươi, các thiên sứ của chúng nó trên trời thường thấy mặt Cha ta, là Ðấng ở trên trời… Cũng thể ấy, Cha các ngươi ở trên trời không muốn cho một đứa nào trong những đứa trẻ nầy phải hư mất” (Mathiơ 18:1-6, 10-11 và 14).

Kết Luận

Bổn phận con cái đối với cha mẹ đã được Ðức Chúa Trời đặt vào hàng đầu trong số những bổn phận của con người đối với nhau. Chúa biết rằng, trước khi có những mối quan hệ: bạn bè, thầy trò, vợ chồng, công nhân với chủ, công dân với chính quyền …v…v.. chúng ta phải có mối quan hệ với người trong gia đình trước nhất. Khi sinh ra đời, chúng ta trở thành một người con trong gia đình. Quan hệ với cha mẹ là quan hệ đầu tiên trong đời sống. Bổn phận đối với cha mẹ cũng là bổn phận đầu tiên chúng ta phải làm trọn. Nếu một người không làm trọn bổn phận của một người con, người đó khó có thể trở nên người bạn tốt, người vợ, người chồng tốt, người cha, người mẹ yêu thương, hoặc một công dân gương mẫu.

Người nào hiếu kính cha mẹ, tức là tuân giữ kỷ luật trong gia đình, cũng sẽ tuân giữ những luật lệ khác. Nếu chúng ta không vâng giữ được giới răn đơn giản và dễ dàng nhất với những người mình gần gũi và thương yêu nhất, thì chúng ta khó có thể giữ được những luật lệ khó hơn và quan hệ đến những người xa lạ hơn. Một lý do khác khiến Chúa đặt điều răn hiếu kính cha mẹ lên hàng đầu là gia đình là căn bản của xã hội. Gia đình là nền tảng cho đời sống, gia đình có ảnh hưởng sâu đậm trên đời sống cá nhân cũng như xã hội. Nếu gia đình không bền vững, thiếu tình thương, thiếu kính trên nhường dưới thì xã hội sẽ thiếu tôn ti trật tự. Hơn nữa, gia đình là nơi con người được rèn luyện sớm nhất, cũng là nơi để con người áp dụng tiêu chuẩn sống của Chúa trước nhất. Chúng ta phải làm trọn bổn phận trong gia đình rồi mới có thể nói đến những bổn phận quan trọng khác.

“ Hỡi con, hãy nghe lời khuyên dạy của cha,chớ bỏ các phép tắc của mẹ con (1:8).
Hỡi con hãy nghe lời khuyên dạy của một người cha, khá chú ý vào hầu cho biết sự thông sáng (4:1).
Kẻ hảm hại cha mình và xô đuổi mẹ mình là một con trai gây xấu hổ, gom góp sỉ nhục (19:26).
Ngọn đèn của kẻ rủa sả cha mẹ mình sẽ tắc giữa vùng tăm tối mờ mịt (20:20).
Hãy nghe lời cha đã sanh ra con, chớ khinh bỉ mẹ con khi người trở nên già yếu (23:22).”
Phuc_Am
NonregisterC
Moderator
Join Date: May 2004
Số Điểm: 24762
Old 02-21-2010 , 06:19 PM     NonregisterC est dconnect  search   Quote  
Quote :
Chữ Hiếu Trong Cơ-Ðốc-Giáo


(tiếp theo)

Yêu Thương Cha Mẹ

Biết Ơn Cha Mẹ

Tôn Kính Cha Mẹ

Vâng Phục Cha Mẹ

Phụng Dưỡng Cha Mẹ
Chào bạn PA.

Nói thì có vẻ hay lắm, nhưng tại sao không thực hành? Hay các bạn chỉ thực hành điều này với cha mẹ nào tin Chúa mà thôi, còn cha mẹ nào không tin Chúa thì sẽ đối xử khác đi, có phải không? (smile)

Thân mến

NR
Phuc_Am
Banned
Join Date: Jun 2006
Số Điểm: 1376
Old 02-21-2010 , 06:41 PM     Phuc_Am est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by NonregisterC
Chào bạn PA.

Nói thì có vẻ hay lắm, nhưng tại sao không thực hành? Hay các bạn chỉ thực hành điều này với cha mẹ nào tin Chúa mà thôi, còn cha mẹ nào không tin Chúa thì sẽ đối xử khác đi, có phải không? (smile)

Thân mến

NR
NHỮNG LỜI CHỨNG CỦA CƠ-ĐÔC-NHÂN

Lạy CHÚA, mọi tạo vật của Chúa đều sẽ cảm tạ Ngài
Và những người kính sợ Chúa sẽ ca tụng Ngài.
Họ sẽ nói về vinh quang nước Chúa
Và kể lại quyền năng của Ngài;
Để loài người biết các việc quyền năng Chúa
Và sự vinh quang huy hoàng của nước Ngài.
[Thi Thiên 145:10-12]

Quote :
Tưởng Chừng Chúa Đã Quên Tôi
Ký thuật: Trang Trần

Audio:

Mẹ tôi Bà Nguyễn Thị Thảo, 75 tuổi , hiện đang sống tại Việt Nam. Là con độc nhất trong một gia đình , mà Ông Ngoại tôi đã đi tập kết từ khi bà còn trong bụng mẹ .

Thích cuộc sống trầm lặng, không hay giao du với xã hội bên ngoài . Bà luôn bó mình trong khuôn khổ, nề nếp của gia đình .Suốt ngày chỉ thích làm bạn với sách vỡ , báo chí .

Xuất thân từ 1 dòng tộc có tập quán : thường cúng bái, hay lễ lạt.
Bà cũng lập cho mình một bàn thờ, tiện cho việc thờ cúng ông bà , cha mẹ, tổ tiên .
Là người nghiêm giữ các ngày chay trong năm, Bà làm việc nầy với ứơc mong cầu bình an cho mình nói riêng,và cho toàn gia nói chung .
Hằng năm vào những dịp lễ , Mẹ tôi có thói quen đến Chùa, thắp hương lạy Phật .

Chồng mất sớm năm 55 tuổi, bà trở thành goá phụ, một mình nuôi dạy 7 con .
Trong số các đứa con kể trên , có 3 ngừơi con gái đã tin nhận Chúa
(1 người sau nầy là vợ của Mục sư Trần Thanh Minh, hiện đang là Mục sư Chủ Toạ tại Hội Thánh Tôn Thất Thuyết - Sài Gòn)
Gia đình nghèo,con đông, cuộc sống qúa vất vã . Mẹ tôi đã hy sinh cả cuộc đời , chỉ với ước mong nuôi dạy sao, cho con cái nên người .

Năm 1988 tôi rời Việt Nam, đi tỵ nạn tại Mã Lai. Sau 2 năm thì được định cư tại Canada .
Tuy xa Mẹ, nhưng tôi cùng các cô em gái, luôn chung lòng cầu nguyện cho bà sớm biết đến Chúa .

Tại quê nhà, các em tôi luôn tạo mọi điều kiện nói về Chúa cho Mẹ .
Tranh thủ mời bà đến nhóm thờ phựơng tại Hội Thánh vào các ngày lễ lớn .
Con mời, Mẹ đi, nhưng đến nơi không bao giờ bà ngồi yên, không khi nào nghe trọn sứ điệp.
Ngồi chỉ mươi phút thôi, là bà than đau bụng, nhức đầu, ngột ngạt, rồi bỏ ra ngoài ngay , không trở lại phòng nhóm nữa .
Lần nào cũng vậy, mỗi khi mời đựơc Bà đi , là các em tôi vui mừng hy vọng .
Nhưng cũng chính trong ngày đó , sự thờ ơ, lạnh lùng của Mẹ tôi trứơc sứ điệp, khiến chúng nó buồn chán, tuyệt vọng nhiều hơn.
Về đến nhà ,bà thừơng bày tỏ thái độ vô tín, có lần bà nói :
“ Má không tin gì cả. Chết là hết. Không có thiên đàng, cũng không có địa ngục “
Các em tôi khóc nhiều, nãn lòng hơn, mỗi khi thấy thái độ phản kháng đó của Bà .

Đến năm 2002, tôi nhận đựơc hung tin từ Việt Nam báo cho biết, Mẹ tôi dạo nầy có nhều dấu hiệu hay quên, hơi lãng, ít nói hơn trứơc .
Bác Sĩ chuẩn đoán cho biết, Bà mắc bệnh trầm cãm .
Mỗi ngày tình hình xấu đi. Mẹ tôi không nhớ ngay cả đến tên con cái của mình nữa .
Dần dần tệ hơn, bà không thể tự lo đựơc cho chính bản thân mình, ngay cả trong những sinh hoạt cá nhân, luôn phải cần có ngừơi giúp đở .
Trong suốt thời gian theo dõi diễn biến bênh tình của Mẹ, chị em tôi gần như vô vọng, khi mỗi ngày nhìn thấy Bà, sống như một cái xác không hồn .
Cả ngày không nói một lời, ăn ngủ như một đứa trẻ,có nhiều lúc không còn ý thức được việc mình làm là đúng hay sai nữa .

Riêng bản thân tôi, tuy vẫn cầu nguyện với Chúa mỗi ngày, nhưng trong giai đoạn đó, tôi tương giao với Ngài trong một tâm trạng đắng cay, chua xót. Tôi thật …đã buồn , trách Chúa :
“ Tửơng chừng như Ngài đã quên tôi “ .


Bịt tay trứơc những lời cầu nguyện. Không động lòng thương xót , khi nhìn thấy những giọt nứơc mắt tuôn đổ ra , sau những giờ phút tôi trò chuyện với Ngài.
Khi tham dự các buổi truyền giảng, thấy có ngừơi bứơc lên tin Chúa , bao giờ tôi cũng khóc:
khóc mừng cho họ, nhưng cũng khóc khi nghĩ đến tình trạng tăm tối của Mẹ tôi .
Rồi liên tiếp các câu hỏi cứ luôn văng vẳng bên tai :
“ Cuộc đời của Mẹ rồi sẽ ra sao? Chẳng lẽ tôi ch ỉ bi ết khoanh tay ngồi đó , đợi ngày Mẹ mất ,rồi nhìn bà đi dần vào hoả ngục đời đời ?”

Đợi chờ mòn mõi , cho đến 1 ngày nọ, không còn kiên nhẫn nữa, tôi đã thưa chuyện với Ngài qua dòng nứơc mắt :
” Chúa ơi, con bỏ cuộc, con chịu thua . Xin giao linh hồn Mẹ con lại cho Ngài . Tuỳ Chúa quyết định. Con không trách hờn gì Chúa nữa. Con xin chấp nhận chương trình của Ngài trên đời sống của bà .Xin cứu lấy Mẹ con, thì Chúa muốn gì con cũng vâng theo . Xin Ngài cũng hãy giữ gìn đức tin cho chị em con với “
Sau lần cầu nguyện đó , tôi lấy lại được trạng thái bình an .
Yên tâm làm những việc Chúa giao hằng ngày, không còn thắc mắc, nghi ngờ gì nữa cả.

Cho đến ngày 25/12/2006, một phép lạ đã xãy ra cho gia đình tôi. Tin mừng từ Việt Nam đến, báo cho bi ết :
“ Mẹ tôi đã tiếp nhận Chúa , trong đêm truyền giảng Giáng Sinh tại nhà thờ Khánh Hội ?”
Theo lời tường thuật của hai cô em gái , hằng ngày cứ mỗi khi có dịp đến chăm sóc cho bà , các cô ấy vẫn nhẫn nại bền đổ, tiếp tục nói về Chúa .

Cho đến trước ngày truyền giảng, em tôi có nói với Mẹ một câu:
“ Mẹ thấy không, lúc tỉnh táo , Mẹ lại cứng lòng không tin. Bây giờ bệnh hoạn thế nầy , thêm vào đó , vì cuộc sống con cái luôn bận bịu, không có thời gian thường xuyên đến chăm sóc. Thui thủi một mình, M ẹ thấy khổ chưa?
Phải chi Mẹ tin, Chúa sẽ lo toan cuộc đời của Mẹ.Con không bi ết khi mất rồi , Mẹ sẽ đi về đâu?”
Bà ngồi yên nghe , không một chút phản ứng.
Nhưng đến rạng sáng 25 tháng 12, sau một thời gian dài không hay trò chuyện, bà chỉ nói với em tôi võn vẹn 3 chữ: “Đi nhà thờ “
Tưởng như mình nghe lộn, nhưng sau khi đựợc bà xác nhận lại, các em tôi thật qúa vui mừng
thầm cảm ơn Chúa đã làm phép lạ đầu tiên đó.

Trên suốt quãng đường đến nhà thờ đêm hôm ấy, hai cô em gái tôi đã cầu nguyện thiết tha, họ nói với Chúa rằng:“ Lạy Chúa, xin cứu Mẹ con đêm nay, đây là cơ hội chót rồi Chúa ơi “
Tối hôm ấy, lần đầu tiên trong đời , Mẹ tôi ngồi suốt buổi nhóm dài, không than phiền, không tỏ ý bực dọc gì cả . Trái lại bà yên lặng, theo dõi từng tiết mục.Chăm chú lắng nghe trọn sứ điệp.
Rồi đến khi Mục sư kêu gọi, chỉ cần mời nhẹ một lời, Mẹ tôi đồng ý, ra hiệu múôn đựơc dẫn lên tin nhận Chúa ngay .

Ngày nhận đựơc tin nầy, là ngày tôi vui mừng hơn bao giờ hết .
Đây là một món qùa quý giá mà Ngài đã ban cho chị em tôi trong dịp cuối năm .
Có cơ hội về lại Việt Nam năm 2007, nhìn hình Mẹ lúc tham dự thánh lễ Báptêm, thấy gương mặt bình an, nụ cười rạng rỡ của một ngừơi, mà cuộc đời tưởng chừng như đã bị bỏ quên , nay được Chúa tìm và cứu lại.Tôi vui mừng, thật không biết nói gì hơn ,chỉ biết dâng lên Ngài lời cảm tạ .
Hiện nay bệnh tình Mẹ tôi vẫn không có gì thay đổi, vẫn ít nói, hay quên, nhưng tôi tin rằng trong nội tâm của bà sau khi tin Chúa, giờ đã thật tìm đựơc sự bình an .
Chúa đã cứu, tôi tin chắc rằng: trong những năm tháng còn lại của cuộc đời, Ngài sẽ luôn hiện diện trong đời sống của Mẹ tôi. Tôi tin cậy lời Chúa hứa trong Êsai 46:3-4
(Hỡi nhà Gia Cốp, và hết thảy các người là dân sót của nhà Y-s ơ-ra- ên, hãy nghe ta , ta đã gánh vác các ngươi từ lúc mới sanh, bồng ẫm các ngưoi từ trong lòng mẹ. Cho đến chừng các ngưoi già cả , đầu râu tóc bạc , ta cũng sẽ bồng ẫm các ngưoi.
Ta đã làm ra thì sẽ còn gánh vác các ngưoi nữa Ta sẽ bồng ẫm và giải cứu các ng ươi)

Lâu lắm rồi “Tửơng chừng Chúa đã quên tôi .”
Nhưng không !! Ngài vẫn nhớ
Mẹ tôi tin Chúa, linh hồn bà được rỗi .
Bà tin Chúa, tôi cùng các anh em khác, kể cả Hội Thánh đều nhận đựơc một bài học quý giá về sự thành tín của Ngài .
Đức tin chúng tôi vững vàng hơn, mọi người khi nghe qua câu chuyện, ai nấy đều đựơc gây dựng .

Qua bài hồi ký trên, ứơc mong anh chị em, những người đã cầu nguyện cho một nan đề nào đó trong tình trạng chờ đợi nhiều năm, hãy cứ tiếp tục bền lòng, xin đừng vội bỏ cuộc
Cầu xin lời Chúa trong :
Châm Ngôn 15:8b (Lời cầu nguyện của ngừ ơi ngay thẳng đẹp lòng Ngài)
và Châm Ngôn 20: 22b (Hãy chờ đợi Đức Giê HôVa , Ngài sẽ cứu rỗi con)
Mong lời Ngài khích lệ chúng ta .
Hai mươi năm trôi qua, Chúa vẫn không quên tôi, chắc hẳn Ngài cũng sẽ không quên quý vị . A men

Trang Trần

Canada 2-12-2008
Phuc_Am
NonregisterC
Moderator
Join Date: May 2004
Số Điểm: 24762
Old 02-21-2010 , 07:33 PM     NonregisterC est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by Phuc_Am
NHỮNG LỜI CHỨNG CỦA CƠ-ĐÔC-NHÂN

Lạy CHÚA, mọi tạo vật của Chúa đều sẽ cảm tạ Ngài
Và những người kính sợ Chúa sẽ ca tụng Ngài.
Họ sẽ nói về vinh quang nước Chúa
Và kể lại quyền năng của Ngài;
Để loài người biết các việc quyền năng Chúa
Và sự vinh quang huy hoàng của nước Ngài.
[Thi Thiên 145:10-12]



Phuc_Am
Chào bạn PA.

NR thì không thích kinh sợ ai cả. Kể cả Thiên chúa, người nào mà còn bị giam hãm trong nỗi sợ hãi một bậc thánh thần nào, một thượng đế nào là chưa hoàn toàn được giải thoát, và vẫn còn bị nô lệ vì vẫn còn bị thao túng bởi một quyền năng nào khác.

Đối với NR, Thượng Đế của các bạn vẫn còn bị luật Tạo hóa chi phối vì ông vẫn còn mong muốn có người phải tin ông rồi ông mới cứu rỗi. Nếu người đó suốt cuộc đời làm ác rồi sao? Đến cuối đời thì chỉ cần tin ông là hoàn toàn được cứu rỗi hay sao? Nếu vậy thì quả thật là bất công quá.

Còn nữa. NR đọc câu chuyện này, xem ra các người con trông câu chuyện đó chỉ quan tâm đến chuyện là người mẹ phải tin Chúa mà thôi. Các vị đó chỉ biết khóc nhiều vì không thể thuyết phục được mẹ tin Chúa thay vì lo lắng cho sức khỏe của mẹ. Chừng đó người con thuyết phục, người mẹ không bi phát điên lên thì cũng là điều hay.

NR cũng không nghĩ đây là một phép lạ. Tình mẫu tử thì lúc nào cũng thiêng liêng. Trong giây phút cuối của cuộc đời, trong lúc tĩnh táo nhất, bà ý thức rằng vì tình mẫu tử đó là việc cuối cùng mà bà có thể làm cho mấy người con bà vui lòng. Có thễ, bà biết rõ về Tin Lành, nên chỉ sợ con cái mình, nếu không tin theo thì có lẽ xác bà sẽ bị bỏ ngoài đồng hoang, (Xin lỗi, NR nói vậy thì có lẽ quá đáng, nhưng thấy cách xử sự của một số tín đồ TL VN, NR nghĩ là điều đó có thể xảy ra lắm. NR chỉ hy vọng rằng NR nghĩ sai) nên bà không có cách nào khác ngoài việc nhượng bộ.

Trong câu chuyện kể, người kể nói rằng bà đi chùa lễ Phật vân vân, nhưng bà nói bà không tin Thiên Đàng Địa Ngục gì cả. Đây là câu nói thật nhất của bà, nhưng các con bà không tin. Với áp lực lớn từ các người con, một cụ già lớn tuổi, bệnh hoạn, thần trí lúc tỉnh lúc mê, khó mà cưỡng chống lại được, nhất là đám con ruột của mình.

NR lại không tin là bà bình an. Với một người mẹ phải làm những việc phải làm cho các người con của bà vui lòng là việc đáng làm, như là muôn bà mẹ khác, dù là phải dâng hiến cả một linh hồn cho một tôn giáo mà chính bản thân bà cảm thấy xa lạ lạnh nhạt. Thái độ đó là một thái độ chấp nhận cho hoàn cảnh của mình, và cũng vì tình thương mẫu tử quá bao la mênh mông trời biển của bà.

Có lẽ, sự bình an duy nhất của bà là đã làm tròn thiên chức của một người mẹ, dù phải đánh mất cả chính mình.

Nhưng với PG, dù bà có dâng linh hồn của bà cho ai đi nữa, bà vẫn là bà. Nghiệp quả giữa mối liên hệ cha mẹ anh em con cái, vẫn chuyển dịch và tác động bà. Bà cũng như muôn chúng sinh khác vẫn là Phật chưa thành, như kim cương chưa được mài dũa, nhưng vẫn có một ngày là Phật sẽ thành.

Thượng Đế của quí vị cũng dung chứa Phật tánh nếu ông không phải là một Thượng Đế hoang tưởng mà là một vị Phạm Thiên ở một cõi trời trong PG. Sau khi hết phước rồi, ông cũng sẽ bị đọa lạc. Và tất nhiên, ông lại cũng phải lăn trôi trong vòng nhân quả của ông, cho đến ngày ông học được Tứ Diệu Đế, Bát Chánh Đạo, Phát triển Giới, Định, Huệ, hường về nội tại thì ông cũng sẽ là Phật sẽ thành.

Lúc đó mới được gọi là sự GIẢI THOÁT tuyệt đối nhất. (smile)

Thân mến

NR.

Last edited by NonregisterC; 02-21-2010 at 07:43 PM..
Phuc_Am
Banned
Join Date: Jun 2006
Số Điểm: 1376
Old 02-22-2010 , 01:12 AM     Phuc_Am est dconnect  search   Quote  


Cụ Bà Nguyễn Thị Thảo và Ông Bà Mục Sư Trần Thanh Minh (Con gái & Rể )


IICo 5:17 Vậy, nếu ai ở trong Đấng Christ, thì nấy là người dựng nên mới; những sự cũ đã qua đi, nầy mọi sự đều trở nên mới.

Chứng thực:

http://tinlanhhyvong.com/loichung.html

Gie 13:23 Người Ê-thi-ô-bi có thể đổi được da mình, hay là con beo đổi được vằn nó chăng? Nếu được thì các ngươi là kẻ đã làm dữ quen rồi, sẽ làm lành được.

Chứng thực: links từ các bài của bvchanhphap đăng tải .

http://baovechanhphap.110mb.com/canhtaynoidai.htm


Phuc_Am
dogcatmouse
Diamond Member
Join Date: Jan 2010
Số Điểm: 5793
Old 02-22-2010 , 01:28 AM     dogcatmouse est dconnect  search   Quote  
Chúng ta không chỉ cầu nguyện cho con khi chúng đau ốm hay gặp nguy hiểm, nhưng cũng cần cầu nguyện dâng cả cuộc đời con cho Chúa hướng dẫn và sử dụng. Ngay khi con còn nhỏ chúng ta cũng nên cầu nguyện cho con trong việc học hành, chọn nghề nghiệp và chọn bạn trăm năm


---> đừng ngẩng đầu mà CẦU NGUYỆN .. vì sẽ thấy GIÊ SU chỉ gục đầu im lặng .. ehehe

---> cũng đừng nhìn lên TRỜI CAO mà xin xỏ .. vì GIÊ SU xin CHÚA CHA cũng NGOẢNH MẶT LÀM NGƠ .. chỉ nghe thôi chứ bộ .. ehehe

dạy con 2 thứ này cũng đủ 1 ĐỜI HƯƠNG SẮC rùi .. ehehe


eheheheh .. híc híc .. ehehehe
dogcatmouse
Diamond Member
Join Date: Jan 2010
Số Điểm: 5793
Old 02-22-2010 , 01:31 AM     dogcatmouse est dconnect  search   Quote  
Nếu ĐỨC TIN mạnh đủ (KIẾN ĐẠO rõ nét .. .ehehhee)

thì dù chỉ ngay mặt THẰNG GÓP RÁC ...

bảo nó DZỜI ĐI CHỖ KHÁC ---> NÓ CŨNG ĐI .. eheheh e


.. chỉ cần thảy cho nó 1 CÁI CHAI --> nó TỰ ĐỘNG trở thành TỶ PHÚ VE CHAI .... eheeh


Vấn Tại sao Đức Tin lại mạnh thế ??

Đáp: Tại vì trong THẰNG GÓP RÁC đã có GIÁC HỮU TÌNH .. mình chỉ cho NÓ ở cạnh 1 ĐỐNG RÁC ===> CÒN RẤT NHIỀU GIÁ TRỊ !! (ehehehe)

eheheheh .. híc híc .. eheheh

Last edited by dogcatmouse; 02-22-2010 at 01:34 AM..
NonregisterC
Moderator
Join Date: May 2004
Số Điểm: 24762
Old 02-22-2010 , 05:12 AM     NonregisterC est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by Phuc_Am


Cụ Bà Nguyễn Thị Thảo và Ông Bà Mục Sư Trần Thanh Minh (Con gái & Rể )


IICo 5:17 Vậy, nếu ai ở trong Đấng Christ, thì nấy là người dựng nên mới; những sự cũ đã qua đi, nầy mọi sự đều trở nên mới.

Chứng thực:

http://tinlanhhyvong.com/loichung.html

Gie 13:23 Người Ê-thi-ô-bi có thể đổi được da mình, hay là con beo đổi được vằn nó chăng? Nếu được thì các ngươi là kẻ đã làm dữ quen rồi, sẽ làm lành được.

Chứng thực: links từ các bài của bvchanhphap đăng tải .

http://baovechanhphap.110mb.com/canhtaynoidai.htm


Phuc_Am
Chào bạn PA.

Câu hỏi của NR vẫn không được trả lời. Cách nói tránh đi không phải là giải pháp tốt nhất. Chẳng lẽ bạn không có câu trả lời ngoài việc Tin Chúa?

Nếu không có câu trả lời cho người muốn tìm hiểu, thì chính bạn vẫn chưa có câu trả lời cho chính mình. Chỉ tin mà thôi, còn việc khác tính sao.

Nếu vậy thì người khác nếu không giải tỏa được nghi vấn, thì việc Tin chúa là một việc bất khả.

NR nghĩ rằng chính bản thân của các vị mục sư cũng không có câu trả lời, nên bạn không có câu trả lời thì cũng chẳng có gì lạ.

NR nghĩ rằng các người PT như chúng tôi, có lẽ TS TCN hiểu quí vị hơn cả quí vị hiểu quí vị. (smile)

Con beo mà tự nó cũng không thể biết được nó có bao nhiêu vần thì không thể giúp các con beo khác chuyễn hóa bao nhiêu vằn của nó. Và nếu con beo không thể thay đổi được vằn của các con beo khác thì quí vị sẽ lột da của nó, có phải không?

Chính câu hỏi của NR về sự đổi mới mà bạn PA cũng không trả lời được, mà chỉ post liên tục một cách lập đi lập lại những lời nói vay mượn thì đã thấy có sự thiếu khả tín ở niềm tin của bạn rồi. (smile)

Thân mến

NR

Last edited by NonregisterC; 02-22-2010 at 05:18 AM..
Phuc_Am
Banned
Join Date: Jun 2006
Số Điểm: 1376
Old 02-22-2010 , 05:17 AM     Phuc_Am est dconnect  search   Quote  
IICo 5:17 Vậy, nếu ai ở trong Đấng Christ, thì nấy là người dựng nên mới; những sự cũ đã qua đi, nầy mọi sự đều trở nên mới.

Chứng thực đổi mới:

http://tinlanhhyvong.com/loichung.html

Gie 13:23 Người Ê-thi-ô-bi có thể đổi được da mình, hay là con beo đổi được vằn nó chăng? Nếu được thì các ngươi là kẻ đã làm dữ quen rồi, sẽ làm lành được.

Chứng thực beo không thay được vằn : links từ các bài của bvchanhphap đăng tải .

http://baovechanhphap.110mb.com/canhtaynoidai.htm


Phuc_Am
NonregisterC
Moderator
Join Date: May 2004
Số Điểm: 24762
Old 02-22-2010 , 05:20 AM     NonregisterC est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by NonregisterC
Chào bạn PA.

Câu hỏi của NR vẫn không được trả lời. Cách nói tránh đi không phải là giải pháp tốt nhất. Chẳng lẽ bạn không có câu trả lời ngoài việc Tin Chúa?

Nếu không có câu trả lời cho người muốn tìm hiểu, thì chính bạn vẫn chưa có câu trả lời cho chính mình. Chỉ tin mà thôi, còn việc khác tính sao.

Nếu vậy thì người khác nếu không giải tỏa được nghi vấn, thì việc Tin chúa là một việc bất khả.

NR nghĩ rằng chính bản thân của các vị mục sư cũng không có câu trả lời, nên bạn không có câu trả lời thì cũng chẳng có gì lạ.

NR nghĩ rằng các người PT như chúng tôi, có lẽ TS TCN hiểu quí vị hơn cả quí vị hiểu quí vị. (smile)

Con beo mà tự nó cũng không thể biết được nó có bao nhiêu vần thì không thể giúp các con beo khác chuyễn hóa bao nhiêu vằn của nó. Và nếu con beo không thể thay đổi được vằn của các con beo khác thì quí vị sẽ lột da của nó, có phải không?

Chính câu hỏi của NR về sự đổi mới mà bạn PA cũng không trả lời được, mà chỉ post liên tục một cách lập đi lập lại những lời nói vay mượn thì đã thấy có sự thiếu khả tín ở niềm tin của bạn rồi. (smile)

Thân mến

NR
Chào bạn PA.

Cảm ơn bạn.

Thêm một cái post của bạn cũng đã chứng minh là lời nói của NR là đúng.

Chúc bạn thân tâm hằng an lạc.

Thân mến

NR
ronaldtran
Junior Member
Join Date: Nov 2009
Số Điểm: 47
Old 02-22-2010 , 12:30 PM     ronaldtran est dconnect  search   Quote  
tôi thật là thán phục NONREGISTERC,hõi những câu hõi qụa hay,tôi khg biết PHUC AM có biết trã lời khg?sao mà cứ như bị bí vây.nhớ trã lời trước khi post cái khác nhé.
Phuc_Am
Banned
Join Date: Jun 2006
Số Điểm: 1376
Old 02-22-2010 , 04:09 PM     Phuc_Am est dconnect  search   Quote  
Quyền Năng Biến Đổi Của Lời Chúa



Tác giả: Nam Quốc Trung làm chứng tại Đại Hội Liên Hữu Hội Thánh Báp-Tít Việt Nam Lần Thứ 25

Quyền Năng Biến Đổi Của Lời Chúa [Audio]

http://tinlanhhyvong.com/Loi_Chung_Q..._Loi_Chua.html

Quyền Năng Biến Đổi Của Lời Chúa [Video]

http://tinlanhhyvong.com/Loi_Chung_V...hua/index.html

Phuc_Am
Phuc_Am
Banned
Join Date: Jun 2006
Số Điểm: 1376
Old 02-22-2010 , 04:11 PM     Phuc_Am est dconnect  search   Quote  
NHỮNG LỜI CHỨNG CỦA CƠ-ĐÔC-NHÂN

Lạy CHÚA, mọi tạo vật của Chúa đều sẽ cảm tạ Ngài
Và những người kính sợ Chúa sẽ ca tụng Ngài.
Họ sẽ nói về vinh quang nước Chúa
Và kể lại quyền năng của Ngài;
Để loài người biết các việc quyền năng Chúa
Và sự vinh quang huy hoàng của nước Ngài.
[Thi Thiên 145:10-12]

Quote :
Sự Biến Đổi Cộng Đồng [Audio]

http://tinlanhhyvong.com/Loi_Chung_S...Cong_Dong.html

Sự Biến Đổi Cộng Đồng [Video]


Phuc_Am
nhathua
Platinum Member
Join Date: Nov 2007
Số Điểm: 4472
Old 02-22-2010 , 04:13 PM     nhathua est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by Gopnhat & Phuc_Am


Đừng nghe những gì con chiên TIN LÈO nói xuyên tạc và gây thù hận cho Dân tộc Việt Nam


“Tin Lành” là dịch từ “Phúc Âm” [Gospels]
nghĩa là
Dựa theo 4 Phúc Âm
của Matthew, Mark, Luke và John
trong Tân ước.



Người Ki Tô Giáo cho đó là Phúc Âm hay Tin Lành, nhưng với người có đôi chút hiểu biết thì lại cho đó là “Tin Dữ” hay “Tin Xấu” vì nội dung của Tân ước, ngoài vai trò của Giê-su như là “Chúa cứu thế” mà ngay chính Giám Mục Tin Lành John Shelby Spong đòi phải dẹp bỏ:


Đây là chương 6:
“Giê-su Như Là Đấng Cứu Thế: Một Hình Ảnh Cần Phải Dẹp Bỏ”
(Jesus As Rescuer: An Image That Has To Go)
trong cuốn
“Tại Sao Ki Tô Giáo Phải Thay Đổi Hay Chết”
(Why Christianity Must Change or Die),
xuất bản năm 1998, từ trang 83 đến trang 99

Giám Mục Tin Lành John Shelby Spong


:--)



Đừng nghe những gì con chiên TIN LÈO nói xuyên tạc và gây thù hận cho Dân tộc Việt Nam

Câu "kinh nguyện”
của con chiên Tin Lành
Sau đây để biết rằng đó là một trong lý do
dân tộc Việt Nam chống TCG:



Chúng ta là con cái Chúa xin đứng vào vị trí của dân tộc Việt Nam để:

* Xin Chúa tha thứ cho dân tộc Việt Nam vì chúng ta nhận con rồng , là hình ảnh của quỉ Satan, làm tổ tiên của mình

* Xin Chúa tha thứ tội lỗi cho tổ tiên chúng ta vì họ đã gây chiến tranh với các dân tộc lân bang gây đổ biết bao nhiêu máu vô tội

* Xin Chúa tha thứ tội lỗi cho dân tộc Việt Nam vì các thế hệ cha ông chúng ta đã không thờ phượng Đức Chúa Trời mà còn rước những tà thuyết (kể cả chủ nghĩa cộng sản), tà đạo vào đất nước và thờ lạy chúng

* Xin Chúa tha thứ cho đồng bào Việt Nam vì sự thờ cúng hình tượng từ Nam ra Bắc


Chúng ta nhân Danh Thánh của Chúa Cứu Thế Giê Su để:

* Nhắc cho Satan và đầy tớ của nó biết thời giờ của chúng sắp hết

* Tuyên bố sự giải phóng của đất nước và đồng bào Việt Nam khỏi sự áp bức của Satan

* Đánh đuổi tất cả những tà linh đang ẩn nấp trong các hình tượng, chùa chiền, đền thờ, am miếu, v.v. từ Nam ra Bắc


Chúng ta nhân danh Thánh của Chúa Cứu Thế Giê Su để:

* Xin Chúa thương xót cứu hàng chục triệu đồng bào Việt Nam trong thế kỷ 21

* Xin Chúa giúp những người trong hàng ngũ quân đội, công an, nhân viên trong chính quyền cộng sản nhận biết được Đức Chúa Trời và trở lại thờ phượng Ngài

* Xin Chúa ban cho tín đồ sự khao khát được Chúa phục hưng đời sống cá nhân

* Xin Chúa phấn hưng Hội Thánh ở Việt Nam và hải ngoại

* Xin Chúa gia tăng tinh thần kiêng ăn cầu nguyện của con dân Chúa



Hiểm họa Tin Lành và Công Giáo là hai cái hiểm họa tối nguy hiểm đang đến với dân tộc Việt Nam. Khi họ đã có một số tín đõ đông đảo, chắc chắn họ sẽ cầm quyền với bàn tay sắt để Ki Tô Hóa toàn xã hội .
Đến khi đó thì chùa chiền, miếu mạo, bàn thờ tổ tiên sẽ không còn. Mọi con dân Việt Nam còn chút lòng với Quốc gia, dân tộc phải cảnh giác ngay từ bây giờ .
Reply


Thread Tools
Display Modes

 
Forum Jump



All times are GMT -7. The time now is 06:17 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.6
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.