VietFun For All   Quick Language Chooser:

Go Back   VietFun For All > TÔN GIÁO > Tìm Hiểu Tôn Giáo

Reply
 
Thread Tools Display Modes
saigon4luv
Royal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 20554
Old 11-19-2011 , 04:27 AM     saigon4luv est dconnect  search   Quote  



-- Eye In The Sky ---


http://www.youtube.com/watch?v=5-41tg_CS7s

=======================


The Eye of Providence, or the all-seeing eye of God, is a symbol showing an eye often surrounded by rays of light or a glory and usually enclosed by a triangle. It is sometimes interpreted as representing the eye of God watching over humankind. It is found in many eras and cultures. It is generally a symbol of the watchful and protective power of the Supreme Being, especially when that entity is considered in a solar or heavenly context.




saigon4luv
Royal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 20554
Old 11-19-2011 , 05:00 AM     saigon4luv est dconnect  search   Quote  




www.tamgiaodongnguyen.com

======


LÊ ANH MINH

Dịch và chú thích


--THẤT CHÂN NHÂN QUẢ--


七 真 因 果

(Tác giả khuyết danh)

Nhà xuất bản TAM GIÁO ĐỒNG NGUYÊN

San Martin, California, USA 􀁹 12/2010
Nhà xuất bản TAM GIÁO ĐỒNG NGUYÊN
cùng quý vị Mạnh Thường Quân tại hải ngoại ấn tống:
􀁹 Thất Chân Nhân Quả (Lê Anh Minh dịch, in lần thứ
nhất), 1000 quyển, 12/2010.
􀁹 Ngài Minh Thiện - Cuộc Đời và Đạo Nghiệp (Đại Cơ
Huờn, in lần thứ nhất), 1000 quyển, 11/2010.
􀁹 Thất Chơn Nhơn Quả (Lâm Xương Quang dịch, đã được
in nhiều lần), 1000 quyển, 10/2010.
􀁹 Hành Trang Người Đạo Cao Đài (Diệu Nguyên, in lần
thứ nhất), 1000 quyển, 9/2010.
Kỉnh nguyện hồi hướng cho quốc thái dân an,
đạo pháp trường lưu, chánh giáo hoằng dương,
vạn linh thức tỉnh hồi đầu, đồng đăng bỉ ngạn.
Đ ô i L ờ i T h a T h i ế t
Kinh sách được ấn tống để kính biếu rộng rãi là nhờ có
biết bao tấm lòng vàng của hàng hàng lớp lớp đạo tâm gần
xa gởi gắm. Để không phụ lòng các bậc Mạnh Thường
Quân ấy, xin Quý vị trân trọng giữ gìn kinh sách để truyền
trao cho đúng người thật tâm tìm tu, học đạo. Chúng tôi
chân thành biết ơn sự thấu hiểu, đồng cảm, và hợp tác chặt
chẽ của Quý vị.

Truyện Đạo


http://www.tamgiaodongnguyen.com/IE/TruyenDao.htm


============

http://www.tamgiaodongnguyen.com/Books/ThatChanNhanQua-LAM.htm



Nhà xuất bản TAM GIÁO ĐỒNG NGUYÊN



====================


LÊ ANH MINH giữ bản quyền bản dịch
All rights reserved © 2010
4 (Sách biếu)



THẤT CHÂN NHÂN QUẢ GIAO CẢM


Thất Chân Nhân Quả là một trong những cổ thư độc đáo
thuộc kho tàng Đạo học Trung Quốc. Tác giả có lẽ là một
đạo sĩ ẩn danh, đã tiểu thuyết hóa rất tài hoa nhân duyên và
kết quả con đường tu Tiên của Tổ Sư Vương Trùng Dương
cùng bảy tông đồ là Mã Ngọc, Đàm Xứ Đoan, Lưu Xứ
Huyền, Khưu Xứ Cơ, Vương Xứ Nhất, Hác Đại Thông, và
Tôn Bất Nhị. Bảy vị Đại Tiên này được gọi chung là Bắc
Thất Chân hay Toàn Chân Thất Tử.
Tại Vạn Quốc Tự (Chơn Lý Đàn), ngày 15-11 Ất Tỵ (07-
12-1965), Đức Giáo Tông Đại Đạo dạy môn sanh Cao Đài
“mỗi ngày phải chừa một giờ để đọc thánh kinh hiền
truyện”. Chúng ta hiểu rằng, Ơn Trên giúp chúng ta một
phương tiện hiệu quả để thánh hóa tâm hồn, đồng thời rút tỉa
kinh nghiệm tu hành của các đấng Thánh Hiền, Tiên Phật
thuở trước. Thất Chân Nhân Quả chính là một kỳ thư mà
người tu học không thể thiếu nếu muốn thi hành lời dạy của
Đức Giáo Tông.
Thật vậy, ngoài gương sáng đại hạnh khổ tu của tám vị
thầy trò, truyện Thất Chân còn dạy ta nhiều bài giáo pháp
cao siêu về tu đơn, tịnh luyện của Tiên gia, phương pháp đối
trị những chướng ngại trên đường công phu mà bất kỳ hành
giả nào từ sơ cơ cho đến thượng thừa cũng thường vướng
mắc. Với những sự tích rất cảm động, truyện giúp ta thấu
hiểu vì sao phải kết hợp công phu với công trình, công quả.
Hiền hữu Lê Anh Minh – giải thưởng Phan Châu Trinh
(2009) về dịch thuật Triết Học Trung Quốc – đã căn cứ theo
Toàn Chân Thất Tử Toàn Thư 全眞七子全書, bản in của
Xuân Phong Văn Nghệ Xuất Bản Xã (Liêu Ninh, Trung
Quốc 1989) cống hiến chúng ta bản tiếng Việt này. Các bản
chữ Hán đang có trên Internet cũng được tham khảo khi cần thiết.
Rất thú vị là hai mươi chín hồi (tức là chương) trong Thất
Chân Nhân Quả đều xen kẽ nhiều bài thơ diễn bày đạo lý cao
thâm. Dịch giả đã công phu phiên âm Hán-Việt, và lúc
chuyển ngữ lại dùng thể thơ ngũ ngôn, thất ngôn tứ tuyệt,
hay bát cú như nguyên tác, nhờ đó chúng ta có dịp thưởng
thức phong vị cổ kính của Đường thi bàng bạc suốt tập sách.
Hơn thế nữa, khi chú giải chi tiết câu văn lời thơ trong
truyện Thất Chân, dịch giả dẫn chứng rõ ràng nguồn gốc ở
Tứ Thư của đạo Nho hay kinh điển nhà Phật. Đủ thấy Thất
Chân Nhân Quả dung thông Tam Giáo. Nói khác đi, phép tu
hành trong truyện Thất Chân đề huề Nho, Thích, Lão thời
Nhị Kỳ, tức là chẳng xa lìa giáo lý Cao Đài buổi Kỳ Ba.
Khi biên tập bản dịch này, chúng tôi chuyển tất cả phần
chữ Hán và phiên âm Hán-Việt xuống cước chú. Như thế,
quý đạo hữu đọc sách đỡ rối mắt mà những vị cần tham
chiếu chữ Hán vẫn không trở ngại. Một bảng Từ Ngữ Việt-
Hán cuối sách giúp quý vị dễ đối chiếu các thuật ngữ.
Đối với những lời thoại trong truyện nhằm truyền dạy
giáo pháp cao siêu thì chúng tôi in xiên. Như thế, quý đạo
hữu dễ phân biệt, dễ lưu ý những lời tâm huyết của các vị
Đại Tiên.
Hiền hữu Lê Anh Minh thực hiện bản dịch này với sở
nguyện hồi hướng về giác linh thân phụ là Thiện Tâm Lê Ngọc
Lưu (1933-2009), môn sanh Cao Đài Chiếu Minh. Sách được
ấn tống rộng rãi nhờ công quả pháp thí của Quý vị Mạnh
Thường Quân hải ngoại.
Kính xin quý độc giả mỗi khi đọc sách, trong tình đồng
đạo lân mẫn, hoan hỷ để tâm hộ niệm, cầu nguyện, sẻ chia
cùng dịch giả và Quý vị Mạnh Thường Quân.

Chân thành kỉnh tạ.

Nhà xuất bản TAM GIÁO ĐỒNG NGUYÊN






saigon4luv
Royal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 20554
Old 11-19-2011 , 05:12 AM     saigon4luv est dconnect  search   Quote  

HỒI THỨ NHẤT

Thương người nghèo sinh lòng trắc ẩn

Nhập giấc mộng nói việc về sau.(1)

Có bài thơ rằng:

Làm thiện nên từ chỗ thật tâm
Cầu khen danh hão chớ nên tầm
Hư danh giả dối đâu dùng được
Người thế cười chê kẻ lạc lầm.(2)

Bài thơ này ý nói làm điều thiện thì phải làm thực sự.
Nếu chỉ làm để cho người ta thấy, người ta khen, tức là
cầu danh tiếng, nghĩa là có danh chứ không có thực. Làm
thiện ở những nơi xô bồ đông đúc để người ta thấy, chứ
không làm thiện cứu giúp người nghèo khổ cùng cực. Dù
tốn kém rất nhiều tiền của, nhưng kiểu làm từ thiện cầu
danh này không phải là làm thiện chân chính, đã vậy còn
sái quấy nữa.
Ngày xưa, cuối đời Tống, tỉnh Thiểm Tây, huyện Hàm
Dương có thôn Đại Ngụy. Trong thôn trên mấy trăm nhà,
hơn phân nửa mang họ Vương, cũng kể là một họ lớn.
Trong họ Vương có người đàn bà góa ngoài bốn mươi
tuổi, sanh được một trai, một gái, đều dựng vợ gả chồng
xong rồi. Bà góa này tâm lành tánh thiện, hễ thấy con nít
người ta thì cũng xem như con mình sinh ra, nên thường

(1) 憐 貧 困 偶 施 小惠 Liên bần khốn, ngẫu thi tiểu huệ
入 夢 寐 明 指 迷途 Nhập mộng mị, minh chỉ mê đồ.
(2) 行 善 當 從 實 處 行 Hành thiện đương tòng thực xứ hành
莫 沽 虛 譽 圖 聲 名 Mạc cô hư dự đồ thanh danh
虛 名 虛 譽 成 何 用 Hư danh hư dự thành hà dụng
反 惹 窮 人 說 不 平 Phản nhạ cùng nhân thuyết bất bình.
8
(Sách biếu ) THẤT CHÂN NHÂN QUẢ

gọi chúng là con. Trẻ nít khi khóc thì kêu má. Bà nghe
thấy liền ứng khẩu: “Má đây con.” Do đó mà mọi người
gọi bà là má Vương.
Má Vương nhà khá giàu, hay làm việc thiện, hâm mộ
Phật Giáo và Đạo Giáo nhất, thường hay trai tăng bố thí,
lạy Phật tụng kinh, nên ai cũng nói bà là người làm việc
thiện. Do đó nhiều sư sãi và đạo sĩ hay tới nhà bà quyên
góp. Nhiều kẻ nghèo khổ đến xóm xin ăn. Bà đều tùy lúc
mà giúp đỡ nhiều hay ít.
Cuối đông năm đó, trời đổ tuyết rất lớn, bà Vương đứng
trước cửa, thấy hai người ăn mày lội tuyết đến xin bà giúp.
Bà trách: “Sao không đi làm kiếm sống qua ngày, mà lần
cửa nhà người ta xin ăn vậy? Nếu không phải bọn ham ăn
làm biếng, thì là bọn du thủ du thực ham ở không. Ta
không có nhiều cơm dư canh thừa mà cung phụng mấy
người đâu.”
Bà nói chưa dứt lời thì có mấy thầy tu đến quyên góp.
Bà liền lấy tiền và gạo đưa họ.
Hai người ăn mày thấy vậy liền hỏi: “Bà ham bố thí cho
thầy tu mà không giúp kẻ bần hàn? Tại sao vậy?”
Bà Vương nói: “Chẳng phải ta ham bố thí cho thầy tu,
mà vì sư sãi biết tụng kinh, đạo sĩ biết tu hành. Ta bố thí
chút tiền và gạo cho họ, sư sãi tụng kinh tiêu tai cho ta,
đạo sĩ cầu thọ cho ta. Còn giúp đỡ cho mấy người, nào có
ích chi đâu? Bất quá mấy người chỉ làm rùm cửa nhà ta
thôi.”
Hai người ăn mày nói: “Làm ơn chẳng cầu trả ơn, nếu
cầu trả ơn thì chẳng phải làm ơn. Nay bà cho một chén gạo
với ít đồng tiền mà mong cầu cho tiêu tai, thêm thọ. Bà có
lầm chăng?” Nói rồi bỏ đi.

Có bài thơ rằng:

Bố thí làm chay kết thiện duyên
Mồ côi đói khổ cũng đừng quên
Cúng dường tu sĩ quên người khổ
Trời xóa công lành đó trước tiên.(3)


..còn tiếp




saigon4luv
Royal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 20554
Old 11-20-2011 , 03:58 AM     saigon4luv est dconnect  search   Quote  


Hai người ăn mày thấy bà chẳng chịu giúp, bèn bỏ đi.
Đi qua không mấy nhà thì tới một nhà lầu cửa sơn đỏ, họ
liền gọi lớn: “Gia gia cầu giúp!” (4)
Chẳng mấy chốc từ trong có người bước ra. Người này
mặt đỏ râu dài, thần khí sảng khoái, có lượng bao dung,
phong cách hào hiệp. Ông ước chừng bốn mươi tuổi, họ
Vương, tên Triết, tự là Tri Minh, hiệu là Đức Uy. Lúc nhỏ
có học thi thơ. Khi lớn, công danh chẳng thành, ông bỏ
văn chương, chuyển sang luyện võ nghệ, đỗ đầu khoa thi
võ, làm chức Hiếu Liêm.
Ngày nọ trời đổ tuyết lớn, rất rét lạnh. Vương Hiếu
Liêm cùng bà vợ họ Châu và con gái là cô Thu, đang ngồi
quanh bếp lửa sưởi ấm, chợt nghe bên ngoài cửa có tiếng
gọi “Gia gia cầu giúp!”
Ông nghe thấy, bèn ra xem thì thấy hai người ăn xin.
Ông hỏi: “Cầu gia gia giúp, hay là gia gia cầu giúp?”
Hai người đáp rằng: “Lời chẳng khá rõ. Nói rõ ắt ngờ
lớn.”
Ông nghe nói thấy có lý, nên chẳng hỏi lại.
Bấy giờ tuyết đổ lớn, gió thổi mạnh. Tuyết tung bay
theo gió. Khắp trời bông tuyết rơi, phủ đầy mặt đất. Chẳng


(3) 佈 道 齋 僧 結 善 緣 Bố đạo trai tăng kết thiện duyên
貧 窮 孤 苦 亦 堪 憐 Bần cùng cô khổ diệc kham liên
只 施 僧 道 不 憐 苦 Chỉ thi tăng đạo bất liên khổ
失 卻 善 功 第 一 先 Thất khước thiện công đệ nhất tiên.
(4) Gia gia: Tiếng gọi tôn kính những người cao tuổi.

thấy dáng núi, bặt bóng chim bay. Đường không người đi.
Ông thấy hai người mặc áo mỏng, chịu lạnh sao nổi.
Ông động lòng trắc ẩn, bèn nói: “Mấy lời nói chơi
chẳng bàn. Trời đang tuyết lớn, hai ông đi sao được? Bên
cửa có gian nhà bỏ trống, trong có đống cỏ, nằm ngồi cũng
được. Mời hai ông vào đó tránh tuyết.”
Hai người đáp: “Vậy tốt quá!”
Vương Hiếu Liêm liền mở cửa cho hai người vô nghỉ,
rồi trở vào nhà trên sai tôi tớ dọn cơm cho họ ăn.

Có bài thơ rằng:
Mấy ai nặng nghĩa nhẹ tiền tài
Kẻ khó tới nhà mời đón ngay
Riêng có năm xưa Vương võ cử (5)
Trong đời hào hiệp đức vun bồi.(6)

Hai người ăn xin tạm trú ở nhà Vương Hiếu Liêm hai
ngày. Trời bắt đầu quang đãng, họ có ý từ giã ra đi. Đúng
lúc Vương Hiếu Liêm đi tới, phía sau là đứa tớ gái tên
Ngọc Oa bưng mâm rượu và thức ăn.
Ông nói: “Mấy ngày nay tôi có việc, không đến thăm
hai ông. Hôm nay rảnh rang, muốn cùng hai ông uống
chén rượu, bàn chuyện ấm lạnh, có được chăng?”
Hai người ấy liền đáp: “Hay lắm!”

Vương Hiếu Liêm bèn bảo Ngọc Oa dọn chén đũa. Hai
người không khách sáo, chẳng lời cám ơn, tự rót uống tì tì
hết hai bầu rượu. Vương Hiếu Liêm bèn bảo Ngọc Oa lấy

(5) Võ cử: Người đậu khoa thi võ.
(6) 幾 人 仗 義 能 疏 財 Kỷ nhân trượng nghĩa năng sơ tài
肯 把 貧 窮 請 進 來 Khẳng bả bần cùng thỉnh tiến lai
只 有 當 年 王 武 舉 Chỉ hữu đương niên Vương võ cử
生 平 慷 慨 廣 培 栽 Sinh bình khảng khái quảng bồi tài.


[..còn tiếp ]





saigon4luv
Royal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 20554
Old 11-21-2011 , 11:26 AM     saigon4luv est dconnect  search   Quote  


Lê Anh Minh dịch & chú 11

http://www.tamgiaodongnguyen.com/Boo...hanNhanQua.pdf


thêm rượu. Hai người ấy uống sảng khoái.
Vương Hiếu Liêm hỏi: “Hai ông bạn gặp khó khăn, tên
họ là chi? Thường ngày làm ăn buôn bán gì?”
Một người đáp: “Anh em tôi xưa nay không biết làm ăn
buôn bán chi. Anh này tên là Kim Trọng, còn tôi tên là Vô
Tâm Xương.”
Vương Hiếu Liêm hỏi: “Ý tôi muốn giúp hai ông chút
tiền vốn để kiếm sống qua ngày, khỏi phải xin ăn khó
nhọc, chưa biết ý hai ông thế nào?”
Kim Trọng xua tay, nói: “Không được! Không được!
Tôi xưa nay quen đạm bạc nhàn nhã, chẳng muốn việc
ràng buộc tay chân.”
Vương Hiếu Liêm nghe nói, biết Kim Trọng không
muốn buôn bán. Ông bèn hỏi Vô Tâm Xương rằng: “Ông
Kim không muốn buôn bán qua ngày. Còn ông, chẳng biết
có muốn chăng?”
Vô Tâm Xương đáp: “Tôi còn đạm bạc nhàn nhã hơn
anh ấy nữa! Thường nghe rằng:

Gà nhà no thóc chết kề bên
Hạc ốm ngoài đồng chẳng lụy phiền
Chí hướng nhỏ nhen cầu lợi nhỏ
Thân này đâu được sướng như tiên.(7)

Vương Hiếu Liêm than rằng:

“Nghe lời hai ông, đủ
thấy phong khí cao xa. Nhưng người đời nay xem trọng
quan tước, ham thích tiền bạc. Như hai ông thanh nhàn
đạm bạc như vậy, nào ai biết được?”

(7) 家 雞 有 食 湯 鍋 近 Gia kê hữu thực thang oa cận
野 鶴 無 糧 任 高 飛 Dã hạc vô lương nhậm cao phi
若 向 蠅 頭 求 微 利 Nhược hướng dăng đầu cầu vi lợi
此 身 焉 能 得 逍 遙 Thử thân yên năng đắc tiêu dao.


Vô Tâm Xương nói: “Bọn tôi chẳng cầu ai biết. Nếu
muốn cầu người biết thì chẳng đi ăn mày làm chi.”
Vương Hiếu Liêm nghe thấy lời siêu quần tột bậc,
chẳng dám nói nữa. Ông bảo Ngọc Oa dọn dẹp bàn tiệc,
rồi cùng đi vào nhà trong.
Hôm sau hai người ăn xin cáo từ ra đi. Vương Hiếu
Liêm đưa tiễn ra ngoài thôn, lòng còn mến chẳng rời. Đưa
tiễn thêm một đỗi, ông liền thấy một cây cầu giữa đường.
Ông thầm nhớ thôn này xưa nay chẳng có cầu. Quay đầu
nhìn lại, thôn Đại Ngụy mịt mờ chẳng thấy rõ. Đang lúc
ông nghi nghi ngờ ngờ thì nghe Vô Tâm Xương gọi:

“Hiếu Liêm! Mau lại đây!”
Vương Hiếu Liêm ngó lại thấy hai người ngồi ở đầu
cầu.

Kim Trọng vỗ tay hát:

Tiền tài tụ rồi tán, áo mão lâu cũng hoại.
Chẳng ai như hai ta, gởi thân nơi thế ngoại.
Không thiếu thuế quốc gia, chẳng đàn bà oan trái.
Không nói tốt với xấu, chẳng bàn hưng với bại.
Không kết giao người thế, chẳng bị chê kỳ quái.
Một manh áo tả tơi, che thân mấy năm dài.
Hễ rách ta vá lại, dơ giặt phơi đâu ngại.
Ban ngày che thân thể, ban đêm làm mền đậy.
Không sợ trộm ra tay, chẳng lo tiểu nhân khoái.
Thường giữ chí thanh cao, một lòng chơi thượng giái.
Nếu ai biết ý ta, ắt cúi đầu lễ bái.
Ta có lý vô cùng, cho người ngàn năm toại.
Tiếc thay người chẳng biết, lấy ân đổi làm hại.(8)

(8) 錢 財 聚 復 散 , 衣 冠 終 久 壞 ./ 怎 如 我 二 人 , 值 身 於 世 外
./ 不 欠 國 家 糧 , 不 少 兒 女 債 ./ 不 說 好 和 歹 , 不 言 興 和 敗


...còn tiếp ..


saigon4luv
Royal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 20554
Old 11-23-2011 , 11:54 AM     saigon4luv est dconnect  search   Quote  

Hay là:

Tiền tài tụ tán như mây
Công danh phú quý lâu ngày cũng tiêu
Mấy ai như chúng ta đâu
Thân ngoài trần cấu sớm chiều thong dong
Thuế sưu chẳng lụy một đồng
Đàn bà oan trái chớ hòng trói trăn
Thị phi miệng thế vô ngằn
Hưng suy mặc kệ chẳng bàn luận chi
Khỏi lo mang tiếng dị kỳ
Bởi chưng người thế ta thì không chơi
Áo ta một mảnh tả tơi
Che thân cũng mấy năm trời được an
Rách thì cứ tạm vá quàng
Dơ thì giặt sạch rồi mang phơi liền
Ban đêm áo đắp làm mền
Ban ngày ta lại khoác lên thân này
Khỏi lo trộm cắp ra tay

./ 不 與 世 俗 交 , 免 得 惹 人 怪 ./ 一 件 破 衲 襖 , 年 年 身 上 載
./ 爛 了 又 重 補 , 洗 淨 太 陽 晒 ./ 白 日 遮 身 體 , 晚 來 當 鋪 蓋
./ 不 怕 賊 來 偷 , 也 無 小 人 愛 ./ 常 存 凌 雲 志 , 一 心 遊 上 界
./ 若 人 知 我 意 , 必 要 低 頭 拜 . / 我 有 無 窮 理 , 使 他 千 年 在
./ 惜 乎 人 不 識 , 以 恩 反 為 害 . Tiền tài tụ phục tán, y quan
chung cửu hoại. / Chẩm như ngã nhị nhân, trị thân ư thế ngoại. /
Bất khiếm quốc gia lương, bất thiểu nhi nữ trái. / Bất thuyết hảo
hòa đãi, bất ngôn hưng hòa bại. / Bất dữ thế tục giao, miễn đắc
nhạ nhân quái. / Nhất kiện phá nạp áo, niên niên thân thượng
tải. / Lạn liễu hựu trùng bổ, tẩy tịnh thái dương sái. / Bạch nhật
già thân thể, vãn lai đương phô cái. / Bất phạ tặc lai thâu, dã vô
tiểu nhân ái. / Thường tồn lăng vân chí, nhất tâm du thượng giái.
/ Nhược nhân tri ngã ý, tất yếu đê đầu bái. / Ngã hữu vô cùng lý,

sử tha thiên niên tại. / Tích hồ nhân bất thức, dĩ ân phản vi hại.

Khỏi lo kẻ xấu trổ tài đoạt thâu
Ta hằng nuôi chí thanh cao
Mặc tình thượng giới ra vào dạo chơi
Như ai hiểu ý ta rồi
Cúi đầu lễ bái ta thời truyền ban
Đạo ta huyền nhiệm vô vàn
Ai theo sẽ thọ muôn ngàn năm dư
Lời ta rất thật chẳng hư
Cớ sao người vẫn nghi ngờ uổng thay.

Vương Hiếu Liêm bước lên cầu. Vô Tâm Xương nói:

“Hiếu Liêm có lòng đưa tiễn xa, đáng đãi một chén rượu.”
Dứt lời, lấy trong tay áo ra bình rượu nhỏ rót một chén
mời Hiếu Liêm. Vương Hiếu Liêm đón chén, uống cạn,
rồi uống luôn ba chén, say gục xuống mặt cầu, mê man
muốn ngủ.
Bỗng Vô Tâm Xương chạy tới, một tay lôi Hiếu Liêm
dậy và nói: “Đừng ngủ! Đừng ngủ! Đi theo chúng ta xem
cảnh lạ.”
Vương Hiếu Liêm say rồi, mơ màng đi theo Vô Tâm
Xương một đỗi, thấy có ngọn núi cao vòi vọi chặn đường.
Hiếu Liêm kinh sợ nói: “Núi cao làm sao lên được?”
Kim Trọng nói: “Đi theo ta, thì tự lên trên được.”
Hiếu Liêm quả nhiên theo Kim Trọng chẳng tốn sức
chút nào, khoảnh khắc thì tới đỉnh núi. Ông thấy trên đỉnh
rất bằng phẳng, có một cái ao lớn, đầy nước trong veo.
Trong nước trổ lên bảy đóa sen vàng, hoa lớn như cái
mâm, tươi đẹp phi thường.
Vương Hiếu Liêm thích quá, liền khen: “Hoa đẹp quá!
Hoa đẹp quá! Làm sao hái cho tôi một đóa?”
Hiếu Liêm nói xong, Vô Tâm Xương nhảy xuống ao,
hái hết bảy đóa hoa sen, lên đưa trọn cho Hiếu Liêm và



còn tiếp



saigon4luv
Royal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 20554
Old 11-25-2011 , 10:46 PM     saigon4luv est dconnect  search   Quote  





http://www.tamgiaodongnguyen.com/Boo...hanNhanQua.pdf


nói: “Giao hết cho ngươi. Phải giữ gìn bảy đóa này cẩn
thận. Bảy đóa có bảy người chủ: Khưu, Lưu, Đàm, Mã,
Hác, Vương, Tôn. Bảy người này cùng ngươi có duyên
phận thầy trò. Ngày sau các ngươi sẽ gặp nhau. Ngươi
khéo khai hóa cho họ mới không phụ lòng ta cho ngươi
hoa sen.”
Hiếu Liêm ôm bảy hoa sen vào lòng, rồi muốn trở về
nhà, đang đi thì hỏi Vô Tâm Xương: “Bao giờ sẽ gặp lại
nhau nữa?”

Vô Tâm Xương đáp:

Ngày gặp vốn không xa
Chỉ trong hai cái ba
Từ khi lìa xứ gặp
Dứt vạn duyên bên cầu.(9)

Hiếu Liêm nghe xong liền bước xuống núi, bỗng vướng
dây cát đằng (10) bên lối đi, nên rơi xuống núi.
Quả thật:

Chớ nói đi lên vốn chẳng dễ
Nào hay đi xuống lại khó hơn.(11)

(9) 會 期 原 不 遠 / 只 在 兩 個 三 /仍 從 離 處 遇 / 橋 邊 了 萬 緣

Hội kỳ nguyên bất viễn / Chỉ tại lưỡng cá tam
Nhưng tùng ly xứ ngộ / Kiều biên liễu vạn duyên.
(10) Cát đằng: 􀁣 Cát là dây sắn, rễ dùng làm thuốc gọi là cát căn,
vỏ dùng dệt vải gọi là cát bố. 􀁤 Đằng có người bảo là dây bìm,
dây mây, mọc thành bụi, quấn quít. Các loại dây leo mọc chằng
chịt mà có tua xoăn lại đều gọi là đằng. Như qua đằng là tua
dưa.

(11) 莫 說 上 來 原 不 易 Mạc thuyết thượng lai nguyên bất dị
須 知 下 去 更 為 難 Tu tri hạ khứ cánh vi nan.

Cầu Vạn Duyên, Lã Tổ truyền Đạo mầu
Xóm Đại Ngụy, Hiếu Liêm giả trúng phong.(12)
Có bài thơ rằng:

Giác ngộ như đêm tối được đèn
Nhà không ánh sáng chợt bừng lên
Kiếp này không độ thân này được
Thân đợi kiếp nào mới độ yên.(13)


Nói về Vương Hiếu Liêm ôm bảy đóa sen vào lòng,
bước xuống núi bị vấp dây cát đằng mà ngã. Ông sợ hãi
tỉnh dậy, thấy muôn việc đều là không, chỉ là một giấc
mộng thôi. Khi mở mắt, ông thấy mình đang nằm nơi thư
phòng trong nhà, và thấy con gái là Thu đứng một bên.
Vương Hiếu Liêm ho một tiếng.
Cô Thu nghe thấy, la lớn: “Cha tỉnh rồi! Cha tỉnh rồi!”
Tiếng la làm kinh động bà Châu. Bà vội tới hỏi thăm:
“Ông tỉnh rượu rồi à?”
Vương Hiếu Liêm nói: “Kỳ lạ quá! Kỳ lạ quá!”
Bà Châu nói: “Chuyện này đều tự ông mê mà ra, có chi
kỳ lạ đâu?”
Ông hỏi: “Rõ ràng là ta đưa tiễn khách đi, sao lại nằm
trong nhà?”

(12) 萬 緣 橋 眞 傳 妙道 Vạn Duyên kiều, chân truyền diệu Đạo
大 魏 村 假 裝中 風 Đại Ngụy thôn, giả trang trúng phong.
(13) 了 悟 猶 如 夜 得 燈 Liễu ngộ do như dạ đắc đăng
無 窗 暗 室 忽 光 明 Vô song ám thất hốt quang minh
此 身 不 向 今 生 度 Thử thân bất hướng kim sinh độ
更 向 何 時 度 此 身 Cánh hướng hà thời độ thử thân.


16

========


http://www.SupremeMasterTV.com





saigon4luv
Royal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 20554
Old 12-06-2011 , 09:42 AM     saigon4luv est dconnect  search   Quote  

...tiếp


Bà đáp: “Ông thật phóng túng quá. Hôm qua ông tiễn
hai kẻ ăn mày, nửa ngày không về. Cho người tìm ông
mấy lần mà chẳng thấy tăm hơi gì, tôi thật chẳng yên. Chú
hai Vương Mậu cùng con Ngọc Oa đi tìm ông thì thấy ông
ngã nằm trên cầu, cách đây hơn hai mươi dặm.(14) Ông say
khướt, bất tỉnh nhân sự, tôi bèn cho xe chở ông về nhà.
Ông ngủ một ngày một đêm, bây giờ mới tỉnh.
Từ nay ông phải tự trọng, rượu phải uống ít, việc phải
làm chính đáng. Ai lai lịch không rõ ràng thì ông chớ giao
du. Nay ông có chức tước triều đình, được dân làng kính
trọng. Nếu ngã nằm bờ nằm bụi thì còn chi thể thống?
Chẳng những tự mình đánh mất uy nghi mà còn bị dân
làng cười chê.”
Vương Hiếu Liêm ngồi dậy cám ơn: “Lời bà như thuốc
hay, ta dám không khắc cốt ghi tâm hay sao. Ta nghĩ hôm
qua hai bằng hữu hoạn nạn đó nhất định là thần tiên rồi.”
Bà nói: “Rõ ràng là hai kẻ ăn mày. Sao lại nói là hai vị
thần tiên?”

Ông đáp: “Nghe lời nói, xét động tĩnh, nên biết hai vị
ấy là tiên.”
Bà hỏi: “Người ấy nói cái gì, làm cái gì, mà ông cho là
tiên?”
Vương Hiếu Liêm kể lại từ đầu, chuyện muốn giúp vốn
cho họ làm ăn, họ từ chối thế nào; chuyện hôm sau đưa
tiễn một đỗi đường ngoài hai mươi dặm thế nào; chuyện
ca hát thế nào; mời uống rượu thế nào; lên núi hái sen thế
nào, v.v...
Ông kể bà nghe không sót chút gì. Lại nói: “Tôi uống
ba chén rượu mà say một ngày một đêm. Rồi bao nhiêu
việc kỳ lạ xảy ra. Nếu chẳng phải là thần tiên thì sao có
(14) Một dặm (lý) này tương đương nửa cây số (500 mét).

việc kỳ lạ ấy?”

Bà Châu nói: “Thường nghe người ta nói rằng thế gian
có nhiều hạng người xấu, có phép thuật làm thu ngắn
đường, bước vài bước là đi xa ngoài mười dặm. Một ngày
có thể đi được ngàn dặm. Rồi họ bỏ thuốc mê vào rượu,
mang theo bên mình. Gặp khách buôn đi một mình thì họ
mời rượu. Kẻ ấy uống một chút thì mê man bất tỉnh, họ
bèn trộm cắp tiền bạc, quần áo. Khi kẻ ấy tỉnh dậy thì
chẳng biết đâu mà tìm. Nếu ông chẳng cẩn thận trước, thì
ắt có hối hận về sau đó nghe.”
Bà nói xong, Vương Hiếu Liêm thầm nghĩ: vợ mình
chẳng qua là đàn bà, nếu phân bua với vợ thì chẳng nói rõ
ràng được, thôi thì cứ thuận theo ý vợ cho xong chuyện.
Ông liền nói: “Bà nói đúng lắm. Tôi biết rồi.”
Bà Châu đi xuống nhà sau. Vương Hiếu Liêm ngồi một
mình trong thư phòng, nhớ tới lời của Kim Trọng và Vô
Tâm Xương. Suy đi gẫm lại hoài. Được mấy ngày thì bỗng
tỉnh ngộ:

“Hai chữ Kim Trọng 金重 ghép lại là chữ Chung 鍾.
Còn Vô Tâm Xương 無心昌 là chữ Xương 昌 không có
ruột, tức là chữ Lã (Lữ) 吕. Rõ ràng hai ông tiên Chung và
Lã tới độ mình rồi! Ta nay thật vô duyên, gặp tiên trước
mặt mà để lỡ.”

Càng nghĩ càng thấy hai vị ấy giống tiên. Bất giác ông
gào lớn: “Tiếc quá! Tiếc quá!” Lại nhớ khi từ biệt tiên ông
đã nói mấy lời:

Ngày gặp vốn không xa
Chỉ trong hai cái ba
Từ khi lìa xứ gặp
Dứt vạn duyên bên cầu.
Không xa nghĩa là việc cốt ở gần.






saigon4luv
Royal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 20554
Old 12-09-2011 , 11:09 PM     saigon4luv est dconnect  search   Quote  




Hai cái ba ắt là mồng ba tháng ba.
Lìa xứ gặp nghĩa là muốn biết chỗ đến, ắt tìm từ chỗ đi.
Dứt vạn duyên nghĩa là tất cả các pháp đều quy về nó.
Nghĩ được tới đó, lòng ông bỗng vui vẻ. Thời gian qua
mau như tên bay, ngày tháng trôi qua như thoi đưa. Đông
tàn rồi, xuân lại tới.

Có bài thơ rằng:

Một năm khí tượng, một năm tân
Hoa cỏ tranh đua, lại một xuân
Em bé nhi đồng đều lớn cả
Xem qua lại thấy bạc đầu nhân.(15)

Lại nói Vương Hiếu Liêm chờ qua hết năm, nháy mắt
là đến tháng ba. Đúng ngày mồng ba, ông lẻn ra khỏi nhà, đi theo đường cũ tới cây cầu. Đợi hoài mà chẳng thấy ai
tới, Hiếu Liêm thầm tưởng nhớ hình dung hai vị tiên, lòng
đầy thành kính. Đứng trên cầu, ông ngó đông ngó tây,
bỗng nghe sau lưng có tiếng gọi: “Hiếu Liêm sao đến sớm
vậy?”
Vương Hiếu Liêm quay đầu lại nhìn, quả thật là hai
người mình đã gặp năm ngoái. Ông vội chạy tới nắm tay
áo hai người, nói: “Từ khi hai vị đại tiên đi, lòng đệ tử nhớ
tưởng hoài.”

Vô Tâm Xương cùng Kim Trọng đi tới đầu cầu ngồi.
Hiếu Liêm quỳ trước mặt hai vị, bẩm rằng: “Đệ tử Vương
Triết mắt thịt thai phàm, chẳng biết được nhị vị đại tiên hạ
giáng, thật vô lễ quá, kính xin nhị vị đại tiên tha tội. Ngày
(
15) 一 年 氣 象 一 年 新 Nhất niên khí tượng nhất niên tân
萬 卉 爭 研 又 一 春 Vạn hủy tranh nghiên hựu nhất xuân
少 小 兒 童 皆 長 大 Thiếu tiểu nhi đồng giai trưởng đại
看 看 又 是 白 頭 人 Khán khán hựu thị bạch đầu nhân.

nay đệ tử thấy lại dung nhan nhị vị đại tiên, thiệt là phước
ba đời mới có, nguyện xin nhị vị đại tiên chỉ dạy cho đệ tử
thấy nẻo mê lầm, để bước theo đường giác ngộ, đệ tử đội
ơn vô cùng.”

Vương Hiếu Liêm nói xong, cứ lạy hoài . Chỉ thấy hai
người cười lớn, trong miệng có một luồng kim quang
phóng ra, đôi mắt sáng rực.

Đang lúc Hiếu Liêm sụp lạy, hai người biến đổi hình
dung: vị bên trái thì đầu có hai búi tóc, mặc áo dài, mặt
hồng hào, mắt sáng như sao, râu dài tới ngực, tay cầm quạt
lông ngỗng; vị bên phải thì đội khăn chín lớp, mặc áo đạo
màu vàng, mặt như trăng tròn, nhãn quang sáng rực, đeo
một thanh kiếm. Quả thực là Chung Ly Lão Tổ và Thuần
Dương Lã Tổ rồi. Vương Hiếu Liêm quỳ mọp lạy không
dám ngước lên nhìn.

Lã Tổ dạy:

“Người thời thượng cổ lòng chất phác, phong tục thuần
lương. Người truyền đạo thì trước tiên truyền cho họ pháp
thuật để họ hộ thân, sau mới truyền huyền công để họ
thành tiên.


Ngày nay thế đạo suy bại, lòng người khác xưa. Nếu
trước tiên dạy pháp thuật cho họ, ắt pháp thuật trở lại hại
bản thân họ. Do đó trước tiên truyền dạy huyền công cho
họ. Không có pháp thuật mà thân tự yên ổn. Chẳng dùng
biến hóa mà đạo tự thành. Đạo thành thì muôn pháp đều
thông suốt. Chẳng cầu pháp thuật mà pháp thuật tự có
vậy. Đó gọi là giáo lý Toàn Chân.”


Lã Tổ giảng diệu lý Toàn Chân rằng:

“Cái gọi là Toàn Chân ngụ ý thuần chân, không giả
dối. Người ta ai mà chẳng có chân tâm? Chuyển một cái
thì chẳng còn là chân tâm. Người ta ai mà chẳng có chân
ý? Tạp niệm dấy lên thì mất chân ý. Người ta ai mà chẳng
có chân tình? Thiên lệch một cái là sinh sai biệt.
Cái tâm ban đầu là chân tâm, hễ biến ảo thì thành giả
tâm. Cái ý ban đầu là chân ý, hễ tính toán thì thành giả ý.
Cái chí tình là chân tình, hễ ngược ngạo thì thành giả
tình.
Cái tâm ban đầu tức là cái tâm vốn có của mình. Cái ý
ban đầu tức là cái ý chưa có điềm triệu nảy sinh. Cái chí
tình tức là cái tình thuộc bản tính.
Trong tâm có chân ý, chân tình. Trong tình mới thấy
chân tâm, chân ý. Do chân tâm phát mà ra chân ý. Do
chân ý phát mà ra chân tình. Cái tình ấy là cảnh tượng tự
nhiên.


Không đúng lúc thì Thiên cơ không hiển lộ. Nhưng con
người thì bất chân. Người không chân tâm, tức không có
chân ý. Không có chân ý, tức không có chân tình.
Thường thấy người tu đạo: Hễ động thì tư niệm khởi.
Niệm ở tư tức là tâm bất chân. Hễ tĩnh thì dục và niệm
theo nhau. Niệm ở dục tức là tâm bất chân.
Tư dục không dứt, phát ra hoặc là vô chân ý, hoặc là
nửa chân nửa giả. Ở chỗ nửa giả nửa chân, chính là lúc
Trời và người thừa tiếp nhau, là ý vậy.

Tình vốn không thể che đậy. Muốn nghiệm chân đạo thì
phải nghiệm chân tình trước. Nghiệm chân tình tức sẽ biết
được tâm là chân hay chưa chân, và biết được ý là chân
hay chưa chân. Do đó đạo tu chân, ắt phải lấy ý làm đầu
tiên. Ý có thành thực thì tâm mới thành thực. Tức là cái
tình do tâm phát ra cũng thành thực.
22


=======

Bài luận về Tánh Bổn Thiện ni hay quá. Tạm ngưng để Tịnh tâm mà (Quán - Bát Chánh Đạo) tư duy cho thông suốt nổi.. đoạn trường . Sẽ tiếp tục đăng tiếp vào lần tới!




saigon4luv
Royal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 20554
Old 12-14-2011 , 10:35 PM     saigon4luv est dconnect  search   Quote  



===========


http://www.SupremeMasterTV.com

Liberated from the grip of egoism, like the moon (after the eclipse), full, ever blissful, self-luminous, one attains one’s essence. – Adhyatma Upanishad





Last edited by saigon4luv; 07-29-2012 at 04:16 AM..
ptseo546
Banned
Join Date: Jul 2010
Số Điểm: 10
Old 12-25-2011 , 08:07 PM     ptseo546 est dconnect  search   Quote  
We have gone too far from the subject. We had better come back to the Bests Studio headphones. Just as you know, Studio is the first product that Monster team and Beats By Dr.Dre developed together. Today,Monster Beats by Dr Dre Diddybeats on most Monster headphones there's the logo of Dr. Dre's head, and we should say that Dr. Dre is the REAL spokesman of Monster headphones. Dr. Dre himself is also a famous rapper and he had ever won the Grammy Adwards. We have no doubt that when designing this Studio, JustBeats Solo by Justin Bieber Limited Edition On-Ear HeadphonesCheap Beats by Dr. Dre Solo White On-ear Headphones with ControltalkCheap Beats By Dr. Dre Solo Black On-ear Headphones with ControlTalk offered his great ideas to make it more perfect. We all know that the popular music culture in America is relative bold, quite different from that in China, even in Asia. Rap, Rock and Metal are the three most popular elements in America, of which the tone requirements on headphones are similar. Thus, we usually classify some American brand headphone tone to "American Sound" and Studio is also a kind of headphones full of Native American features.
saigon4luv
Royal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 20554
Old 12-31-2011 , 01:27 PM     saigon4luv est dconnect  search   Quote  



=========

[...tiếp]

Thành thực là chân vậy. Nếu thành thực không chân:
khi thấy nó ở lời nói, tức là lời nói không phát xuất từ
trung chính, nên chẳng phải là lời chân chính; khi thấy nó
ở hành động, tức là hành động không noi theo bản tính,
nên chẳng phải là hành động chân chính.

Người tu đạo thì phải trừ bỏ cái tâm ở ngoài chân tâm,
trừ bỏ cái ý ở ngoài chân ý, trừ bỏ cái tình ở ngoài chân
tình. Khi khởi niệm mà thốt ra lời nói, thì phải làm khởi
dậy thiên lương và vất bỏ phàm tâm. Chớ để hai cái tâm
(chân tâm và phàm tâm) chẳng rõ ràng, chớ để ý hỗn tạp,
thì mới là chân tâm, chân ý, chân tình. Không giả dối một
chút nào, tức là chân đạo. Chân đạo thi hành rộng khắp,
nên gọi là Toàn Chân.”

Lã Tổ giảng cái lý Toàn Chân cho Vương Hiếu Liêm
xong thì dạy các phép công phu: luyện kỷ trúc cơ (sửa
mình, đắp nền), an lô lập đỉnh (đặt bếp lò, lập đảnh), thái
dược (hái thuốc), hoàn đan, hỏa hầu, trừu thiêm (trừu diên
thiêm hống: rút chì thêm thủy ngân). Vương Hiếu Liêm
lạy thọ giáo.

Lã Tổ nói: “Sau khi ngươi thành đạo, mau đến Sơn
Đông để độ bảy người. Bảy người đó là các chủ nhân của
bảy hoa sen vàng mà trước đây ta đưa cho ngươi giữ.”
Lã Tổ dặn dò Hiếu Liêm xong, bèn cùng Chung Lão Tổ
chuyển thân, khắp mặt đất hiện kim quang, hốt nhiên
chẳng thấy hai ngài đâu.
Vương Hiếu Liêm vọng lên không trung bái tạ. Bái
xong, ông còn ngước lên không trung, thầm tưởng dung
nhan của hai đại tiên.
Bỗng thấy Vương Mậu và Ngọc Oa chạy tới nói:

“Chúng con vâng lịnh bà đi tìm ông. Nghi là ông ở đây.
Quả nhiên là gặp được ở đây. Xin mời ông về nhà, kẻo bà
trông.”
Vương Hiếu Liêm thong thả đi. Trên đường ông thầm
nhớ lời tiên truyền đạo. Về tới nhà, ông không vào nhà
trong, mà vào ngồi ở thư phòng.
22

[..còn tiếp]
============


http://www.SupremeMasterTV.com

Giác ngộ như đêm tối được đèn
Nhà không ánh sáng chợt bừng lên
Kiếp này không độ thân này được
Thân đợi kiếp nào mới độ yên.
(13)


--THÂT CHÂN NHÂN QUẢ--




saigon4luv
Royal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 20554
Old 01-06-2012 , 11:04 AM     saigon4luv est dconnect  search   Quote  
[...tiếp]

Bà Châu nghe thấy chồng về nhà, bèn đến hỏi han, thấy
ông chẳng nói chẳng rằng, dáng vẻ như suy nghĩ điều gì
dữ lắm. Bà liền khuyên chồng: “Ông mấy lần xem thường
thân thể mà đi ra ngoài, khiến tôi lo lắng, chỉ sợ hư phẩm
hạnh, bị làng xóm chê cười. Ông chẳng nghe lời khuyên,
như thế nào mới là tốt?”

Vương Hiếu Liêm đang thầm nhớ phép huyền công.
Khi bà Châu bước vào, ông không hề hay biết. Chợt nghe
đoạn cuối lời bà nói “thế nào mới là tốt”, thì ông buột
miệng nói theo: “Thế nào mới là tốt? Thế nào mới là
không tốt?”

Bà Châu nghe ông nói chẳng nhằm lý lẽ, bèn thôi,
không nói nữa, rồi bước ra khỏi thư phòng.
Vương Hiếu Liêm suy gẫm kỹ, thấy bị quấy rối như
vậy thì tu làm sao mà thành công, làm sao mà ngộ đạo
được. Nếu không tính kế để dứt tuyệt duyên trần, thì suốt
đời không giải thoát được.

Cúi đầu suy nghĩ một hồi, ông nghĩ ra kế: giả bộ trúng
gió á khẩu, thì mới dứt được các mối ràng buộc này. Nghĩ
vậy rồi, khi thấy có ai tới gần thì ông liền làm ra dáng vẻ
ngây dại, miệng kêu ú ớ. Ông không trở vào nhà trong với
vợ nữa, mà cứ nằm ở thư phòng hoài.
Bà Châu thấy vậy, lòng bất an, một ngày mấy lần tới
hỏi han, chỉ thấy ông suốt ngày nói ú ớ, nghe không rõ, la
hét lắc đầu hoài.
Bà chịu không nổi, bèn bảo Ngọc Oa đi mời mấy bạn
hữu giao du thường ngày với ông tới; để họ ở bên ông
chuyện trò, xem nguyên do thế nào.
Mấy người bạn này là những người mà Vương Hiếu
Liêm rất kính mến. Họ vừa bước vào thư phòng, liền hỏi:

“Anh khỏe chưa?”

Vương Hiếu Liêm lắc đầu, xua tay, miệng ú ớ, nói
không rõ lời. Mấy người bạn thấy ông nói không thành lời,
thì biết là ông bệnh, mà không biết bệnh gì.
Một ông lớn tuổi nói: “Tôi thấy dường như anh Hiếu
Liêm bị trúng gió á khẩu, chẳng biết phải vậy không. Ở
phía đông của xóm mình có danh y Trương Hải Thanh.
Nên cho người đi mời thầy thuốc tới bắt mạch xem bệnh
thì mới biết được nguyên do.”
Bà Châu đứng ngoài cửa, nghe thấy lời ấy, bèn sai
Ngọc Oa đi mời thầy thuốc.

Lát sau, thầy thuốc đến. Mấy người bạn ông Hiếu Liêm
cùng đứng dậy và tránh qua một bên, để thầy thuốc vào
ngồi xuống, rồi họ kể cho thầy thuốc nghe bệnh trạng của
ông Hiếu Liêm.

Trương Hải Thanh bắt mạch Vương Hiếu Liêm. Mạch
cả hai tay đều tốt, chẳng thấy bệnh chi. Ông bèn nói theo
mọi người: “Quả nhiên là ông Vương bị trúng gió á khẩu
rồi. Chỉ cần uống mấy thang thuốc là khỏi bệnh.”
Nói rồi, liền lấy bút kê toa, biên ra mấy vị thuốc.

Quả thật:

Chỉ vì Hiếu Liêm vốn không bệnh
Đâu phải lương y nghề chẳng rành.
(16)

(16) 只 緣 武 舉 原 無 病 Chỉ duyên Võ Cử nguyên vô bệnh
非 是 先 生 醫 不 明 Phi thị tiên sinh y bất minh.
(24)

[..còn tiếp]




saigon4luv
Royal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 20554
Old 01-17-2012 , 01:04 PM     saigon4luv est dconnect  search   Quote  


Giác ngộ như đêm tối được đèn
Nhà không ánh sáng chợt bừng lên
Kiếp này không độ thân này được
Thân đợi kiếp nào mới độ yên.
(13)




saigon4luv
Royal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 20554
Old 01-20-2012 , 10:02 AM     saigon4luv est dconnect  search   Quote  



=============


http://www.SupremeMasterTV.com/SS

Có một linh hồn ẩn chứa trong những quy luật của vũ trụ, một linh hồn cao cả hơn linh hồn của con người, và một khi đối mặt với linh hồn đó, chúng ta, với sức mạnh khiêm tốn, cảm thấy nhỏ bé biết chừng nào. Bằng cách đó, theo đuổi khoa học dẫn tới một cảm giác sùng bái đặc biệt.

-- Albert Einstein --




saigon4luv
Royal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 20554
Old 01-22-2012 , 12:18 AM     saigon4luv est dconnect  search   Quote  

HỒI THỨ BA

Nhận lệnh Trời, tỉnh Sơn Đông độ thế
Vào địa đạo, núi Chung Nam ẩn thân.(17)
Có bài thơ rằng:

Lạnh nóng tình đời chán quá thôi
Tranh danh đoạt lợi khắp nơi nơi
Thú cầm dễ độ, người khó độ
Nguyện độ thú cầm, chẳng độ người.(18)

Nói về Vương Hiếu Liêm vốn trong người không bệnh,
chẳng qua là giả đò mắc bệnh để dứt bỏ mọi ràng buộc
quấy nhiễu, ngõ hầu học tốt huyền công.
Thầy thuốc Trương Hải Thanh nào biết được thâm tâm
của Vương Hiếu Liêm, khám hoài mà chẳng thấy bệnh,
bèn nói theo ý mọi người là ông Vương bị trúng gió á
khẩu. Rồi kê toa mấy vị thuốc: xuyên khung ba đồng tiền,
phòng phong nửa lạng. Kê toa xong, ông nói vài câu xã
giao với mọi người, uống một tách trà thơm, sau đó lấy
tiền thù lao, rồi đi.

Thầy thuốc đi rồi, mấy bạn bè của ông Vương Hiếu
Liêm nói: “Anh ráng bảo trọng nha. Bọn tôi về đây. Hôm
khác lại đến thăm anh.”

Vương Hiếu Liêm gật đầu. Mấy người bạn bèn ra về.
Khách ra về hết, bà Châu sai con gái là Thu cùng Ngọc

(17) 受 天 詔 山 東 度 世 Thụ Thiên chiếu Sơn Đông độ thế
入 地 道 終 南 藏 身 Nhập địa đạo Chung Nam tàng thân.
(18) 世 態 炎 涼 無 比 倫 Thế thái viêm lương vô tỷ luân
爭 名 奪 利 滿 紅 塵 Tranh danh đoạt lợi mãn hồng trần
眾 生 好 度 人 難 度 Chúng sinh hảo độ nhân nan độ
願 度 眾 生 不 度 人 Nguyện độ chúng sinh bất độ nhân.

Oa đến tiệm thuốc ở thôn tây, hốt thuốc về sắc. Sắc thuốc
xong, cô Thu rót ra chén, hai tay bưng vào thư phòng,
miệng kêu: “Cha ơi uống thuốc.”

Nhưng cô thấy ông trợn mắt nhìn, giậm chân một cái
dọa cô. Cô hoảng, vội đặt chén thuốc xuống rồi chạy ra
khỏi phòng. Đợi cô Thu đi rồi, ông cầm chén thuốc đổ vào
khe vách.

Lần kế, bà sai cô đem thuốc vào, cô không dám vào.
Chỉ có Ngọc Oa thường ra vào, châm trà rót nước, chẳng
ai dám đến trước cửa thư phòng. Hễ thấy ai là ông đấm
ngực giậm chân, trợn mắt, giận dữ, nên họ đều không dám
tới. Bà Châu nghĩ tình vợ chồng đến thăm, ông cũng
không muốn.
Từ khi ông giả bộ trúng gió á khẩu, mọi chuyện trong
nhà ngoài nhà đều do một tay bà Châu lo liệu. Bà cũng
không rảnh tới thăm ông thường xuyên nữa.
Họ hàng bạn bè tới thăm ông vài lần, thấy ông cứ dáng
vẻ như vậy, nên không tới nữa. Từ đó ai ai cũng nói: “Tiếc
cho ông Vương Hiếu Liêm, là người tốt mà bị bệnh ngặt
nghèo.”

Nhờ câu nói đó mà ông được yên ổn, thanh tĩnh, một
mình trong thư phòng ngộ đạo tu chân, tu hành tĩnh tọa,
trải mười hai năm thì đại đan thành tựu.

Có bài thơ rằng:

Vợ con thành bạn thành bè
Đói ăn cơm, khát uống chè thế thôi
Xem ra chẳng khác mọi người
Mười hai năm ẩn chợ đời luyện tu
Đến ngày viên mãn công phu
Chơn thần xuất hiện vân du mặc tình
Thế gian lắm kẻ tu hành
26
==========

http://www.SupremeMasterTV.com



saigon4luv
Royal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 20554
Old 02-18-2012 , 02:28 PM     saigon4luv est dconnect  search   Quote  

Mấy ai chánh quả tựu thành như ông.(19)

Vương Hiếu Liêm tại nhà tu hành đắc đạo, xuất được
dương thần, phân thân biến hóa, tự lấy đạo hiệu là Trùng
Dương. Đêm nọ, tại thư phòng Vương Trùng Dương ngồi
tĩnh tọa, một niệm chẳng sinh, vạn duyên đều dứt, chợt
nghe trên không trung có tiếng gọi: “Vương Trùng Dương
mau lên mây tiếp ngọc chiếu.”

Vương Trùng Dương nghe thấy liền phóng lên trời, gặp
Thái Bạch Kim Tinh đứng trên đám mây, nói: “Vương
Trùng Dương quỳ nghe ta đọc chiếu của Ngọc Đế.”
Chiếu viết rằng: “Ta thấy Vương Trùng Dương tu hành
gian khổ, trải mười hai năm không chút sai sót. Nay đạo
quả viên mãn, ta phong ngươi làm Khai Hóa Chân Nhân,
mau qua tỉnh Sơn Đông độ người đời, sớm giúp Thất
Chân thượng thăng. Sau khi ngươi thành công, ta sẽ gia
phong cho ngươi. Khá tuân lệnh.”

Thái Bạch Kim Tinh đọc ngọc chiếu xong, Vương
Trùng Dương lạy tạ ân lần nữa, rồi thi lễ với Tinh Quân.
Tinh Quân nói: “Chân Nhân mau đến Sơn Đông độ thế,
chớ sợ khó nhọc mà phụ lòng Ngọc Đế. Ngày sau Hội Yến
Bàn Đào ta sẽ gặp lại nhau và đàm đạo.”
Tinh Quân nói xong, bay trở về Thiên Cung. Vương
Trùng Dương trở về thư phòng tĩnh tọa.

(19) 妻 為 朋 來 子 為 伴 Thê vi bằng lai tử vi bạn
渴 飲 茶 湯 飢 餐 飯 Khát ẩm trà thang cơ xan phạn
看 來 與 人 是 一 樣 Khán lai dữ nhân thị nhất dạng
誰 曉 他 在 把 道 辦 Thùy hiểu tha tại bả đạo biện
一 十 二 年 功 圓 滿 Nhất thập nhị niên công viên mãn
陽 神 頂 上 來 出 現 Dương thần đỉnh thượng lai xuất hiện
世 上 多 少 修 行 人 Thế thượng đa thiểu tu hành nhân
誰 能 捨 得 這 樣 幹 Thùy năng xả đắc giá dạng can.

Sáng sớm ngày nọ, Ngọc Oa đem nước vào cho ông rửa
mặt, đẩy cửa thấy không mở, bèn chạy báo cho bà Châu
biết. Bà cùng hai đứa ở đến trước cửa thư phòng gọi ông.
Thấy cửa không mở, bà nghĩ rằng ông chết rồi, bèn cho
cạy cửa vào thì thấy thư phòng không có người.
Bà Châu hoảng sợ, cho người đi tìm bốn hướng, cũng
không thấy tăm hơi gì. Bà khóc rống lên, kinh động làng
xóm. Họ bèn đến nhà hỏi han. Ngọc Oa kể nguyên do cho
họ nghe.

Vài người nói: “Việc này kỳ quái thật. Cửa đóng chặt
mà người không thấy. Chẳng lẽ trổ nóc leo tường mà đi?”
Nói rồi vào xem kỹ, không thấy gạch ngói bị cạy gỡ. Bà
Châu lại cho người đi tìm khắp nẻo, cũng không có dấu
vết.

Trong số khách nọ có kẻ am hiểu, nói rằng: “Mấy
người khỏi đi tìm nữa cho mất công. Tôi thấy ông Vương
kiểu này chắc thành thần tiên rồi.”

Họ hỏi: “Ông thấy sao mà nói là ổng thành thần tiên?”
Người ấy đáp: “Ông Vương ngồi trong thư phòng mười
hai năm, không di động một bước. Rồi ông giả bộ trúng
gió á khẩu để dứt tuyệt trần gian. Tôi thường thấy ông
Vương mặt sáng hồng hào, mắt có thần quang phóng ra.
Chẳng phải thần tiên sao lại như thế?”

Mọi người nghe nói vậy thì nửa tin nửa ngờ, đồng
thanh nói: “Vậy ổng thành tiên, cưỡi mây lên trời rồi.”
Bà Châu nghe nói vậy cũng vơi bớt sầu khổ. Mọi người
tản ra, ai về nhà nấy.

Nói về Vương Trùng Dương, ngày đó trong thư phòng
độn thổ rời khỏi thôn Đại Ngụy, rồi nhắm hướng Sơn
Đông mà đi. Đi hết mấy ngàn dặm mà chẳng thấy Thất
Chân đâu. Ông chỉ thấy hai hạng người: Một hạng vì danh
28

[...to be continued]
=========


http://www.giacngo.vn/

Trong thiên hạ có ba cái nguy:
- Đức ít mà được ân sủng nhiều.
- Tài kém mà ở địa vị cao.
- Thân không lập được công to mà hưởng bổng lộc nhiều


--HOÀI NAM TỬ--





giacngo123
Member
Join Date: Jan 2012
Số Điểm: 272
Old 02-24-2012 , 12:37 AM     giacngo123 est dconnect  search   Quote  


http://www.religioustolerance.org/caodaism.htm




Beliefs:

In the beginning was God, formless, nameless, unchangeable and all powerful. God divided His spirit into many parts, and created the universe, world, and its plants, animals and material components; each contains a part of God's spirit.

Animals and humans have two components: a visible, physical body and
an invisible component which is composed of: a spirit (conscience) which is part of God's spirit, and
a soul (or perispirit) which is responsible for emotions and personality


They believe in reincarnation where a person experiences a series of lives. One can break free of the reincarnation cycle by "cultivating self and finding God in self".

They believe in Karma -- the belief that one's future lives are greatly influenced by deeds practiced in this life.

If a person accumulates excessive negative Karma they will live another life after their death. Large amount of Karma debt will cause them to be reincarnated onto another planet which is much colder, darker and miserable. If they have purified themselves spiritually, and fulfilled all of their duties, they may reincarnate to another, happier life on earth. Or they might attain Heaven or Nirvana.



Practices:
Members are instructed in their responsibilities to self, family, society and all of humanity. Separation from honors, riches and luxury is promoted.

Caodaists worship and adore God, venerate Superior spirits and worship their ancestors.

Within Caodaism, there are two sects: Exoterism: in which one's duties (while conducting a normal family life) are to: practice good and avoid evil
show kindness to humans, other species, plants and nature
follow the Confucian: three duties: (between king and citizen, father and child, husband and wife), and
five virtues (humanity, obligation, civility, knowledge, reliability).


Esoterism, practiced by the Chieu-Minh Vo Vi sect which: practice meditation
practice "eradication of the inferior self" and develop the divine element.



At their altar, they worship: God as symbolized by the Divine Eye
Sakyamuni who represents Buddhism
Lao Tse who represents Taoism
Jesus Christ who represents Christianity
Confucius who represents Confucianism
Khuong Thai Cong who represents Geniism


They venerate statues of Li Tai Pe, (representing Taoism), Quan Am Bo Tat (representing Buddhism) and Quan Thanh De Quan (representing Confucianism). These are considered the three "Lords of the Earth."

They recognize three saints: Sun-Yat-Sen (1866-1925), leader of the Chinese Revolution of 1911.
Victor Hugo (1802-1885), French poet and author.
Trang Trinh (1492-1587), Vietnamese poet and prophet.


Followers are expected to follow three rules: Pray at least once per day, at 6 AM, noon, 6 PM, and/or midnight.
Eat from a vegetarian diet at least ten days each month
Observe five interdictions: Do not kill living beings
Do not be dishonest
Do not commit adultery
Do not get drunk
Do not sin by word


Caodaism recognizes 9 ranks of members: Pope, Censor Cardinal, Cardinal, Archbishop Bishop, Priest, Student Priest, Subdignitaries and Followers. Women are limited to the level of Cardinal and below.



http://www.religioustolerance.org/caodaism.htm

saigon4luv
Royal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 20554
Old 02-26-2012 , 01:16 AM     saigon4luv est dconnect  search   Quote  






http://www.SupremeMasterTV.com


================


[..Tiếp theo bài trên]


..một hạng vì lợi. Ngoài ra chẳng có ai mộ đạo để ông độ.

Ông bèn trở về Thiểm Tây, đến chân núi Chung Nam,
thấy một núi đất vài trăm dặm, thanh u xinh đẹp. Ông nghĩ
thôi thì độn thổ vào nơi sâu, ẩn thân nấp kỹ, đợi thế gian
có người tu hành thì ra mà độ họ cũng không trễ.
Nghĩ xong, ông bắt quyết niệm chú, độn thổ, ước đi
chừng nửa giờ thì thấy một chỗ rất sâu, có cái hang để
dung thân. Ông bèn vào trong hang, lót chỗ ngồi, phục khí
điều tức để bảo tồn mệnh.

Có bài thơ rằng:

Trời đất chỉ gồm hai hạng người
Tham danh hoặc hám lợi mà thôi
Thất Chân chưa biết phương nào độ
Hang núi ẩn thân đành đợi người.(20)


Vương Trùng Dương ẩn thân nơi hang núi chẳng biết
bao ngày, dường như gần nửa năm. Bỗng ông nghe một
tiếng nổ long trời lở đất, hang núi bị chấn động nứt một
đường, bên trên có luồng kim quang rọi xuống. Vương
Trùng Dương cả kinh, biết sư phụ tới, vội vàng nhảy lên
khỏi chỗ nứt, quả nhiên thấy hai vị tiên Chung Tổ và Lã
Tổ. Vương Trùng Dương quỳ mọp lạy, không dám ngước
lên.

Lã Tổ cười nói: “Người khác tu đạo thì lên thiên
đường, còn ngươi tu đạo thì xuống địa phủ, xem ra công
trình của ngươi với họ khác nhau lắm. Trên thì trái lòng
Trời, dưới thì nghịch ý thầy, như thế mà là tiên hay sao?”



(20) 許 大 乾 坤 止 二 人 Hứa đại càn khôn chỉ nhị nhân
一 名 一 利 轉 流 輪 Nhất danh nhất lợi chuyển lưu luân
七 真 未 識 從 何 度 Thất chân vị thức tòng hà độ
土 內 蟄 身 待 後 因 Thổ nội trập thân đãi hậu nhân.



Vương Trùng Dương dập đầu tạ tội rằng: “Thưa, đệ tử
nào dám làm trái lòng Trời, nghịch ý thầy. Kỳ thực, nay
Sơn Đông không có ai đáng độ, cho nên đệ tử tạm ẩn náu
chốn này, đợi trên đời có người tu hành, thì đệ tử tái xuất
mà độ cũng không muộn.”

Lã Tổ dạy:

“Người tu hành xứ nào mà chẳng có. Chỉ tại ngươi
không gắng sức tìm, nên không thấy. Như hồi đầu ngươi
đâu có lòng học đạo. Nếu ta và Chung Tổ Sư không mấy
lần đến điểm hóa cho ngươi thì ngươi chẳng qua là một
Vương Hiếu Liêm mà thôi, chứ đâu có thành Đại La Kim
Tiên như ngày nay."


Ngươi nay an nhiên, chẳng chịu tinh tấn, mà còn nói
thiên hạ không người để độ, chẳng phải là sai lầm hay
sao? Nếu ngươi dùng cách ta độ ngươi mà đem độ người
khác, thì thiên hạ sao chẳng có người để độ?
Xưa kia ta say ba lần ở Nhạc Dương mà người đời
chẳng biết, rồi ta phi thân qua hồ Động Đình, cũng cho
rằng trên đời chẳng có ai để độ.

Rồi ta trở ngược lên phương Bắc, tới Liêu Dương, thấy
thừa tướng nước Kim có phong khí đáng độ, nên ta đích
thân chỉ điểm cho.

Thừa tướng liền bỏ ấn từ quan, lên núi tu luyện, tu
thành đại đạo, lấy hiệu Hải Thiềm. Lưu Hải Thiềm bắt
chước ta, đi về phương Nam. Hải Thiềm độ được Trương
Tử Dương. Tử Dương độ được Thạch Hạnh Lâm. Hạnh
Lâm độ được Tiết Đạo Quang. Đạo Quang độ được Trần
Trí Hư. Trí Hư độ được Bạch Tử Thanh. Tử Thanh độ
được Lưu Vĩnh Niên. Vĩnh Niên độ được Bành Hạc Lâm.
Bảy người này đều chứng quả, gọi là Nam Thất Chân.
Hồi đó ta cũng cho là chẳng có ai để độ, nào ngờ độ
được nhiều người.
. 30


-------------


Đời nào mà lại chắng có " PHẬT -MINH SƯ " hiện hữu cứu độ chúng sanh !!?

[ Gieo hạt giống Thiên đường trong chúng sanh nơi sa mạc khô cằn ! ]


[..còn tiếp]
==============







Last edited by saigon4luv; 07-29-2012 at 04:14 AM..
saigon4luv
Royal Member
Join Date: Feb 2008
Số Điểm: 20554
Old 03-03-2012 , 06:32 PM     saigon4luv est dconnect  search   Quote  




================


Krishna_flute [Tiếng SÁO Thiên Thai]

--Pháp môn Quán Âm--


---------------//---------------

[........tiếp]

Thiên hạ to lớn, bốn biển bao la, diệu lý không cùng,
chí nhân chẳng ít. Sao lại có cái lý lẽ rằng chẳng có ai để
độ? Nay có Bắc Thất Chân là: Khưu, Lưu, Đàm, Mã, Hác,
Vương, Tôn.(21) Ta mấy lần dặn dò, ngươi chẳng đi độ.
Sức ngươi lẽ nào chẳng bằng Lưu Hải Thiềm sao? Nếu
chẳng bằng, đó là vì lòng ngươi sợ khó khăn mà thôi.”
Lã Tổ nói xong, Vương Trùng Dương tỏ ngộ, sợ hãi
quỳ lạy tạ tội, toát mồ hôi đầm đìa.

Chung Tổ bảo Vương Trùng Dương đứng dậy, đứng
qua một bên, rồi dạy rằng:

“Chẳng phải thầy đôi ba lần trách ngươi, mà vì kỳ Hội
Bàn Đào cận kề. Phải độ người trong thiên hạ tu hành liễu
đạo thành tiên, cùng đi dự Hội Bàn Đào.
Bàn đào này ở núi Côn Lôn. Một ngàn năm mới nở hoa,
một ngàn năm mới kết trái, một ngàn năm mới chín. Cả
thảy ba ngàn năm mới được trái đào hoàn toàn. Trái đào
lớn như cái đấu, hồng như lửa bừng, ăn một miếng thì
sống ngàn năm.

Tây Vương Mẫu không đành lòng hưởng riêng một
mình, mà muốn cùng hưởng đào với chư Thần Thánh Phật
Tiên, cho nên thiết lập hội yến tên gọi là Đại Hội Quần
Tiên.

Mỗi lần đại hội thì phải có Thần Tiên mới tu thành
chánh quả, vậy đại hội mới có vẻ rực rỡ, chứ tham dự hội
yến chỉ có những vị Thần Tiên cũ, chứng tỏ thiên hạ
không còn người tu hành học đạo nữa hay sao. Tây Vương
Mẫu ắt rất buồn.

Thời thượng cổ, kỳ đại hội có hơn ngàn vị vừa chứng
đắc Chân Tiên đi dự. Thời trung cổ, chỉ có hơn vài trăm vị
(21) Khưu Xứ Cơ, Lưu Xứ Huyền, Đàm Xứ Đoan, Mã Ngọc, Hác
Đại Thông, Vương Xứ Nhất, và Tôn Bất Nhị.
vừa chứng đắc Chân Tiên đi dự.

Tới thời nay, số lượng Thần Tiên mới không nhiều, cho
nên thầy dặn dò ngươi sớm độ bảy vị, để cùng đi dự Hội
Bàn Đào, cho đại hội thêm rực rỡ, tăng uy nghiêm.
Đào tiên sắp chín, nếu ngươi lần lữa để lỡ cơ duyên
này, thì phải đợi ba ngàn năm nữa mới đi dự hội được.

Như thế không đáng tiếc lắm sao?”

Lời Chung Tổ dạy thấu triệt lý lẽ, Trùng Dương Chân
Nhân sụp xuống lạy và nói: “Đệ tử nay nghe lời Tổ Sư
dạy, như vừa tỉnh mộng, nguyện lần nữa tới Sơn Đông hóa
độ, xin Tổ Sư chỉ rõ đường đi nước bước.”

Chung Ly Lão Tổ nói: “Ngươi tới vùng đất dân cư
đông đúc, sống lẫn với người trần, hiện thân thuyết pháp,
tự nhiên có người tới tìm ngươi. Ngươi nên theo đó mà
khai đường mở lối cho họ, thì công lớn sẽ thành tựu. Lần
này gặp Hải thì lưu, gặp Mã thì hưng, gặp Khưu thì dừng.”
Chung Tổ nói xong thì cùng Lã Tổ cưỡi mây đi.

Vương Trùng Dương lại nhắm hướng Sơn Đông mà đi.
Ngày nọ, ông tới huyện Ninh Hải, thuộc phủ Đăng Châu,
tỉnh Sơn Đông. Nhớ lời thầy dạy “Gặp Hải thì lưu”, chắc
là chốn này đây, Vương Trùng Dương bèn lưu lại, giả làm
hành khất. Ông lấy cách Lã Tổ dùng để độ ông trước đây,
để độ người khác.

Quả thật:

Lẫn lộn trong trần đợi thời đến
Thời đến tự nhiên đạo quả thành.(22)

(22) 混 跡 同 塵 待 時 至 Hỗn tích đồng trần đãi thời chí
時 來 道 果 自 然 成 Thời lai đạo quả tự nhiên thành. 32

[...còn tiếp]


=========






Reply


Thread Tools
Display Modes

 
Forum Jump



All times are GMT -7. The time now is 08:25 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.6
Copyright ©2000 - 2013, Jelsoft Enterprises Ltd.