![]() |
Quick Language Chooser: |
|
khuclunglinh
Super Member Join Date: Aug 2008 Số Điểm: 14734 |
cái gì THẤY GẦN thì -->>> NÓI GẦN !! (ehhehhe)
.ehhehhe ehhehheh .. hic hic . ehhêhh |
|
wagirlo6
Loyal Member Join Date: Jun 2011 Số Điểm: 1662 |
Quote :
Kakaka Good Luck!Last edited by wagirlo6; 04-30-2012 at 11:02 AM.. |
|
wagirlo6
Loyal Member Join Date: Jun 2011 Số Điểm: 1662 |
Quote :
Bởi cái tâm chẳng chơn lại đi mê hoặc người, hoảng hốt như gặp ma. Đã cho là: "cũng chỉ phô bày một trò chơi của TÂM THỨC mà thôi..." nhưng lại đi nói gạt người rằng "chứng tỏ được GS001 có CHÂN LÝ hơn mấy lão TÀU." Kakaka Good Luck! |
|
wagirlo6
Loyal Member Join Date: Jun 2011 Số Điểm: 1662 |
Quote :
Trí Tuệ giác ngộ seo lại còn phải có khả năng hay không khả năng? lại còn phán còn đoán nữa seo? Chánh kiến thấy y như là, nào phải thấy theo đúng sai, chánh tà... trong cí nhị nguyên mà gọi là chánh kiến? Kakaka Good Luck! |
|
chanhphap84
Loyal Member Join Date: Sep 2008 Số Điểm: 1549 |
Quote :
|
|
wagirlo6
Loyal Member Join Date: Jun 2011 Số Điểm: 1662 |
Quote :
Lại: Hạt gạo của thí chủ Ví như núi Tu Di Kiếp này tu không xong Mang lông đội sừng trả. Kakaka Good Luck! |
|
chanhphap84
Loyal Member Join Date: Sep 2008 Số Điểm: 1549 |
Quote :
Vì vậy Đức Phật còn thêm giới cấm : "Không được ăn đồ qua đêm " Nghĩa là ăn ngày một bửa , còn dư thì cúng dường cho chim muôn , loài vật . Không được để dành thức ăn ngày mai hâm lại vì BBQ quá thơm phức . |
|
chanhphap84
Loyal Member Join Date: Sep 2008 Số Điểm: 1549 |
Tôi tửơng chỉ hứa cuội viết về cán bộ tôn giáo vận cao cấp của Trung Hoa là HT Tuyên Hóa tiếp tục nằm vùng ở VN .Nhưng nhiều bạn yêu cầu nên tôi tạm dừng câu hỏi " Vì sao Phật chỉ ăn ngày một bửa ? " .
Cái họa lưỡi bò của Trung Hoa ngày nay không phải là do lổi VNCH làm mất Hoàng Sa năm 1975 . Cũng không phải do CSVN làm mất Hoàng Sa năm 1988 . Trách nhiệm là toàn dân VN đã bị Trung Hoa đầu độc , nhồi sọ tư tưởng nô lệ từ 4000 năm nay qua tôn giáo phái Tịnh Độ dạy cúi đầu cầu nguyện .Người Việt nên ý thức việc xâm lăng của Tàu vẫn tiếp nối cho đến chiếm trọn nước VN ta . Hiện trạng Thanh Hải vô thượng sư hay Tuyên Hóa cũng chỉ là những cán bộ tôn giáo vận Bắc phương . Muốn người ta tin và theo thì bài bản của chúng lúc nào cũng Thần Thánh hóa và nói dối . Tôi đi vào Tuyên Hóa trước . ===================================== Tiểu sử HT Tuyên Hóa : http://web.*******.com/blogs/forums/...d.php?t=179245 Không biết bạn căn cứ ở bài nào , web nào mà đưa năm sanh của thầy chênh lệch 08 năm. Của bạn là : "Hòa Thượng, Thượng Tuyên Hạ Hóa sanh vào Ngày 16 tháng 3 năm Mậu Ngọ (1918), một Thôn nhỏ Huyện Song Thành Tỉnh Mãn Châu, Trung Hoa ." Trái lại Cuộc đời và sự nghiệp của HT. Tuyên Hóa do thầy Thích Hằng Đạt Chương I -Thời Niên Thiếu thì viết : http://www.daophatngaynay.com/viet/p...TTuyenHoa1.htm "Ngài chào đời vào tháng năm năm 1910, trong một thôn xóm nghèo, huyện Song Thành, tỉnh Kiết Lâm, Trung Quốc ." Nhưng thôi ! Chuyện in ấn sai chạy là điều đương nhiên , tôi không đặt trọng tâm ở tiểu sử mà nặng về giáo lý , tư tưởng của thầy. Bất cứ tôn giáo nào cũng thần thánh hoá nhân vật lãnh đạo là chuyện thường tình. Chúa Jesus sanh ra trong máng cỏ thì có Thần , sao lạ xuất hiện, Mẹ còn trinh. Phật Thích Ca ra đời thì đã biết nói , biết đi và nhảy từ nách của Mẹ.Bà Thanh Hải thì làu thông kinh sách từ nhỏ , phải tìm thầy học đạo từ núi Hy Mã Lạp Sơn , thì thầy Tuyên Hóa cũng vậy , nhưng nặng tuyên truyền Phật A Di Đà ( Trung Hoa ) , cũng có thể tôn thờ , cầu nguyện mà Mẹ thầy nhập tâm chăng : "Điểm khác lạ là vừa mới sơ sinh Ngài đã khóc trong ba ngày liên tiếp. Cụ Ông châu mày bồn chồn lo lắng, cả nhà thì bối rối không yên. Cụ Bà cảm giác rằng đứa bé vừa hạ sanh tất không phải người thường, nhân trong đêm chuyển dạ lâm bồn Bà có một giấc mộng diệu kỳ. Bà mơ thấy Phật A Di Đà hiện thân, từ đôi mắt phóng hào quang vàng soi sáng cùng khắp thế giới và làm cho trời đất chuyển động, mục kích cảnh tượng này bà cảm thấy thân tâm tĩnh lặng, và chợt giật mình thức giấc xoay nhìn khắp bốn phía vách nhà mới biết đó chỉ là giấc mộng khiến bà không khỏi luyến tiếc, nhưng khi ngẫm lại thì cũng không phải là mộng vì cảm thấy có hương thơm phảng phất căn phòng hồi lâu mới hết; cho nên Bà lại niệm Phật càng rõ tiếng hơn. Sau đó không lâu Bà hạ sanh một bé trai, tức là Pháp sư An Từ tự Độ Luân và cũng là Hòa Thượng Tuyên Hóa sau này." Để tỏ ra là người khác thường mà dù thầy không nói thì các môn đồ , Phật tử cũng viết nhằm đánh bóng và tâng bốc thầy lên. Quý vị nên bình thản ở điểm này , không những thầy Tuyên Hoá (TH) mà bất cứ vị Phật , Bồ Tát nào của Trung Hoa sáng tác cũng bắt đầu những dị điểm khác lạ như vậy. Thầy TH cũng thế thôi : 2. Lập chí tu hành. Hòa Thượng được nuôi dưỡng trong gia đình hiền đức và lớn lên trong một ngôi làng yên tĩnh ở miền quê. Nhiều người trong làng đã dời đi nơi khác để tầm danh cầu lợi nên cửa nhà thưa thớt, đường xá vắng bóng người, dân làng sống trong cảnh tĩnh lặng, an nhàn. Vì thế khi lên mười một tuổi Ngài chưa từng thấy qua người chết. Cho đến một hôm đang lúc cùng các bạn trẻ trong thôn vui đùa chạy ra ngoài đồng hoang vắng Ngài chợt thấy một đứa bé bọc trong manh chiếu bị bỏ trong bụi rậm, miệng nó ngậm và mắt thì nhắm nghiền. Bọn trẻ liền chạy tới lay gọi nó nhưng đứa bé không động đậy, Ngài không biết em bé này tại sao như thế liền hỏi một người lớn thì được cho biết rằng: - Nó đã chết! Ngài vẫn chưa hiểu nghĩa chữ CHẾT là gì? nên vội chạy về nhà hỏi mẹ, Mẹ Ngài bảo: - Phàm là người ai cũng phải chết, có người chết già có người chết vì bệnh có người chết vì tai nạn, bất luận người giàu cũng như người nghèo hoặc người làm quan kẻ đi buôn người làm ruộng hay nhân công dầu có quyền uy chức phận chi nữa mọi người rồi cũng phải chết. Càng lấy làm lạ Ngài lại hỏi: - Nhưng thưa mẹ! vậy có cách nào để khỏi phải chết không? Lúc đó có một vị Tu đạo đang viếng thăm gia đình Ngài, nghe Ngài hỏi liền đỡ lời: - Có chứ con phải tu đạo, đó là cách duy nhất; con phải hiểu thấu bổn tâm, giác ngộ bản tánh của mình thì mới mong vĩnh viễn thoát ly luân hồi sanh tử. Câu trả lời này đa số người nghe đều ít hiểu đạt, mặc dầu tuy chỉ mười một tuổi Ngài không những nghe xong liền hiểu mà còn lãnh ngộ ngay đạo lý thâm sâu này. Lời người khách đã in sâu vào tâm khảm Ngài. Sau đó Ngài quyết tâm xuất gia tu đạo. Khi Ngài trình ý định xuất thế của mình lên Mẹ thì Mẹ Ngài bảo rằng: - Xuất gia là việc bố thí cao thượng cũng là việc khó làm nhất nếu con có căn lành cùng sự quyết chí thì con sẽ đạt được đạo quả. Mẹ rất vui mừng vì lời nguyện và ý chí của con đã ấn chứng cho giấc mơ kỳ diệu của mẹ thuở xưa, nhưng nay mẹ đã già, hẳn không còn sống bao lâu. Bốn người anh và ba người chị con đều đã lập gia đình, Mẹ hy vọng con ở lại để phụng dưỡng cha mẹ đến lúc cha mẹ qua đời thì con xuất gia cũng không muộn. Ngài đã tôn trọng lòng mong ước của mẹ tạm gác lại ý nguyện xuất gia và thường theo mẹ Lễ Phật, Tụng Kinh. Từ đó hạt giống bồ đề trong tâm Ngài càng tăng trưởng. Ngài Thích Ca đã nói :"Ai cũng có Phật tánh" . Chính cá nhân tôi hay tất cả mọi người cũng thế.Lòng thương người , súc vật , cây cỏ đã nằm sẳn trong tiềm thức của đứa bé , nhưng vì hoàn cảnh xã hội , môi trường phát triễn và sinh sống mà biến đổi. Hạt giống bồ đề trong tâm tôi cũng có như thầy , nhưng tôi không bao giờ nói ra. Vì nói về mình là còn NGÃ MẠNG. Trái lại thì thầy : "Hạt giống bồ đề trong tâm Ngài ngày một đâm sâu, tuy tuổi còn nhỏ nhưng Ngài đã biết hồi quang phản chiếu. Lúc đầu Ngài tự phản tỉnh tính can cường của mình, nếu bị người khác chọc giận, Ngài chỉ biết la khóc thôi. Một khi đã khóc rồi thì khó mà ngưng được khiến cho cha mẹ khó phương đối trị. Sau đó tánh nết lại cứng cỏi hơn là không chịu ăn uống gì hết làm cho cha mẹ lại thêm phần sầu não. Lúc nhớ lại những khi không biết hiếu thảo với cha mẹ, thâm tâm Ngài rất ư hối hận. Ngài quyết định dùng hành động để sám hối những tội lỗi xưa. Suy đi nghĩ lại, cuối cùng Ngài nghĩ ra một phương pháp là mỗi sáng mỗi chiều, đều hướng về cha mẹ mà lễ lạy." Đó là điều khác nhau giữa thầy TH và tôi. Lễ lạy là điều căn bản của đạo Khổng - Lão Trung Hoa , nhưng phương thức lạy của thầy được Đại Thừa nêu lên gần giống ( copy) của Đức Bổn Sư dạy trong kinh " Thiện Sanh " cách lễ bái , vì Thiện Sanh cũng hiếu kính lễ bái cha mẹ như thầy TH. Thầy là người xuất gia , đầu Phật thì phải hướng Phật mà đi , ở đây thầy không làm như Ngài Thích Ca mà tự ý sáng tạo lạy tùm lum : - Xưa kia con không biết hiếu thảo với cha mẹ, nay biết rõ như thế là không phải đạo làm con. Vì thế con nay bắt đầu lạy cha mẹ để biểu thị lòng ăn năn hối cải của con. Cha Ngài bảo: - Biết rõ lỗi rồi nên sửa đổi, không cần phải lễ lạy. Nhưng Ngài vẫn kiên trì giữ nguyện nhất định phải làm; Thế nên cha mẹ Ngài nghĩ rằng: - Người kề cái chết thường nói những lời lành, có lẽ đứa con này sống chẳng được bao lâu nữa rồi! Vì vậy mỗi lần Ngài lạy; Ông Bà cụ đều rơi lệ. Sợ cha mẹ quá thương tâm, Ngài bèn ra sân vào mỗi sáng tinh sương khi mọi người còn đang an giấc, Ngài hướng về cha mẹ lạy mỗi người ba lạy. Khuya đến khi mọi người đều lên giường ngủ Ngài lại ra ngoài hướng về cha mẹ mà lễ mỗi người thêm ba lạy nữa. Lạy như vậy qua một thời gian, Ngài cảm thấy vẫn chưa đủ nên lạy thêm trời, bấy giờ Ngài không biết tên của các vị thiên chủ, địa chủ, nhân chủ, mà chỉ biết trời, đất, quân thần, thân tộc sư trưởng. Thế nên mỗi sáng mỗi tối, Ngài lạy trời, đất, vị nguyên thủ quốc gia, cha mẹ và vị Thầy tương lai mỗi vị ba lạy. Sau đó Ngài lại lễ thêm đến tất cả người tốt, người xấu trên toàn thế giới. Ngài cầu mong những người đại ác, bại hoại xấu xa đều cải ác làm lành trở thành người tốt. Ngài cứ gia tăng mãi cho đến tám trăm ba mươi lạy, mỗi ngày sáng, tối hai thời, mỗi thời hai giờ rưỡi. Như vậy Ngài lạy năm giờ bất kể trời sương mưa gió tuyết. |
|
khuclunglinh
Super Member Join Date: Aug 2008 Số Điểm: 14734 |
Chà .. rùi 1 đường thẳng ắp ... viết thành 1 câu truyện luôn .. êhhhe
CHÔM CHỈA GIỰT . ehhêhh e . ehhehheh ehhêhhheh .. hic hic . ehhêhh |
|
chanhphap84
Loyal Member Join Date: Sep 2008 Số Điểm: 1549 |
Chữ nghiêng hay nằm trong " ...." là của họ . Còn chữ thẳng là của tui suy nghĩ và viết đó .(Quy luật )
====================================== Nói về chuyện hoang đường trong giấc mộng ( ai kiểm soát được ) hay có Thần Thánh hiện ra mách bảo v.v..... thì không thiếu trong kho tàng văn hóa , tôn giáo của Trung Hoa. Quý vị cứ đọc cuốn " Niệm Phật cách nào chắc được vãng sanh " của cư sĩ Tịnh Hải thì không biết bao nhiêu chuyện báo mộng , người chết hiện về , biết ngày giờ lâm chung ...... chỉ nhờ niệm Phật A Di Đà. Ở đây thầy TH cũng loè bịp chuyện mê tín dị đoan qua giấc mộng mà chỉ có thầy biết và kể ra : 4-Dẫn dắt kẻ mê. Vào đêm 19 tháng 2 âm lịch, vía Quán Âm, năm Ngài mười hai tuổi, Ngài trải qua một giấc mơ dị kỳ. Trong mơ Ngài thấy mình bị lạc vào đồng vắng hoang dã, chỉ thấy cỏ xanh rậm rạp, nhìn lên chẳng thấy trời, nhìn xuống không thấy bóng người mà Ngài lại đi trên một con đường đầy hầm sâu hố cạn, đường lộ lại lõm chõm; có nhiều hố lớn bằng cái bàn, vừa rộng vừa sâu, nhìn xuống không thấy đáy tối tăm rất nguy hiểm nếu bị té xuống thì khó mà sống nổi. Ngài lặng người, đứng tại chỗ tiến không được mà thối cũng không xong, không biết phải dời chân cất bước như thế nào? Ngài kinh hoàng, nhìn quanh bốn phía không một bóng người để cầu cứu, vừa sợ, vừa run, chợt nghĩ đến ước nguyện tu hành chưa đạt, tâm hiếu phụng dưỡng cha mẹ chưa xong, nếu lúc nầy lỡ xảy ra việc gì không may... nghĩ đến đây Ngài bật khóc lớn. Ngay lúc ấy có một bà Lão, đáng mạo phúc hậu đột nhiên xuất hiện trước mặt, Ngài ngưỡng đầu lên xem thì thấy Bà mặc y phục người tu, tay cầm gậy trúc, chân mang dép rơm. Bà lộ vẻ trầm tư, đôi mắt sáng ngời, miệng mĩm cười bảo Ngài rằng: - Này bé, sao con lại khóc dữ vậy? - Con chớ lo hãy đi theo dấu chân ta thì sẽ không bị lạc, ta sẽ đưa con về nhà vì đường còn xa vạn dặm nên trong lúc đi con phải cẩn thận đừng để trượt chân nhé! Bà lão đi trước Ngài lần bước theo sau, Bà cụ dẫn đường và không mấy chốc được thoát ra khỏi hiểm lộ đến một con đường lớn bằng phẳng, phút chốc ngôi nhà hiện ra, Ngài cảm thấy vui mừng khấp khởi: À! Cuối cùng mình đã về đến nhà rồi, thật là con đường khủng khiếp. Ngoảnh nhìn lại con đường nguy hiểm ấy Ngài phát hiện có rất nhiều người đi theo: trẻ, già, đàn ông, đàn bà, tu sĩ và có cả những nhà học giả nữa, Ngài cảm thấy lạ bèn hỏi Bà Lão: - Thưa Bà, họ là ai? Họ từ đâu đến và đang đi đâu vậy? - Họ là những người đều có duyên với con, họ đang lần bước theo con để vượt qua đường hiểm trở và họ cũng muốn về nhà. Bà lão tiếp: - Đường còn xa vậy con phải dìu dắt họ cho chu đáo, Bà có nhiều việc phải làm nơi khác chẳng bao lâu sẽ trở lại, nên bây giờ bà phải chia tay với con, chúng ta sẽ gặp nhau trong một ngày gần đây. Ngài muốn hỏi quý danh và chỗ ở của Bà thì được trả lời: - Chúng ta là người đồng hương, về tới nhà thì con sẽ biết, con không nên hỏi nhiều như vậy. Nói xong Bà quay mình biến mất, Ngài bèn dẫn mọi người về nhà an toàn, vừa về đến nhà, Ngài bổng giật mình tỉnh giấc, lòng mừng thơi thới. Nếu là một cư sĩ hay người bình thường loè những giấc mộng như thế không ai nói. Ở đây thầy là một tu sĩ xuất gia , là trưởng tử của Như Lai mà thầy còn nói dối , vọng ngữ để đánh bóng cá nhân thầy đến thế. Xin thầy cứ nhiếp tâm thanh tịnh một mình , suy ngẫm lại những điều như vậy có nên nói ra không? Ngài Thích Ca tu hành đâu có cần nhắc đến những huyền thoại , mộng mỵ thời thơ ấu nhằm đề cao A Di Đà , Quán Thế Âm như thầy đâu. Mà Thích Ca lâm thời làm gì biết có mấy vị Phật Tàu kia mà loè chuyện nằm mộng hay nhờ các Phật ấy cứu độ. Tôi rõ là lẩm cẩm nhỉ. Thầy TH xuất gia là do nằm mộng có Phật bà dẫn lối. Thầy đi đâu? Đi đến xin xuất gia với Lão Hòa Thượng Thường Trí. Lúc sơ ngộ , HT Thường Trí đã chỉ cách tu " Nhất thừa " mới cắt dứt dòng sanh tử , Lão HT nói : "Ngài thỉnh Hòa Thượng ban giáo pháp tu đạo làm sao để cắt dứt dòng sanh tử. Lão Hòa Thượng trả lời: - Con phải hằng thường chân thật tu hành pháp môn không hai (bất nhị) chỉ hướng Nhất thừa. " Không hiểu đến giờ này Lão Hòa Thượng Thường Trí đã cắt dứt được dòng sanh tử chưa , hay phải chết và bị thiêu đốt trở về với cát bụi rồi lại đầu thai kiếp khác. Thầy là một cao tăng mà không nắm đến giáo lý rốt ráo của Đức Bổn Sư. Tu là để giải thoát khổ đau chứ không phải để cắt dứt dòng sanh tử. Như vậy là tu sẽ được TRƯỜNG SANH BẤT TỬ sao? Các thầy đã phản lại giáo pháp Như Lai là chỗ ấy. |
|
GS001
Diamond Member Join Date: Jun 2004 Số Điểm: 9711 |
Quote :
Tiến nhanh trên đường Trí Tuệ, tiến nhanh trên đường tu học, sớm làm lợi ích cho chúng sanh, mới là chuyện đáng quan trọng. Chuyện gieo nợ với chúng sanh thì từ vô thủy đã tạo duyên nợ biết bao nhiêu rồi, nợ thêm một chút nữa để có sức tu hành thì đâu có gì đáng lo. Vã lại càng có có duyên nợ với chúng sanh thì càng có thêm duyên hóa độ chúng sanh nhiều hơn, thì càng tốt. Đâu có gì mà phải lo. Cái lo là trì trệ trong sự giác ngộ để không giúp ích gì cho chúng sanh kìa. Last edited by GS001; 05-01-2012 at 02:07 AM.. |
|
chanhphap84
Loyal Member Join Date: Sep 2008 Số Điểm: 1549 |
Thầy TH lại tiếp tục loè bịp về chuyện chữa bệnh đậu dương mao. Có một học trò mà Ngài rất thương mến, vì cậu này không những biết giữ quy củ mà còn học xuất sắc và Ngài tuyển cậu làm trưởng lớp. Không may cậu cũng mắc phải bệnh đậu này. Khi chữa cho cậu ấy thì thầy cũng lây bệnh , điều mâu thuẩn mà không ai có thể chấp nhận vì :
"Người khác bị bệnh Ngài còn có thể trị liệu cho, nhưng bây giờ bản thân Ngài bệnh thì làm sao đây? Cắt miếng thịt sưng ở trước thân thì không nói chi, nhưng nếu chỗ sưng phía sau lưng thì làm thế nào?" Cắt sau lưng không được thì nhờ người khác cắt có khó gì đâu. Cắt bỏ không phải là giải phẩu ở những bộ phận nhiều giây thần kinh mà sợ. Cắt khó như vậy , nhưng thầy lại phịa chuyện mộng mỵ khó tin đầy phù phép , dẫn dắt nhân loại vào đường mê tín : "Ngài ngủ thiếp lúc nào không hay, chỉ một lát thì giật mình thức dậy và cảm như bị nghẹt cứng trong cổ họng. Ngài cảm thấy đầu Ngài biến lớn ra, không thở được vì trong cổ họng như có vật gì chận ngang. Ngài dùng sức khạc mạnh, sau những cơn ho, Ngài nhổ ra cả đàm lẫn nhiều chùm lông và từ đó Ngài được lành bệnh." Thầy chỉ nhờ nghĩ thầm : “Con đã hiến trọn cuộc đời cho Phật Pháp, nếu như Chư Phật thấy con chẳng còn giúp ích được gì, con sẽ hoan hỉ từ giả cõi đời này, nhưng nếu chúng sanh còn cần đến con, thì con tin tưởng rằng con sẽ lành bệnh mà không cần chữa trị gì cả.” Thầy tự đề cao và đánh bóng , vì sợ thầy chết khi chúng sanh còn cần đến thầy chữa trị nên chư Phật phải cứu bằng cách cho khạc ra đàm và chùm lông. Thật là ĐẠI HOANG ĐƯỜNG không thể tưởng tượng được. Như Lai chưa bao giờ chữa trị bệnh cho ai , chưa bao giờ khấn vái , nằm mộng cho chư Phật cứu bệnh ai . Bệnh của Như Lai chữa là bệnh TÂM , tất cả do tâm tạo chứ không phải các thứ bệnh nang y về thể xác , ngoài da hay nội tạng , những căn bệnh đó chỉ có Đại Thừa - Tịnh Độ học đòi Chúa Jesus mà tuyên truyền mỵ dân mà thôi. Nói chung thì đại khái những điều giúp đở , cứu vớt , chữa bệnh thì không thiếu trong cuộc đời của thầy. Chắc thầy không thuộc hay không bao giờ học kinh Ngài Thích Ca dạy :"10 điều Tâm Niệm trong kinh Luận Bảo Vương Tam Muội" : -Điều 1: Nghĩ đến thân thể thì đừng cầu không bệnh khổ , vì không bệnh khổ thì dục vọng dễ sanh. Hãy lấy bệnh khổ làm thuốc thần. -Điều 2:Ở đời đừng cầu không hoạn nạn , vì không hoạn nạn thì kiêu xa nổi dậy. Hãy lấy hoạn nạn làm giải thoát. Vậy thì trong kinh Pháp Hoa phẩm Phổ Môn tụng Cầu An làm gì? Có ai tin rằng bất cứ hoạn nạn , muốn sanh con chi có con nấy ,con gái hay con trai tùy thích ...... chỉ cần cầu Quán Âm là thoả mãn ngay. Điều ấy Quan Âm của Đại Thừa đã dẹp bỏ không biết bao nhiêu bệnh viện , Bác sĩ hành nghề sản khoa , chuyên siêu âm , phá thai , nạo thai khi thấy không thoả mãn về con trai hay gái. Tại sao không niệm Quán Âm để sanh con trai như ý muốn có phải đở mất công , tốn của không? Những loại kinh như thế được Đại Thừa in ấn , loan truyền , đọc tụng hàng ngàn năm nay vẫn có người tin. Một điều hoàn toàn phản khoa học mà không bao giờ thấy trong kinh Như Lai dạy. Những vấn đề mê tín dị đoan còn nhiều , tôi sẽ đề cập sắp đến. Mục đích của Đại thừa là ru ngũ con người , làm cho nhân loại trở nên bi quan yếm thế mà phải nương nhờ và cúi đầu cầu nguyện các Phật Tàu A Di Đà , Quán Âm để được cứu độ tức là nhờ Trung Hoa giúp đở , đè đầu làm nô lệ . Vì sao tôi nói thầy Thích Tuyên Hóa là CÁN BỘ tôn giáo cao cấp. Vì thầy lên đến chức Hòa Thượng , thầy là tu sĩ cốt cán người Hoa và đi truyền đạo Đại Thừa một cách mạnh mẽ khắp Châu Á , ngoài ra những sách , DVD bài giảng được phổ biến ( cho không biếu không ) khắp năm châu. Vậy thầy không phải là cán bộ thì gọi là gì mà bà annsie nhảy đựng cho là chụp mũ và đòi giải thích. Phải chăng danh từ " Cán bộ " làm bà nhạy cảm chăng? Vì hai chữ này chỉ có Cọng Sản mới dùng chăng? Tăng đoàn , Tỳ kheo , Tu sĩ , cán bộ....... dù dưới hình thức nào cũng là nhân viên cốt cán tức là CÁN BỘ của một tập thể mà thôi. |
|
nhathua
Platinum Member Join Date: Nov 2007 Số Điểm: 4036 |
Nhất thiết duy tâm tạo Kinh Hoa Nghiêm: “Nhược nhơn dục liễu tri, tam thế nhất thiết Phật, ưng quán pháp giới tánh, nhất thiết duy tâm tạo”. Do tâm sanh, nên các pháp mới sanh. Do các pháp sanh, cho nên tâm mới sanh." Quote :
Chánh pháp cũng là duy tâm tạo, mạt pháp cũng là duy tâm tạo , “Nhất thiết” bao gồm tất cả pháp, đâu có phân biệt chánh pháp hay mạt pháp! Do tâm của mình chấp thật thành có. Tổ Sư Thiền tông nói “Có thể chuyển mạt pháp thành chánh pháp”; Thượng căn, hạ căn, cũng do tâm chấp thật thành có phân biệt, nên Tổ Sư nói “chuyển hạ căn thành thượng căn”. “Phàm phu phân biệt "CHÁNH, TÀ" không phải là cái thấy của bậc chứng trí. Phàm phu sa vào sự phân biệt tướng, các bậc đã chứng thì không thế.” Đức Sơn Tuyên Giám (zh. déshān xuānjiàn 德山宣鑒, ja. tokusan senkan), 782-865, là Thiền sư Trung Quốc, Một trong những Thiền sư lỗi lạc nhất đời Đường. Những lời dạy của Sư rất lạ lùng, khó hiểu, chỉ có bậc thượng căn mới có thể hội đôi phần Thích Thanh Từ: Thiền sư Trung Hoa I-III. TP HCM 1990, 1995. |
|
chanhphap84
Loyal Member Join Date: Sep 2008 Số Điểm: 1549 |
Quote :
|
|
khuclunglinh
Super Member Join Date: Aug 2008 Số Điểm: 14734 |
là RẸT RẸT RẸT .. ehhêh
xé toang trang giấy luôn . ehhêhhhe . ehhêhhhe hehhehhe ... hic hic . ehhêhh |
|
nhathua
Platinum Member Join Date: Nov 2007 Số Điểm: 4036 |
Quote :
Nếu không biết cũng đừng hỏi Tâm người khác là Tâm Vọng Tưởng Kiến Chấp. |
|
wagirlo6
Loyal Member Join Date: Jun 2011 Số Điểm: 1662 |
Quote :
Vô duyên từ, giúp ích đâu cần phải tính toán kiểu ni? Đại sư Tăng Triệu huấn thị rằng: "... Kẻ ham bên ngoài là chấp trần, kẻ ham bên trong là chấp thân, kẻ ham thấy nghe là chấp tâm, dựa theo lục trần là dục giới, dựa theo hình tướng là sắc giới, dựa theo tâm so đo là vô sắc giới, diệt ba loại này gọi là đạo đế, hễ diệt đế tức là đạo vậy. Nhưng cái đạo này chỉ là phương tiện tạm thời, chưa phải là chánh, tam giới hư vọng chẳng thật, lục đạo như mộng huyễn vô vật. Người đạt đạo chẳng bỏ một pháp, chẳng đắc một pháp, chẳng tu một pháp, chẳng chứng một pháp, tự tánh thiên chơn trong sạch, gọi là đại đạo..." Kakaka Good Luck! |
|
khuclunglinh
Super Member Join Date: Aug 2008 Số Điểm: 14734 |
Quote :
- Tại sao xé trang giấy ?? - Tại vì cái gì cũng LẤY TỪ KHÔNG KHÍ, hỏng phải ĐẠO của tui . ehhêhh e . ehehheh ehhehheh .. hic hic . ehhêhh |
|
kien-tanh
Loyal Member Join Date: Jan 2005 Số Điểm: 1016 |
Quote :
|
|
kien-tanh
Loyal Member Join Date: Jan 2005 Số Điểm: 1016 |
Quote :
|
![]() |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
|
|
|