![]() |
Quick Language Chooser: |
|
Geoge
Gold Member Join Date: Sep 2003 Số Điểm: 2831 |
HAY ÂM MƯU <<BIẾN ĐẢNG THÀNH ĐẠO ! VÀ BIẾN ĐẠO THÀNH ĐẢNG !>>
Con rắn Đỏ vô cùng hung hiểm Lạy lục Nga Tàu không nề ******* nhục Con rắn Hồng dù lột xác cũng không Thoát khỏi lưới trời lồng lộng mênh mông Lẽ cùng thông huyền bí vô cùng ..... Có những con người giả đui ,điếc thầm câm Song rất thính và nhìn xa rất tốt Tâp thơ Vô Đề & Khuyết Danh Nực cười cho lũ bàng quan Cờ tan lại muốn hai hàng sang xe Lại còn áo mũ xum xoe Còn ra xe ngựa màu mè khoe khoang Thôi thôi mặc lũ thằng hề ! Gió mây ta lại đi về gió mây Cơ Bút của Linh Mẫu Chúa Liễu |
|
Geoge
Gold Member Join Date: Sep 2003 Số Điểm: 2831 |
BIẾN ĐẢNG THÀNH ĐẠO ! VÀ BIẾN ĐẠO THÀNH ĐẢNG.
Theo tiết lộ của Bùi Tín cựu Đại Tá Tổng Biên Tập báo Quân đội nhân dân. Vào năm 1957,CSBV lựa chọn trong đám bộ đội Bắc Việt những người Thông minh có trình độ cho học thuộc lòng kinh phật và kỷ thuật hoạt động khủng bố,tình báo ,cao troc dau,mac ao ca sa ,đi xe đạp vượt Trường Sơn xâm nhập vào các chùa kể từ vĩ tuyến 17 trở vào Nam nhằm biến các chùa trở thành hang ổ của Việt cộng và cũng là nơi chứa vũ khí,mìn ,lựu đạn và truyền đơn để chống lại chính quyền Ngô Đình Diệm Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất hoạt đồng nằm vùng đánh phá các chính quyền quốc gia để tiếp tay hỗ trợ cho Cộng sản .Thích Minh Châu cầm đầu Phật Học Viện Vạn Hạnh ,chuyên môn đào tạo cán bộ công an sư quốc doanh để làm <<giám tự >> cai quản các chùa chiền quốc doanh.Cần phải tiêu diệt đảng viên cán bộ Cộng sản trá hình làm sư quốc doanh cùng lúc với sự tiêu diệt chế độ và đảng Cộng sản 1 .Năm 1963 đến 1975 ,Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN) đã đánh phá Quốc Giia và chính quyền miền Nam bằng đủ kiểu ,đủ cách ,bằng vũ trang ,nội chiến ,đảo chính ,nằm vùng cho đến khi miền Nam sụp đổ ngày 30-4-1975.Trong hai tháng 3 và 4 năm 1975 và cho đến sáng ngày 30/4/1975,tăng ni GHPGVNTN từ Huế ,Đà Nẵng ,Khánh Hoà ,Đà lạt ,Cần Thơ ;những Miền Vạn Hạnh ,Vĩnh Nghiêm và Ấn Quang đã cầm cờ Phật giáo ra đón bộ đội Cộng sản Bắc Kỳ từ Huế vào đến Sài Gòn ,Cần Thơ ,để chiếm miền Nam. Sau ngày 30/4/1975 ,GHPGVNTN đã <<hiện nguyên hình >>là đảng Cộng sản trá hình ,hay là một công cụ gián điệp nằm vùng ,đặc công Cộng sản ,cực kỳ nguy hiểm cho Tổ Quốc Việt Nam5 Last edited by Geoge; 06-06-2012 at 04:30 AM.. |
|
Geoge
Gold Member Join Date: Sep 2003 Số Điểm: 2831 |
Năm 1990 ,Cộng sản Đông Âu rồi Liên Xô sụp đổ .GHPGVNTN quýnh quáng ,cuống cuồng âm mưu trở lại thành <<Đạo Phật >> và xoá bỏ vết tích Đảng Cộng sản .Nhưng hỡi ơi !Các thành tích hoạt động Cộng sản thắng lợi vẻ vang của GHPGVNTN đã đi vào lịch sử .Nhân dân Việt Nam cũng đặt cho cái tên <<quốc doanh Cộng sản >>.Lại còn chuctước địa vị trong Mặt Trận Tổ Quốc và Trung Ương Đảng Cộng sản và các cấp bậc quan trọng trong Tổng Cục Phản Gián ...thì làm sao xoá bỏ?
Sau cuộc đảo chính và Tổng Thống Diệm bị giết ngày 2/11/1963;Liên Phái Phật Giáo họp tại chùa Xá Lợi hai ngày 31 -12-1963 và 1-1-1964 để <<thống nhất >>thành Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất (GHPGVNTN).Sau đó tăng ni quốc doanh xúc tiến mọi hoạt động và kế hoạch tranh đấu chính trị và bạo lực thật nhanh để đuổi Mỹ và cướp chính quyền khi tình hình quân sự chuyển mạnh và Mỹ có thể mang quân vào miền Nam Ngày 14-1-1964,Chủ tịch nước Dương Văn Minh ký giấy phép hoạt động cho GHPGVNTN.Hai ngày sau,Dương văn Minh ra lệnh thả hết tù Cộng sản .Trong số này có gián điệp nằm vùng Vũ Ngọc Nha ở trong tổ tình báo chiến lược bí số A-22 ,thiếu tướng Bảy Liếm ,chỉ huy Biệt Động Nội Thành Sài Gòn -Chợ Lớn ,Một đội đặc công chuyên ám sát và phá hoại. Người Mỹ hoảng hồn vì thấy Thích Trí Quang và các tăng ni của GHPGVNTN ra tay quá nhanh ,muốn đảo chính luôn cả Hoa Kỳ !Họ liền mời tướng Nguyễn Khánh từ Quân Đoàn 2 về Sài Gòn làm một cuộc đảo chính ,sau gọi là Chỉnh Lý ;ngày 30-1-1964 ,để lật đổ Dương Văn Minh và dẹp bỏ các tướng thân với GHPGVNTN Ấn Quang như Đỗ Mậu ,Tôn Thất Đính và các tướng thân Pháp như Trần văn Đôn ,Mai Hữ Xuân ,Lê văn Kim.Chính trong dịp này người Mỹ đã biết rõ Dương Văn Minh là Cộng sản nằm vùng là tay sai ,dưới quyền chỉ đạo Thích Trí Quang.Nhưng họ tính có thể lợi dụng được Minh bằng cách giả bộ như không biết gì ! Thích Trí Quang và tập thể tăng ni GHPGVNTN tức tối lồng lộn như điên cuồng .Chúng thấy lật đổ Tổng Thống Diệm thành công và sắp cướp chính quyền chiếm được miền Nam đến nơi ,mà nay bị người Mỹ làm cho hư hỏng hết .Chúng liền chỉa mũi dùi tấn công vào chính quyền miền Nam và người Mỹ bằng biểu tình ,tranh đấu ,xuống đường ,kể cả xúi dục quân đội ly khai nội chiến . |
|
phamvu
Member Join Date: Sep 2011 Số Điểm: 537 |
Các con chiên lúc nào cũng bênh vực đồng đạo không cần biết tội lỗi của đồng đạo nặng như thế nào .
Hãy cứ nhìn vụ các linh mục, giám mục hãm hiếp các bà sơ, nữ tín đồ và nhưt là hãm hiếp các em bé, họ vẫn 1 mục chối tội , dấu diếm bao che cho nhau . Vụ này nổ lớn cả thế giới đêù biết . Giáo Hoàng đã ra lịnh cho các giáo xứ phải dấu nhẹm, giữ yên lặng các tội lỗi này nếu không muốn bị giáo hội trừng phạt . Nhục nhã ! Last edited by phamvu; 06-05-2012 at 07:17 AM.. |
|
Tâm_ma
Gold Member Join Date: Sep 2010 Số Điểm: 3425 |
CSVN và Trung Cộng kế hoạch " Cộng Sản Hóa " Hoa Kỳ. CSVN dùng PG tại hải ngoại làm bàn đạp tiến công chủ nghĩa CS vào Hoa Kỳ. |
|
Geoge
Gold Member Join Date: Sep 2003 Số Điểm: 2831 |
2.Một số tài liệu dưới đây được trích từ cuốn <<Việc Từng Ngày >> của học giả Đoàn Thêm .Tôi xin cảm ta học giả Đoàn Thêm đã có công ghi chép nhiều sự kiện lịch sử .
Ngày 27/3/1964,Thích Trí Quang ra lệnh thành lập <<Hội Đồng Nhân Dân Cứu Quốc >> tại Huế và ra báo Lập Trường Đấu Tranh .Sau đó lại lập thêm Lực Lượng Tranh Thủ Cách Mạng (LLTTCM),nhằm đấu tranh vũ trang bạo động cho đến khi chiếm được vùng Thừa Thiên -Huế với sự hỗ trợ của lực lượng quân đội Bắc Việt từ bên kia vĩ tuyến 17 ,chỉ cách Huế khoảng 100 cây số .LLTTCM đã hoạt động bí mật từ trước ,nhưng đến nay mới ra công khai. Thích Trí Quang cũng xúi dục được một số sĩ quan và quân đội ,cảnh sát VNCH ,kể cả Thị Trưởng Đà Nẵng ,theo về phe nổi loạn của y .Chính nhờ số quân nhân vũ trang này mà cuộc tranh đấu đánh phá chính quyền Quốc Gia đã trở thành nội loạn,nội chiến như Thích Trí Quang mong muốn .Y muốn chứng tỏ với Hoa Kỳ và thế giới rằng miền Nam hoàn toàn bất ổn và ung thối chính trị và nhân dân không ủng hộ chính quyền Quốc Gia .Chính quyền Quốc Gia hoàn toàn bất lực ,không được lòng dân và không đủ khả năng cai trị. Ngày 20-11-1964 ,các sư GHPGVNTN Thích Trí Quang ,Thích Tâm Châu ,Thích Pháp Tri ,Thích Thiện Hoa khởi sự tuyệt thực để kích động phật tử biểu tình kéo đến trước toà Đại sứ Mỹ ở Sài Gòn với khẩu hiệu <<Hãy để cho dân tộc Việt Nam tự quyết >> |
|
Geoge
Gold Member Join Date: Sep 2003 Số Điểm: 2831 |
Đêm 23-11-1964 LLTTCM chỉ huy một đoàn biểu tình gồm thanh niên ,sinh viên phật tử kéo đến Phòng Thông Tin Mỹ tại Huế và đốt cháy Thư viện Mỹ với hơn 5,000 cuốn sách .Phó Lãnh sự Mỹ tại Huế ANTHONY lAKE ,sau này là cố vấn An Ninh cho Tổng Thống Bill Clinton đến chữa cháy cũng bị ném đá.
Ngày 8-3-1965 ,trong khi các toán Thuỷ Quân Lục Chiến Mỹ đầu tiên đổ bộ Đà Nẵng thì thượng toạ Thích Quảng Liên <<thuyết pháp >> ở chùa Ấn Quang giải thích về chủ trương của phong trào Bảo Vệ Hoà Bình và hạnh phúc dân tộc ;các lực lượng Bắc Việt phải rút về Bắc ,các lực lượng MTGPMN giải giới và chấm dứt chiến tranh ,quân đội Mỹ phải rời khỏi Việt Nam ,vấn đề thống nhất Việt Nam sẽ do dân tộc Việt Nam tự giải quyết . Ngày 9-4-1965,hội thảo tại Dinh Gia Long Quôc` Trưởng ,Thủ Tướng ,Chủ Tịch Hội Đồng Quốc Gia Lập Pháp về cuộc khủng hoảng chính trị do GHPGVNTN Ấn Quang gây ra. Hơn 3 tháng sau khi quân đội Mỹ đổ bộ thì người Mỹ mạnh tay thành lập chính quyền quân sự .Ngày 14-6-1965 ,Hội Đồng Quân Lực thành lập một chính quyền quân sự do Trung Tướng Nguyễn văn Thiệu giữ chức Chủ Tịch Uỷ Ban Lãnh Đạo Quốc Gia <<tổng thống >>.Thiếu tướng quân sự Nguyễn Cao Kỳ giữ chức Chủ Tịch Uỷ Ban Hành Pháp Trung Ương <<thủ tướng >>.Thích Trí Quang và GHPGVNTN tức tối ,giận giữ như điên cuồng .Nhưng cũng phải sang đầu năm 1966 GHPGVNTN mới được ....Mỹ (?)bật đèn xanh ,cho phép tranh đấu mạnh mẽ để đuổi Mỹ và gọi đó là hình thức tranh đấu dân chủ ! |
|
phamvu
Member Join Date: Sep 2011 Số Điểm: 537 |
Con chiên hãy đọc những nhận định sau đây :
TYRANTS - History's 100 Most Evil Despots & Dictators Ngo Dinh Diem - President of South Vietnam - From exile he returns as Prime minister in Bao Dai's government in South Vietnam. 1955 Ousts Bao Dai in fixed election; declares himself a republic & names himself president. Ruthlessly repressed political dissenters * religious factions, and installed members of his family in important jobs. Responds to failed coup with brutal repression, killing hundreds of Buddhists on the grounds they are aiding the Communist North. BẠO CHÚA - 100 Kẻ Hôn Quân và Độc Tài Nhất Trong Lịch Sử Ngô Đình Diệm - Tổng Thống miền Nam Việt Nam - Từ lưu đày trở về làm thủ tướng cho chính phủ Bảo Đại - Trong cuộc bầu cử gian lận ông Diệm đã lật đổ Bảo Đại, tự xưng là đứng đầu nền Cộng Hòa và đứng lên làm tổng thống. Đã đàn áp vô nhân đạo các bất đồng tư tưởng chính trị và tôn giáo, xếp đặt thân nhân vào các vị trí quan trọng trong chính quyền. Ông Diệm trả đũa man rợ các cuộc biểu tình chống đối, sát hại hàng trăm tín đồ Phật Giáo bằng cách vu cáo cho họ là đã giúp Cộng Sản. Nigel Cawthorne ---------------- Dennis Bloodworth - Phóng viên kỳ cựu Anh Quốc, viết phóng sự và phân tích chuyên nghiệp về chiến tranh Đông Nam Á "Cho tới năm 1963 mật vụ của Diệm đã bắt giữ hoặc đẩy vào tay những kẻ thù hầu như mọi người quốc gia có tên tuổi đã chiến đấu cho tự do của đất nước trong 20 năm trước. Ông ta và gia đình mình đã đàn áp mọi đối lập, chất đầy nhà tù, bịt miệng báo chí, gian lận bầu cử, và bám vào quyền lực." ---------------- Avro Manhattan - Nhà văn Ý, triết gia, nghiên cứu gia về tình hình thế giới "Ông Diệm đã biến cải ngôi vị tổng thống thành chỗ cho nhà độc tài Công giáo, man rợ nghiền nát những đối lập chính trị và tôn giáo. Đặt quyền lợi quốc gia ra đằng sau để đẩy mạnh quyền lợi tôn giáo của ông ta, kết quả là nhà độc tài Diệm đã đưa đất nước mình xuống vực thẳm." ---------------- Joseph Buttinger - Cố vấn của Ngô Đình Diệm Gọi Diệm là phát xít thì không thích hợp vì, tuy chế độ Diệm có tất cả những sự xấu xa của chế độ phát xít, Diệm lại thiếu cơ sở ủng hộ từ người dân mà Hitler và Mussolini đã có thể tập hợp được." ---------------- Richard J. Barnet - Tác giả Mỹ, luật sư, nhà phân tích, viết bài cho New York Times "Điều quan tâm chính của chính quyền Diệm là sự an toàn của chính quyền mình. Ông Diệm sợ rằng cuộc bầu cử dự định tổ chức vào tháng 7, 1956 đưa đến sự thắng lợi của Hồ Chí Minh, không phải vì e ngại sự thắng lợi của CS, nhưng quan trọng hơn là lo sợ cho sự chấm dứt quyền lực của gia đình mình. Và thế ông tránh né việc đó bằng cách xử dụng mọi phương pháp trái nghịch với một chính quyền tự do có thể làm. ---------------- Neil Sheehan - Phóng viên kỳ cựu Mỹ, viết phóng sự và bài phân tích về chiến tranh Việt-Nam, CIA, Pentagon, White House Ngô Đình Diệm đã phạm nhiều sai lầm khi cầm quyền như sử dụng chế độ gia đình trị, để người thân mặc tình tham nhũng. Diệm bổ nhiệm người thân trong gia đình và những người Công giáo vào cấp chỉ huy quân đoàn, hành chánh và cảnh sát. Nông dân ở miền đồng bằng sông Cửu Long thấy mình bị cai trị bởi những tỉnh trưởng, hạt trưởng, bởi những viên chức hành chánh ngoại lai và thường là cao ngạo và tham nhũng." ---------------- John Cooney - Chủ nhà báo, chủ bút, trưởng ban biên tập, nhà thuyết trình thời sự. Drew Parson - Mang nhiệm vụ báo cáo, tường trình. Nhân viên cao cấp trong chương trình viện trợ cho Ngô Đình Diệm. "Tham nhũng trong chính phủ ông Diệm rất cao và cũng làm hại tới uy tín của tổ chức cứu trợ. Ước tính chỉ trong năm 1955 (ngay từ lúc Diệm bắt đầu cầm quyền) chính quyền Eisenhower đã chuyển vào Việt Nam trên 20 triệu đô-la viện trợ giúp người tị nạn Công giáo. Không thể tránh được, có quá nhiều gắn ghép và tham nhũng trong việc phân phối thực phẩm, thuốc men, và các đồ dùng khác tới các làng mạc. Tờ National Catholic Reporter đã phúc trình những sự lạm dụng của Tổ chức Cứu trợ Công giáo trong nhiều bài mà một bài có đầu đề là: "Việt Nam 1965-1975. Vai trò của Tổ chức Cứu trợ Công giáo: Công trình của Chúa hay của CIA?" Những sự lạm dụng bị phanh phui gồm có: dùng viện trợ để truyền đạo, chỉ giúp những người Công Giáo tuy viện trợ là cho tất cả mọi người, đồng nhất hóa với quân lực, và đem cho lính riêng của ông Diệm thay vì cho dân sự đúng theo mục đích của viện trợ." ---------------- John F. Kennedy - Cố Tổng Thống Hoa Kỳ "Những gì tôi muốn nói về ông ta rất ngắn gọn. Diệm chỉ là kẻ bất tài, tham nhũng, man rợ" Khi đại sứ Mỹ Henry Cabot Lodge than thở với Kennedy về sứ mạng khó khăn của mình ở Việt Nam gặp phải ông Diệm kém hiểu biết báo hại, Kennedy chán nản đồng tình buông thõng một câu như trên: "Not much that I could say about Diem, a few words perhaps, inept, corrupted, and brutal". ---------------- Thomas D. Boettcher - Chính trị gia, phân tích gia, tác giả sách về thời sự và chiến tranh "Trong 10 đô la viện trợ thì có đến 8 đô la đã được dùng cho nội an chứ không dùng cho công tác chiến đấu chống du kích Cộng Sản hay cải cách ruộng đất. Diệm lo lắng về những cuộc đảo chánh hơn là lo về Cộng sản. Kết quả là những biện pháp đàn áp càng ngày càng gia tăng, khiến sự bất mãn của người dân đối với Diệm cũng mỗi ngày mỗi tăng theo, dù rằng ông Diệm làm đủ mọi cách để dập tắt sự bất mãn này trong dân chúng. Hàng triệu nông dân ở những vùng quê xa trở thành cách biệt đối với Diệm. Cộng Sản thừa nước đục gia tăng hoạt động. Và những biện pháp đàn áp của Diệm cũng gia tăng theo cùng nhịp độ, rất hung hãn trong việc trấn át dân quê nhưng lại không hiệu quả trong việc chống lại Cộng Sản. Nhiều ngàn người bị nhốt vào tù. Cho tới năm 1960, điều khác biệt duy nhất giữa hai chính quyền Ngô Đình Diệm và Hồ Chí Minh là ở những lá cờ của họ." ---------------- Bernard B. Fall - Sử gia lừng danh người Áo. Chính trị gia chuyên về xung đột Đông Nam Á "Tính hiếu chiến của ông Ngô Đình Diệm thuộc loại trầm trọng. Đức tin của ông ta không có tính chất từ ái theo cách diễn tả các tông đồ, mà là tính hiếu chiến tàn nhẫn của một quan tòa Tây Ban Nha Torquemada thời tòa án dị giáo. Quan điểm của ông Diệm về chính quyền không có tính chất của một tổng thống theo hiến định của một nước cộng hòa, mà giống khuôn một bạo chúa theo truyền thống quan lại phong kiến. Chính ông Diệm cũng tự hào về sự háo chiến sắt máu của mình. Một linh mục khi nói chuyện với ông ta muốn nhấn mạnh về ảnh hưởng văn hóa Pháp đối với ông Diệm, đã dùng những từ ngữ như 'tín ngưỡng của chúng ta', thì Diệm thản nhiên trả lời rằng: 'Ông phải biết rằng tôi tự xem mình như là một người Công Giáo Tây Ban Nha', có nghĩa rằng ông ta là đứa con của một đức tin hung hăng hiếu chiến, không giống một tín đồ dễ dãi và khoan dung theo như cách miêu tả một tín đồ theo hệ phái Công giáo Gallican." ---------------- Đây là vị cố vấn trẻ thời đại mới, am hiểu tình hình chính trị và lịch sử thế giới. Khi Afghanistan chuẩn bị đưa Karzai lên chức vị tổng thống, ông Kilcullen đã nghiêm khắc cảnh báo vì sợ rằng nếu bất cẩn sẽ lập ra một Ngô Đình Diệm thứ hai. Đây là cảm tưởng của Kilcullen về ông Diệm. David Kilcullen - Cố vấn cơ quan chống đặc công và khủng bố Ông Diệm mang nhiều tai tiếng và làm việc không hữu hiệu. Ông ta có một gia đình tham nhũng. Và ông đã đẩy những người dân ra cách xa mình. Con người Diệm lúc nào cũng bần thần bức rứt, mang đầy ảo giác và không bao giờ nhìn vào hiện thực. |
|
phamvu
Member Join Date: Sep 2011 Số Điểm: 537 |
Chánh phủ Diệm đã mưu toan ép buộc người dân VN cải đạo sang cái đạo Việt Gian thiên chúa giáo . Sau đây chỉ là vài bằng chứng việc làm của chánh phủ Ngô Đình Diệm :
1. Tỉnh Quảng Ngãi: “Chính quyền đã bắt hai Phật tử Hà Thừa và Đỗ Trọng cho “học tập” dài hạn tại Trại Cải Huấn. Ngày 12/10/1961 lại bắt thêm hai Phật tử Dương Khanh và Nguyễn Hữu Khánh (nhân viên trong ban trị sự Phật Giáo) đem về Trại Cải Huấn “học tập” dài hạn. Ngày 12/12/1961 Hội Đồng Xã Sơn Trung Sơn Trung đã tổ chức một lớp học tập về Thuyết Duy Linh trong bốn ngày tại Thôn Hà Nhaị Sau khóa học tập chính quyền địa phương đã bắt buộc các Phật tử phải bỏ Phật Giáo và ký giấy theo Thiên Chúa Giáọ Ngày 19/10 năm Tân Sửu (1962) Phật tử Phạm Thơ 52 tuổi vô cớ bị bắt đưa vào Trại Cải Huấn giam hơn 3 tháng. Viên quản đốc trại cải huấn rỉ tai cho ông Thơ biết nếu chịu bỏ Phật Giáo và ký tên theo Thiên Chúa Giáo thì sẽ được thả ngay tức khắc. Vì gia đình đông con lại nghèo và nhất là đương ở trong hoàn cảnh tù đày bất đắc dĩ ký giấy theo Thiên Chúa Giáọ Quả như lời viên quản đốc nói, một giờ sau ông được thả ngaỵ Nhưng sau khi đã được về với gia đình, ông Thơ không chịu được sự cắn rứt của lương tâm nên đã nhất định trở về với Phật Giáọ Ngày 20/11/1961 tại Xã Sơn Mỹ, Quận Sơn Tịnh một số Phật tử là Nguyễn Ngạt, Ngô Phong, Đỗ Hoài, Nguyễn Đài, Võ Trung, Nguyễn Văn Đường, Nguyễn Ký đã bị hai ông Lưu Truyên và Lê Đạt là người Thiên Chúa Giáo, đại diện cho chính quyền địa phương lạm dụng chức vụ của mình bắt những người nói trên phải rửa tội và đe dọa nếu không chịu nghe theo sẽ bị bắt đi trại cải huấn ba tháng. Ngày 20/8/1961 Khuôn Hội Phật Giáo Kim Sa thuộc Xã Sơn Kim, một số đạo hữu là: Hà Ngu, Phạm Phẩm, Trần Đến, Nguyễn Thị Lễ, Nguyễn Chẩn, Nguyễn Nhung đã bị ông thôn trưởng Hà Sơn Mai và hai cán bộ truyền giáo Thiên Chúa Giáo đến tận từng nhà bắt ký giấy theo đạo Thiên Chúạ Họ ngang nhiên đưa ra điều kiện nếu chịu ký giấy gia nhập Thiên Chúa Giáo sẽ được sống yên ổn làm ăn, còn trái lời sẽ bị ghép vào thành phần tình nghi là cán bộ cộng sản và sẽ bị bắt về trại cải huấn giam giữ. Năm 1960 Thày Thích Minh Tịnh tục danh là Lê Hồng Vân tọa chủ Chùa Phước Long ở Thôn Lộ Bàn, Xã Phổ Bình, Quận Đức Phổ, vô cớ bị bắt giam tra tấn cực kỳ dã man và bị vu khống là cán bộ cộng sản. Sau một thời gian tra tấn tù đày, Thầy Thích Minh Tịnh được trở về chùa mang theo nhiều vết thương và bệnh tật trên mình. Nhưng được ít lâu Thày lại bị bắt và bi vu khống là xâm phạm thuần phong mỹ tục (với phụ nữ). Đứng trước sự vu khống trắng trợn này người phụ nữ bị tình nghi dan díu với Thày Thích Minh Tịnh đã hơn một lần làm đơn kêu oan cho Thày lên tòa án do đấy Thày mới được phóng thích. Nhân Ngày Thành Đạo (tức ngày 13-1-1962) Chi Công An Quận Đức Phổ lại bắt Thày Thích Minh Tịnh, tra tấn cực hình rồi hạ ngục với tội mà họ tự dựng đứng lên là Thày tiếp tế cho Việt cộng.” (*) 2. Tỉnh Bình Định: “Ngày 15/13/1961 tại Vức Diêm Vân thuộc Khuôn Hội Phước Thuận, Quận Tuy Phước, các Phật tử là Nguyễn Giang, Trần Tích Trần Cang bị ghi vào danh sách di dân mặc dầu những người này thuộc hạng giàu có nhất trong vùng. Nguyên do chỉ vì họ đã bỏ tiền làm chùa và là Phật tử. Ngày 12/12/1961 tại Thôn Quảng Vân, Xã Phước Thuận, Quận Tuy Phước những đạo hữu là Trần Thích, Trần Cũng, Trần Chim, Lê Có là những người giàu có nhất vùng nhưng bị bắt đi di dân chỉ vì họ là những người theo đạo Phật. Ngày 21/11/1961 ông Nguyễn Đức Chỉnh mang thẻ căn cước số T300048. A001077 tại Thôn Lạc Điền, Xã Phước Thắng, Quận Tuy Phước, công an tới nhà tịch thu thẻ căn cước và bắt buộc phải di dân, chỉ vì ông là một huynh trưởng Gia Đình Phật Tử. Ngày 15 và 16/11/1961 công an Xã Phước Thắng, Quận Tuy Phước đã thu giấy kiểm tra các đạo hữu ở các Khuôn Lạc Điền: Gia đình đạo hữu Nguyễn Vi 4 thẻ, gia đình Trần Ân 2 thẻ, gia đình Nguyễn Văn Cương 2 thẻ, gia đình Bùi Xuân Bình 4 thẻ, gia đình Trần Cao Thăng 1 thẻ; tại Vức Hội, Phổ Đồng: Gia đình Võ Lý Bá 2 thẻ, Nguyễn Bong 5 thẻ, Lê Thị Ngưu 3 thẻ, Võ Thị Phiếm 1 thẻ; Vức Hội An Lợi: Gia đình Lê Tòng 4 thẻ, Trần Khánh Đinh 2 thẻ, Phạm Thẩm 2 thẻ. Tổng số đạo hữu bị thu thẻ căn cước là 33 ngườị Những người này đều bị bắt đi di dân vì họ là Phật tử.” 3. Tỉnh Phú Yên: “Ngày 24/6 năm Tân Sử, tại Xã Xuân Phước, Quận Đồng Xuân, có một ông thày đến giảng đạo Thiên Chúa tên là Tùng. Đã cấu kết với tên Phan Khằn là trưởng ban quản trị Làng Phước Hòa, bắt hai đạo hữu Trần Thư và Mai Phước Hữụ Ông Khằn lại còn đe dọa nếu không chịu rửa tội thì đừng trách là không nói trước. Ông Võ Oanh pháp danh Tâm Tiếng, 41 tuổi, thẻ kiểm ra số 20A.0664 cấp ngày 30/10/1955 tại Tuy Hòa và vợ là Lê Thị Bàn pháp danh Tâm Kính cùng ở Làng Trường Thạnh, Xã Hòa Vinh đều bị bắt ra quận giam ngày 24/1/1962 và buộc phải theo Thiên Chúa Giáo mới được thạ Bà Lương Thị Phượng 30 tuổi, kiểm tra số 31B.0030 tại Thôn Phú Thạnh, Xã Hòa Quang, ủy viên Tỉnh Hội Phật Giáo Phú Yên. Ngày 20/8/1961 có làm đơn nhờ Tỉnh Hội Phật Giáo Phú Yên can thiệp về việc chồng bà là ông Đặng Dương Oai bị Đặng Sĩ, dân vệ Xã Hòa Quang bắt đi mất tích vào hồi 8 giờ sáng ngày 21/1/1961 mãi tới nay không thấy tin tức. Nguyên do chồng bà bị bắt chỉ vì là người có công với Phật Giáo tại địa phương nàỵ Theo đơn thưa của Ban Trị Sự Khuôn Hội Phật Giáo Hòa Vinh ngày 27/11/1961 v/v chính quyền địa phương đã bắt cóc thủ tiêu các hội viên dưới đây: a) Lê Đức Ngưng b) Võ Cho c) Một số hội viên không ở trong ban quản trị khuôn hội cũng bị hội đồng xã bắt và buộc phải theo Thiên Chúa Giáo mới cho về. d) Bà Hà Thị Đam 60 tuổi nạp đơn lên Tỉnh Hội Phật Giáo Phú Yên xin can thiệp về việc chồng bà là Nguyễn Chuyển 60 tuổi bị hội đồng xã bắt đi đem chôn sống. Bà Nguyễn Thị Thiện làm đơn thưa về việc chồng bà là Đỗ Thìn bị bắt đi đem chôn sống. e) Ông Võ Xuân Chính cán bộ tư pháp Xã Xuân Phước, Quận Đồng Xuân hăm dọa và bắt giam Phật tử Lê Hồng Hảị Sau khi giam 17 ngày Chính buộc ông Hải phải theo Thiên Chúa Giáo mới toàn mạng sồng. g) Bà Hà Thị Voi, Xã Phước Hòa ngày 12/4/1961 cũng bị Võ Xuân Chính vu cho là Việt cộng và bắt ép phải theo Thiên Chúa Giáo mới toàn mạng sống. h) Ông Trần Kỷ 43 tuổi ở Làng Phú Xuân, Xã Xuân Phước bị Nguyễn Cù và Lê Ngọc Mai thuộc chính quyền địa phương bắt ép phải bỏ Phật Giáo để theo Thiên Chúa Giáo ngày 26/8/1961. i) Khuôn Hội Phật Giáo Xã Hòa Quang có những đạo hữu sau đây đã bị chính quyền địa phương thu thẻ kiểm tra và buộc theo Thiên Chúa Giáo: Trần Di thôn Mậu Lâm, Phan Đích thôn Thạnh Lâm, Ngô Thị Ràng và chồng ở Thạnh Lâm. k) Ông Đỗ Sửa bị Trần Văn Thiện và Lê Năng Đắc bắt tra tấn vu cho là Việt cộng, nếu theo Thiên Chúa Giáo sẽ được thả. l) Bà Nguyễn Thị Đôn và chồng Lê Trung Thành bị Trần Văn Thiện, Lê Năng Đắc, Dương Nhảy bắt giam và ép vào Thiên Chúa Giáo mới thạ” Theo tác giả “Trên đây chỉ là hồ sơ đại cương của 21 vụ trong số 50 vụ của ba Tỉnh Quảng Ngãi, Bình Định và Phú Yên từ năm 1960-1961. Còn những năm về sau chưa kể tới…Dân tộc Việt Nam quen nhẫn nhục chịu đựng, nhưng sức người có hạn mà sự hà hiếp, đàn áp, khủng bố của chính quyền Ngô Đình Diệm ngày một gia tăng quá mức, nên trước sự mất còn của Đạo, họ phải vùng lên công khai chống đối lại bạo lực, chống đối lại cường quyền. Việc phải đến đã đến! “(*) |
|
Tâm_ma
Gold Member Join Date: Sep 2010 Số Điểm: 3425 |
Những PT bị chính quyền bắt vì họ chính là VC nằm vùng. Hầu hết các chùa ở miền Nam VN là ổ đặc công của CS. CS đã lợi dụng PG để tấn công chính quyền Miền Nam VN. |
|
Geoge
Gold Member Join Date: Sep 2003 Số Điểm: 2831 |
Thích Trí Quang không biết cái bẫy chính trị đa diện ,nhiều mặt của người Mỹ .Thích Trí Quang cũng không hiểu ẩn ý chiến lược của người Mỹ .Người Mỹ bật đèn xanh cho Trí Quang tha hồ đánh phá chính quyền Quốc Gia và Mỹ .Nhưng đồng thời họ cũng quan sát thái độ và hoạt động Cộng sản và chống Mỹ ,chống người Quốc Gia của GHPGVNTN Ấn Quang
Từ ngày 21-3-1966 ,các sinh viên ,học sinh và phật tử của GHPGVNTN ở Huế ,Đà Nẵng biểu tình xuống đường để chống <<quân phiệt >>Nguyễn Cao Kỳ ,chống Mỹ <<can thiệp >>vào nội bộ Việt Nam (đánh Cộng sản ),và đòi thành lập chính phủ dân sự(theo ý kiến của GHPGVNTN). Ngày 13-3-1966 ,Viện Hoá Đạo GHPGVNTN họp báo xác định lập trường và ra lệnh cho chính phủ Việt Nam Cộng Hoà ;<<các tướng nào có công với cách mạng (lật đổ Đệ Nhất Cộng Hoà và giết Tổng Thống Diệm )dù ở trong nước ,ngụ ý các tướng Tôn Thất Đính ,Trần văn Đôn ,Mai Hữu Xuân ,Lê văn Kim hay ngoại quốc ,ngụ ý Dương văn Minh ,phải được trả lại quân đội để lập chính phủ đoàn kết !>> Ngày 23-31966 ,tại Huế ,Đà Nẵng và nhiều tỉnh miền Trung xảy ra liên tiếp những vụ đình công bãi thị và bài Mỹ .Nhiều trụ sở Mỹ tại Huế đóng cửa đề phòng sự phá phách.Hàng vạn sinh viên và thanh niên biểu tình ở Huế dưới sự tổ chức và động viên của LLTTCM. Ngày 28-3-1966,thủ tướng Nguyễn Cao Kỳ hội đàm với các thượng toạ Thích Tâm Châu ,Thích Thiện Minh về việc thành lập cơ cấu dân chủ . Ngày 31-3-1966 Giỗ Tổ Hùng Vương ,GHPGVNTN Ấn Quang tổ chức biểu tình trước chợ Bến Thành chừng vài ngàn người .Gắn bảng đồng vào tượng Quách Thị Trang .Nhiều biểu ngữ chống chính phủ (quốc Gia) và Hoa Kỳ như Down with U.S .Obstruction ,We Want Independence,Đả đảo chủ trương bóp nghẹt báo chí ..Hình nộm các tướng Thiệu ,Kỳ ,Có bị treo lên pháp trường cát trước chợ Bến Thành . Cùng ngày này ,tại Đà Nẵng ,Huế ,vẫn có biểu tình tuần hành ,với những biểu ngữ ;Nước Việt Nam của người Việt Nam -Người Mỹ gây rối cho nhân dân Việt Nam .Có khá nhiều binh sĩ và một số cảnh sát tham gia biểu tình . Ngày 2-4-1966,sau buổi <<thuyết pháp >> của Đại đức Thích Hộ Giác tại Viện Hoá Đạo ,vài trăm người biểu tình kéo đến Phủ Chủ Tịch đường Thống Nhất Sài Gòn và đài phát thanh Phan Đình Phùng (để cướp phá ) nhưng bị binh sĩ ở đây ngăn cản .Nhóm biểu tình hô <<Đả Đảo Thích Tâm Châu ,<<Hoan Hô Hồ Chí Minh>>.Nhóm biểu tình ném đá vào cảnh sát và bị giải tán bằng lựu đạn cay. Ngày nay ,1999 ,Đại Đứ Thích Hộ Giác đã thành Hoà Thượng Thích Hộ Giác ,hiên làm chủ chùa tại Houston Texas ,là Tăng Thống Giáo Hội Tăng Già Nguyên Thuỷ Hải Ngoại ,kiêm nhiệm Chủ tịch Hội đồng Điều hành Văn Phòng II,Viện Hoá Đạo ,Giáo Hội phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại Hoa Kỳ . |
|
Tâm_ma
Gold Member Join Date: Sep 2010 Số Điểm: 3425 |
CSVN vẫn còn đó. Tổ quốc đang nằm dẫy chết dưới bàn chân CS vẫn còn đó. Chuyện rõ như ban ngày như vậy. Chẳng hiểu tại sao PT không thấy được chiêu bài của CS. PGVN là một vũ khí của CSVN. |
|
phamvu
Member Join Date: Sep 2011 Số Điểm: 537 |
Quote :
Cộng Sản và thiên chúa giáo thì cũng gian manh như nhau, 1 chín 1 mười ! Chẳng tốt đẹp gì đâu mà ngoác cái miệng ra chê CS ! |
|
Geoge
Gold Member Join Date: Sep 2003 Số Điểm: 2831 |
Các bạn chống cộng sản ở Mỹ nên hợp tác với FBI để theo giỏi các bài Post vu khống và xuyên tạc VNCH xuất phát từ chùa nào hay nhà nào .Từ đó chúng ta len lỏi vào các chùa khi có bọn công an cộng sản bắc việt từ trong nước ra đội lốt các nhà sư đi quyên tiền về cho tổng cục phản gián CSBV thì chúng ta báo cho FBI bắt.Bọn sư hổ mang này thường ở mỗi chùa từ 4 đến 5 ngày để quyên tiền.Mỗi năm bọn chúng mang về cho tổng cục phản gián CSBV khoảng 2 triêu dollars.CSBV dùng số tiền này để thuê lũ ác ôn côn đồ tiệu giệt lực lượng chống cộng trong nước
Last edited by Geoge; 06-05-2012 at 08:22 AM.. |
|
phamvu
Member Join Date: Sep 2011 Số Điểm: 537 |
Chuyện “Ba Bà”
(bài 2) Sau khi viết bài Ngô Đình Khả là ai, tôi bỗng thấy nản, không muốn viết tiếp loạt bài nầy nữa. Một là bởi sau khi viết xong, tôi bỗng nhớ có lần mẹ tôi nói “Việc nhà người ta mà!” có nghĩa là mẹ tôi muốn khuyên không nên nói đến đời tư người khác. Thật ra, chuyện anh em nhà họ Ngô là chuyện đời tư gì nữa. Cuộc sống, cách sống của họ đã có ảnh hưởng trên biết bao nhiêu người, làm cho người khác vui, buồn, sướng, khổ… thậm chí cả điêu đứng, không chỉ ở Huế mà trên toàn bộ miền Nam Việt Nam khi anh em họ Ngô cầm quyền cai trị miền Nam. Tôi muốn nói rõ là cả mấy anh em cai trị miền Nam Việt Nam, không phải chỉ có một mình ông Ngô Đình Diệm, tổng thống, mà kể cả cậu Cẩn, “lãnh chúa miền Trung” và cả nhà tu hành Ngô Đình Thục, tổng giám mục. Trong mấy năm gần đây, viết về anh em nhà họ Ngô, người ta nhìn vấn đề bằng những cái lăng kính khác nhau. Chê thì chê dồn chê dập, không cần phải trái gì hết. Khen thì cũng khen lấy khen để, bốc lên tận trời xanh. Không phải thế! Nhìn chung, anh em nhà nầy có ba cái yêu: Yêu nước, yêu Chúa, và yêu quyền lực. Mỗi người trong nhà họ đều có những cái yêu nầy, yêu cái nầy cái kia chút ít hoặc nhiều. Nhưng nhìn chung, với quyền lực, anh em họ không những yêu mà say mê, mù quáng. Và như người Tây nói “Quyền lực là liều thuốc độc”. Vấn đề là chính ở chỗ đó. Nhìn từng người, từng giai đoạn trong đời họ để xem xét thì người ta sẽ thấy họ như thế nào. Muốn thấy được như thế, vô tư là trước nhứt. Đời có nhiều âm mưu. Âm mưu cũng nhiều rồi nhưng xét cho cùng thì được cái gì mà âm mưu như thế. Có ích gì đâu?! Trước hết, xin nói tới “ba bà”, tức ba người con gái trong gia đình nầy. Ba bà đó là Ngô thị Giao, Ngô thị Hiệp và Ngô thị Hoàng. Sau nầy, có lẽ muốn vẽ vời cho thêm đẹp nhà họ Ngô, nên có người viết Ngô Đình thị Giao, Ngô Đình thị Hiệp… Theo tôi nhớ thì không phải vậy. Khi bà cả Lễ qua đời, bấy giờ ông Ngô Đình Diệm, nói theo kiểu người xưa thì đã “lên ngôi cửu ngũ” nên đám ma lớn lắm. Cáo phó ghi là Ngô thị Hoàng, không viết là Ngô Đình thị Hoàng. Vậy nên, theo tôi hiểu, ông Ngô Đình Khả, đặt tên cho con theo cách xưa, đơn giản chỉ là “Ngô thị…” chớ không đặt tên là Ngô Đình thị… Thiên hạ vẽ vời thêm cho sang nhà “vọng gia thế tộc”. Bà lớn nhứt tên là Ngô thị Giao, chồng tên là Tùng, làm thừa phái (chức của Nam triều, cỡ như thư ký trưởng của một phủ, dưới quyền quan tri phủ), nên người Huế gọi la “bà thừa Tùng”. Gia đình nầy, quan quyền thì chức không to, cũng không giàu có lắm, không nổi tiếng vì khi ông Diệm làm tổng thống, họ không dựa thế ông Diệm để làm gì hay ho hay tai tiếng cả, nên người ta ít biết tới. Có thể nói chung là người ta ít biết, ít để ý đến gia đình nầy. Nhân vật nổi tiếng là “bà cả Lễ”. Bà là vợ ông Nguyễn Văn Lễ, con trưởng ông Nguyễn Văn Nghi nên gọi là “bà cả”. Người dân trong Nam mới hay tránh tiếng “cả”, “kỵ húy”, vì chỉ có ông Hoàng Tử Cảnh, con lớn nhứt của Nguyễn Ánh, mới được gọi là “ông hoàng cả” và ông Bá Đa Lộc, ông cha lớn nhứt trong nam thời đó, mới được gọi là “ông cha cả”. Ông Nguyễn Văn Nghi, thường gọi là “ông Hội Nghi”, nhà ở “quẹo giàng xay”, An Cựu, giàu có lắm, nhà cao cửa rộng, có hai ba chiếc xe tay (xe kéo) gọng đồng sáng chói. Hồi xưa, xe điện (xe hơi) không nhiều, nhà có xe tay, có phu kéo là giàu lắm. Không rõ vì sao người ta gọi là “ông Hội Nghi”. Cái chức hội, trong Nam mới có vì làm “hội đồng”. Khi giàu có thì cũng có thể mua của Tây cái chức “hội đồng” đó, cho vẻ vang với đời. Hồi ấy, ở miền Trung, chỉ có “Viện Dân Biểu Trung Kỳ”, làm chi có chức hội đồng mà gọi là “ông Hội Nghi”. Ai biết xin chỉ giùm. Ông Hội Nghi không làm quan ở Nam triều, cũng không làm gì cho Tây, nhà có đạo (Thiên Chúa) và giàu lắm, có nhiều ruộng ở An Cựu, lại mua thêm ruộng ở Cầu Vực, gần Phú Bài. Dĩ nhiên, tuy không phải là quan quyền nhưng làm sui gia với ông Ngô Đình Khả thì phải là người có bề thế gì đó, hay giàu có, cưới con gái ông Ngô Đình Khả làm vợ cho con trai trưởng là ông Nguyễn Văn Lễ, tức ông Cả Lễ. Ông cả Lễ làm nghề thầu khoán. Ông bà cả Lễ có một người con gái, du học bên Tây, đậu bằng gì tôi không biết, năm 1956 hay năm 1957 gì đó lấy chồng, là ông luật sư Trần Trung Dung (con ông Trần Trung Hòa, người Bắc), bộ trưởng phụ tá Quốc Phòng cho ông tổng thống Ngô Đình Diệm. Đám cưới to lắm. Vì là cháu ông tổng thống, chồng lại là ông bộ trưởng nên các ông lớn ở Saigon, dĩ nhiên, tranh nhau về dự đám cưới. Nhà ông Diệm hiếu trung kỹ lắm, tuy theo đạo Thiên Chúa, không quì lạy bàn thờ ông bà là ma quỷ bao giờ, nhưng trước khi rước dâu, vợ chồng ông Trần Trung Dung phải “lạy sống bà cụ Cố”, tức là bà Ngô Đình Khả cho đúng với tục lệ hiếu để của người xưa. Sở dĩ tôi biết chuyện nầy là vì hồi ấy tôi làm precepteur ở nhà ông chú họ tôi, ông HHH, người “đảng cụ Ngô”, được ông Ngô Đình Cẩn nhờ qua nhà bà cả Lễ tập cho bà Kim Anh biết lạy theo kiểu An-Nam. Lạy chúa ở nhà thờ, có lẽ bà Kim Anh đã quen. Lạy ông bà theo kiểu xưa, có lẽ bả không quen, nên vì vậy mà phải có người đến tập lạy. Chỉ khoảng một năm sau thì bà cả Lễ qua đời. Đám ma cũng lớn lắm. Nhà bà nằm trên đường Phan Chu Trinh, phía bờ bên kia sông An Cựu, gần cầu đúc Kho Rèn nhưng Công Binh Quân đội Việt Nam Cộng Hòa làm một cây cầu nổi, bắt qua sông, để đám ma đi qua sông cho tiện. Hồi ấy, tôi còn là học sinh trường Khải Định (sau 1957 đổi tên là Quốc Học Ngô Đình Diệm), chẳng để ý đám ma của bà cả Lễ làm lễ ở nhà thờ nào, chôn ở nghĩa trang nào, nhưng vì Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa mới được Mỹ trang bị cho những phương tiẹn quân sự tối tân, nên rất khoái cây cầu nổi, nghe nói thì bạn bè rủ nhau đi xem cầu cho biết, chỉ vậy thôi. Quả thật cả cái đám ma to như thế, bọn học trò chúng tôi chỉ để ý đến cây cầu nổi mà thôi! Bởi bà cả Lễ tiếp tục làm nghề thầu khoán của chồng nên lắm chuyện thương tâm xảy ra ở Huế, khi nhà Ngô bắt đầu cầm quyền. Trước 1955, những công việc thầu xây dựng, không nghe nói có chuyện gì xảy ra, mặc dù người làm nghề thầu khoán cũng đông. Sau khi ông Ngô Đình Diệm làm tổng thống rồi, nhứt là sau khi ông Ngô Đình Cẩn làm “Cố vấn Chỉ đạo miền Trung” (Đã là cố vấn mà còn chỉ đạo. Cố vấn thì không có quyền. Chỉ đạo thì có quyền. Như vậy, đã cố vấn mà còn chỉ đạo thì ý nghĩa nó ra làm sao nhỉ?) thì việc mới sinh sự ra. Ông NB (xin dấu tên) bố một người đẹp nổi tiếng ở đất Thần Kinh, phải “núp bóng” ông BV (gả con gái cho con trai trưởng ông nầy. Ông con trai nầy đậu “kỷ sư mía” (1) ở bên Tây về). Ông BV lúc nầy là “Chủ tịch Nguyễn Phước tộc”, có nghĩa làm “nắm” mấy ông hoàng phái, không để họ chống lại “cụ Ngô”. Dĩ nhiên, ông BV “vô ra nhà Cậu như cơm bữa” (cách người ta thường nói như thế đối với những ai là người “hợp tác” với Cậu). Ông NB không thầu nhiều công trình như trước kia nữa. Vài ba ông thầu khoán khác thì chuyển vào Qui Nhơn và Nha Trang, hoặc lên Pleiku. Ông Trương Đ. Ph. coi như “sạt nghiệp” còn ông nhà thầu Nguyễn Đắc Phương thì “nhảy lầu tự tử” - Chuyện nầy xin kể thêm về sau - Những “tay chân” của bà cả Lễ thì lên như diều. “Ông Ng. thần bếp” – vì ông đen như ông Táo, bạn rất thân với vợ chồng ông Đoàn M. Ng.- xây nhà mới, sắm xe hơi vì là “con nuôi bà cả Lễ”. Nhiều người mau giàu, “phất” nhanh quá nên thiên hạ lắc đầu, lè lưỡi. Một người em chồng bà cả Lễ cũng nổi tiếng là ông chủ tàu Nguyễn Văn Bửu. Trong mấy năm chiến tranh, Nam Nghĩa Bình Phú là vùng Việt Minh nên việc vận chuyển hàng hóa từ Saigon ra miền Trung và ngược lại phải dùng đường biển. Ông Nguyễn Văn Bửu, em ông cả Lễ làm chủ một đội tầu chuyên chở hàng hóa trên con đường biển nầy. Công việc làm ăn cũng phát đạt. Bỗng xảy ra vụ buôn gạo chở ra Bắc, thường gọi là vụ Ưng Bảo Toàn. Ngoài Bắc thiếu gạo, thường phải mua gạo từ miền Nam chở ra mới đủ ăn. Năm 1956, 1957, ngoài Bắc, tuy Việt Cộng đã cai trị, vẫn thiếu gạo nên phải mua gạo miền Nam chở ra. Dĩ nhiên, việc buôn bán nầy phải lén lút, chở lậu. Gạo - người ta đồn - chỉ là đồn thôi, chở bằng tầu của hãng tàu Nguyễn Văn Bửu. Người đứng ra lo việc buôn gạo chở ra bán cho miền Bắc là ông Ưng Bảo Toàn, giám đốc nha Kinh tế Trung nguyên Trung phần. Ông Toàn bị bắt, bị đưa ra tòa rồi bị đày ra Côn Đảo. Việc buôn gạo nầy, theo dư luận là của Cậu, nhưng dĩ nhiên phải có người chịu tội thay cho Cậu chớ. Tội ấy là tội “tư thông với địch”, nặng lắm. Những người, theo dư luận là người của Cậu cũng chẳng ai “bị” gì cả. Nhưng có một điều, tôi biết rõ, thì người ngồi chánh án xử vụ nầy là ông thẩm phán Thân Trọng Th. Một người bạn tôi là cháu kêu ông Th. bằng chú ruột, nói: “Xử xong, ông Th. dọt lẹ vô Saigon. Ở lại Huế, ông ta sợ”. Một thẩm phán như ông, nếu có sợ thì chỉ sợ Cậu hay tay sợ tay chân của Cậu mà thôi. Chỉ một chút xíu đó thôi cũng thấy vụ gạo nầy có điều mờ ám, khó hiểu. Việc Cậu bán gạo ra Bắc, ai mà biết, ngoài trừ mấy tay Xịa. Xịa biết nên mới sinh chuyện. Tôi chỉ ghi lại đây dư luân Huế về việc họ gọi là “Vụ gạo Ưng Bảo Toàn”. Độc giả muốn biết rõ hơn, xin đọc phần phụ lục sau đây, tôi trích lại ở báo Đất Việt. Sau nầy, khi anh em ông Ngô Đình Diệm bị bắn chết nằm chèo queo trong M-113, ông bà Trần Trung Dung được “Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng” gọi vào cho nhận xác anh em cụ Ngô đem về chôn. Hôm đó là xế trưa ngày 2 tháng 11 năm 1963. Vợ chồng ông Trần Trung Dung tính đưa về chôn cất ở nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi nhưng bị ngăn cản. Bấy giờ dân chúng Saigon đổ ra đường đông nghẹt, mừng thoát ách độc tài “gia đình trị Ngô triều” nên “Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng” không muốn đưa quan tài hai anh em cụ Ngô ra Saigon, chỉ tạo thêm xáo trộn mà hôi. Đó là lý do tại sao hai anh em cụ Ngô được chôn cất lần đầu tiên trong trong phạm vi bộ Tổng Tham Mưu, hai năm sau mới cải táng lần thứ nhứt, về nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi như đã dự tính từ đầu. Bà Ngô thị Hoàng vì công việc làm ăn nên “đụng chạm” đến nhiều người, gây nên những dư luận không hay cho bà, trong khi chị bà là bà Ngô thị Hiệp chẳng tai tiếng gì. Chồng bà Ngô thị Hiệp tên là Nguyễn Văn Ấm nên dân chúng gọi là Bà Ấm. Tên Ấm chứ không phải “Cậu Ấm” con quan. Nhà ông bà Ấm ở Ngã Ba Thánh Giá. Đường từ cầu Kho Rèn (sau nầy gọi là đường Hàm Nghi) đi lên làng Phước Quả (Phú Cam), gặp đường Nguyễn Trường Tộ đi lên phía sau nhà thờ Phú Cam ở Ngã Ba Thánh Giá. Ở đây có con đường đá đi qua lầu Jira (?) là nhà lầu của ông Ngô Đình Thục. Đường nầy đi tuốt qua dốc Bến Ngự, bên hông chùa Từ Đàm. Bấy giờ ông Nguyễn Văn Thuận đang làm linh mục. Bà Ấm cũng rất lo cho gia đình họ Ngô nhưng bà không làm được gì vì bà rất kính trọng ông anh “Quyền huynh thế phụ”, không dám cản ông anh, dù biết ổng làm sai. Năm 1961, sau nhiều khó khăn, tổng thống Ngô Đình Diệm cải tổ chính phủ. Báo chí đưa ra tên nhiều người sẽ làm bộ trưởng nầy, bộ trưởng nọ. Mục đích là để thăm dò dư luận. Người ta gọi là sondage. Hai người gốc miền Trung được đưa ra thăm dò. Người trước là ls. LTQ., nhắm chức Bộ trưởng Phụ tá Quốc phòng. Dư luận Saigon bảo: “Bộ hết người hay sao mà đưa một anh lính ba gai làm bộ trưởng Quốc phòng.” Ông nầy nguyên bị động viên khóa 2 Võ Khoa Thủ Đức. Vì một việc gì đó, ông ta “quýnh” tên sĩ quan Tây là cán bộ của trường. Do đó, thay vì ra trường mang “lon” sĩ quan thì ông bị đánh hỏng, mang “lon” thầy đội, thầy cai gì đó, được cho về làm ở bộ tham mưu của “ông Sáu”. “Ông Sáu” là ông tướng Tây, tư lệnh quân đội Pháp ở miền Trung. Người thứ hai là một ông giám đốc Nha Đại diện giáo dục, văn bằng cử nhơn Toán Lý Hóa (Licence double). Dư luận Saigon bảo: “Bộ Việt Nam nầy không ai có bằng tiến sĩ hay sao mà chọn một “anh cử nhân” làm bộ trưởng giáo dục?” Cả hai ông, sondage kết quả như thế là coi như xong! Một hôm, tổng giám mục Ngô Đình Thục gọi ông thứ hai lại, bảo (chính ông nầy kể lại cho tôi nghe cách đây hai năm) như sau: - “Tôi cho anh làm bộ trưởng giáo dục, nhưng anh phải trở lại (2) đạo.” Ông thứ hai trả lời: - “Thưa đức cha! Con làm việc ngoài ni thì được. Vô trong Nam nữa thì sợ không biết có làm được không! Đức cha để cho con xem lại.” Một tháng sau, ông Ngô Đình Thục đi Saigon về. Ra đón “đức cha” ở chân cầu thang máy bay là một ông linh mục già, Sảng Đình Nguyễn Văn Thích, và một ông linh mục trẻ là ông Nguyễn Văn Thuận. Vừa gặp hai ông linh mục ra đón, “đức cha” nói: - “Kỳ nầy về tôi trị cái thằng (xin dấu tên, tức là nhân vật số hai nói trên). Tôi cho nó làm bộ trưởng mà nó dám chống tôi.” Lo lắng chuyện “trị” đó, nếu xảy ra, sẽ có nhiều dư luận không hay nên linh mục Nguyễn Văn Thuận về nói với mẹ, bà Ấm. Bà Ấm cũng sợ nên gọi điện thoại ngay cho “Cậu”. Nghe chuyện, “Cậu” cũng sợ nên gọi ngay đương sự lên, sau khi kể lại đầu đuôi, liền bảo: “Anh có xin đi học bên Tây. Thôi vô Saigon lo giấy tờ mà đi cho mau lên, lỡ “đức cha” có làm chi, không ai cản được, phiền lắm.” Ông nầy nghe xong, bèn dọt vô Sigon, lo việc du học cho xong. Ông đi Pháp trước khi “đức cha” ra tay. Thiệt hú hồn! Đó là chuyện “ba bà”. Bài sau tôi kể chuyện “Sáu ông”. Đó là các ông: Ngô Đình Khôi, trưởng nam, Ngô Đình Thục, Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu, Ngô Đình Cẩn, và út là ông Ngô Đình Luyên. TueChuong_HoangLongHai (1) “Kỷ sư mía” ingenieur de sucre à cane, tiếng gọi đùa, có nghĩa là không đậu bằng chi hết, ngoài “bằng” nhảy đầm. (2) Theo tôi hiểu, ai cũng là con của Chúa cả, vì lầm lạc mà đi lung tung, nay nên hối cải mà “trở lại đạo Thiên Chúa”, để được Chúa tha tội cho. Phụ Lục: TỆ TRẠNG THAM NHŨNG … Nhưng trong khi chính sách bài trừ tham nhũng, bài trừ tệ đoan xã hội đang như một luồng sinh phong thổi khắp trời Nam thì một tiếng sét dữ dội nổ ra từ Cố Đô Huế năm 1956 làm chấn động niềm tin mà mọi người đang đặt nơi chế độ của chí sĩ Ngô Đình Diệm: đó là vụ buôn lậu hàng ngàn tấn gạo ra Bắc Việt do chính hai người em của Tổng thống là bả Cả Lễ và ông Ngô Đình Cẩn chủ trương. Vụ tiếp tế gạo cho Bắc Việt ngụy trang dưới hình thức buôn lậu này bị Tòa đại sứ Mỹ phát giác và thông báo cho ông Diệm nên ông không thể dấu nhẹm được, và đành phải đưa nội vụ ra tòa. Nhưng thay vì hai người em của ông Diệm phải hoàn toàn chịu trách nhiệm trước pháp luật thì họ đã khôn khéo bắt một thuộc hạ thân tín của họ là ông Bùi Quang Sơn, Phó Tỉnh trưởng Quảng Nam, ra làm vật tế thần. Vì Mỹ đã biết rõ nội vụ và vì ông Diệm mới cầm quyền cho nên ông Diệm ra lệnh phải thẳng tay trong việc xét xử, Tòa kết án ông Bùi Quang Sơn 12 năm khổ sai. Tại Huế, ông Ngô Đình Cẩn không ngờ ông Sơn bị án quá nặng làm mất luôn cả sự nghiệp, lại sợ vì vậy mà ông Sơn có thể uất ức khai ra chính phạm nên ông Cẩn vội vã năn nỉ ông anh Tổng thống. Trước áp lực của người em và dù án lệnh đã chính thức thành văn, ông Diệm cũng bắt Tòa phải xử lại. Nhờ đó, từ cái án khổ sai 12 năm, ông Bùi Quang Sơn chỉ còn bị sáu tháng tù treo. Chỉ tội nghiệp cho ông Trần Văn Mẹo bị mất chức Bộ trưởng Kinh tế và ông Ưng Bảo Toàn bị đày ra Côn Đảo cho đến cách mạng 1-11-1963 thành công mới được trả tự do. Và đây lại còn là điều tàn ác của anh em ông Diệm. Số là sau khi ông Bùi Quang Sơn bị Tòa án phạt mười 12 năm khổ sai, để cứu vớt thuộc hạ mình, ông Ngô Đình Cẩn bèn nói với ông Diệm là chính ông Ưng Bảo Toàn, Tổng giám đốc Nha Kinh tế, mới là thủ phạm. Ông Cẩn tráo trở bằng cách dùng những bao gạo trống của Bộ Kinh tế mang nhãn hiệu E.N. (Economie Nationale) để chứng minh rằng chính ông Toàn bán gạo cho Việt Cộng trong lúc ông Toàn là người miền Nam vốn xa lạ với miền Trung, vốn không có liên hệ nhân sự nào tại miền Trung để có thể âm mưu làm những việc phi pháp. Thử hỏi làm sao ông Toàn có thể bán gạo cho Việt Cộng tại miền Trung được trong lúc ông Ngô Đình Cẩn nắm toàn quyền sinh sát có nhân viên thuộc hạ, có đảng viên Cần Lao tai mắt khắp nơi từ thành thị đến thôn quê. Vụ hạm gạo này không chỉ dân chúng, đảng phái miền Trung biết rõ ràng mà còn có hai nhân vật là ông Trần Ngọc Liễn (hiện ở Pháp) Trưởng ty Kinh tế miền Trung có văn phòng đặt tại Đà Nẵng lúc bấy giờ, và ông Lâm Lễ Trinh (hiện ở Mỹ) là đại diện Bộ Tư Pháp đến Huế để xin Ngô Đình Cẩn chỉ thị. Tuy là những nhân chứng trong cuộc, biết rõ việc gian manh của nội vụ nhưng ông Liễn và ông Trinh làm sao có thể làm trái ý lãnh chúa Ngô Đình Cẩn nên đành phải im lặng để cho Ưng Bảo Toàn và ông Trần Văn Mẹo phải chịu oan khiên, mang thân tù tội. Tuy nhiên, dù anh em ông Diệm đã dùng quyền lực làm điều thất đức nhưng việc tham nhũng và tàn bạo đầu tiên này đã đem đến hậu quả tai hại cho họ Ngô. Đối với dân chúng miền Trung thì cái huyền thoại “Thế gia Vọng tộc” của họ Ngô bắt đầu sụp đổ ngay từ đó. Còn đối với trí thức miền Nam kỳ cũ, cảm thông nỗi oan khiên và thống khổ của ông Trần Văn Mẹo và ông Ưng Bảo Toàn, hai nhân vật đồng hương với họ, họ thấy rõ bộ mặt tráo trở và kỳ thị của nhà Ngô nên từ đó dần dần xa lánh chế độ Diệm và có cảm tình với những người kháng chiến. Vụ buôn lậu gạo cho Cộng Sản làm rúng động nhân tâm miền Nam và làm sụp đổ uy tín của ông Diệm ngay từ năm 1956, khốn nỗi những người Mỹ thân với ông Diệm, những ký giả hoài Ngô như kiểu Marguerite Higgins, như kiểu Phạm Kim Vinh, có bao giờ đề cập đến những tội ác của anh em nhà Ngô đâu. Vì mấy triệu bạc mà đã sẵn sàng giao thương với địch, lại chà đạp ngành Tư Pháp để đổi trắng thay đen án lệnh làm quần chúng, đặc biệt là tại miền Trung, nơi các thủ phạm vẫn ung dung hể hả, cảm thấy niềm tin vào chế độ bắt đầu lung lay. Việc ông Diệm khống chế và xử dụng luật pháp quốc gia như một dụng cụ riêng để bênh vực gia đình, lúc ông chỉ mới lên cầm quyền, đã làm cho niềm hy vọng của quần chúng về một miền Nam dân chủ, tự do, công bằng bắt đầu tan thành mây khói. |
|
Tâm_ma
Gold Member Join Date: Sep 2010 Số Điểm: 3425 |
Quote :
TCG là vũ khí chống CS. PGVN là vũ khí của CS. |
|
Tâm_ma
Gold Member Join Date: Sep 2010 Số Điểm: 3425 |
CS vẫn không ngừng nghỉ tấn công người Việt ở hải ngoại bằng đủ mọi phương cách. Chúng không bao giờ tha cho người Việt hải ngoại. Nếu tha cho VNCH và người Việt dân chủ tự do ở hải ngoại thì còn gì là CSVN ? |
|
phamvu
Member Join Date: Sep 2011 Số Điểm: 537 |
Quote :
|
|
Geoge
Gold Member Join Date: Sep 2003 Số Điểm: 2831 |
Ngày 3-4-1966,thủ tướng Nguyễn Cao Kỳ cho biết ;<<Thị trưởng Đà Nẵng (Bác sĩ Nguyễn văn Mẫn )đã dùng tiền công quỹ thuệ người biểu tình (cho LLTTCM),lại doạ nạt dân chúng bắt họ phải đình công ,bãi thị ,sẽ bị bắt và xử tử >>
Thủ tướng Kỳ còn giải thích sự có mặt của Hoa Kỳ và trả lời những người bị tuyên truyền bài Mỹ ;Cộng sản (GHPGVNTN và LLTTCM )muốn ly gián để cô lập VNCH và làm nản lòng Đồng Minh. Từ ngày 3 đến ngày 7-4-1966 ,LLTTCM tổ chức sinh viên và thanh niên phật tử biểu tình tại Sài Gòn ,Đà Nẵng và Huế hô to khẩu hiệu <<Đuổi Mỹ về nước -Phản đối Mỹ can thiệp vào Việt Nam. Ngày 4-4-1966 ,LLTTCM biểu tình đốt cháy đài phát thanh Đà Lạt .Buổi tối chừng 500 người từ đường Trần Quốc Toản (Viện Hoá Đạo kéo đến Bộ Thông Tin nhưng bị giải tán bằng lựu đạn cay mắt .Sau đó họ kéo đến nhà Văn Hoá đường Tự Dọ nhưng cũng bị giải tán .Họ đốt một xe jeep quân đội tại đường Cao Thắng . Ngày 5-1966 .Tại Huế và Đà Nẵng ,nhiều người với dao gậy của LLTTCM chận đường vào thị xã Đà Nẵng ,đóng bản doanh tại chùa Phổ Đà có 400 binh sĩ ly khai theo LLTTCM bảo vệ .Máy bay chính phủ lượn trên thành phố rải truyền đơn kêu gọi .Dưới đất ,các chùa rung chuông báo động inh ỏi .Dân chúng Đà Nẵng bị xách động đã chuẩn bị dao búa ,gậy gộc chống lại quân chính phủ .Hoa Kỳ đã cho di tản các cơ quan nằm trong thị xã . Cùng ngày 5-4-1966,bác sĩ Nguyễn văn Mẫn ,thị trưởng Đà Nẵng ,bị cách chức và thay thế bằng trung tá Mã Sanh Nhơn ,tỉnh trưởng Bình Long. Ngày 6-4-1966 ,nhiều sinh viên Huế được sự đoàn 1 Bộ Binh (thiếu tướng Phan Xuân Nhuận chỉ huy),huấn luyện tập bắn ,phòng thủ Huế chống quân đội chính phủ . Ngày 8-4-1966 Các nhóm tranh đấu ở Huế (LLTTCM) tuyên bố không thừa nhận những điểm thoả hiệp giữa Viện Hoá Đạo và chính phủ và nhất định đòi hỏi chính phủ Nguyễn Cao Kỳ phải rút lui. Ngày 8-4-1966 .Thứ trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ Wiliam Bundy tuyên bố ;<<Thượng toạ Thích Trí Quang đang muốn thao túng chính trường Việt Nam song mục đích không rõ rệt >>(ông Bundy ngụ ý Thích Trí Quang giấu kỹ dụng ý hoạt động tranh đấu cho Cộng sản của y Ngày 8-4-1966.Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất lập <<Uỷ Ban Tranh Đấu Chống Chính Phủ (Quốc Gia).Thượng toạ Thích Thiện Minh thông cáo ;<<Các tướng lãnh nhất là tướng Nguyễn văn Thiệu không giữ lời cam kết (với GHPGVNTN nên Phật giáo (GHPGVNTN)phải chống đến cùng ,dù phải đổ máu ! >> (Nhà chùa quốc doanh GHPGVNTN chắc bị tướng Thiệu hứa cuội cho qua nên mới cay cú thế .Không biết tướng Thiệu lúc đó có hứa cho tiền không ,nhưng các tướng Nguyễn Khánh đa cho Thích Trí Quang (10 triệu đồng ),tướng Kỳ đã cho Thích Trí Quang (50 triệu),và Ngô Đình Cẩn ,em út ông Diệm ,đã giúp đỡ Thích Trí Quang rất nhiều ,kể cả việc cứu y cho ở lại Huế ,thay vì bị giải ra Bắc cùng với nhóm Phong Trào Hoà Bình .Là một cán bộ cao cấp và cực kỳ trung kiên của Cục Phản Gián Hà Nội nên Thích Trí Quang đã nhận tiền nhưng vẫn phản bội tất cả những người đã giúp y và lấy lòng y Cá tính của cán bộ Cộng sản là gian ngoan ,phản bội ,lật lọng ,nuốt lời hứa và tàn bạo giết luôn cả những người cho chúng ăn ,cho chúng tiền và tử tế với cúng .Ngạn ngữ Mỹ có câu <<Con chó cắn cái bàn tay cho chó ăn>>!Câu này biểu lộ cá tính của Thích Trí Quang và tập thể sư quốc doanh GHPGVNTN) Ngày 9-4-1966 ,trung tướng Tôn Thất Đính được cử ra Huế thay thiếu tướng Nguyễn văn Chuân làm tự lệnh vùng I và đại biểu chính phủ tại Huế . Ngày 17-4-1966 ,Thích Trí Quang bay từ Sài Gòn ra Huế để trực tiếp chỉ đạo cuộc tranh đấu của LLTTCM hoạt động mạnh mẽ tại Huế và Đà Nẵng Cùng ngày 17-4-1966 ,để lập thành tích dân lên Thương toạ chính uỷ Thích Trí Quang ,Lực Lượng Tranh Thủ Cách Mạng ở Huế và Đà Nẵng đã bắt giữ tỉnh trưởng Quảng Nam Nguyễn Hữu Chí cùng quận trưởng Hoà Vang và một số người được coi là thân chính quyền Quốc Gia Ngày 16-5-1966,tướng Đính vắng mặt không có lý do -bỏ nhiệm sở cũng có nghĩa là đào ngũ trong thời chiến . Thủ tướng Nguyễn Cao Kỳ phải điều tướng Huỳnh văn Cao ra thay tướng Đính .Ngày 17-5-1966 ,khi trực thăng chở tướng Huỳnh văn Cao vừa đáp xuống thì một thiếu uý phật tử (Nguyễn Đại Thức )cầm súng bắn .Viên thiếu uý này bị xạ thủ trực thăng người Mỹ bắn hạ ngay tại chỗ . Hai ngày sau,ngày 18-5-1966 ,Thích Trí Quang ra lệnh cho mấy ngàn sinh viên ,phật tử khiêng xác thiếu uý Thức đi khắp thành phố Huế để biểu tình tuần hành đả đảo người amãy là đã giết thiếu uý Thức ,để gây căm thù với Hoa Kỳ .Một máy bay quan sát L-19 bị quân đội ly khaitheo GHPGVNTN bắn trúng tại Đà Nẵng và bắt buộc phải hạ cánh xuống bãi cát. |
|
Geoge
Gold Member Join Date: Sep 2003 Số Điểm: 2831 |
Ngày 20-5-1966,Chính phủ ra lệnh hai tướng Nguyễn Chánh Thi và Tôn Thất Đính phải ra trình diện.Tướng Phan Xuân Nhuận,tư lệnh sư đoàn I Bộ Binh ,phải dứt khoát tư tưởng (theo hay không theo LLTTCM?)
Ngày 20-5-1966.Buổi sáng ,quân chính phủ và quân <<tranh đấu >>từ chùa Tỉnh Hội ,Đà Nẵng ,nổ súng .Một số chết và bị thương trước chùa Ngày 20-5-1966.52 quân nhân <<tranh đấu >>về trình diện với vũ khí .5 ổ súng của phe tranh đấu đã bị phá huỷ. Thượng toạ Thích Trí Quang lai kêu gọi TT Johnson can thiệp .Lực Lượng Tranh Thủ đòi Thuỷ Quân Lục Chiến Mỹ can thiệp bênh vực họ,nếu không sẽ phá phi trường Đà Nẵng. Thượng toạ Thích Trí Quang đòi ;Chính phủ phải rút quân khỏi Đà Nẵng (cho chúng chiếm );thiếu tướng (Thủ Tướng )Nguyễn Cao Kỳ phải từ chức ngay. Ngày 21-5-1966 .Cảnh sát tịch thu nhiều truyền đơn đòi thượng toạ Thích Trí Quang lên làm Quốc Trưởng và giáo sư Trần Quang Thuận làm Thủ Tướng Theo Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Loan ,có bắt được 4 Việt cộng với súng lục trong đám biểu tình trước Viện Hoá Đạo. Số thanh niên ,thiếu nhi biểu tình 3 lần quanh Viện Hoá Đạo,ném đá vào cảnh sát ,bị giải tán bằng lựu đạn cay.Đám biểu tình đốt lốp xe cũ để ngăn chận cảnh sát và đốt cả 2 xe của Mỹ ở đường Trần Quốc Toản Ngày 22-5-1966.Phật tử biểu tình nhiều lần trước Viện Hoá Đạo và xung đột với cảnh sát .Nhiều đơn vị Nhảy Dù và TQLC phải tới tăng cường lực lượng an ninh và bao vây khu Trần Quốc Toản ,Sài Gòn. Tại Đà Nẵng ,hai bên vẫn nổ súng .Một số chết vì bị thương tại khu chùa Phổ Đà .30 nhà báo ngoại quốc bị nhóm nổi dậy (LLTTCM)bắt làm con tin ,song một số chạy thoát Phi trường Đà Nẵng bị phe nổi dậy bắn phá ;một phi cơ bị hư hại,vài lính Mỹ bị thương.Nhiều phi cơ Mỹ tạm dời đi căn cứ khác .Giới quân sự Mỹ tuyên bố sẽ dùng vũ lực tự vệ nếu bị tấn công ở căn cứ Đà Nẵng. Ngày 23-5-1966 .2quân xa Mỹ chạy qua Viện Hoá Đạo Sài Gòn .Có tiếng súng nổ từ một đám đông đang biểu tình bắn vào quân xa Mỹ .Binh sĩ Nguyễn Văn Ngọc bị trúng đạn chết .Rất đông thiếu niên 14,15 tuổi biểu tình ném đá vào cảnh sát và quân đội bị giải tán nhiều lượt bằng lựu đạn cay.Đại Tá Văn Văn Của ,Đô trưởng Sài Gòn ra thông cáo kêu gọi các gia đình (Phật tử ) giữ con em ở nhà ,đừng để bị lôi cuốn đi biểu tình . Ngày 23-5-1966.Nhóm nổi dậy LLTTCM tại chùa Tỉnh Hội ,Đà Nẵng chịu buông súng .Hàng trăm binh sĩ trở về với quân đội .Hàng ngàn súng các loại tìm thấy trong chùa với 30 xác chết sặc mùi hôi thối .4 phóng viên UPIvà UP được giải thoát .Bác sĩ Nguyễn văn Mẫn ,Thị trưởng Đà Nẵng ly khai theo Giáo Hội PGVNTN bị bắt và bị giải về Sài Gòn .Theo Chuẩn tướng Dư Quốc Đống ,phía quân đội có 20 người chết và hơn một trăm bị thương trọng vụ dẹp nổi dây trong tuần qua. Ngày 25-5-1966 .Thượng toạ Thích Trí Quang lần thứ ba yêu cầu Tổng Thống Johnson và Quốc hội Mỹ ủng hộ GHPGVNTN Ấn Quang và <<đừng >>ủng hộ chính phủ Nguyễn Cao Kỳ nữa Tội nghiệp cho Thích Trí Quang !Lạy Mỹ đến 3 lần mà Mỹ vẫn không thèm nghe <<lệnh >> của ngài thượng toạ .<<Ngài >> Trí Quang tức mình liền ra lệnh cho phật tử làm dữ ,tự thiêu và đánh phá toà Lãnh sự Mỹ Vài ngàn người cả công chức và quân nhân biểu tình tại Quảng Ngãi đỏi rút quân quốc gia khỏi Đà Nẵng ,chống cộng và tri ân Hoa Kỳ .Tướng Nguyễn Hữu Có nói đại tá Đàm Quang Yên và thiếu tá Tôn Thất Tường là hai người nhận lệnh Thích Trí Quang cầm đầu vụ nổi loạn Phật giáo Đà Nẵng và bị đưa về Sài Gòn 25-5-1966.Đại đức Thích Nhất Chí bị cảnh sát bắt đã cung khai là cán bộ Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam ,tu ở Bạc Liệu và có nhiệm vụ sửa soạn chiến dịch <<Nước Lũ >>của Việt cộng ,kéo phật tử ùa về Sài Gòn cướp chính quyền . Ngày 26-5-1966 .Sinh viên Huế (trong LLTTCM) biểu tình bài Mỹ ;đốt phòng Thông Tin Mỹ và Thư Viện với vài ngàn cuốn sách .Ngoại trưởng Trần văn Đỗ gởi thư cho Bộ Ngoại Giao Mỹ ngỏ ý rất tiếc vụ đốt phòng Thông Tin Mỹ ở Huế . Ngày 27-5-1966.76 sư tăng và 39 ni cô tuyệt thực 48 giờ trước Lãnh Sự Mỹ ,Huế và trao một huyết thư viết bằng mảnh tre để chuyển cho TT Johnson .Thư này đòi Johnson rút quân Mỹ để khỏi đổ máu người Việt Nam(Việt Cộng )nữa Trung tá Phan van Khoa ,Thi trưởng Huế đem 1 ngàn quân <<trung thành >>(với chính phủ )ra đóng tại quận Hương Thuỷ và bị các đoàn thanh niên LLTTCM phản đối . 75 thường dân Mỹ tản cư khỏi Huế vì bị LLTTCM đe doạ. |
![]() |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
|
|
|