VietFun For All   Quick Language Chooser:

Go Back   VietFun For All > TÔN GIÁO > Tìm Hiểu Tôn Giáo

Reply
 
Thread Tools Display Modes
modngu
Junior Member
Join Date: Dec 2012
Số Điểm: 87
Old 06-22-2013 , 02:27 PM     modngu est dconnect  search   Quote  


Hồ Chí Minh ra đi tìm tình dục với Minh Khai
Cuộc sống vợ chồng của ông Hồ Chí Minh và bà Minh Khai ở Nga Sô




Đề cập các tài liệu liên quan tới ông Hồ được Quốc Tế Cộng Sản lưu giữ ở Nga, bà Quinn-Judge cho biết: “Đống hồ sơ này cũng chẳng có được bao nhiêu, sắp xếp lộn xộn, đôi khi in lại hoặc đánh máy, cũng có khi nguyên bản như một lá thư, một vài tài liệu có chữ ký của ông Hồ Chí Minh hoặc ký tắt với danh xưng là Quak, Quac, NAQ hoặc với bí danh là Lee hay là Lin. Sau này khi tra khảo tới các hồ sơ lưu trữ về thuộc địa của Pháp tại Aix-en-Provence, tôi thấy có được lợi ích là góp phần để sắp đặt cho các tài liệu về Quốc Tế Cộng sản theo thứ tự hợp lý hơn dựa vào các tài liệu tại hai nơi thường khi cùng ghi nhận đến các diễn biến như nhau.”

Liên quan tới ông Hồ và bà Minh Khai, bà Quinn-Judge cho biết:

“Một tiết lộ khác được khám phá qua các tài liệu này là có hai sự kiện liên quan đến thời kỳ hoạt động của bà Nguyễn Thị Minh Khai chứng tỏ bà là vợ của ông Hồ Chí Minh. Một sự kiện thể hiện qua lá thư được viết vào năm 1934 của ông Hà Huy Tập gửi tới Ban Bí Thư Miền Đông, nêu tên đại biểu được cử đi tham dự Đại Hội Quốc Tế Cộng sản lần thứ bảy, trong đó có một người nói là ‘vợ của Quốc,’ còn sự kiện kia là ở một chỗ khác thấy nói tới danh xưng người đàn bà đó là bà Vãi (bà Minh Khai vào thời gian những năm đầu hoạt động có làm nghề hàng vải). Vì trong phái đoàn chỉ có một phụ nữ cho nên dĩ nhiên đó phải là có ý nói tới bà Nguyễn Thị Minh Khai.

“Sau này tại Mạc Tư Khoa, khi phải làm tờ khai lý lịch cá nhân, khi điền vào câu hỏi về tình trạng gia đình bà đã ghi là có chồng và kể tên chồng là Lin. Đó cũng là danh xưng của ông Hồ tại Mạc Tư Khoa kể từ năm 1934 cho đến năm 1938.

“Ngược trở lại vào năm 1931, người ta thấy trong một lá thư ông Hồ Chí Minh có nói đến bà vợ đang chuẩn bị để đón khách vào dịp Tết. Đây có thể là một cách nói để ám chỉ bao che cho các hoạt động chính trị, nhưng nếu xét đến những điều vào năm 1934 hàm ý là bà Nguyễn Thị Minh Khai, tôi e rằng quả có thêm phần xác đáng hơn.

“Vì một vài lý do nào đó các giới chức tại Hà Nội vẫn chưa chịu đả động gì đến những điều tiết lộ theo đó ông Hồ có liên hệ tình cảm thực sự với những người thuộc phái nữ. Mặc dầu giờ đây phía Trung Quốc đã trình bày trước công luận cả một bức ảnh và một bài viết nói về việc ông Hồ kết hôn với một phụ nữ vào tháng Mười, năm 1926 (*), nhưng Hà Nội vẫn chưa chính thức xác nhận.”

Mặt khác, trong dịp chương trình Việt ngữ của đài BBC Luân Đôn phỏng vấn bà Quinn-Judge (hôm 20 tháng Năm, 2003) về cuốn sách đời ông Hồ nêu trên, bà đã đề cập rõ hơn về cuộc sống vợ chồng của ông Hồ và bà Minh Khai: “Năm 1930 Nguyễn Thị Minh Khai đến Hồng Kông và làm việc trong văn phòng của ông Hồ. Và khi đó quan hệ giữa hai người đã bắt đầu. Trong năm 1931, một lá thư của ông Hồ báo cáo rằng ông sẽ lấy Nguyễn Thị Minh Khai làm vợ. Người ta có thể coi đó là một cách nói để giữ bí mật nhưng toàn bộ nội dung lá thư cho thấy ông nói thẳng về sự kiện đó. Rồi đến năm 1934, trước ngày Quốc Tế Cộng Sản lần bảy tổ chức thì trong các tài liệu về các đại biểu tham gia đại hội đều nói về Nguyễn Thị Minh Khai là vợ của Quốc tức Hồ Chí Minh. Và trong toàn bộ thời gian sau đó khi hai người sống ở Mạc Tư Khoa hai người là vợ chồng.”

Giải thích của tiến sĩ Vũ Ngự Chiêu

Trong các tài liệu chính thức về tiểu sử ông Lê Hồng Phong do đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra, chẳng hạn như trong cuốn Lê Hồng Phong – Người Cộng Sản Kiên Cường (hồi ký) do nhà xuất bản Chính Trị Quốc Gia ở Hà Nội đưa ra vào năm 2002, không hề đề cập tới các chi tiết về cuộc sống vợ chồng của ông Phong, chẳng hạn như họ cưới nhau ở đâu, vào năm nào, có con cái với nhau không ... nhà sử học Vũ Ngự Chiêu giải thích:

“Việc chưa ai tìm thấy một tài liệu hộ tịch nào về cuộc hôn nhân giữa ông Lê Hồng Phong (tên thật Lê Huy Doãn, 1902-1942, còn có tên Nga Mikhail Litvinov) và bà Nguyễn Thị Minh Khai (tên thật Nguyễn Thị Vịnh, 1910-1941) thật dễ hiểu. Họ cũng chẳng cần khai báo. Người ta cũng không còn lưu giữ được cả khai sinh của người con gái tên Lê Hồng Minh (nay đổi thành Lê Nguyễn Hồng Minh). Viết sử mà không có tài liệu để y cứ, cách nào để viết ? Không nêu rõ ngày tháng kết hôn của Hồng Phong-Minh Khai là phương thức tốt đẹp nhất.

“Chỉ có một nữ tác giả viết về mối tình cách mạng thơ mộng Hồng Phong-Minh Khai từ năm 1934, với những lời thề non, hẹn biển trên con tàu từ Thượng Hải tới Vladivostok. Tuy nhiên, tác giả này không nhắm mục đích viết sử. Ngoài ra, còn một người Tây phương nói về đám cưới của ông Lê Hồng Phong và bà Nguyễn Thị Minh Khai trên đất Nga, nhưng cũng chỉ là "truyền khẩu sử.

“Một số nhà nghiên cứu Việt Nam đã làm việc tại các văn khố của Quốc Tế Cộng Sản, cũng như văn khố Pháp. Từ thập niên 1970, họ làm phóng ảnh và vi phim (microfilm) các tài liệu văn khố Nga, mang về Hà Nội. Nhưng có lẽ vì những mục tiêu chính trị giai đoạn của Đảng và nhà nước, họ không được phép và có thể không muốn nhắc đến cuộc tình tay ba giữa Nguyễn Thị Minh Khai, Hồ Chí Minh và Lê Hồng Phong.

“Hiện nay, không ai có thể chối cãi được rằng khi theo học ở Nga trong thời gian 1934-1937, Fan Lan (Minh Khai) gần gũi với Lin (Hồ) hơn là Litvinov (Lê Hồng Phong). Từ Nga trở về Thượng Hải vào tháng Ba, 1937, bà Nguyễn Thị Minh Khai cũng đợi tới bốn tháng sau mới gặp ông Lê Hồng Phong, rồi cấp tốc về Sài Gòn công tác (hạ bệ Hà Huy Tập). Nói cách khác, bà Minh Khai chỉ có thể sống như vợ chồng với ông Hồng Phong từ cuối năm 1937 tới 1938, hoặc giữa năm 1939 tại miền Nam.

“Các nhà nghiên cứu Việt Nam cũng đã được đọc tư liệu văn khố Pháp, nhất là hồ sơ Nha Liêm Phóng (Mật Thám hay Sureté). Các tài liệu này ghi nhận bà Minh Khai là vợ ông Hồng Phong khi hai người tái tổ chức Đảng Cộng Sản Đông Dương trong nội địa trong giai đoạn 1937-1938. Những công điện xin y án tử hình bà Minh Khai của Toàn Quyền Jean Decoux năm 1941 cũng nhấn mạnh ở điểm Minh Khai là vợ Hồng Phong.

“Bà Sophie Quinn-Judge là người đầu tiên tìm thấy và công bố ba tài liệu Nga cơ bản về cuộc ‘hôn nhân cách mạng’ giữa ông Hồ và bà Minh Khai. Tài liệu thứ nhất là bản tự khai lý lịch của Minh Khai (dưới bí danh Fan Lan) ngày 14 tháng Mười Hai, 1934 khi làm thủ tục xin nhập học trường Đại Học Công Nhân Phương Đông của Quốc tế Cộng Sản. Fan Lan đã khai chồng mình là ‘Lin,’ tức ‘Lâm,’ bí danh mới nhất của ông Hồ sau khi QTCS khai tử bí danh ‘Nguyễn Ái Quốc’ vào giữa năm 1932. Tên ‘Lin’ trong tờ lý lịch này bị xóa đi bởi nhân viên thẩm quyền của QTCS. Một trong những cách giải thích hữu lý nhất là Bộ Phương Đông QTCS, qua bà Vera Iakovlevna Vasilyeva (1900-1959), trưởng phòng Đông Dương, đã xóa bỏ đi, vì QTCS không công nhận cuộc hôn nhân này.

“Tài liệu thứ hai là báo cáo ngày 31 tháng Ba, 1935 về phái đoàn đại biểu Đảng CS Đông Dương đi dự đại hội QTCS thứ bảy tại Mạc Tư Khoa. Ông Cinitchkin Hà Huy Tập – lúc ấy đang giữ chức thư ký Ban Lãnh Đạo Đảng ở Ngoài tại Macao, và sau này là tổng thư ký thứ ba của Đảng CS Đông Dương từ 1936 tới 1938 – báo cáo rằng Minh Khai là vợ ‘Quak’ hay ‘Quốc’ (tức Nguyễn Ái Quốc). Lúc bấy giờ Hồng Phong đã được chỉ định làm tổng thư ký Đảng CS Đông Dương (tức tổng bí thư). Nếu Hồng Phong thực sự là chồng cách mạng của Minh Khai, Cinitchkin Tập chắc chắn không dám dựng đứng lên liên hệ giữa Minh Khai với Nguyễn Ái Quốc.

“Ngoài ra, còn một tài liệu khác cho thấy ngày 12 tháng Giêng, 1931, sau khi Hồ Chí Minh (Quốc) xin phép kết hôn, Bộ Phương Đông ở Thượng Hải trả lời là phải chờ đợi hai tháng. Nhưng một tháng sau, ngày 12 tháng Hai, 1931, ông Hồ đã báo cáo với Ban Phương Đông là ‘vợ’ mình đang lo chuẩn bị đón Tết Tân Mùi (ngày 18 tháng Hai, 1931) và đón tiếp khách từ Sài Gòn và Bắc Kỳ qua. Người nữ trẻ sống gần ông Hồ, được giới thiệu là ‘thư ký riêng,’ và rồi vợ của Hồ chính là ‘Lý Huệ Sương’ hay ‘A Duy’ – sau này đổi tên thành Minh Khai – mới từ trong nước thoát ly ra ngoại quốc làm cách mạng. Những tài liệu này hiện vẫn chưa mở ra cho công chúng, và bà Quinn-Judge là một trong rất ít chuyên viên đã được phép tham khảo đặc biệt.

“Vẫn theo tài liệu Pháp, năm 1932, sau khi luật sư của ông Nguyễn Ái Quốc, với sự toa rập của Thống Đốc Hồng Kông William Peel – và rất có thể cơ quan tình báo Anh – bung tin Quốc đã chết trong nhà tù Hồng Kông vì ‘ho lao và nghiện thuốc phiện,’ cô Duy có một bạn đồng hành là Trần Ngọc Ranh (Danh), em trai Trần Phú (Lee Kwei, 1904-1931, tổng thư ký đầu tiên của Đảng CS Đông Dương. Ông Ranh cũng từng qua Nga. Theo lời khai của ông Trương Phát Đạt với mật thám Pháp, ông Ranh là ‘tình nhân’ của cô Duy, và có lần ghen tuông, trách ông Đạt mưu toan tán tỉnh cô Duy. Cô Duy và ông Ranh từng tới Nam Kinh tá túc tại nhà ông Hồ Học Lãm khoảng bốn, năm tháng. Sau khi ông Ranh bị bắt ở Thượng Hải, năm 1933, ông Bùi Hải Thiệu (Bùi Ngọc Thiệu, hay Felix Leopold), một mật báo viên của Pháp, từng theo học trường Công Nhân Phương Đông, muốn giới thiệu bà Minh Khai cho ‘Đỏ,’ một tay hoạt động lâu năm, nhưng bà Minh Khai từ chối. Chẳng hiểu ‘Đỏ’ đây có phải là ông Hồng Phong, mới từ Nga về Trung Hoa tái tổ chức Đảng CS Đông Dương chăng ? (Mật thám Pháp nghi nhân vật này là Trần Đại Đỏ, một thủy thủ, từng qua Pháp.)

“Tôi may mắn,” tiến sĩ Vũ Ngự Chiêu nói, “được tham khảo một số tài liệu Pháp đã lâu. Riêng các tài liệu Nga thì một phần do giáo sư Anatoli Sokolov, một chuyên viên Nga, cung cấp nguyên bản kèm theo bản dịch Việt ngữ, một phần do các nhà nghiên cứu trong nước và thế giới đã công bố.”

_________________________
Chú thích: (*) Năm ngoái, một tài liệu của Trung Hoa đưa ra đã nói rõ về cuộc hôn nhân của ông Hồ Chí Minh với một cô gái người Trung Hoa ở Quảng Châu tên Tăng Tuyết Minh, có cưới hỏi đàng hoàng.

saintolala
Junior Member
Join Date: Mar 2013
Số Điểm: 145
Old 07-01-2013 , 10:13 PM     saintolala est dconnect  search   Quote  

Cựu Cộng-Sản Balan đánh giá 'tội ác' của Hồ chí Minh!
Hồ Chí Minh- Ảnh trên tờ Polska Times




Hồ chí Minh không phải là "danh nhân" thế giới mà là tội đồ của dân tộc VN và nhân loại !!!



Tờ Polska Times tức Thời báo Ba Lan hôm 5/3 vừa đưa ra một bản xếp hạng 13 nhà độc tài đẫm máu nhất thế kỉ 20, trong đó có Hồ Chí Minh. Theo đó, Hồ Chí Minh qua 24 năm cầm quyền của mình đã gây ra cái chết của 1,7 triệu người Việt qua cuộc chiến tranh đẫm máu.


Cũng như nhiều sự bình chọn trước đó của các trang mạng khác, các nhà độc tài thuộc 3 thể chế chính trị: Phát xít, Cộng sản và Quân phiệt



Hồ Chí Minh- Ảnh trên tờ Polska Times
Hồ chí Minh không phải là "danh nhân" thế giới mà là tội đồ của dân tộc VN và nhân lọai

Tờ Polska Times tức Thời báo Ba Lan hôm 5/3 vừa đưa ra một bản xếp hạng 13 nhà độc tài đẫm máu nhất thế kỉ 20, trong đó có Hồ Chí Minh. Theo đó, Hồ Chí Minh qua 24 năm cầm quyền của mình đã gây ra cái chết của 1,7 triệu người Việt qua cuộc chiến tranh đẫm máu.


Cũng như nhiều sự bình chọn trước đó của các trang mạng khác, các nhà độc tài thuộc 3 thể chế chính trị: Phát xít, Cộng sản và Quân phiệt

Ba loại quỷ
Trang mạng kể trên đã chia các nhân vật lịch sử thế giới ra làm 3 loại quái vật tùy theo mức độ tội ác mà họ gây ra cho nhân loại.
- Chịu trách nhiệm về cái chết của ít nhất 20 triệu người: Stalin, Hitler và Mao.
- Chịu trách nhiệm về cái chết của ít nhất một triệu người: Danh sách này có 15 người, trong đó có Hồ Chí Minh, Polpot, Lenin, Kim Nhật Thành, Kim Chính Nhật, Saddam Hussein…
- Chịu trách nhiệm về cái chết của trên 10.000 người: Có 16 nhân vật, trong số đó có cố Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam- Lê Duẩn.
Nếu phân theo hình thức phạm tội ác thì có 4 loại: Phát xít, cộng sản, chế độ quân phiệt và chế độ quân chủ. Chủ nghĩa cộng sản góp mặt 12 người.
Các nước “vinh hạnh” có 2 người là Nga (Stalin, Lenin), Việt Nam (Hồ Chí Minh, Lê Duẩn), Bắc Triều Tiên (cha con ông Kim). Số còn lại rơi vào Campuchia, Romania, Nam Tư (cũ), Trung Quốc, Ethiopia và Afghanistan.




http://thienngon.blogspot.com/2013/0...-chi-minh.html

http://www.vietlandnews.net/forum/sh...ad.php?t=24016
modmom
Junior Member
Join Date: Nov 2012
Số Điểm: 99
Old 07-01-2013 , 10:15 PM     modmom est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by saintolala

Cựu Cộng-Sản Balan đánh giá 'tội ác' của Hồ chí Minh!
Hồ Chí Minh- Ảnh trên tờ Polska Times




Hồ chí Minh không phải là "danh nhân" thế giới mà là tội đồ của dân tộc VN và nhân loại !!!



Tờ Polska Times tức Thời báo Ba Lan hôm 5/3 vừa đưa ra một bản xếp hạng 13 nhà độc tài đẫm máu nhất thế kỉ 20, trong đó có Hồ Chí Minh. Theo đó, Hồ Chí Minh qua 24 năm cầm quyền của mình đã gây ra cái chết của 1,7 triệu người Việt qua cuộc chiến tranh đẫm máu.


Cũng như nhiều sự bình chọn trước đó của các trang mạng khác, các nhà độc tài thuộc 3 thể chế chính trị: Phát xít, Cộng sản và Quân phiệt



Hồ Chí Minh- Ảnh trên tờ Polska Times
Hồ chí Minh không phải là "danh nhân" thế giới mà là tội đồ của dân tộc VN và nhân lọai

Tờ Polska Times tức Thời báo Ba Lan hôm 5/3 vừa đưa ra một bản xếp hạng 13 nhà độc tài đẫm máu nhất thế kỉ 20, trong đó có Hồ Chí Minh. Theo đó, Hồ Chí Minh qua 24 năm cầm quyền của mình đã gây ra cái chết của 1,7 triệu người Việt qua cuộc chiến tranh đẫm máu.


Cũng như nhiều sự bình chọn trước đó của các trang mạng khác, các nhà độc tài thuộc 3 thể chế chính trị: Phát xít, Cộng sản và Quân phiệt

Ba loại quỷ
Trang mạng kể trên đã chia các nhân vật lịch sử thế giới ra làm 3 loại quái vật tùy theo mức độ tội ác mà họ gây ra cho nhân loại.
- Chịu trách nhiệm về cái chết của ít nhất 20 triệu người: Stalin, Hitler và Mao.
- Chịu trách nhiệm về cái chết của ít nhất một triệu người: Danh sách này có 15 người, trong đó có Hồ Chí Minh, Polpot, Lenin, Kim Nhật Thành, Kim Chính Nhật, Saddam Hussein…
- Chịu trách nhiệm về cái chết của trên 10.000 người: Có 16 nhân vật, trong số đó có cố Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam- Lê Duẩn.
Nếu phân theo hình thức phạm tội ác thì có 4 loại: Phát xít, cộng sản, chế độ quân phiệt và chế độ quân chủ. Chủ nghĩa cộng sản góp mặt 12 người.
Các nước “vinh hạnh” có 2 người là Nga (Stalin, Lenin), Việt Nam (Hồ Chí Minh, Lê Duẩn), Bắc Triều Tiên (cha con ông Kim). Số còn lại rơi vào Campuchia, Romania, Nam Tư (cũ), Trung Quốc, Ethiopia và Afghanistan.




http://thienngon.blogspot.com/2013/0...-chi-minh.html

http://www.vietlandnews.net/forum/sh...ad.php?t=24016
Hồ Chí Minh hiếp dâm rồi giết Nông Thị Xuân



Nguyễn Minh Cần
(Cựu Phó Chủ Tịch Ủy ban Hành chính thành phố Hà Nội)



Người viết bài này hy vọng góp thêm vài "mẩu chuyện" vào cuốn sách "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch" của Trần Dân Tiên mà như lời giải thích miệng "từ Trên," khi cuốn sách được xuất bản lần đầu ở miền Bắc -- "tác giả của nó là một nhà báo nổi tiếng có cơ hội được biết rõ về thân thế của Người." Thực ra, hồi những năm 50, đại đa số cán bộ, chứ nói gì đến nhân dân, chưa hề nghe tên và không ai biết cái ông "nhà báo nổi tiếng" Trần Dân Tiên, tác giả cuốn sách "bất hủ" đó, là ai cả. Chỉ có một số rất ít cán bộ cao cấp thì thầm rỉ tai nhau về điều bí mật quốc gia: "... Chứ còn ai nữa!"

Mãi về sau này, qua hàng mấy thập niên, nhiều người mới ngã ngửa ra là ông tác giả "Chứ còn ai nữa!" đó, ông Trần Dân Tiên huyền thoại kia, chính là ông Nguyễn Tất Thành, cũng chính là ông Nguyễn Ái Quốc, và cuối cùng, cũng chính là... ông Hồ Chí Minh. Thế nhưng báo chí chính thức ở Việt Nam cho đến nay vẫn tiếp tục "giấu như mèo giấu c..." Theo tôi biết, hình như trong "thế giới" cộng sản, chỉ có hai lãnh tụ trực tiếp tham gia vào việc "xây dựng" tiểu sử của mình để lưu danh hậu thế là Stalin và Hồ Chí Minh. Tôi nói "hình như" vì không biết chính xác Kim Nhật Thành đã làm phù phép như thế nào với tiểu sử của ông ta. Nhà độc tài đẫm máu Stalin đã không trắng trợn tự tay viết tiểu sử của mình, mà giao cho một ban của Trung ương đảng, viết theo sự hướng dẫn của chính ông và cuối cùng ông "chỉ" hiệu đính tiểu sử của mình trước khi cho xuất bản. Còn "một người như Hồ Chủ Tịch của chúng ta, với đức khiêm tốn nhường ấy..." (trí ch sách "Những mẩu chuyện...", tr. 7) thì... tự tay mình viết tiểu sử của mình để tự tôn vinh, tự đề cao chán chê, rồi "lập lờ đánh lận con đen" đặt tên tác giả là Trần Dân Tiên. Quả là một sự phỉ báng đối với lương tri con người!

Mặc dù thế, tôi xin thành thật khuyên các bạn, ai đã có cuốn sách "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch" thì chớ vội nóng nảy vứt nó đi mà phí, trái lới, thỉnh thoảng nên đọc lại để thấy rõ hơn bức chân dung thật của người viết ra nó. Đó la` tấm gương để đời!

Ngay từ đầu sách, bạn gặp đoạn này: "Nhiều nhà văn, nhà báo Việt Nam và ngoại quốc muốn viết tiểu sử của vị Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nhưng mãi đến nay, chưa có người nào thành công. Nguyên nhân rất giản đơn: Chủ tịch Hồ Chí Minh không muốn nhắc lới thân thế của mình." Hay một đoạn khác: "Tôi (lời Trần Dân Tiên huyền thoại) nói rõ mục đích của tôi. Chủ tịch chú ý nghe. Sau khi nghe xong, Người cười và đáp: "Tiểu sử đấy là một ý kiến hay. Nhưng hiện nay còn nhiều việc cần thiết hơn. Rất nhiều đồng bào đang đói khổ. Sau tám mươi năm nô lệ, nước ta bị tàn phá, bây giờ chúng ta phải xây dựng lại. Chúng ta nên làm những công việc hết sức cần kíp kia đã! Còn tiểu sử của tôi... thong thả sẽ nói đến!" Thế rồi Trần Dân Tiên (!) kết luận: "Một người như Hồ Chủ tịch của chúng ta, với đức khiêm tốn nhường ấy và đương lúc bề bộn bao nhiêu công việc, làm sao có thể kể lới cho tôi nghe bình sinh của Người được?" Hay là đoạn nói về thời gian "khi Chủ tịch Hồ Chí Minh còn là người thiếu niên mười lăm tuổi," thế mà cậu bé 15 tuổi ấy đã đủ hiểu biết, đủ láo xược để phê phán cả các bậc tiền bối là những anh hùng lịch sử vào hàng cha chú mình, như các cụ Phan Ðình Phùng, Hoàng Hoa Thám, Phan Chu Trinh và Phan Bội Châu. Hay một đoạn nữa: "Và nhân dân Việt Nam muôn người như một, nghe theo lời Hồ Chủ tịch, vì họ hoàn toàn tin tưởng ở Hồ Chủ tịch, họ hoàn toàn kính yêu Hồ Chủ tịch. Không có gì so sánh được lòng dân Việt Nam kính mến tin tưởng lãnh tụ Hồ Chí Minh. Nhiều nhà báo và nhiều bạn ngoại quốc rất lấy làm ngạc nhiên trước lòng kính yêu của nhân dân Việt Nam đối với vị Cha già Hồ Chí Minh. Nhưng đối với chúng ta, người Việt Nam thì rất dễ hiểu."

Còn nhiều, rất nhiều "hạt ngọc châu" như thế nữa! Nhưng thôi, nhân tiện nói qua thế, chứ mục đích người viết bài này không phải để nói về cuốn sách "Những mẩu chuyện...", mà để bổ sung thêm vài nét vào bức chân dung của ông Hồ Chí Minh nhân dịp tháng 5, kỷ niệm ngày sinh "của Người," dù biết tỏng tòng tong là cả ngày, cả tháng, cả năm sinh "của Người" đều là "phịa" (xin cho phép tôi dùng khẩu ngữ này, có nghĩa là bịa đặt trắng trợn), và thậm chí trong một thời gian nhiều năm, cả ngày chết "của Người" cũng là "phịa" nốt. Cố nhiên, trong trường hợp sau, "Người" không có lỗi. Nhưng, một con người mà ngày sinh, tháng sinh, năm sinh, cho đến ngày chết đều là "phịa" cả, thì có gì bảo đảm là "những mẩu chuyện" tự kể về mình lới là không "phịa"? Nhưng dẫu sao chăng nữa, tháng 5 cũng là có dịp để "tưởng nhớ tới Người"! Vài "mẩu chuyện" mà tôi sắp kể đây là những chuyện về Chủ tịch Hồ Chí Minh có liên quan đến "vấn đề phụ nữ" (dĩ nhiên, không phải vấn đề giải phóng phụ nữ đâu!), và không phải là thời kỳ ông ở Pháp, Nga, Trung Quốc (vì đã có khá nhiều bài báo viết về những thời kỳ đó rồi). "Những mẩu chuyện" này thuộc thời kỳ ông ở Việt Nam, và cũng chỉ vẻn vẹn trong vài năm thôi, sau khi chính quyền cộng sản tiếp thu những "vùng tạm chiếm" của Pháp ở miền Bắc.

MỘT ÁN MẠNG XE CÁN
Sau khi rời Hà Nội đi Moskva, theo học ở Trường đảng cao cấp của Trung ương đảng cộng sản Liên Xô hồi năm 1962, và nhất là sau khi tôi đã ra khỏi hàng ngũ đảng cộng sản hồi đầu tháng 6 năm 1964, trong lòng tôi luôn luôn bị ám ảnh bởi một câu chuyện mà càng ngày tôi càng thấy rõ có cái gì đây đầy oan khuất, đầy mờ ám, rất là nghiêm trọng, mà bây giờ ở ngoài nước, trong hàng chục năm, lắm lúc tôi cảm thấy bó tay không thể nào tìm hiểu được. Chuyện thế này: hồi cuối những năm 50 đầu những năm 60, tôi là phó chủ tịch Ủy ban Hành chính thành phố Hà Nội, thường ngày tôi xuống các cơ sở. Nhưng sáng hôm đó, tôi nhớ là vào đầu xuân, tôi phải đến thường trực tại Ủy ban, thì anh Nguyễn Quốc Hùng, ủy viên trong Ủy ban, phụ trách văn phòng, bước vào phòng tôi, hồi hộp nói: "Báo cáo anh có một việc xảy ra, có một người đàn bà bị xe ô tô cán ở đoạn đường Nhật Tân phía đi lên Chèm..." Tôi đưa mắt nhìn Quốc Hùng, có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng không nói gì. Ngạc nhiên vì trong óc tôi thoáng một ý nghĩ, xe ô tô cán người ở Hà Nội chẳng phải là chuyện gì hiếm, sao anh ấy lại báo cáo với mình. Tôi im lặng chờ đợi. Quốc Hùng nói tiếp: "Nhưng mà, anh à, theo sự điều tra thì không phải là xe cán người, mà làm ra vẻ xe cán người..." Dừng lại một lúc, anh nói thêm: "Mà... theo báo cáo thì chiếc xe ấy lại chạy từ Chủ tịch phủ ra..." Mấy tiếng cuối cùng "từ Chủ tịch phủ ra" đã gây cho tôi một cảm giác thật mạnh. Nhưng lúc đó, thật ra, tôi không hề có mảy may ý nghĩ là việc này có liên quan gì đến vị Chủ tịch nước mà hồi đó, tôi chân thành kính yêu và tin tưởng. Một ý nghĩ thoáng qua trong óc: hay là bọn phục vụ ở Chủ tịch phủ đã làm bậy bạ cái gì đây với chị kia, rồi giết đi và bày trò cán xe? Suy nghĩ một lúc, tôi nói: "Theo quyết định của Trên, mọi vấn đề thuộc về công an, tòa án thì do bí thư Thành ủy giải quyết, nhất là những chuyện có dính dấp đến Trên, việc này không thuộc thẩm quyền của Ủy ban hay Thành ủy, vậy hôm nay, anh đến gặp anh Tuyên báo cáo ngay anh ấy biết để anh giải quyết thì hơn."

Hôm sau, gặp lại, tôi hỏi thì Quốc Hùng cho biết: đã báo cáo rồi và anh Tuyên bảo anh sẽ trực tiếp làm việc với anh Thân (Lê Quốc Thân, hồi đó là giám đốc Sở công an Hà Nội, về sau được thăng chức thứ trưởng Bộ công an). Khoảng một tuần sau, nhân gặp Trần Danh Tuyên, bí thư Thành ủy kiêm phó chủ tịch Ủy ban hành chính thành phố, tôi tranh thủ hỏi về vấn đề đó, thì anh ta lạnh lùng gạt đi: "Thôi, việc đó xong rồi." Biết là không thuận lợi cho một cuộc trao đổi cởi mở, nên tôi im... Khi đã ở nước ngoài, trong nhiều năm tôi cứ băn khoăn mãi về chuyện đó.

Hồi tháng 7 năm 1993, khi gặp nhà văn Vũ Thư Hiên, một người "cùng cảnh ngộ," tức là cùng bị dính vào "vụ án xét lại - chống đảng," đã sang được Moskva, tôi mới đem chuyện đó kể ra. Hiên bật người lên, vui mừng ra mặt, dường như anh được thêm một người nữa biết cái chuyện "thâm cung bí sử " này và chuyện tôi kể cho anh lới một lần nữa xác nhận điều mà cụ thân sinh của anh, ông Vũ đình Huỳnh, đã dặn dò anh. Hiên nói liền: "Nhưng không phải ô tô từ Chủ tịch phủ phóng ra đâu, anh ạ. Mà từ phố Hàng Bông Nhuộm đi lên Nhật Tân..." Tôi đáp lại: "Chính là Quốc Hùng nói với tôi thế!" Rồi Hiên thủng thẳng tâm sự với tôi: "Có một hôm, ông cụ tôi bảo tôi lên xe, chúng tôi đi lên Hồ Tây, rồi theo đường Quảng Bá đi lên đường Nhật Tân, chỗ làng đào, anh biết chứ?" Tôi trả lời theo kiểu dân Bắc: "Biết quá đi, chứ lị! Từ 51, tôi phụ trách ngoại thành cơ mà." Yên trí là tôi biết rõ địa thế vùng này, anh kể tiếp: Dừng xe lại, hai bố con ra xe, ông cụ dẫn anh đến một đoạn đường, hình như một bên có rặng ổi, rồi bảo: "Con ơi, con nhớ những lời bố dặn đây! Tới đây, đánh dấu một vụ án mạng, một vụ oan khuất khủng khiếp mà Trần Quốc Hoàn (ủy viên Bộ chính trị, bộ trưởng công an) là chính danh thủ phạm. Con hãy ghi nhớ, khi có dịp thì nói lên sự thật..."

Câu chuyện đại để thế này: có một chị nữ thanh niên người Nùng ở Cao Bằng, tên là Nông Thị Xuân, được đưa đến "phục vụ" Bác Hồ, cô đưa em là Nông Thị Vàng và một cô em họ nữa về Hà Nội. Sau đó, cô Xuân đẻ cho Bác một đứa con trai, được đặt tên là Nguyễn Tất Trung, và còn có tin đồn, một đứa con gái nữa, tên là Nguyễn Thị Trinh... Thế rồi Trần Quốc Hoàn hiếp cô Xuân tại nhà phố Hàng Bông Nhuộm, sau đó giết chết, rồi bày trò xe ô tô cán người tới đường Nhật Tân để lấp liếm tội ác. Sau khi cô chị bị giết, cô em chạy về Cao Bằng, rồi cũng bị giết nốt để "bịt đầu mối," và người em họ cô Xuân cũng không thoát khỏi bàn tay đẫm máu của nó. Người yêu của cô Vàng đã viết thư tố cáo hung thủ.

Thật ra, những điều Vũ Thư Hiên kể tuy có rọi thêm vài tia sáng, nhưng vẫn chưa thỏa mãn được cái ý muốn tìm hiểu sự việc cụ thể của tôi, nên tôi vẫn tiếp tục cố làm sáng tỏ vấn đề này. Những năm gần đây, nhờ việc đi lại của người trong nước sang Nga được dễ dàng hơn, nên vài người đã kể cho tôi thêm những chi tiết rất có giá trị, bổ sung cho những điều tôi đã biết. Nhưng tất cả những điều đó chỉ là nghe lại của người này, người khác, không có chứng cứ nào, không có tài liệu cụ thể nào xác minh, giúp cho tôi được vững tin. May mắn là mới đây có một người quen cho tôi xem một tài liệu với nhiều chi tiết cụ thể xác nhận về cơ bản những điều tôi đã tìm hiểu được trong những năm qua. Sau khi cẩn thận xem xét kỹ tài liệu đó, tôi có thể tin tưởng ở tính chất chân thật của nó. Tài liệu gồm có một bức thư dài năm trang đánh máy của người chồng chưa cưới của cô Vàng đã bị giết, viết ngày 29 tháng 7 năm 1983 gửi ông Nguyễn Hữu Thọ, Chủ tịch Quốc hội nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, kèm theo một bức thư một trang của một số thương binh, bạn cùng chiến đấu với anh ta, không đề ngày (có lẽ là gửi cùng ngày?), gửi ông Nguyễn Hữu Thọ, Chủ tịch Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam, đồng gửi ông Lê Duẩn, Tổng bí thư đảng CSVN, ông Phạm Văn Ðồng, Chủ tịch HÐBT và ông Phạm Hùng, Phó Chủ tịch HÐBT, tố cáo hành vi tội ác của bọn hung thủ đã giết hai nhiều người vô tội. Nhưng có một điều rất "kẹt" cho tôi là anh bạn cho xem tài liệu lại dặn tôi đến hai lần "đừng công bố bản tài liệu," cho nên tôi không thể làm trái ý "người chủ" tài liệu.

Tuy nhiên, tôi mong rằng anh ấy sẽ nghĩ lại và tự anh hoặc nếu anh thấy không tiện cho mình thì giao cho một người nào khác sớm công bố toàn văn bản tài liệu đó để thực hiện ước nguyện của những người đã chết oan và của những người đã bất chấp nguy hiểm, "máu hòa nước mắt viết thư này" (lời trong thư). Phải nói rằng những người viết thư thật rất dũng cảm, đáng kính phục. Vì Chân Lý, người ta coi thường cái chết, khi viết những lời thật xót xa, đầy mai mỉa và thách đố đối với những kẻ cầm quyền và chế độ hiện tồn trong nước; những lời ấy vang lên như tiếng thét đau thương, ai oán, đã bị nhóm cầm quyền cộng sản dìm đi, bóp nghẹt trong hàng mấy thập niên rồi: "Chúng tôi, những thương binh đã đổ xương máu vì độc lập của quốc gia, tự do, công lý cho nhân dân, chúng tôi rất mong Ngài vì chân lý mà tìm ra hung thủ, xử lý thích đáng, treo cổ hung thủ công khai hoặc bí mật. Nếu trái lại, vì bè lũ, phải bao che cho hung thủ không trừng trị được bọn tàn ác này, thì chúng tôi xin phép Ngài phổ biến rộng rãi vụ bê bối này cho toàn thể thương binh và bộ đội biết để họ đổ xương máu bảo vệ NGAI VÀNG CỦA CÁC NGÀI. Và hơn nữa, chúng tôi sẽ tuyên bố vụ bê bối giết vợ Cụ HỒ CHÍ MINH này cho toàn thế giới biết để cả nhân loại tin tưởng vào chế độ ưu việt của các Ngài. Chúng tôi một số thương binh sống dở chết dở, vì vấn đề này mà các Ngài muốn bỏ tù hay thủ tiêu, chúng tôi không hề sợ, và có khi như vậy lại đỡ khổ cho chúng tôi." (đúng nguyên văn, kể cả những chữ hoa).

PHƯƠNG MAI
Viết đến đây, tôi nhớ đến Nguyễn Chí Thiện, đã liều mình, bất chấp mọi nguy hiểm, xông vào sứ quán Anh ở Hà Nội để đưa tập thơ của anh ra nước ngoài. Không có những con người gan dạ như thế, làm sao bảo vệ Chân Lý và chống lại điều ác được? Theo lời dặn của anh bạn, tôi không công bố toàn văn tài liệu đó. Nhưng những gì tôi tìm hiểu được trong mấy năm qua, nhờ sự giúp đỡ của anh chị em trong nước và được tài liệu kia xác nhận, tôi tự thấy mình có bổn phận chia sẻ với mọi người, cốt để làm sáng tỏ thêm sự thật đã bị che giấu 40 năm rồi và phần nào đáp ứng, dù là một cách quá muộn màng đi nữa, lòng mong mỏi cuối cùng của những oan hồn đang ngậm hờn ở thế giới bên kia. Hơn nữa, ngay ở trong nước, tờ báo bí mật, gan dạ Người Sài Gòn, "tiếng nói của nhân dân thèm tự do ngôn luận," năm ngoái cũng đã tung vấn đề này lên rồi trong bài "Viết cho Ðào Duy Tùng." Và tôi tin chắc là nhà văn Vũ Thư Hiên cũng không thể bỏ qua chuyện này trong tập hồi ký "Ðêm Giữa Ban Ngày" của anh. Có điều tôi muốn nói rõ là tội ác của bọn hung thủ đê tiện trong vụ thảm sát một loạt người này, tuy rùng rợn, khủng khiếp thật, nhưng lại không phải là đề tài chính của bài này, vì ý định của tôi chỉ là bổ sung thêm vài nét chân thực vào bức chân dung của vị Chủ tịch đầu tiên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.

Trước khi kể lới chuyện trên, tôi xin phép nói đến một chuyện khác, mới nghe thì thật tào lao, nhưng lới có thể giúp cho ta hiểu được nhiều điều. Nói chung, hồi đó, khi tôi còn ở trong nước, cán bộ ở miền Bắc (và có lẽ cả miền Nam nữa), ngay cả trong câu chuyện riêng tư, không hề dám hé răng nói bất kỳ chuyện gì về các lãnh tụ, ngoài những lời sùng bái, tán tụng, ngoài những khuôn sáo đã định sẵn, như "ơn Bác, ơn đảng," v.v... Sự sùng bái cá nhân các lãnh tụ đã được gieo cấy sâu đậm vào tiềm thức cán bộ và dân chúng đến nỗi mọi người cho rằng nói đến các lãnh tụ mà thiếu sự ca tụng, sự sùng kính, nhất là nói đến đời riêng của các lãnh tụ là điều "phạm húy" khủng khiếp, mà điều đó thì tối kỵ, trước tiên, vì... rất nguy hiểm cho bản thân. Chỉ có một số cán bộ cao cấp nào đó thỉnh thoảng khi cao hứng mới có thể tự cho phép "đả động" nhẹ nhàng đến các lãnh tụ trong chừng mực... "không bị đứt đầu." Cố nhiên, những việc như thế không phải là không nguy hiểm. Có một lần, tình cờ tôi được "dự" vào một cuộc "loạn đàm" như vậy. Hôm đó, sau một cuộc họp ở Thành ủy, mọi người ra về, chỉ còn lại ba chúng tôi: Trần Danh Tuyên, bí thư Thành ủy Hà Nội, Trần Vỹ, phó bí thư, và tôi. Ðang nói chuyện linh tinh, bỗng Trần Vỹ hỏi khẽ: "Thế nào, việc Phương Mai đã xong chưa?" Trần Danh Tuyên đáp: "Không xong." Trần Vỹ nói tiếp: "Cô ấy cũng sạch nước cản đấy chứ, sao lại không xong?" Vui miệng, tôi cũng chêm vào một câu: " Sạch nước cản... thế mà tướng Nguyễn Sơn lại chê là ngực lép kẹp, ăn thua gì!" Cả ba cùng cười, rồi Trần Danh Tuyên hạ giọng nói rất khẽ: "Cô ấy muốn đặt vấn đề đàng hoàng, nhưng mà... Bác và các anh (ý nói Bộ chính trị) cho rằng Bác không lấy vợ thì lợi cho uy tín chính trị hơn."

Xin nói rõ chuyện như thế này: hồi đó, có ý kiến là ông Hồ cần có vợ để việc "giải quyết sinh lý” được điều hòa thì tốt cho sức khỏe. Và sau Hiệp định Genève 1954, người ta chọn một người "kháu" nhất trong số nữ cán bộ trẻ, đó là chị Nguyễn Thị Phương Mai, tỉnh ủy viên Tỉnh ủy Thanh Hóa và đưa chị từ Khu Bốn ra Hà Nội để tiến cử lên ông Hồ. Và như ta đã biết qua cuộc "loạn đàm," chị đặt vấn đề phải có hôn nhân đàng hoàng. Thế là... việc không thành. Rồi chị được bổ nhiệm làm thứ trưởng Bộ thương binh và ở luôn tại Hà Nội.

CÔ XUÂN BỊ GIẾT NHƯ THẾ NÀO?
Bây giờ xin quay trở lới câu chuyện những cô gái ở Cao Bằng. Theo những điều người ta kể cho tôi trong những năm gần đây và được xác minh qua tài liệu đã xem thì có hai chi tiết hơi khác (các cô họ Nguyễn và cô Xuân chỉ có một con với ông Hồ, ngoài ra, các chi tiết khác về cơ bản đều giống nhau. Sự việc cụ thể như sau:

Cô Nguyễn Thị Xuân (tên gọi trong gia đình là Sang) và em họ, cô Nguyễn Thị Vàng, 22 tuổi, quê làng Hà Mạ, xã Hồng Việt, huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng, cuối năm 1954, đã tình nguyện vào làm công tác hộ lý trong một đơn vị quân nhu. Ðược mấy tháng thì ủy viên Trung ương đảng, chủ nhiệm Tổng Cục Hậu cần Trần đ Ninh, gặp cô Xuân nói chuyện vài lần, rồi đầu năm 1955 cho xe đón cô Xuân về Hà Nội,"nói là để phục vụ Bác Hồ." Mấy tháng sau, cô Xuân cũng xin cho cô Vàng và cô Nguyệt (con gái của ông Hoàng Văn Ðệ, cậu ruột của cô Xuân) về Hà Nội ở trên gác nhà 66 Hàng Bông Nhuộm. "Vì các vị lãnh đạo không cho chị Xuân ở cùng với Bác trên nhà Chủ tịch phủ, giao cho ông Trần Quốc Hoàn, bộ trưởng Bộ công an, trực tiếp quản lý chị Xuân, cho nên chị Xuân mới được đem về 66 Hàng Bông Nhuộm, nhà của công an. Cuối năm 1956, chị Xuân sinh được một cậu con trai. Cụ Hồ đặt tên là Nguyễn Tất Trung.

"Em có nhiệm vụ bế cháu," đấy là lời Vàng kể lới cho người chồng chưa cưới của mình trước khi cô bị giết. Và cũng nhờ Vàng đã kể lại, nên chúng ta biết được những sự việc sau đây.

Khoảng mồng 6, mồng 7 tháng 2 năm 1957, Trần Quốc Hoàn đến, nói chuyện vu vơ một lúc, rồi giở trò... kéo cô Xuân vào cái buồng xép, định hãm hiếp. Cô Xuân ú ớ la lên. Vàng hoảng sợ tru tréo, còn Nguyệt khiếp sợ quá co rúm lại ngồi ở trong góc. May lúc đó có tiếng cửa sổ nhà dưới xô sầm vào tường, Hoàn sợ, bỏ cô Xuân ra, rút súng lục ra dọa: "Chúng mày im mồm, không ông cho chết hết." Rồi xuống thang, ra ô tô chuồn. Mấy hôm sau, Hoàn lại đến, lên gác, đi thẳng vào phòng, ôm ghì cô Xuân hôn. Cô Xuân xô nó ra: "Không được hỗn, tôi là vợ ông Chủ tịch nước." Nó nói: "Tôi biết bà to lắm, nhưng tính mạng bà nằm trong tay tôi." Rồi lấy súng dí vào ngực cô Xuân, nó rút ra sợi dây dù đã thắt sẵn thòng lọng tròng vào cổ cô Xuân kéo cô lên giường, tự tay lột hết quần áo, ngắm nghía, rồi hiếp cô. Cô Xuân xấu hổ lấy tay che mặt. Nó kéo tay cô và nói: "Thanh niên nó phục vụ không khoái hơn ông già, lại còn vờ làm gái."

Từ đó cô Xuân trở thành thứ đồ chơi trong tay Hoàn. Nó bảo cô Xuân dặn cho hai em phải biết câm cái miệng, nếu bép xép thì mất mạng cả lũ. Mấy chị em lúc bấy giờ rất sợ bị giết, bàn nhau. Vàng đề nghị mấy chị em trốn đi thì cô Xuân nói: "Sau ngày sinh cháu Trung, chị thưa với Bác: bây giờ đã có con trai, xin Bác cho mẹ con ra công khai. Bác nói: cô xin như vậy là hợp tình hợp lý Nhưng phải được Bộ chính trị đồng ý nhất là mấy ông Trường Chinh, Lê đức Thọ, Hoàng Quốc Việt đồng ý mới được. Do đó cô đành phải chờ một thời gian nữa... Mấy tuần trước, Bác lại hỏi chị: các cô ở đây có nhiều người lạ mặt tới thăm phải không? Chị thưa: ba chị em không có ai quen biết ở Hà Nội, còn bà con ở Cao Bằng thì không có ai biết chị em ở đâu. Bác nói không nhẽ ông bộ trưởng công an nói dối? Chị suy nghĩ mãi mới thấy rõ, nó muốn vu cáo chị em ta liên hệ với gián điệp hoặc đặc vụ gì đó, để định kế thoát thân nếu việc của nó bị bại lộ. Bây giờ ta trốn cũng không làm sao thoát tay nó, mà nó còn vu cáo giết hại anh chị em chúng ta. Chị bị giết cũng đáng đời, chỉ rất hối hận đã xin hai em về đây để chịu chung số phận với chị."

Ðến ngày 11 tháng 2 năm 1957, vào bảy giờ tối, một chiếc xe com măng ca thường đón cô Xuân lên gặp ông Hồ đỗ trước nhà. Tên Ninh, biệt danh là Ninh Xồm, bảo vệ viên của ông Hồ, vào gặp cô Xuân nói "lên gặp Bác." Cô Xuân mặc quần áo, xoa nước hoa rồi ra xe. Xe do Tạ Quang Chiến (tên này trong đội bảo vệ ông Hồ, về sau làm tổng cục phó Tổng cục Thể dục thể thao) lái đi. Sáng hôm sau, 12 tháng 2, một nhân viên công an Hà Nội đến báo tin cô Xuân bị chết vì tai nạn ô tô, hiện còn để ở nhà xác bệnh viện Phú Doãn. Vàng vội vã đưa cháu Trung cho Nguyệt bế, lên xe công an vào bệnh viện, nhưng không được vào nhà xác. Chờ độ một tiếng sau thì có người bác sĩ ra đọc biên bản, đại ý: trên thân thể tử thi không có thương tích gì, cũng không phải bị đánh chém gì. Mổ tử thi, trong lục phủ ngũ tạng cũng không có thương tích gì, dạ dày không có thuốc độc, tử cung không có tinh trùng, chứng tỏ không bị hiếp dâm. Duy chỉ có xương đỉnh đầu bị rạn nứt, nước nhờn chảy ra. Bác sĩ nói: đây có thể là nạn nhân bị trùm chăn lên đầu, rồi dùng búa đánh vào giữa đỉnh đầu. Vàng nghe xong chạy về kể lại cho Nguyệt. Hai chị em cùng khóc...

Ít lâu sau, một cán bộ công an đến bế cháu Trung đi, hai chị em không biết đem đi đâu. Sau đó, Vàng được đưa đi học lớp y tá của Khu tự trị Việt Bắc ở Thái Nguyên, còn Nguyệt thì Vàng không biết người ta đưa đi đâu, sống chết ra sao. Học được mấy tháng thì Vàng được chuyển về bệnh viện Cao Bằng và may mắn được gặp người chồng chưa cưới ở đây, kể hết mọi chuyện cho anh nghe. Cô nói với người yêu: "Em nghĩ anh chỉ bị thương nhẹ, anh còn sống được lâu, anh sẽ nói rõ cho toàn dân biết vụ bê bối này. Còn em thì chắc chắn sẽ bị chúng giết, vì em đã nói vụ này cho nhiều chị em bà con biết. Bọn hung thủ còn theo dõi em. Ở Cao Bằng, có hôm em còn thấy thằng Ninh Xồm tới gặp ông bác sĩ bệnh viện trưởng, được ít lâu họ tuyên bố em bị thần kinh, được chuyển về điều trị tới bệnh viện Hòa An."

Ða^y là lời người yêu, chồng chưa cưới của cô Vàng: "Tôi chỉ được gặp Vàng có một tháng, đến ngày mồng 2 tháng 11 năm 1957, cô Vàng về thăm ông cậu Hoàng Văn Ðệ, hung thủ đi theo, giết chết, rồi quẳng xác xuống sông Bằng Giang, đến ngày mồng 5 tháng 11 mới nổi lên ở Hoàng Bồ. Ðược tin, tôi chạy về cầu Hoàng Bồ, thì thi hài đã được kiểm nghiệm và chôn cất rồi. Nghe dư luận bàn tán, cô bị đánh vỡ sọ, tiền, đồng hồ vẫn còn nguyên và người nhà đã nhận về chôn cất. Vụ này nhiều người bị giết: cô Xuân vợ Cụ Hồ Chí Minh, cô Vàng vợ chưa cưới của tôi, cô Nguyệt, còn nhiều người ở trường y tá Thái Nguyên, nghe chuyện Vàng đi nói chuyện lại cũng bị giết lây. Mấy chục năm nay, tôi tím gan thắt ruột nghĩ cách trả thù cho em tôi, nhưng sức yếu thế cô, đành ngậm hờn chờ chết... "

Tiện đây, xin phép kể qua một chuyện ngoài lề có ý nghĩa. Hồi Vũ Thư Hiên còn ở Moskva, "người ta" dò biết là anh đang viết hồi ký và hình như cũng đoán biết là anh có trong tay "những mẩu chuyện" nào đó. Thế là một hôm, "bọn trấn lột" người Việt đến nhà, chờ Hiên vào thang máy thì chúng ùa theo, đâm anh vào mông, giật chùm chìa khóa, rồi xông vào nhà. Chúng không đụng đến tiền bạc gì hết, mà chỉ tìm kiếm tài liệu và lấy các đĩa mềm máy tính, trong đó có phần hồi ký anh đang viết dở dang. Khi chúng đi rồi, Hiên gọi điện ngay cho tôi. Mấy hôm sau, anh lại báo tin rằng một tên gọi điện cho anh, bảo nếu muốn lấy lại đĩa mềm thì hãy "đến đấy, đến đấy" ở Moskva, mà theo lời anh, chỗ ấy là... ngôi nhà chung cư của cán bộ nhân viên sứ quán Việt Nam tại Nga. Hiên nói để trấn an tôi: "Cũng may là tôi đã dự phòng trường hợp này rồi. Anh yên tâm." Sau đó không lâu, Hiên đến nhà đưa cho tôi đọc 74 trang hồi ky’ cu?a anh. Và một thời gian sau nữa, anh lặng lẽ rời khỏi nước Nga, tìm nơi khác an toàn hơn để "đậu"... Tôi kể chuyện này để thấy tính nhạy cảm cao độ của những-người-nào-đó đối với "những mẩu chuyện" không chảy theo luồng lạch của "lãnh đạo" và "người ta" sẵn sàng lao vào những hành động tội ác, điên cuồng, cực kỳ phiêu lưu, chỉ cốt để... bưng bít sự thật.

Nhưng, vì chân lý lẽ nào chúng ta có quyền chôn vùi, hoặc để cho ai đó được phép chôn vùi sự thật? Trái lại, bằng bất cứ giá nào, phải tìm mọi cách để trả về cho Lịch Sử những sự kiện chân thật, khách quan, không bị tô vẽ, không bị bóp méo, để mọi điều, mọi người đều được đánh giá đúng đắn và công bằng. Công Lý đòi hỏi như thế!

NHỮNG CÂU HỎI VỀ HỒ CHÍ MINH
Còn về cháu bé Nguyễn Tất Trung thì sau khi mẹ chết, nó được gửi cho ông Nguyễn Lương Bằng nuôi, độ 4-5 tuổi thì chuyển cho ông Chu Văn Tấn, đến năm 13 tuổi là năm 1969, ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh mất thì giao về cho ông Vũ Kỳ, nguyên thư ký riêng của ông Hồ, làm con nuôi và đổi họ thành Vũ Trung. Tôi xin phép bỏ qua những tình tiết khác và dừng lại ở đây, vì đến đây, cũng đủ để có thể rút ra vài kết luận sơ bộ có liên quan đến đề tài cần nói:

1) Tôi luôn luôn nghĩ rằng không nên "xoi mói" vào đời tư của người khác, kể cả đời tư của các lãnh tụ. Việc các lãnh tụ có vợ, có con là chuyện rất thường tình. Ông Hồ, cũng như bất cứ ông lãnh tụ nào khác, cũng như bất cứ người nào khác, đều có thể có cuộc sống tình dục, cuộc sống gia đình, có thể có vợ, có con, có thể ly dị với vợ, rồi lới lấy vợ khác... Những điều đó không ai nên can thiệp đến. Thậm chí, dù cho ông lãnh tụ nào đó có vợ rồi, lại đi ngoại tình, "cặp bồ" với ai đó, như trường hợp Lenin, hay vợ sờ sờ ra đấy mà vẫn ngang nhiên ngủ với gái, hết cô này đến cô khác, như trường hợp Mao Trạch Ðông, hay đi hoang, rồi có con với người khác, như trường hợp Karl Marx, (những ví dụ này tôi không nói vu vơ, các sử gia và các nhà báo đứng đắn trên thế giới đã viết quá đủ, với những bằng chứng không thể chối cãi) thì cũng đáng phê phán đấy, nhưng cũng chẳng sao cả, trời không vì thế mà sập được! Chỉ có cái đầu óc ngu muội, phong kiến của cái đám lãnh đạo cộng sản kênh kiệu, tự coi mình là "trí tuệ, danh dự và lương tâm của thời đại" hay là "đỉnh cao trí tuệ loài người," mới nghĩ rằng phải tô vẽ cho lãnh tụ thành một ông thánh sống, là một con người siêu phàm, không vợ không con... thì càng thêm uy tín chính trị.

Thế rồi cứ giấu kín cuộc đời riêng tư của các lãnh tụ như là bí mật quốc gia số một, hễ ai động khẽ đến là trừng trị tàn nhẫn. Ðấy, cái vụ vừa qua đảng "xử trí kỷ luật" một cách thô bạo đối với Kim Hạnh, tổng biên tập báo Tuổi Trẻ, chỉ vì báo đó dám nói sơ sơ chuyện ông Hồ có vợ hồi ở Trung Quốc, là một chứng minh cho cái đầu óc ngu dốt, độc đoán, lố bịch của cái đám ấy. Lẽ cố nhiên, cách xử sự của người đàn ông đối với phụ nữ, đối với vợ con phản ánh toàn bộ tư cách, phẩm chất, đạo đức của con người, và điều đáng nói, đáng xem xét đối với các lãnh tụ chính là ở đó.

2) Theo tôi, các cô gái Cao Bằng, cũng như anh chồng chưa cưới của cô Vàng cùng các thương binh bạn chiến đấu của anh đều rất ngây thơ, tưởng là ông Hồ định lấy cô Xuân làm vợ thật, tưởng cô Xuân là vợ của ông Hồ thật. Khách quan mà xét, ông Hồ không muốn có vợ đàng hoàng, ông chỉ muốn giữ cái "uy tín chính trị" hão của "bậc siêu nhân," ông chỉ muốn được "tiếng" vì dân vì nước đến nỗi suốt đời không mơ tưởng đến chuyện vợ con. Và điều này nói ra chua xót thật, nhưng không thể không nói: cô Xuân chỉ là món đồ chơi trong tay ông mà thôi. Cô Xuân được đưa về Hà Nội là để "phục vụ" ông Hồ, cũng như bao nhiêu cô gái Trung Quốc đã được đưa đến Trung Nam Hải để "phục vụ" ông Mao (Xem hồi ký "Tôi là bác sĩ riêng của Mao" của Lý Chí Tuy). Mồm ông Hồ nói nào là giải phóng phụ nữ, nào là chống tư tưởng phong kiến, tôn trọng phụ nữ, v.v... thế nhưng ông đã hành xử với phụ nữ cực kỳ phong kiến, coi phụ nữ chẳng khác gì món đồ chơi. Nhận xét như thế hoàn toàn không có tính chất vũ đoán, vì thử hỏi:

a. Nếu coi cô Xuân là vợ thật, tới sao ông lại không để cô ở chung tới ngôi nhà riêng của ông ở trong khuôn viên Chủ tịch phủ, mà bắt cô phải ở riêng mãi tận nhà 66 Hàng Bông Nhuộm, (ai biết rõ Hà Nội thì dễ dàng hình dung được khoảng cách) là nhà của công an, lại phải chịu dưới sự quản lý trực tiếp của bộ trưởng công an Trần Quốc Hoàn và chỉ khi nào ông cần "được phục vụ" thì cho xe đón cô lên Chủ tịch phủ mà thôi? Trong những năm đó, ông Hồ chưa đến nỗi thất thế tới mức phải để cho Trường Chinh, Lê đức Thọ, Hoàng Quốc Việt có thể can thiệp vào cuộc sống tình cảm của ông như vậy, có thể khống chế ông như vậy. Ông đường đường là lãnh tụ tối cao, là Chủ tịch đảng, cơ mà!

b. Nếu ông coi cô Xuân là vợ thật thì khi cô đẻ con trai rồi, tại sao ông vẫn để hai mẹ con ở riêng tận 66 Hàng Bông Nhuộm và khi mẹ nó chết rồi, ông không đem con về nuôi, mà lại đưa cho người này, người khác nuôi cho đến khi thằng bé lên 13 tuổi, là năm ông qua đời, thì "người ta" (cũng khó biết được là ai, Bộ chính trị hay là theo lời dặn của bố đẻ đứa bé?) lại giao nó cho Vũ Kỳ làm con nuôi? Và xin các bạn chú ý Vũ Kỳ đã (chắc chắn là anh ta không bao giờ dám tự ý đổi họ thằng bé thành Vũ Trung, xóa mọi dấu vết tội lỗi của một ông họ Nguyễn Tất! Ở đây, khách quan mà nói, dường như ông Hồ không có chút tình thương yêu nào đối với đứa con đẻ của mình. Một người như vậy làm sao có thể thương yêu trẻ con người khác được?

3) Theo tôi, thật khó mà bác bỏ ý kiến cho rằng từ đầu đến cuối, ông Hồ cùng đám cận thần của ông, những ủy viên Trung ương, ủy viên Bộ chính trị, đã đánh lừa tệ hại cô Xuân, một cô gái quê ngây thơ ở miền núi, làm cho cô tưởng lầm ông định lấy cô làm vợ thật. Khi có con với ông rồi, cô xin cho hai mẹ con "được ra công khai" (chắc ý nói hợp thức hóa) thì một mặt ông làm ra vẻ thông cảm, thừa nhận yêu cầu đó là hợp tình hợp lý nhưng mặt khác ông lại chỉ vào các ông trong Bộ chính trị mà nói là các ông kia có quyền quyết định chứ không phải ông, phải chờ ý kiến của các ông kia, làm như ông không phải là "lãnh tụ tối cao," không phải là Chủ tịch đảng, làm như ông ở dưới quyền mấy ông kia trong Bộ chính trị. Rồi ông còn khuyên nhẹ nhàng: "Cô đành phải chờ một thời gian nữa!" Và thật tội nghiệp cho cô Xuân, cô đã chờ, chờ... đến khi bị giết!

4) Còn có nhiều điều khác mà trong tình hình hiện nay khó có thể tìm ra được lời giải đáp: Tại sao Trần Quốc Hoàn lại có thể có thái độ trắng trợn, đê tiện như thế đối với cô Xuân? Dù cô không phải là vợ chính thức thì cũng là "bồ" (nói theo lối nói thông thường hiện nay ở Việt Nam) của lãnh tụ, cơ mà! Sao y lại có thể to gan phạm thượng đến như thế? Hay là y đã thấy rõ tình thế bị "thất sủng" của cô Xuân, tức là cái thái độ không mặn nồng nào đó của ông Hồ đối với cô Xuân, nên mới bạo phổi làm chuyện bậy bạ đến thế? Hay là y đã biết một quyết định nào đó. về cô Xuân, nên y nghĩ rằng "không xài thì phí của trời," trước sau rồi cô cũng chết?

Còn câu hỏi mà ông Hồ đặt ra cho cô Xuân về những người lạ mặt thường đến chỗ các cô phải không, có ý nghĩa gì? Có đúng là do bộ trưởng công an mớm cho ông hay không? Việc giết cô Xuân, cô Vàng, cô Nguyệt... là mưu đồ của cá nhân Trần Quốc Hoàn, hay là chủ trương của một tập thể, nếu là của một tập thể thì tập thể nào, và ông Hồ có được biết hay không? Trách nhiệm của ông Hồ, của Bộ chính trị Trung ương đảng, của Bộ công an, của Trần Quốc Hoàn trong việc này như thế nào? Khoảng thời gian từ khi cháu Trung được sinh ra (cuối năm 1956) đến ngày Hoàn tới dở trò hãm hiếp mẹ nó (mồng 6 hay mồng 7 tháng 2 năm 1957), cũng như từ ngày đó tới ngày mẹ nó bị giết (11 tháng 2 năm 1957) vì sao lại gần nhau đến thế? Ðie^`u đó có ý nghĩa gì? Vân vân và vân vân... Hy vọng là rồi đây, các nhà thám tử Maigrets tài giỏi nhất, các chuyên gia về tội phạm có thể góp ý góp sức, giúp làm sáng tỏ nhiều vấn đề.

Hồ Chí Minh là một nhân vật lịch sử đã có ảnh hưởng rất lớn đối với vận mệnh đất nước và nhân dân Việt Nam trong nhiều thập niên của thế kỷ 20. Dù muốn hay không, không ai có thể phủ nhận điều đó. Nhưng, ảnh hưởng đó là tốt hay xấu, hay vừa tốt vừa xấu, tốt nhiều xấu ít, hay ngược lại? Công trạng của ông thế nào, tội lỗi của ông ra sao, chỉ có công không có tội, hay là chỉ có tội không có công, hay vừa công vừa tội? Ông là vị thánh nhân, là bậc siêu nhân, hay là kẻ phàm phu, hay là tên giả dối, bịp bợm? Ông là biểu tượng của đạo đức với trái tim nhân ái, hay là một kẻ vô luân, vô đạo với lòng dạ bất lương?.. Tất cả những câu hỏi đó đòi hỏi một sự nghiên cứu khách quan, cẩn trọng, sâu sắc, tỉ mỉ, toàn diện, và cuối cùng... phải chờ Lịch Sử cân lượng, phán xét, Lịch Sử được đúc kết từ muôn ngàn sự kiện chân thật. Nhận thức sâu sắc điều đó, người viết bài này không mảy may có tham vọng đánh giá cuộc đời của vị Chủ tịch đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Ý muốn nhỏ nhoi đã được nói ngay từ đầu, chỉ là để góp thêm vài "mẩu chuyện," qua đó người đọc có thể thấy thêm được vài nét chân thật trên bức chân dung hoành tráng, đồ sộ của ông mà giới cầm quyền cộng sản Việt Nam từ trước đến nay đã dày công tô vẽ.

Nhưng, vì chân lý lẽ nào chúng ta có quyền chôn vùi, hoặc để cho ai đó được phép chôn vùi sự thật? Trái lại, bằng bất cứ giá nào, phải tìm mọi cách để trả về cho Lịch Sử những sự kiện chân thật, khách quan, không bị tô vẽ, không bị bóp méo, để mọi điều, mọi người đều được đánh giá đúng đắn và công bằng. Công Lý đòi hỏi như thế!

(Ngày 10 Tháng Ba 1997)

(from didong)

hochomeo1
Loyal Member
Join Date: Jul 2011
Số Điểm: 966
Old 07-06-2013 , 04:39 PM     hochomeo1 est dconnect  search   Quote  
HỒ CHÍ MINH VÀ PHỤ NỮ:

HỒ CHÍ MINH là HEO NỌC hai chân
Lúc đi qua cu-ly ở bên Tàu, HỒ CHÍ MINH rúc vào HÁNG xẩm TĂNG TUYẾT MINH

Cô Nông thị Xuân chỉ mới tuổi đôi mươi, trong khi Hồ tặc đã ngoài lục tuần - Tại sao Hồ chí minh muốn giải quyết sinh lý sao không dùng vẹm cái trong ban hộ lý mà nỡ lòng nào hắn ta lại đi phá trinh một cô gái quê thơ ngây vô tội rồi thủ-tiêu?













Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh
Cộng sản làm loạn Giang Hồ vùng lên cuốc chết cha cộng sản thằng phải cuôc' trước tiên là thằng giặc già họ Nguyễn SINH CONG bí danh HEO NỌC Hồ Chí Minh.

Nguyễn Sinh Cong là tên thật trong lối viết, người Nghệ An đọc là Cung. Hình như cha hắn là người cụ thể, mà tục ngữ có câu : "thấy mặt đặt tên", nhìn thấy đứa con có tánh CONG QUẸO, lưu manh từ thuở nhỏ, nên mới đặt cho cái tên rất thích hợp nầy ; trên đường lừa bịp, làm tay sai cho ngoại bang, hắn dùng sơ sơ đến 17 tên khác nhau, chưa kể đến nhiều bút hiệu khác.

Cô Nông thị Xuân chỉ mới tuổi đôi mươi, trong khi Hồ tặc đã ngoài lục tuần - Tại sao Hồ chí minh muốn giải quyết sinh lý sao không dùng vẹm cái trong ban hộ lý mà nỡ lòng nào hắn ta lại đi phá trinh một cô gái quê thơ ngây vô tội rồi thủ-tiêu?
hochomeo1
Loyal Member
Join Date: Jul 2011
Số Điểm: 966
Old 07-06-2013 , 04:41 PM     hochomeo1 est dconnect  search   Quote  
CHA GIÀ DÂN-TỘC XHCN CÔNG-SẢN VIỆT-NAM !!!


Lần Gặp Bác Hồ Tôi Bị Mất Trinh
Huỳnh Thị Thanh Xuân, QN-ĐN 2005/09/02


http://www.congdongnguoiviet.fr/inde...d=92&Itemid=91






Hãy nhìn kỷ gương mặt tên Quỷ Ấu Dâm Hồ Tặc


"Bác bồng tôi lên gường hai tay bác đè tôi ra và lột áo quần tôi, Bác như một con cọp đói mồi. Sau một hồì kháng cự tôi biết mình không thể nào làm gì hơn nên đành nằm xui tay ... Hai hàng lệ một cô gái miền Nam vừa tròn 15 tuổi đã bị bác cướp đi mất cái trong trắng.
Những đêm sau mấy đứa con gái khác cũng được dẫn đi như tôi, tôi biết là chuyện gì sẽ xảy ra với chúng, nhưng chúng tôi không ai dám nói vớí ai lời nào. Và qua cái chết của con Lành và con Hoà thì những ngày sau đó chúng tôi sống trong hoang mang và sợ sệt không biết là khi nào tới phiên của mình. "

Tôi đã sớm giác ngộ cách mạng, đã tham gia làm giao liên hợp pháp cho Thành uỷ, Biệt động thành Đà Nẵng và Huyện uỷ Điện Bàn, Đại Lộc. Cho đến khi lên chiến khu, tôi được ba tôi và các chú trong cơ quan dạy bảo thêm về tiểu sử của « Bác Hồ » - nhà ái quốc vĩ đại của dân tộc ta. Phải lúc bấy giờ « Bác » như là thần thánh trong đầu tôi. Trước khi tôi ra miền Bắc, ba mẹ tôi ôm tôi ngồi trên chõng tre căn dặn : « Con ơi, ra đến miền Bắc nếu được gặp Bác Hồ, con nói ba mẹ và gia đình mình cũng như các cô chú trong cơ quan gởi lời thăm sức khoẻ của Bác. Con phải cố gắng học thật tốt để sau này về phụng sự quê hương nghe con ». Lúc đó tôi chỉ biết im lặng.

Thật là vinh dự biết bao cho bản thân, gia đình và quê hương chúng tôi, tôi có tên trong danh sách gặp Bác Hồ. Đó là lúc 17 giờ ngày 30/08/1964. Sau khi ăn cơm chiều về có lệnh tập trung, bác Tố-Hữu, người phụ trách chung, nói : « Các cháu có danh sách sau đây ở lại cùng với anh Hanh phụ trách đội thiếu niên tiền phong ». Bác Hữu đọc : « … Lập, Lộc, Dung (con bác Nguyễn Hữu Thọ), Đệ, Hoà (Khánh Hoà), Độ, Đâu và Thanh, Kiến (QNĐN) ». Bác Hữu nói : “Các cháu chuẩn bị tư trang, sau 20 phút tập trung lên xe và được đi gặp Bác Hồ”. Nghe vậy, tất cả chúng tôi có tên trong danh sách reo ầm cả lên làm vang dội cả phòng. Trong lòng ai nấy đều phấn khởi chạy về phòng thay áo quần, quàng khăn đỏ, chải đầu tóc gọn gàng rồi chạy xuống cầu thang (lúc đó chúng tôi ở tầng 3 nhà A1 của Trường hành chính Hà Nội). Xuống khỏi cầu thang chúng tôi thấy có 4 xe đậu trước cửa, 2 xe Vônga - 1 xe màu đen, 1 xe màu cà phê sữa - và 2 xe com măng ca màu rêu. Tôi nhanh chân nhảy lên chiếc xe Vônga ở gần cùng với Ba Đen và anh Hanh phụ trách. Đoàn chúng tôi gồm 16 người lên xe đầy đủ. Chiếc xe từ từ lăn bánh rẽ tay trái đến cầu Giấy đi thẳng đường đê Bưởi rồi rẽ phải vào đường Hoàng Hoa Thám, đến đường Hùng Vương chạy từ từ và dừng lại. Một chú công an mở cổng và đoàn chúng tôi đi bộ vào dọc theo con đường rải đá sỏi nhỏ, hai bên trồng nhiều cây cảnh đều và gọn đẹp.

Gần đến nhà khách, chúng tôi thấy xuất hiện ông già mặc bộ đồ kaki màu xám với đôi dép cao su đen đang từ từ đi ra nở nụ cười phúc hậu. Bỗng anh Hanh và tất cả chúng tôi reo lên : “Bác Hồ !” rồi thi nhau chạy đến ôm chầm lấy Bác. Chúng tôi tranh nhau ôm chặt lấy Bác, còn Bác thì xoa đầu và vỗ lưng chúng tôi rồi Bác dẫn chúng tôi cùng đi vào nhà và bước lên cầu thang tầng 2. Chúng tôi ríu rít như đàn chim được tụ về tổ ấm. Lên khỏi cầu thang rẽ tay phải đi vào phòng họp mặt, lúc đó chúng tôi và các chú, các bác đi cùng với Bác ngồi vào từng ghế quây quần xung quanh chiếc bàn lớn. Câu đầu tiên Bác nói : « Dân chố gộ có mặt đây không ? » (ý nói vui người dân QNĐN). Bạn Dung ngồi gần chọc nách và nói “có ạ”. Bác nói tiếp : « Dân dưa cải mắm cái có không ? » (ý nói chỉ người địa phương Quảng Ngãi), tất cả chỉ qua phía Ba Đen (người dân tộc Tây Nguyên) Ba-Đen nói « có ạ ». Bác lại nói : « Dân đầu gấu (đầu gối chân) có không ? » (ý nói người quê ở Phú Yên, Khánh Hoà, Bình Thuận). Tất cả chúng tôi rất khó chịu với sự giả tiếng và hỏi một cách kỳ cục của Bác, Sau đó Bác chỉ qua phía bạn Hoà, rồi Bác nói tiếp : « Các cháu ăn mích chính ích ích thôi nghen » (ý nói quê ở Nam Bộ). Tất cả lại chúng tôi lại không biết Bác nói gì nữa, sao bác dễu dỡ quá vậy, những gì tôi học được về Bác khi còn ở miền Nam hoàn toàn ngược lại khi tôi gặp con người bác thật sự.

Bác nói : « Hôm nay là ngày vui mà Bác cháu chúng ta gặp nhau như vậy chúng ta lại hát bài Kết đoàn”. Bác vẫy tay bắt nhịp cùng chúng tôi, hội trường lúc này ngày càng tươi vui náo nhiệt. “Kết đoàn chúng ta là sức mạnh, kết đoàn chúng ta là sắt gang ... ». Khi mà chúng tôi say sưa hát thì bác đi bóp vai những đứa con gaí, tới chổ tôi thì bác không những xoa lưng tôi mà bac còn để cho bàn tay đi xuống hai bờ mông của tôi xoa xoa bóp bóp làm cho tôi thâý rất là khó chịu, nhưng tôi không dám lên tiếng đành đứng yên chịu thôi. Trước mắt chúng tôi là bánh cức chó và kẹo bột cám ngào đường và nước chè xanh mà Bác cho dọn sẵn, Bác nói : « Mời các cháu cùng ăn với các bác cho vui ». Nói xong, Bác giới thiệu với chúng tôi : « Bác là Hồ Chí Minh, còn đây là bác Phạm Văn Đồng, người dưa cải đấy ! Và đây là bác Trường Chinh, bác Võ Nguyên Giáp, bác Lê Thanh Nghị, các bác ở Bộ Chính Trị hôm nay cũng có mặt với các cháu ». Bác đang nói thì thấy một ông già từ từ đi vào, miệng cười, vừa đi vừa vỗ tay, Bác Hồ giới thiệu luôn : “Đây là bác Tôn của các cháu”, cả phòng lại vỗ tay một lần nữa. Bác đi đến từng người trong chúng tôi và ôm hôn mỗi người một cái.
Đến lượt tôi được Bác hôn vào môi tôi một cách say đắm lưỡi của bác còn thò vào miệng tôi ngoáy ngoáy, ngay lập tức tôi nhổm dậy và né khuôn mặt tôi qua một bên. Lúc này tôi muốn nói về tình cảm gia đình tôi, quê hương tôi với Bác nhưng bàn tay của bác không chịu dừng lại sau bờ mông của tôi, còn tôi thì nghẹn ngào và mắc cỡ rôì Bác lướt qua bạn bên cạnh. Tự dưng tôi chảy nước mắt, tôi thấy Bác Hồ này có gì kỳ cục quá không giống như bác hồ mà chúng tôi học được trong miền Nam ... Bác nói : « Bây giờ có cháu nào đứng lên hát cho các chú và các bác ở đây nghe một bài nào ? ». Lúc này các bạn nhìn lẫn nhau vì đột ngột quá và thấy mắc cỡ không ai chuẩn bị kịp. Sau đó, anh Hanh chỉ Dung hát một bài. Bạn Dung hát : “Ngày con mới ra miền Bắc con còn bé xíu như là cái hạt tiêu ...”, hát xong Dung nhận được một tràng vỗ tay khích lệ. Đến bạn Hoà mạnh dạn đứng lên hát bài : “Vui họp mặt. Từ ngàn phương về đây cùng nhau đoàn kết cùng đi tới tương lai ... », lại một tràng vỗ tay khích lệ nữa vang lên.

Sau đó Bác nói : « Bác đại diện các chú ở đây căn dặn các cháu mấy điều. Bác biết các cháu ngồi đây là ở khắp các địa phương của miền Nam, Bác muốn gặp tất cả các cháu cũng như gia đình của các cháu và toàn thể đồng bào miền Nam song điều kiện chưa cho phép, đất nước đang bị chia cắt nhưng các cháu tin tưởng một ngày không xa Tổ Quốc ta được thống nhất, gia đình chúng ta được sum họp, Bác sẽ có điều kiện đi thăm hỏi. Các cháu viết thư hoặc nhắn tin cho gia đình là Bác và các chú ở đây gửi lời thăm gia đình và bạn bè các cháu ở miền Nam”. Một tràng vỗ tay nữa lại vang lên trong không khí trang nghiêm và ấm cúng. Bác Hồ nói tiếp : “Các cháu đã ra đến miền Bắc xã hội chủ nghĩa rồi đấy. Bác mong các cháu ngoan, học giỏi để xứng đáng là cháu ngoan của Bác. Các cháu là những « hạt giống đỏ » của đồng bào miền Nam gửi ra đây học tập cho nên phải làm sao cho xứng đáng với lòng mong mỏi đó. Bác chúc các cháu ngoan, khoẻ, vui và học tập thật giỏi ».

Nói xong, Bác Hồ quay qua bên cạnh hỏi : « Các chú có ý kiến chi không ? » (ý hỏi ý kiến các bác trong Bộ Chính trị có mặt lúc đó). Các bác đều không nói thêm và tán thành ý kiến với Bác. Bác nói tiếp : « Bây giờ các cháu xuống dưới xem phim ». Chúng tôi đứng lên và đi xuống với Bác, bạn thì đi cạnh bác Tôn, bạn thì đi cạnh bácVào phòng chiếu phim ở tầng 1, Bác « chiêu đãi » bộ phim thiếu nhi miền Nam đánh Mỹ (phim hoạt hình). Lúc đó tự nhiên tôi thấy vinh dự đến lạ kỳ, một niềm vui khó tả, Bác Hồ ngồi cạnh tôi bác ôm chặc tôi, một tay choàng qua vai tôi và xoa xoa lên ngực tôi bộ ngực mớí lớn của một cô gái miền Nam.

Khi đèn phòng bật sáng Bác hỏi về gia đình tôi và cuộc hành trình của tôi đi bộ vượt Trường Sơn hơn 3 tháng như thế nào kể cho Bác nghe. Bác xoa đầu và hôn lên trán tôi hai cái rất lâu, tôi nhớ rất kỹ, tôi kể sơ về hoạt động giao liên của tôi cho Bác nghe và nhớ đến lời căn dặn của ba mẹ tôi cùng các chú trong cơ quan, ba tôi ở chiến khu Đại Lộc QNĐN thế nào. Ngồi một lúc, Bác đi qua bên con Hoa, Con Lan và tôi thấy bàn tay của bác cũng không bao giờ chịu làm biếng
Đồng, bác Duẩn, bác Chinh, bác Giáp, bác Nghị ...
Vào phòng chiếu phim ở tầng 1, Bác « chiêu đãi » bộ phim thiếu nhi miền Nam đánh Mỹ (phim hoạt hình). Lúc đó tự nhiên tôi thấy vinh dự đến lạ kỳ, một niềm vui khó tả, Bác Hồ ngồi cạnh tôi bác ôm chặc tôi, một tay choàng qua vai tôi và xoa xoa lên ngực tôi bộ ngực mớí lớn của một cô gái miền Nam.

Khi đèn phòng bật sáng Bác hỏi về gia đình tôi và cuộc hành trình của tôi đi bộ vượt Trường Sơn hơn 3 tháng như thế nào kể cho Bác nghe. Bác xoa đầu và hôn lên trán tôi hai cái rất lâu, tôi nhớ rất kỹ, tôi kể sơ về hoạt động giao liên của tôi cho Bác nghe và nhớ đến lời căn dặn của ba mẹ tôi cùng các chú trong cơ quan, ba tôi ở chiến khu Đại Lộc QNĐN thế nào. Ngồi một lúc, Bác đi qua bên con Hoa, Con Lan và tôi thấy bàn tay của bác cũng không bao giờ chịu làm biếng.
Đêm hôm đó tôi được một chị thư ký của bác nói nhỏ cho tôi biết là tôi hân hạnh được bác muốn cho gặp riêng bác, có những chuyện bác muốn hỏi tôi nhưng vì sáng nay đông quá bác không tiện. Khi tôi cùng chị Nhàng đi tớí chổ Bác ở thì tôi được chị Nhàng dẫn đi tắm rữa sạch sẽ và chị Nhàng nhìn tôi trong đôi mắt u buồn và tội nghiệp. Tôi được chị Nhàng dẫn đi qua môt hành lang, và tới phòng ngủ của bác, chị Nhàng gõ cữa 3 tiếng cánh cửa mở ra, chị Nhàng bảo tôi đi vào và chị xoay lưng bỏ đi. Khi tôi vào, Bác ôm chầm lấy tôi hôn môi tôi, hai tay bác xoa nắn khắp người tôi, Bác bóp 2 bờ ngực nhỏ của tôi, bác bóp mông tôi, bác bồng tôi lên thiều thào vào trong tai tôi :
- Để bác cấy hạt giống đỏ cho cháu, cháu mang về miền Nam cho bác nhé.

Bác bồng tôi lên gường hai tay bác đè tôi ra và lột áo quần tôi, Bác như một con cọp đói mồi. Sau một hồì kháng cự tôi biết mình không thể nào làm gì hơn nên đành nằm xui tay ... Hai hàng lệ một cô gái miền Nam vừa tròn 15 tuổi đã bị bác cướp đi mất cái trong trắng.

Những đêm sau mấy đứa con gái khác cũng được dẫn đi như tôi, tôi biết là chuyện gì sẽ xảy ra với chúng, nhưng chúng tôi không ai dám nói vớí ai lời nào. Và qua cái chết của con Lành và con Hoà thì những ngày sau đó chúng tôi sống trong hoang mang và sợ sệt không biết là khi nào tới phiên của mình.

Cho đến khi thống nhất nước nhà, ba mẹ tôi không còn nữa, đã hy sinh cho độc lập dân tộc song họ hàng tôi vẫn vui lòng bởi vì tôi đã thay mặt gia đình và các cô chú trong cơ quan cũng như bạn bè tôi được vinh dự gặp Bác Hồ. Nhưng có ai biết được rằng sau cái gọi là vinh danh gặp bác hồ là chuyện gì xảy ra đâu. Kể cã chồng tôi khi hỏi tới trinh tiêt' của tôi, tôi cũng không dám nói vì anh ấy là một đảng viên cao cấp là một người lảnh đạo của tỉnh QNDN. Tôi chỉ nói là khi đi công tác tôi bị bọn ngụy quân bắt tôi và hảm hiếp tôi, chứ làm sao tôi dám nói tôi bị hảm hiếp lúc mơí 15 tuổỉ và bị hảm hiếp ngay phủ chủ tịch và chính là « Bác Hồ » hảm hiếp tôi cho chồng tôi nghe.

Bây giờ ngồi đây tự điểm mặt lại trong số chúng tôi được vinh dự gặp Bác Hồ hơn 40 năm trước đây, chúng tôi đều trưởng thành, ngôì ngậm nguì nhớ laị những đứa bỏ xác laị trong phủ chủ tịch và không bao giờ về lại được miền Nam. Tự nghĩ lại, chúng tôi thấy rất thấm thía lời Bác Hồ đã dạy : « Bác sẽ cấy những hạt giống đỏ của của bác cho đồng bào miền Nam ».

Năm 1964, tôi được cơ quan và Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam cho ra miền Bắc học văn hoá, đi bộ trên 3 tháng vượt Trường Sơn ra Hà Nội. Trường Hành Chính gần Cầu Giấy, Hà Nội là nơi đón tiếp chúng tôi đầu tiên. Năm đó tôi mới 15 tuổi. Bởi vì sống trong vùng tạm chiếm của Mỹ - Diệm nên hiểu biết của tôi về Bác Hồ rất chi là ít ỏi.

Huỳnh Thị Thanh Xuân Quãng Nam - Đà Nẵng


Đau lòng tôi muốn khóc .....

Ấu Dâm Hồ Tặc: Heo Nọc Đại Vương !

"...Bác bồng tôi lên gường hai tay bác đè tôi ra và lột áo quần tôi, Bác như một con cọp đói mồi. Sau một hồì kháng cự tôi biết mình không thể nào làm gì hơn nên đành nằm xui tay ... Hai hàng lệ một cô gái miền Nam vừa tròng 15 tuổi đã bị bác cướp đi mất cái trong trắng.
Những đêm sau mấy đứa con gái khác cũng được dẫn đi như tôi, tôi biết là chuyện gì sẽ xảy ra với chúng, nhưng chúng tôi không ai dám nói vớí ai lời nào. Và qua cái chết của con Lành và con Hoà thì những ngày sau đó chúng tôi sống trong hoang mang và sợ sệt không biết là khi nào tới phiên của mình.


Cho đến khi thống nhất nước nhà, ba mẹ tôi không còn nữa, đã hy sinh cho độc lập dân tộc song họ hàng tôi vẫn vui lòng bởi vì tôi đã thay mặt gia đình và các cô chú trong cơ quan cũng như bạn bè tôi được vinh dự gặp Bác Hồ. Nhưng có ai biết được rằng sau cái gọi là vinh danh gặp bác hồ là chuyện gì xảy ra đâu. Kể cã chồng tôi khi hỏi tới trinh tiêt' của tôi, tôi cũng không dám nói vì anh ấy là một đảng viên cao cấp là một người lảnh đạo của tỉnh QNDN. Tôi chỉ nói là khi đi công tác tôi bị bọn ngụy quân bắt tôi và hảm hiếp tôi, chứ làm sao tôi dám nói tôi bị hảm hiếp lúc mơí 15 tuổỉ và bị hảm hiếp ngay phủ chủ tịch và chính là " Bác hồ " hảm hiếp tôi cho chồng tôi nghe. ..."


http://www.congdongnguoiviet.fr/ToiA...nGapBacHoH.htm

Cha già heo nọc HồChíMinh hiếp-dâm con gái 15 và bán nước cho Tầu Cộng!

Tội Ác Của Hồ Chí Minh & Đảng Cộng Sản Việt Nam
1949-1956 : Năm đợt Cài Cách Ruộng Đất : 500 ngàn nạn nhân ;
1954 : Gần 1 Triệu người đã bỏ Tất Cả để vào Nam tìm Tự Do ;
1958 : Theo chỉ đạo của Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng gởi công hàm thừa nhận yêu sách của TC về Biển Đông và 2 Quần Đảo Hoàng Sa & Trường Sa ;
1968 : Tấn công Tết Mậu Thân. Hơn 14000 nạn nhân dân sự, trong số hơn 2000 người bị chôn sống ;
1974 : Với sự đồng loã của nhà cầm quyền Hà Nội, TC cưỡng chiếm Hoàng Sa của VNCH ;
1975 : - Cưỡng chiếm Miền Nam, 2 năm sau khi đã ký Hiệp Định Hoà Binh Paris,
- Trại Tù « Cải Tạo », nửa triệu tù nhân khổ sai, hàng chục ngàn thiệt mạng ;
1975-1985 : Hơn 1 triệu 750 người trốn khỏi Việt Nam (3, 4 trăm ngàn tử nạn) ;
1979 : Chiến tranh giữa Việt Nam và TC, hàng chục ngàn dân Việt mạng vong ;
1999-2000 : Hai Hiệp Ước, ký lén lút, nhượng Đất Biển của Tổ Quốc cho TC (vùng biên giới và hầu như toàn bộ Biển Đông, với 2 Quần Đảo Hoàng Sa & Trường Sa) ; Đến ngày hôm nay, vẫn chưa có Hiệp Ước hoặc bản đồ nào được công bố ...

Tóm lại, kể từ 1945, « chiến tranh giải phóng » của HCM và đảng CSVN đã sát hại hơn 3 triệu (*) người Việt Nam (*) Pierre Darcourt, Ed Albatros, Paris, 1976 : Viet Nam, Qu'as-tu fait de tes Fils ? Việt Nam, nguơi đã làm gì với đàn con ?).

Dẫn tới tình trạng hiện tại :

- Mất hầu như toàn bộ Biển Đông, và một phần khu biên giới phía Bắc ;
- Đại đa số dân chúng sống nghèo khổ mặc dù đã 35 năm hoà bình thống nhứt ;
- Ngư phủ Việt Nam bị TC khủng bố trắng trợn, đàn áp thẳng tay, thậm chí sát hại trong khu vực đánh cá truyền thống tổ tiên, trước sự im lặng dửng dưng của nhà cầm quyền ;
- Đàn áp thô bạo người bất đồng chính kiến, tín đồ tôn giáo không « quốc doanh » ;
- Về tự do biểu lộ tư tưởng, năm 2009, « Phóng Viên Không Biên Giới »
đã xếp Việt Nam vào hạng thứ 166 trong số 175 quốc gia trên thế giới ;
- Buôn bán trẻ em, buôn bán phụ nữ để làm nô lệ tình dục ;
- Xuất cảng lao động rẻ tiền (thực chất là nô lệ) khắp thế giới ;
- Cho TC (kẻ thù truyền kiếp) « thuê » nhiều vùng đất đai chiến lược của Tổ Quốc ; để khai thác bauxite (vô cùng ô nhiễm), với nhân công TC nhập cảnh tự do ...

- Cán bộ đảng CSVN trở thành triệu triệu phú USD, với 1 số không nhỏ là tỷ phú ;
- Văn Hoá sa sút, Tàu hoá ; Xã Hội đồi truỵ, chạy theo vật chất bằng mọi giá ...
- Việt Nam vẫn thuộc những nước nghèo khổ nhất thế giới, vẫn van xin quốc tế trợ giúp




http://www.congdongnguoiviet.fr/inde...d=94&Itemid=93

Last edited by hochomeo1; 07-06-2013 at 04:51 PM..
ba_sau
Member
Join Date: Oct 2012
Số Điểm: 341
Old 07-30-2013 , 09:44 AM     ba_sau est dconnect  search   Quote  

Cuộc Chiến Tranh Của HôChìMinh Đánh Dân Tộc VN !

Hồ Chí Minh , Kẻ Mang Tên Giả quán quân vô-địch về gian xảo!





Phép Thất Thập Nhị Huyền Công

Trong lịch sử loài người , Hồ Chí Minh hẳn đoạt giải quán quân về tài dùng tên giả . Tác giả Douglas Pike trong quyển Khẩu Sử Về Người Mỹ ở Việt Nam 1945-1975 ( An Oral History Of Americans In Vietnam 1945-1975 ) đã viết ( trang 95 ) : « Hồ Chí Minh đi khắp nơi với ít nhất 40 tên giả » . Tác giả Phạm Quang Trình , đã đọc hết tám ngàn trang của bộ Hồ Chí Minh Toàn Tập đồ sộ và cho biết Hồ Chí Minh đã dùng tới 30 bút hiệu khác nhau ( quyển Chiến Đấu , trang 272 ) . Nhưng theo tác giả Minh Võ thì chính Hồ Chí Minh tự nhận rằng việc có hơn một trăm tên giả là điều bình thường vì trong mọi tổ chức gián điệp quốc tế , các tên giả là vỏ bọc , là biện pháp an toàn ( Trích Hồ Chí Minh - Nhận Định Tổng Hợp , tác giả Minh Võ , trang 184 ) . Sau đây chúng ta hãy thử xem Hồ Chí Minh đã dùng những tên giả nào và dùng để làm gì ?

Tên giả đầu tiên của Hồ Chí Minh là Nguyễn Văn Ba . Vào ngày 05/06/1911 , sau khi nghỉ dạy ở trường Dục Thanh , ông vào Sài Gòn và tìm được một chân phụ bếp trên tàu SS Latouche Tréville của công ty Liên Hiệp Hàng Hải Pháp . Ông làm việc trên tàu với cái tên Ba mộc mạc ấy . Tại sao ông không dùng tên thật là Nguyễn Tất Thành để được mang một chút vẻ vang về sự đỗ đạt đại khoa của cha mình ? Thuở ấy , dù sao ông cũng là một ấm sinh , cha là một vị Phó bảng đã từng giữ chức Tri huyện tuy đã bị sa thải . Phải chăng ông không muốn dùng tên thật vì cho rằng công việc lao động tay chân trên tàu không xứng với dòng dõi khoa bảng của gia đình ?

Đơn Xin Nhập Học Sai Lỗi Chính Tả


Khi vừa đến Pháp , ông liền viết đơn xin học Trường Thuộc Địa ở Paris , nơi đào tạo quan chức phục vụ cho các thuộc địa của Pháp trong đó có Đông Dương . Đơn viết làm 2 bản đề ngày 15/09/1911 gởi cho Tổng Thống Pháp và Bộ Trưởng Bộ Thuộc Địa . Trong đơn xin học nầy , ông đã viết tay một cách nắn nót và ký đề tên thật của mình là Nguyễn Tất Thành . Đơn không được chấp thuận vì trường chỉ nhận tuyển sinh do sự đề cử của chính quyền các nước thuộc địa . Nhưng khi viết đơn , ông đã phạm một lỗi chính tả ( faute d’orthographe ) rất sơ đẳng , chứng tỏ trình độ Pháp văn của ông rất thấp kém . Trong đơn , đúng ra phải dùng chữ subsistance là kế sinh nhai , thì ông lại viết sai thành chữ substance có nghĩa là chất liệu . Với những vị cao niên từng thân thuộc với nền học vấn Pháp thời Pháp thuộc , thì cái lỗi chính tả Hồ Chí Minh phạm phải là một lỗi rất nặng , giống như khi làm toán mà sai con toán phải bán con trâu vậy . Về cái lỗi chính tả trong đơn xin nhập học nầy , xin có lời dẫn giải thêm sau đây .

Nguyên cha của Hồ Chí Minh là cụ Nguyễn Sinh Huy có quen với cụ Bùi Thức là cha của Bùi Kỷ , trong dịp gặp nhau tại trường thi , lui tới với nhau khi chờ đợi kết quả . Khoa thi Hội 1898 , cụ Bùi Thức đỗ tiến sĩ , còn cụ Nguyễn Sinh Huy , đến năm 1901 , mới đỗ Phó Bảng . Thi đỗ xong , cụ Sinh Huy đưa con mình là Tất Thành ra Bắc thăm cụ Bùi Thức ở làng Châu Cầu , huyện Kim Bảng , tỉnh Hà Nam . Hai cậu thiếu niên Tất Thành và Bùi Kỷ đã quen nhau từ thuở ấy . Anh thanh niên Bùi Kỷ rất giỏi , mới hơn 20 tuổi đã đỗ Phó Bảng , đã học trường Thông Ngôn , và được học bổng sang Pháp học trường Thuộc Địa từ tháng 02/1911 . Lúc Nguyễn Tất Thành mang tên Văn Ba đến Pháp , đi thăm cụ Phan Châu Trinh ở Paris , nhân đó đã gặp lại người quen cũ Bùi Kỷ . Có thể tại nhà cụ Phan , Bùi Kỷ đã gợi ý và thảo lá đơn xin nhập học cho Nguyễn Tất Thành chép lại . Và có lẽ vì trình độ Pháp văn còn thấp kém , trông gà hoá cuốc , bản thảo của Bùi Kỷ viết là subsistance mà Nguyễn Tất Thành chép lại sai thành substance chăng ? !

Một Ngôi Trường Khác Cho Nguyễn Tất Thành


Như một thám tử tài ba điều tra và tìm ra thủ phạm của một vụ án giết người mà từ lâu đã bị lấp khuất , kẻ sát nhân bị lôi ra trước công lý để đền tội , và người thám tử được vinh danh . Việc tìm ra Lá Đơn Xin Nhập Học Trường Thuộc Địa Sai Lỗi Chính Tả của Hồ Chí Minh viết hồi năm 1911 cũng được ví von như vậy . Đó là do công khảo cứu của 2 nhà sử học Nguyễn Thế Anh và Vũ Ngự Chiêu ngày 02/02/1983 , và 2 người đã viết chung trong quyển Một Ngôi Trường Khác Cho Nguyễn Tất Thành .

Trong thời gian thật dài là 72 năm ( từ 1911 đến 1983 ) , lá đơn sai lỗi chính tả ấy đã nằm yên trong Văn Khố của Bộ Hải Ngoại Pháp Quốc mà không ai biết . Tưởng rằng không ai biết , nên Bác mới tha hồ khoác lác tự đề cao rằng mình « xuất dương để tìm đường cứu nước » . Đảng cũng không biết vị Chủ Tịch Đảng của mình đã từng nạp đơn để xin học Trường Thuộc Địa , nên mới tha hồ chưởi bới bôi lọ rằng « trường chỉ là nơi đào tạo những tên Việt Gian phản động , những tên chuyên làm tay sai cho Thực Dân Pháp » . Thật đúng là Chủ Tịch thì gian xảo , còn Đảng thì giỏi nghề chưởi bới . Chủ nào , Đảng nấy ! Thật rất đúng !

Tên Paul Thành Và Paul Tatthanh


Ông vẫn làm việc dưới tàu , rày đây mai đó , khi đi Anh lúc sang Mỹ . Sau đó không lâu , ông viết thư cho Khâm sứ ở Trung Kỳ để xin ban cho cha ông một việc làm như thừa biện ở các bộ hay chức huấn đạo và một thư khác xin Khâm sứ chuyển mandat 15 đồng bạc Đông Dương cho cha mình vì cha ông không thể nhận mandat trực tiếp được . Những bức thơ nầy ông đề tên Paul Thành và Paul Tatthanh . Lần nầy , ông lại ghép thêm tên Paul vào tên khai sanh của mình cho có vẻ giống Pháp , vì đấy là mốt rất thời thượng vào thuở đó . Và ông lại viết 2 chữ Tất và Thành dính lại thành 1 chữ Tatthanh theo kiểu ngôn ngữ đa âm của tiếng Pháp .

Bút Danh Nguyễn Ái Quốc Của Ai ?


Về tên Nguyễn Ái Quốc thì có nhiều nghi vấn . Trong quyển Nhà Cách Mạng Tạ Thu Thâu 1906-1945 của tác giả Phương Lan Bùi Thế Mỹ ( trang 87 ) thì tờ báo viết bằng chữ Pháp Le Paria có nghĩa là Người Cùng Đinh do Đảng Cộng Sản Pháp xuất vốn và do Nguyễn Thế Truyền hợp tác trông nom . Nguyễn Thế Truyền , người tỉnh Nam Định , có bằng kỷ sư hoá học , ở Pháp rất lâu , có vợ đầm , có hai cô con gái đặt tên là Trưng Trắc và Trưng Nhị để kỷ niệm tên hai vị nữ anh hùng Việt Nam . Ông là một đảng viên kỳ cựu trong Đảng Cộng Sản Pháp ( trang 89 sđd ) . Dù là kỷ sư hoá học , nhưng không dùng bằng cấp sống với nghề nầy , trái lại Truyền lại đi theo con đường chính trị , viết báo hô hào binh vực quyền lợi người dân Việt Nam bị Pháp áp chế . Theo bà Phương Lan Bùi Thế Mỹ ( bà viết lại theo lời kể của Tạ Thu Thâu , vì bà cùng nhà cách mạng Tạ Thu Thâu là người đồng hương ở tỉnh Long Xuyên và giữa hai người có giao tình nghĩa huynh nghĩa muội rất đậm đà ) thì ban biên tập tờ Le Parianhư sau :
- « Trong nhóm của Truyền , có nhiều cây viết mạnh như Truyền , đồng ký tên chung trong mục xã thuyết là Nguyen Le Patriote tức là Nguyễn Ái Quốc , mà nhiều người cho đó là của một mình Nguyễn Tất Thành , tức là Hồ Chí Minh sau nầy . Nhưng sự thật do nhiều người đảm nhận , thay nhau viết , như Hoàng Quang Giụ , một chiến sĩ làm phụ tá cho Truyền , Hoàng Quang Bích , Văn Thu , Nguyễn Như Phong , Nguyễn Văn Tự ... Nhiều người viết cho một mục chung , chớ chẳng phải bút tự riêng cho một cá nhơn nào cả » .

Tác giả Phạm Quang Trình , trong quyển Chiến Đấu ( trang 275 ) , cũng đặt nghi vấn tương tự : « Có điều lạ là trong thời kỳ này , nhiều bút tích ký tên là Nguyễn Ái Quấc ( lối nói của người miền Nam ) chứ không phải là Quốc như lối nói của người miền Bắc và miền Trung ( bản in ghi là Quốc khác với bút tích là Quấc ) , vậy phải chăng có hai hay một nhóm người dùng tên Nguyễn Ái Quốc mà sau này ông Hồ cố ý cầm nhầm chăng ? » .

Theo Phương Lan Bùi Thế Mỹ , thì quyển Kết Án Thực Dân Pháp ( Le Procès de la Colonisation Francaise ) do Nguyễn Thế Truyền là tác giả bán rất chạy ở Việt Nam cũng như ở Pháp ( trang 90 sđd ) . Phạm Quang Trình cũng đặt nghi vấn về tác giả của bản văn đó như sau : « Bản Án Chế Độ Thực Dân Pháp là tập tài liệu tố cáo chính sách đàn áp bốc lột của Thực Dân Pháp đối với các dân tộc thuộc địa ở châu Phi và ở Đông Dương , trong đó có xứ An Nam . HCMTT/ Tập 2 ( tức là quyển Hồ Chí Minh Toàn Tập ) viết rằng Bản Án Chế Độ Thực Dân Pháp được in lần đầu năm 1925 ở Paris bằng Pháp ngữ , do Nguyễn Thế Truyền đề tựa » . Tác giả Phạm Quang Trình cho rằng trong thời gian này ông Hồ đang hoạt động ở Nga , và từ lâu , nhiều nhân vật hoạt động cũng như dư luận đều cho rằng tài liệu này do một nhóm người hoạt động ở Pháp , chủ chốt là Phan Văn Trường và Nguyễn Thế Truyền cùng một số nhân vật khác ký tên chung là Nguyễn Ái Quấc hay Nguyễn Ái Quốc . Khi sang Nga làm việc cho Ban Phương Đông , ông Hồ đã lấy tên Nguyễn Ái Quốc làm tên riêng của mình và sau này cầm nhầm luôn tài liệu đó , tự cho mình là tác giả . Dư luận này đã được nhiều người chú ý và cho là khả tín .

Trong tác phẩm Chân Tướng Hồ Chí Minh ( trang 47 ) , GS Cao Thế Dung cũng nhận xét về sự việc mạo nhận bút danh Nguyễn Ái Quốc như sau :
- « Nhóm Nguyễn Ái Quốc với cái tên chung xuất hiện trên một số báo như L‘Humanité , Le Libertaire , La Vie Ouvrière cũng đều do Phan Văn Trường hay Nguyễn Thế Truyền viết . Ông Hồ cũng nhìn nhận khả năng tiếng Pháp học trò của ông , nhưng Hồ đã lanh tay lấy tên Nguyễn Ái Quốc lúc bấy giờ đã nổi tiếng trên báo L‘Humanité của đảng Cộng Sản Pháp và với tên này , Hồ đi vào cộng đồng Cộng Sản và Thiên Tả Pháp . Hồ được Nguyễn Thế Truyền giới thiệu với các đồng chí của ông trong đảng Xã Hội và từ đảng Xã Hội , Hồ qua đảng Cộng Sản Pháp . Sự kiện minh chính rất rõ rệt , không có Luật Sư Phan Văn Trường và Kỹ Sư Nguyễn Thế Truyền thì không có Nguyễn Ái Quốc . Cái danh Nguyễn Ái Quốc và Bản Án Thực Dân Pháp là sản phẩm của Phan và Nguyễn . Ông Hồ chỉ là một thứ chầu rìa văn chương » .

Vào thời gian đó , cũng có những bài mang bút danh Nguyễn Ố Pháp , nhưng tính quá khích nầy bị Jacques Doriot của Đảng Cộng Sản Pháp trách cứ .

Hồ Chí Minh mang giả danh Nguyễn Ái Quốc cũng giống y như trong thơ ngụ ngôn có chuyện cáo đội lốt hùm để vay mượn oai vệ của chúa tể sơn lâm . Cho đến ngày 19/08/1945 , khi Đảng Cộng Sản cướp chính quyền ở Hà Nội , thì toàn quốc không ai biết nhân vật Hồ Chí Minh là ai ! Chính Cựu Hoàng Bảo Đại lúc đó ở Huế cũng không biết , ngài bèn hỏi Phạm Khắc Hoè . Hoè cũng không biết , bèn đi hỏi Tôn Quang Phiệt và Đào Duy Anh , thì cả 2 vị nầy cũng không biết . Vào lúc đó , Vũ Văn Hiền vừa mới từ Hà Nội về mới cho biết Hồ Chí Minh là Nguyễn Ái Quốc . Khi Cựu Hoàng biết Hồ Chí Minh là Nguyễn Ái Quốc thì Cựu Hoàng mới nói : « Nếu quả người cầm đầu Việt Minh là Thánh Nguyễn Ái Quốc , thì trẫm sẵn sàng thoái vị ngay » . Đó là lời thuật của Phạm Khắc Hòe ( Bài viết chung trong quyển Chín Chúa Mười Ba Vua , tác giả Tôn Thất Bình , trang 158 ) .

Một nhân chứng ở Hà Nội là bác sĩ Nguyễn Xuân Chữ cũng nhận xét về ý đồ dùng tên giả của Hồ Chí Minh như sau ( Trích Hồi Ký Nguyễn Xuân Chữ , trang 327 ) :
- « Tuy nhiên , xét kỹ thì một người đã mượn họ tên khác đặt vào mình trong một địa vị cao quý nhất của một nước , người ấy ắt có một tâm địa tráo trở . Vì lẽ gì đã phải dấu tên thực với quốc dân , với quốc tế ? Những ngày đầu của chính quyền Việt Minh , trên mặt các báo có thấy nói đến tên Nguyễn Ái Quốc . Nhưng dụng ý là úp mở cho biết Hồ Chí Minh ngày nay tức là Nguyễn Ái Quốc trước » .

Cụ Hồ Chí Minh Thật Là Ai ?


Nhưng biệt danh Hồ Chí Minh lại cũng không phải là tên cúng cơm của Bác . Trong quyểnAnh Thư Nước Việt Từ Lập Quốc Đến Hiện Đại , tác giả Phương Lan viết về một vị anh thư tham gia cách mạng vào đầu thế kỷ 20 là bà Ngô Thị Khôn Nghi như sau ( trang 238 sđd ) :
- « Bà Ngô Thị Khôn Nghi , con gái cụ Ngô Quảng , một nhà Tiền bối cách mạng , một tướng lãnh xuất sắc trong nghĩa quân Cần Vương và Quang Phục ở làng Tam Đa , tổng Vạn Trình , huyện Nghi Lộc , tỉnh Nghệ An . Bao phen vào sanh ra tử , qua nhiều lần thất bại , cụ Ngô Quảng phải bôn tẩu qua Xiêm rồi thất lộc ở đó . Cụ qua Xiêm đặng một năm , thì cụ có được hai người con , một trai một gái . Chị gái tức là Khôn Nghi , em trai tên Ngô Chính Học , được đoàn thể cách mạng đem sang Tàu cả hai » .

Trong cái chương của sách đã dẫn , tác giả Phương Lan cẩn thận đặt phụ đề là Ngô Thị Khôn Nghi , Vợ Cụ Hồ Chí Minh Thật và viết tiếp : « Bà Khôn Nghi qua Tàu cũng vào trường học , sau đó kết duyên cùng cụ Hồ Học Lãm . Bao nhiêu năm cụ Lãm hoạt động cách mạng Việt Nam , ở Tàu bao nhiêu năm thì bà Khôn Nghi cùng hoạt động cách mạng ở bên cạnh chồng và nhiều đồng chí khác . Nhóm làm cách mạng Việt Nam ở Tàu , không ai không biết gia đình này , từ người quốc gia cho tới người Cộng sản » .

Cụ Hồ Chí Minh thật đó , tức là Hồ Học Lãm , là con của Án Sát Hồ Bá Ôn , người đã hy sinh như một Liệt Sĩ Dân Tộc vì đã chiến đấu đến cùng khi Pháp đánh thành Nam Định năm 1883 . Hồ Học Lãm tham gia phong trào Đông Du và Duy Tân do Phan Bội Châu lãnh đạo , sang Nhật du học rồi trở về Tàu , gia nhập Quân đội Trung Hoa QDĐ , mang quân hàm trung tá , là thành viên sáng lập VNCMĐMH năm 1936 . Khi Hồ Học Lãm qua đời , thì nhân vật Nguyễn Tất Thành - Nguyễn Ái Quốc xử dụng ba chứng minh thư của Hồ Học Lãm mang tên Hồ Chí Minh để che dấu tông tích cộng sản của mình , để tiện việc di chuyển trên đất Tàu , và chiếm luôn tên Hồ Chí Minh ( vì vào lúc đó , Trung Hoa Dân Quốc dưới quyền Tổng Thống Tưởng Giới Thạch đã từ bỏ chính sách Liên Nga Dung Cộng nên không chấp nhận cộng sản ) .

Đến bây giờ , chúng ta đã biết Hồ Chí Minh thật là Hồ Học Lãm , con của Án Sát Hồ Bá Ôn , còn Hồ Chí Minh giả là con của Phó Bảng Nguyễn Sinh Huy tên Nguyễn Sinh Cung , sau đổi lại là Nguyễn Tất Thành . Biết là biết vậy thôi , nhưng giả đã biến thành thật quá lâu rồi , cho nên ta cứ đọc và hiểu rằng Nguyễn Sinh Cung là Nguyễn Tất Thành , là Nguyễn Ái Quốc , là Hồ Chí Minh , là là là ... biết bao giả danh khác nữa ! Nhưng biết là biết vậy thôi , cũng chưa đủ . Khi biết có hai Hồ Chí Minh , thì phải biết thêm một án mạng , nạn nhân là con gái Hồ Học Lãm , tức con của cụ Hồ Chí Minh thật . Chuyện do tác giả Nguyễn Thái Hoàng ghi chép trong bài Chân Dung Hồ Chí Minh Qua Bài Vè Dân Gian ( Bài viết tại Hà Nội tháng 3-2006 , Bán tuần báo Việt Luận đăng tải trong số 2052 ngày 17/03/2006 ) , nguyên văn như sau :
- « Khi con gái ông Lãm phát hiện ra , làm ầm ĩ trước cửa Phủ Chủ Tịch ( Hà Nội ) vào năm 1946 , thì không biết Bác sai bảo ra sao mà trên đường bà này về thăm quê ở Thanh Hoá đã bị thủ tiêu bí mật » !

Bây giờ ta cứ xem những tên giả của Hồ Chí Minh như là những phép biến hoá thất thập nhị huyền công của Tôn Ngộ Không để tạo Hồ Chí Minh thành một con người muôn mặt , khi ẩn khi hiện , với hành tung kỳ bí như một nhân vật trong thần thoại . Vì thế cho nên , vào năm 1967 khi Oliver Todd , nhà văn và nhà báo Pháp , gặp Nguyễn Khắc Viện ở Hà Nội , thì Viện khoe với Oliver Todd rằng : « Bác Hồ của chúng tôi là huyền thoại sáng lập huyền thoại » . Khi nói như vậy , thì Viện chỉ làm bổn phận như một con vẹt lặp lại lời chủ , bởi vì trước đó 5 năm , vào tháng 07/1962 , trong cuộc phỏng vấn của Bernard Fall , chính Hồ Chí Minh đã thú nhận rằng mình là » một ông già thường thích thêu dệt một chút huyền thoại cho cuộc đời mình » .

Vào giữa năm 1923 , với tư cách đảng viên Đảng Cộng Sản Pháp và mang tên Nguyễn Ái Quốc , ông Hồ được đảng cử đi dự Đại Hội V của Đệ Tam Quốc Tế ( Komintern ) và được cấp 1000 quan làm lộ phí ( vào thời đó là một số tiền lớn , một sinh viên có thể sống trong 5 tháng ) . Sau một thời gian ngắn tạm trú ở Đức , Hồ Chí Minh được tổ chức làm cho một giấy thông hành để đi Mạc Tư Khoa với tên Chen Vang , trong giấy ghi ngày sinh là 15/02/1895 .

Đến Mạc Tư Khoa , mang tên là Nguyễn Ái Quốc , ông có đọc một bài diễn văn tại đại hội của Komintern . Sau bài diễn văn , ông được ký giả phỏng vấn và bài phỏng vấn được đăng trên trang nhất của báo kèm với ảnh của ông . Bỗng chốc , ông nổi tiếng lừng lẫy và được bầu vào Chủ Tịch đoàn của Đệ Tam Quốc Tế . Ông trở thành một Quốc Tế Uỷ ( Kominternchik ) . Ông đã chấm dứt giai đoạn đào tạo chiến sĩ Quốc Tế Cộng Sản của mình , và đạt được trình độ mà Đệ Tam Quốc Tế có thể phó thác cho ông những nhiệm vụ quan trọng .

Những Tên Giả Ở Nước Tàu


Sau khi thành Quốc Tế Uỷ Kominternchik , ông Hồ làm việc ở Ban Phương Đông đến Mùa Thu 1924 , rồi được gởi đến TC . Đến Quảng Châu , ông không dùng tên Nguyễn Ái Quốc vì muốn che dấu tông tích cộng sản của mình . Đối với TC , ông xưng là Lý Thuỵ ( Li Fui ) . Đối với người Việt , ông là Vương Sơn Nhi , hay Lão Vương ( thật ra , chữ Thuỵ chiết tự ra thành ba chữ Vương , Sơn , và Nhi ) . Khi viết cho tờ Quảng Châu Báo , ông dùng bút danh Trương Nhược Trừng . Trong một báo cáo trước đại hội đại biểu toàn quốc kỳ 2 TC Quốc Dân Đảng về vấn đề giáo dục , ông dùng tên giả là Vương Đạt Nhân . Lúc đó chức vụ công khai của ông là thông dịch viên của ông Michael Borodin , cố vấn Nga bên cạnh chính phủ Quốc Dân Đảng của bác sĩ Tôn Dật Tiên . Ngoài ra , ông phiên dịch và làm phóng viên cho hãng Rosta ( tiền thân của Tass ) lương 150 đôla một tháng , với tên Nga Nilốpxki ( Nilovskii ) . Thực ra , đó chỉ là bình phong vì ông phải dùng chiêu bài Chủ Nghĩa Dân Tộc để tuyên truyền Chủ Nghĩa Cộng Sản và thành lập các chi bộ cộng sản tại Đông Nam Á .

Những Tên Giả Ở Xiêm


Mùa Thu năm 1928 , với tên giả là Đào Cửu , ông xuất hiện lần đầu tiên tại vùng trung bộ nước Xiêm ( bây giờ là Thái Lan ) . Vì chữ cữu là chín ( số 9 ) , cho nên có sách chép bí danh của ông lúc đó làThầu Chín , có sách chép là Cha Chính , và công của ông đối với Đệ Tam Quốc Tế là thành lập đặng Chi Bộ Đảng Cộng Sản Xiêm vào tháng 4 năm 1930 gồm đa số là người Việt và Hoa . Trên đất Xiêm , Hồ Chí Minh cũng dùng một tên giả khác là Mai Pín Thầu .

Hồ Chí Minh Vói Tay Đến Đất Mã


Cuối năm 1929 , theo chỉ thị của Quốc Tế Cộng Sản , Hồ Chí Minh đến Singapore công tác , và có lẽ trong thời gian nầy , ông móc nối được vài người Mã Lai nòng cốt cho Đảng Cộng Sản Mã Lai sau nầy . Trong bài Mã Lai , Bài Học Còn Đó do Đ Hoà lược dịch , ( Bán tuần báo Việt Luận đăng lại ngày 08/05/2007 ) , chúng ta trích được đoạn văn như sau :

- « Chủ thuyết cộng sản được du nhập vào Mã Lai vào những năm đầu của thập niên 1920 khi một nhóm thuộc phần tử cực đoan Kuomingtang từ Trung Hoa di dân đến quốc gia nầy . Đến năm 1930 , Đảng Cộng Sản Mã Lai ( MCP ) ra mắt tại Tân Gia Ba mà theo một cựu đảng viên cộng sản Mã Lai tiết lộ vào ngày 8 tháng sáu 2005 thì MCP do một người Việt Nam có tên là Yuen Ai Guo( Nguyễn Ái Quốc ) và sau đó đổi thành Hu Chi Ming ( Hồ Chí Minh ) đứng ra thành lập . MCP sau đó được luật pháp Mã Lai thừa nhận , trở thành một chính đảng có sức mạnh đáng kể và được sự ủng hộ mạnh mẽ của giới lao nông » .
- « Khi Hồ Chí Minh trở về Việt Nam thì y ta để lại Mã Lai một phụ tá mà cho đến nay , các tài liệu chỉ nhắc đến qua cái tên Trung Hoa là Loi Tek hoặc Lasi Tek hoặc Loi Teek hoặc Lai Teek . Tên này giữ chức Tổng Bí Thư MCP » .

Tên Victor Nguyễn Ái Quốc


Tháng 01/1930 , ông về lại Hương Cảng . Với tên Victor Nguyễn Ái Quốc , ông nhận nhiệm vụ của Cục Phương Đông thống nhất 3 đảng cộng sản Đông Dương với những cương lĩnh mới , nhưng vẫn duy trì quyết nghị của Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí Hội trong đại hội năm 1929 là dốc toàn lực chống lại Việt Nam Quốc Dân Đảng bằng mọi cách . Cương lĩnh có ghi thêm nguyên văn như sau : « đối với Quốc Dân Đảng : thứ nhất , phải ra sức tranh thủ lực lượng của Quốc Dân Đảng , thứ hai , tổ chức đảng viên Quốc Dân Đảng vào Hội Phản Đế » ( Trích từ bài Cuộc Khởi Nghĩa Của Việt Nam Quốc Dân Đảng Năm 1930 của Ký giả Hai Trang đăng ở Đặc San Việt Quốc , trang 37 . Đặc san do Xứ Bộ Úc Châu , Khu Bộ Victoria phát hành ) .

Tên Giả Khi Bị Bắt


Từ 1930 đến đầu năm 1933 , tại các vùng Thượng Hải , Hương Cảng , Cửu Long , Hạ Môn , ông vẫn dùng tên Lão Vương , nhưng khi bị bắt ở Thượng Hải thì ông khai là Tống Văn Sơ hay Đoàn Văn Sơ .

Tên Nga Khi Ở Mạc Tư Khoa


hi được thả , ông về lại Mạc Tư Khoa . Ngày 16/09/1934 , ông nhập học khoá tình báo ngắn hạng 6 tháng của KGB với tư cách là học viên nội trú của đại học Lênin

, mang tên giả là Linov với bí số 375 . Tại học viện Nghiên Cứu Các Vấn Đề Thuộc Địa , ông lãnh đạo tiểu tổ các học sinh Việt Nam và dùng tên giả là Lin .

Thêm Vài Tên Giả Ở TC


Hồ Chí Minh rời Mạc Tư Khoa về lại TC vào cuối năm 1938 . Từ đó dến tháng 02/1941 , ông hoạt động vùng Diên An , Hành Dương , Quế Lâm , Long Châu , Quí Dương , Trùng Khánh , Côn Minh , Tĩnh Tây và dùng các tên giả PC Lin , Hồ Quang ( Hu Kwang ) , Lão Trần , Hoàng Quốc Tuấn . Ông lấy bút danh PC Lin để viết những bài gởi về Hà Nội đăng trong báo của Mặt Trận Dân Chủ do Võ Nguyên Giáp phụ trách . Tên giả Hồ Quang , với cấp bực thiếu tá , được dùng lúc ông công tác tại trạm liên lạc của Lộ Quân 8 Trung Cộng ở Quí Dương ( tỉnh lị của tỉnh Quí Châu ) . Với bí danh là ông Trần , Hồ Chí Minh đến Côn Minh do tổ chức liên lạc của Trung Cộng tại địa phương .

Hồ Chí Minh dùng tên giả Hoàng Quốc Tuấn để đảm trách chức chủ tịch Việt Nam Dân Tộc Giải Phóng Uỷ Viên Hội tại Tĩnh Tây mà 2 cán bộ chính là Dương Hoài Nam ( Võ Nguyên Giáp ) và Lâm Bá Kiệt ( Phạm Văn Đồng ) với chủ trương Thân Hoa Kháng Nhật . Vào lúc đó , Trương Bội Công nhận được chi viện của tướng Trương Phát Khuê ( Tư lệnh Chiến Khu 4 TC ) , ông liền điều động Đội Công Tác Biên Khu Trung-Việt từ Liễu Châu về Tĩnh Tây , sát biên thuỳ Bắc Việt , để chiêu nạp thanh niên từ Việt Nam trốn sang . Các thanh niên sắc tộc từ Cao Bằng trốn sang đều đầu quân ở Đội Công Tác Biên Khu này . Biết được tình hình này , Hồ Chí Minh với giả danh Hoàng Quốc Tuấn chủ tịch VNDTGPUVH , đề nghị tái hợp tác với Trương Bội Công , và cho người len lỏi vào Đội Công Tác Biên Khu để đón người của Trương Bội Công đưa về huấn luyện theo chương trình riêng của mình . Đến tháng 02/1941 , khi Hồ Chí Minh rời Tĩnh Tây về căn cứ Pác Bó ở Cao Bằng thì ông đã có một số cán bộ nhờ mưu lược lợi dụng tổ chức của Trương Bội Công .

Những Tên Giả Ở Hang Pắc Bó


Trong thời gian này , Hồ Chí Minh hoạt động khắp vùng rừng núi Việt Bắc với các tên giả Già Thu , Sáu Sán , Ong Ké . Sau đó , Hồ Chí Minh lại sang TC và bị bắt vì bị tình nghi là gián điệp của Nhật . Lần nầy , ông được Trương Bội Công và Nguyễn Hải Thần bảo lảnh nên tướng Trương Phát Khuê mới trả tự do cho ông . Nhờ khả năng tình báo do KGB đào luyện , ông được tướng Trương Phát Khuê tin dùng và cho phục vụ trong tình báo Trung Hoa qua Bộ Tư Lệnh Đệ Tứ Chiến Khu ở Hoa Nam . Rồi từ tình báo của Trung Hoa , ông bắt liên lạc với tình báo Huê Kỳ do Charles Fenn và thiếu tá Archimedes Patti , đặc vụ phụ trách chiến trường Đông Dương của OSS ( Office of Strategic Services ) , tiền thân của CIA , cơ quan Trung Ương Tình Báo Huê Kỳ . Ông trở thành một trong 25 điệp viên của Charles Fenn với bí danh Lucius bí số 19 . Ông được Charles Fenn cung cấp cho 6 khẩu súng lục 38 cùng với 120 băng đạn .

Hồ Chí Minh dùng tên giả và bí danh rất nhiều , nhưng cũng có lúc ông viết bài mà không đề tên , cũng không đề là vô danh , chỉ để trống mà thôi . Đó là lúc thời cơ chưa thuận lợi , cho nên toàn bộ những bài viết của ông đăng trên 30 số báo Việt Nam Độc Lập từ tháng 08/1941 đến tháng 08/1942 đều không thấy ký tên .

Chúng ta đã lược qua những tên giả và bí danh Hồ Chí Minh đã dùng trong quãng thời gian rất dài từ lúc ông là anh Ba làm phụ bếp dưới tàu để đi Pháp năm 1911 đến lúc ông là Hồ Chí Minh tuyên đọc Bản Tuyên Ngôn Độc Lập năm 1945 ở Hà Nội . Chỉ có một người tên cha sinh mẹ đẻ là Nguyễn Tất Thành , nhưng Hồ Chí Minh đã dùng những tên giả để đóng đủ các vai : đảng viên Đảng Cộng Sản Pháp , Quốc Tế Uỷ ( cán bộ nòng cốt ) của Đệ Tam Quốc Tế , tình báo viên KGB , đảng viên Trung Cộng cấp bậc Thiếu Tá , sĩ quan phục vụ Trung Hoa Dân Quốc , điệp viên OSS của Huê Kỳ , và sau cùng là Bác Hồ Cha Già Dân Tộc . Dùng tên giả để che dấu tông tích của mình chưa đủ , Hồ Chí Minh còn dùng tên giả để viết sách tự đề cao mình . Đó là quyển Những Mẩu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch với bút danh Trần Dân Tiên , và với bút danh T Lan ông viết quyển Vừa Đi Đường Vừa Kể Chuyện . Lại còn một tên giả khác là Lê Nhân , ông dùng để viết bài giải thích thêm cho thật rõ những lời dạy dỗ của Hồ Chủ Tịch mà chính « Bác » đã viết trước đó .

Chuyện Hai Cha Con Nguyễn Tất Thành và Nguyễn Tất Trung !


Dùng tên giả mãi , rồi sau cùng Hồ Chí Minh cũng có lần dùng lại tên thật của mình là Nguyễn Tất Thành . Lúc đó là đầu năm 1955 , Hồ Chí Minh về Hà Nội sau chiến thắng Điện Biên Phủ và hiệp định Genève . Tổng Cục Hậu Cần tìm được một thiếu nữ xinh đẹp người Nùng ở Cao Bằng tên Nông Thị Xuân ( sau đổi thành họ Nguyễn ) và đón cô về « phục vụ » cho ông . Đến cuối năm 1956 , cô Xuân sinh được một đứa con trai và ông đặt tên là Nguyễn Tất Trung . Qua cách đặt tên con như vậy , hiển nhiên ông nhìn nhận liên hệ phụ tử . Này nhé : cha là Nguyễn Tất Thành thì con là Nguyễn Tất Trung . Trong Tình Tự Dân Tộc , tên hai cha con hợp lại là Trung Thành , thật là có ý nghĩa , thật đẹp vô cùng !

Nhưng sự thực thật phũ phàng , không trung , không thành , không thuỷ chung gì cả ! Sau khi sinh con , cô Xuân ngỏ ý với Bác muốn được ra chính thức . Cô ước muốn được làm mẹ và làm vợ trong một gia đình ấm cúng , với một người chồng yêu thương và bảo bọc mình . Lòng mong ước theo bản tánh thiên nhiên mà bất cứ người phụ nữ nào trong bất cứ xã hội nào cũng mong ước , nhưng niềm mong ước chính đáng đó lại là bản án tử hình của cô . Cô bị lên án tử hình mà cô không biết ! Cô phải bị thủ tiêu để Bác được tiếng là Cha Già Dân Tộc suốt đời không lập gia đình để hy sinh trọn vẹn cho đất nước ! Tên Bộ trưởng Công an Trần Quốc Hoàn của Bác nhận lịnh thi hành bản án , thấy cô Xuân quá đẹp nên hắn hiếp dâm cô nhiều lần , rồi đập đầu cô chết và quăng xác ra đường để nguỵ tạo thành tai nạn giao thông . Đứa con Nguyễn Tất Trung của Bác vừa được vài tháng tuổi , chưa thôi nôi , chưa biết bò , thì đã mồ côi mẹ ! Trong một chế độ thối tha ghê tởm như vậy mà có một nhạc sĩ văn nô sáng tác bài ca Ai Yêu Bác Hồ Hơn Chúng Em Nhi Đồng ? để đầu độc lòng ngây thơ trong trắng của cả thế hệ thiếu nhi !

Về sự việc giết cô Nông Thị Xuân , nếu Hồ Chí Minh im lặng không nói tiếng nào thì thôi ! Nhưng khi cô Xuân ngỏ ý muốn được Bác nhìn nhận là vợ chính thức , thì Bác ta lại lếu láo trả lời :
- « Cô xin như vậy là hợp tình hợp lý , nhưng phải được Bộ Chính Trị đồng ý , nhất là mấy ông Trường Chinh , Lê Đức Thọ , Hoàng Quốc Việt đồng ý mới được , nên phải chờ một thời gian nữa » .

Lời phát biểu của Hồ Chí Minh như vậy , khi ông nại tên những nhân vật trong Bộ Chính Trị để nói với cô Xuân , hiển nhiên là lời Nói Dối Chính Trị . Hồ Chí Minh đã dối trá với Dân Tộc bằng bản Tuyên Ngôn Độc Lập bịp bợm ! Ông đã dối trá với cả thế giới bằng các quyển sách ông viết với giả danh Trần Dân Tiên và T Lan ! Còn đây là trường hợp ông dối trá với một thiếu nữ ngây thơ hết lòng trọn dạ trao thân gởi phận cho ông , sanh cho ông một đứa con , mà lại bị ông kết án tử hình ! Khi cô Xuân ưng chịu « trao thân gởi phận » cho « Bác - Cha Già Dân Tộc » , « trao thân » cho Bác thì Bác lấy , nhưng Bác không chịu để cho cô Xuân « gởi phận » cho mình ! Bác vô trách nhiệm như vậy mà cô Xuân không biết nên vẫn tin lời Bác , cô chờ cho đến khi bị Trần Quốc Hoàn hiếp dâm và bị đập đầu chết ! Cô thật là « bạc phận » trao duyên lầm « Tướng Cướp » ! Đến bây giờ , xin cầu nguyện với Hồn Thiêng Sông Núi đừng để cho Huyền Thoại Hồ Chí Minh dối gạt thêm ai nữa trong những thế hệ tương lai của Dân Tộc !

Chuyện Hai Thầy Trò Hồ Chí Minh Và Trần Quốc Hoàn


Cái chết bi thảm của cô Xuân là bằng chứng hùng hồn tố cáo Hồ Chí Minh là nhân vật lịch sử vô cùng gian xảo , khát máu , và đầy tham vọng . Thầy nào trò nấy : tên bộ trưởng công an Trần Quốc Hoàn của Hồ Chí Minh cũng tàn bạo , đê hèn , ghê tởm không bút mực nào tả xiết . Đồng thời , nó cũng tố cáo chế độ ông lập ra là một chế độ cực kỳ phi nhân và bạo ngược . Khi bị hiếp dâm , cô Xuân chống cự , xô Trần Quốc Hoàn ra và nói :
- « Không được hổn , tôi là vợ ông chủ tịch nước » .

Trần Quốc Hoàn cười một cách nhạo báng :
- « Tôi biết bà to lắm , nhưng bà phải biết sinh mạng bà nằm trong tay tôi » .

Rồi hắn nói tiếp :
- « Sinh mệnh tất cả dân tộc Việt Nam , kể cả bố mẹ anh chị nhà bà cũng nằm trong tay tôi . Tôi muốn bắt bỏ tù , thủ tiêu đứa nào , tuỳ ý . Và tôi nói cho bà biết ông cụ già nhà bà cũng không ngoài tay vói của tôi » .

Tên bộ trưởng công an Trần Quốc Hoàn thoả mãn thú tánh của mình trước rồi sau mới nghiêm chỉnh thi hành lịnh của Bác . Hắn tiếp tục giữ chức bộ trưởng công an và phục vụ đắc lực chế độ thêm 23 năm cho đến năm 1980 , rồi an nhàn về phục viên , đến 1986 mới mãn phần . Tên Bộ Trưởng Công An đầu tiên của chế độ Hồ Chí Minh , Trần Quốc Hoàn , đã phát biểu :
- « Sinh Mệnh Tất Cả Dân Tộc Việt Nam Nằm Trong Tay Tôi » .

Thế mà hắn đã giữ chức vụ Bộ Trưởng Công An từ 1953 đến 1980 , tất cả là 27 năm ! Xuất thân là đầu trộm đuôi cướp , bị bắt giam về tội trộm cắp , và bị giam chung với đảng viên Cộng Sản . Trong tù , Hoàn được móc nối và gia nhập đảng . Thật sự Trần Quốc Hoàn là thành phần bất hảo và vô học . Nhưng ai phong cho hắn làm Bộ Trưởng Công An ? Thì chính Hồ Chí Minh chứ ai ! Nghĩ cho cùng , nếu có người nói » SINH MỆNH TẤT CẢ DÂN TỘC VIỆT NAM NẰM TRONG TAY HỒ CHÍ MINH . ÔNG TA MUỐN BẮT BỎ TÙ , THỦ TIÊU ĐỨA NÀO , TUỳ Ý » thì người ấy cũng không nói sai sự thực ! Hồ Chí Minh đã dày xéo Dân Tộc bằng bàn tay của Trần Quốc Hoàn ! Thật khổ cho người dân cứ tưởng « Bác » là Cha Già Dân Tộc !



(Nhóm Tâm Việt Sydney)[/QUOTE]

[QUOTE=emmoho;9640462]

Nhưng khác thường là HôChíMinh đã tự tạo cho mình thành một huyền thoại khi vào năm 1948, chính HCM lấy bút hiệu Trần Dân Tiên viết "Những Mẩu Chuyện về Đời Hoạt Động của Hồ Chủ Tịch"tự ca ngợi mình, cho mình còn độc thân, cả đời chỉ biết lo cho dân cho nước. !!!




Theo tài liệu của bà Sophia Judge, Bùi Tín, cùng sách trên (trang 153) : "Anh thanh niên Quốc ăn mặc rất chải chuốt, luôn mang cà vạt màu rất diện, xức cả nước hoa cực thơm. Ông còn để lại khi về nước một va-ly áo quần ông sắm cho vợ ông toàn là loại sang, cô bé Nga này lấy ra dùng bao nhiêu năm mới hết !". HCM còn "yêu" cả vợ của Chu Ân Lai là bà Đặng Dĩnh Siêu khi đang dan díu với người phụ nữ Nga Vẻra này




("Hồ" Paul Tatthanh với một cô Tây)


Ông Hồ cặp tay đi dạo với một cô gái Tây Phương trong một hình được phổ biến rộng rãi ngoài đời và internet cũng không lấy làm lạ. (hình từ nguồn của Sở Mật Thám của Pháp). Lúc này ông Hồ đã khá già, có lẽ trên 70.

Đàn ông hay đàn bà thay chồng đổi vợ cũng là lẽ thường. Cái đám cưới chính thức với Tăng Tuyết Minh đã có nhiều tài liệu để lại, nhưng HCM và Đảng chưa bao giờ tuyên bố Hồ có vợ con, đừng nói chi bao mối tình khác diễn ra sau đó. Đàn ông độc thân dẫn bạn gái đi dạo là chuyện rất thường, hoặc nhiều vợ nhiều con có khi cũng được thế gian thông cảm. Nhưng khác thường là HCM đã tự tạo cho mình thành một huyền thoại khi vào năm 1948, chính HCM lấy bút hiệu Trần Dân Tiên viết "Những Mẩu Chuyện về Đời Hoạt Động của Hồ Chủ Tịch"tự ca ngợi mình, cho mình còn độc thân, cả đời chỉ biết lo cho dân cho nước.

Ghi nhận quan trọng là sau khi trở lại Việt Nam vào đầu thập niên 1940, HCM hoạt động trong hang Pac Bo để mưu toan cướp chính quyền vua Bảo Đại và chính phủ Trần Trọng Kim, Hồ đã có những cuộc tình nghĩ rằng không ai khám phá nhưng dưới ánh sáng mặt trời mọi chuyện cũng đều bị vỡ tung. Ngục Sĩ Nguyễn Chí Thiện khi nhắc tới những cuộc tình của HCM cũng có đề cập một người phụ nữ tên Đỗ Thị Lạc ngoài những người tình nổi tiếng khác của Hồ. Bà này đã sinh cho HCM một người con gái, nhưng sau đó thì 2 mẹ con đều mất tông tích.

Thêm nữa, trong sách "Năng Động Hồ Chí Minh," tác giả Thép Mới cũng đã ghi (trang 143) : "Bác giới thiệu với bản làng người nữ cán bộ hôm qua cùng về với Bác : - Đây đồng chí Lạc thay cháu Nông Thị Trưng về đây ở với đồng bào ... ".






Nhưng khác thường là HôChíMinh đã tự tạo cho mình thành một huyền thoại khi vào năm 1948, chính HCM lấy bút hiệu Trần Dân Tiên viết "Những Mẩu Chuyện về Đời Hoạt Động của Hồ Chủ Tịch"tự ca ngợi mình, cho mình còn độc thân, cả đời chỉ biết lo cho dân cho nước. !!!



("Hồ" Paul Tatthanh với một cô Tây)


Ông Hồ cặp tay đi dạo với một cô gái Tây Phương trong một hình được phổ biến rộng rãi ngoài đời và internet cũng không lấy làm lạ. (hình từ nguồn của Sở Mật Thám của Pháp). Lúc này ông Hồ đã khá già, có lẽ trên 70.
congan
Junior Member
Join Date: Mar 2013
Số Điểm: 168
Old 08-02-2013 , 09:29 PM     congan est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by tienlenbac




TỘI ÁC CỘNG SẢN - Communist Crimes





10 tội ác của đảng cộng sản việt nam - Ten commentaries on Communist Party of Vietnam



Tội thứ nhất : Cưởng chiếm miền Nam
Gây tóc tang cho muôn vạn dân lành
Hàng triệu thanh niên tuổi đời đang hoa mộng
Chết phơi xương trên khe núi , ven rừng
Khiến Mẹ khóc con , vợ phải khóc chồng
Tang trắng nhà nhà khắp đất nước Việt Nam .
Tội thứ hai : Bán Nước cho Tàu cộng
Bán Di Sãn Thiêng Liêng Sông núi ngàn đời
Khó nhọc Ông Cha ta gầy dựng giữ gìn
Đổi lấy lợi quyền và cho phe đãng cá nhân
Tội thứ ba : Cướp nhà cướp đất.
Bao kẻ trắng tay , mất ruộng không nhà
Uất hận sôi trào , khiếu kiện đến trung ương
Việt cộng vẫn vô tâm hờ hững lạnh lùng
Thứ Tư đưa dân sang xứ người làm nô dịch
Bán Gái ngây thơ phải phiêu bạt sông hồ
Sống kiếp ly hương , thân gái dập vùi
Mang nhục Quốc thể , Nhục Phụ nữ Việt Nam
Tội thứ năm là giết người bịt miệng
Bí mật thủ tiêu bao nhân tài lỗi lạc
Tôi thứ sáu buộc dân bỏ Tổ Tiên Tín ngưởng
Xúc phạm đến Đất Trời , đến Chúa Phật Thiêng Liêng
Tội thú bảy Tham ô , cướp của dân lành
Quan chúc lớn nhỏ đều tham nhũng của Công
Vơ vét túi tham vun đắp cho dòng họ gia đình
Mặc cho dân tình thán oán kêu ca
Còn biết bao .,, Sự dã man tội ác tày đình
Tội thứ tám : của bọn cộng sãn bạo quyền
Bắt dân ta phải cúi đầu chịu nhục
Tà thuyết cộng sãn phi nhân tính , bất nhân
Khiến Tuổi Trẻ Việt Nam ươn hèn khiếp nhược ,
Lêu lõng ăn chơi , sa đà trụy lạc
Quên vận nước đang hồi điên đão ngữa nghiêng
Tội thứ chín : là Ngu dân để trị
Ru ngủ , mị dân phồn vinh giã tạo
Kềm kẹp dân ta bằng bạo quyền sắt máu
Ai không tuân theo thì bắt bớ tù giam.
Còn đây tội ác thứ mười
Khôn nhà dại chợ , đán áp dân muôn dân
Với Ngoại bang thì khiếp nhược ươn hèn
Khất phục Tàu phù , bán nước cầu vinh

Quote :
Originally Posted by ThreeSearch
Người nhà anh ThreeSearch ở rải rác khắp nơi trên đất việt, miền bắc cũng có, miền nam cũng có, miền tây nam bộ cũng có, miền bắc cũng có mộ người thân, miền đông nam bộ Vũng Tàu cũng có mộ người thân. Họ hàng gần thì có người cầm súng chống pháp hy sinh vì nước vong thân ở miền bắc. Họ hàng xa thì có người theo Việt Cộng cầm súng chống Mỹ ở Tân Châu An Giang, miền tây nam bộ.


Những người nhà còn sống thì rải rác khắp nơi trên thế giới, mỹ cũng có, pháp cũng có. người nhà anh đu càng máy bay cũng có, đu xà lan vuợt sông sài gòn từ bến phà cát lái để ra biển vượt biên cũng có, hoặc đu tàu hỏa từ hải phòng ngược lên hồng kông rồi từ đó vượt biên cũng có. tất cả chỉ để tránh bàn tay đẫm máu của bọn Việt Cộng Hán Nô. Người nhà anh ThreeSearch người nào không đu càng vượt biên thoát được thì ở lại Việt Nam rải rác từ bắc chí nam, ngày ngày cười hè hè chung sống với Việt Cộng và đang học tiếng tàu chờ ngày Việt Cộng chính thức bán nước cho tàu.


Trên đất nước việt nam này, từ bắc vô nam đâu đâu cũng có dấu chân của anh ThreeSearch.


Trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy (Việt Cộng làm) mà đau đớn lòng


Năm 1999 - 2000, bọn Việt Cộng Hán Nô bắt đầu bán Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan. Anh ThreeSearch bắt đầu chống cộng trên mạng từ khi đó. Trước đó anh ThreeSearch giảng đạo phật không hà.


Các em việt cộng cắc ké ở trong forum này mỗi lần nghe anh ThreeSearch chống cộng là chúng lại xanh mặt. Bởi vì anh ThreeSearch là trí thức Việt Nam, anh ThreeSearch hiểu rất rõ bản chất của bọn Việt Cộng Hán Nô và là nhân chứng sống chứng kiến tội ác của chúng.


Anh ThreeSearch đọc sách rất nhiều. anh ThreeSearch hiểu rất rõ bản chất mọi rợ của dân tàu hán, chủ nô của bọn Việt Cộng. Vì vậy mỗi lần anh ThreeSearch chống cộng, chống tàu là bọn Việt Cộng Hán Nô cắc ké lại xanh mặt.






Đai-Tá Việt Cộng Đào V. Nghệ nói về sự thật XHCN Hà-Nội:
Các bạn sanh sau đẻ muộn không có dịp thấy tận mắt Bác sống ra sao, có còn zin hay không, ... ??



Các bạn chỉ cần NHÌN cách sống & ăn nói & làm việc & "chí công vô tư", cần kiệm liêm chính", "đày tớ của nhân dân" & cách đóng kịch của các hậu duệ Bác, rất thuộc lòng lối sống & suy nghĩ & nói năng đóng kịch của Bác đã "sống và học tập theo gương Bác" rất nhuần nhuyễn !!!


Sự thật đã được các đảng viên từ tổng bí thư, chủ tịch nước, thứ trưởng công an, ... báo đài, TV, báo giấy (cùng một nhịp điệu rất "giống thật", đôi khi kệch cỡm) , ... đến anh công an khu vực chứng minh rất rõ, rõ như "đêm giữa ban ngày" (Vũ Thư Hiên) qua NÓI & SỐNG & LÀM & KẾT QUẢ thực tế (tài sản cán bộ, thành tích phục vụ dân, đời sống của dân, tham nhũng, tệ nạn xã hội tràn lan, đạo lý-luân lý xã hội băng hoại, "cả nước bị phải nói dối theo đảng" để luồn lách tồn tại, sự bảo vệ vẹn toàn lãnh thổ, thời gian thực hiện hạn đinh mà đảng phải làm) !!

Để biết sự thật, hiểu bản chất "gian trá & bạo lực, bất công, lật lọng" của csvn từ thời HCM, rất dễ:
- bạn có cái tâm lành, thật sự muốn biết sự thật, lẽ phải, công bằng ở đâu
- xem kỹ cs nói gì và làm gì ??
- Tại sao HCM & cs phải nói láo, nói lấy được, mị dân, dùng bạo lực để cai trị ??
- Tại sao mọi nước cs áp đặt, tôn thờ lãnh tụ giả tạo, độc tài ?
- Tại sao cs sợ sự thật, sợ tự do, sợ dân chủ, tìm cách xuyên tạc, mị dân, cấm đóan ??
- đọc thông tin đa chiều : quốc nội, hải ngoại, báo ngoại quốc (rfa, voa, ...)
- tìm hiểu gốc ngọn của những sự kiện sau: Thái Hà & Tòa Khâm sứ, vụ án báo chí PMU18, Hoàng Sa Trường Sa (cs đàn áp sinh viên biểu tình), cô lập đàn áp GHPGVNTN, ...
Tuyên ngôn "độc lập tự do" của hcm thực hiện ra sao ?, yêu sách của nguyễn Ái Quốc thực hiện ra sao trên nước VN bởi cs ?
- HCM & csvn đã mạng lại gì tốt thực sự cho dân VN: độc lập, tự do, công bằng, nhân bản, giàu manh, vẹn toàn lãnh thổ, ... trong thời gian hạn định ??
- Tại sao kinh tế, GDP VN thua xa các nước khu vực ?? (thua miền Nam VN, thua Đài Loan, Nam Hàn, ...)
- Tại sao cs chủ trương: công an, côn đồ trị, bạo lực, nhà tù ?
- Tại sao cs chủ trương: tuyên truyền 1 chiều, láo ??
- Tại sao cs sợ dân biết sự thật ?
- Tại sao cs chuyên môn ngụy biện, loanh quanh, vu cáo, nói ngược, làm ngang, nói lấy được, "ngậm máu phun người", ... ???

- Tại sao TC không dám đánh Đài Loan, nước nhỏ, ít dân ??

(
Biết đối chiếu, đặt nhiều câu hỏi tại sao,
Biết tìm thông tin đa chiều,
Biết hỏi han những người hiểu biết, dám nói sự thật, tin cậy,
Biết tự đặt mình trong bối cảnh lịch sử thế giới, khu vực, nước, trình độ & bản thân người liên hệ, sự "lệ thuộc" của người ấy trong hệ thống chính trị, đảng phái, ...
Biết lựa sách, báo đọc, và phân tích nội dung bài biết (phần nào hợp lý, đáng tin),
Có cái tâm lành, tôn trọng lé phải, sự thật, hướng thiện,
Phân tích độc lập ... đặt quyền lợi đất nước, chung lên trên hết,
Tìm hiểu BẢN CHẤT của cncs, hệ thống & con người cs đã được Michael Gorbatchev (cựu tổng bí thư & chủ tịch nước Liên Xô) và Boris Yeltsin (cựu Tổng thống Nga) đã nói gì !!!!
)

Michael Gorbatchev: " Cộng Sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá";



http://danlamthan.wordpress.com/2013...oi-ve-dang-cs/
vietcon
Junior Member
Join Date: Feb 2013
Số Điểm: 131
Old 09-18-2013 , 11:44 AM     vietcon est dconnect  search   Quote  
Quote :
Originally Posted by ThreeSearch
Các em thân mến,

Anh ThreeSearch bắt được một số em việt cộng trong topic này:
vietkieumy
rongden
rongden**
emmoinho
tienlenchien

Mỗi lần bắt được em việt cộng nào, anh ThreeSearch lại đè em việt cộng đó xuống, xâm dòng chữ sau "Việt Cộng Hán Nô hèn với giặc, ác với dân" vào trán của các em ấy rồi anh ThreeSearch thả các em ấy ra.


Đây là các em việt cộng bị anh ThreeSearch bắt và xâm lên trán các em ấy:

Việt Cộng Hán Nô vietkieumy hèn với giặc, ác với dân
Việt Cộng Hán Nô rongden hèn với giặc, ác với dân
Việt Cộng Hán Nô rongden** hèn với giặc, ác với dân
Việt Cộng Hán Nô emmoinho hèn với giặc, ác với dân
Việt Cộng Hán Nô tienlenchien hèn với giặc, ác với dân

Anh ThreeSearch bắt được một số em việt cộng trong topic này:
vietkieumy
rongden
rongden**
emmoinho
tienlenchien
bac HCM

Mỗi lần bắt được em việt cộng nào, anh ThreeSearch lại đè em việt cộng đó xuống, xâm dòng chữ sau "Việt Cộng Hán Nô hèn với giặc, ác với dân" vào trán của các em ấy rồi anh ThreeSearch thả các em ấy ra.


Đây là các em việt cộng bị anh ThreeSearch bắt và xâm lên trán các em ấy:

Việt Cộng Hán Nô vietkieumy hèn với giặc, ác với dân
Việt Cộng Hán Nô rongden hèn với giặc, ác với dân
Việt Cộng Hán Nô rongden** hèn với giặc, ác với dân
Việt Cộng Hán Nô emmoinho hèn với giặc, ác với dân
Việt Cộng Hán Nô tienlenchien hèn với giặc, ác với dân
Việt Cộng Hán Nô bac HCM hèn với giặc, ác với dân
Reply


Thread Tools
Display Modes

 
Forum Jump



All times are GMT -7. The time now is 12:54 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.6
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.